KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 01: - Chương 028: Vị Khách Không Mời

Chương 028: Vị Khách Không Mời

Ngày Lễ Lao động, trời Pittsburgh đẹp tuyệt.

Buổi tiệc nướng ngoài trời thường niên của liên minh công đoàn được tổ chức tại một công viên lớn bên bờ sông Monongahela.

Hàng trăm thành viên từ các nghiệp đoàn khắp Pittsburgh cùng gia đình tụ họp về đây. Không khí sực nức mùi thịt nướng thơm lừng quyện với men bia nồng nàn. Lũ trẻ rượt đuổi nhau trên bãi cỏ, người lớn tụm năm tụm ba cụng ly, chuyện trò rôm rả.

Song, ẩn dưới cái vẻ náo nhiệt bề ngoài ấy là một sự gượng gạo khó tả.

Nhân vật chính của buổi lễ, Hạ nghị sĩ Đảng Dân chủ John Murphy, đang đứng trên cái sân khấu dựng tạm bợ, thao thao bất tuyệt bài diễn văn vừa dài dòng vừa sáo rỗng.

“Hỡi những người bạn, những người anh em chị em lao động của tôi!”

Nghị sĩ Murphy diện lên chiếc sơ mi công nhân màu xanh mới coóng, cố tỏ ra mình là người bình dân, gần gũi.

“Tôi tự hào về các bạn! Các bạn là rường cột của quốc gia này! Chính các bạn, bằng đôi bàn tay mình, đã kiến tạo nên thành phố vĩ đại này...”

Vẫn là cái bài văn mẫu nhai đi nhai lại suốt mấy chục năm nay, năm nào cũng như năm nào.

Dưới khán đài, công nhân chẳng mấy ai mặn mà. Frank và đám bạn già ngồi ngay hàng đầu, mặt lạnh tanh nhìn vị nghị sĩ trên bục. Phần đông còn lại thì cắm mặt vào điện thoại hoặc rầm rì tán gẫu.

Nghị sĩ Murphy hiển nhiên cũng đánh hơi thấy sự ghẻ lạnh này. Bài diễn văn của ông ta ngày càng ngắn lại, ngày càng qua loa lấy lệ. Ông ta chỉ muốn kết thúc cái màn kịch khó xử này cho nhanh để còn kịp chạy show đến bữa tiệc gây quỹ tiếp theo.

Ngay khi ông ta chuẩn bị thốt ra câu chốt hạ “Chúa phù hộ nước Mỹ, Chúa phù hộ người lao động Pittsburgh” để chuồn lẹ, thì Frank Kowalski bất ngờ đứng phắt dậy.

Ông bước thẳng lên sân khấu, giật phăng cái micro từ tay vị nghị sĩ đang ngơ ngác.

“Khoan đã, thưa ngài Nghị sĩ!”

Giọng ồm ồm của Frank qua loa phóng thanh vang rền cả công viên. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía sân khấu.

“Trước khi ngài rời đi, ở đây còn một người trẻ tuổi. Cậu ấy có vài lời tâm huyết thực sự muốn nói với chúng ta, và với thành phố này!”

Trong sự ngỡ ngàng của đám đông, Leo Wallace bước ra, đĩnh đạc bước lên bục.

Trên mặt Nghị sĩ Murphy thoáng qua nét giận dữ khó phát hiện.

Ông ta thừa biết chàng thanh niên này. Ông ta đã xem video của “Trái tim Pittsburgh”, biết rõ gã trai này vừa quậy tung Tòa thị chính. Nhưng ông ta không ngờ đối phương dám cả gan vác xác đến tận sự kiện tranh cử của mình để phá đám.

Leo đứng giữa sân khấu, hướng về phía hàng trăm công nhân bên dưới, bắt đầu bài diễn thuyết.

“Bên kia bờ sông Allegheny là Nhà máy thép Edgar Thomson, nơi lò cao cuối cùng của vùng Pittsburgh vẫn còn đỏ lửa.”

“Tháng trước, ban lãnh đạo nhà máy tuyên bố, do thép giá rẻ nước ngoài tràn vào, họ dự kiến sẽ đóng cửa vĩnh viễn tòa lò cao đó vào cuối năm nay.”

“Đó là lò cao số 1. Kể từ ngày ông vua thép Andrew Carnegie tự tay châm lửa vào năm 1875, nó đã rực cháy trên mảnh đất này gần một trăm năm mươi năm.”

“Tôi có một người bạn, cả gia đình cậu ấy đều làm việc ở đó. Ông cố của cậu ấy thuộc lứa di dân đầu tiên từ Ireland đến Pittsburgh, ông đã đứng trước lò cao số 1 suốt bốn mươi năm.”

“Ông nội cậu ấy từng tham gia cuộc đổ bộ Normandy, sau khi giải ngũ lại quay về đứng trước lò cao số 1, cống hiến thêm bốn mươi năm nữa.”

“Cha cậu ấy, tốt nghiệp cấp ba xong cũng vào nhà máy, làm việc bên lò cao số 1 suốt ba mươi năm.”

“Tuần trước, gia đình họ nhận được thông báo sa thải.”

“Một gia đình ba đời đổ mồ hôi sôi nước mắt cho thành phố này, cho đất nước này, rốt cuộc bị tống ra đường chỉ bằng một tờ giấy mỏng tanh.”

Câu chuyện của Leo khiến đám đông ồn ào bên dưới lặng phác. Bởi lẽ, cậu chuyện anh đang kể chính là số phận của chính họ, hoặc cha ông họ.

“Họ bảo với chúng ta đó là kết quả tất yếu của toàn cầu hóa, là quy luật vô tình của kinh tế thị trường, và chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.”

Giọng Leo bỗng cao vút.

“Nhưng tôi nói cho các bạn biết, đó toàn là những lời dối trá!”

“Thợ thép Pittsburgh chúng ta đã từng dùng thép của mình để vũ trang cho cả quốc gia, đánh thắng hai cuộc Thế chiến! Chúng ta đã từng dùng đôi tay này dựng lên những tòa nhà chọc trời cao nhất, những cây cầu dài nhất đất nước này!”

“Thành phố này, mảnh đất này được tưới tắm bằng máu và mồ hôi của chúng ta! Nó không thuộc về đám chủ ngân hàng Phố Wall, cũng chẳng thuộc về lũ tư bản dời nhà máy ra nước ngoài! Nó thuộc về chúng ta!”

“Chúng ta có quyền đòi hỏi lịch sử của mình được tôn trọng! Chúng ta có quyền đòi hỏi cộng đồng của mình được bảo vệ! Chúng ta có quyền đòi hỏi con cháu mình được tiếp tục sống ngẩng cao đầu trên mảnh đất này!”

Bài diễn thuyết như mồi lửa châm ngòi kích nổ cảm xúc dồn nén bấy lâu của công nhân.

Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang dậy đất trời.

Đến tận lúc này, Leo mới quay người lại, đối diện với vị Nghị sĩ Quốc hội đang sa sầm nét mặt bên cạnh.

“Thưa nghị sĩ Murphy, chúng tôi kính trọng ngài vì đã phục vụ Pittsburgh hơn hai mươi năm qua.”

“Nhưng hôm nay, tại đây, chúng tôi không cần những lời hứa sáo rỗng. Chúng tôi cần hành động thực tế!”

“Trong tay tôi đang có một kế hoạch hoàn chỉnh. Một kế hoạch có thể khiến dòng tiền liên bang từ Washington chảy ngược về Pittsburgh. Một kế hoạch để bảo vệ di sản công nghiệp còn sót lại, tu sửa những cộng đồng hoang tàn, mang lại công ăn việc làm và hy vọng cho thế hệ tương lai!”

“Kế hoạch này, hiện tại chỉ thiếu một người có đủ sức nặng tại Washington, một người sẵn sàng vì chúng tôi mà đẩy mở cánh cửa đang đóng chặt kia.”

Anh dừng lại, để mọi ánh mắt đổ dồn vào Murphy. Rồi anh tung ra câu hỏi ép Murphy vào chân tường.

“Hôm nay, tại đây, trước mặt toàn thể thợ thép Pittsburgh, chúng tôi chỉ muốn hỏi ngài một câu thôi.”

“Ngài còn sẵn lòng đẩy cánh cửa đó vì chúng tôi không?”

Cả công viên nín thở. Hàng trăm cặp mắt chằm chằm nhìn vào Nghị sĩ Murphy.

Ông ta bị nướng trên ngọn lửa hừng hực. Ông ta biết mình không còn đường lui.

Nếu hôm nay, trước hàng loạt ống kính truyền thông và thành viên công đoàn, ông ta từ chối lời thỉnh cầu này, thì ngày mai, ông ta sẽ mất sạch sự ủng hộ của công đoàn - cái “kho phiếu” quan trọng nhất. Sự nghiệp chính trị của ông ta coi như chấm dứt.

Còn nếu gật đầu, ông ta buộc phải xắn tay áo lên mà làm thật.

Sinh mệnh chính trị của ông ta, trong khoảnh khắc này, đã bị một gã trai ngoài đôi mươi cưỡng ép trói chặt vào con thuyền chưa biết đi về đâu.

Murphy nhìn sâu vào đôi mắt trẻ trung mà kiên định của Leo. Rồi ông ta nhìn xuống những ánh mắt vừa kỳ vọng vừa soi xét bên dưới.

Hít một hơi thật sâu, ông ta đón lấy chiếc micro từ tay Leo. Trên mặt lại nở nụ cười công nghiệp chuyên nghiệp.

“Tất nhiên rồi!” Ông ta dõng dạc tuyên bố với đám đông.

“Tôi dĩ nhiên là sẵn lòng! Phục vụ giai cấp công nhân Pittsburgh là vinh hạnh cả đời tôi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!