Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Kẻ bất lương

Kẻ bất lương

Lý do thì chẳng bao lâu sau tôi đã rõ. Tầm khoảng 3 phút sau đó.

— Năm nhất. Ra đây nói chuyện chút.

Dự đoán trước đó của Baria trong bệnh xá đã trúng phóc.

— Bằng cách này hay cách khác, chúng sẽ tìm cách lấy lại uy quyền của mình thôi. Còn vai trò của cậu, Regret, là ngoan ngoãn để chúng giẫm đạp.

Theo một cách khá nguyên thủy, cứ như thể từ cái thời đại cổ lỗ sĩ nào đó.

— Bốp!

Mà cũng phải.

— Bốp!

Cổ lỗ sĩ cái gì chứ.

Đây là thời Trung Cổ mà.

— Binh!

Gã đàn anh tóc vàng tự giới thiệu mình thuộc đội sao đỏ lại đấm một cú nữa vào chấn thủy của tôi.

Người tôi đập mạnh vào tường phía sau rồi bật trở lại.

Tôi lại vòng tay ra sau lưng.

“Thế nào? Chịu nhiệt được không? Nghe bảo thể lực mày như rác nên anh đây đang nương tay đấy.”

Gã tóc vàng vừa đấm hậu bối không chút do dự, vừa nhếch mép cười khẩy để lấy lại nhịp thở. Đứng cạnh gã là một tên hộ pháp đang ngậm điếu thuốc trên môi và một người phụ nữ tóc ngắn khoanh tay trước ngực.

‘Ở Excel cũng có kẻ bất lương cơ đấy.’

Cũng đúng thôi, dù là trường danh giá nhưng đây vẫn là học viện mang đậm màu sắc trường quân sự và thể dục thể thao. Có cái thói ma cũ bắt nạt ma mới hay kỷ luật sắt kiểu này cũng chẳng có gì lạ.

‘… Hóa ra đó là lý do Walter làm vậy.’

Walter biết chuyện tôi đấu tập với Matthew.

Nếu nghĩ rằng anh ta thúc giục tôi kết thân với những tiền bối có tầm ảnh hưởng trong trường để họ trở thành tấm lá chắn cho những vụ rắc rối thế này… thì cũng có vẻ hợp lý.

“Nghe bảo mày là người sở hữu Gia hộ hả? Được Thần Kiếm yêu thương cơ à? Một thằng nhóc năm nhất vắt mũi chưa sạch như mày?”

“Nghe đồn là vậy ạ.”

“Thế thì cầu nguyện đi. Bảo Thần Kiếm đến cứu mày xem. Mau lên.”

Đám đứng xung quanh cười rộ lên trước câu nói của gã.

— Chát!

Bị tát lệch mặt, tôi lại lẳng lặng quay đầu về vị trí cũ.

“Này… sao khác với tin đồn thế nhỉ? Chẳng phải bảo thằng ranh này mà điên lên là bất kể quý tộc hay tiền bối nó cũng tẩn hết sao?”

Tên đứng đầu đang nện tôi quay lại hỏi đồng bọn.

“Chắc là nhìn tình hình mà làm loạn thôi. Giờ quân số không cân mà.”

Đúng như gã nói.

Trước mắt tôi là sáu tên. Hai tên khác đang canh chừng.

Nhìn gã hậu bối chỉ biết chịu đòn mà không dám phản kháng, gương mặt chúng hiện rõ vẻ đắc thắng tột độ.

“Thằng dùng thìa. Sao thế? Sao đơ ra vậy? Không có thằng bạn Hoàng tử bên cạnh là cái thói ngông nghênh nó bay sạch rồi à?”

Có vẻ chúng tưởng bấy lâu nay tôi làm loạn là nhờ cái bóng của Baria.

Làm gì có chuyện đó.

— Chát!

Máu rỉ ra nơi khóe miệng.

Một tên năm hai khác đứng xem nãy giờ có vẻ đã chán, gã lắc đầu nguầy nguậy.

“Chà, lì thật đấy. Thằng bé này không đổi sắc mặt lấy một lần luôn kìa.”

Bị kích động bởi câu nói đó, tên đang đánh tôi rút thanh kiếm gỗ bên hông ra, ấn mạnh vào bụng tôi.

“Này. Này. Này.”

Gã nhấn mạnh từng chữ một theo mỗi lần ấn.

“Mày định… làm… mất hứng… thế à?”

“……”

Dù gã có nói gì, tư thế của tôi vẫn không đổi.

Tôi hơi cúi đầu, chỉ nhìn xuống đất.

“Trả lời đi. Mày có biết tại sao mày bị đánh không?”

“Vì tôi đã thắng tiền bối Matthew, Đội trưởng đội sao đỏ.”

“Biết rõ đấy chứ. Nhờ mày mà vị thế của đội sao đỏ bị lung lay dữ dội đấy.”

“Ồ, ra vậy.”

“Và mày không có cái lễ độ tối thiểu giữa tiền bối và hậu bối.”

Một lũ tiểu nhân sáu đứa quây đánh một đứa năm nhất mà lại đi bàn chuyện lễ nghĩa.

“Thử láo nháo lần nữa xem.”

“……”

“Láo nháo đi chứ. Như cái cách mày đã làm với Matthew ở Đấu trường ấy.”

“…… Phù.”

“Mày vừa thở dài đấy à? Ngay lúc này?”

— Gãi gãi…

“A ha… Hóa ra là vì chuyện đó à? Lý do mà từ thứ Tư tuần trước đội sao đỏ cứ gọi tôi lên mỗi ngày?”

“Đúng thế.”

“Quả nhiên.”

“?”

“Tiền bối này. Đội sao đỏ chưa bao giờ gọi tôi lên cả.”

Nụ cười trên mặt gã vụt tắt.

“Đánh thì cũng được thôi, nhưng chúng ta nên thành thật với nhau chút đi… Mà ngay từ đầu, nếu các người đường đường chính chính thì đã chẳng cởi áo đồng phục có gắn bảng tên, cũng chẳng dùng ma pháp ngụy trang để thay đổi diện mạo thế này.”

Dù hôm nay mới học cơ bản về thuật ngụy trang nhưng tôi vẫn nhận ra được.

Gương mặt của chúng có những sự biến dạng nhẹ đang dao động. Bởi thuật ngụy trang không có khả năng duy trì bền bỉ như ma pháp của Lamia.

“Trên hết, nếu các người là người của đội sao đỏ, các người sẽ chính thức yêu cầu tái đấu. Và bắt tôi phải xin lỗi công khai. Chứ không phải dùng cái cách này.”

“Mày muốn nói cái gì?”

“Không phải đội sao đỏ, cũng chẳng phải bạn của Matthew, mà lại có tâm huyết dàn dựng vở kịch rẻ tiền này thì tôi chỉ nghĩ đến đúng một loại người thôi.”

“…”

“Lũ năm hai tép riu bị mất suất đi viễn chinh, nên lén lút đeo mặt nạ đến trút giận lên đầu đàn em.”

— Chát!

“Cảm ơn vì đã thừa nhận. Phì.”

Trong lớp A, lý do chúng nhắm vào tôi là quá rõ ràng.

Lớp đặc biệt A năm nhất lần này toàn bộ đều được chọn vào đội hình viễn chinh. Với những kẻ đã thất bại thảm hại ở Excel suốt 2 năm qua, đó chắc chắn là chuyện khiến chúng nghiến răng căm phẫn.

Thế nhưng, những thành viên đó toàn là Công chúa, Hoàng tử, Vương tử, Đại công nữ… ai nấy đều là những nhân vật tầm cỡ.

Chúng không thể đụng vào họ, nên mới chọn tôi — kẻ đứng hạng bét thứ 11, lại có tin đồn không hay và xuất thân bất minh.

Vừa hay dạo gần đây tôi lại hạ gục một đàn anh năm hai, nên chúng có cái cớ để “trả thù”.

— Chát!

“Là đội sao đỏ thì sao, mà không phải thì sao? Điều đó quan trọng à? Bọn tao là năm hai. Còn mày chỉ là cái thứ năm nhất rác rưởi. Mày điên rồi à?”

“Năm nhất?”

Lời của Baria lại đúng một lần nữa.

Cái thằng không có chốt an toàn nơi cửa miệng như tôi, quả nhiên không phải hạng người cam chịu để bị đánh.

“Năm nhất thì sao chứ? Khi lên năm hai, tôi sẽ mạnh hơn các người gấp bội.”

— Két.

Tên đang túm cổ áo tôi siết chặt nắm đấm hơn sau câu nói đó. Gã giật mạnh như để phô trương sức mạnh của mình.

“À~ Thế à? Ngài lớp đặc biệt tài giỏi. Thế thì tao phải giết mày ngay khi mày còn là năm nhất rồi.”

“Các người lầm to rồi.”

“Lầm cái gì?”

“Tôi nói là lên năm hai tôi sẽ mạnh hơn, chứ không có nghĩa là bây giờ tôi sẽ thua.”

“Hơ! Oa ha…! Ha ha ha!”

Bàn tay đang túm chặt cổ áo tôi nới lỏng ra.

“Tiền bối. Lý do duy nhất tôi không đánh chết các người ngay lúc này không phải vì gì khác đâu. Chỉ là tôi không muốn vì mấy đứa hạng bét bị loại khỏi chuyến viễn chinh rồi đi trút giận mà khiến bản thân bị đuổi học thôi.”

“Thằng ranh. Rút kiếm ra.”

Gã tóc vàng nổi điên rút thanh kiếm gỗ bên hông.

‘…’

Lời tôi nói vừa rồi có một nửa là hư trương thanh thế.

Khoảng cách giữa năm nhất và năm hai là rất rõ ràng.

Chỉ cần nhìn vào việc một người đàn ông trưởng thành bình thường như tôi bốn tháng trước mà giờ đã mạnh lên thế này, đủ để hiểu khoảng cách một năm là không hề nhỏ. Lại còn chênh lệch về quân số nữa.

Dù vậy, tôi vẫn tự tin. Dù có chết, tôi cũng tự tin sẽ khiến ít nhất ba đứa tàn phế cả đời.

Nếu dùng đến Cửa sổ trạng thái hay Long kiếm của Rosenberg, có khi tôi còn giết được chúng.

“Rút ra mau.”

“Không thích.”

“Không tự tin à?”

“Làm gì có. Tôi chỉ không tự tin là mình sẽ thua anh thôi. Nhưng tôi vẫn không rút.”

Tôi vẫn phải nhẫn nhịn.

Với tôi, chuyến dã ngoại cùng bạn bè quan trọng hơn cái cảm giác hả hê nhất thời này.

Tôi không thể gây thêm rắc rối được nữa.

Ngay cả khi thanh kiếm gỗ rỗng tuếch đầy sát khí đã lao đến sát mặt.

“Khoan đã.”

Thanh kiếm gỗ đang lao về phía mặt tôi bỗng dừng lại giữa chừng.

Bởi người đàn chị đứng cạnh đã giữ tay gã lại.

“Đừng cản tao.”

“Tao có cách hay hơn.”

Người đàn chị nãy giờ chỉ đứng xem bỗng nở nụ cười nham hiểm rồi tiến lại gần tôi. Chị ta ghé sát mặt vào mặt tôi.

“Đẹp trai đấy chứ. Ánh mắt sắc sảo đúng gu chị rồi.”

Mùi thuốc lá nồng nặc trộn lẫn với mùi mỹ phẩm xộc vào mũi tôi. Chị ta dùng đầu ngón tay sơn móng đen kịt chọc nhẹ vào trán tôi.

“Nghe bảo mày là ‘Hoàng tử của phù thủy’ hả?”

“?”

“Đáng yêu quá. Phản ứng ngay lập tức kìa. Nghe nói cứ liên quan đến con bé đó là mày bất chấp tất cả đúng không?”

“Tôi không biết chị đang nói về ai. Ai mà lại vì con gái mà bất chấp tất cả chứ.”

“Nói dối cũng muộn rồi. Chị đọc thấu lòng mày mà.”

“Thế à? Chắc chị có khả năng thấu thị rồi.”

“Không phải nói xạo đâu. Chị là một người điều khiển rối. Chị đọc được đối phương qua từng chuyển động nhỏ nhất của khớp xương. Đọc biểu cảm tạo ra từ mười lăm mảnh xương mặt đối với chị dễ như trở bàn tay.”

“…”

“Biểu cảm của mày lúc này, đang đi từ nghi hoặc qua bất an và hướng tới sự sợ hãi. Thấy sao?”

“Nếu tôi bảo không phải thì chị định làm gì?”

“Cái đó thì cứ kiểm chứng trực tiếp là biết ngay thôi.”

“Cái gì?”

“À, vừa hay cô bé ấy đến rồi kìa.”

Từ xa, tôi thấy bóng dáng một người đang bị hai nữ sinh lôi xềnh xệch đến.

“…!”

“A ha ha ha! Đã bảo là đừng nói dối vì sẽ bị lộ ngay mà?”

Không được để lộ ra. Nhưng nhìn thấy Lamia đang vừa đi vừa bị tát tiến lại gần, tôi khó lòng kiềm chế được trái tim đang đập thình thịch.

Chẳng biết từ lúc nào, tay tôi đã chạm vào bao kiếm chứa chiếc thìa số 1.

“Thế nào? Giờ mà cầu xin chị tha thứ… thì chị có thể thả con bé đó đi. Tất nhiên là mày thì không về được rồi. Bạn của chị đang giận lắm.”

Lamia bị lôi đến gần hơn.

‘!!!!’

Nhìn thấy bộ dạng của cô ấy, tôi thực sự đã tái mét mặt mày.

Trái tim đang đập loạn xạ bỗng chốc như đóng băng.

“Là nó đúng không? Ư hừ hừ. Nhìn biểu cảm là biết đáp án rồi.”

“Xin, xin hãy tha cho cô ấy.”

Tôi chỉ còn cách khẩn khoản cầu xin.

“Cái gì cơ? Nói to lên xem nào.”

“Tha cho cô ấy đi. Làm ơn. Hãy để cô ấy sống mà rời khỏi đây!”

“Phải rồi, phải cầu xin như thế thì mới…”

“Không phải nói cô ấy! Cái con mụ điên này! Cô cũng mau xin lỗi đi! Hoặc là chạy ngay đi! Trước khi bị cô ấy đánh chết thật đấy!”

“Hả?”

Đám bất lương ngơ ngác nghiêng đầu.

Có vẻ chúng còn chẳng biết đứa chúng lôi đến là Lamia, hay là Tania tóc đen vẫn chưa giải trừ ma pháp ngụy trang.

— Chát!

Tania, người vừa bị đàn chị tát thêm một cái, đang cười một cách vô cùng hạnh phúc.

— Nhếch mép…

Sởn gai ốc.

Đang lúc buồn chán bỗng dưng vớ được món hời, có vẻ cô nàng đang tính toán xem mình có thể tẩn lũ này đến mức nào.

“Tania…? Khoan đã! Những người này chỉ là hiểu lầm chút thôi… Bản chất họ không phải người xấu đâu…! Đây cũng là vì lập trường của các tiền bối thôi mà…!”

Các tiền bối vẫn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Sợ lũ bất lương không quen biết này sắp phải đi chầu ông bà ông vải, tôi cố gắng dỗ dành cô ấy.

Thế nhưng…

Tania, người đang mỉm cười tiến lại, vừa nhìn thấy mặt tôi thì biểu cảm bỗng chốc méo xệch đi.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy có biểu cảm như vậy.

“Buông ra.”

Vẻ đùa cợt biến mất hoàn toàn, cô ấy hất văng hai kẻ đang giữ mình. Cô ấy tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

‘Ực…’

Bình thường trông đã dữ dằn rồi, lúc nổi giận thì đúng là không gì sánh bằng.

Không biết tình trạng đó kéo dài bao lâu.

“Giận à? Vì bạn bị đánh sao?”

Đàn chị điều khiển rối hỏi Tania.

“Không.”

“Biểu cảm đó mà bảo không à? Mày đang giận đúng không?”

“Vì tôi không có tư cách để giận. Tôi cũng là hạng người như các người thôi. Thế nhưng mà.”

“Hửm?”

Cô ấy chạm vào cái má sưng vù của tôi.

Một cách dịu dàng, so với phong cách của Tania.

“Đụng vào đồ của tôi thì đm, tôi điên máu lắm đấy.”

“Điên máu thì sao?”

“Thì phải đánh nhau chết thôi chứ sao.”

Nói rồi, cô ấy giơ tay lên trời.

“Dispel (Giải trừ).”

— Rắc rắc…

Ngay lập tức, ma pháp ngụy trang của tất cả mọi người đều bị giải trừ.

Bao gồm cả người thi triển là Tania.

“…!”

Đến lúc này, chúng mới nhận ra đây không phải là đứa bị bắt nạt mang danh phù thủy, mà là Đại công nữ của nhà Rosenberg.

Những giọt mồ hôi bắt đầu lăn dài trên má lũ khốn đó.

“Cứ làm như nãy giờ đi. Đừng có làm mất hứng.”

Tania đề nghị.

Hoặc là đấu tay đôi ở đây rồi kết thúc êm đẹp, hoặc là chuyện này sẽ bị xé ra to.

“Không dùng ma pháp chứ?”

Kẻ điều khiển rối hỏi.

“Tùy các người.”

Lũ khốn đó xắn tay áo lên.

Chúng đã sớm từ bỏ ý định đấu bằng ma pháp.

Việc ma pháp ngụy trang bị giải trừ là minh chứng cho thấy ma lực của con bé thiên tài tính khí thất thường kia vượt xa tất cả những đứa ở đây.

Chẳng có lý do gì để từ chối cả.

Vừa được bỏ qua tội mạo danh đội sao đỏ, vừa không bị truy cứu tội đụng đến Đại công nữ vô cớ, lại còn được dạy cho hai đứa lớp A đáng ghét một bài học mà không để lại hậu quả.

— Thình thịch thình thịch

Tên hộ pháp nãy giờ vẫn phì phèo thuốc lá tiến lại đứng trước mặt cô ấy.

Nhìn qua là biết tên này là kẻ cầm đầu. Chắc là kiểu trùm cuối sẽ đấu sau cùng…

“… Nếu mày nghĩ tao sẽ nương tay vì mày là con gái thì ngay bây giờ—”

Kịch bản của tên hộ pháp bị cắt ngang tại đó.

— Vút!

Tania bất ngờ chống tay xuống đất nhào lộn.

Với tốc độ xoay người không thể tin nổi, cô ấy giáng một cú đá Capoeira thẳng vào mặt tên hộ pháp.

— ĐOÀNH!!!

‘Thật luôn hả trời.’

Sao mặt người mà lại phát ra tiếng như pháo tự hành thế kia.

— Rầm!

Tên hộ pháp giãn đồng tử, ngã ngửa ra sau.

Có khi chết rồi cũng nên. Không thấy nhúc nhích gì cả.

Tania, hóa ra bấy lâu nay cô nương tay với tôi lắm rồi đấy.

Cú đó mà trúng tôi chắc phần đời còn lại tôi phải gắn bó với xe lăn điện mất.

“T-Tất cả xông vào cùng lúc đi! Giẫm nát nó cho tao!”

Đám tiền bối quây lấy và lao vào Tania.

— Bốp!

— Binh!!!

Cô ấy bị đấm vào mặt thì lập tức đấm trả vào mặt đối phương.

Kẻ nào đá lén từ sau, cô ấy đáp trả ngay bằng một cú đá cao.

Khi bị bao vây, cô ấy tung luôn cả cú đá xoáy cối xay gió.

‘Kim Doo-han nhập à? Đánh nhau giỏi vãi chưởng.’

Vì thể chất quá tốt nên cô ấy cứ thế vừa chịu đòn vừa đánh.

Làm sao cái cơ thể hầu như không có cơ bắp kia lại phát ra sức mạnh như vậy được chứ.

‘… Đó là cái xe tăng chứ người ngợm gì.’

— Rón rén rón rén

Gã tóc vàng vừa đánh tôi đang cầm thanh kiếm gỗ tiếp cận cô ấy từ phía sau.

“Đánh lén thì cũng phải có liêm sỉ chút chứ.”

— Chát!

Tôi tát vào mặt gã y như cái cách gã đã làm với tôi. Bằng chiếc thìa số 2 chuyên dùng cho lũ xấu tính.

“Hả, được lắm. Mày tự dẫn xác đến nhé. Chơi tới bến luôn.”

Gã kích động vung kiếm gỗ lao về phía tôi.

Kỹ năng của gã còn kém xa Aria hay Frida, thậm chí là dưới cơ cả Lamia.

— Xoẹt

Bằng kỹ thuật rút thìa, tôi chém đứt lìa thanh kiếm gỗ của gã. Đó là kỹ thuật rút kiếm Regret mà Lamia vẫn tin sái cổ là ‘Miêu Ca’ (Khúc hát của mèo) và luyện tập mỗi ngày.

Đôi mắt gã trợn ngược, nhìn qua nhìn lại giữa chiếc thìa trên tay tôi và cái chuôi kiếm gỗ vừa bị chém đứt.

“Tiền bối. Xin lỗi đi.”

“Xin lỗi.”

“Không cần nữa.”

Tôi tuy là người đại lượng nhưng tình cờ lại đếm được nãy giờ mình bị trúng 17 phát. Tôi đánh trả lại y hệt. Chắc là do bị đánh trúng đầu nên từ phát thứ 13 trở đi, gã đã bị ăn đòn trong trạng thái bất tỉnh.

— Gonnurabeki Lakina, Berponrespon Calib, Crias…

Lần này là tiếng lầm bầm.

Là người đàn chị tự giới thiệu là kẻ điều khiển rối.

Chị ta lùi lại một mình, lôi ra một con búp bê trông rất ám quẻ và đang lẩm bẩm thứ gì đó như hắc ma thuật. Nhắm vào Tania.

Vù vù…

Một cái bóng đen kịt bò trên mặt đất rồi tóm lấy cổ chân Tania. Vì thế mà Tania phải ăn thêm một cú đấm. Kỹ thuật của Shikamaru à? Cái đó ấy.

“Paboraka Nel, Subina, Da Briamon Be—”

“Hóa ra có cả hỗ trợ cơ à.”

— Bốp

Tôi dùng thìa sắt gõ vào sau gáy kẻ điều khiển rối.

“Khục!”

Có vẻ như việc niệm chú bị gián đoạn nên làn khói đen đang quấn quanh con búp bê tan biến mất.

“C-Cái này! Mày dám…!”

“Quên là chúng ta thỏa thuận đấu không dùng ma lực rồi à? Nhìn vị pháp sư đằng kia kìa, người ta cũng chỉ dùng đòn vật lý thôi, cô định chơi bẩn ở đâu đấy?”

— Túm

“Á á á á!”

Bị túm tóc, chị ta giãy giụa loạn xạ.

“Buông ra!”

“Chưa nghe tin đồn à? Tôi đánh cả con gái đấy.”

“Nghe rồi…!”

“Nghe rồi cơ à?”

Mẹ kiếp. Tin đồn lan đến tận tai đám năm hai rồi sao.

“Muốn chết hả!?”

Kẻ điều khiển rối cũng phản kháng dữ dội, nhưng chị ta không phải đối thủ của tôi — một kẻ đã quen với việc cầm cáng khiêng người.

— Bốp

— Bốp

— Bốp

Chẳng mấy chốc, khắp người chị ta đầy những vết bầm tròn xoe, nước mắt bắt đầu rưng rưng.

“Chị xin lỗi!”

“Chị?”

“Anh ơi! Em xin lỗi!”

“Nếu xin lỗi mà được tha thứ hết thì tiểu thuyết này kết thúc từ chương 1 rồi. Xòe tay ra!”

Tôi dùng thìa đánh liên tiếp vào lòng bàn tay chị ta. Cuối cùng chị ta bật khóc nức nở. Hồi đi học tôi bị đánh rồi nên tôi biết, cái này đau thấu trời xanh luôn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!