134
- Chát!
Cảm giác đau rát truyền đến từ sau gáy, tôi quay lại thì thấy một con gấu xám vừa tỉnh giấc sau kỳ ngủ đông đang khó chịu ngước nhìn mình.
“Ồn ào vãi đái. Đây là phòng mày à? Giữ ý tứ chút đi.”
“?”
…
Cái đó…
Này nhé.
Nếu tôi có nhầm lẫn thì cho xin lỗi…
Nhưng đây chẳng phải phòng tôi sao…?
Từ lúc nhập học đến giờ, đây vẫn luôn là căn phòng có “phả hệ” thuộc về tôi mà…? Cái thằng điên này…?
Ngày nào cũng ra vào như nhà mình nên chắc nó tưởng đây là tài sản chung rồi.
“Tao làm mày thức à? Xin lỗi nhé.”
“Không sao. Dù sao cũng đến giờ tao phải đập mày rồi nên cũng phải dậy thôi.”
Tao ước gì mày đừng có đặt riêng một khung giờ như thế.
“Tao sẽ không đánh nát xương gò má mày đâu, nên hôm nay bao tao đi nhậu đi. Thịt luộc với Soju.”
Thì ra là mày đã định đánh nát xương gò má tao thật đấy à.
“Rượu thì không được.”
“Sao? Tiếc tiền à? Hay để tao bao?”
“Không. Không phải tiếc, mà là chúng ta vẫn chưa đến tuổi uống rượu.”
“Cái thằng nhà mày cũng chưa đến tuổi chết đâu, nhưng tao thấy hôm nay mày sắp tiêu đời rồi đấy.”
“Để tao thay quần áo đã. Xong ngay đây.”
- Gật gật.
Cái đồ tạp chủng này.
Mày cũng sẽ có ngày phải chết thôi.
“Mà này Tania. Nghe cho kỹ đây. Uống rượu nhiều từ thời còn ăn cơm căng tin là hỏng hết người đấy nhé? Chưa đến đầu hai đã dính bệnh Gout là đi đời đấy.”
“Cái loại uống chẳng được bao nhiêu như mày thì biết gì.”
…
“Mày, mày dám…”
- Ủ rũ.
Đúng thật…
Lần nào cũng để một đứa con gái trung học cõng về nhà, thú thật là lòng tự trọng của tôi tổn thương sâu sắc.
Hay hôm nay rủ thêm mấy đứa khác đi cùng nhỉ? Có đông người thì chắc nó sẽ không nốc như điên như lần trước đâu. Ít nhất thì cũng không phải đối đầu 1 chọi 1 với cái hũ chìm này.
“Này. Chloe, nếu cậu chưa ăn cơm thì đi cùng bọn tớ…”
Cô ấy đã đi đâu mất rồi.
*
Trận mưa hôm qua khiến đường chạy hơi ẩm ướt. Một làn hơi lạnh lẽo, thanh mát bốc lên.
- Tạch tạch tạch.
Tôi đã hơi kỳ vọng.
Rằng các thành viên trong đội viễn chinh sẽ được miễn lịch chạy bộ.
Nhưng làm gì có chuyện đó.
Dù sao thì sáng nào tôi cũng tự giác chạy… nhưng tâm lý con người thật kỳ lạ. Nó giống như việc dù là công ty mình tự xin vào làm nhưng vẫn thấy ghét việc phải đi làm vậy.
“Buồn nôn quá…”
Bỏ qua chuyện thể lực kém cỏi của mình, thì một phần cũng là do trận quá chén hôm qua.
Tania, người uống cùng tôi, đã để lại một lọ thuốc giải rượu cùng mẩu giấy ghi chữ “Đồ ngu” ở đầu giường, chắc giờ nó đang chạy sung sức lắm.
Cái đứa đó, đánh nhau giỏi, học giỏi, ma pháp cũng thuộc hàng cao cấp, mà tửu lượng cũng tốt nữa, rốt cuộc điểm yếu của nó là gì nhỉ? Không được rồi. Lát về phải thêm vào thiết lập là nó sợ ma mới được.
“Hù… hù…”
Chạy một lúc thì cơn say cũng vơi bớt. Ngược lại, khi cồn thoát ra ngoài, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác bình yên, thanh thản.
Chạy thêm một đoạn, tôi bắt kịp một người bị rớt lại từ nhóm xuất phát trước.
- Aang, ư hự, ư hự hự.
Chloe đang phát ra những âm thanh đầy vẻ khêu gợi (dù không cố ý) và đang dốc hết sức bình sinh để chạy.
‘Thật là… cậu cũng vậy.’
Vì là kiểu người nỗ lực nên cô ấy cũng tập thể dục mỗi sáng giống tôi, nhưng thể lực thì chẳng khá lên chút nào.
Nhìn tư thế kia là biết sắp ngã rồi.
‘Ba, hai, một.’
- Rầm!
Với tư thế chạy bất ổn, cô ấy ngã sấp mặt xuống đất đúng như mọi khi.
Đây là ý nghĩ quấy rối tình dục nên tôi chỉ giữ trong lòng thôi… nhưng có phải vì trọng tâm phía trước quá nặng nên cô ấy mới toàn ngã về phía trước không nhỉ?
“Không sao chứ? Mang cái thứ đó trên người hèn gì chẳng ngã suốt ngày.”
Ơ, lỡ mồm nói lời độc địa hơn rồi.
“…”
Ngồi bệt dưới đất để điều hòa nhịp thở dồn dập, cô ấy chậm rãi đứng dậy mà không thèm liếc nhìn bàn tay đang chìa ra của tôi. Tôi cảm nhận được một nỗi thê lương khó hiểu từ tấm lưng ấy.
“Xin lỗi. Tớ không trêu cậu nữa đâu.”
“…Không sao.”
Bầu không khí của cô ấy khác hẳn mọi khi.
Hôm nay tốt nhất là đừng có chọc vào.
“Tớ đi trước nhé. Tí gặp lại.”
“Ừ.”
Khi tôi chạy vượt qua cô ấy được khoảng 10 mét.
“Này… này.”
Chloe gọi.
“Hử?”
“…”
- Lạch bạch.
Cô ấy tiến lại gần, lục lọi túi áo khoác thể dục. Đột nhiên, cô ấy rút tiền ra và ấn vào tay tôi. Là 25 bạc (Silver).
“?”
“Gần đây tớ mới phát hiện ra một mỏ đá ma pháp mới đấy? Kinh tế nước tớ dạo này tốt lắm. À, vốn dĩ đã tốt rồi. Khụ. Dù sao thì, chắc cũng chẳng chênh lệch mấy so với Rosenberg đâu?”
…
Tự nhiên lại…?
Và chuyện đó thì liên quan gì đến việc cậu nhét 25 ngàn won vào tay tôi?
“…Thế thì sao? Rosenberg chẳng phải là đất nước của Tania à.”
“Không, chỉ là nói thế thôi. Cho cậu biết vậy.”
…
“…Này. Từ bao giờ thế?”
Cô ấy hỏi.
“Cái gì cơ?”
“Cậu… từ bao giờ mà lại thành ra như thế… hai người…”
Hai người?
…
Chắc là cô ấy đang nói về việc tôi tập luyện cùng Lamia. Hỏi xem từ bao giờ mà tôi lại chạy nhanh lên như thế này.
Tầm này thì cô ấy còn hỏi tôi chuyện gì khác được nữa chứ.
“Được khoảng ba tháng rồi.”
“Hả…?”
“Làm gì mà ngạc nhiên thế.”
“Ba, ba tháng rồi á? Hai người thành ra như thế được ba tháng rồi?”
“Ừ.”
“Thế… à…?”
“…”
Sao từ nãy đến giờ mặt cứ như đưa đám thế kia?
Nhìn cô ấy ủ rũ như con chó Poodle vừa bị thiến xong nên tôi cũng chẳng nỡ gặng hỏi thêm.
“…Có thường xuyên cùng nhau… thế không?”
“Làm mỗi ngày mà?”
- Rầm!
Vấp chân, cô ấy lại ngã sấp mặt.
“Để tớ đỡ nhé?”
“Thôi đi! Đừng có chạm vào! Bằng bàn tay đó!”
Tay tôi thì làm sao?
Chẳng lẽ cô ấy biết tay tôi chậm chạp (vụng về)?
“Làm mỗi ngày luôn á?”
“Ừ.”
“Thế, thế cũng được sao…? Đây là trường học mà…?”
- Mếu máo.
“Địa điểm có quan trọng gì đâu? Quan trọng là ý chí chứ.”
“!”
Cô ấy cắn chặt môi dưới với vẻ mặt như thể sắp nổ tung đầu đến nơi.
“Ý chí… Cậu điên thật rồi… thực sự đấy.”
“Tớ thấy cậu mới là người điên hơn đấy.”
Lúc nãy ngã đập đầu à? Với cấu trúc cơ thể đó thì khó mà đập đầu xuống được lắm mà.
“…Tớ không ngờ cô ấy lại như vậy… vì cô ấy toàn đi lại lầm lũi một mình…”
Nhân cơ hội này thử quảng bá điểm tốt của Lamia xem sao, biết đâu Chloe lại thân thiết với cô ấy giống như Roxy? Chloe vốn dĩ đối xử rất dịu dàng với những người bạn thân. Trừ tôi ra.
“Đó là vì cậu không biết cô ấy thôi. Cô ấy còn thúc giục tớ dậy sớm mỗi ngày nữa kìa.”
…
“Khôngggg… cái đó… hai người… về nhiều mặt… không hợp nhau mà… đẳng cấp… nhưng cô ấy không bận tâm chuyện đó sao…?”
“Đẳng cấp? À, vốn dĩ cô ấy nhanh hơn tớ nhiều.”
“……Hả?”
“Vì tớ chậm nên cô ấy cố tình điều chỉnh tốc độ theo tớ, đi chậm lại—”
- Bốp!
“.”
- Lảo đảo…
Chiếc giày thể thao của cô ấy, không một tiếng động báo trước, đã đá thẳng vào tinh hoàn của tôi.
Ngay sau đó, một cơn đau như sấm sét giáng xuống vùng bẹn.
“…Ư hự? ……Ư ư…?”
Sét đánh ngang tai.
Báo động cấp cao nhất kể từ khi nhập học học viện.
Chiếc thìa số 1 âm thầm rút ra từ thắt lưng.
“……Chloe…… tao giết…”
Thế nhưng, Chloe với khuôn mặt méo xệch đang nước mắt đầm đìa, nước mũi ròng ròng.
…?
“Hức… Tớ ghét cậu lắm…! Đồ đáng ghét…!”
“……”
Tầm này mà còn dùng chiêu khóc lóc để phong tỏa đòn phản công của tôi à?
Chơi chiêu “nước mắt cá sấu” phản nhân loại thế này sao?
Cô ấy khóc lóc vì lý do không rõ ràng, rồi vừa gào lên “Oa oa oa!” vừa chạy biến ra phía trước. Tất nhiên, vẫn chậm như rùa.
*
May mà không bị biến thành ‘Roxy’. Nếu đến mức này mà còn bị chuyển giới (TS) nữa thì chắc tôi bỏ cuộc luôn cho rảnh nợ.
Sau “Đại chiến Tinh hoàn”, Chloe thậm chí không thèm nhìn mặt tôi, cô ấy đi xuống tận cuối phòng học để ngồi. Đúng là cái đồ điên. Dù ngày mai cô ấy có chết, tôi cũng sẽ không cứu.
- Tiết học hôm nay.
Buổi đào tạo sơ bộ diễn ra trong nhà.
- Duy trì khoảng cách khi di chuyển trong mê cung là bắt buộc. Tuyệt đối không được đùa giỡn với người đi trước…
- Tránh để mắc bệnh. Nếu bị nhiễm trùng, các em sẽ không thể đi cùng đội chính, và cũng không thể tự mình về nhà vì quái vật bủa vây. Cuối cùng, chúng ta sẽ phải mở Cổng Dịch Chuyển lục địa đắt đỏ chỉ vì một cá nhân. Như thế là lợi bất cập hại…
Tiết học khá thong thả. Tỷ lệ giữa tự học và nghe giảng gần như là 1:1.
Vì trong phòng học phần lớn là học sinh năm nhất, nên nội dung chủ yếu là cảnh báo về những điều không được làm hơn là những việc phải làm. Rõ ràng ý đồ là muốn ngăn chặn sự phá hoại (trolling) từ những kẻ mới vào nghề (newbie).
…
Giờ giải lao.
- Cạch!
Frida tiến lại gần, lấy từ trong lòng ra một thứ gì đó rồi đập mạnh xuống bàn. Là một bản thỏa thuận ly hôn.
“Chào nhé? Đồ Regret-mon xấu xa. Hừ hừ.”
Khác hẳn với vẻ mặt “ㅇㅅㅇ” thường ngày của con gấu bông tóc hồng.
“Bị mắng đấy. Hôm nay là ngày bị mắng đấy.”
Frida bóng tối với đôi lông mày nhíu lại thành hình chữ V đang lườm tôi cháy mặt.
“Này nhé. Hiện giờ tớ đang cực kỳ giận đấy? Hừ hừ.”
“Thấy rồi. Giận đến mức phát ra cả tiếng ‘hừ hừ’ bằng lời luôn mà.”
Tôi thấy cô ấy lén lút nhón gót dưới gầm bàn. Chắc là định tăng kích thước cơ thể để dễ bề tạo áp lực đây.
“Nghe nói hôm qua cậu ngủ cùng Đứa-tóc-đỏ hả? Tớ biết hết rồi nhé. Đừng có hòng chối cãi.”
“Ai nói với cậu thế?”
“Cái đó không nói được. Tớ đã hứa với bạn Jorip rồi.”
Cùng lúc đó, bên cạnh vang lên tiếng ghế rít xuống sàn: Kít!
“Re, Regret!! Tớ, tớ không định nói đâu, nhưng mà…”
Cái đồ chim lợn phản bội Nilleone hét lên.
“Lại là cậu à? Không sao… có chuyện gì to tát đâu.”
“Đúng, đúng không…? Chẳng lẽ vì chuyện này mà…”
“Nilleone có hai nốt ruồi ở ngực trái.”
“Trả đũa chưa đầy 3 giây luôn hả!? Đồ hẹp hòi!!”
Khụ khụ, Frida hắng giọng thật to. Ý bảo tôi hãy tập trung vào cô ấy.
“Regret. Đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, không thể xảy ra giữa vợ chồng chúng ta được. Cậu biết chưa, hay là không biết?”
“Ed. Trưa nay ăn gì thế?”
“Súp rong biển, trà xanh, súp lơ và vảy Ent chiên.”
“Oa, thực đơn đỉnh vãi. Đây là học viện hay là đi tu (Temple Stay) vậy?”
“Thì tớ cũng bảo thế mà… Ơ!? Temple Stay!? Cậu vừa nói Temple Stay đúng không?”
“Không.”
“…Thế à? Chắc tớ nghe nhầm.”
“Temple Stay.”
“Nói rồi nhé. Vừa mới nói xong luôn! Regret, cậu thật là…!”
Còn lâu tôi mới nói cho cậu biết.
Không có sự thật nào dành cho cái kẻ tham lam, hôm qua thấy tôi đi uống rượu với Tania là lạch bạch chạy theo, xong vì không phải tiền mình nên gọi thêm hẳn một đĩa thịt luộc rồi bỏ lại hơn một nửa đâu.
- Chát!
Thấy mình bị phớt lờ, Frida Meyer đập cả hai tay xuống bàn để thu hút sự chú ý.
“Này nhé. Tớ đang cực kỳ giận đấy? Hừ hừ.”
“Ồ, thế à.”
Frida bóng tối với đôi má phồng lên vì giận dữ, khoanh tay trước ngực và nhìn xuống tôi một cách nghiêm nghị.
“Nào, hôm qua ở trong phòng đã làm gì? Đừng hòng nói dối tớ. Nếu không nói thật thì đơn ly hôn này sẽ…”
“Chỗ này là chỗ ký tên đúng không?”
“Ừ ừ.”
- Sột soạt.
Tôi ký tên vào tờ giấy. Frida, giờ đã trở thành người phụ nữ độc thân, lững thững đi lên sân thượng để tự sát.
Bây giờ mấy chuyện vặt vãnh đó không quan trọng. Cái thực đơn này có đúng không vậy?
Nếu so với quân đội, thì đây chính là “Ngày Tận Thế” khi mà cơm trộn sốt hải sản, canh rong biển cá đuối và cá hố kho cùng xuất hiện một lúc.
Nếu hôm nay có ai chết ở Excel, chắc chắn đầu bếp sẽ là nghi phạm số một.
“Tớ đã bảo rồi mà… tất cả là tại Đế quốc.”
Ed thì thầm nói xấu sau lưng Đế quốc.
“Baria. Ed bảo vì bữa trưa là vảy Ent chiên nên cậu ta cho rằng chính phủ hiện tại thật bất tài đấy?”
Tôi mách lẻo.
“……Thật xin lỗi. Tôi có nên bảo họ chú ý hơn không…? Brown?”
“Không phải!!! Tớ cũng thích ăn vỏ cây lắm!!!”
“Thế à?”
Ed quyết định sẽ đi ăn riêng với Baria, và còn phải để cô ấy kiểm tra khay thức ăn thừa để chứng minh sự trong sạch của mình.
“Ừm, hay là ra ngoài ăn đi. Lamia. Mì gà (Dak-kal-guk-su) thì sao? Loại cay cay ấy.”
“Ư ê ê!? Tớ ghét mì gà lắm!”
“Cậu không cần đi đâu. Nói nghiêm túc đấy.”
Đúng lúc đó, cửa phòng học mở ra. Là Ekne, giáo sư Tinh linh thuật.
Cô ấy tiến về phía tôi với vẻ mặt khẩn trương và nói:
“Regret. Có lẽ cậu phải đến Tinh linh giới một lát rồi.”
“Dạ? Sao thế ạ?”
“…Thì, Đại tinh linh… hiện đang triệu tập tất cả các tinh linh trong Excel…”
…?
À.
- Mỗi tuần một ngày, hãy đến để đối luyện. Đó là điều kiện khế ước.
Đúng rồi.
Tôi quên mất.
Đến cả việc “đăng chương” mỗi tuần một lần còn không làm, hèn gì bị dán nhãn “tạm ngưng” là phải.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
