Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Wn - Ngày nghỉ

Ngày nghỉ

- Chíp chíp chíp.

Qua khe cửa sổ, bản hòa âm của những loài chim không tên vang lên ríu rít.

À.

- Bật dậy!

Mấy giờ rồi nhỉ?

- Kì-píp.

Con hải âu lắp ráp trên chiếc đồng hồ do Nilleone làm thông báo đã 11 giờ trưa.

- Sột soạt.

Ngủ nướng mất rồi.

Ngủ nướng xuyên lục địa luôn.

'Hỏng bét.'

Đi muộn thì đương nhiên là bị trừ điểm phạt.

Biết bao công sức mình mới tích được đống điểm thưởng đó chứ.

Nào là đi dạy dỗ lũ cầm thú không thể giáo hóa.

Nào là thay Harvey dùng kéo cắt dán giáo cụ.

Rồi còn giao dịch ngầm với con nhỏ biến thái tóc hồng, cứ năm nụ hôn đổi lấy 1 điểm thưởng mới gom góp được chừng nấy.

*- Re, Regret... này. Có chuyện này... cái đó... không phải là... bán thân làm thêm bằng nụ hôn sao? Kiểu... nhẹ nhàng ấy...*

*- ...Ơ... ơ kìa...?*

Kể từ khi bị Nilleone chỉ ra điểm đó và đánh trúng tim đen, tôi đã bỏ hẳn.

Dù sao thì, cái phong độ trừ điểm dần dà từng đồng một của tôi chắc lại sắp quay về quỹ đạo bình thường rồi.

Chưa kể hôm qua còn đánh nhau với mấy gã tiền bối, có khi lại bị dính thêm điểm phạt cũng nên.

Dù đó là một trận solo đã được thỏa thuận trước, nhưng ai biết được chúng nó có lên phòng giáo vụ mách lẻo hay không.

...Trong tình cảnh này mà còn đi muộn.

Muộn quá rồi nên chẳng còn chút động lực nào để vội vã nữa.

Hình ảnh vốn dĩ đã chẳng mấy tốt đẹp của mình trong mắt các giáo sư chắc lại chuẩn bị lao dốc không phanh rồi.

'Tất cả là... tại cái con nhỏ này.'

Nàng Đại công nương, người luôn tháo dây buộc tóc ra mỗi khi đi ngủ.

- Ngủ chưa?

- Chưa ngủ nhé.

- Ngủ chưa?

- Chưa ngủ nhé.

Cứ hễ tôi thợp mắt là cô ta lại lắc người bắt tôi thức dậy bằng được, cô ta đã hành hạ Regret như thế cho đến tận lúc mặt trời mọc.

- Khò khò.

"Khò khò cái nỗi gì."

Chẳng biết có lấy một mẩu lương tâm nào không mà giờ này cô ta đang tận hưởng giấc nồng ngay bên cạnh tôi.

Rút lại lời cảm ơn vì hôm qua đã cứu tôi khỏi lũ bất lương.

'Ở thế giới cũ, tôi đã đối xử tốt với Tania cô như thế nào chứ.'

Đến cả hình minh họa đồ bơi mùa hè, tôi cũng ưu tiên quay (gacha) cho cô đầu tiên.

Không giống như mấy em ngực khủng tsundere chỉ mất 40 phút là xong một chương, chương truyện của cô tôi phải tốn tận 4 tiếng đồng hồ.

Thấy bài đăng ảnh cô và Ronaldo dưới tấm hình bát mì Jajangmyeon nhà hàng xóm ăn xong để ngoài cửa, tôi còn nhấn 'dislike' hộ cô nữa đấy.

'Thế mà cô nỡ hành hạ tôi đến mức không cho ngủ sao?'

Dẫu biết lũ đầu gấu bắt nạt người khác chẳng bao giờ cần lý do, nhưng hành động hôm qua của cô ta thực sự rất quái đản.

Mà đúng thật, động cơ của những vụ bạo hành không lý do thường chỉ có nạn nhân mới tự đi mà suy diễn thôi.

- Khò khò.

"..."

Lúc ngủ trông cũng giống thiên thần đấy chứ.

Giá mà bình thường đừng có cau có, giữ nguyên khuôn mặt này thì đã chẳng bị học sinh coi như sinh vật gây hại cần tiêu hủy rồi.

'Ngủ ngon nhỉ? Đời màu hồng quá cơ?'

Nhìn ngứa mắt không chịu được.

Tôi đặt tay lên đầu cô nàng đang ngủ say.

"Tania. Muốn bảo toàn tính mạng thì trả lời đi. Hôm qua cô làm sai với tôi lắm đúng không?"

- Gật gật.

Tôi dùng tay điều khiển đầu cô ta gật xuống. Một cảm giác khoái lạc kỳ lạ khiến tôi thỏa mãn.

"Biết lỗi là tốt. Thế sai nhiều cỡ nào?"

Lần này, tôi xòe mười ngón tay của cô ta ra để biểu thị con số 10.

"Hì hì..."

Trong gương trên tường, một gã thanh niên hèn hạ tột độ đang cười tủm tỉm một mình. Đang định dừng lại vì thấy bản thân quá dở hơi thì...

"Cười cái gì đấy?"

—Rụng rời—

Cổ tôi quay ngoắt lại phía cô ta như một cái vòi nước rỉ sét.

Tania đã tỉnh giấc từ lúc nào, đôi mắt đỏ rực tinh anh đang ngước nhìn tôi trân trân.

"Ngủ ngon không?"

"Làm gì đấy? Với tay tôi ấy."

Tôi vội buông đôi bàn tay đang xòe số 10 của cô ta ra.

"Đang định xem bói chỉ tay cho cô thôi."

"Phán thử xem."

Phải nói cái gì tốt vào. Nhất định phải liệt kê toàn những điều tốt đẹp thôi.

"Thì đây, nhìn đường ở giữa này là đường tài lộc..."

"Sai rồi, đồ ngốc. Đó là đường sinh mệnh mà?"

À, hóa ra là đường sinh mệnh à?

Nghe bảo cô ta am hiểu về bói chỉ tay một cách cực kỳ không liên quan đến hình tượng.

Cảm thấy nếu còn cãi cùn thì chắc thời gian tới chỉ có nước ăn cháo Nilleone nấu, nên tôi chọn con đường khác.

"Tại tay cô đẹp và mềm quá, tôi cứ muốn chạm vào mãi thôi."

Oẹ... tởm quá. Cảm giác như mình vừa nôn ra toàn lời rác rưởi vậy.

"Hèn gì. Thấy thích bị tay ta đánh lắm mà."

Tôi thích bao giờ hả con mụ này!

"Đù, hóa ra là một thằng biến thái chính hiệu."

"Đúng không? Thấy ghét rồi chứ gì?"

Ồ, cuối cùng cũng chịu nghỉ chơi với tôi rồi sao?

Cô ta lấy tay mình chà xát lấy chà xát để lên mặt tôi.

"Này, bàn tay ngươi thích đây. Sướng chưa? Đồ khốn này?"

Cô ta bảo tôi tỉnh mộng đi.

"……Oáp…… 11 giờ rồi à. Này. Đi lấy nước cho ta."

Cô ta ngáp dài một tiếng rồi ra lệnh.

Tôi là osin của cô chắc?

"Lúc không có tôi thì cô uống nước kiểu gì?"

"Thì tự đi mà uống."

"Thế thì bây giờ cô cứ coi như tôi không có ở đây đi..."

"Ngươi muốn tan biến luôn đúng không?"

"Nước lạnh nhé?"

"Pha nửa nọ nửa kia."

"Vâng."

Tôi lấy cho cô ta một cốc nước từ bếp chung. Đương nhiên là nước máy rồi. Cô ta uống ực một hơi rồi lại nằm xuống. Chết đi cho rảnh.

Có vẻ thích cái chăn của tôi, cô ta quấn tròn như cái kén rồi lại nhắm mắt.

"Cô không đi học à?"

Tính tình con bé này dù có góc cạnh nhưng chưa bao giờ bùng học cả.

"Không đi."

"Tại sao?"

"Vì hôm nay là ngày nghỉ."

À.

À.

À!

"À, đúng rồi!"

Phải rồi, hôm nay là ngày thi quan trọng của sinh viên năm ba. Quy mô chắc cũng tầm cỡ kỳ thi đại học ở thế giới này, nên sinh viên năm nhất và năm hai được nghỉ.

"Kha!"

Tâm trạng bỗng chốc lên cao vút. Tin tức được nghỉ học bất ngờ luôn là món quà tuyệt vời nhất dù ở bất cứ thời đại nào.

"À~ gì chứ. Cứ tưởng là đi muộn rồi."

Tôi ngồi phịch xuống ghế, khóe môi không tự chủ được mà cứ nhếch lên.

"A... sướng quá đi mất."

"Ồn ào quá đấy? Có muốn ta xé xác cái mồm ngươi ra không?"

"Rồi rồi, tôi im, im như thóc luôn."

Tầm này thì bị chửi cũng thấy vui!

Ngày xưa tôi từng là người lớn hay nói "Hồi đi học là sướng nhất"... nhưng quả nhiên, hồi đi học thì những ngày không phải đến trường mới là sướng nhất.

"Quá đã. Mình cũng ngủ tiếp thôi."

Thấy vậy, Tania nới lỏng cái kén chăn mà cô ta đang chiếm giữ một mình ra.

Cô ta khẽ nhấc chăn lên để tôi có thể chui vào.

*

Chúng tôi bỏ qua bữa trưa và ngủ li bì một mạch. Lần này người tỉnh dậy trước vẫn là tôi. Cánh tay cô ta gác lên người tôi trong lúc ngủ đè nặng lên lồng ngực. Đồng hồ đã chỉ hai giờ chiều.

- Ào ào.

Rửa mặt sơ qua.

- Rột rột.

Thấy đói bụng nên tôi định ra ngoài tìm cái gì đó ăn.

Cánh cửa vừa mở ra đã bị chặn lại bởi thứ gì đó.

Cứ tưởng là bà chị rối sư đang nghiến răng căm phẫn vì thua đứa năm nhất suốt đêm qua, nhưng...

"...Chloe?"

Chloe đang đứng trước cửa với tư thế chuẩn bị gõ.

".........."

Thấy tôi, cô nàng đứng hình mất vài giây. Bộ đang định đặt mìn trước cửa phòng tôi hay sao vậy?

"………"

"Làm gì ở đây thế?"

"Vừa mới đến thôi."

Cô nàng tuyên bố một câu cụ thể nhưng chẳng có ngữ cảnh gì cả.

"Cái gì cơ?"

"Tôi bảo là tôi vừa mới đến đây thôi! Vừa mới! Vừa mới xong!"

"À, thôi đi. Nhỏ tiếng lại chút, đồ con bò Miltank này."

Trong phòng tôi có một con Mike Tyson đang ngủ đấy.

"Miltank? Cái đó là cái gì? Đang chửi tôi đấy à?"

"Chứ cô nghĩ là lời khen chắc."

"Tôi vừa mới đến. Rõ chưa? Có hiểu không hả!"

"Biết rồi. Mà cái đó quan trọng lắm à."

Chẳng hiểu sao tôi với cô nàng này lại trở thành cặp bài trùng cứ hễ chạm mắt là khịa nhau.

Hôm qua lúc học cách dựng lều cũng vì mấy chuyện không đâu mà cãi vã rồi ai về nhà nấy.

'Cứ tưởng là dỗi chuyện đó rồi chứ.'

Suốt cả ngày hôm qua, mặc cho tôi bắt chuyện thế nào Chloe cũng lờ đi rồi hầm hầm bước qua.

Tôi cứ ngỡ chắc phải vài ngày nữa gặp nhau ở hành lang cô nàng mới lại thốt ra mấy câu kiểu "Hừ!" hay "Đồ đáng ghét!" – đúng chất mấy câu thoại hóa thạch của dòng tsundere...

Thế mà chẳng hiểu sao hôm nay cô nàng lại chủ động tìm đến bắt chuyện trước.

"Thế? Có chuyện gì?"

"À... thì..."

Cô nàng vân vê mấy ngón tay đang đan vào nhau.

"Thì..."

"Thì?"

Thời gian trôi qua.

Vẫn không có câu trả lời.

"Quên... mất rồi."

"…?"

...Cất công tìm đến tận đây chỉ để nói một chuyện mà có thể quên ngay được sao...?

Lại im lặng.

"Gì vậy... chuyện nghiêm trọng lắm à?"

"Không? Chẳng nghiêm trọng tí nào."

"Thế thì lúc nào nhớ ra thì bảo tôi."

Tôi định đóng cửa bước qua người cô nàng.

"Này."

"Ơi."

"Chuyện là."

- Ực.

Tiếng nuốt nước bọt khẽ vang lên.

"...Thật à?"

"Nói to lên. Không nghe thấy gì hết."

"Ờ, chuyện hôm qua ấy, có thật không?"

"Chuyện gì?"

"Thì, việc cậu... cái đó, lớp trưởng……"

"? Lớp trưởng? Frida? Cô ấy làm sao?"

"Ừ. Chuyện đó có thật không?"

Nàng công chúa yêu cầu câu trả lời sau khi thốt ra một câu chẳng ra đầu ra đũa.

"À, không. Thì hôm qua cậu nói về lớp trưởng ấy."

"Không, cô nói cái quái gì thế. Nói cho người ta hiểu được xem nào. Lớp trưởng làm sao?"

Bực mình đến chết mất.

Hôm nay cái đứa này bị làm sao vậy? Hả?

Hết Tania rồi đến cô, sao cứ thay phiên nhau làm mấy chuyện chưa từng làm thế?

- Ực.

"Thì... hôm qua cậu chẳng bảo là cậu thích lớp trưởng còn gì. Chuyện đó có thật không?"

Trút hết một hơi thở dài, cô nàng tuôn ra một tràng rồi đứng thở dốc.

'Hôm qua?'

*- Nghe bảo Regret thích Frida kìa~*

*- Ừ. Thích mà?*

*- Hả?*

*- Đương nhiên là thích rồi. Một cô bé nhỏ nhắn đáng yêu như thế thì làm gì có đàn ông nào ghét được chứ. Đúng không?*

*- ……*

*- Đúng gu tôi luôn. Nhỏ nhắn, xinh xắn, cực kỳ đáng yêu. Đàn ông thực ra rất thích kiểu người như thế đấy.*

...

Chuyện đó à?

Cô nàng đang nói về chuyện hôm qua đó sao?

Ghi nhớ câu đó trong lòng rồi để đến tận hôm sau mới hỏi?

"Thì sao? Sao giờ lại hỏi chuyện đó?"

"Thì……"

Điên mất thôi.

Lại bắt đầu cái điệp khúc "Thì……" rồi đứng hình.

"A, trời ạ... thật là..."

Trước khi tôi kịp thúc giục, tôi thấy yết hầu cô nàng khẽ chuyển động.

...?

"……Tôi có thể... giúp... hai người... thành đôi… mà…."

Những từ ngữ chậm chạp của cô nàng như con sâu đo, nhích từng âm tiết một để ghép thành câu.

Cái... chuyện nhảm nhí gì vậy.

Con bé này rảnh quá à? Định nói thế nhưng chắc chắn cô nàng sẽ lại làm loạn lên nên tôi thôi.

"Gì mà lạ thế. Cô mà cũng quan tâm đến mấy chuyện này cơ à?"

...Hay là đang xin lỗi khéo vì trận cãi vã hôm qua?

...Thôi nào, giữa chúng tôi thì có gì đâu... Trừ khi lôi di vật của bố mẹ ra đe dọa, chứ bình thường thì toàn là tung hứng khịa nhau thôi mà.

Và đằng nào thì ngày mai chúng tôi cũng sẽ lại cãi nhau tiếp cho xem. Tôi cam đoan đấy.

"A ha. Thích rồi chứ gì. Biết rồi. Ừ. Được thôi."

Cô nàng gật đầu một cách thái quá rồi vặn vẹo người.

"À. Đúng rồi. Tôi phải đến câu lạc bộ đây. Tạm thời cứ thế nhé. Chào nhé~"

"Này. Đợi đã. Tôi không có thích cô ấy."

Cô nàng đang bước vội vài bước bỗng khựng lại.

"…Hả?"

"Bảo là không thích Frida. Nếu thấy có lỗi thì cứ xin lỗi thẳng đi, đừng có làm mấy trò vô ích."

...

"Thế còn mấy lời hôm qua?"

Cô tin thật đấy à? Bảo sao bị tôi lừa mất 300 triệu.

"Thì tại cô cứ nói nhăng nói cuội chuyện thích với chả không nên tôi mới nói thế thôi. Diễn kịch (WWE) thôi mà. Cô với tôi mới cãi nhau ngày một ngày hai chắc?"

Và từ bao giờ mà nàng công chúa lại hạ mình quan tâm đến tôi, tìm đến tận nơi để đòi giúp đỡ thế hả.

"Không phải à?"

"Đã bảo là không phải mà?"

May mà ngăn lại kịp.

Cái đồ nghiêm túc thái quá này.

Suýt chút nữa thì làm lợi cho con nhỏ biến thái tóc hồng rồi.

"…Thật sự không phải sao…?"

"Muốn làm tôi nổ đom đóm mắt mới chịu được à?"

"…Thật không? Thật sự không-"

"Cô đến đây để thách đấu với tôi đúng không?"

*

"Phụt!"

Đột nhiên, khóe môi cô nàng giãn ra.

"Hơ, chà. Cậu buồn cười thật đấy! Này, cậu là cái thá gì mà dám bảo lớp trưởng hoàn toàn không ra gì hả!?"

"Tôi có nói đến mức đó đâu."

"Này! Lớp trưởng còn lâu mới đến lượt cậu nhé, cậu không xứng với cậu ấy đâu!"

Cứ tưởng là đến xin lỗi, hóa ra là đến để gây sự (initiate) à?

Mà cái tâm trạng thất thường này là sao. Bộ cũng bị tâm thần phân liệt luôn rồi à.

"Đúng là chẳng có mắt nhìn gì cả. Lớp trưởng đáng yêu biết bao nhiêu!"

"Thế thì cô đi mà ôm lấy cô ấy mà sống. Với tôi thì không phải gu."

"Hừ, đó là tiêu chuẩn của cậu thôi!"

"Tôi dùng tiêu chuẩn của tôi thì có vấn đề gì à."

"Ha ha ha! Ôi buồn cười quá. Được rồi. Thế tiêu chuẩn của cậu là gì? Nói thử tôi nghe xem nào!"

"Ngực khủng."

"…Hả…?"

"Frida ấy à... cô ấy... không được. Hỏng rồi. Suy dinh dưỡng quá. Tôi không thể để con cái mình lớn lên bằng sữa hộp được."

Chloe không cười nữa.

Thay vào đó, mặt cô nàng nóng bừng lên như nham thạch.

"Có nói cô đâu? Sao cô lại đỏ mặt?"

"!!! Ai đỏ mặt chứ! Oa, đúng là đồ dân đen biến thái...! Á, thật là bẩn thỉu! Sao cậu có thể sống như thế được hả?"

"Hỏi thì người ta trả lời thật lòng mà cũng gào lên là sao. Thật tình. Cứ làm như cô có tiêu chuẩn cao sang lắm không bằng."

"Đương nhiên là cao sang hơn cậu nhiều!"

"Là gì? Cái kiểu cao sang của cô là gì?"

Trong khi cô nàng lại mím chặt môi, đầu bốc khói nghi ngút thì cánh cửa phòng sau lưng tôi vang lên tiếng 'cạch' rồi mở ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!