Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Chạy bộ

Chạy bộ

(Từ chap này trở đi dùng tool)

 

Sáng thứ Ba. Đường tản bộ gần Excel.

 

“Hộc, hộc…!”

 

Mẹ kiếp…

 

Từng này tuổi đầu rồi…

 

Kể từ khi lên lon Thượng binh trong quân ngũ, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ chẳng bao giờ phải nếm mùi chạy bộ hành quân thêm lần nào nữa… Vậy mà giờ đây…!

 

“Hộc… hộc…”

 

Tôi thực sự sắp đăng xuất đến nơi rồi.

 

Hơi thở dồn dập nghẹn ứ nơi cổ họng.

 

Mắt hoa lên, nhìn trời ra sắc vàng.

 

Cảm giác như mặt đường đang chảy nhựa, dính chặt lấy lòng bàn chân.

 

“…Cái đm… tự nhiên… tự nhiên lại viết ra cái tình tiết khốn nạn này làm gì không biết…”

 

Những lời chửi thề cứ thế tuôn ra không kiểm soát.

 

Cái thiết lập rèn luyện thể lực này vốn được tạo ra để nam chính mua nước cho Chloe – cô nàng có thể lực yếu ớt, rồi nhân cơ hội quan tâm chăm sóc để nảy sinh tình cảm.

 

Và giờ, chính cái thiết lập đó đang kéo tôi xuống địa ngục…

 

“Số 11! Cậu đang làm cái quái gì thế hả! Tụt lại phía sau đội hình xa quá rồi đấy!”

 

“…C-Chết tiệt… Vô cùng xin lỗi giáo quan…!”

 

Vesper, nữ giáo quan cơ bắp đang dẫn đầu, bất ngờ áp sát bên cạnh tôi. Cô ta gào thét hết cỡ, bắt đầu bài thuyết giảng về cuộc đời: nào là “chút chuyện này đã là gì”, nào là “sau này các trò còn phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn”, rồi thì “những anh hùng tốt nghiệp từ Excel luôn…”. Cô ta đang cố hết sức để khích lệ tôi.

 

A, cái con mụ này. Thật sự muốn chặt một phát vào yết hầu quá… Rõ ràng nhỏ tuổi hơn mình mà!

 

Dù biết việc chửi bới một giáo quan đang tận tâm với nghề là điều chẳng ra gì, nhưng tôi không kìm được. Bình thường khi đang mệt đến chết đi được mà cứ có kẻ bên cạnh lải nhải “Cố lên một cái nữa thôi!”, “Hội viên làm được mà~” thì độ ức chế chỉ có tăng lên gấp bội.

 

‘Chết tiệt… hay là sau này mình dồn hết điểm tiềm năng vào thể lực nhỉ…’

 

Vesper, người vừa hừng hực khí thế chạy đi, lại tiếp cận một người đàn ông đang thở không ra hơi ở phía sau tôi khá xa.

 

“Hự… hộc…! Khẹc khẹc…”

 

“Này, thầy Harvy! Trước mặt bao nhiêu sinh viên mà thầy lại thể hiện bộ dạng thảm hại thế này sao…! Thầy là giáo viên mà lại chạy chậm nhất là thế nào!”

 

“…Tôi xin lỗi…!”

 

Cái vị có thể lực còn tệ hại hơn cả tôi kia chính là một trong những pháp sư thiên tài hàng đầu đế quốc, nhưng thể lực thì đúng là con số không tròn trĩnh. Xét về sức mạnh thuần túy, chắc ông ta còn thua cả Regret. Thế nhưng, vì không thể làm cái việc mất mặt là dùng ma lực để cường hóa cơ thể trong giờ rèn luyện, nên ông ta đang phải chịu trận khổ sở.

 

“Ơ kìa… Hư hơ…”

 

*Rầm-*

 

“Th-Thầy!? Thầy Harvy! Tỉnh lại đi thầy!!”

 

*Lay lay-*

 

Tội nghiệp ông chú… Tôi thành thật xin lỗi nhé. Tự nhiên lại viết thêm cái thiết lập là vào thứ Ba, giáo viên chủ nhiệm cũng phải tham gia rèn luyện thể lực làm gì không biết…

 

Hộc… Mà thôi, lo cho mình trước đã, tôi cũng sắp chết rồi đây.

 

‘Nhưng mà… hồi ở trong quân ngũ mình đâu có chạy tệ đến mức này…’

 

Mà thôi, nói cũng bằng thừa. Đây là ngôi trường nuôi dưỡng những siêu nhân.

 

Với thể lực của một kẻ bình thường trong số những người bình thường như tôi, việc theo kịp là điều không tưởng.

 

“A… hự… hà… hự…”

 

Chạy ngay phía trước tôi là Chloe de Frutois, cô nàng cũng đang thở hồng hộc. Chẳng rõ là cô ta đang chạy hay đang vùng vẫy nữa, hai cánh tay và mái tóc đuôi ngựa cứ vung vẩy loạn xạ một cách thảm hại. Và tôi, lại còn chạy chậm hơn cả cái đứa chạy với tư thế vụng về đó.

 

“Hà…”

 

Trong buổi rèn luyện này, dù là Hoàng tử hay Công chúa cũng không có ngoại lệ. Bộ đồ thể thao màu đen bó sát vào người vì thấm đẫm mồ hôi, làm lộ rõ những đường cong cơ thể.

 

*Lảo đảo-*

 

“…!”

 

*Oạch-*

 

Chậc chậc. Nhìn kìa…

 

Chạy với cái tư thế bất ổn định trước mặt tôi nãy giờ, cuối cùng thì chuyện gì đến cũng phải đến. Chân nọ đá chân kia, cô nàng ngã sấp mặt một cú rõ đau.

 

“…”

 

Tôi định bụng cứ thế lờ đi mà chạy qua, nhưng mà…

 

‘A, phiền phức thật…’

 

Xung quanh chẳng có ai để giúp đỡ cả. Những đứa chạy nhanh thì đã biến mất dạng từ đời nào. Giáo quan chạy phía sau thì đang bận túi bụi chăm sóc Harvy Edmond.

 

‘Nếu cứ thế đi qua, không biết mình sẽ bị nghe những lời gì nữa…’

 

“Ôi trời, Regret đã vô dụng rồi mà nhân cách cũng rác rưởi đến mức thấy con gái ngã cũng ngó lơ kìa.” Nghe những lời đánh giá như vậy thì chẳng có lợi lộc gì.

 

Hình ảnh của tôi càng xấu đi, thì khi ở cạnh Lamia, người ta sẽ càng có cớ để nói “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.

 

“Phù. Để tôi đỡ cô dậy nhé.”

 

Tôi tiến lại gần cô nàng đang ngồi bệt dưới đất. Gương mặt đỏ bừng như gạch nung đang bốc hơi nghi ngút, những sợi tóc bết mồ hôi dính bết lại lộn xộn.

 

“…Không cần. Hộc… hộc.”

 

“Ờ. Thế thì chúc sống tốt nhé.”

 

Đúng như dự đoán.

 

Tôi biết thừa cô ta sẽ từ chối. Biết rồi nhưng vẫn đưa tay ra đấy thôi.

 

‘Chloe… cô đúng là một “tác phẩm thất bại”…’

 

Phải.

 

Trong tiểu thuyết của tôi, Chloe là nữ chính ít được yêu thích nhất… Một nhân vật kiểu *tsundere* (ngoài lạnh trong nóng) – cái hình mẫu mà dạo này gần như đã tuyệt chủng. Kiểu công chúa ban đầu thì hống hách, khó ưa, sau khi mở lòng thì mới thay đổi.

 

Cô nàng này cực kỳ kém nhiệt.

 

Cuộc tranh luận về “nữ chính thực thụ” luôn là cuộc chiến giữa Frida và Tania.

 

Frida Meyer.

 

Rokotov Tania.

 

Và cả Roxy của lớp B nữa.

 

Ngược lại, bóng ma của thời đại cũ – nàng *tsundere* Chloe chỉ là một nữ chính mờ nhạt bị ghẻ lạnh. Có thể nói cô ta là sản phẩm lỗi của việc nghiên cứu thị trường thất bại.

 

Những chương truyện mà Chloe làm trung tâm, lượt xem cứ thế tụt dốc không phanh. Vì không thể cứu vãn nổi, nên sau này tôi có thêm vào thiết lập “thực ra ngực cô nàng rất khủng”, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể.

 

Đến cả “tâm hồn” to tròn mà cũng không cứu nổi thì chịu rồi. Cô xong đời rồi, [The End].

 

“Cái đồ…!”

 

Thấy tôi chạy vượt lên, Chloe lồm cồm bò dậy rồi lại bám đuổi theo sau. Chẳng hiểu sao tôi cảm nhận được một luồng sát khí đầy cố chấp từ phía sau.

 

‘…Gì đây…? Cái sự căng thẳng vô nghĩa này là sao…?’

 

Đúng là hai con tép riu đang so đo xem ai cao hơn đây mà.

 

* * *

 

Chạy đến mức mồ hôi ướt đẫm cả lòng bàn chân, cuối cùng tôi cũng về đến Excel. Những đứa đến trước đang tụ tập quanh vòi nước để giải khát.

 

“Bạn ơi, bạn ơi. Về rồi à?”

 

Dù là Baria, Tania, Ryan hay Julius, tất cả đều đang mệt lử, mồ hôi nhễ nhại ngồi bệt trên bậc thang, duy chỉ có Frida là đang lạch bạch tiến lại gần với làn da vẫn mịn màng khô ráo. Trông cô nàng chẳng có vẻ gì là vừa đổ một giọt mồ hôi nào. Làm thế nào mà với đôi chân ngắn ngủn đó cô ta lại chạy giỏi thế nhỉ?

 

“Vất vả rồi, bạn ơi.”

 

Mặc cho người tôi đang ướt sũng mồ hôi, cô nàng vẫn tiến tới, kiễng chân lên và bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Cái con bé này, rốt cuộc là bị làm sao thế? Đến mức này thì bắt đầu thấy đáng yêu rồi đấy.

 

“Này, nóng lắm. Tránh ra.”

 

“Ừm.”

 

Sau khi vùi mũi vào vai tôi ôm một lát và vỗ vỗ vào lưng tôi khích lệ, cô nàng buông ra rồi tiến về phía Chloe đang lết bước theo sau.

 

“Vất vả rồi.”

 

“… Ừ.”

 

Có vẻ như ngay cả một Chloe gai góc cũng khó lòng từ chối một Frida tỏa sáng rạng ngời, nên cô nàng chỉ khẽ gật đầu. Hoặc cũng có thể là do không còn sức để mà từ chối nữa. Frida không ôm Chloe.

 

Tôi bò đến bên vòi nước. Vừa vặn vòi, dòng nước mát lạnh đã tràn vào, làm dịu đi cuống họng khô cháy. A, hạnh phúc quá. Đời là đây chứ đâu.

 

Đang uống nước ừng ực, tôi vô tình chạm mắt với Lamia đang ngồi trên bậc thang. Gương mặt xinh đẹp của cô ấy cũng lấm tấm mồ hôi.

 

 

‘Ơ, ơ kìa…?’

 

Mình điên rồi sao…?

 

 

Tại sao nhìn Lamia ướt đẫm mồ hôi lại thấy quyến rũ thế này? Cô ấy kém mình đến cả chục tuổi cơ mà.

 

Chắc là do mệt quá nên đầu óc lú lẫn rồi.

 

…Mà khoan đã, sao cô ấy không đi rửa mặt mà lại ngồi thui thủi một góc thế kia…

 

‘Chắc là vì có những người khác ở đó nên không dám lại gần rửa mặt rồi.’

 

*Phụt-*

 

…?

 

Một gáo nước bất ngờ dội thẳng vào mặt tôi khi tôi đang uống. Ngước lên nhìn thì hóa ra là Michael Born.

 

“A. Xin lỗi nhé.”

 

“…”

 

“Nước lỡ bắn về phía đó mất rồi.”

 

 

Thằng ranh đó cười khẩy một tiếng rồi đi thẳng lên bậc thang.

 

‘…Hà.’

 

Cảm thấy nản lòng thực sự…

 

Từng này tuổi rồi mà còn phải đi đấu đá trẻ con với mấy đứa học sinh cấp ba thế này. Đấm cho một phát thì cũng không đành…

 

Muốn về nhà quá đi mất…

 

* * *

 

Vì buổi sáng đã cùng nhau đổ mồ hôi như tắm, tôi rủ Lamia đi căng tin.

 

Nhưng vừa nghe đến hai chữ “căng tin”, vẻ mặt Lamia bỗng trở nên căng thẳng tột độ.

 

“…Nơi đó rất nguy hiểm. …Xin hãy bỏ ý định đó đi.”

 

“...?”

 

Nhìn biểu cảm của cô ấy, cứ như thể tôi vừa rủ cô ấy đi vào tầng 50 của hầm ngục để phá giải phong ấn trên tế đàn máu của Diablo không bằng.

 

“…Tôi hỏi thật nhé. Cô chưa từng đi căng tin bao giờ sao…?”

 

...Gật đầu.

 

Đi học kiểu gì vậy trời? Cái cô này?

 

“…Sẽ gây phiền hà cho các học sinh khác. Doanh thu của căng tin cũng sẽ bị ảnh hưởng mất.”

 

“...Cái gì…”

 

…Mà thôi, xét theo hình tượng của cô ấy từ trước đến nay, chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

 

Nhưng mà nói gì thì nói…

 

*Ực ực-*

 

Ngồi trên ghế băng, vừa uống nước giải khát mát lạnh để làm dịu cơn khát, tôi vừa thấy ánh mắt cô ấy tràn đầy sự ngưỡng mộ dõi theo những sinh viên đang cầm đồ uống đi ngang qua.

 

Lamia rất thích đồ uống ngọt.

 

Thích đến mức một người vốn chẳng bao giờ dám bén mảng đến gần cửa hàng như cô ấy, lại từng lấy hết can đảm để đến quán cà phê mua một ly TomTom Blue Teen Ade cơ mà.

 

“Cô muốn uống nước lắm đúng không?”

 

Tôi hỏi cô ấy.

 

“Không ạ.”

 

“Thề bằng danh dự của Regret luôn?”

 

“Vâng.”

 

“Thề bằng tính mạng của mẹ luôn?”

 

“...”

 

Cái con bé này.

 

“Lamia tiểu thư.”

 

“...Vâng.”

 

“Cô không muốn dùng thứ nước ngọt ngào, mát lạnh và sảng khoái đó để gột rửa cái cuống họng đang khô héo này sao?”

 

“...”

 

“Nước vị đào, táo, dứa, hay soda kem, thêm vài viên đá lạnh leng keng nữa. Hửm? Tầm này khi cơ thể đang mất nước mà được làm một ngụm thì ngon gấp bội nhé. Chỉ cần một ngụm thôi là cảm giác như có luồng điện chạy rần rần khắp người luôn ấy chứ?”

 

“...Ực.”

 

“Nhưng mà thôi, cô đã không thích thì tôi cũng chẳng ép. Để tôi đi một mình vậy.”

 

*Cộp, cộp*

 

Khẽ khàng…

 

Những ngón tay thon dài yếu ớt níu lấy tay áo tôi.

 

Cái con bé này.

 

“…T-Tôi, có chuyện… m-muốn nhờ anh. Tôi sẽ trả gấp ba lần tiền… l-liệu anh có thể… mua giúp tôi một phần được không…?”

 

Hô? Nhìn xem kìa.

 

Vì không muốn đi cùng nên định dùng chiêu trò này đây hả?

 

Định chơi bài này với tôi sao?

 

“Oa, Lamia tiểu thư. Giờ cô đang coi tôi là chân sai vặt, bắt tôi đi mua đồ hộ đấy à?”

 

“V-Vâng, hả…!?”

 

Lời buộc tội ngoài dự tính khiến cô ấy hoảng hốt thấy rõ.

 

“Thật sự không ngờ cô lại là người như thế. Quá đáng thật đấy.”

 

“Kh-Không, anh nói gì vậy…! Một kẻ như tôi sao dám…”

 

“Ối làng nước ơi!!! Lamia bắt nạt bạn học!! Đại ca học đường đây rồi! Mọi người ra mà xem!!!”

 

“! Anh, anh làm cái gì vậy… Tôi, tôi sai rồi… Làm ơn đừng hét lên nữa…”

 

Thấy tôi bắt đầu diễn trò, Lamia sợ hãi bật dậy khỏi chỗ ngồi, lao nhanh đến bên cạnh.

 

Cô ấy không dám đưa tay bịt miệng tôi, hai bàn tay cứ quờ quạng trong không trung như một chú chó Malta đang bơi.

 

Cái cô này cũng có lúc đáng yêu ra phết.

 

“Được rồi. Tôi sẽ đi mua.”

 

Thấy trêu cô ấy hơi quá cũng tội, tôi quyết định đồng ý.

 

“…Vâng. Vậy thì… nhờ anh nhé. Tiền đây ạ…”

 

“Chỉ cần đưa đúng giá thôi.”

 

Nói rồi tôi quay lưng đi.

 

Lamia vừa mới thở phào nhẹ nhõm vì thoát nạn.

 

“Nhưng mà này.”

 

“...?”

 

“Nếu để tôi đi một mình…”

 

“...”

 

“Biết đâu tôi lại mua nhầm thành TomTom Blue Teen Ade đấy nhé.”

 

“...Tôi sẽ đi cùng anh.”

 

Lamia bĩu môi, lủi thủi bước theo sau lưng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!