KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 01: - Chương 027: Lời Đề Nghị Không Thể Khước Từ

Chương 027: Lời Đề Nghị Không Thể Khước Từ

Leo và Sarah mất cả tuần lễ để hoàn thành bản báo cáo xin cấp vốn Liên bang dày 50 trang.

Mục tiêu cốt lõi của bản báo cáo chỉ có một: Thuyết phục giới quan chức ở Washington rót tiền liên bang vào các cộng đồng công nhân ở Pittsburgh.

Báo cáo bao gồm những dữ liệu lịch sử do Leo tổng hợp, chứng minh sự cống hiến của Pittsburgh trong hai cuộc Thế chiến, đồng thời phơi bày những con số kinh hoàng về tỷ lệ thất nghiệp và lạm dụng thuốc trong công đồng hiện nay.

Bên cạnh đó là những biểu đồ và câu chuyện do Sarah biên tập. Cô đã khéo léo lồng ghép những lời kể chân thực nhất từ kênh “Trái tim Pittsburgh” vào báo cáo, khiến những con số lạnh lùng hiện lên sống động qua từng gương mặt người cụ thể.

Cuối cùng, báo cáo đề xuất một kế hoạch tái thiết đô thị rõ ràng. Bước đầu tiên chính là dùng khoản quỹ này để cải tạo toàn diện các cơ sở công cộng tại các khu thợ thuyền bờ Nam, bao gồm cả Trung tâm Cộng đồng Thợ thép.

Leo in ra, đóng thành quyển ngay ngắn. Anh gửi bản báo cáo chứa đựng bao tâm huyết ấy qua hệ thống điện tử chính thức tới cơ quan Liên bang quản lý quỹ chuyên biệt này – Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị Hoa Kỳ (HUD).

Và sau đó là chuỗi ngày chờ đợi đằng đẵng.

Một ngày trôi qua, không có hồi âm.

Ba ngày trôi qua, bặt vô âm tín.

Một tuần trôi qua, bản báo cáo như đá chìm đáy biển.

Leo bắt đầu thử gọi điện thoại. Anh tìm được số đường dây nóng tư vấn công cộng trên trang web của HUD. Người nghe máy là một tổng đài viên có giọng nói vô cảm như máy móc.

Sau khi nghe Leo trình bày, cô ta chuyển máy cho Văn phòng Dự án “Quỹ Tái thiết và Phát triển Đô thị”.

Một nhân viên văn phòng dự án nghe máy, bảo Leo rằng đơn xin của vùng Pittsburgh thuộc thẩm quyền của Văn phòng Khu vực Trung Đại Tây Dương. Người này cho Leo một số điện thoại khác.

Leo gọi đến Văn phòng Khu vực. Người ở đó lại bảo, tất cả đơn xin quỹ đặc biệt liên quan đến “Cộng đồng Công nghiệp Truyền thống” đều do một tổ thẩm định chuyên trách xử lý. Họ lại chuyển máy cho cái gọi là tổ thẩm định đó.

Và rồi, không còn ai nghe máy nữa. Chỉ còn lại đoạn hộp thư thoại được ghi âm sẵn lặp đi lặp lại:

“Xin chào, đây là Tổ thẩm định Quỹ chuyên biệt. Hiện tại chúng tôi không thể nghe máy. Vui lòng để lại lời nhắn trình bày vấn đề, chúng tôi sẽ liên hệ lại sớm nhất có thể.”

Leo để lại tin nhắn một lần, hai lần, ba lần. Chưa bao giờ nhận được hồi âm.

Anh cảm giác mình như quả banh bị đá qua đá lại giữa các phòng ban trong cái bộ máy quan liêu khổng lồ này, để rồi cuối cùng bị sút tọt vào một con ngõ cụt mang tên hộp thư thoại.

“Chào mừng đến với Washington, con trai.”

Giọng Roosevelt đầy vẻ giễu cợt.

“Ở cái chốn này, đích đến duy nhất cho những bản báo cáo và đơn từ đẹp đẽ của cậu chính là cái máy hủy tài liệu nằm ở góc văn phòng nào đó.”

“Cậu phải hiểu, ở Washington, văn bản không biết tự đi bộ. Cậu cần tìm một con người, một con người bằng da bằng thịt, có nhu cầu chính trị riêng, có toan tính lợi ích riêng, để thay cậu ký tên lên bản báo cáo đó, để mở đường cho nó.”

Leo cảm thấy bất lực.

“Nhưng chúng ta chẳng quen ai ở Washington cả.”

“Thì chúng ta đi tìm,” Roosevelt nói, “tìm một kẻ đang cần chúng ta nhất lúc này.”

Roosevelt bảo Leo bắt đầu phân tích vài vị Nghị sĩ Quốc hội đại diện cho khu vực Pittsburgh.

Bang Pennsylvania có 17 ghế tại Hạ viện, trong đó có hai Hạ nghị sĩ có khu vực bầu cử bao trùm thành phố Pittsburgh và vùng phụ cận.

Một người thuộc Đảng Cộng hòa, khu vực bầu cử chủ yếu là các khu ngoại ô giàu có của người da trắng.

“Hắn không phải mục tiêu của chúng ta.” Roosevelt gạt ngay, “Hắn và đám cử tri sau lưng hắn chỉ mong sao mấy khu ổ chuột nghèo nàn vùng Vành đai Rỉ sét biến mất khỏi bản đồ cho khuất mắt.”

Người còn lại thuộc Đảng Dân chủ.

Leo rất nhanh đã tìm ra hồ sơ của ông ta.

Hạ nghị sĩ John Murphy. Sáu mươi hai tuổi. Một chính khách kỳ cựu đã bám rễ ở Đồi Capitol hơn hai mươi năm. Là người thuộc phe ôn hòa trong Đảng Dân chủ, hầu như không bao giờ bày tỏ quan điểm về các vấn đề cấp tiến, sở trường là “dĩ hòa vi quý” giữa hai đảng.

Khu vực bầu cử của ông ta là một vùng “Xanh thẫm“, thành phần chủ yếu là tầng lớp lao động và các nhóm dân tộc thiểu số trong nội đô Pittsburgh.

Suốt mấy chục năm qua, kỳ bầu cử nào ông ta cũng tái đắc cử dễ dàng. Nhưng gần đây, gió đã đổi chiều.

Leo tìm thấy một bài phân tích trên trang tin chính trị địa phương về tình hình tranh cử của Murphy. Bài báo chỉ ra rằng trong cuộc bầu cử sơ bộ nội bộ Đảng Dân chủ sắp tới, Nghị sĩ Murphy đang phải đối mặt với sự thách thức mạnh mẽ từ một ứng viên thuộc phe Cánh tả cấp tiến.

Ứng viên trẻ tuổi này được tổ chức “Dân chủ Xã hội Mỹ (DSA)” hậu thuẫn, đang nổi lên như cồn trong giới cử tri trẻ và cộng đồng sinh viên đại học. Trong khi đó, Nghị sĩ Murphy do ngủ quên trên chiếc ghế trong cái “vùng xanh” an toàn ấy, đã đánh mất sự sắc sảo năm xưa. Ông ta xa rời nghiêm trọng cử tri trẻ và tầng lớp công nhân trong khu vực của mình.

Đã lâu lắm rồi ông ta không mang về được một khoản đầu tư Liên bang nào ra hồn cho Pittsburgh. Hồ sơ bỏ phiếu của ông ta tại Quốc hội ngày càng nghiêng về lợi ích của các tập đoàn lớn.

Thăm dò dư luận mới nhất cho thấy, tỷ lệ ủng hộ ông ta trong cuộc bầu cử sơ bộ chỉ nhỉnh hơn đối thủ trẻ tuổi chưa đầy 5%.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

“Một đối tượng hoàn hảo.”

“Thứ Murphy cần nhất bây giờ không phải là tiền tranh cử, lão có thừa mấy tay nhà giàu chống lưng rồi.”

“Thứ lão cần là phiếu bầu. Là thành tích chính trị để chứng minh với những cử tri công nhân đang ngày càng thất vọng rằng lão vẫn đang làm việc vì họ.”

“Và cậu, Leo, chính là người có thể dâng tận tay lão cái thành tích mà lão đang nằm mơ cũng muốn có.”

Tại Văn phòng Thị trưởng Pittsburgh.

Thị trưởng Martin Cartwright đang nghe Tham mưu trưởng Mark Jennings báo cáo công việc hàng tuần. Cuối buổi, Jennings thuận miệng nhắc đến một chuyện.

“Thưa ngài, về cái cậu Wallace ở Ủy ban Tái thiết Đô thị, người của tôi báo lại rằng dạo này cậu ta liên tục gọi điện cho Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị ở Washington, hình như là định xin quỹ Liên bang gì đó.”

Cartwright cười khẩy. Ông ta rút từ hộp xì gà ra một điếu Cuba đắt tiền, cắt đầu, châm lửa.

“Kệ xác nó.” Ông ta nhả ra một làn khói dày đặc, “Một thằng nhãi ranh đến cửa Tòa thị chính còn chưa thuộc đường mà đòi xông pha Đồi Capitol? Nó mà moi được một xu từ đám gà sắt ở Washington, tôi sẽ uống cạn nước cái đài phun nước trước cửa Tòa thị chính này ngay tại chỗ.”

“Ngài nói chí phải.” Jennings cũng cười hùa theo, “Vậy tôi có cần cho người tiếp tục theo dõi cậu ta không?”

“Tất nhiên.” Cartwright nói, “Cứ để mắt tới nó, đừng để nó gây chuyện ở Pittsburgh là được. Còn ở Washington? Nơi đấy sẽ dạy cho nó biết thế nào là tuyệt vọng thực sự.”

Leo hoàn toàn không hay biết gì về toan tính của Cartwright. Anh đang cùng Sarah tìm mọi cách để có được lịch trình làm việc gần đây của Nghị sĩ Murphy. Cuối cùng thì họ cũng tìm thấy thông tin cần thiết trên trang web tranh cử chính thức của ông ta.

Thứ Hai tuần sau là Lễ Lao động. Nghị sĩ Murphy sẽ trở về Pittsburgh để tham dự một buổi tiệc nướng BBQ ngoài trời quy mô lớn do liên minh các công đoàn địa phương tổ chức. Đó sẽ là sự kiện công khai quan trọng nhất để ông ta vận động tranh thủ sự ủng hộ của cử tri cổ cồn xanh.

“Cơ hội đến rồi.”

Giọng Roosevelt vang lên trong đầu Leo.

“Soạn sẵn bài diễn văn đi, con trai.”

“Chúng ta sẽ xuất hiện trước mặt lão ta vào lúc lão cần chúng ta nhất, với một lời đề nghị mà lão không thể nào khước từ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ở Mỹ, "Deep Blue" dùng để chỉ một tiểu bang, quận hoặc khu vực bầu cử ủng hộ tuyệt đối Đảng Dân chủ (Democratic Party).