Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23098

Wn - Tiểu thuyết độc ác suốt hai tuần liền chỉ cho độc giả xem cảnh dựng lều

Tiểu thuyết độc ác suốt hai tuần liền chỉ cho độc giả xem cảnh dựng lều

Việc luyện tập dựng lều đang diễn ra suôn sẻ. Mà sao không suôn sẻ cho được.

‘Cái việc cỏn con này có gì khó đâu mà cần đến tận người hướng dẫn cơ chứ.’

Dân cư vùng Teinos chắc chẳng bao giờ tưởng tượng nổi Regret – kẻ vốn bị coi là “yếm ăn” của nhân loại – lại là một con người vị tha đến nhường này.

‘Mình chọn sai concept rồi.’

Nếu đã ghét cái vai trò này, mình nên học tập Ed, ngay từ đầu phải thể hiện mình là hạng phế vật không ai độ nổi, hoặc giống như Roxy, chuông vào học vừa reo là lăn ra ngủ trương thắt lưng. Đây chính là kết cục của kẻ hợp tác nửa vời. Chịu thôi.

Nói vậy không có nghĩa là tôi ghét bỏ gì đâu nhé… Một kẻ tép riu như tôi được cho đi viễn chinh cùng thì dù có phải nấu mì gói phục vụ tận nơi tôi cũng cam lòng, vâng.

Vả lại, đằng nào thì cũng phải có ai đó làm việc này mà. Cảm giác như tôi đã làm chân sai vặt dựng lều suốt một tuần rồi, nhưng chắc là do ảo giác thôi.

Có một điều khiến tôi bận tâm là suốt cả ngày không thấy Lamia đâu.

‘Con bé này ở đâu rồi nhỉ?’

Bản tính vốn âm u, cứ tìm mấy góc tối tăm khuất nẻo là thấy nó bám ở đấy như con ốc đá dưới gầm đá suối thôi… Mà sao hôm nay khó gặp thế không biết.

‘Chẳng lẽ Lamia cũng thấy nhớ mình một chút sao?’

Tưởng tượng cảnh con bé nằm sấp trên giường, vẽ hình Regret vào sổ tay rồi sụt sùi nuốt nước mắt đi ngủ, thấy cũng dễ thương nên tôi bất giác mỉm cười.

- Này các cậu, nhìn hắn kìa…

- Điên thật… Hắn nhìn về phía lều của tụi con gái rồi cười tủm tỉm một mình kìa…

Mấy nữ sinh lớp phổ thông đang đứng xem huấn luyện viễn chinh từ xa xầm xì bàn tán về tôi.

- Hình như tin đồn là thật đấy. Nghe bảo hắn lập câu lạc bộ nhưng không nhận ai ngoài nữ sinh. Rồi còn phân loại các bạn nữ vào sổ tay theo kích cỡ vòng một nữa. Chắc mình là B-Sophia quá…

- Cậu hạng A mà.

- Dù sao thì cũng đáng sợ thật… Nghe nói để thắng trong trận đấu với nữ sinh, hắn còn dùng cùi chỏ thúc gãy xương mũi người ta nữa. Tận hai lần cơ đấy.

- Đúng là cầm thú. Để thắng thì chuyện gì hắn cũng dám làm.

- Liệu mấy bạn nữ đi viễn chinh có quay về bình an được không đây…?

Tuy ở xa không nghe rõ lắm, nhưng chắc chắn chẳng phải lời hay ý đẹp gì. Nào là tôi chỉ nhận nữ vào câu lạc bộ, nào là phân loại nữ sinh theo size ngực, hay là nghiền nát xương mũi để thắng cuộc đấu. Chắc chắn là mấy lời nhảm nhí kiểu đó rồi.

*

Lạ lùng thay, Roxy đang rất chăm chỉ dựng lều. Đúng là người đã qua quân ngũ (từng có kinh nghiệm chiến đấu). Tay nghề không phải dạng vừa. Trong chớp mắt đã hoàn thành. Đạt.

- Ngó nghiêng.

Nhưng đột nhiên cô nàng liếc nhìn xung quanh một lượt.

*Xoẹt*

Thám thính xong, cô nàng liền cởi cúc váy rồi chui tọt vào trong lều.

*Rầm*

“Định đi đâu đấy.”

Tôi dùng chân đá tung cửa lều chui vào, đúng như dự đoán, “đoàn tàu khoái lạc” của cô nàng sắp sửa khởi hành, tôi liền lôi tuột cô ta ra ngoài. Bị túm cổ áo lôi đi xềnh xệch, khuôn mặt cô nàng trông rõ là hậm hực.

“Giãn cái mặt ra.”

“Giãn rồi.”

“Từ giờ đừng có làm thế nữa.”

“Làm gì?”

“Cho tay vào trong quần ấy.”

“Tại sao?”

“Vì nó ảnh hưởng đến tôi.”

“Ảnh hưởng gì?”

“Nghe cho kỹ đây. Cô vừa mới vào câu lạc bộ tuần trước đúng không? Nếu cô làm trò đó mà bị người khác bắt gặp, kiểu gì thiên hạ chẳng đồn đại: ‘Thằng cha Regret ác quỷ đó đã dạy hư cô nàng Roxy ngây thơ’. Hiểu chưa?”

Vì hình ảnh của tôi và cô ta trong mắt mọi người vốn là một trời một vực mà.

“Ra là vậy. Hiểu rồi.”

“Hiểu rồi thì đừng có làm trò đó ở trường nữa.”

“Thế tôi thôi học đây.”

“Đến mức đó luôn hả?! Chỉ vì không cho làm trò đó mà cô định bỏ học luôn sao?!”

Bị cấm “bóp bong bóng” (ám chỉ hành vi thủ dâm/tự sướng), trông mặt cô nàng có vẻ rất phiền muộn.

“Roxy. Cô không định giữ nguyên cái concept biến thái đó mãi đấy chứ?”

“Concept?”

“Theo tôi thấy thì cô vẫn còn kịp đấy. Bây giờ đổi hình tượng nhân vật đi vẫn còn sớm.”

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”

“Hay là mình phải đặt mật khẩu cho cái quần của cô nhỉ…”

Ơ?

“Đúng rồi. Làm thế là được mà.”

“?”

Tôi vào Cửa hàng Thành tựu mua một cái ổ khóa thường dùng cho tủ cá nhân.

“Nếu còn bị bắt gặp lần nữa, tôi sẽ khóa nối váy với áo sơ mi của cô lại đấy.”

“Thế lúc đi vệ sinh thì làm sao?”

Cái kiểu hỏi giả định là sẽ bị bắt gặp ngay từ đầu thế này thì cô hỏng thật rồi. Trong nguyên tác đâu có nát đến mức này… Cái thiên tài lạnh lùng đi đâu mất rồi, giờ chỉ còn lại một kẻ cuồng dâm đầy nhục dục thế này sao.

*

Ed, Michael và Nilleone đang cùng một nhóm dựng lều. Chết tiệt, tôi lỡ chạm mắt với Nilleone rồi.

“Regret!”

Mắt cô nàng trợn tròn như cái vung nồi rồi chạy bổ về phía này.

“Ơ ơ? Re, Regret? Regret! Sao, sao cậu lại chạy trốn hả!”

*Bạch bạch bạch*

*Rầm*

Cô nàng đuổi theo như một con vịt con rồi vấp phải đá, ngã nhào một cú rõ đau. Cô nàng đưa tay về phía tôi.

“Regret! Đi đâu đấy! Sao lại lờ tớ đi!”

“Tôi đã bảo là ở ngoài chỗ đông người thì cứ coi như không quen biết tôi rồi mà?”

Tôi thực sự không muốn bị phát hiện là bạn bè với cô đâu.

“…Tại sao? Lại vì cái gì nữa đây.”

“Hức, Regret…! Giết Ed đi! Dùng chức năng chỉnh sửa ấy! Giết nó đi!! Nhé? Nhé?”

“Tại sao?”

“Nó, nó đần quá… Còn đần hơn cả tớ nữa!”

“Chắc không đến mức đó đâu.”

“?”

Tôi chẳng cần nghe cô nàng giải thích thêm. Nhìn cái đống vải lều nát bươm trong đám bụi mù đằng xa kia là hiểu rồi.

“Hức! Tớ sắp phát điên vì nó rồi… Nó chẳng có tí khéo tay nào cả!”

“Chỉ vì không biết dựng lều mà cô đòi giết người ta sao?”

“Không biết! Nhân vật là do cậu tạo ra nên cậu phải chịu trách nhiệm đi!”

“Được thôi.”

[Chỉnh sửa như sau: Nilleone trút hơi thở cuối cùng vì lên cơn nhồi máu cơ tim cấp tính…]

“Này! Này!!!! Sao cậu lại giết tớ!!!??”

Cô nàng kiễng chân giám sát bảng trạng thái qua vai tôi, kinh hãi kêu lên rồi phát mạnh vào mu bàn tay tôi một cái.

“Điên à!? Hả?! Định giết tớ thật đấy à? Lại nữa sao???”

“Không. Nhầm tên một chút thôi mà. Sao phải nổi cáu thế? Cô cũng muốn solo với tôi à?”

“Kh, không? Không solo đâu. Xin lỗi…… Mà không phải!!! Nhầm cái gì không nhầm lại nhầm cái đó! Chẳng phải tớ vừa suýt chết sao?!? Tớ nổi giận là đương nhiên mà?!”

Đằng nào tôi cũng chẳng còn điểm để mà giết đâu.

Với lại, giết cô thì cần gì tốn điểm. Chỉ cần viết một chương ngoại truyện cảnh Lamia bị tai nạn giao thông cho cô xem là cô tự lăn đùng ra chết vì đau tim ngay ấy mà.

“Dù sao thì bây giờ vẫn chưa giết Ed được.”

“Tại sao?”

“Tuần này nó trực nhật sữa. Tôi số 11, ngay sau nó, nên nếu nó chết thì từ mai tôi phải làm thay.”

“Chỉ vì lý do đó thôi sao…?”

Nhìn cái cách ba đứa tụi nó làm việc, tôi có thể nhận ra vấn đề ngay lập tức.

Ed thì cứ lỡ nhịp khiến lều bị sập, Nilleone thì lườm nguýt sau gáy Ed nhưng vì bản tính nhút nhát nên không dám hé răng nửa lời, còn Michael thì cứ đỏ mặt liếc trộm cô nàng một cách biến thái.

Đã đến lúc chuyên gia dựng lều ra tay rồi.

“Các em ơi, quân sư đến đây.”

Nhìn thấy tôi, ánh mắt của bộ ba phế vật bỗng rực cháy hy vọng.

Hắng giọng.

“Ed. Nilleone vừa bảo tôi giết cậu đi vì cậu làm ăn như hạch ấy. Thế nên nếu không muốn chết thì làm cho tử tế vào. Còn Nilleone. Michael thực sự, thực sự không hề thích cô đâu, nhưng vì cứ vô thức liếc nhìn cô nên cậu ta không tập trung được đấy. Tránh xa ra một chút đi. Ở cái tuổi này thì ngay cả mùi cơ thể con gái cũng là một sự kích thích cực độ đấy. Cuối cùng là Michael. Cậu không cần phải tôn thờ Nilleone như nữ thần đâu. Nếu cần, tôi cho cậu xem ảnh chứng minh thư thời đi học trông như lợn của cô nàng nhé?”

Sau màn dàn xếp gọn gàng của tôi, cả ba đứa trông có vẻ sướng rơn.

*

Nhờ tôi giúp đỡ, cuối cùng cái lều cũng hoàn thành.

“Tớ muốn vào thử!”

Ed, đứa vừa mới làm có tí việc mà mồ hôi đã đầm đìa, đang định hớn hở chui vào thì…

“Này. Tránh ra.”

Tania mở cửa cái lều vừa dựng xong rồi bước vào. Cô nàng thản nhiên viết số báo danh của mình lên lối vào.

Bị cướp mất rồi.

“Đúng là dã tràng xe cát, làm cho kẻ khác hưởng.”

Nghe tôi nói, ba đứa kia mới bắt đầu bĩu môi ấm ức.

“Không được!”

Ed trưng ra bộ mặt như vừa bị lừa đảo nhà đất.

“Thế, thế này là không được!”

Cậu ta gầm lên giận dữ.

“Phải không Regret?! Hả? Sao lại có kiểu cướp lều người khác vừa dựng xong như thế chứ!”

“Thì cũng không đúng thật… Nhưng rồi sao? Cậu định làm gì…?”

“Hả?”

“Cậu không biết đứa vừa chui vào là ai à?”

“Biết chứ.”

Sau đó, ba đứa bắt đầu lấm lét nhìn nhau.

Michael – kẻ chuyên bắt nạt những đứa yếu thế. Nilleone – đứa yếu thế. Ed – đứa bị ngay cả đứa yếu thế chửi rủa.

Đáng tiếc là trong cái hội này chẳng có ai đủ trình để đối đầu với sự bạo ngược của Tania cả.

“Re, Regret.”

“Regret.”

“Số 11…”

Bớt giỡn đi.

“Lều của các người mà. Nhìn tôi làm gì?”

“Cậu, cậu là đứa có tính cách tồi tệ nhất, à không, chính nghĩa nhất mà.”

“Biến đi. Tôi cũng không muốn chết đâu. Chưa kể lúc nãy ở phòng học tôi lỡ tay đánh vào sau gáy Tania nên bị nợ thêm 12.000 cái tát nữa rồi. Phải biết giữ mình chứ.”

Đúng vậy. Sau vụ bắn nhầm phân thân của Frida, món nợ đòn roi của tôi đã tăng từ 8.000 lên 20.000 cái. Nếu mỗi ngày trả một cái thì phải mất 54 năm nữa mới hết nợ.

- Ỉu xìu…

Lũ ngây thơ này.

“Này. Này. Chỉ là trò đùa của Tania thôi mà. Đùa thôi. Đừng lo. Chẳng lẽ cô ấy lại cướp thật sao.”

“Th, thật không?”

Nilleone hỏi.

“Tất nhiên là thật rồi. Đó chỉ là kiểu đùa WWE của Tania thôi.”

Mấy đứa này chắc không biết, nhưng tôi – người đã nhiều lần được Tania giúp đỡ – thì hiểu rõ. Cô nàng thực ra là một người có ý thức đạo đức rất chuẩn mực. Chỉ là tính tình hơi khó chiều thôi, chứ tuyệt đối không phải hạng lưu manh.

“Để tôi lôi cô ấy ra. Tất cả chỉ là đùa—”

*Xoẹt*, cửa lều mở ra. Bàn tay của Tania thò ra khỏi khe cửa, vạch một đường dài trên nền đất rồi bẻ lái hai lần ở đoạn cuối, tạo thành hình số 4. Ý bảo là đi chỗ khác mà chơi đấy.

“Dựng cái khác đi. Thế còn nhanh hơn.”

Cô nàng đưa ra phương án tối ưu rồi biến mất trong lều.

*

Trong số những đứa tôi chơi cùng, Frida là đứa duy nhất có tính hướng ngoại. Cô nàng đang ngồi trên ghế, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa, tận hưởng sự cưng nựng từ các anh chị khóa trên.

- Dễ thương quá!

- Không biết con bé có ăn cái này không nhỉ?

- Nào, Frida ơi~ A nào~

Trông họ cứ như mấy người đang ném râu mực cho con quái vật hiện lên trên sông Hàn vậy. Frida trưng ra bộ mặt kiểu ㅇㅅㅇ rồi ngoạm lấy bánh kẹo và socola mà họ đưa cho.

- Xinh quá đi mất. Sao lại có đứa bé xinh xắn thế này nhỉ?

Cô nàng bị vây quanh bởi các đàn chị ngực khủng.

‘Ghen tị là thua đấy.’

Ờ, tôi thua đậm rồi. Tôi ghen tị nổ mắt với cái đứa suốt ngày được xoa đầu cưng nựng kia. Thua liên hoàn luôn rồi đây này. Ghen tị quá đi mất.

‘Muốn chạy lại mách lẻo quá.’

Tôi muốn mách với họ rằng: Cái đồ màu hồng bay bổng kia thực chất là một con tâm thần sẵn sàng dùng dao đâm vào lòng bàn tay người khác nếu không vừa ý đấy.

Nhưng nếu làm thế thì chỉ có tôi là trông như thằng dở hơi thôi. Ai cũng yêu quý Frida cả. Ở đây mà đứng ra tuyên bố chống lại Frida thì tôi sẽ trở thành kẻ lập dị ngay.

“Mòn mất thôi. Mòn hết cả người rồi.”

Nghe cái giọng mỉa mai đó, tôi quay đầu lại thì thấy Chloe đang khoanh tay dưới ngực, nhìn tôi với vẻ khinh bỉ.

“Haiz, đúng là đàn ông. Cậu cũng thích lớp trưởng à? Chậc chậc chậc.”

Cô ta chỉ tay về phía Frida rồi nói. Chắc vẫn còn hậm hực chuyện lúc nãy.

“Nói nhảm gì đấy.”

“Ô kìa? Nhìn cái điệu bộ nổi khùng lên thế kia là đúng rồi nhé~ Phải đi đồn cho cả hội biết mới được! Hi hi.”

…Lại kiếm chuyện. Thấy chưa, rõ ràng không phải tôi là người xấu mà.

Và này Chloe. Vì trước đây tôi có lỗi với cô nên dạo gần đây tôi không nói gì thôi… chứ dạo này cô chiếm sóng hơi quá đà rồi đấy nhé? Tần suất xuất hiện của cô thế này là hơi nhiều rồi. Với một bộ truyện như thế này, cô chỉ nên xuất hiện với thời lượng cỡ nhân vật phụ mờ nhạt thôi là vừa đẹp.

Thấy tôi đang nhìn Frida, cô ta cứ như vừa nắm được thóp của tôi, cứ thế lẽo đẽo đi theo trêu chọc.

“Regret thích Frida kìa các bạn ơi~”

“Ờ. Thích đấy thì sao?”

“………Hả?”

“Đương nhiên là thích rồi. Một đứa bé nhỏ nhắn dễ thương như thế thì có thằng đàn ông nào lại không thích cơ chứ. Phải không?”

“……”

“Đúng gu của tôi luôn. Nhỏ nhắn, xinh xắn, đáng yêu. Đàn ông thực ra rất chuộng kiểu vóc dáng đó đấy.”

Nếu hỏi trong hai người ai đúng gu tôi hơn, thì về mặt hình thể chắc chắn là Chloe rồi.

Thế nhưng tôi vẫn cố tình nói vậy để trêu tức cô ta.

“Đàn ông… thì cậu cũng…”

“Chứ còn gì nữa. Đồ ngốc. Tôi cũng là fan của kiểu con gái nhỏ nhắn mà.”

“………Hả, chà… hả.”

Nếu là bình thường, cô ta sẽ vặn lại kiểu: “Ừ~ con gái tụi tôi cũng thích kiểu anh trai nhà thờ như Baria hơn là cái loại hẹp hòi như cậu đấy~”… nhưng lần này thì không.

“……Thế thì, thế thì… ừm, yêu nhau luôn đi chứ còn gì nữa~ Ừ…… Yêu đi.”

“Hay là thế nhỉ? Vừa hay Frida cũng thích tôi.”

“……”

Vì không muốn đôi co thêm nên tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện rồi rời đi. Lạ thay, lần này cô ta không đi theo để nhéo hay dùng lời lẽ đáp trả tôi nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!