Căng tin, Toán học
Đứng trước cửa căng tin, Lamia lộ rõ vẻ căng thẳng. Cô ấy định viết chữ "Ma" (魔 - Ma quỷ) vào lòng bàn tay rồi nuốt chửng để trấn tĩnh, nhưng bị tôi phát hiện nên vội vàng sửa lại thành chữ "Nhân" (人 - Con người).
‘Lo hão...’
Làm gì có chuyện cô ấy bị đuổi khỏi căng tin chứ. Tôi đang định dùng quyền năng [Chỉnh sửa] để nhân viên không nhận ra cô ấy đang đứng ngay sau lưng mình khi gọi món.
Thế nhưng.
[Không thể sử dụng chức năng [Chỉnh sửa].]
...
‘À.’
Dù có để mặc thì Lamia cũng chẳng bị ai phát hiện, nên việc chỉnh sửa là không cần thiết.
Suốt ba năm trung học chưa từng bước chân vào căng tin, thì trong lần "thâm nhập" đầu tiên này, cô ấy cũng chẳng đời nào bị lộ được.
Dòng người ngắn dần và đã đến lượt chúng tôi.
"Cô muốn dùng gì không?"
Tôi quay sang hỏi cô ấy.
"...Gì cũng được ạ..."
Đứng nép sau lưng tôi, cô ấy thì thầm với âm lượng chỉ đủ mình tôi nghe thấy. Này, cô là tội phạm truy nã đang bỏ trốn đấy à?
"Thôi nào. Cứ nói đi chứ. Thứ cô muốn ăn ấy."
"...Kẻ như tôi... thứ gì cũng là quá xa xỉ rồi."
"Cho tôi gọi món ạ. Một trà đào đá, một TomTom Blue Teen Ade và-"
"Nước táo. Nước táo. Nước táo. Nước táo. Nước táo."
Cái khí thế này như thể nếu tôi không gọi nước táo, cô ấy sẽ rút dao đâm tôi ngay lập tức vậy.
Bình thường ăn nói chậm chạp như sên, thế mà giờ cô ấy lại chúi đầu vào lưng tôi, lầm bầm liên hồi như bắn đại liên.
Biết thế thì nói ngay từ đầu đi. Cái đồ thích làm mình làm mẩy.
*
"...Ngon đến thế sao...?"
"Dạ?"
Lamia rời môi khỏi ống hút, quay lại nhìn tôi.
"Không có gì... Cô uống đi. Uống tiếp đi."
"???"
Nghe tôi nói, cô ấy nghiêng đầu với vẻ mặt vô cảm như thường lệ...
Này... cô kia...
Vừa mới đây thôi cô còn ngậm ống hút nước táo chùn chụt rồi cười tủm tỉm, giờ lại định chối bay chối biến đấy à?
"...Mặt tôi dính gì sao? Thấy anh cứ nhìn chằm chằm từ nãy... Nếu vì tôi xấu xí thì cho tôi xin lỗi..."
"Đã bảo là không xấu rồi mà?"
"...Đó là do anh..."
"Chỉ là thấy Lamia vui vẻ, tôi cũng thấy vui lây thôi."
Nửa là khách sáo, nửa là thật lòng.
Ở cạnh Lamia suốt gần hai tuần, quan sát kỹ tôi cũng dần nhận ra tâm trạng cô ấy thay đổi qua những chuyển động nhỏ nhất trên cơ mặt.
"...Trông tôi giống đang vui sao?... Anh đang nói gì vậy. Tôi vẫn như mọi khi thôi."
Cô ấy lại ngậm ống hút với vẻ mặt nghiêm túc và u ám như thể không hiểu tôi đang nói gì. Thế nhưng.
Chụt...
Chụt...
Tan chảy...
Cứ hút thêm vài ngụm là khuôn mặt cứng đờ ấy lại giãn ra từng chút một.
Dù biểu cảm thay đổi rất khẽ khàng nhưng chắc chắn là khác với mọi khi. Có thể nói là trông mềm mỏng hơn một chút.
Vậy mà, đang lúc tan chảy như kem Gelato thế kia.
"Cô Lamia."
Nghiêm túc—
"Vâng."
Hễ có ai gọi là cô ấy lập tức chuyển sang trạng thái của một con thú nhỏ tội nghiệp đang thoi thóp ngay.
...Sống thế không thấy mệt à. Thật tình. Cho tôi xem cái biểu cảm xinh đẹp đó một chút thì chết ai đâu?
Chẳng lẽ khi về nhà, cô ấy lại ôm gấu bông trong phòng một mình, vừa hôn vừa lăn lộn sao?
*
Các tiết học lý thuyết không quá khó để theo kịp. Trình độ cũng chỉ tương đương những năm đầu cấp ba.
"Cậu kia, cậu dùng điện thoại ống lon ấy. Lên đây."
"..."
Trong lúc đang tra tấn, à không, đang mang lại hạnh phúc cho Lamia bằng thử thách [Hát nhạc Sung Si-kyung cho Lamia nghe qua điện thoại ống lon trong giờ học], tôi đã bị giáo sư tóm gọn. Ông ấy ngoắc tay ra hiệu bảo tôi mau bước ra.
"Giải được bài này nên mới làm việc riêng đúng không?"
"...Vâng."
Cộp cộp cộp.
Đó là một bài toán về phương trình đường tròn và tiếp tuyến. Dù đã bỏ bút từ lâu nhưng tôi vốn là dân khối tự nhiên mà. Chẳng có gì khó cả.
"...Ồ."
Thấy tôi giải loáng cái là xong, ánh mắt giáo sư có chút thay đổi.
Đám học sinh cũng nhìn tôi với vẻ kiểu 'Oa... bất ngờ thật'. Bất ngờ cái gì? Lũ ranh con này? Mặt ta trông giống kẻ học dốt lắm à?
"Cậu nghe giảng bài của tôi kỹ đấy chứ?"
"Dĩ nhiên rồi ạ."
Dù nhân cơ hội này để thể hiện một màn giải toán cực ngầu, nhưng mục đích của tôi không phải là để làm màu.
Chỉ cần phô diễn năng lực một lần thế này, sau này có làm việc riêng chắc ông ấy cũng chẳng thèm đụng đến. Chẳng phải quy luật bất biến trên toàn thế giới là những học sinh lười nhưng học giỏi thường được đặc cách nằm ngủ khò khò ở bàn cuối sao?
Tốt rồi. Giờ mình có thể tiếp tục hành hạ, à không, thân thiết với Lamia hơn rồi.
"Regret, số 11 lớp A. Từ nay cậu sẽ là trợ giảng cho các học viên khác. Hãy chăm sóc những học sinh còn yếu nhé."
Chết tiệt.
Tôi vội vàng định chỉnh sửa quyết định của giáo sư, nhưng vì tốn tận 17,500 điểm nên đành bỏ cuộc. Tôi đã nhận được sự tin tưởng trị giá tới 17,500 điểm cơ đấy.
*
Xì xào—
Cái danh trợ giảng thực chất là một công việc không lương khổ sai, phải đi lại quanh lớp để giúp đỡ các bạn trong giờ tự giải bài tập. Hồi cấp ba tôi cũng từng thấy rồi. Những đứa bạn chuyên đi vòng quanh chỉ bài cho người khác. Vì trong cùng một tiết học, vẫn luôn có những đứa chẳng hiểu mô tê gì.
Vớ vẩn thật. Tôi cứ cảm giác ông giáo sư đó đang muốn chơi khăm mình thì đúng hơn.
Trong lớp đặc biệt A, những người tham gia tiết toán gồm có tôi, Lamia, Rokotov Tania, Ryan và Frida Meyer. Tổng cộng là năm người. Cũng có vài đứa lớp B nữa nhưng chắc chúng vẫn còn thấy e dè với tôi, nên trước tiên tôi quyết định hỗ trợ lớp mình trước.
"...Này. Anh kia."
"Vâng."
"...Chẳng phải anh được chỉ định làm trợ giảng sao? Sao từ nãy đến giờ cứ bám lấy tôi mãi thế... Tôi giờ có thể tự giải được rồi mà."
Bất chấp sự kìm kẹp của giáo sư, tôi vẫn kiên trì dạy kèm 1 kèm 1 cho Lamia, để rồi cuối cùng bị cô ấy phát hiện ra âm mưu và đuổi đi.
"Tôi đi một lát rồi quay lại, cô cứ cầm cái này mà chơi nhé."
"..."
Lamia cầm cái trò chơi Đông-Tây-Nam-Bắc bằng giấy màu trên hai tay, cứ bóp ra bóp vào, rồi gật đầu với đôi mắt vô hồn. Quá trình làm thân với Regret đang tiến triển rất tốt đẹp. Thuận lợi đấy chứ.
Tôi cầm bút, đi thơ thẩn phía cuối phòng học.
Ừm... nên giúp ai trước đây nhỉ.
‘...Quả nhiên là nên giải quyết đứa khó nhằn nhất trước.’
Tania đang ngồi tựa lưng vào ghế với vẻ mặt hậm hực, bút giắt trên vành tai. Mái tóc đỏ gợn sóng của cô nàng hôm nay được buộc hai bên. Tôi thận trọng tiến lại gần.
"...Có chỗ nào không biết không?"
Tôi hỏi một cách dè dặt, như thể đang giải cứu một chú gấu con bị suy dinh dưỡng từ hang của gấu đen vậy.
"Có. Có đấy."
"Để tôi dạy cho nhé?"
"Muốn đánh nhau không?"
...
Cái luồng tư duy kiểu gì thế này?
Có chỗ nào không biết không? > Có > Dạy cho nhé? > Muốn đánh nhau không?
...
Mà thôi, lỗi là tại tôi khi cố gắng giao tiếp với thú dữ. Đến cả cô bé Heidi vùng Alps mà thấy Tania chắc cũng phải lắc đầu ngán ngẩm: "Cái con nhỏ đó tôi cũng chịu thua."
"Này."
Đang định phớt lờ bỏ đi thì Tania gọi tôi lại.
"Giải cái này đi rồi hãy đi."
Cô nàng hất hàm chỉ vào cuốn sách giáo khoa. Đó là trang bài tập mà giáo sư yêu cầu giải.
"Nếu tôi nói không thì sao?"
"Tôi sẽ nướng chín cậu. Không phải nói đùa đâu."
"Cô đâu có làm được? Vì cô đang bị Harvey kiểm soát mà."
"Phòng 211. Đêm nay tôi sẽ tìm đến tận nơi. Lo mà trốn cho kỹ vào."
"...Chỉ cần giải bài này thôi đúng không?"
Tôi giả vờ giải qua loa rồi viết đáp án sai. Nhân lúc Tania đang nhìn đi chỗ khác, tôi vẽ một hình "của quý" vào trang cuối cùng. Chắc cô nàng sẽ chẳng bao giờ biết cho đến tận lúc chết đâu. Tôi thắng rồi.
...
Tôi sẽ đi mách thầy giáo cho xem.
*
Vừa thoát khỏi cảnh dạy kèm cho con mụ côn đồ kia mà sang chỗ Frida, cảm giác như được chữa lành...
À không, không phải thế.
"Nào Frida. Ở đây có bảy cái bánh."
"Em sẽ cho thầy Regret tất cả luôn."
"Trong số này, thầy đã ăn ba cái."
"Ngoan lắm. Ngoan lắm. Ăn nốt bốn cái còn lại luôn đi thầy."
Xoa đầu—
‘...Ơ, mình đang làm cái quái gì thế này...?’
Sực tỉnh lại thì thấy mình đang được cô nàng cưng nựng. Phải nhanh chóng giải quyết xong để còn quay lại với Lamia chứ.
...Cái con nhỏ tóc hồng này, theo một nghĩa khác, hoàn toàn không có ý định học hành gì cả.
Cô nàng xoay hẳn người sang phía tôi, đôi lông mày nhíu lại thành hình chữ V trông có vẻ cực kỳ tập trung, nhưng miệng thì toàn thốt ra những lời tán tỉnh nhảm nhí. Kiên nhẫn của tôi sắp chạm giới hạn rồi. Thật muốn dùng cái thước ê-ke bổ một cú Gauss Smash vào cái đỉnh đầu hồng rực kia quá-
Lấp lánh—
Long lanh—
"..."
...Nhưng mà không nỡ.
Thú thật là cũng hơi rung động một chút.
Chẳng lẽ tôi lại yếu lòng trước kiểu con gái này sao?
Phải làm sao đây? Tôi cảm thấy khả năng kháng cự trước những lời tỏ tình vô tri này đang giảm dần.
"Thầy Regret ơi. Được học cùng lớp thế này em thích quá đi."
Cô nàng vừa nói vừa cọ cái má mềm mại vào vai tôi. Cứ thế một hồi lâu, rồi cô ấy tì cằm lên vai tôi, ngước đôi mắt xanh biếc đầy tinh nghịch lên nhìn.
"..."
Mỉm cười rạng rỡ—
...Chết tiệt thật.
Tôi chợt nảy ra một suy nghĩ.
Frida Meyer... cứ để thế này liệu có ổn không?
‘Không ổn chút nào...’
Chẳng còn cách nào khác. Frida lúc này quá nguy hiểm. Tôi thử sử dụng [Chỉnh sửa]. [Kể từ hôm nay, tính cách của Frida Meyer sẽ bị đảo ngược, trở thành một nhân vật nhút nhát, lầm lì, tầm thường và không có sức hút.]
‘Vĩnh biệt nhé, Frida Meyer. Không phải là tôi ghét cô đâu.’
Cứ đà này, có khi một thảm họa như việc tôi phải lòng cô nàng sẽ xảy ra mất, nên tôi phải loại bỏ mầm mống từ sớm. Tôi sẽ biến cô thành một "Min Su-ji" chẳng có chút sức hút nào luôn. Đời cô thế là xong rồi.
...
Tôi có thể sử dụng [Chỉnh sửa].
Vấn đề là nó tốn tận 13,000,000 điểm...
Điều đó có nghĩa là tính cách này là một thuộc tính không thể tách rời của Frida Meyer.
Để thay đổi tính cách của cô nàng, tương đương với việc tôi phải hôn Lamia 1300 lần, hoặc giết chết 26,000 đứa chuyên ném vụn tẩy vào người khác.
"Thầy Regret! Em hoàn toàn không hiểu gì hết!"
Frida làm bộ mặt buồn bã một cách thái quá và nói.
"Đừng có điêu. Cô giải được mà đúng không?"
Cô tưởng kẻ tạo ra cô lại không biết trí thông minh của cô thế nào sao? Định múa rìu qua mắt thợ à.
"Không biết. Cả đời này cũng không biết đâu."
"Phải rồi. Vậy thì cứ sống cả đời mà không biết đi. Biết đâu một ngày nào đó đời cô lại tươi sáng hơn."
"Vì thế nên em cần được giáo dục tập trung."
Ngay khoảnh khắc đó, chỉ trong tích tắc.
Hương thơm mùa xuân thoang thoảng bỗng khựng lại.
Cô ấy quay đầu đi.
Nhìn vào chỗ tôi đang ngồi.
"Tiết sau hãy ngồi cạnh em nhé."
"...Đừng có nói mấy lời vô ích nữa-"
"Ngồi cạnh em đi."
"..."
"Ngồi cạnh tôi đi, Regret."
...
Mỉm cười—
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, Frida quay lại chế độ "cực kỳ tập trung" lúc nãy, đôi lông mày lại nhíu thành hình chữ V.
*
‘Ừm... hình như mình quên ai đó thì phải...’
Lớp A hình như còn một người nữa... là ai nhỉ?
Chịu thôi. Chắc chắn sẽ có ngày tôi nhớ ra cậu là ai thôi.
Dĩ nhiên là khi không hiểu bài thì tốt nhất nên hỏi giáo sư. Học sinh ai cũng biết điều đó.
Chỉ là vì sợ và áp lực nên họ không dám làm thế thôi. Trợ giảng là bạn cùng lớp thì đúng là hữu ích ở điểm này. Dù tôi không biết ông thầy kia có phải là người sâu sắc đến mức nghĩ được như vậy hay không.
‘...Tự dưng lại đi lanh chanh.’
Chẳng xơ múi được gì. Ngược lại còn làm giảm thời gian ở bên cạnh Lamia.
‘Tưởng trình độ toán học cao siêu lắm chắc.’
Chỉ vì muốn làm màu với mấy bài toán mà bất kỳ người trưởng thành nào ở Hàn Quốc trải qua giáo dục chính quy đều giải được, mà giờ tôi bị gậy ông đập lưng ông thế này đây.
"......Xìii..."
Lúc đó, Nil Leone đang vò đầu bứt tai vì không giải được bài tập cơ bản ở trang đầu tiên...
...Coi như không thấy. Cứ coi như không thấy đi.
Trên đường quay về chỗ ngồi, tôi bắt gặp ánh mắt của Lamia. Cô ấy vội vàng né tránh.
...
"Vừa nãy cô nhìn tôi à?"
Về chỗ rồi, tôi khẽ hỏi.
"Không ạ."
...
Không thì thôi vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
