Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23104

Wn - Chỗ ngồi ở đâu

Chỗ ngồi ở đâu

Chuyến viễn chinh chỉ còn cách hai tuần.

Các tiết học chính quy vốn được sắp xếp trước đó giờ đây đã được thay thế bằng khóa đào tạo dự bị cho chuyến viễn chinh. Dĩ nhiên, điều này chỉ áp dụng cho những thành viên tham gia.

Mục đích là để nâng cao tỉ lệ hoàn thành lịch trình một cách an toàn cho những học sinh còn thiếu kinh nghiệm thực chiến.

'Đông đúc thật đấy.'

Trong giảng đường bậc thang rộng lớn, đám đông học sinh ngồi xen kẽ không phân biệt khối lớp. Dù có gọi họ là những nhân tài triển vọng nhất năm nay thì cũng chẳng ai phản đối. Ít nhất là trong phạm vi học viện Excel.

Tổng số người tham gia viễn chinh khoảng 60 người, nhưng ở đây chỉ có chừng 40 người. Những ai không phải đối tượng đào tạo hoặc những người được miễn trừ vì không cần thiết phải huấn luyện thêm đều vắng mặt.

Nhưng không phải tất cả đều vắng mặt.

"Tại sao tôi lại bị lôi đến đây?"

Roxy, người vừa bị tôi túm gáy áo choàng lôi xềnh xệch dọc hành lang, lên tiếng chất vấn.

Chỉ vì cái danh thiên tài mà cô nàng là đứa duy nhất trong đám năm nhất được miễn đào tạo, nhìn ngứa mắt nên tôi lôi đi thôi.

Nói trước là tôi không phải hạng người cổ hủ cậy quyền thế hệ đâu. Không phải vì một kẻ sắp chạm ngưỡng ba mươi như tôi còn phải mang theo cả đồ dùng viết lách để nghe người lớn giảng bài, mà một đứa nhóc vắt mũi chưa sạch lại dám đút tay túi quần trên tầng trên nên tôi mới nóng mắt đâu nhé.

"Tôi muốn ra ngoài."

"Cứ ngồi xuống mà nghe đi. Còn tốt hơn là suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm rồi chọc ngoáy chỗ đó."

"Ừ."

Cái con điên này...

Cái trò đó của cô nàng đã bị tôi bắt quả tang tới hai lần rồi. Ngay mới nãy cũng vừa bị lộ xong. Khoảng 20 phút trước, tại phòng thí nghiệm.

- Này, thôi đi chứ. Sao lại thế hả?

- Xin lỗi.

- Bình thường cô cũng để người khác bắt gặp như vậy à?

- Không. Chưa bao giờ.

Cô nàng thở ra hơi thở nóng hổi nơi đầu môi, rút tay ra khỏi dưới bàn rồi thản nhiên phủ nhận.

- Thế tại sao tôi lại phải chứng kiến cảnh đó tới tận hai lần?

- Có một phần lỗi của anh đấy.

- ?

Cái việc cô tự sướng ở trường thì liên quan quái gì đến tôi mà bảo có phần lỗi của tôi?

- Phép cảm quan ma lực của tôi không bắt được anh.

Một lý do thật cay đắng. Nghĩa là ma lực của tôi quá bèo bọt nên không chạm tới cảm biến của cô nàng. Giống như kiểu đã dựng hàng rào rồi nhưng vì tôi quá lùn nên cứ thế ra vào tự nhiên vậy.

"Tôi ngồi đâu?"

"Ngồi đâu chẳng được."

Thế là cô nàng chậm chạp bước tới một chỗ bất kỳ rồi nằm bò ra bàn.

Trước khi giáo viên phụ trách đến, các học sinh khác người thì ngồi một mình, người thì tụm năm tụm ba trò chuyện rôm rả.

'Xem nào, mình nên ngồi đâu đây...'

Lamia đâu rồi nhỉ? Giảng đường này rộng quá.

Hay là chưa đến? Chẳng thấy cái chỏm đầu trông thảm hại của cô nàng đâu cả.

Đang đưa mắt rà soát một lượt thì tôi chạm mắt với Chloe, người đang ngồi từ xa quan sát phía bên này. Cô nàng lập tức quay ngoắt đầu đi chỗ khác.

- Cộp, cộp.

"Chào Chloe."

"Ờ. Chào."

Cô nàng đáp lại một cách cộc lốc.

"Tôi ngồi cạnh được không?"

"Đ-Được cái gì mà được!? Đi ra chỗ khác đi! Đồ tiện dân!"

Dạo này Chloe lại bắt đầu trở nên đanh đá.

Ơ hay, chính cô nàng là người đã ôm chầm lấy tôi rồi khóc lóc "phải làm sao đây" khi được chọn vào đội viễn chinh mà, sao giờ lại cứ hay cáu bẳn với tôi thế nhỉ? Cái con người này thật là.

Mà thôi, với tính cách của cô nàng thì việc không tự sát vì xấu hổ đã là đáng khen lắm rồi.

- Cộp, cộp.

"Ơ? Đi à? Không ngồi đây à?"

Chloe hỏi với theo khi tôi quay lưng bước đi.

"? Chẳng phải cô bảo đừng ngồi sao."

"Đừng ngồi!"

Thế rốt cuộc là muốn thế nào.

Tính khí kiểu đó không biết sau này có lấy được chồng không nữa.

À không, chắc là vẫn lấy được thôi. Vì cô nàng có một "điểm quyến rũ" mang tính hủy diệt mà.

- Cộp, cộp.

"...Này."

Cô nàng gọi.

"Gì?"

"T-Tôi xin lỗi vì đã cáu gắ..."

"..."

"Đồ điên này!"

"?"

Tôi tìm thấy Ed ở phía sau giảng đường. Cậu ta đang cười hớn hở, hai bên là hai đàn chị khóa trên vây quanh.

- Ôi trời, mới năm nhất mà đã được chọn đi viễn chinh rồi sao? Giỏi quá đi~

- Ơ, kh-không đâu ạ... Em chỉ gặp may thôi!

'Cũng đào hoa gớm nhỉ.'

Ed trông cũng có nét đáng yêu. Nếu phải tìm một người tương tự để so sánh thì... ừ, trông cũng hơi giống Kim Bum đấy. Tất nhiên là phiên bản kém may mắn hơn.

- Nghe nói Ed ở câu lạc bộ hát hò hả? Chắc là hát hay lắm nhỉ. Lúc đi cắm trại nhớ hát cho các chị nghe nhé?

- Tất nhiên rồi ạ. Tiện thể em cũng có sáng tác vài bài...

- Oa.

Rồi cậu ta bắt đầu liệt kê một loạt tên bài hát quen thuộc. Cái thằng nhóc này thật là không ổn chút nào. Để sau này tôi phải trêu cho một trận mới được.

Ngồi cách tên Ed tồi tệ đó hai ghế là Michael, cậu ta đang liếc nhìn về phía đó.

Chắc là ghen tị với Ed hả? Nhưng nhìn kỹ lại thì mắt Michael không hướng về Ed mà là về phía Nilleone ngồi sau cậu ta. Cậu ta đang lén lút quan sát cô nàng như một chàng trai thôn quê nhút nhát.

"Michael."

Cậu ta đang liếc trộm thì giật bắn mình.

"Ơ? Sao, sao thế?"

"Này. Cậu thích cô nàng đó đến thế cơ à?"

"...Không. Chỉ là..."

- Phụt...

Cậu ta từng nói với tôi trong nhà tắm là cậu ta thích Nilleone.

Thật tình. Tôi không thể nào hiểu nổi. Tại sao khắp nơi cứ xuất hiện những kẻ kỳ quặc thích cái cô nàng "lắp ghép" (Jorip) đó vậy nhỉ?

Tôi hạ thấp giọng hỏi lý do. Michael còn hạ giọng thấp hơn nữa, thì thầm:

"Kh-Không phải rất đáng yêu sao? Lúc cười trông như trẻ con ấy... Giọng nói cũng hay, rồi thì... phải nói sao nhỉ, ánh mắt như chứa đầy mật ngọt vậy."

"Được rồi. Thôi đi. Tôi sai rồi khi lỡ hỏi."

Không thể nghe nổi nữa. Miếng bánh mì nướng ăn sáng nay như muốn trào ngược ra ngoài.

Hừm, hay là giúp thằng bạn yêu đương một chút nhỉ?

Nếu Nilleone có bạn trai, chắc cô nàng cũng bớt làm phiền mình hơn chăng?

"Để tôi hỏi thử Nilleone xem nhé? Xem cô ấy thấy cậu thế nào."

"A, không được. Đừng làm thế!"

Michael khờ khạo hốt hoảng xua tay.

"Sao thế? Chẳng phải lần trước cậu bảo hình như cô ấy cũng có tình cảm với cậu sao?"

"Ch-Chưa phải lúc đâu. Để sau này khi tôi chuẩn bị kỹ hơn chút nữa..."

"Đừng lo. Tôi sẽ hỏi khéo để không bị lộ là cậu nhờ. Với lại cô ấy không nhìn mặt đàn ông đâu."

"Này. Câu đó nghĩa là mặt tôi xấu lắm à?"

"......"

"H-Hazel còn bảo tôi đẹp trai mà..."

Đúng là một cô em gái tốt. Hãy đối xử tốt với con bé nhé.

Michael dù có vẻ hoảng hốt nhưng trong lòng lại lộ rõ vẻ mong đợi tôi đi hỏi.

"Đợi tí."

"Không được để lộ đấy nhé. Biết chưa?"

"Yên tâm. Tôi là chuyên gia trong mấy việc này mà."

Tôi tiến lại gần Nilleone.

"R-Regret!"

Nilleone đang ngồi thẫn thờ một mình trong góc, thấy tôi liền rạng rỡ hẳn lên. Cô nàng vỗ bồm bộp xuống chỗ trống bên cạnh.

"Chưa có ai ngồi đây cả! Mau lại đây đi!"

Không. Cứ kệ thì cái chỗ cạnh cô cũng sẽ để trống cho đến tận ngày học viện Excel giải thể thôi.

"Nilleone này. Tuyệt đối không phải Michael nhờ tôi hỏi đâu, nhưng cô thấy cậu ta thế nào? Xét trên phương diện đàn ông ấy."

Tôi đã hỏi một cách cực kỳ tinh tế và vòng vo để cậu bạn Michael không phải khó xử.

"Michael là đứa nào?"

"Cậu ta kìa."

Tôi chỉ đầu ngón tay về phía chàng trai đầy tàn nhang. Mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ Michael. Cậu ta vẫn dán mắt vào tấm bảng đen dù giáo viên chưa đến. Hai tay thì hết vuốt tóc lại kéo tóc mai.

...

"......Regret. Đừng nói mấy lời đó. Tôi mà cáu lên là cũng đáng sợ lắm đấy."

Nilleone nhăn mặt như thể thực sự cảm thấy ghê tởm về mặt sinh lý vậy.

'Xin lỗi nhé, Michael.'

Dù không phải lỗi của tôi, nhưng dù sao cũng xin lỗi.

Cứ cầu nguyện cho Nilleone bị rơi xuống nước hay treo lơ lửng trên vách đá trong chuyến viễn chinh đi. Ngoài việc cứu mạng cô nàng lúc đó ra thì tôi chẳng thấy có cửa nào khác đâu.

"Regret. M-Mau ngồi xuống đi. Trước khi có ai đó đến."

Cô nàng vừa mới nghiền nát vụn trái tim thiếu nữ của chàng trai cách đây 5 giây giờ lại đang hối thúc tôi.

Tôi kéo ghế ra định ngồi xuống. Nhưng hỡi ôi. Từ đằng xa, tôi đã chạm phải hai con mắt đỏ rực.

Tania đang ngồi chống cằm, khẽ mỉm cười rồi dùng đầu ngón tay gõ gõ xuống chỗ bên cạnh.

'Cứ coi như không thấy đi.'

Chết tiệt. Đã quá muộn. Bàn tay đang giơ lên của cô nàng bắt đầu gập từng ngón một, bắt đầu từ ngón trỏ. Đó là tín hiệu bảo tôi mau biến xác qua đó ngay. Tôi, kẻ vừa mới ngồi xuống định ra vẻ gan lì, đã bật dậy ngay lập tức khi ngón trỏ và ngón giữa của cô nàng vừa gập lại.

"Ơ, sao thế? Ông đi đâu đấy?!"

"Đi để bảo toàn mạng sống."

"Đ-Đừng đi mà. Ngồi cạnh tôi đi. Nhé?"

"Thế cô đi mà lo liệu với cô ta."

"Ai cơ? Để tôi dạy cho một..."

Ánh mắt Nilleone trượt theo đầu ngón tay chỉ của tôi và rồi chạm phải đôi mắt đỏ hung bạo.

"Sang bên đó giữ gìn sức khỏe nhé, Regret."

"Ừ. Cô cũng vậy."

Như một công dân thấp cổ bé họng, tôi ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Tania. Bàn tay đã gập hết ngón của cô nàng giờ đã biến thành nắm đấm.

"T-Tania. Sáng nay cô ăn uống có ngon miệng không?"

Tôi gửi lời chào buổi sáng nhẹ nhàng tới cô nàng, thầm hy vọng cái nắm đấm kia sẽ không bay vào mặt mình.

"Ừ. Ăn ngon lắm."

...Ơ kìa?

Gì thế này.

Tôi vừa mới chống đối một lần mà sao cô nàng không nổi điên lên nhỉ? Hôm nay là sinh nhật mình à?

"Regret."

"Ơi?"

"Tôi không sao đâu nên ông sang ngồi cạnh Frida đi. Không ngồi là tôi đánh đấy."

Nói rồi Tania chỉ vào phía sau đầu của Frida đang ngồi ở hàng ghế phía trước.

...

"Tự dưng sao lại thế?"

"Frida bảo cô ấy cô đơn."

...

"Này, Tania. Cô thấy Frida cũng đáng yêu đúng không?"

- Gật gật.

"Ừ. Đáng yêu. Chắc là nhất đại lục luôn."

"Hay là tôi sang hôn Frida một cái nhé?"

Chát chát chát, Tania vỗ tay như hải cẩu.

"Ừ ừ. Bạn bè mà."

"Cái con nhóc này. Quả nhiên là Frida rồi."

Tôi lấy tay đập vào trán "Tania giả". Ngay lập tức, cô nàng biến mất trong làn khói như một khúc gỗ bị trúng phi tiêu. Đó là tàn ảnh của Frida.

Frida đang ngồi đợi ở hàng ghế trước tặc lưỡi một cái "chậc". Kỹ năng phân thân của cô nàng ngày càng điêu luyện. Dù tỉ lệ bị bắt bài vẫn rất cao vì không bỏ được cách nói chuyện đặc trưng, nhưng vẫn rất khá.

- Ngoắc ngoắc.

Và rồi ở hàng ghế phía sau xa xa, tôi lại tìm thấy một phân thân khác của Frida. Lại còn giả vờ làm Tania ngoắc tay bảo tôi lại gần.

"Đúng là dở hơi cám hấp."

Tiện đường đi qua, tôi nện cho "Tania rởm" một cú vào sau đầu.

Nhưng sao không nghe thấy tiếng "bùm" nhỉ? Lúc đó tôi mới thấy Frida ở hàng ghế trước đang cuống cuồng lắc đầu, hai tay bắt chéo tạo thành hình chữ X.

...Thế còn người này là?

...

"Này, Tania."

- Két. (tiếng kéo ghế)

"Tôi thực sự rất thích cô đấy?"

- Cộp, cộp. (tiếng bước chân)

"Dù tôi có xin lỗi thì cô cũng không tha thứ đâu nhỉ?"

- Gật gật.

*

Trên bàn bày biện đủ loại đồ ăn vặt. Vì không cần phải nghe giảng một cách khô khan như tiết học bình thường nên không khí tương đối tự do. Mọi người có thể tán gẫu trong chừng mực không gây cản trở việc đào tạo.

Harvey đứng trên bục giảng.

"Ta là Harvey Edmond, pháp sư đáng thương nhất đế quốc, người chịu trách nhiệm đào tạo dự bị viễn chinh ngày hôm nay. Đừng có mà ngủ trong giờ. Ta sẽ ghen tị đấy."

Có vẻ ông ta đã bốc phải lá thăm đen đủi trong buổi rút thăm giữa các giáo sư.

- Run rẩy...

Harvey, người vốn đã cười hớn hở định tận hưởng kỳ nghỉ trong phòng khi toàn bộ học sinh lớp A được chọn đi viễn chinh và đám nhóc con biến mất, giờ đây mặt mũi trông như thể vừa bị phân chim rơi trúng kính xe mới.

"Regret đằng kia. Ngồi xuống chỗ đi để ta còn bắt đầu cái buổi đào tạo chết tiệt này hay gì gì đó."

"Em đang ngồi rồi mà."

"Thế à? Vậy thì đứng dậy."

"Vâng."

- Két.

"Regret. Giờ thì ngồi xuống đi."

"Thầy đừng có giận cá chém thớt với em."

Thầy đen đủi thì liên quan quái gì đến em đâu.

Dù sao thì, buổi đào tạo dự bị đã chính thức bắt đầu như thế đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!