White day
Giờ nghỉ trưa.
“Regret. Tớ thực sự thất vọng về cậu đấy.”
Cùng với lời đánh giá đó, Jorip-ssi đẩy nhẹ một tờ giấy về phía Regret.
Chính xác thì chuyện này xảy ra ngay sau khi cô ấy hỏi: “Hôm qua là ngày gì cậu thực sự không biết sao...?” và Regret chỉ biết nghiêng đầu ngơ ngác.
“Đây là giấy tuyệt giao... Bất ngờ lắm đúng không? Thế nên lẽ ra cậu phải làm cho tốt vào chứ.”
“Oa, vãi thật, món đồ quý giá thế này mà tớ được nhận không vậy? Cuối cùng thì ngày này cũng đến với tớ rồi.”
“Cậu phải giả vờ tiếc nuối đi chứ! Nhìn... nhìn mặt sau kìa. Chỉ... chỉ tuyệt giao ba ngày thôi...”
“...Đến tận ngày 27 tháng 6 cơ à...? À, gì đây, hóa ra là vật phẩm có thời hạn à... Chậc, nhưng thôi, ba ngày cũng quý rồi.”
“Cậu đúng là đồ tồi mà.”
Theo lời cô ấy, hôm qua là White Day.
“Đã hứa rồi mà không giữ lời... Hừ...!”
Jorip-ssi đầy phẫn nộ rút phắt một tờ giấy từ trong túi xách ra.
“Nhìn đây này!”
Bản hợp đồng.
Bản hợp đồng hứa sẽ tặng quà đáp lễ cho bộ xếp hình chocolate mà cô ấy đã tặng vào ngày Valentine.
Và ngày thực hiện chính là hôm qua.
...
Ngày trả lại kẹo cho số chocolate đã nhận.
Đó chính là White Day.
“Là hôm qua à? Lạ nhỉ. Tớ nhớ là mình có đánh dấu vào lịch rồi mà.”
“Có những ngày không được phép quên, sao cậu lại có thể chứ!”
“...White Day chẳng phải là ngày rất dễ quên sao...?”
“Im đi! Cậu còn dám nói thế à!?”
“Thì tặng là được chứ gì. Đây. Kẹo vị cơm cháy. Cái này ngon lắm đấy, hàng tuyển từ giỏ kẹo ở quán thịt nướng đấy.”
“Cái này chẳng phải cậu vừa dùng tiền lẻ mua ở Cửa hàng Thành tựu sao!!! Cậu trêu ngươi tôi đấy à!?! Muộn rồi! White Day qua rồi! Đồ con voi Elephant bạc nghĩa! Với lại tôi ghét vị cơm cháy! Không, từ hôm nay tôi sẽ căm thù nó!!”
Jorip-ssi vừa khóc vừa gào lên. Cuối cùng, cô ấy giật lấy hộp cơm gà rán của Regret. Cô dùng nĩa xiên miếng gà to nhất rồi tống vào miệng.
“!?”
“Tôi sẽ đòi lại bằng sạch tiền chocolate!”
Cô ấy cứ thế xiên gà rán rồi nhét liên tục vào miệng.
“Cái loại người gì thế này?! Ăn hết sạch gà trong hộp cơm gà rán của người ta thì sống sao!? Này, đừng ăn nữa đồ con lợn kia!”
“Nhoàm nhoàm! Cậu đã làm được gì cho tôi mà còn nổi cáu! Sao!? Thất hứa xong giờ định động tay động chân à!? Đánh đi! Cứ đánh tôi như cách cậu đã làm với những người con gái khác gục ngã dưới tay cậu đi! Hức!”
“Phải đưa cái bản mặt ra đây thì mới đánh được chứ. Lại đây.”
Hai người cứ thế cấu xé, giằng co qua lại.
— Ôi, gì thế này?
Cả hai cùng quay đầu về hướng phát ra tiếng động. Một học sinh thuộc đội viễn chinh đang đưa giỏ kẹo cho một nữ sinh khác.
— Hôm nay là White Day mà. Quà đáp lễ cho số chocolate lần trước đấy.
— ...Sao lại tặng thứ này... ngại quá... tớ sẽ ăn thật ngon.
Nhìn thấy cảnh tượng hòa thuận của hai người họ, gương mặt Jorip-ssi bỗng chốc cứng đờ. Cổ cô ấy quay ngoắt từng nhịp, từng nhịp về phía tờ lịch.
“...Không phải hôm qua, mà là hôm nay...”
...
— Xoẹt.
“...Regret. Cậu giận à?”
“Ừ.”
“Cậu sẽ không tặng quà cho tớ chứ?”
“Ừ.”
*
Mái tóc hồng nhạt đón lấy ánh nắng mặt trời khẽ tung bay. Làn da trắng ngần trên cơ thể nhỏ nhắn tỏa sáng trong suốt, gợi liên tưởng đến một món đồ sứ tinh xảo.
“Bạn thân à. Tớ cũng không muốn làm đến mức này đâu. Tất cả là tại cậu tự chuốc lấy thôi.”
Frieda Meyer chắp tay sau lưng tiến lại gần Regret.
“Gì cơ?”
“Nhưng dù sao cậu cũng sẽ không tặng mà đúng không? Dù Frieda có khóc lóc thảm thiết, có bám lấy cậu hay cúi đầu cầu xin thì Regret cũng tuyệt đối, tuyệt đối không cho kẹo đâu nhỉ? Tớ giờ cũng hiểu rõ lắm rồi.”
Sau khi tự đưa ra kết luận, cô ấy đưa thứ đang giấu sau lưng ra. Trên đó có ghi: “Bộ dụng cụ thôi miên sa ngã dành cho người mới bắt đầu”.
Bên trong là một đồng xu buộc dây chỉ.
“Nào, giờ tớ sẽ lắc cái này trước mắt Regret...”
Cô ấy kiễng chân lên nhưng chiều cao không tới.
...
Cô ấy kéo một chiếc ghế lại làm bục đứng, rồi bắt đầu lắc đồng xu trước mắt Regret.
“Trở thành... người bạn... ngoan hiền đi nào...
Trở thành... người bạn... ngoan hiền đi nào...”
Đôi mắt của Regret
di chuyển
theo đồng xu
sang trái
sang phải
như một con lắc.
“......”
Tiêu cự dần mờ đi, đôi mắt trở nên vô hồn như mắt cá ươn.
“Th... thực sự được rồi sao?”
Đôi mắt cô ấy tròn xoe nhìn vào chiếc hộp. Đôi môi khẽ hé mở, vẻ mặt lặng đi trông thật thuần khiết.
“Regret.”
“...Vâng... thưa ngài Frieda...”
— Hú hồn.
Tấm vé tự do sử dụng Regret.
Nước dãi chảy dài bên khóe miệng Meyer-ssi.
“Regret. Nghe cho kỹ đây.”
“......Vâng...”
“Hãy nói là: Tớ thích những bộ ngực nhỏ.”
“Tớ... thích... những bộ ngực nhỏ...”
— Cười hớn hở.
“Tớ muốn kết hôn với Frieda.”
“Tớ... muốn kết hôn... với Frieda...”
— Cười rạng rỡ.
“Hi hi hi. Tiếp theo, hãy nắm chặt nắm đấm lại!”
“...Nắm rồi ạ...”
“Dùng nó đánh cái đứa xấu xí bên cạnh cậu đi. Thật đau vào!”
...
Tôi nhắm chặt mắt lại.
Tôi vẫn chưa bị Regret đánh bao giờ.
Chắc là đau lắm.
— Cốp!
Nắm đấm không đánh tôi, mà đánh vào chính nhà thôi miên.
“Oa oa. Oa oa oa oa. Đau quá. Đau quá đi mất. Cậu đánh tớ nghĩa là tớ còn xấu xí hơn, nên đau gấp đôi luôn. Oa oa.”
“...Mấy cái thứ đó mà đòi thôi miên được à? Cậu bị mấy lão bán thuốc dạo lừa rồi đấy.”
Khi nhận ra đó chỉ là diễn kịch, nhà thôi miên xìu xuống, nhìn chiếc hộp với ánh mắt đầy oán hận.
— Ủ rũ...
Khi cô ấy cất đồng xu vào hộp và quay lưng đi, Regret đặt tay lên vai cô.
“Này. Cứ nói là muốn lấy đi.”
“...Hả?”
Regret bảo đây là màn trả thù cho vụ phân thân chocolate, rồi đưa cho cô ấy một bức tượng kẹo mạch nha bí ngô tạc theo hình chính mình.
— Nhảy cẫng lên.
Cô ấy cầm bức tượng giơ cao lên trời rồi xoay vòng vòng.
“Tớ sẽ để dành. Mỗi ngày chỉ liếm một lần thôi.”
“Ăn luôn đi. Kiến bu đấy.”
“Lếm lếm, phải làm tan phần quần áo trước đã... lếm lếm...”
“Trả đây cho tôi.”
*
— Cộp cộp.
— Lộp bộp.
— Cộp cộp.
— Lộp bộp.
Tiếng bước chân bám theo, Regret đang đi song song trên hành lang bỗng quay ngoắt lại.
“Này nhóc! Sao cứ bám đuôi mãi thế?! Đáng sợ chết đi được!”
— Giật mình!
Vừa lùi lại một bước, mái tóc vàng óng ả của cô ấy khẽ lay động cùng hương thơm thoang thoảng.
Đôi mắt màu lục bảo tỏa sáng đúng khí chất của một vương nữ, sự nữ tính càng nổi bật hơn trên khuôn mặt đang đỏ ửng.
“Gì... gì gì chứ...! Chân tôi tôi đi, liên quan gì đến anh?!”
“Cứ lảng vảng sau lưng suốt cả ngày với cái mặt như sắp gây chuyện đến nơi, bảo sao tôi không để ý cho được? Bị ADHD (Hội chứng tăng động giảm chú ý) hay gì?”
“Không phải nhé! Chỉ là tình cờ cùng đường thôi! Với lại AD...? Cái đó không phải là lời chửi bới kiểu như rối loạn tăng động giảm chú ý sao!?”
“Giật cả mình!!! Cô đoán trúng phóc không sai một chữ luôn à!? Cái quái gì thế này!!!”
Công chúa.
Dạo gần đây, cô công chúa ấy thường xuyên chạm mắt với tôi.
Mỗi khi Regret cho tôi đồ ăn.
Hay khi anh ấy nói đùa.
Hoặc thỉnh thoảng chọc nhẹ vào má tôi.
Những lúc đó, tôi lại cảm nhận được ánh nhìn không mấy thiện cảm của công chúa.
Phải chăng cô ấy khó chịu vì một đứa như tôi lại được anh ấy đối xử thân thiết?
“Lại gì nữa? Định đá vào chỗ hiểm của tôi vô cớ như hôm qua à?”
“L... lúc đó là tại anh nói mấy lời dễ gây hiểu lầm mà!”
“Hiểu lầm gì?”
“...Thôi bỏ đi.”
“Hôm nay có chuyện gì muốn nói với tôi không?”
Regret hỏi công chúa.
...
Cô ấy kiêu kỳ quay ngoắt mặt đi.
“Kh... không có!”
“Thế à? Tôi thì có đấy.”
“Hả?”
“Lại đây.”
“...”
“Bảo lại đây mà.”
— Lộp bộp... lộp bộp...
“Đúng là đồ thường dân, dám sai bảo người khác...”
Khi cô ấy tiến lại gần, anh rút từ trong túi ra một cây kẹo mút xoáy khổng lồ.
“Đây.”
...
“...Gì, cái gì? Cái đó, là gì?”
“Nghe bảo hôm nay là White Day. Kiểu như ngày đáo hạn khoản nợ phát sinh vào ngày Valentine ấy mà.”
“...Nói cái gì thế không biết...”
“Cái này là của cô.”
“...”
“Không nhận à?”
Regret cầm cán kẹo lắc qua lắc lại.
“.........”
“À, nhanh lên. Mỏi tay quá. Năm, bốn, ba...”
Trước khi tiếng đếm kết thúc, công chúa vội vàng đưa tay ra. Vì quá gấp gáp nên tay cô bị trượt, phải đến lần thứ hai mới chộp được cây kẹo.
...
Sự im lặng bao trùm.
Công chúa mấp máy môi một lúc, rồi như tìm được lời để nói, cô ngẩng phắt đầu lên.
“...H... hừ. À~ Chocolate~? Nhớ ra rồi~ Cái thứ chocolate mà lúc đó tôi định vứt đi nên mới cho anh ấy hả~? Tôi quên khuấy đi mất rồi~ Thế mà anh lại nhớ hết cơ đấy? Vui đến thế sao? Tôi chỉ định vứt đi thôi, đó là miếng chocolate cho đi mà chẳng có ý nghĩa gì cả. Mà cũng phải, vì là đồ tôi vứt ra nên anh mới nhận lấy một cách vui sướng chứ gì? Thế nên mới chuẩn bị quà đáp lễ này hả?”
“Ừ.”
“......Hả?”
“Vị chocolate của cô là ngon nhất đấy. Hôm đó tôi đã ăn rất ngon.”
Regret vỗ nhẹ vào vai cô ấy, nở một nụ cười rồi tiếp tục bước đi.
— Thong thả...
...
“......Cảm ơn.”
Một giọng nói như rặn ra từng chữ vang lên khe khẽ từ phía xa sau lưng.
“Ơ này~”
...
Khi khoảng cách đã đủ xa, dù biết là thất lễ nhưng tôi vẫn ngoái đầu nhìn lại. Công chúa đang xoay đi xoay lại cây kẹo cầm bằng hai tay, biểu cảm trên gương mặt cô ấy là thứ tôi chưa từng thấy trước đây.
*
Vì lịch học được thay thế bằng đào tạo viễn chinh, một lớp bổ túc toán đã được mở ra.
Trong giờ này, bạn cùng bàn của Regret không phải là tôi.
“Này.”
“Ơi.”
“Không có gì cho tôi à?”
“Có chứ. Đây, cục tẩy. Đáp án chỗ đó không phải là 12 đâu. Sai rồi.”
Regret đặt cục tẩy lên cuốn sách của Đại công nương tóc đỏ.
“Tôi hỏi lại lần nữa. Không có gì cho tôi à?”
“Ngoài cái đó ra thì không còn gì cả.”
“Tôi nghĩ là có đấy. Thử nghĩ kỹ lại xem?”
“Tania. Nói để cô tham khảo nhé, vào ngày Valentine tôi chẳng nhận được gì từ cô cả.”
“Định không cho à?”
“Không phải là tôi thực sự không muốn cho, mà cái ngày White Day này vốn dĩ là nhận bao nhiêu trả lại bấy nhiêu. Đó là quy tắc của giới này rồi.”
“Anh có trụ được đến ngày 24 tháng 6 năm sau không?”
“Ý cô là sao?”
“Nếu không cho, tôi sẽ hành hạ anh ra bã cho đến tận ngày đó đấy.”
“Vị nho được không?”
“Vị táo.”
Sau khi bị cướp mất kẹo, Regret bận rộn viết gì đó vào khoảng không. Mỗi khi bị Đại công nương hành hạ, anh ấy thường làm vậy. Nào là đêm nay, trong phòng, con gián, toàn là những lời khó hiểu.
*
“...”
“...”
“...”
“...”
— Bật dậy!
“Này, cái thằng này!! Từ nãy đến giờ mày cứ nhìn tao với cái ánh mắt mong chờ gì thế hả!?”
“......Không có gì đâu. Greping.”
*
Trái ngược với những gì đã nói, Regret vẫn tặng một hộp kẹo cho Jorip-ssi.
“Regret... Hức...! Tớ đã đối xử tệ bạc với cậu như thế mà...!”
Jorip-ssi nước mắt ngắn nước mắt dài. Cô ấy òa khóc ngay cả khi chưa nhìn thấy nội dung bên trong hộp.
“Hừ hừ, nhóc con. Đừng vội mừng. Mở ra xem đi.”
“Vâng... Không biết Regret đã tặng kẹo gì nhỉ...?”
Bong bóng mũi vì cảm động cứ phập phồng rồi vỡ tan, Jorip-ssi lóng ngóng mở hộp với tầm nhìn nhòe lệ.
“!!!!!!!! Re, Re, Regret! Cái gì thế này!”
“Ha ha ha! Đồ tồi! Kích hoạt thẻ bài lật ngược! Cho cậu nếm mùi này!”
Món quà của Regret... không, màn trả thù của anh ấy là một bộ kẹo xếp hình 9600 mảnh...
“Cậu còn nhớ không? Bộ xếp hình 1200 mảnh mà lần trước cậu tặng tớ ấy? Cậu đã giám sát tớ không cho ngủ cho đến khi xếp xong mới thôi. Đã thế vì sợ chocolate chảy mà cậu cứ dùng ma pháp băng liên tục, khiến tớ phải mặc áo khoác trong cái căn phòng như hầm băng đó, ngón tay thì sưng đỏ lên để xếp hình, giờ nghĩ lại tớ vẫn còn nghiến răng đây này. Biết chưa?”
“...”
“Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Nào~ Vì kẹo không được để chảy nên cậu cũng phải điều chỉnh nhiệt độ phòng y hệt như tớ lúc đó và xếp hết chỗ này đi. Tớ cũng sẽ giám sát cả đêm đấy? Rõ chưa?”
...
“Chắc là hối hận rồi hả? Lúc đó cậu đã sai quá mà đúng không? Giờ thì mau quỳ xuống xin lỗi đi. Thế thì tớ sẽ tha—”
“Regret.”
“Hả?”
Jorip-ssi quỳ xuống, lặng lẽ ôm chầm lấy Regret. Đôi cánh tay quàng qua cổ anh run lên bần bật.
“Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu... Cậu là người bạn duy nhất của tớ... là người quan trọng sau bố, mẹ và Lamia...”
“...?”
“Ừ... hức... tớ biết rồi... như lời cậu nói... nhất định chúng ta hãy cùng nhau... xếp hình suốt đêm nhé...?”
...
“Dù có mất bao nhiêu ngày đi chăng nữa.”
Gương mặt Regret dần trở nên trắng bệch.
*
“L... Lamia-ssi. Cô đi đâu vậy...?”
“Dạ?”
...?
“Lamia-ssi cũng phải làm cùng chứ. Hì hì...”
À.
*
Lúc hoàng hôn.
Regret xách một chiếc giỏ bước ra khỏi ký túc xá.
Vị khách đang đợi anh bên cổng trường là một cô gái tóc tím, người mà anh đã giới thiệu là em gái mình trong giờ dự giờ.
Hai người đứng đó trò chuyện một lúc. Cô ấy liên tục mỉm cười trước những lời Regret nói.
“...”
Tôi thật là xấu xa.
Bình thường tôi chẳng bao giờ có đủ dũng khí đó.
Nhưng khi biết chắc sẽ không bị phát hiện, tôi lại không ngần ngại đi rình mò người khác.
Khuôn mặt phản chiếu trên cửa kính trông còn khó coi hơn cả thường ngày.
Hai người họ khoác tay nhau vừa đi vừa nói chuyện rồi biến mất ở đâu đó.
Khi anh ấy quay lại, chiếc giỏ đã không còn nữa.
*
Đã quá nửa đêm.
— Sột soạt.
Tôi ngồi dậy khỏi giường.
— Xoạt.
Cởi bỏ quần áo.
Bước vào phòng tắm.
Để làn nước lạnh dội xuống người.
Làm vậy, những suy nghĩ xấu xí dường như cũng được gột rửa đi từng lớp một.
“...”
Mình đã mong chờ điều gì chứ.
Cái đó lúc ấy.
Kích thước đâu có đủ để anh ấy nhận ra.
Cũng đâu có đủ lớn để mong cầu điều gì.
— Kít kít.
Tôi lau khô người rồi bước ra.
Đang lúc thu dọn đồ giặt.
“...”
Trong túi váy có một viên kẹo nhỏ.
“...”
Thứ này ở đây từ bao giờ vậy.
Tôi đâu có lấy trộm.
...
Suốt cả ngày.
Vì cứ ở bên cạnh anh ấy khi anh ấy phát kẹo cho bạn bè, nên có lẽ một viên đã tình cờ rơi vào chăng.
— Phịch.
Nằm xuống giường, tôi cầm lớp vỏ bọc nhỏ xíu đó lên, xoay đi xoay lại nhìn ngắm.
“...Kẹo của Regret.”
...
Chừng này thôi thì...
Chỉ một viên này thôi, mình lén ăn chắc cũng không sao đâu nhỉ...?
...
Một vụ trộm cắp với kích thước tương đương với thứ tôi đã lén trao đi.
— Sột soạt.
Tôi bóc kẹo rồi bỏ vào miệng.
“...”
Viên kẹo nhỏ bé và xấu xí giống như tôi vậy.
Nhưng khi ngậm nó trong miệng, tôi cảm thấy thật hạnh phúc.
Dù nó đã tan biến đi rất nhanh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
