Khúc Ca Truyền Thuyết Dệt Nên Cùng Anh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9629

Quyển 2: Quần Lang Chi Tử - Mở Đầu

Mở Đầu

Dưới ánh trăng, cô nhẹ nhàng vỗ về cổ con chiến mã.

Đó là giống Giác Long Mã thuần chủng do tộc Ám Tinh Linh nuôi dưỡng, loại ma thú cấp thấp nổi tiếng với sức bền và khả năng thồ hàng cực tốt.

"Sau này nhờ cả vào mày nhé, cộng sự."

Cô làm theo lời viên kỵ sĩ dạy, cầm viên đường phèn nhỏ đưa ra trước mặt nó.

Con ngựa khẽ liếm lòng bàn tay cô rồi nuốt chửng viên đường, ánh mắt xao động bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn.

Cô gái buộc kỹ bọc vải Thanh Quyên lên lưng ngựa rồi nhảy lên yên, nhưng khi siết chặt dây cương, cô bỗng khựng lại.

Vốn là người hiện đại, cô chẳng biết làm sao để ra lệnh cho ngựa chạy.

Trầm ngâm một lúc, cô khẽ thở dài, một luồng uy áp vô hình bất chợt lan tỏa.

Con ngựa mang huyết thống ma thú sợ hãi hí lên một tiếng, rồi ngoan ngoãn tiến bước.

Tiếng vó ngựa lộc cộc vang vọng trên con phố dài vắng lặng.

Dưới ánh trăng, cô gái chợt quay đầu, chiếc mũ trùm rơi xuống để lộ mái tóc bạc dài tung bay trong gió đêm.

Cô nhìn về phía thành phố chạm bằng bạch ngọc và gỗ xanh phía xa, ánh mắt đầy dịu dàng.

"Hy vọng chúng ta sẽ còn gặp lại, Yuffie."

.

.

.

Ngày hôm sau

.

Euan nhìn lá thư thiếu nữ vừa đưa, ngẩn người một lát rồi mở ra xem.

"Gửi Yuffie:"

Trong lòng cậu thoáng qua một dự cảm chẳng lành.

"Xin lỗi Yuffie, tôi phải đi rồi.

Tôi từng hứa sẽ trao cho Kaer Morhen Ấn ký Truyền thừa, nhưng tôi lại là vị Vua do Hội đồng chọn. Đám lão già đó sớm muộn gì cũng đánh hơi được thôi, nếu tôi còn ở lại sẽ chỉ mang đến rắc rối lớn, nên tôi đi đây.

Tôi từng hứa sẽ bảo vệ tòa thành này thay cô, giờ nó đã an toàn rồi, tôi cũng nên đi tìm cách trở về nhà. Xin đừng lo cho tôi, khi nào tìm thấy tôi sẽ quay lại ngay.

Cảm ơn những năm qua cô đã chăm sóc tôi. Nếu không có cô, có lẽ tôi vẫn còn là đứa trẻ mắc bệnh chuunibyou chẳng hiểu sự đời đâu.

(À đúng rồi, nhờ cô nhắn với tên Dũng giả đồng trinh kia là tôi cũng cảm ơn anh ta vì đã lo chuyện bao đồng mà cứu tôi,"

Chữ viết đến đây để lại một vệt gạch xóa, phía sau dùng chữ nhỏ viết thêm một dòng: "...Sẵn tiện nói một tiếng xin lỗi với anh ta nhé."

Cuối thư là ba ký tự tượng hình kỳ lạ, có lẽ là chữ viết từ quê hương cô.

Euan nhìn thiếu nữ trong bộ lễ phục với gương mặt chực khóc, khẽ thở dài: "Cô phát hiện từ bao giờ?"

"Vừa xong thôi." Yuffimia nói khẽ. "Hôm qua ngài Kong Ling bảo tôi giúp cô ấy thu xếp quần áo đồ đạc, tôi cứ ngỡ cô ấy định chuyển sang bên nhà chính ở, không ngờ sáng nay đã không thấy người đâu. Cô ấy nói muốn đi tìm cách về nhà, nhưng chúng ta tìm lâu như vậy vẫn chẳng có chút manh mối nào... cô ấy còn có thể đi đâu mà tìm cơ chứ."

"Thực ra không chỉ vì lý do đó đâu. Cô ấy lo lắng sẽ lại kéo mọi người vào cuộc tranh chấp giữa Hội đồng và Kaer Morhen, nên mới bỏ đi một mình."

"Nhưng ngài Kong Ling chưa bao giờ rời khỏi đây cả!" Yuffimia kích động. "Cô ấy cứ thế mà đi, lẻ loi không có ai chăm sóc, ngộ nhỡ bị cảm, bị bệnh thì phải làm sao... cô ấy lại không biết nấu nướng, ở ngoài hoang dã không có gì ăn thì biết tính thế nào... cô ấy..."

"Bình tĩnh đi, Yuffie." Euan ngắt lời thiếu nữ đang sắp không cầm được nước mắt.

Cậu im lặng hồi lâu, trầm giọng nói: "Có lẽ tôi biết cô ấy đi đâu rồi."

Giữa màn đêm rực rỡ ánh đèn vàng, cô gái nhỏ nhắn như một chú mèo ấy từng đắc ý nhìn cậu, kể về những chuyện ở quê nhà.

Cô ấy thực sự định đi cướp chí bảo của Giáo hội Trung ương sao? Euan không biết nên cười hay nên khóc nữa.

"Cậu biết ngài Kong Ling đi đâu sao?" Yuffimia sốt sắng. "Làm ơn hãy nói cho tôi biết!"

Euan gật đầu, cười khổ.

"Thượng đại lục, Giáo hội Trung ương."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!