Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Wn - 125

125

“…Anh nói gì cơ?”

“…Chuyện là…”

“Vâng.”

“Liệu anh có thể… gặp gỡ gia đình tôi được không…”

Không được.

Đây không phải là một lời lăng mạ gia đình, nhưng mà...

Bố mẹ cô là Ma tộc mà.

*

30 phút trước.

Sáng thứ Hai.

Từ phía bên kia đường chạy, Lamia tiến lại gần với những bước chân nặng nề, vẻ mặt đầy vẻ u sầu.

- …Cuối tuần cô về nhà đúng không? Có chuyện gì sao?

- Không ạ. Nhà tôi vẫn chưa bị cháy rụi. Ít nhất là cho đến lúc này.

- Này. Cô không nghĩ là nói mấy lời đó sẽ làm tôi khó xử sao? Cô không muốn ở cùng tôi à?

- ...Tôi muốn chứ.

- Nhưng tôi thì không.

- Vậy thì tôi cũng không muốn.

- Thế thì ly hôn đi.

- ...Tiền cấp dưỡng. 15.000 vàng.

- Sao cô lại biết con số đó?

- Anh Jorip đã nói cho tôi biết.

Sau đó, trong lúc chạy bộ, tôi cảm nhận được một ánh nhìn sắc lẹm đâm vào sau gáy mình.

- Chặt.

Lamia, người dường như đã hạ quyết tâm điều gì đó từ bên trong, đã gọi “Này, Regret” đến tận năm lần, nhưng hễ tôi đáp lại hỏi có chuyện gì thì cô ấy lại dập tắt cuộc trò chuyện một cách cực kỳ khó chịu bằng câu “Không có gì đâu ạ”.

“Này, Regret.”

“Nếu cô lại bảo ‘không có gì’ nữa là tôi sẽ không thèm nhìn mặt Lamia suốt một tuần đấy.”

“…Có thể sao?”

“Cái gì cơ?”

“…Việc không nhìn mặt tôi suốt một tuần ấy.”

À há? Xem kìa? Dù chỉ là đối với riêng tôi, nhưng thấy lòng tự trọng của Lamia tăng lên khiến tôi cảm thấy khá hài lòng.

“Có thể chứ? Tôi có thể chịu đựng được cả tháng mà không có Lamia ấy chứ.”

“Vậy thì tôi là một năm.”

“10 năm.”

Ngay trước khi cuộc chiến trẻ con mà đến cả Đội thám tử nhí cũng phải rùng mình vì sự ấu trĩ này bắt đầu.

“…Vâng. Tôi thua rồi. Regret là nhất, anh thắng đi.”

Vẫn như mọi khi, cô ấy lại tự mình rút lui. Nếu là Chloe thì chắc chắn cô nàng sẽ tung ra chiêu “phản đòn siêu cấp”, “gấp mười lần bạn” và đấu khẩu ấu trĩ với tôi ít nhất 30 hiệp rồi.

“Oa, lại làm mỗi mình tôi trông như thằng ngốc.”

“Vì tôi nghĩ… 10 năm không có Regret… chắc là tôi sẽ ghét lắm.”

Nhói lòng…

Cô ấy lại nói những lời như vậy sao…?

Cảm giác giống như lúc nhỏ khóc lóc đi ngủ vì bố không mua cho máy điện tử Nintendo, nhưng khi thức dậy lại thấy nó nằm ngay đầu giường vậy…

- Chói chang.

Một buổi sáng đẹp trời đến rạng rỡ.

“Lamia… Hay là từ giờ chúng ta nói chuyện thoải mái (nói trống không) nhé?”

“Không ạ.”

“Vậy tôi ôm cô một cái thật nồng nhiệt nhé?”

“Không cần đâu ạ.”

Sau khi chạy xong là đến bài tập thể trọng.

Dạo này tôi còn tập cả xà đơn. Thành quả suốt thời gian qua: tận 15 cái. Tầm này chắc tôi cũng sắp bước chân vào hàng ngũ siêu nhân rồi nhỉ.

Ngay khi tôi đang chìm đắm trong sự kiêu ngạo hợm hĩnh đó, thì Lamia ở bên cạnh đang hít xà đơn bằng một tay…

Thấy tôi nhìn, cô ấy vội vàng đặt thêm tay kia lên, nhưng tôi đã kịp thấy sự thật phũ phàng rồi.

“…”

“Đã muộn rồi sao ạ?”

“Vâng.”

“Tôi xin lỗi...”

Sự quan tâm vụng về đôi khi còn làm lòng người đau đớn hơn.

Vì hậm hực nên lát sau lúc tập gập bụng, tôi đã trả thù bằng cách húc đầu vào cô ấy. Nhưng tôi lại là người đau hơn.

“…Phụt.”

“Đừng có cười. Đẹp là có quyền tất cả sao?”

“…A… Anh lại bắt đầu rồi...”

Lamia định xua tay phủ nhận như mọi khi. Bỗng nhiên, một cao kiến có vẻ vừa lóe lên trong đầu cô ấy.

“Vậy thì Regret cũng đẹp trai lắm.”

Vẻ mặt đó như muốn nói: Thế nào? Nhóc con. Nếm mùi chưa? Thấy chóng mặt chưa?

“Tôi biết mà.”

“………Dạ…?”

“Cô đang nói cái điều hiển nhiên gì thế?”

Tôi biết chứ. Rằng tôi rất ngầu.

“Lamia. Cô vừa mới phản công đấy à?”

“…A…”

Cô ấy bảo nếu tôi không định dừng lại thì làm ơn hãy giết cô ấy đi. Không được đâu. Cô mà chết thì tôi sống còn niềm vui gì nữa.

Vì tôi cứ tiếp tục trêu nên đến cả một Lamia điềm tĩnh cũng phải dẩu môi ra hết cỡ.

“Trông cô y hệt vịt Donald vậy.”

“......Cái đó là gì ạ...? Là kẻ xấu sao?”

“Là một nhân vật cực kỳ xinh đẹp.”

“Bảo anh dừng lại đi mà.”

“???”

“Cái gì vừa nãy đấy?”

“Cái gì là cái gì cơ ạ.”

“Tôi hỏi cái gì vừa nãy đấy, Lamia.”

“Anh đang nói về điều gì vậy?”

“Nó vừa thốt ra mà! Cái gì đó lạ lắm!”

“…? Tôi không biết ạ.”

Gì vậy nhỉ…

Hay là mình nghe nhầm thật.

Phải rồi. Chắc là do chưa tỉnh ngủ hẳn.

Lẽ nào cái âm thanh đó lại là từ Lamia phát ra.

Đó là lúc buổi tập sắp kết thúc. Chiêu trò “Này Regret” kéo dài từ đường chạy của Lamia cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

“Chuyện là... Liệu anh có thể… gặp gỡ gia đình tôi được không…”

*

‘Điên rồi sao?’

Hay là lần trước bị Matthew đánh trúng đầu nên bị thương ở đâu rồi…?

“Thật lòng đấy à…?”

“…Thật lòng ạ…”

Không, mọi người ơi. Không được làm thế đâu.

Là Ma tộc cơ mà?

- Bồn chồn.

Nhưng nhìn Lamia khi nói ra điều này, có vẻ cô ấy cũng chẳng vui vẻ gì khi đưa ra lời đề nghị đó.

“Có phải… gia đình cô đã…?”

“…Vâng. Chính xác ạ.”

Tuần này Lamia cũng về quê giống như tôi.

Vì cô ấy đã rất phấn khích nên đã khoe việc mình được tham gia đội viễn chinh, và gia đình cô ấy đã vô cùng vui mừng.

Trong quá trình đó, câu chuyện về tôi lại được nhắc đến. Cô ấy nói tất cả là nhờ có tôi, và rồi chẳng biết từ lúc nào, Lamia đã thao thao bất tuyệt về Regret… Những người thân trong gia đình vốn đã luôn bày tỏ thiện cảm bằng cách gửi bánh đậu đỏ cho tôi mỗi lần…

- Chẳng phải nên mời cậu ấy một bữa cơm sao?

Câu chuyện đã diễn biến thành ra như thế đấy…

“…”

“…”

“Không, cái đó… Lamia… làm vậy có ổn không?”

“Cái gì… ổn cơ ạ?”

Ma tộc có thể tùy tiện bước sang vùng đất của con người thế sao? Chỉ vì một lịch trình vụn vặt là mời cơm bạn của con gái mình?

Nhưng tôi không thể nói ra điều đó được!

“Cái đó… tôi thấy hơi tiêu cực một chút…”

“…”

Tôi phải khéo léo từ chối thôi.

“Khoảng cách cũng hơi xa… bố mẹ cô chắc cũng có tuổi rồi… nếu lạc đường thì cũng chẳng có loa phát thanh tìm người lạc đâu…”

Không phải thế này... Bảo là nói khéo mà sao tôi lại nói như đang mỉa mai bố mẹ Lamia thế này.

“Thật ra… là vì tôi thấy hơi không thoải mái…”

“Vâng. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chuyển lời như vậy.”

“Đợi đã!”

Vì Lamia đột nhiên trông buồn hẳn đi nên tôi vội vàng quay xe.

- Anh ghét gia đình tôi lắm sao…?

Nỗi lòng đó của cô ấy truyền đến tận đây. Không phải đâu. Không phải thế. Tôi không phải hạng người đi ghét bỏ ai đó đâu.

‘Chính cô ấy cũng đang lo lắng mà.’

Tâm trạng cô ấy trông thật phức tạp. Sự lo lắng khi phải giới thiệu gia đình Ma tộc của mình, đồng thời là sự tò mò xen lẫn đấu tranh xem liệu người bạn đầu tiên của mình có ác cảm với những người xung quanh mình hay không.

“Thế, nhưng mà gia đình cô thấy ổn chứ?”

“Ổn là ổn về chuyện gì…”

Họ có thể dùng Polymorph (Ma pháp biến hình) để ngụy trang khéo léo như Lamia không? Nếu bị phát hiện là sẽ bị xích lại rồi bay đầu ngay lập tức đấy.

Tôi lại phải nói khéo một lần nữa.

“…Họ bảo là ổn ạ. Chỉ một ngày thôi thì không sao.”

…Có nên đồng ý không đây.

Mẹ của bạn mình đang liều mạng đến để mời mình ăn cơm cơ mà.

Trong lúc tôi còn đang trì hoãn quyết định, Lamia từ từ rút một chiếc phong bì từ túi quần ra.

“Cái này, gia đình tôi bảo… đưa cho Regret làm tiền tiêu vặt… ạ. À, không có bao nhiêu đâu.”

“…… Vâng… Cô chuyển lời cảm ơn của tôi đến họ nhé.”

Càng lúc càng khó từ chối.

Không được yếu lòng.

Ít nhất thì mình cũng phải tỉnh táo chứ.

Dù tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại phải tỉnh táo thay cho đám Ma tộc đó nữa.

“Ừm, Lamia… quả nhiên chuyện này vẫn là…”

“À, vâng… Có phải vì số tiền tiêu vặt quá ít nên anh thấy phật lòng không…?”

“Làm gì có chuyện đó! Cô rốt cuộc xem tôi là hạng người gì thế!”

Vụ gặp mặt Ma tộc tạm thời được quyết định là sẽ tiến hành.

Họ muốn đến xem mặt người bạn đầu tiên của con gái mình, thật khó để ngăn cản nếu cứ giấu kín nỗi lo rằng họ là Ma tộc.

Và dù Lamia không nói ra, hoặc có lẽ chính cô ấy cũng không biết…

Hẳn là họ cũng muốn xác nhận xem người bạn nhân loại mà con gái quý giá của mình đang giao du là hạng người như thế nào.

Sau đó, khi chỉ có một mình, tôi đã mở phong bì ra. Bên trong là những đồng bạc và đồng đồng được lau chùi sáng bóng.

*

Rầm— Tôi mở cửa phòng nghiên cứu ma pháp. Roxy đang chăm chú nhìn vào chiếc bình tam giác đang sôi sùng sục. Trông cô nàng có vẻ chán chường.

“Delekis đâu?”

Tôi hỏi trong khi ngồi xuống phía đối diện cô ấy.

“Ở bên trong.”

“Đó là thuốc gì vậy?”

“Thuốc tàng hình.”

“Dùng để làm gì?”

“Để trở nên tàng hình.”

“Tàng hình rồi để làm gì?”

“Tàng hình rồi thì sẽ biết thôi.”

“Cô không thể nói chuyện một cách minh bạch (tàng hình) hơn được à?”

“Tôi đã uống thuốc tàng hình đâu.”

Sau khi tôi gặng hỏi mãi, cô nàng mới thú nhận là vì muốn thử làm chuyện @@@ ở ngoài trời. Phải rồi. Đời ai nấy sống thôi.

Tôi đi vào phía trong phòng nghiên cứu. Delekis đang dùng bút gõ lộc cộc xuống bàn. Cô ấy không thể tập trung nghiên cứu được. Vì đã sang tuần mới rồi mà.

“Giáo sư.”

“Tác giả Lee!!!”

*

Thật ra chỉ cần viết xong trong tuần này là được. Lời hứa là như vậy.

Nhưng vì cô ấy, người sẽ phải thao thức chờ đợi “Tôi ghét kiểu thuần ái này” suốt cả tuần, tôi đã mang bản thảo đến ngay vào thứ Hai hôm nay.

“Regret, anh đã hứa là sẽ đăng liên tiếp (yeon-cham) mà đúng không…? Tuần trước anh bảo sẽ đăng liên tiếp mà? Ở đây có bằng chứng này.”

Nói rồi cô ấy bất ngờ lôi ra một chiếc vỏ ốc.

- Tuần sau tôi sẽ đăng ba chương liên tiếp nhé.

Đó là một ma cụ có chức năng ghi âm. Có cần phải đến mức này không.

“Của cô đây.”

Tôi đung đưa bản thảo đã được đóng gói cẩn thận.

Delekis bắt đầu chảy nước miếng ròng ròng.

“Hộc hộc—! Hộc-!”

“Suỵt, không được. Đợi đã.”

Đôi mắt cô ấy đã dại đi trước đống thức ăn chất lượng cao. Cảm giác như nếu tôi ra lệnh cho cô ấy tự bạo, cô ấy cũng sẽ làm ngay lập tức. Thử xem sao nhỉ.

“Tự bạo đi.”

Ma lực của Delekis bắt đầu tụ lại. Một chiếc đồng hồ cát bán trong suốt hiện ra trên đầu cô ấy, những hạt cát bắt đầu rơi xuống.

“Thôi, thôi. Đến đó được rồi. Ý chí của cô tôi đã nhận được rồi.”

Tôi bảo cô ấy, người vừa hủy bỏ ma pháp tự bạo, về những gì có bên trong này.

“6 chương liên tiếp.”

“Hộc.”

Xúc động đến nghẹn ngào, cô ấy thậm chí không thở nổi. Nếu chỉ dừng lại ở đây thì tôi đã không làm màu đến thế. -Xoạt, tôi xé lớp nilon bọc ngoài.

“…!!!!”

Vừa nhìn thấy nội dung bên trong, Delekis đã “chết đứng” ngay tại chỗ. Ít nhất là trong 30 giây cô ấy đã chết lâm sàng như vậy.

“Chắc cô cũng cảm nhận được phần nào rồi chứ.”

Tôi ghét kiểu thuần ái này. 6 chương. Tất cả được đóng thành một cuốn sách. Với một trang bìa cực kỳ chất lượng.

Trang bìa.

Delekis không thể rời mắt khỏi trang bìa. Đây là một chiêu trò marketing đi trước thời đại cả mấy thế kỷ, thứ không hề tồn tại ở thời trung cổ lạc hậu này. Mỗi khi cuốn sách cử động, đồng tử của cô ấy lại dõi theo như thể bị trúng ảo thuật.

Phải rồi. Tôi biết rõ mà. Đám otaku (người cuồng nhiệt) làm sao mà cưỡng lại được thứ này.

Việc thuê vẽ bìa tôi đã giao cho Nilleone, thành viên câu lạc bộ văn học kiêm kẻ trộm. Vì tôi xác định số tiền cô ta đã trộm là khoản nợ không thể đòi lại được, nên tôi đã thu hồi bằng sức lao động.

“Giáo sư. Buổi tổng vệ sinh phòng câu lạc bộ tuần này, cô sẽ đến chứ?”

“Tất nhiên rồi. Ta thích cái đó lắm. Tổng vệ sinh ấy.”

“Chỗ này của cô trông như bãi rác vậy.”

Khả năng sinh hoạt đúng là thảm họa.

Delekis, chắc đến giờ mẹ cô vẫn còn phải dọn phòng cho cô đúng không?

Vì vai trò là một người thầy nên đôi khi tôi quên mất rằng cô ấy mới chỉ ngoài 20 tuổi.

“Ta sẽ đi. Sẽ đi mà. Ta cũng từng lau nhà rồi đấy. Hả? Nhưng mà giờ đưa cho ta được chưa? Delekis này… cảm thấy mình như một chú chim non đang treo leo nơi đầu tổ vậy.”

Vẻ mặt hốc hác của cô ấy khiến tôi cảm thấy đôi chút mủi lòng.

“Được rồi. Ăn đi.”

Giống như chú chó Deok-gu bị bỏ đói mấy ngày, “Nureong-kis” (Delekis vàng hoe) cắm mặt vào bát cơm chó của mình.

Tất nhiên, ở chương cuối cùng trong số 6 chương đó, tôi cũng đã sử dụng “Tuyệt kỹ cắt ngang” (cliffhanger) cực kỳ tàn nhẫn. Bởi vì tuần sau cô ấy vẫn còn việc phải làm mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!