Ngoại truyện: Mùa thu trăng lạnh
Quảng trường Thanh Tuyền, buổi chiều.
Cái se lạnh của cuối thu theo gió thổi đến, mang theo hơi thở buốt giá của sương tuyết.
Bên ngoài quảng trường rộng lớn, bóng người thưa thớt dần.
Kong Ling vục tay xuống dòng suối, rửa sạch nắm lá rồi đưa cho Triella bên cạnh.
Người phụ nữ cáo cát to khỏe đứng dưới bóng cây đằng xa, cúi đầu cần mẫn gọt vỏ đống củ sắn.
"Đem cho chị Yuffie của em đi."
"Tối nay chúng ta ăn dương xỉ sao?"
Thiếu niên mặc bộ quần áo thô đứng sau lưng họ lên tiếng, tay xách hai con cá tươi rói.
"Đây là Hồng Tề, cảm ơn."
Kong Ling lườm cậu một cái, bực dọc nói: "Đến rau củ còn không phân biệt được mà cũng dám tự xưng là Dũng giả. Đừng có cản trở tôi, nếu không tối nay cậu nhịn cơm đấy."
"Hóa ra cô cũng biết nấu ăn sao?" Euan vừa kinh ngạc vừa tán thưởng.
"Là chị Yuffie và mẹ nấu ạ." Triella nghiêm túc trả lời. "Chị Emilie chỉ biết rửa rau thôi."
Mặt Kong Ling đen lại.
"Lá Nhỏ, em lại đây. Chị phải giáo dục em một chút về việc chuyện gì nên nói và chuyện gì không nên nói."
"Chị Emilie, em chỉ nói thật thôi mà."
Thấy Kong Ling đột ngột vồ tới, Triella vội vàng chạy đi, cô bé theo bản năng trốn sau lưng người đàn ông đang đứng cạnh bờ suối.
Người đàn ông đó mặc áo dài đen tuyền, hông đeo thanh bạc kiếm, mái tóc rối bù không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Thấy Triella trốn tới, anh mỉm cười nhường bước.
"Công chúa điện hạ cẩn thận."
Người đàn ông bế Triella lên, đưa cho người phụ nữ cáo cát đứng phía sau.
Kong Ling nhìn anh ta, nhíu mày: "Sao anh lại tới đây?"
"Loài người đã rút về Thạch Lâm Chi Sâm gần một tháng rồi. Hiện tại Giáo hội tuyên bố Dũng giả đã tử trận, xem chừng trong thời gian ngắn họ sẽ không đánh tới đây nữa. Thế nên tôi đến để từ biệt cô." Kaer Morhen nói.
"Tình hình tổn thất bên phía anh thế nào rồi?" Kong Ling gật đầu.
"Không tệ hại như dự đoán. Chủ yếu là quân Cấm vệ của tướng quân Senior thiệt hại khá nặng, số người hy sinh không dưới tám ngàn, bị thương hơn bốn ngàn người, hiện đã được sắp xếp nghỉ ngơi trong thành. Số quân còn khả năng tác chiến hiện không đủ hai binh đoàn."
Kaer Morhen hạ thấp giọng: "Phía Tinh Linh thương vong ít hơn nhiều. Bộ binh Huyết Tinh Linh tử trận và bị thương khoảng ba ngàn người. Kỵ sĩ đoàn Ám Linh nhờ uy lực của Bệ hạ mà có thể rút lui toàn vẹn."
Kong Ling im lặng một lát: "Tôi biết rồi, chuyện Yuffie hứa với tướng quân Senior, tôi đã báo cho những người còn lại của các đại chủ gia."
"Vậy tôi dẫn binh rút về Biển Bilan trước. Nếu có tình huống gì, cô cứ cử người mang tín vật đến tìm tôi."
Cô gái gật đầu: "Tôi sẽ nhớ những gì đã hứa với anh. Hiện giờ trong thành bận tối mày tối mặt, tôi không giữ anh lại nữa."
"Thật ra tôi cũng muốn ở lại thêm một lát." Kaer Morhen quay người dắt con hắc mã của mình, cười nói: "Để nếm thử món Hồng Tề do chính tay Bệ hạ làm."
"Thôi đủ rồi đấy." Kong Ling vẻ mặt bối rối, hậm hực nói: "Tôi không biết nấu ăn, được chưa!"
.
Nhìn theo bóng lưng xa dần kia, cô gái không kìm được tiếng thở dài.
"Lần này gánh phải rắc rối lớn rồi."
"Sao vậy?" Euan vừa dùng thánh kiếm mổ bụng cá vừa hỏi.
"Chẳng phải đều tại cậu sao!" Kong Ling gắt gỏng.
Cứ nghe thấy giọng của tên ngốc này là cô lại thấy bực mình.
Kể từ khi Giáo hội tuyên bố Dũng giả tử trận, cậu thiếu niên này dường như đã bình thản chấp nhận sự thật, nghe theo lời khuyên của Lá Nhỏ mà ở lại trong thành.
Ban ngày cậu giúp người tộc Cáo dựng lại nhà cửa, tối đến thì đi theo cô sang nhà Yuffie và Triella ăn chực, ra dáng một kẻ mặt dày quen thân.
Vì trận chiến này người chết quá nhiều, trong thành đâu đâu cũng thiếu nhân lực, ngay cả Kong Ling đôi khi cũng phải đích thân ra tay, nên những người khác cũng nhắm mắt làm ngơ trước sự hiện diện của cậu thiếu niên loài người này.
"Cậu tưởng Kaer Morhen dễ đối phó lắm sao? Anh ta dám đem cả gia sản ba mươi năm của tộc Tinh Linh ra đánh một trận với các người, tham vọng của anh ta chắc chắn không hề nhỏ."
Cô gái vén phần tóc mái màu bạc, để lộ ấn ký phức tạp trên trán.
"Trong vòng ba năm, gỡ bỏ ấn ký này gửi đến Biển Bilan, đó chính là thỏa thuận của tôi và anh ta."
"Anh ta muốn vương vị?" Euan ngạc nhiên. "Hóa ra ấn ký này có thể gỡ xuống sao?"
"Theo lý thì chỉ có Hội đồng mười ba người mới có quyền trao ấn ký Thánh tử cho một tộc nào đó khi vương vị bỏ trống. Nhưng với tính cách của Kaer Morhen, anh ta chắc chắn không đời nào chấp nhận các điều kiện của Hội đồng."
Kong Ling khẽ thở dài: "Tôi cũng chưa biết cách gỡ, chỉ có thể thử xem sao. Nếu thực sự không được, đến lúc đó đành mượn thanh kiếm kia của cậu tự kết liễu một nhát, rồi sai người gửi nó cho Kaer Morhen vậy."
"Cô sớm đã biết tác dụng của thanh kiếm này rồi?" Euan kinh ngạc.
"Đương nhiên, chút tâm tư nhỏ mọn đó của cậu mà đòi qua mặt tôi, hừ."
Cô gái ném cho cậu một cái nhìn khinh bỉ.
"Chuyện về thanh kiếm này đã được ghi lại trong nhật ký về các Dũng giả từ lâu rồi. Nghe nói Ma Vương rèn ra thánh kiếm đó và vị Dũng giả mà người yêu thương cuối cùng không có kết cục tốt đẹp, nên mới để lại thanh kiếm này với hy vọng có người dùng nó chặt đứt xiềng xích thù hận suốt ba ngàn năm."
Cô đột nhiên chuyển giọng, khẽ nói: "Thật ra lúc đó nếu cậu thực sự giết tôi để đoạt lấy ấn ký, cậu cũng không thắng nổi Kaer Morhen đâu."
Thiếu niên nghi hoặc nhìn cô.
"Các người hiểu biết quá ít về Ma tộc. Chúng tôi thống trị đại lục dưới ấn ký Ma Vương bao nhiêu năm nay, tự nhiên sẽ có nhiều cách để chế ngự nó. Các người muốn dựa vào thứ này để đoạt lấy quân quyền của Kaer Morhen thì chỉ có nước đâm đầu vào đá."
Cô mỉm cười: "Tuy nhiên, bản thân Kaer Morhen cũng không muốn thực sự liều mạng với quân Liên minh, nếu không với tính khí của anh ta, anh ta sẽ không dễ dàng từ bỏ chiến thắng đã nắm chắc trong tay. Anh ta vẫn sợ làm lợi cho đám lão già ở Hội đồng thôi."
Thiếu niên cười khổ: "Cô suy tính nhiều như vậy, chưa từng nghĩ đến việc nếu tôi không cam lòng giải khai phong ấn trên người cô sao?"
Kong Ling ngẩn người.
Cô cúi đầu suy nghĩ một hồi, chợt lộ ra vẻ mặt thoáng buồn bã, giống như một ký ức xa xăm nào đó đang hiện về trong tâm trí.
Khi cô còn rất nhỏ, người đó ngồi trên xe lăn ôm lấy cô, giọng nói nhẹ như bông liễu.
"Tôi chỉ cảm thấy nếu mình chết đi, biết đâu có thể trở về gặp lại bà ấy." Cô nói. "Cũng chẳng nghĩ gì khác."
"Mà thôi, không bàn chuyện này nữa."
Kong Ling quay người, dùng những lá Hồng Tề còn lại bọc lấy thịt cá đã rửa sạch, rồi gọi người phụ nữ cáo cát dưới gốc cây.
"Mẹ Glen, đem những thứ này cho mọi người ở xưởng mộc đi, nghe nói họ đang ở bên phía Minh Kha."
Người phụ nữ to khỏe kinh ngạc đứng bật dậy, định kéo Lá Nhỏ quỳ xuống hành lễ, Kong Ling vội vàng đỡ bà dậy.
"Dù sao ấn ký sớm muộn cũng phải đưa cho Kaer Morhen, mọi người đừng coi tôi là vị vua gì nữa."
"Dù vậy, Điện hạ vẫn là ân nhân của chúng tôi."
Người phụ nữ cố chấp cúi người quỳ lạy.
Kong Ling thở dài, không khuyên bảo nữa.
Lúc này, những bóng người thấp thoáng đi ngang qua phía xa.
Một nhóm thiếu nữ tộc Cáo đi lại trong thành phố đang được tái thiết, họ mặc những bộ váy dài trắng tinh khôi, dưới ánh mặt trời trông như thể trong suốt.
.
.
.
Trên đường trở về phố Lạc Nguyệt, thiếu niên tò mò nhìn nhóm thiếu nữ vừa lướt qua.
Họ mặc váy trắng dài, như được cắt ra từ những đám mây trắng muốt trên trời.
"Hôm nay là ngày lễ gì à?" Cậu hỏi.
"Chị Yuffie hôm qua đã bàn với các bậc tiền bối, tối nay sẽ tổ chức lại Lễ Thu Tế một lần nữa để tưởng nhớ những người đã khuất."
Lá Nhỏ đang được cậu bế trên tay khẽ giải thích.
"Tôi nghe Emilie nói, còn phải hát Lễ ca nữa." Euan chợt hiểu.
"Vâng ạ, vì nghe nói có rất nhiều, rất nhiều người đã hy sinh, nên tất cả con gái còn ở trong thành tối nay đều phải đến trước Nhân Tổ điện để hát Lễ ca."
Lá Nhỏ có vẻ hơi vui mừng nói: "Mẹ cũng chuẩn bị váy cho em rồi."
Euan quay đầu nhìn cô gái phía sau, phát hiện Kong Ling đang ngẩn ngơ đứng đó.
Cô nhìn những thiếu nữ váy trắng lướt qua, trong mắt hiện lên vẻ hoài niệm.
Euan chợt nhớ lại lúc ở tổ từ, Kong Ling đã kể cho cậu nghe việc mỗi đứa trẻ tộc Cáo trong lễ trưởng thành đều sẽ mặc bộ quần áo do chính người thân khâu vá.
Khi cô hào hứng kể về những phong tục ấy, liệu cô có từng nghĩ đến một ngày nào đó sẽ có người chuẩn bị áo mới cho mình, cùng cô thức canh và ca hát?
Dù là Ma Vương hay Dũng giả của Giáo hội, thực chất đến cuối cùng cũng chỉ có một mình thôi sao.
Cô gái nghi hoặc nhìn cậu thở dài, nhíu mày: "Cậu nhìn tôi rồi thở dài cái gì mà vô duyên thế?"
"Mà này, cô có đi không?"
"Tôi sẽ không đi." Kong Ling lắc đầu. "Tôi còn việc khác phải làm."
"Chị Emilie năm nào cũng cố chấp như vậy." Lá Nhỏ lẩm bẩm.
"Triella!" Cô giả vờ giận dữ.
Cô bé sợ hãi nép sau lưng Euan.
Euan nhìn cô chớp mắt lại cúi đầu, lộ ra vẻ buồn bã, trái tim cậu khẽ xao động.
.
.
Dòng chính Băng Hồ, phố Lạc Nguyệt.
"Có chuyện gì vậy?"
Yuffie cũng đã thay một bộ váy trắng tinh khôi, nhìn cậu thiếu niên đang hớt hải đẩy cửa xông vào, nghi hoặc hỏi.
"Emilie cô ấy lạc mất rồi!"
"Lạc?"
Cô gái vốn dĩ suốt dọc đường vẫn đi sau lưng họ, không biết từ lúc nào đã biến mất trong ánh hoàng hôn dịu dàng.
Đến khi Euan nhận ra điều bất thường thì đã hoàn toàn mất dấu Kong Ling.
"À." Yuffie chợt hiểu, mỉm cười: "Không sao đâu."
"Không sao ư?"
Người thiếu nữ từng không cầm được nước mắt khi thấy Kong Ling bình an trở về, lúc này lại mang vẻ mặt bình thản.
Cô đón lấy túi đồ từ tay Euan, giải thích: "Năm nào cũng vậy thôi, cứ đến lúc lễ hội là thế."
"Chỉ cần không phải bị lạc là tốt rồi." Euan cười khổ.
Hóa ra vì thế mà khi phát hiện Kong Ling không có mặt, Lá Nhỏ chẳng hề lo lắng, mà lại để một mình cậu đến đây tìm Yuffie.
"Mà cái gì gọi là năm nào cũng vậy?"
"Cứ đến lúc tổ chức lễ hội là lại lén lút trốn đi mất tích, năm nào cũng cố chấp như thế." Yuffie khẽ nói. "Nhưng cũng chỉ vào những lúc này, mới khiến người ta nhớ ra cô ấy thực chất vẫn còn là một đứa trẻ."
"Nhưng Emilie chẳng phải rất am hiểu những thứ đó sao? Trước đây cô ấy kể cho tôi nghe nhiều lắm, tôi cứ ngỡ cô ấy rất thích những hoạt động náo nhiệt thế này."
Yuffie mỉm cười dịu dàng: "Có lẽ không phải là không thích, mà chỉ là sợ hãi."
"Sợ hãi?"
"Ngài Kong Ling trông như vậy, nhưng thực chất bên trong lại rất nhát gan."
Yuffie lấy ra từ phía sau một chiếc túi nhỏ, được bọc trong một tấm lụa trắng.
"Tiểu thư Yuffie, chủ mẫu hỏi cô đã chuẩn bị xong chưa ạ."
Có tiếng hầu gái vọng ra từ bên trong.
"Tôi đi ngay đây."
Yuffie đáp một tiếng rồi quay lại nhìn cậu thiếu niên, đưa tấm lụa bọc túi qua.
"Bốn đại chủ gia đều có quy định riêng, ngay cả tôi lúc này cũng không tiện đi lại lung tung, nên đành nhờ cậu giúp tôi gửi món đồ này vậy."
"Gửi đi đâu?" Euan ngơ ngác.
"Tây thiên điện của tổ từ."
"Gửi cho ai?"
"Đến đó cậu sẽ biết thôi."
Yuffie nở một nụ cười đầy ẩn ý.
.
.
.
Giống như những mảnh vỡ ký ức xa xưa hiện về.
Cậu nằm sau giá sách úa vàng, nhìn người phụ nữ luôn ngồi trên xe lăn tựa lưng phía sau mình.
Mẹ ơi, tại sao con không thể đi công viên giải trí cùng các bạn khác? Cậu bé hỏi.
Người phụ nữ ngẩn người, im lặng một lát rồi khẽ nói.
Vì Tiểu Ling không giống các bạn khác.
Không giống ạ?
Bàn tay gầy guộc và thô ráp khẽ vuốt ve cậu khi ấy, người phụ nữ mỉm cười không thành tiếng.
Mẹ là người vô dụng, chẳng cho con được gì cả. Thế nên con nhất định phải tự học cách bảo vệ mình, đừng mải chơi, biết chưa.
Đứa trẻ ngơ ngác gật đầu.
Không hiểu sao người phụ nữ đột người cúi xuống ôm chặt lấy cô, mang theo một nỗi buồn không lời.
Mỗi người sinh ra đều cô đơn, nên phải học cách kiên cường, con của mẹ.
.
.
.
Khi Euan cẩn thận đẩy cánh cửa điện bị che khuất bởi lá cây ra, cậu nghe thấy một tiếng kêu khẽ kinh ngạc.
"Là cậu?"
Cô gái vẻ mặt đầy bất mãn ngẩng đầu nhìn Euan, rồi ngồi lại vào góc giá sách.
"Cậu đến đây làm gì?"
"Có người nhờ tôi đưa đồ."
"Để đó đi."
Cô chỉ tay về phía chiếc bàn đặt đèn gần đó.
"Cô đang làm gì vậy?"
Euan quan sát xung quanh, Tây thiên điện có lẽ là nơi dùng để lưu trữ sách vở và các vật dụng linh tinh.
Nhìn quanh đâu đâu cũng là những kệ gỗ khổng lồ, sách vở xếp dày đặc phủ kín cả bức tường.
"Đọc sách."
"Năm nào vào lúc này cô cũng ở đây đọc sách sao?"
"Hả?" Cô gái nghi hoặc ngẩng đầu.
"Tiểu thư Yuffie nói, năm nào cô cũng không chịu đi dự lễ hội, hóa ra là trốn ở đây đọc sách à."
"Cũng không hẳn năm nào cũng ở đây. Mà chuyện này có liên quan gì đến cậu, quan tâm làm gì."
Giọng cô lạnh nhạt.
Ánh đèn thủy tinh màu cam rọi lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, tựa như phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp và mềm mại.
"Có thể kể cho tôi nghe không?"
"Kể cái gì?" Kong Ling nhìn cậu với vẻ cảnh giác.
"Tại sao lại không muốn đi dự lễ hội cùng mọi người."
"Mặc xác tôi, cậu là mẹ tôi chắc." Cô giận dữ.
Euan mỉm cười không tiếng động: "Thật ra tôi thấy đi một chút cũng chẳng sao đâu."
Cô gái nhướn mày nhìn cậu.
"Ngày trước tôi cũng cố chấp giống cô vậy. Từ nhỏ tôi đã biết qua sách vở rằng hằng năm Giáo hội đều tổ chức Lễ Tân Niên vô cùng linh đình, quốc vương các nước đều cử người tham gia, náo nhiệt vô cùng. Nhưng lúc đó trong lòng tôi oán hận thầy Leslie vì đã đưa tôi rời xa quê hương, nên chẳng bao giờ muốn cầu xin ông ấy điều gì. Sau này lớn lên lại càng không thể hạ mình xuống được. Tính tình thầy Leslie cũng vậy, chẳng bao giờ chủ động nhắc đến những chuyện không liên quan đến tu hành. Thế là tâm nguyện tham gia lễ hội cứ thế giấu kín trong lòng tôi suốt mười lăm năm."
Cậu thiếu niên gãi đầu, cười có chút ngượng ngùng.
"Mãi cho đến khi tôi kế thừa truyền thừa Dũng giả, lúc đó thầy lần đầu tiên khen ngợi tôi. Ông ấy nói vì tôi đã hy sinh mười lăm năm cho sứ mệnh này, Giáo hội có thể đáp ứng tôi một nguyện vọng. Thế là tôi đem hết tâm tư mười lăm năm qua kể cho ông ấy nghe, nói mình muốn đi xem Lễ Tân Niên một lần."
"Cậu đúng là kiểu Tsundere." Cô gái lườm cậu một cái, khẳng định.
Thiếu niên nhìn cô, giọng nói chân thành và ôn nhu: "Lúc đó lần đầu tiên tôi đứng bên sông Brahmaputra xem Lễ Tân Niên, đẹp vô cùng. Tôi vẫn còn nhớ thầy nhìn đám đông náo nhiệt kia và nói với tôi rằng, ông ấy thấy hơi hối hận vì đã nhốt tôi suốt mười lăm năm. Chính ông ấy cũng là lần đầu tiên được xem Lễ Tân Niên. Có lẽ tất cả chúng ta đều từng cô đơn một mình, nên mới muốn đến những nơi náo nhiệt để nhìn ngắm, để cảm nhận hơi ấm từ người khác."
"Thầy của cậu cũng là một lão già Tsundere chết tiệt."
Kong Ling vùi đầu vào đầu gối, lí nhí trả lời: "Cậu đến đây chỉ để nói mấy chuyện này thôi à?"
Euan gật đầu.
"Cậu đúng là nói nhiều y hệt thầy của cậu vậy. Nói xong rồi thì ra ngoài đi... chờ đã."
Euan kinh ngạc nhìn cô bé đang cúi gầm mặt.
Dù không thấy rõ mặt Kong Ling, nhưng cậu có thể nghe ra sự bối rối trong giọng điệu lạnh nhạt kia.
Thiếu niên mỉm cười, nghe lời lui ra ngoài.
.
.
.
.
Quảng trường trước tổ từ.
Cuộc đại chiến mới qua đi chưa đầy một tháng, tòa cổ thành đã dần lấy lại sức sống.
Ngoại trừ cái nhìn thoáng qua tại Lễ Tân Niên của Giáo hội, đây là lần đầu tiên Euan tham gia một hoạt động quy mô lớn thế này.
Khắp quảng trường treo đầy những lồng đèn giấy màu vàng, thắp sáng cả bầu trời đêm sâu thẳm.
Tuy thiếu đi những sạp hàng rong và các thương nhân phương Nam tinh khôn, nhưng nơi đây vẫn đầy ắp tiếng người huyên náo và sôi động.
Mỗi đứa trẻ mặc váy trắng tiến vào quảng trường đều nhận được một túi quả nướng bọc giấy.
Kong Ling cẩn thận bưng túi quả, thỉnh thoảng lại nhấm nháp một chút, vẻ mặt rất trân trọng.
"Đây là quả cây Hoa Diệp, chỉ mùa này mới có. Thêm bơ và mứt táo, khía ra rồi nướng trong lửa một tiếng là được, ăn rất giống hạt dẻ."
Cô ăn có vẻ khá ngon lành, hai gò má ửng hồng dưới màn đêm trông như được thoa một lớp phấn hồng mỏng manh.
"Chỉ những người hát Lễ ca mới có phần thôi, cậu đừng có mơ."
"Cô có thể hạ mình đến đây thực sự là tốt quá rồi." Euan chỉ mỉm cười.
"Cậu bảo ai hạ mình cơ?" Cô lườm thiếu niên một cái. "Tôi chỉ là..."
"Chỉ là?"
"Chỉ là không muốn đến đây một mình thôi."
Cô đưa tay chạm vào lồng đèn giấy treo bên lề quảng trường.
"Yuffie và Lá Nhỏ đều có gia đình của họ, có mình tôi ngốc nghếch chạy đến đây ngắm đèn, tôi thèm vào..."
Euan nhìn cô đầy suy tư, không nói gì.
Lúc này, một tràng huyên náo truyền đến.
"A, nhóm Yuffie cũng đến rồi."
Cô chỉ tay về phía hai dòng người đang tách ra giữa quảng trường.
Đi giữa là Yuffie trong bộ váy trắng dài.
Theo sau cô là hai vị trưởng bối già nua, có lẽ là những bậc tiền bối hiếm hoi còn sót lại của bốn đại chủ gia.
"Đừng để họ phát hiện, nếu không thì rắc rối lắm."
Cô gái lùi lại một bước, đứng vào bóng tối dưới tán cây ven quảng trường.
"Lát nữa khi Lễ ca bắt đầu, Yuffie sẽ đứng ở đó hát mở đầu, lẽ ra năm nay phải là tôi mới đúng."
"Cô cũng đã trưởng thành rồi sao?"
Kong Ling gật đầu: "Trẻ em tộc Cáo mười lăm tuổi được coi là trưởng thành rồi, vì hiếm có ai sống thọ quá sáu mươi. Lễ trưởng thành thực chất cũng là lễ đính hôn, cậu nhìn đám nhóc kia kìa, đứa nào đứa nấy cầm đèn hận không thể xông vào ngay lập tức."
"Nghe giọng điệu của cô, tôi cứ ngỡ cô lớn tuổi hơn tôi nhiều chứ." Euan sờ mũi cười.
"Bà đây năm nay mới mười bốn, không lớn bằng cậu thật là xin lỗi nhá."
Cô gái đảo mắt trắng: "Thật ra nếu có pháo hoa thì tốt hơn, nếu không cứ thấy thiếu thiếu không khí."
"Pháo hoa là gì?"
"Là những bông hoa được bắn lên trời trong đêm, làm bằng thuốc súng ấy, cứ 'vút' một cái bay lên rồi 'đùng' một cái tỏa ra. Có đủ loại hình dạng và màu sắc, cái nhỏ thì như sao băng, cái lớn có thể thắp sáng cả bầu trời."
Kong Ling đưa tay khua khoắng giữa trời đêm, cứ như thể thực sự có những đóa hoa màu nguyệt bạch, đỏ thắm, xanh hồ thủy đang bay lên, nở rộ rồi tàn rụng giữa thinh không.
"Tôi nhớ trong Lí Thế Thư có viết, đó là đặc sản đã thất truyền từ nhiều năm trước của phương Bắc, nghe nói còn gọi là Tinh Hỏa."
"Chỉ là đổi cái tên thôi, bản chất vẫn là một." Cô gái lộ ra nụ cười đắc ý. "Tôi biết ngay thế giới bên này nhất định sẽ có mối liên hệ với Trái Đất mà. Hàng ngàn hàng vạn người như vậy, không thể chỉ có mình tôi đến đây được."
"Đó là thứ truyền đến từ quê hương cô sao?"
"Ừ, theo cây công nghệ bên này chắc chắn không thể chế ra pháo hoa được, đến thuốc súng đen còn không có, chẳng lẽ lại là ma pháp sao."
Cô nắm chặt tay, nhìn Euan: "Về bảo ngài Giáo hoàng của các người đợi đấy, tôi nhất định phải lấy được cuốn sách đó của Giáo hội."
Euan cười khổ: "E là không dễ dàng như vậy."
.
Khi tiếng hát từ xa xăm vang lên, mọi người đều không tự chủ được mà nín thở.
Hai người nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, thấy thiếu nữ trong bộ váy trắng đứng trên đài cao của quảng trường khẽ cất lời, những cô gái khác xung quanh cũng hòa giọng theo.
Tiếng hát thanh tao như tơ liễu bay bổng, uyển chuyển trong gió đêm.
"Khắc bình minh, triều dâng trên mây."
Kong Ling khẽ gật đầu, cũng hát theo: "Về chốn ấy, trông lại quê hương. Núi cao tuyết trắng, sóng biển trường. Hồn tìm lối cũ, chớ có lạc phương."
Cô đứng lặng dưới bóng râm dày đặc của tán lá Thanh Tử, khiến người ta không nhìn rõ khuôn mặt.
Gió thổi tung tà váy trắng và mái tóc dài, cô kiễng chân đứng đó, tựa như một thiên thần cô độc trên bức bích họa của nhà thờ đang dõi mắt trông xuống nhân gian.
Trong lòng cậu thiếu niên chợt xao động, cậu đột ngột có một thôi thúc muốn gỡ lấy một chiếc đèn giấy màu vàng rực rỡ để soi sáng cho cô gái tựa như tinh linh giữa đêm đen này.
Thế nhưng tay cậu mới đưa ra được một nửa thì đã bị Kong Ling đá một cái vào khoeo chân.
.
Sau khi Lễ ca kết thúc, buổi lễ giản đơn này cũng xem như hoàn tất.
Kong Ling liếc nhìn Euan đang lúng túng, cũng không nói gì thêm.
"Tôi về đọc sách tiếp đây."
"Để tôi tiễn cô, dù sao tôi cũng đang ở nhờ nhà Lá Nhỏ, tiện đường đi cùng nhau luôn."
"Tùy cậu." Cô gái nói.
"À, đúng rồi, có chuyện này quên chưa nói với cô."
Cô quay đầu lại, nghi hoặc nhìn cậu thiếu niên.
"Thật ra, cô mặc bộ váy này trông đẹp lắm."
Euan bước đi vài bước, nhưng phát hiện đối phương không đi theo.
Cậu ngẩn người quay đầu lại, thấy cô gái đứng ngây ra tại chỗ, trên chiếc cổ dài trắng ngần không biết từ lúc nào đã ửng đỏ, lan dần lên tận gò má.
Cô lao lên lại đá Euan thêm một cái nữa.
"Sao lại đá tôi nữa..."
"Ai... ai cho phép cậu nói mấy lời ngốc nghếch đó hả!"
.
————《Quyển I: Tòa thành trên mây》(Hết)
.
.
【SPOILER ALERT:
Về vấn đề Giáo hội Trung ương cực kỳ giống với Công giáo, tôi thực sự không tiện nói nhiều, không thể nói thẳng đây là một tình tiết gợi mở được... à, lỡ nói ra mất rồi _(:3JZ)...; Về Lí Thế Thư, do các đời Giáo hoàng đích thân biên soạn, là bảo vật quý giá ghi chép lịch sử đại lục.】
【Đại cương của 《Quyển II: Quần Lang Chi Tử》 vẫn chưa đâu vào đâu, nên dự kiến năm ngày sau sẽ bắt đầu cập nhật. Tôi cần một khoảng thời gian để viết đại cương _(:3JZ), đây là thời gian bắt buộc, vạn phần xin lỗi mong các quý độc giả lượng thứ. (Đương nhiên là chọn tha thứ rồi! (๑•̀ㅂ•́)و✧)】
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
