Cuộc chiến
Phía sau nhà ăn, tiếng kim loại va chạm vang lên đều đặn.
Con người thực chất tính toán, tinh ranh và bình tĩnh hơn ta tưởng.
Việc mất lý trí vì giận dữ, không kiểm soát được cơ thể rồi vung nắm đấm loạn xạ chỉ có trên phim ảnh, còn thực tế thì khác xa.
Dù trong đời có tình cờ chứng kiến cảnh tượng đó, hãy cứ nhớ kỹ điều này: Ngay cả kẻ đang giả vờ nổi điên để dùng bạo lực, thì trong não bộ của hắn cũng đã hoàn tất phép tính rằng việc vung nắm đấm sẽ có lợi cho bản thân hơn là im lặng bỏ qua.
Một kẻ cao mét sáu, vai hẹp, liệu có dám lao vào một gã tập gym cao mét chín chỉ vì tức giận không?
*Chát—!*
Thế nên, việc tôi đang tát thẳng vào mặt Michael Born không thương tiếc lúc này tuyệt đối không phải là một hành động bốc đồng.
Dĩ nhiên là tâm trạng tôi đang rất tệ. Tôi muốn đánh chết quách nó đi cho rồi.
Nhưng tôi là người lớn. Tôi không phải nô lệ của cảm xúc, loại người cứ vung tay múa chân mà không màng hậu quả.
*Chát—!*
Một tuần sinh hoạt ở trường, dính lấy Lamia như hình với bóng đã giúp tôi khẳng định chắc chắn một điều.
Michael Born.
Thằng này không phải loại người thấy đối phương không phản ứng hay bị phớt lờ mà tự biết chùn bước.
Dù có nhẫn nhịn rồi buông lời khiển trách cũng vô dụng.
Nó sẽ chỉ càng gia tăng mức độ ngược đãi đối với Lamia mà thôi.
*Chát—!*
Vì vậy, tôi phải bẻ gãy mầm mống của sự bắt nạt.
Nếu không thể giáo hóa bằng lời nói, tôi sẽ khắc sâu nỗi sợ hãi vào tận xương tủy nó.
— *Vù...!*
— Mày làm cái gì đấy?
— *Keng!*
Cũng ra vẻ là pháp sư đấy.
Cứ mỗi khi nó định nhen nhóm chút mana vụng về nơi đầu ngón tay, tôi lại tát một cú để cắt đứt sự tập trung. Những cú đấm trả đũa lóng ngóng sau đó chẳng mảy may gây ra chút đe dọa nào. Còn thằng béo đứng cạnh như bức bình phong thì chỉ biết ngây người ra vì khiếp sợ.
Và tôi cũng đã tính toán rằng, miễn là không đánh Michael đến mức tàn phế, tôi sẽ không phải chịu hình phạt hành chính nào quá nặng nề.
Đây không phải là một cuộc ẩu đả cảm tính, mà là một hình phạt được tập trung triệt để vào lợi ích. Đó là bước chuẩn bị cho sự bình yên sau này.
“Làm lại xem nào.”
*Keng—!*
Thức ăn trong khay của tôi đã trống rỗng. Mỗi lần tôi vung khay, thức ăn lại đổ tung tóe, làm bẩn thỉu khắp người Michael Born. Trông nó giờ chẳng khác gì một con chuột cống vừa lăn lộn dưới mương.
“...Hức... hức...”
Đôi gò má sưng húp vì bị khay kim loại nện vào đầm đìa nước mắt.
*Keng—!*
“Aaaa hức...”
Nó ôm lấy gò má, run rẩy bần bật.
“Lại đây. Đứng thẳng lên.”
“...”
Nó lảo đảo bước tới...
*Keng—!*
*Bạch—*
“...Ư... hức...”
“Lại đây.”
Chúa Giê-su từng nói: Nếu bị tát vào má trái, hãy đưa nốt má phải ra.
Câu nói vốn là châm ngôn về đức tính khoan dung này, ở thời hiện đại lại biến tướng theo nghĩa khác.
Đó là khi đã bị tát vào má trái, bạn sẽ bị cuốn vào cái đà đó mà buộc phải đưa nốt má phải ra. Giống như Lamia, một khi đã bắt đầu bị đánh, cô ấy sẽ rơi vào cái vòng xoáy luôn bị ăn đòn.
“Hức...! Hức... dừng lại đi...”
Michael ôm lấy đôi má sưng vù, lăn lộn dưới đất. Vẻ ngạo mạn trên mặt đã biến mất sạch sành sanh. Ánh mắt độc ác dần thay đổi, trông giống như một con thú ăn cỏ sắp bị xé xác.
“Lúc tao bảo mày dừng lại, mày có dừng không?”
*Bốp—!*
Tôi lại dùng hết sức nện vào cái gò má sưng húp đó một lần nữa. Trên khuôn mặt nát bét vì sự hỗn độn giữa thực đơn ngày hôm nay và nước mắt, không còn tìm thấy chút ý chí chiến đấu nào.
“...Số mười một... t-tao xin lỗi... tao...”
“Xin lỗi làm gì. Đằng nào mày cũng sắp chết đến nơi rồi.”
“...Hiếc...!”
*Bốp—!*
Michael Born. Thật là một kẻ nực cười.
Lý do thằng hèn này không thắng nổi tôi không phải vì nó yếu hơn, chậm hơn, hay vì lượng ma lực thấp, cũng chẳng phải vì nó không có "Gia hộ" (Blessing).
Cuộc chiến giữa lũ trẻ không được quyết định bởi những thứ đó. Việc người lớn có thể răn đe đám học sinh cấp hai, cấp ba đang hút thuốc không phải vì họ áp đảo chúng về vũ lực. Điều quan trọng là:
*Chát—!*
Sự táo bạo.
*Chát—!*
Sự tàn nhẫn.
*Chát—!*
*Rầm—*
Và bản lĩnh dám thoát ly khỏi cuộc sống bình yên thường nhật.
Xét về mặt đó, thằng này thì sao?
“Đứng dậy.”
“...”
*Run rẩy...*
Ngay từ đầu, một kẻ hèn nhát đến mức không có đủ bản lĩnh để phản đòn lại đi cắn xé người khác một cách tàn nhẫn như vậy. Kết cục này đã được báo trước ngay từ khoảnh khắc nó bị ăn đòn.
...
“Hà... phù.”
Dĩ nhiên, dù tôi có để yên thì sau này nó cũng sẽ bị nhân vật chính đã mạnh lên đánh cho thân bại danh liệt thôi. Tôi đã định đợi đến lúc đó.
Nhưng tôi đã đổi ý.
*Vút—*
Tôi kéo tay cầm khay ra sau, căng như một chiếc máy bắn đá.
*Keng—!!*
Tôi nện thẳng vào hàm dưới của nó. Thằng bé ngã ngồi xuống đất, có vẻ như não bị chấn động nên không thể đứng vững.
“...Số mười một... đủ rồi...”
“Phù... hà...”
Thằng béo đứng ngoài nãy giờ run rẩy lớp mỡ nọng cổ, cất tiếng.
“C-Cái đó, là của 'Lưỡi Gươm' (The Blade)...”
Nãy giờ nó cứ lẩm bẩm về Gia hộ này nọ, có vẻ nó tưởng tôi thắng nhờ dùng Gia hộ.
...Chuyện đó sao cũng được.
À, hụt hơi quá. Cổ tay cũng muốn rụng rời luôn rồi.
*Vút—*
*Xoảng!*
Tiếng khay rơi ngay sát cạnh đầu khiến Michael Born vội lấy hai tay che đầu, run cầm cập. Nỗi sợ hãi do đau đớn mang lại đã được khắc ghi rõ nét. Hy vọng nỗi sợ này sẽ trở thành một bài học.
“Này.”
Tôi gọi thằng béo.
“Ơ, ơ...?”
*Run rẩy...*
Lần này đến lượt nó mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm vì tưởng đến lượt mình bị đánh.
“Dọn thằng này đi.”
Tôi đá nhẹ vào cà vạt của Michael đang ngồi lờ đờ, rồi nói.
“Ơ, ừ... đ-được...”
Michael, với bộ đồng phục lấm lem thức ăn, dấu chân và bụi đất, đang khóc nức nở. Nó lảo đảo bước ra khỏi trường dưới sự dìu dắt của thằng béo.
Tôi nói vọng theo cái gáy của nó – cái gáy đang lấm lét nhìn lại phía sau đầy sợ hãi giống hệt Lamia lúc trước:
“Michael. Những việc như hôm nay, mày cứ việc làm lại bất cứ lúc nào cũng được. Thật đấy.”
“...”
“Dĩ nhiên, lúc đó cũng chẳng cần phải xin lỗi bằng lời đâu.”
* * *
Nil Leone đang phồng má.
Trên trán cô ấy như viết rõ dòng chữ: 'Tôi đang dỗi lắm đây. Dỗ dành đi.'
“...”
“...”
“...Này. Tao nói trước để mày biết, mày chẳng đáng yêu tí nào đâu. Thôi phồng má đi. Tao đang muốn đấm cho một phát lắm rồi đấy.”
“T-Tao không có định tỏ ra đáng yêu nhé!?”
Mặt Nil Leone đỏ bừng lên. Cô ấy vừa lắc lắc cây kem ba tầng – thứ có được nhờ lời đe dọa rẻ tiền: 'Nếu không mua kem vani cho tôi, tôi sẽ không bao giờ siêu thoát đâu' – vừa phủ nhận. Thật muốn làm rơi nó cho rồi.
“Chỉ là tao thất vọng về mày thôi, hiểu chưa?”
“Đó là tin tốt nhất tao được nghe đấy.”
“Xì... xì... Bạn tao là Lamia bị bắt nạt như thế mà mày cứ đứng trơ ra à?”
“Thế còn mày?”
“T-Tao là con gái mà. Mày là đàn ông thì sợ cái gì chứ...? Hứ, đồ nhát gan... đồ thấp kém... đồ yếu sinh lý...”
“Mày không thiếu từ nào để nói nhỉ? Có muốn tao xác nhận cho không?”
Suốt lúc đi tìm Lamia sau khi cô ấy chạy đi, Nil Leone cứ lải nhải như chim sáo. Lúc đi ngang qua nhà ăn, tôi đã định lấy một cái khay ra rồi biến cô ấy thành bộ dạng như thằng hồi nãy, nhưng nghĩ lại chỉ tổ thiệt thân nên thôi.
“Hức... Lamia ở đâu được nhỉ... Ký túc xá không có, gần quán cà phê không có... công viên cũng không...”
“Chịu thôi.”
Đi bộ một hồi tôi thấy mỏi cả chân. Dù sao thì mai cũng là cuối tuần nên lòng cũng nhẹ nhõm. Sẽ không có cái trò chạy bộ chết tiệt kia.
*Chọc chọc—*
Ai đó chọc vào lưng tôi từ phía sau. Tôi quay ngoắt lại.
*Phập—*
Ngay khoảnh khắc tôi quay lại, một thứ đã chờ sẵn đâm thẳng vào mắt tôi. Một cảm giác lạnh lẽo.
“...Frida?”
“Regret. Lần sau phải cẩn thận đấy nhé? Nếu vừa rồi thứ tớ cầm không phải là kem vani 12 tầng mà là một thanh kiếm thật thì cậu đã thành độc nhãn long rồi.”
Frida Meyer đang mỉm cười rạng rỡ, ngước nhìn tôi từ phía sau. Cô ấy vừa liếm cây kem cao hơn đầu mình vài gang tay vừa nói.
*Liếm—*
Cô ấy thản nhiên ăn ngon lành cái phần kem vừa đâm vào mắt tôi. Làm sao mà cô ấy giữ thăng bằng được cái thứ đó nhỉ...? Hay Frida thực chất là người sở hữu "Gia hộ Xếp tháp"?
“Chào cậu, chào cậu, người bạn lấp lánh. Cậu trông xinh xắn quá đi mất.”
“À, em chào chị...!”
Nghe khen xinh, vai của Nil Leone như muốn bay lên tận trời.
...Xét cho cùng thì Nil Leone cũng có khuôn mặt xinh đẹp thật. Nếu phải so sánh thì hơi giống Chloe Moretz. Có điều hành động thì đúng là Nobita chính hiệu.
“Muốn hôn một cái không?”
“...Dạ?”
“Đừng để ý. Nó vốn dĩ là người như thế đấy.”
Mày cũng đọc tiểu thuyết rồi nên biết mà.
“Còn Regret thì sao? Muốn không?”
“Muốn cái gì? Cậu làm xong bài tập toán tớ giao chưa mà đã đi chơi rong thế này?”
“Không được hỏi con gái những chuyện như thế đâu.”
“Thế thì liên quan gì đến nhau.”
“Mỗi lần cậu làm cái mặt đó trông buồn cười cực. Tớ muốn cắt khuôn mặt hiện tại của cậu ra để ngắm mỗi ngày luôn ấy. Vì thế nên tớ mới thích Regret.”
Frida vừa cười mỉm vừa nói ra những lời rợn người. Ánh mắt đảo liên hồi của cô ấy dừng lại ở cây kem của Nil Leone.
*Phì—*
Cô ấy bật cười đầy vẻ khinh miệt.
“Hửm, ra là vậy... Mặt mũi thì xinh đấy nhưng kem thì chỉ có 3 tầng thôi sao...?”
“Dạ?”
Frida chép miệng cười khà khà.
“Bạn nhỏ lấp lánh hãy chăm chỉ tu luyện thêm đi nhé. Chị đi đây.”
Frida, với khuôn mặt thỏa mãn vì chiến thắng, lẩm bẩm: “Để dành lát nữa ăn vậy”, rồi thu gọn cây kem 12 tầng vào miệng như thanh Kusanagi của Orochimaru. Cô ấy ôm tôi một cái rồi lạch bạch bước đi một mình. Cái trò kem đó làm kiểu gì vậy nhỉ? Tò mò thật sự. Lần tới phải hỏi mới được.
“R-Regret.”
“Ơi?”
Sau khi Frida biến mất, Nil Leone mới lên tiếng.
“Mày đã thân với đám lớp A từ lúc nào thế?”
“...Từ lúc nào là sao? Đã qua một tuần rồi còn gì.”
“À, th-thì ra là vậy.”
...Thân thiết gì chứ. Ngược lại, có vài đứa còn đang muốn ăn tươi nuốt sống Regret đây này. Với lại hôm nay tôi cũng vừa chấm dứt hoàn toàn quan hệ với một đứa rồi. Michael chắc chắn sẽ không bao giờ muốn bước chân vào nhà ăn cùng lúc với tôi nữa.
“Cái chị tóc hồng vừa nãy là Frida à... Trông đáng yêu thật đấy. Giống như nhân vật Disney vậy.”
“Cũng đúng.”
Phụt, nhân vật Disney.
“Nhưng mà... hai người đang hẹn hò à? Sao chị ấy lại thân mật với mày thế?”
Cô ấy hỏi.
“Mày nghĩ sao vậy? Mày cũng biết Frida mà. Tính cách nó vốn dĩ đã thế rồi.”
“À... đúng rồi. Nhưng mà này.”
Nil Leone nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, giống như người vợ nhìn ông chồng vừa đi quán bar về.
“Regret, mày... không phải là bắt đầu thích Frida đấy chứ? Kiểu như nhìn nhận cậu ấy như một người phụ nữ ấy...”
“...Mày điên à?”
Tự dưng ở đâu ra cái chuyện từ trên trời rơi xuống thế này.
“Này, cô Min Su-ji. Tỉnh táo lại đi. Mày tưởng chúng ta đang ở trong truyện hài lãng mạn nên phải đóng phim tình cảm đấy à?”
“À, kh-không phải thì thôi...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
