KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 11489

Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

(Đang ra)

Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

Y Nguy Giải

*Chú thích: "Sài đao" là thuật ngữ thường dùng trong các tác phẩm ACG, ám chỉ việc nhân vật chính bị các cô gái trong dàn harem giết chết vì ghen tuông hoặc bị phản bội (điển hình như kết thúc của Sch

222 5258

Yahari Ore no Seishun Rabu Kome wa Machigatteiru. Yui's story

(Đang ra)

Yahari Ore no Seishun Rabu Kome wa Machigatteiru. Yui's story

Wataru Watari

Đêm Giáng Sinh, khi cơn gió lạnh buốt mùa đông lặng lẽ thổi qua.Sau buổi tiệc nho nhỏ nhưng ấm áp, Yui nhận ra trong trái tim mình cũng đã thắp lên một “cảm xúc”.

2 398

Tôi chuyển sinh thành một tên quý tộc phản diện và mong muốn bị trục xuất khỏi đất nước, thế nhưng cô công chúa ám ảnh với tôi lại không cho phép điều đó!

(Đang ra)

Tôi chuyển sinh thành một tên quý tộc phản diện và mong muốn bị trục xuất khỏi đất nước, thế nhưng cô công chúa ám ảnh với tôi lại không cho phép điều đó!

リヒト

Tuy nhiên vì lí do gì đó, vị hôn thê đãng lẽ phải khinh thường cậu, lại trở nên ám ảnh nhân vật chính và không để cậu ấy ra đi?

54 7168

Ta và trò chơi của thần với yandere

(Hoàn thành)

Ta và trò chơi của thần với yandere

Bạch Phụng Hành

(Cảnh báo: Tất cả đều là Yandere!!!)

1237 70986

Neon Genesis Evangelion: ANIMA

(Hoàn thành)

Neon Genesis Evangelion: ANIMA

Ikuto Yamashita, Takeru Kageyama, Yasuo Kashihara

Anima được đặt trong một tương lai khác, ba năm sau khi các sự kiện của Neon Genesis Evangelion khi Shinji đã ngăn chặn thành công kế hoạch của Seele đáng lẽ phải diễn ra trong The End of Evangelion.

268 12206

Chương 016: Bắt Đầu Phản Công

Chương 016: Bắt Đầu Phản Công

“Một món quà lớn?” Leo hỏi, “Là gì vậy thưa ngài?”

“Lỗi thủ tục pháp lý là thanh gươm của chúng ta,” Roosevelt giải thích, “Nó có thể xuyên thủng lớp giáp của đối phương, nhưng nó chưa đủ sắc bén để kết liễu.”

“Chúng ta phải khiến cả cái thành phố Pittsburgh này đứng về phía mình. Chúng ta phải làm cho Thị trưởng Cartwright và đám bằng hữu của ông ta cảm thấy da thịt bỏng rát bởi ngọn lửa dân ý trước khi chúng kịp ra tay.”

Sáng hôm sau, Leo trình bày chiến lược mới đã bàn thảo cùng Roosevelt cho Sarah, Margaret và Frank.

Chiến lược của “Trái tim Pittsburgh” cần phải lột xác. Không thể chỉ là cảnh Leo ngồi trước lò sưởi phân tích luật pháp nữa. Những video đó chuyên nghiệp thật đấy, nhưng quá xa lạ với đại chúng.

Họ khởi động một chiến dịch video hoàn toàn mới. Tên gọi rất giản dị:

“Câu chuyện Trung tâm Cộng đồng của tôi.”

Sarah thiết kế một tấm poster tối giản với dòng chữ:

“Bạn, hay gia đình của bạn, đã từng được nơi này giúp đỡ chưa? Con cái bạn có từng có những buổi chiều vui vẻ ở đây không? Bạn có từng tìm thấy một công việc mới, hay một người bạn mới ở chốn này không? Hãy kể cho chúng tôi nghe câu chuyện của bạn. Hãy cùng nhau bảo vệ ngôi nhà chung của chúng ta.”

Poster được dán ngay cửa trung tâm, và được đám bạn già của ông Frank dán khắp các hang cùng ngõ hẻm trong khu phố.

Sarah cũng đăng tải nó lên Facebook và Twitter.

Ban đầu, người hưởng ứng không nhiều. Người dân đã quen cam chịu, họ ngại ngần khi phải phơi bày câu chuyện đời tư trước ống kính.

Người đầu tiên dũng cảm bước ra là George.

Sarah dùng điện thoại quay cho ông một đoạn video ngắn. George ngồi ngay trên chiếc ghế sofa sờn rách ở trung tâm, dùng chất giọng đặc sệt thổ ngữ Pittsburgh, kể về những ngày tháng thất nghiệp và lớp học vi tính tại đây đã giúp ông kết nối lại với thế giới ra sao.

Lời kể của ông mộc mạc, chẳng có kịch tính, nhưng thấm đẫm sức mạnh của sự thật.

Video được đăng lên kênh “Trái tim Pittsburgh”.

Câu chuyện thứ hai đến từ bà Rosa. Bà kể về nỗi cô độc và sợ hãi bủa vây sau khi chồng mất, và dàn hợp xướng người cao tuổi tại trung tâm đã tìm lại tiếng cười và lời ca cho bà ra sao.

Rồi cứ thế, từng câu chuyện một bắt đầu tuôn trào.

Mấy ngày tiếp theo, kênh “Trái tim Pittsburgh” bùng nổ nội dung. Leo và Sarah làm việc ngày đêm để quay và dựng phim. Họ tung ra hàng chục video ngắn liên tiếp.

Mỗi video là một mảnh đời trần trụi của người dân Pittsburgh.

Một cựu binh chiến tranh Việt Nam với chằng chịt vết sẹo, nhìn thẳng vào ống kính, kể về nhóm hỗ trợ tâm lý đã giúp ông từng bước thoát khỏi bóng ma của hội chứng PTSD.

Một bà mẹ đơn thân làm thuê ở tiệm ăn, kể về đứa con mắc chứng khó đọc của mình đã tìm thấy niềm vui đọc sách nhờ lớp phụ đạo miễn phí ở đây, và giờ đây đã đỗ vào trường cao đẳng cộng đồng.

Một thợ thép trung niên bị sa thải trong khủng hoảng tài chính, kể về lớp đào tạo nghề sửa ống nước miễn phí đã giúp ông có lại cần câu cơm nuôi sống gia đình.

Mỗi câu chuyện đều chân thực, mộc mạc và giàu sức công phá về mặt cảm xúc.

Video chẳng có kỹ xảo gì, chỉ có những khuôn mặt hằn vết phong sương và những lời gan ruột.

Ở cuối mỗi video, Leo bảo Sarah chèn thêm một dòng phụ đề trắng trên nền đen:

“Thưa ngài Thị trưởng, đây chính là thứ mà ngài định bán đi.”

Loạt video này như mồi lửa ném vào kho thuốc súng, kích nổ dư luận Pittsburgh.

Chỉ trong ba ngày, tổng lượt xem đã cán mốc một triệu. Một con số không tưởng đối với thành phố chỉ vỏn vẹn ba mươi vạn dân. Hầu như người dân Pittsburgh nào cũng đã xem ít nhất một câu chuyện trên điện thoại của mình.

Lần này, khu vực bình luận ngập tràn sự phẫn nộ và ủng hộ.

“Tôi khóc rồi. Câu chuyện của bà mẹ đơn thân kia y hệt hoàn cảnh nhà tôi.”

“Tôi cũng là con trai của thợ thép đây. Ngày bố tôi thất nghiệp, cả nhà tôi sống nhờ vào thực phẩm cứu trợ của trung tâm.”

“Cartwright là tên khốn! Ông ta định phá bỏ mái nhà cuối cùng của người nghèo chỉ để lấy lòng đám bạn giàu có!”

“Phiên điều trần tổ chức ở đâu? Chúng tôi sẽ đến tận nơi ủng hộ!”

Truyền thông dòng chính không thể câm điếc được nữa. Ban đầu, họ định dùng cái mác “nhà hoạt động cực đoan kích động dân túy” để bôi nhọ Leo. Nhưng giờ đây, đối thủ của họ không còn là cá nhân Leo nữa, mà là hàng ngàn câu chuyện bằng xương bằng thịt của người dân Pittsburgh.

Bất cứ tay phóng viên nào dám hoài nghi tính xác thực của những câu chuyện đó lập tức bị nhấn chìm trong biển nước bọt của người dân phẫn nộ.

Pittsburgh Chronicle buộc phải xoay chiều. Họ cử những phóng viên giỏi nhất xuống địa bàn, phỏng vấn nhân vật trong video. Những bài phóng sự chuyên sâu bắt đầu chễm chệ trên trang nhất.

Vụ việc trung tâm cộng đồng chính thức leo thang thành sự kiện công cộng chấn động toàn thành phố.

Đường dây nóng của Văn phòng Thị trưởng Martin Cartwright và các trang mạng xã hội của ông ta tê liệt vì làn sóng tấn công của người dân. Áp lực của cả thành phố đang đè nặng lên Tòa thị chính.

Đêm trước phiên điều trần thứ hai, Leo và nhóm nòng cốt đang chuẩn bị những bước cuối cùng tại văn phòng trung tâm. Hàng chục tình nguyện viên chen chúc nhau, người in truyền đơn, người gọi điện thoại, người vẽ băng rôn biểu ngữ.

Đúng lúc ấy, một tình nguyện viên cầm chiếc phong bì màu nâu bước đến bên Leo.

“Cái này vừa do một người giao hàng đưa tới, bảo là phải đưa tận tay anh.”

Leo nhận lấy phong bì. Không có tên người gửi.

Anh xé phong bì, bên trong là một xấp giấy A4 photo.

Anh rút ra xem, chỉ mới lướt qua dòng đầu, tim đã đập thình thịch.

Đó là biên bản cuộc họp nội bộ của Tòa thị chính.

Thời gian họp: Hai ngày sau khi Tòa thị chính đăng thông báo đấu giá.

Nội dung biên bản ghi nhận: Thị trưởng Cartwright, dưới danh nghĩa thảo luận “Quy hoạch phát triển tương lai thành phố”, đã có một “bữa trưa tư mật không chính thức” với CEO của Tập đoàn Phát triển Summit.

Tuy đây chưa phải là bằng chứng tham nhũng trực tiếp, không chứng minh được có giao dịch phi pháp dưới gầm bàn, nhưng đây là tín hiệu rõ ràng về “xung đột lợi ích”.

Thị trưởng lén lút gặp gỡ nhà thầu duy nhất trong giai đoạn nhạy cảm khi đang xử lý tài sản công. Hành vi này vi phạm nghiêm trọng quy tắc ứng xử của công chức.

Cầm tập tài liệu trên tay, Leo cảm thấy tay mình run run.

Giọng Roosevelt vang lên trong đầu anh, mang theo ý cười đắc thắng.

“Tốt lắm, xem ra đạn dược đã tề tựu đầy đủ rồi.”

“Con trai, ngày mai, đến lượt chúng ta khai hỏa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!