Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - 128

128

“Viết những lời muốn nói vào tờ giấy đó đi. Lời cảm ơn thì càng tốt. Viết hay không là quyền tự do của các trò… nhưng biết đâu sau này lại có chuyện khiến các trò phải hối hận đấy.”

Nói thẳng ra là bảo viết di chúc đi.

Có lẽ những đứa coi cuộc viễn chinh này như một buổi dã ngoại, hay những đứa đang mải mê cắn hạt dưa vì phấn khích khi may mắn được chọn làm thành viên, giờ đây đã bắt đầu cảm thấy chút cảnh giác len lỏi trong lòng.

‘Vì mình thực sự có thể bỏ mạng.’

Ngục tối, mê cung, rừng rậm, đồng tuyết, đầm lầy, hang quỷ, phế tích đền thờ. Đó là những nơi hiểm trở mà chúng tôi sắp hướng tới.

Đây là thực chiến. Nơi hoang dã không có trọng tài, cũng chẳng có giới hạn an toàn, nó sẽ không nương tay chỉ vì chúng tôi là những học sinh nhỏ tuổi.

Trong mê cung, chỉ cần một tiếng ‘tạch’ do dẫm phải bẫy, đứa bạn đang đi phía trước có thể bị đá đè nát bét như mứt dâu ngay lập tức.

Ngay cả nữ sinh xinh đẹp nhất lớp cũng có thể trúng kim độc, bị nổi mề đay, sưng phù da thịt rồi chết trong hình hài gớm ghiếc.

Đứa bạn cùng bàn vừa giờ ra chơi còn ríu rít kể về người mình thầm thích, có thể bị bay đầu và chẳng bao giờ còn có thể thì thầm được nữa.

Dù xuất thân cao quý hay thấp hèn, dù bình thường có được lòng người hay không, dù tương lai có dự định đạt được đại nghiệp gì đi chăng nữa, trước những hiểm nguy rình rập, không một ai được ngoại lệ.

- Kéttt

Harvey mở cánh cửa lớp học đang khép hờ.

“Không việc gì phải nhìn sắc mặt kẻ khác. Đứa nào dám soi mói thì chính đứa đó mới là kẻ ngốc. Từ giờ đến lúc xuất phát vẫn còn nhiều thời gian. Nếu đổi ý, các trò có thể bỏ cuộc bất cứ lúc nào.”

– ……

Dù đây là lời cảnh báo đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần cho đến tận hôm nay, nhưng đối với mọi người ở đây, nó dường như là thừa thãi.

Họ đã nỗ lực bấy lâu nay vì điều gì, liệu có ai lại ném cơ hội ngàn vàng này xuống đất rồi cụp đuôi bỏ chạy vào lúc này không?

Kẻ duy nhất đang run cầm cập vì sợ hãi chỉ có cái đứa đang loay hoay nghịch bình xịt đuổi gấu dạng lắp ráp (Jorip) ở góc phòng kia thôi.

‘Mọi người có vẻ thờ ơ với lời cảnh báo nhỉ.’

Dù đội viễn chinh được cấu thành từ đại đa số là học sinh, nhưng vẫn có các chuyên gia thám hiểm đi cùng.

Hầu hết các loại bẫy sẽ bị loại bỏ trước khi học sinh kịp phát hiện ra, và chuyện bị cắt đứt nguồn lương thực hay bị lạc đường gần như là không thể xảy ra.

Ngay từ đầu, việc các quý tộc, hoàng tộc, thậm chí là hoàng thân quốc thích tham gia đã là minh chứng cho sự an toàn rồi.

Ngoại trừ những trường hợp như Ed hay Chloe, những kẻ theo dự định sẽ phải chịu khổ sở khi bị một con Wyvern sà xuống quắp đi tận tổ… Nhưng chuyện đó thì tôi chỉ cần rỉ tai báo trước cho họ là được.

Ơ kìa… mà tại sao con Wyvern đó lại nhắm vào bọn họ nhỉ?

Chịu thôi… viết lâu quá rồi nên tôi cũng chẳng nhớ nổi nữa. Hay là do con Wyvern đang bay trên trời nhìn nhầm cô ta thành một quả dưa hấu nên mới quắp đi nhỉ?

“Ai viết xong thì lên đây nộp.”

Harvey gõ gõ lên bàn giáo viên. Những học sinh viết nguệch ngoạc cho xong bắt đầu tụ tập thành nhóm ba nhóm năm đi lên phía trước.

‘Nếu là di chúc thì người nhà sẽ xem nhỉ…’

Người hiện ra trong đầu tôi không ai khác chính là người phụ nữ xăm mình với mái tóc tím tết đuôi sam.

- Sột soạt

Tôi viết thư cho em gái, cũng là người giám hộ của mình. Đây không phải di chúc. Chỉ là lá thư tôi vẫn viết hàng tuần thôi.

[Bianca. Trong thời gian anh đi viễn chinh sẽ không có thư đâu. Bù lại anh sẽ mua quà về. Bianca của chúng ta thích-]

- Trượt

Cây bút chì rơi xuống sàn. Tạch một cái, ngòi bút gãy lìa. Để lát nữa viết lại vậy.

*

- Các đội đi theo lối này, như thế này, như thế kia… tập trung tại trại căn cứ… sau đó thì…

Chúng tôi được hướng dẫn ngắn gọn về lộ trình viễn chinh khái quát. Hiện tại thế này là đủ rồi. Dù sao thì trước khi xuất phát cũng phải dạy lại lần nữa.

Thời gian giáo dục cơ bản ở mức độ định hướng đã kéo dài hơn 100 phút. Gã chủ nhiệm ăn lương ngồi không, vốn thường xuyên bòn rút giờ dạy bằng cách ném cho học sinh một quả bóng rồi tuyên bố giờ tự do như giáo viên thể dục, giờ đây trông như sắp héo mòn đến nơi.

“Xong… kết thúc buổi học. Tiếp theo sẽ do tiền bối của các trò đảm nhiệm. Có ai thắc mắc gì không? Thử có xem nào…”

“Em ạ!”

- Lườm

“……Được rồi. Trò thắc mắc cái gì mà ghê thế?”

“Là câu hỏi về phương pháp cấp cứu mà thầy đã nói lúc giải thích mục lục ạ. Chúng em sẽ được học sâu đến mức nào?”

“Trò tò mò chuyện đó đến thế cơ à…? Nhất định phải biết sao?”

“Dạ?”

“Trò bị phạt 20 điểm chuyên cần.”

“...?”

Với khuôn mặt hiện rõ vẻ phiền phức đến chết đi được, gã kết thúc phần giải thích rồi lững thững bước ra khỏi phòng học.

Ngoại trừ đám học sinh lớp 1-A vốn đã quá quen thuộc với tính cách của gã mà gật gù “vẫn là cái tính đó”, những người còn lại đều không khỏi bàng hoàng trước thái độ của Harvey. Không sao đâu… rồi các người cũng sẽ quen nhanh thôi.

Ngay sau khi lão già lụ khụ đó rời đi.

- Rầm!

“CHÚ!!!! Ý—!!!!”

Hết hồn!

Tiếng hét vang dội như sấm bên bục giảng khiến những đứa đang gà gật vì buồn ngủ lập tức tỉnh như sáo.

- Khẹc! Khẹc khẹc! Reg, Reg, Reeet—! Cứu, cứu với!

Nilleone, đứa đang ngồi một mình ăn vụng bánh cá ở góc phòng, vừa ôm cổ vừa ho sặc sụa. Nhìn cái hộp bánh đổ chỏng chơ thì chắc là do giật mình nên bị nghẹn rồi.

“Các em ơi!!! Vì các giảng viên hướng dẫn vẫn chưa đến, nên từ đây anh sẽ giải thích cho các em nhé! Được chứ?”

Một gã khổng lồ với mái tóc cắt ngắn gọn gàng và chiều cao vượt trội. À, có phải hắn là cái gã đó không nhỉ? Cái gã…

“Anh tên là Walter Briton.”

Đúng rồi, chính là hắn.

- Nháy mắt

Walter. Là học sinh lớp thường khối 3, hắn là một thiên tài đã được chọn tham gia viễn chinh từ năm nhất, năm hai và cả năm nay nữa. Có thể coi là thủ lĩnh của đội viễn chinh học sinh.

Một gã thanh niên vui tính với năng lượng tràn trề. Nhìn hắn, tôi lại liên tưởng đến nhân vật chú hổ trên vỏ hộp ngũ cốc Kellogg's.

“Hừm! Trước khi bắt đầu buổi học, anh sẽ chọn ra mỗi khối một nhóm trưởng. Một mình anh quản lý tất cả thì hơi quá sức. Đầu tiên, ai tự tin mình mạnh nhất khối 1, giơ tay!”

“Em ạ em ạ. Em là Frieda Meyer.”

Frieda giơ cả hai tay lên nói.

“Không được! Loại!”

“Tại sao tại sao tại sao ạ?”

“Trượt! Giọng quá nhỏ! Người cũng nhỏ!”

“Không phải đâu. Không phải đâu. Giọng em to lắm. Mỗi ngày em đều uống tận năm cốc sữa đấy.”

“Vẫn còn nhỏ lắm! Tân binh cỡ em thì ngoài kia thiếu gì!”

- Nhảy phắt

Frieda nhảy phắt lên đứng trên bàn, chống nạnh dõng dạc.

“Em ạ! Em ạ! Em là Frieda Mayerrrrr!!!!!”

“Trúng tuyển! Xin lỗi em vì chuyện lúc nãy nhé! Frieda Meyer, em đúng là một nam nhi đại hải đích thực!”

“A, thích quá. Giờ em cũng có rồi. Cái đó đó.”

- Ngọ nguậy…

Nghe thấy câu đó, Roxy đang nằm bò ra ngủ bỗng có phản ứng. Không phải đâu… ngủ tiếp đi. Không phải cái đó của cô đâu.

“Regret. Giờ tôi cũng có thể đi theo vào nhà tắm nam rồi đúng không? Hử? Hử?”

Đôi mắt xanh biếc sâu thẳm hướng về phía này. Cứ lờ đi thôi. Càng lâu càng tốt. Nếu được thì cả đời luôn đi.

Nóng thật đấy. Để hai đứa hướng ngoại này cạnh nhau đúng là thảm họa.

- Bừng cháy

- Rạng rỡ

- Bừng bừng cháy—!

- Rạng rỡ ngời ngời—!

Không… bọn họ không chỉ đơn thuần là người hướng ngoại đâu. Họ là những kẻ điên rồ từ trong máu thịt rồi.

Walter hắng giọng một cái.

“Mọi người ơi! Ngay ngày đầu tiên mà đã học mấy thứ như phương pháp cấp cứu thì chán lắm đúng không!?”

“Chán lắm đúng không!?”

Cô nàng tóc hồng đã kịp đeo chiếc huy hiệu nhóm trưởng khối 1 bên ngực trái, quay lại đồng thanh nhắc lại. Con bé này cũng có máu ham quyền lực gớm nhỉ.

“Vậy nên chúng ta hãy học mẹo cắm trại trước nhé!”

Tôi cứ lo hắn sẽ bảo làm mấy trò văn nghệ tạp kỹ, may mà không phải.

“Hôm nay… ừm… được rồi! Cách dựng lều khi dã ngoại và kỹ thuật ngụy trang! Chỉ học đúng hai thứ này thôi là tan học! Sau đó ai về nhà nấy! Tan làm!”

- Bộp bộp bộp bộp!

Ồ… cũng biết điều đấy chứ. Tan học sớm ngày đầu tiên là luật bất thành văn rồi.

“Bù lại sẽ có một buổi liên hoan!”

Thôi dạy tiếp đi. Thà thế còn hơn.

Liên hoan cái nỗi gì với đám nhóc này chứ. Chắc lại xé mấy gói bánh quy bày ra rồi nhâm nhi nước cam chứ gì.

Nếu là một buổi liên hoan có mỗi người một cốc bia, thịt ba chỉ nướng với kim chi, giá đỗ, tỏi, ớt rồi cuộn trong rau xà lách thì còn nghe được.

“Nếu ai vắng mặt… Đội phó Frieda?”

“Phạt 10 vàng, à không, 15 vàng ạ.”

15 vàng là 150 triệu won đấy. Vắng mặt một buổi liên hoan mà mất toi một chiếc sedan cũ à.

“Vậy chúng ta bắt đầu luôn nhé? Đầu tiên là dựng lều, kết thúc nhanh nào!! Thuật ngữ thì anh sẽ giải thích trong lúc làm. Cái lều này cần 3 người một nhóm để dựng… Có ai từng đi lính không? Mấy việc này quân nhân làm giỏi lắm…! Ha ha ha.”

Khoảnh khắc Walter chỉ đích danh những người từng đi lính, trong phòng học có đúng bốn người đồng loạt giật mình.

Tôi.

Ed, chàng thanh niên Trái Đất khỏe mạnh độ tuổi đôi mươi.

Roxy, người từng tung hoành trên chiến trường trước khi “cái đó” rụng mất.

Nilleone.

Nilleone?

“?”

Cô ta đang nhìn chằm chằm vào bức tường, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

Sao từ nãy đến giờ cô cứ tung thính về phía đó thế? Sao cứ thả mồi hoài vậy?

Không phải chứ? Hử?

Hình tượng nhân vật của cô mà còn tệ hại hơn nữa là không được đâu đấy nhé? Giờ đã mấp mé vạch kẻ đường rồi. Nếu thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, chắc chắn sẽ có cực kỳ nhiều người bỏ đọc vì cô đấy.

“Trợ giúp, một người bất kỳ lên đây!”

Dù Walter hào hứng kêu gọi nhưng chẳng có ai mặn mà bước lên. Cũng phải thôi. Chẳng ai muốn làm trợ tá cho hai kẻ điên đang trợn tròn mắt kia cả.

◐ ∀ ◑

ㅇㅅㅇ

Ngay cả Ed, kẻ đang tìm cơ hội để làm màu trước mặt các chị gái, cũng ngậm chặt miệng.

Không được. Theo kinh nghiệm bản thân, nếu cứ lì ra thế này, khả năng cao là một kẻ có gương mặt khó gần và thiếu hợp tác như tôi sẽ bị gọi tên.

“Ed.”

Tôi ngồi ngay phía sau hắn, thì thầm.

“Hử?”

“Cậu lên đi. Cậu làm giỏi mà.”

“T-Tại sao lại là tôi? Không thích.”

Không thích à? Vậy thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác… Tôi áp sát lưng hắn, khẽ khàng thì thầm câu thần chú.

“Quyết tâm của chúng ta.”

“Chúng ta là Lục quân Đại Hàn Dân Quốc, hết lòng trung thành với quốc gia và nhân dân.”

“Đú-ng rồ-i!?! Cậu bạn khối 1 bảnh bao kia! Lên đây!”

Theo phản xạ có điều kiện, Ed vừa lẩm bẩm lời thề quân nhân vừa bị lôi xềnh xệch lên phía trước.

*

- Phịch

“Ơ… sao cái này cứ…”

Ed mặt đỏ gay lại thất bại lần nữa.

‘Thằng này đi lính thật không đấy.’

Cái tên Ed phế thải này, dạy mãi mà vẫn làm tệ phát khiếp. Các thanh dựng lều gặp nhau ở giữa không khớp được mà cứ đổ rạp xuống. Sao một đứa con trai lại có thể vụng về đến thế nhỉ.

“Có ai khác không?”

Ngay cả một người lạc quan như Walter cũng bắt đầu cân nhắc việc từ bỏ Ed một cách thận trọng.

Cái tên Ed đó ngoài việc đạo văn ra thì còn giỏi cái gì nữa không? Nếu thế này thì vị trí thứ 11, dưới trướng hắn như tôi thì ra cái thể thống gì?

“Cậu bạn đẹp trai trông có vẻ ngầu kia! Lên đây!”

Đến lượt mình rồi sao.

Chết tiệt.

- Két

“Là chồng em đấy ạ.”

Frieda chỉ tay về phía tôi và nói gì đó.

“Ồ! Chúc mừng đám cưới nhé!”

“Có em bé luôn rồi ạ. Được 4 tháng rồi. Đang trong giai đoạn thai giáo đấy ạ.”

Cái con bé tóc hồng tâm thần kia đang xoa xoa cái bụng phẳng lì rồi lầm bầm cái quái gì thế không biết, vì ở xa nên tôi không nghe rõ… nhưng phải nhanh chóng lên đó bịt miệng nó lại mới được.

Tôi đứng trước cái lều.

“Nào, vậy thì cầm lấy đầu kia…”

“Không cần giữ giúp đâu ạ. Để em tự làm.”

“…Hả?”

Không chỉ Ed mà cả Frieda và Walter cũng chẳng phối hợp ăn ý gì cả.

Tự làm một mình còn thoải mái hơn. Tôi bảo hai người họ tránh ra.

- Vù vù vù

Chẳng mấy chốc, một chiếc lều lớn đã được hoàn thành gọn gàng.

“Một mình làm hết áaaa~~!?”

Sau khi phải dọn bãi chiến trường cho tên phế thải kia, nhìn thấy thành quả vuông vức này, Walter phấn khích như muốn nhào lộn đến nơi, hắn vỗ tay bôm bốp.

“Đã đẹp trai lại còn khéo tay nữa!”

“Là chồng em đấy ạ.”

“Thậm chí còn không thèm làm màu nữa chứ?!”

“Là chồng em đấy ạ!”

“Anh ưng chú mày rồi đấy! Có muốn dùng chung lều với anh không?!”

“Vậy thì chúng ta là kẻ thù rồi.”

Oài…

‘Mệt mỏi thật đấy.’

Là một tác giả tiểu thuyết mạng u ám, tôi cảm thấy một sự bài trừ về mặt sinh lý đối với hai con người tỏa ra năng lượng tích cực ngùn ngụt này. Chẳng muốn ở gần chút nào. Cảm giác như không khí nóng lên mấy độ rồi.

“Mọi người thấy bản mẫu rồi chứ?! Ở đây hơi chật, chúng ta ra ngoài sân trực tiếp thực hành nhé. Thời tiết hôm nay cũng đẹp nữa!”

*

Các thành viên đội viễn chinh tụ tập thành từng nhóm nhỏ trong khu vườn đầy nắng. Họ đang chia cặp để luyện tập dựng trại căn cứ. Ở hiện trường thực tế, phải di chuyển thật nhanh để không gây ảnh hưởng đến người khác.

Họ nói sẽ kiểm tra sau 20 phút nữa.

Tôi được chọn làm trợ giảng dựng lều. Vai trò là giúp đỡ những đứa không biết dựng. Nghe cái danh xưng có vẻ hơi hãm nhưng dù sao thì cũng là việc.

Chloe, Julius và Baria đang cùng một đội dựng lều.

- Phịch

“A!”

Phía Chloe cứ liên tục làm rơi nên vẫn chưa thành công.

“X-Xin lỗi. Nó nặng hơn mình tưởng.”

“Cứ từ từ thôi, Prutua.”

“Đúng thế. Thời gian còn nhiều mà.”

“Ừ. Để mình thử lại.”

May mà chung đội với hai người hiền lành, chứ nếu là Tania thì chắc nãy giờ đã ăn đấm rồi.

“Hự…!”

Nếu không làm được thì cứ nói là không làm được đi. Công chúa của chúng ta nhất quyết không muốn trở thành gánh nặng cho người khác. Cô ấy gồng mình nâng thanh dựng lều nặng trịch lên.

“Á!”

Không chịu nổi sức nặng, cô ấy sắp sửa làm rơi… nhưng không rơi được. Vì tôi đã kịp thời đỡ lấy từ phía sau.

“…?”

Cô ấy hé mở đôi mắt đang nhắm nghiền.

“Này. Này. Buông tay kiểu đó là bị thương đấy.”

“……”

“Haiz… chậc, cứ dùng sức trâu thế kia thì sao mà làm được. Phải dùng mẹo chứ.”

Tôi nắm lấy hai bàn tay đang giữ thanh lều của cô ấy.

“……”

“Nhìn cái gì?”

Cái khuôn mặt ngơ ngác không thèm nhìn lều mà cứ nhìn chằm chằm vào tôi đang ở ngay sát sạt.

“Không dựng lều nữa à?”

“……Ơ, ừ… phải dựng chứ.”

Tôi điều khiển đôi bàn tay mà mình đang nắm giữ.

“Nào, nhìn xem. Chloe. Cái này… như thế này… vào đây…”

“...”

“Không, đừng có co ngón tay lại. Như thế này… buộc chỗ này lại như thế này… Đúng rồi. Làm tốt lắm.”

Thanh lều đã được khớp vào rãnh một cách chính xác. Chiếc lều lớn phồng lên thành hình vòm vững chãi. Hoàn thành.

“Regret. Cảm ơn cậu nhé!”

Baria và Julius ở phía đối diện vẫy tay, tôi gật đầu đáp lại.

“Chloe. Biết cách làm rồi chứ? Giờ thì ổn rồi nhỉ?”

“…”

“Không trả lời luôn.”

Lâu lâu mới làm được một việc tốt.

Chắc là Chloe, người dạo gần đây cứ hay xù lông với tôi, cũng đã nguôi giận phần nào.

Tôi buông đôi bàn tay đang chuyển động của cô ấy ra rồi nhìn vào mặt, ơ kìa.

“…? Sao mặt bà đỏ gay lên thế kia? Ốm à?”

Nghĩ là cô ấy bị sốt, tôi đưa tay lên chạm vào trán. Đang lúc tôi ân cần chẩn đoán thì cô ấy đột nhiên ĐẨY MẠNH tôi ra!

- Ngã nhào

Đó không phải là sức mạnh bình thường của cô ấy.

“Hự!”

Chắc là có dùng cả mana nữa nên tôi bị hất văng ra sau ngã chổng vó.

- Bật dậy!

“Mẹ kiếp! Cái đồ trứng đà điểu này!!! Lại điên cái gì nữa đây?!”

“Hức, xí, hức… Cậu, cậu, cậu! Sao, sao tự nhiên lại làm thế!”

Chắc là đang cáu tiết lắm nên cô nàng đỏ mặt tía tai gào toáng lên.

Hỏi sao lại làm thế á?

“Đó là câu tôi định nói đấy! Đồ vô ơn! Vấn đề là cái quái gì hả!? Hả!?”

“Đã bảo là, đừng có nắm, đừng có làm thế! Tự nhiên,,, cái đó…!”

“Cái gì cơ?! Đồ dở hơi nói năng không đầu không đuôi! Chỉ là chạm vào trán xem có sốt không thôi mà là tội ác tày trời thế à?”

“Không phải cái đó.”

“Thế thì cái gì?”

“……”

“Cái gì! Cái gì! Nói đi chứ!”

Chuyện này đúng là oan ức vãi chưởng. Vì thực sự không hiểu nguyên do là gì, tôi áp sát ngay sau lưng cô ấy để tái hiện lại tình huống vừa rồi.

“Cái này á!? Hay là cái này?! Ngón tay chỗ này à?”

“!”

Chloe lại đỏ mặt lần nữa rồi tung một cú thiết đầu công. Không phải thiết đầu công bình thường đâu. Là thiết đầu công có bọc mana đấy.

- Chảy dài... (máu mũi)

“Hôm nay bà chết chắc rồi.”

Lâu lắm rồi chúng tôi mới lại lăn lộn dưới đất, túm tóc tát nhau một trận ra trò.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!