Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23104

Wn - Tiết học ngụy trang

Tiết học ngụy trang

Sau buổi thực hành cắm trại, chúng tôi chuyển sang học kỹ thuật ngụy trang.

'Phải làm thế nào đây...'

Đến cả ma pháp nhuộm màu cơ bản tôi còn chẳng làm nổi. Lại chỉ có mình tôi không làm được. Lại nữa rồi.

Thế nên tôi định bụng đi hỏi mấy đứa khác, nhưng hỡi ôi, chẳng thấy đứa nào để mà hỏi cả. Tất cả đều đang ngụy trang hết rồi.

May thay, tôi tìm thấy Nilleone đang trốn một cách ngớ ngẩn trong bụi rậm, đầu quấn súp lơ như băng đô.

"Chỉ cho tôi với."

"Phải nói là 'Làm ơn chỉ cho em với' chứ."

"Làm ơn chỉ cho em với."

Có vẻ cái ơn tôi giúp nó dựng lều lúc nãy đã tan thành mây khói vào dĩ vãng rồi.

"Được rồi! Đây là tiết học đặc biệt về ma pháp nhuộm màu. Đầu tiên, giơ hai tay lên cao thật mạnh nào."

"Xong rồi."

"Tiếp theo! Xoay hai cánh tay đang duỗi thẳng theo chiều ngược kim đồng hồ hai vòng."

"Xong luôn."

"Làm động tác vòi voi xoay một vòng."

"Rồi. Mà mấy cái động tác này có cần thiết không đấy?"

"Không."

Tí nữa phải đấm nó mới được.

Ở đây đang có nhiều mắt nhìn.

Để tí nữa đã.

"Chà, xong hết rồi thì đọc thần chú nhé. Color Baria!"

Ngay lập tức, một luồng ma lực dạng dầu thấm đẫm tóc Nilleone, mái tóc bạch kim của nó nhuộm thành màu đỏ rực.

"Ồ."

"Sao, sao...? Nhìn tớ đẹp không?"

"Này. Buộc tóc hai bên đi. Thấp xuống dưới ấy."

"Hả? Hả? Sao tự nhiên lại bảo thế?"

"Đừng hỏi lý do. Nhanh lên."

"Sao? Sao cơ...?"

"Nhanh. Gấp lắm. Nhanh lên!"

Thế là với vẻ mặt ngơ ngác, nó dùng ngón tay quấn tóc lại thành kiểu hai bên.

"Thế... thế này à?"

"Tốt. Giữ nguyên thế rồi nói bằng giọng nũng nịu đi: 'Anh Regret ơi. Xin lỗi anh vì thời gian qua em hay đánh anh. Là Tania hư ạ'."

"......? Anh Regret... N-Này, sao tớ phải nói mấy câu này?"

"Tôi sẽ bao một bữa sườn nướng, nên cứ nói đi."

Nilleone ngây thơ thốt lên "S-Sườn nướng hả?" rồi đọc theo kịch bản tôi yêu cầu. Thấy khóe miệng tôi nhếch lên cười khoái chí, nó bắt đầu bước lùi lại đầy cảnh giác.

Dù là chiến thắng trong tinh thần thôi cũng đủ sướng rồi.

*

"Color Baria."

Không thành công. Chỉ có một chút xíu trên đỉnh đầu nhuộm thành màu vàng, trông như mới đi chấm chân tóc vậy. Mà chút màu đó cũng nhanh chóng tan biến cùng những hạt sáng.

"R-Regret. Ma lực của cậu... sao lại thảm hại thế? Nhìn tội nghiệp thật đấy..."

Nilleone bắt đầu cà khịa tôi chỉ vì nó dùng ma pháp giỏi hơn tôi một tí. Chứ dùng kiếm thì tôi chấp nó mấy bậc. Nếu gặp nhau ở Monkey Garden, tôi tự tin sẽ tẩn nó ra bã.

'Mình mà phải nghe những lời đó sao?'

Một người đã kiên trì tích lũy mana từ con số không như mình?

Một người đã hy sinh cả cuối tuần để vuốt ve Lamia, ăn kẹo hiếm để cày chỉ số như mình?

Có tin là tôi sẽ tát vỡ mặt con Tania đang ẩn thân như tát muỗi không? Thật đấy.

- Pyo-rong.

- Bususu...

- Pyo-rong.

- Bususu...

Thôi bỏ đi. Không được rồi.

Thử vài lần nữa rồi tôi bỏ cuộc luôn. Tôi dỗi rồi. Tôi ra góc ngồi ăn kem nếp (Chal-tteok Ice) mua bằng điểm thưởng cho bõ ghét.

"Nhoàm nhoàm."

"Regret. Nhìn này~ nha~"

Bên cạnh, Nilleone - đứa đã làm chủ được ma pháp nhuộm màu - đang liên tục đổi màu tóc như thể vừa quay trúng thẻ đổi màu tóc ở Henesys để chọc tức tôi.

Từ hồng, tím, đỏ, xanh lá, vàng kim rồi chuyển sang đen tuyền.

Tóc đen?

"Hi hi, Regret. Tớ cho cậu xem cái này hay lắm."

Chẳng lẽ.

"Tôi biết cậu định làm gì rồi. Đừng có làm."

"Tớ sẽ giả giọng Lamia nhé!"

"Đừng có làm! Đm! Đừng có làm vấy bẩn Lamia của tôi!"

"Hắng giọng, ...Regret... tôi hiểu mà."

"Dừng lại ngay!!!"

Tôi dùng que xiên nốt miếng kem nếp cuối cùng rồi ném thẳng về phía nó.

- Vút.

- Chộp.

Miếng kem lọt tọt vào miệng nó.

"!!!!!!!"

"May quá... chặn kịp lúc rồi."

"Khụ! Khẹc!!! Khụ khụ!"

Miếng bánh nếp mắc kẹt trong cổ họng, Nilleone ngã ngửa ra sau, lâm vào tình cảnh nguy kịch sắp chầu trời.

"Ái chà. Sao nó lại chui tọt vào đấy nhỉ?"

- Vùng vẫy vùng vẫy.

"Regret, khẹc...! Đồ khốn... kiếpppp!!! Khụ!!"

Nilleone nằm vật ra đất, hai tay ôm cổ, nước dãi bắt đầu chảy ra khóe miệng.

"Xin lỗi nhé. Cậu biết là tôi lỡ tay thật mà đúng không? Tại cậu bắt chước Lamia nên tay tôi nó tự cử động đấy."

"Cậu chết chắc rồi,,,, c-cứu...... ực, ực... cứu tớ trước đã... khẹc....."

"Phải cứu chứ. Ừm... nhưng nếu tôi cứu thì cậu không được nổi giận đấy nhé?"

"Gừ gừ... gừ..."

"Nói gì cơ? Phải hứa cho rõ ràng thì tôi mới cứu."

"Hứa...... mà... khụ... hứa..."

"Chẳng biết có tin được không nữa..."

Sau khi được đảm bảo an toàn, tôi ân cần xoa bóp vùng cổ cho nó để cứu mạng.

*

Không thể bỏ cuộc ở đây được.

Nilleone bị tước quyền làm sư phụ của tôi. Nó không đủ trình độ để dạy ai cả.

Đang đi loanh quanh tìm người khác thì tôi dẫm phải cái gì đó mềm mềm.

"Á."

Là Frida đang biến hình thành một con cá bơn nằm bẹp dí dưới đất. Nhờ màu sắc bảo vệ, cô nàng hòa làm một với thảm cỏ thành màu xanh lá. Vốn dĩ cô nàng đã giỏi biến hình nên chuyện này cũng dễ hiểu.

Học từ đứa này chắc là ổn đây.

"Học không công à?"

Frida mỉm cười rạng rỡ, chìa hai tay ra.

"Đây, giấy đính hôn đây."

Tôi vẫy vẫy chiếc phong bì lấy ra từ trong túi áo.

"Oa, oa, oa. Cho tớ đi. Cho tớ. Cho tớ cho tớ cho tớ. Cho tớ đi mà."

"Dạy xong đã."

"Giấy đính hôn trước. Tớ không có ngây thơ thế đâu."

"Thông minh lên rồi đấy."

Tôi đưa cho cô nàng tờ giấy đính hôn thật.

Sau khi xác nhận không phải hàng giả, "con cá bơn" Frida nhảy cẫng lên sung sướng rồi mở một lớp dạy biến hình cấp tốc cho tôi.

- Để biến thành cá bơn, cậu phải hiểu được trái tim của cá bơn.

- Là cái cảm giác không biết mình sẽ bị dẫm bẹt lúc nào ấy hả?

- Đúng đúng đúng. Chính nó đấy. Regret có khiếu thật nha.

Tiện thể cô nàng còn bàn luôn cả kế hoạch sinh con.

Tôi dành khoảng 5 phút học cách điều chỉnh tư thế và vận hành ma lực khi biến hình từ cô nàng. Nhờ vậy, thời gian duy trì và phạm vi ngụy trang của tôi đã tăng lên một chút so với lúc nãy.

"Cảm ơn nhé, Frida."

"Này, vợ chồng với nhau ai lại nói lời cảm ơn."

"Thế thì tôi làm thế này chắc cũng được nhỉ."

Tôi tiện tay nhét luôn tờ giấy hủy hôn vào ngón tay của "con cá bơn" Frida đang xoay vòng vòng với tờ giấy đính hôn vừa nhận được.

Sau đó, tôi tiếp tục đi tìm sư phụ mới.

Tôi đi gom nhặt kiến thức từ mỗi người một ít.

Thành tựu của một kẻ bét bảng ma lực như Regret này phải được xây dựng bằng cách chạy đôn chạy đáo khắp nơi, giống như lắp ghép một con robot từ đống phế liệu vậy.

- Roxy.

- Ơi.

- Chỉ tử tế cho tôi, tôi sẽ viết cho cậu một mẩu truyện 18+.

- Mức độ thế nào.

- Hôn môi.

- Ừm.

- Chỗ đó.

- Lại đây.

Tôi học từ người bạn đòi hỏi thù lao.

- Baria. Chỉ tôi một chút được không?

- Tất nhiên rồi.

Tôi học từ người bạn tốt bụng không tính toán.

- Michael.

- Giờ tôi không có tiền đâu...

- Các cậu ơi nhìn kìa... Lại nữa rồi... Regret lại đang trấn lột tiền kìa.

- Sao nó lại thích làm thế nhỉ.

Tôi học từ người bạn mà tôi chỉ mới gọi tên thôi đã biến tôi thành đống rác rưởi trong mắt mọi người.

- Greping. Cậu có thể cho tôi cơ hội giúp đỡ không?

- ...Cảm ơn cậu.

Tôi học từ cả người bạn mà dù tôi chẳng làm gì quá đáng, vẫn khiến tôi thấy lạnh sống lưng.

Cứ học hết thế này đi, rồi sẽ có lúc dùng đến thôi.

"Mọi người chuẩn bị xong chưa?"

Giọng của Walter vang lên giữa đám học sinh đang tản ra thành từng nhóm nhỏ. Đã đến giờ rồi. Có vẻ bài tập ngụy trang chính thức bắt đầu.

Sắp được gặp người đó rồi.

"Nào, bắt đầu! Tất cả, ngụy trang... BẮT ĐẦU!"

...

Những tiếng ồn ào rải rác trên sân cỏ rộng lớn bỗng im bặt như một phép màu.

Dưới ánh nắng ban chiều âm ấm.

Chỉ còn lại những chiếc lều được xếp ngay ngắn.

Tất cả thành viên đội viễn chinh đều đã dùng ma lực ẩn mình kỹ lưỡng.

- Ư hự.

'Tìm thấy rồi.'

Khi những vì sao biến mất, chỉ còn lại hai đám bụi mờ.

Kẻ bét bảng, và người ngồi ngay phía trước kẻ bét bảng suốt cả ngày không thấy đâu.

"Để tôi chỉ cho một chút nhé?"

"Vâng."

Cả ngày qua em đã làm gì ở đâu? Tôi không cần phải hỏi câu đó.

Tấm bạt lều lấm lem, đôi bàn tay đầy bùn đất vụng về giấu sau lưng, những vệt sơn mana đủ màu dính trên má và khắp cơ thể. Đó là dấu vết của một người đã cố gắng tự mình làm những việc mà vốn dĩ không thể làm một mình.

"Học không công ạ?"

"Tôi sẽ trả thù lao."

"Nói thử xem nào."

"...Nước giải khát TomTom Blue Teen Ade."

"Tự đi mà làm đi. Cả đời luôn nhé."

"Tôi xin lỗi."

Đó là những lý do khiến tôi càng thêm thích em.

*

"Regret."

"Suỵt. Phép ẩn thân bị giải trừ bây giờ."

"Regret..."

"Sao thế. Cứ gọi mãi..."

"Không có gì ạ."

"..."

"Regreeeet..."

Sao tự nhiên lại thế này nhỉ.

*

"Cảm ơn nhé, Regret."

Walter bày tỏ lòng cảm kích với tôi khi tôi đang dọn dẹp đạo cụ. Trong kho chỉ còn lại hai chúng tôi.

"Anh chưa nhờ mà chú đã vào giúp rồi."

"Đống đồ này một mình anh dọn đến bao giờ mới xong."

Tôi đang giúp dọn dẹp học cụ. Vì sợ các em mệt, anh ấy bảo mọi người cứ để đồ trước cửa kho thôi, tôi đã nghi nghi rồi, quả nhiên Walter định ở lại dọn dẹp tất cả một mình.

"Thế này là... phù, xong rồi."

Anh ấy đặt chiếc thùng cuối cùng xuống rồi dùng bắp tay lau mồ hôi. Cái này là bốc xếp chứ học hành gì nữa.

"Vất vả cho chú rồi. Làm việc giỏi đấy. Rất tháo vát. Anh càng lúc càng ưng chú rồi đấy."

"Cảm ơn anh. Nhưng lần sau em không giúp nữa đâu."

"Ái chà!!?!? Sao chú biết hay vậy? Ha ha ha!"

Sau một hồi đổ mồ hôi hột, chúng tôi rời kho và ghé vào tiệm kem gần cổng chính. Walter bao. Suốt quãng đường đi bộ trong trường, chúng tôi tán gẫu đủ thứ chuyện. Chủ yếu là anh ấy hỏi còn tôi trả lời.

"Anh nghe chuyện chú vì một đứa con gái mà gây gổ với tiền bối ban kỷ luật rồi."

"Anh đừng tóm tắt kiểu đó. Em đang muốn sửa cái hình ảnh 'thằng dại gái' của mình đây."

"Xin lỗi nhé! Tại nhìn không giống chú tí nào!"

"Cái kem dâu ba tầng anh đang ăn cũng chẳng hợp với anh tí nào đâu."

"Thế chú thấy anh hợp với loại kem nào?"

"Súp lòng lợn (Sundae-guk) ạ."

"Anh không ăn được mấy thứ đó đâu, ghê lắm! Khẩu vị của anh là nữ sinh trung học cơ!"

Không đâu anh ơi... Nữ sinh trung học bây giờ người ta đổ cả nước kim chi vào súp rồi nhai ớt xanh rau ráu cơ. Em thấy tận mắt rồi.

"Regret."

"Dạ?"

"Chú thấy thế nào? Về các tiền bối ấy."

...

Cả ngày hôm nay tôi đã chạy đôn chạy đáo giúp dựng lều.

Dĩ nhiên là đã gặp rất nhiều tiền bối.

"Em cũng chưa rõ lắm."

"Chắc là vậy rồi."

Vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến ngã ba đường.

"Tí nữa gặp nhau ở buổi liên hoan chứ?"

"Để em xem đã."

"Anh sẽ xếp cho chú ngồi cạnh mấy chị ngực khủng nhé."

"Địa điểm ở đâu anh nhỉ?"

"Oa ha ha ha!"

Tôi gật đầu chào, khi đang bước đi thì giọng anh ấy đuổi theo sau lưng.

"Regret. Có tâm sự gì thì cứ đến tìm anh bất cứ lúc nào nhé."

...

Bóng anh ấy xa dần.

Rốt cuộc tôi vẫn không hỏi.

Lý do tại sao hôm nay anh ấy lại đột ngột bắt tôi làm chân chạy việc để kết nối tôi với các tiền bối như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!