Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Cai nghiện, tiết học ma pháp

Cai nghiện, tiết học ma pháp

“Regret.”

Tôi tình cờ bắt gặp Harvey đang hút thuốc ở sân sau.

Dù sao cũng mang danh nghĩa sư phụ, thấy đệ tử tiến lại gần, ông ta liền dụi tắt điếu thuốc ngay lập tức.

“Con ra đây hóng gió chút thôi. Người đã thấy ổn hơn chưa ạ?”

“...Nói năng như người lớn vậy. Ta ổn rồi. Dù có hơi xấu hổ một chút.”

Harvey đã ngất xỉu vì chóng mặt trong buổi huấn luyện thể lực. May mắn là có vẻ ông ấy không đến mức phải khiêng đi cấp cứu.

“Đã thứ Sáu rồi cơ à. Thế nào? Có theo kịp các tiết học không?”

“Cũng tạm ạ. Ngoại trừ Tania ra thì… Ối, con lỡ lời...”

“Tania?”

“...Dạ không có gì đâu ạ.”

Lẩy bẩy—

Tôi làm ra vẻ mặt như một kẻ đang bị bao vây bởi đàn cá mập cuồng sát. Đôi môi run rẩy định lảng đi chỗ khác thì Harvey đã nắm lấy cánh tay tôi.

“Nói thật đi.”

“Không… không có gì đâu ạ. Tại con không muốn chết thôi.”

“Regret.”

“...Liệu có thực sự ổn không ạ…?”

“Ta bảo đảm. Này, cầm lấy cái này đi.”

Ông ấy vỗ vai tôi rồi ấn vào tay tôi một viên kẹo. Nhưng nếu đã cho thì cho điếu thuốc có phải tốt hơn không.

“...Thì, cũng không có gì to tát đâu ạ… Chỉ là Tania không chịu hợp tác trong giờ học… còn đùn đẩy bài tập của mình cho con… rồi tối nay còn dọa sẽ tìm đến tận phòng thiêu cháy con… bảo là nếu con dám mách thầy… thì sự tồn tại của con sẽ bị xóa sổ khỏi Excel… Đại loại là hình như thế ạ…”

Cách tốt nhất để nói dối là lồng ghép những lời nói dối vào giữa những sự thật.

“...Thế sao?”

Harvey vuốt cằm với vẻ mặt nghiêm trọng rồi gật đầu.

“Đừng lo. Ta sẽ dặn dò kỹ để con bé tuyệt đối không được dùng ma lực. Thậm chí ta có thể phong tỏa mana của nó luôn.”

“Khịt, hức, vâng… Vậy nếu thầy đã nói thì sẵn tiện bảo cô ấy sau này hãy nói lời hay ý đẹp, lúc Regret chỉ bài môn Toán mà còn thái độ lồi lõm thì xác định nhé… Bảo là không phải Regret mách đâu, nhưng nếu dám gây sự với nó thì thầy sẽ mài cô ấy xuống đường nhựa luôn…”

“Đường nhự… Ờ, ta sẽ không nói đến mức đó đâu… nhưng ta hiểu rồi.”

Harvey lầm bầm câu “Cái thằng nhóc này…” rồi đi vào trong tòa nhà. Đáng đời lắm. Đồ con khỉ đột hung dữ.

“...Xì.”

Nói ra hóng gió chỉ là cái cớ… Thật ra tôi đang lảng vảng vì đột nhiên lên cơn thèm thuốc.

Có lẽ vì cơ thể đã thay đổi hoàn toàn nên không có hiện tượng cai thuốc về mặt sinh lý, nhưng đôi khi tinh thần lại cảm thấy khao khát mãnh liệt.

‘Thử tìm lại xem nào. Cửa hàng thành tựu…’

Sau một hồi tìm kiếm ngay tại chỗ.

‘Ô ô ô…!’

Có, có thật này! Nhìn kỹ thì trong cửa hàng thành tựu có bán cả thuốc lá!?

Hóa ra mấy đứa hệ thống này cũng không đến nỗi mất nhân tính hoàn toàn…! Phải chứ. Phải có niềm vui thế này thì mới có động lực cày điểm thành tựu chứ!

‘Tầm này thì cai thuốc cái nỗi gì…’

Đời người biết đâu được, ngày mai có khi bị tai nạn giao thông, hay bị chậu hoa rơi từ tầng 3 trúng đầu, hoặc đang đọc tiểu thuyết mạng thì nhân vật yêu thích lăn đùng ra chết làm mình sốc quá mà đi đời, cai thuốc để sống thọ thêm được bao nhiêu đâu.

Tôi vừa lẩm bẩm những lời tự thôi miên quen thuộc của mấy con nghiện thuốc lá vừa nhấn nút mua ngay lập tức. Nhưng.

[Không đủ điểm]

…Giá là… 4500 điểm?

‘Này, cái lũ này.’

Lũ cướp cạn điên rồ này! Lương tâm tụi bây bị tích phân hết rồi à?

Lần trước học Kỹ năng Cảm biến Buff nhớ mang máng chỉ có 2000 điểm thôi mà?

‘...Khoan đã.’

Lần trước mì ly là 1000 điểm. Lần này thuốc lá là 4500 điểm…

‘Chẳng lẽ…?’

Tôi xem qua một lượt các mặt hàng khác. Gà rán mật ong thương hiệu nổi tiếng vốn dĩ đắt đỏ có giá 23,000 điểm.

Điểm và đồng Won đang được quy đổi theo tỉ lệ 1:1 một cách cực kỳ chuẩn xác.

…Dẹp đi. Không hút hít gì hết.

“Khạc, nhổ.”

*

Tiết học ma pháp.

Trong chương trình năm nhất của Excel, học viên được dạy về cả 4 đại nguyên tố Hỏa, Thủy, Thổ, Phong một cách khái quát. Đây là quá trình để mỗi người tìm ra năng khiếu và độ thân thiện với tinh linh của bản thân.

Thông thường, việc bắt đầu tập trung chuyên sâu vào một thuộc tính duy nhất sẽ diễn ra từ năm thứ hai.

Vậy còn lớp đặc biệt tập hợp những thiên tài thì sao? Thường được chia làm ba loại.

Bùng cháy—!!

“Số 4 lớp A. Rokotov Tania. Mọi thứ đều tốt nhưng hãy tiết chế hỏa lực lại một chút…”

Loại bẩm sinh đã sở hữu lượng mana áp đảo khiến hỏa lực bùng nổ.

Rắc rắc—

“Số 7 lớp A. Demetrian Gulvig. Mới năm nhất mà đã có thể hiện thực hóa điểm đóng băng rồi sao.”

Loại có kỹ năng điêu luyện đến mức đáng sợ, cực kỳ thành thạo trong việc điều khiển mana.

Và.

“Số 1 lớp B. Roxy. Xin lỗi vì gọi em cuối cùng. Bởi vì sau lượt của Roxy thì không ai có thể dùng ma pháp được nữa.”

Loại quái vật nằm ngoài mọi quy chuẩn.

Ngoài ba loại đó ra, vẫn còn một loại nữa.

“Số 11 lớp A. Vẫn chưa làm được à?”

“Vâng.”

Hoặc là loại phế vật nằm ngoài mọi quy chuẩn.

Delekis, người chỉ dùng kính ngữ với mỗi mình tôi. Cô ta đội chiếc mũ phù thủy nhọn, có nốt ruồi ở khóe miệng, dáng người cao ráo với thân hình chuẩn chỉnh đúng chất một phù thủy. Mặc dù phù thủy thực sự đang ngồi ngay cạnh tôi đây.

*

Delekis là một giáo sư cực kỳ nhiệt huyết khi nói đến ma pháp. Điều đó có nghĩa là cô ta sẽ không bỏ mặc một kẻ liệt ma lực như Regret.

Cộp, cộp—

Cô ta tiến lại gần.

“Đây là suối mana, em phải làm thế này. Theo dòng chảy này…”

Cô ta tử tế đến mức đứng ngay sát bên, cúi thấp người xuống để chỉ dẫn cho tôi.

Mà cũng phải, một đứa gần như không có mana lại đăng ký vào lớp này, vậy mà cô ta không đuổi đi mà còn bảo: “Chúng ta hãy thử tạo ra quả cầu mana mà mấy đứa trẻ hay học nhé?”, bấy nhiêu đó thôi cũng đủ thấy vị giáo sư này là một nhà giáo đầy kiên nhẫn và nhiệt huyết đến nhường nào.

“Bé con à. Nếu muốn đi tè thì nhớ giơ tay xin phép nhé.”

“Tôi là trẻ con đấy à!?”

Hóa ra cô ta chỉ coi mình là con nít.

Người đàn bà cuồng ma pháp này có lẽ có thói quen đo lường sự trưởng thành của một người dựa trên trình độ ma pháp của họ.

‘...Thật sự là chẳng hiểu cái mô tê gì hết.’

Cảm giác như đang học tiếng Hy Lạp từ một người bản xứ nói tiếng Hy Lạp vậy. Lamia ngồi bên cạnh nhìn tôi với vẻ mặt kiểu “Đã bảo rồi, theo vào đây làm gì”. Vậy thì cô nàng vốn có lượng mana ít ỏi chỉ sau Regret ở Excel này đang làm gì?

Sột soạt—

Cô ấy đang chép phạt vòng tròn ma pháp… Tôi và Lamia chính là bộ đôi đứng bét lớp này. Liên minh điểm không.

“Cần tôi giúp gì không?”

Tôi hỏi cô ấy khi thấy cô ấy đang cặm cụi viết.

“Không cần đâu. Đây là sứ mệnh đã được giao cho tôi.”

…Lại còn cả sứ mệnh cơ đấy.

Đồ ngốc này.

Đó chỉ là giáo sư đang hành hạ cô bằng lao động chân tay thôi.

Một người tôn thờ ma pháp như Delekis làm sao có thể ưa nổi Lamia, người mang trong mình thứ mana màu đen kịt chứ.

“...Mà sao Lamia lại học tiết ma pháp này vậy?”

Tôi thì vì cô học nên mới theo đuôi vào đây.

Còn cô, tại sao lại lở vởn quanh cái thứ ma pháp mà mình không có tài năng?

Tại sao lại cứ bám lấy thứ mình không thể làm được?

“Bởi vì đó là thứ tôi không làm được.”

Để lại câu nói đó, Lamia lại tập trung vào việc chép phạt.

Tư tưởng cũng khá đấy chứ.

‘...’

Còn tôi, hễ thấy cái gì mình không làm được là tôi lại vội vàng bỏ cuộc ngay.

Dù là học hành, thể thao, game hay yêu đương.

Sống đến từng này tuổi đầu, tôi chỉ toàn né tránh.

Cứ luôn miệng đổ tại số phận hay may mắn.

Lý do tôi trở thành tác giả tiểu thuyết mạng cũng tương tự. Không phải vì tôi viết giỏi, mà chỉ vì so với những việc khác, tôi bớt tệ ở mảng này hơn nên mới dạt vào đây.

Nếu tôi kiên trì thử sức với nhiều thứ hơn, biết đâu tôi đã thành công ở một lĩnh vực nào đó rồi. Có khi lại phát hiện ra tài năng thiên bẩm về kiếm thuật không chừng.

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ vì nãy giờ cứ nằm ườn ra rồi chọc chọc vào tay Lamia để trêu đùa.

Dù chẳng có lý do gì để phải giỏi ma pháp, nhưng ít nhất cũng phải làm sao để người ta bớt nói bạn của cô ấy là một kẻ đần độn…

‘Hùuuuu…!’

Tôi thử làm theo mẹo mà Delekis đã chỉ…

Kết quả là không được. Làm sao mà được cơ chứ…

Sột soạt—

“...?”

Lamia, người vốn luôn e dè việc tiếp xúc với người khác.

Cô ấy dùng những ngón tay trắng nõn, thon dài bao lấy bàn tay tôi.

“Cái này, làm như thế này… Tôi gọi nó là hình chân vịt…”

“...”

“...A!”

Cô ấy giật phắt tay ra khỏi những ngón tay đang mân mê của tôi.

“Tôi xin lỗi. Tôi không có ý đồ bất chính gì đâu.”

Cô ấy xua tay lia lịa để phủ nhận.

“Tôi chỉ muốn giúp một chút… vì tôi luôn là người nhận được sự giúp đỡ.”

Cô ấy luống cuống không biết phải làm sao với hành động của chính mình.

“Chắc là anh khó chịu lắm. Tôi thực sự xin lỗi. Sẽ không bao giờ, cho đến chết cũng không để chuyện này xảy ra nữa.”

Cô ấy nói năng lộn xộn như một đứa trẻ mắc lỗi trước khi bị ăn đòn.

Nhìn vẻ mặt cứng đờ vì hốt hoảng của cô ấy trông đáng yêu đến mức tôi nảy sinh ham muốn muốn trêu chọc kiểu: “Cô là ai mà dám nắm tay tôi? Đồ ham hố”.

Nhưng thấy cô ấy sắp khóc đến nơi rồi nên tôi tha cho lần này.

“Chà. Cuối cùng cũng đến ngày được nắm tay tiểu thư Lamia cơ đấy.”

“...Xin anh đừng đùa giỡn quá trớn như vậy nữa.”

Tôi thử lại theo cách Lamia chỉ nhưng vẫn không thành công.

“...Làm… như thế này này...”

Cô ấy làm mẫu. Từ bàn tay tạo hình chân vịt, hai quả cầu màu đen hiện ra. Có vẻ cô ấy vẫn còn hơi ngượng ngùng khi chỉ dạy ma pháp cho ai đó.

“Đỉnh vãi chưởng luôn, Lamia.”

“...Đỉnh vãi… đó là gì vậy?”

“Là thiên tài ma pháp đấy.”

Nghe thấy thế, Lamia hoảng hốt, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu cho tôi im lặng với vẻ mặt van nài. Tôi khen thật lòng mà.

‘Cái quả cầu mana này làm kiểu quái gì nhỉ.’

Ngay lúc đó.

Ting—

[Hoàn thành thành tựu] [Giúp Lamia nắm tay một nam sinh] - Nhận được 1,500 điểm.

Hóa ra cũng có loại nhiệm vụ thử thách này à. Nếu biết trước thì tôi đã dụ cô ấy chơi vật tay từ sớm rồi.

Nhưng đó không phải là điều quan trọng… Điều quan trọng là…

[Điểm đang có = 4,500]

‘Gom đủ rồi. Đợi đấy.’

Đủ tiền mua thuốc rồi…! Có lẽ vì dạo này thời gian ở bên cạnh cô ấy tăng lên nên dù điểm đã từng chạm đáy, giờ nó đã được phục hồi.

Lúc nãy còn chửi là đồ cắt cổ, nhưng khi đã đủ tiền thì cơn thèm lại trỗi dậy như chưa từng có cuộc chia ly. Tôi không ngần ngại lướt màn hình. Mua ngay—

“...”

Lamia tạm gác lại việc chép phạt, chăm chú nhìn vào đầu ngón tay hình chân vịt của tôi. Cô ấy đang đợi quả cầu mana xuất hiện.

“Bỏ đi... bỏ đi.”

“Dạ?”

…Phải rồi.

Bỏ ra ngần ấy tiền để mua cái thứ này về hút làm gì. Như một thằng ngốc bị dắt mũi vậy…

Sẵn dịp này cai thuốc luôn cho rồi.

Thay vì thuốc lá, tôi mua hai viên kẹo kỳ lạ. Loại 2,000 điểm một viên. Cái loại lần trước ăn xong được tăng chỉ số ấy.

Ngoạm—

Thành công - <Chỉ số Sức mạnh tăng thêm 1>

Sức nâng tạ tăng lên một chút rồi. Coi như đi tập gym được khoảng 3 ngày.

Đây là chỉ số cần thiết nhất cho một người chuyên dùng kiếm như tôi, nhưng hiện tại… không phải cái này.

Ngoạm—

Tôi bỏ viên kẹo thứ hai vào miệng.

Đại thành công - <Chỉ số Ma lực tăng thêm 3>

‘Kha! Được rồi. Đúng là cảm giác chơi trò may rủi có khác.’

Cùng lúc đó.

Xì—

“Ồ!”

“...!”

Từ đầu ngón tay chân vịt của tôi, một bong bóng nhỏ xíu màu vàng như hạt thạch lựu hiện ra, rồi…

Bồng bềnh… bồng bềnh…

“...”

“...”

Nó vỡ tan ngay giữa mặt hai chúng tôi.

Hầy, cái này…

Cũng thấy tự hào phết.

“Thấy sao? Thấy sao hả? Vừa nãy trông tôi cũng ra dáng pháp sư đấy ch-”

Lamia nắm lấy tay tôi. Cô ấy nắm chặt rồi cứ thế lắc lên lắc xuống yếu ớt như cọng rong biển.

...Chỉ lắc thôi.

Đáng lẽ phải khen một câu “Làm tốt lắm” chứ.

“!”

“...Đang chơi trò kéo cưa lừa xẻ à? Nắm rồi thì nói gì đi chứ.”

“!”

Có vẻ như cô ấy phấn khích trước thành quả của đệ tử nên mới lỡ tay nắm lấy rồi lắc, nhưng lại không thốt nên lời…

“A…”

Ngay lập tức cô ấy sực tỉnh và buông tay ra.

“...”

“Kìa. Xem ai vừa mới nói là cho đến chết cũng không để chuyện này xảy ra nữa ấy nhỉ.”

“.....Tôi vô ý quá, thật không biết giấu mặt vào đâu...”

“Đồ ham hố.”

Cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà trêu chọc cô ấy... So với Min Su-ji thì cô nàng này có kiểu thú vị riêng khi bị bắt nạt. Tại sao nhỉ? Rõ ràng cô ấy là một người cực kỳ kiệm lời và ít phản ứng mà.

Lấy cớ đó, tôi đòi thêm năm tờ phiếu yêu cầu để bồi thường tổn thất tinh thần.

Xoay chuyển—

Trong khoảnh khắc, khuôn mặt của Lamia trông như bị biến dạng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!