Khúc Ca Truyền Thuyết Dệt Nên Cùng Anh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

Quyển 2: Quần Lang Chi Tử - Chương 01: Mạo hiểm giả nơi hoang dã (1)

Chương 01: Mạo hiểm giả nơi hoang dã (1)

Đại hoang nguyên Slancasu.

Những cơn gió cát mang theo hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mặt người đàn ông tóc đỏ.

Anh phì một búng cát trong miệng ra rồi làu bàu oán trách: “Biết là phải chịu khổ thế này, tôi thà ở lại trong thành nhâm nhi vài ly rượu, có khi còn tìm được mấy cô nàng phục vụ giải khuây.”

“Im miệng đi Phonne, giữ được cái mạng này đã là nhờ Thiên Phụ che chở rồi.”

Một thanh niên khác đi phía sau, khoác trên mình bộ giáp sơn màu xanh thẫm tinh xảo.

Có lẽ vì thời tiết quá nóng, anh đã cởi bỏ lớp giáp ngoài nặng nề quăng lên lưng lạc đà, chỉ giữ chặt thanh kiếm trong tay.

“Có sức mà than vãn thì chi bằng nghĩ cách thoát khỏi cái nơi quỷ quái này đi.”

Họ đã đi về cùng một hướng suốt ba ngày trời, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy chút đổi thay nào xung quanh.

Vẫn chỉ có hoang nguyên sa mạc mênh mông vô tận, trên đầu là mặt trời gay gắt như lửa, miệt mài dội xuống thứ ánh sáng và nhiệt độ chết người.

“Alva, nước và thức ăn của chúng ta không còn nhiều nữa.”

Một bóng người ngồi trên lưng con lạc đà già nua, toàn thân bao bọc trong chiếc áo choàng màu nâu.

Lớp vải cũ kỹ không giấu nổi vóc dáng thon thả, đầy nữ tính của cô.

Cô cúi người xuống, cất tiếng một cách yếu ớt.

Người đàn ông mặc bán giáp vội vàng tháo túi nước trên mình con lạc đà, đưa tới cho cô.

“Lucia, đừng nói nữa, uống chút nước đi đã, nếu không em không trụ nổi đâu.”

Cô gái quấn áo choàng lắc đầu.

Cô nhìn anh với vẻ mặt mệt mỏi, đôi môi khô nẻ thoáng hiện một nụ cười xót xa: “Đây là túi nước cuối cùng của chúng ta rồi phải không?”

“Nếu em chết, giữ túi nước này lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

“Em chắc chắn không gắng gượng được đến lúc thoát khỏi đây đâu, cứ để lại cho mọi người đi.”

Lucia đẩy tay anh ra: “Vất vả lắm mọi người mới chạy thoát được khỏi miệng lũ ác quỷ, nếu có thêm một túi nước, có lẽ mọi người sẽ kiên trì ra được khỏi đây. Đừng lãng phí lên người em nữa.”

Alva sững sờ.

Anh liếc nhìn xung quanh, hai mạo hiểm giả khác đi sau con lạc đà cũng đang nhìn túi nước với ánh mắt khao khát đầy đói khát.

Nếu không phải vì bàn tay phải của anh đang nắm chặt thanh kiếm, có lẽ họ đã lao tới giành giật từ lâu.

Cô gái lặng lẽ lắc đầu, khẽ vén chiếc áo choàng lên, để lộ vết thương đáng sợ nơi thắt lưng.

Vì nhiệt độ cao và thiếu thuốc men, vết thương được băng bó vội vàng đã bắt đầu nhiễm trùng, mưng mủ.

Cô biết rõ mình không thể trụ qua nổi mấy ngày này.

“Xin lỗi Lucia.”

Người đàn ông kiên cường ấy cuối cùng cũng hiểu ý của đồng đội, anh đau đớn thốt lên: “Là anh không nên đưa em đến nơi này, chính anh đã hại em.”

“Cho nên tôi mới bảo, thà ở lại trong thành nhâm nhi chút rượu, cứ nhất định phải đến cái nơi quỷ quái này kiếm tiền bán mạng, giờ thì mất mạng thật rồi.” Người đàn ông tóc đỏ hừ một tiếng, hằn học nói.

“Chết khô ở cái xó xỉnh này hay bị sói ăn thịt, thật chẳng biết cái nào tệ hơn.” Đi bên cạnh Phonne, một thiếu niên tóc vàng đang dắt một con lạc đà khác, cười khổ nhìn hai người. “Tiểu thư Lucia, cô uống đi. Thật ra túi nước đó là do đoàn trưởng tự nhịn phần mình để dành đấy. Chỗ tôi vẫn còn một ít nước ép nho sản xuất từ Westore, vốn định để tặng cho các nhân vật lớn ở tiền tuyến, lúc cấp bách thế này cũng có thể dùng để giải khát, trụ thêm hai ba ngày chắc không vấn đề gì.”

“Nếu hai ba ngày nữa vẫn chưa ra khỏi cái hoang nguyên này thì sao?” Người đàn ông tóc đỏ u ám cất lời.

“Ông Phonne, nếu không phải vì lòng tốt của tiểu thư Lucia, tôi cũng chẳng muốn chia chỗ nước ép nho này cho các người đâu.” Thiếu niên nhìn ánh mắt tham lam của đối phương, cười lạnh: “Nếu đến lúc đó vẫn chưa ra khỏi hoang dã, thì mọi người cứ cùng chết ở đây với tiểu thư Lucia là được.”

“Phonne, không được vô lễ với cậu chủ Owen.” Alva nhận ra sát ý trong mắt người đàn ông tóc đỏ, liền quát lớn.

Là một thành viên của đoàn công hội đánh thuê chính quy, cho dù thực sự rơi vào bước đường cùng, anh cũng tuyệt đối không cho phép chuyện giết chủ thuê để cướp hàng xảy ra.

Trong hoàn cảnh hiện tại, mỗi giọt nước đều quý hơn vàng.

Cậu thương nhân trẻ tuổi kia đã thành thật chia sẻ số hàng hóa, anh tuyệt đối không thể vong ơn bội nghĩa.

Tuy nhiên, nghĩ lại lúc xuất phát từ Cảng Roglin với hàng chục con lạc đà, đoàn thương buôn cả trăm người, không ngờ cuối cùng chỉ còn lại sáu người bọn họ.

Mà giờ đây, cả sáu vẫn đang bị vây chết trong hoang nguyên này.

Alva lại một lần nữa cảm thấy tuyệt vọng.

“Đó là cái gì?” Thiếu niên đi phía trước bỗng nhiên kêu lớn.

Cậu chỉ tay về phía xa, trong làn cát bụi mịt mù, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện.

Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng tay cậu.

Bóng đen đang tiến lại nhanh chóng, lao vun vút qua gió cát, dần hiện rõ hình hài.

Đó là một con vật cưỡi, nhưng không phải loài lạc đà thấp bé, mà là một con Giác Long Mã cao lớn oai phong.

Gió bụi đầy trời dường như chẳng ảnh hưởng gì đến nó.

Nó bình thản bước đi dưới ánh mặt trời thiêu đốt, nhưng lại mang theo một luồng hơi lạnh se sắt.

Đúng, là hơi lạnh!

Khi con Giác Long Mã đen tuyền kia tiến lại gần, mọi người đều rùng mình như thể vừa chạm phải luồng khí lạnh căm từ bão tuyết vùng cực Bắc.

“Các người là mạo hiểm giả sao?”

Con Giác Long Mã dừng lại trước mặt thiếu niên tóc vàng.

Đến lúc này, mọi người mới chú ý đến cái bóng nhỏ nhắn trên lưng ngựa.

Một chiếc áo choàng đen tuyền bao bọc lấy toàn thân, ngay cả khuôn mặt cũng ẩn giấu dưới bóng tối của chiếc mũ trùm.

Nhưng giọng nói đó chắc chắn là của một cô bé.

Gặp phải cảnh tượng kỳ quái ở nơi quỷ quái này, mọi người đều kinh hãi không dám mở miệng.

Thiếu niên tóc vàng thầm nắm chặt chuôi đao trên lưng lạc đà, thấp giọng trả lời: “Chúng tôi là đoàn thương buôn đến từ Cảng Roglin, hiện đang trên đường đến Labeshir. Cô là ai? Là người hay thuộc loài Ma tộc?”

“Đoàn thương buôn sao?” Giọng cô bé có vẻ hơi vui mừng, “Các người có gì ăn không? Tôi muốn mua một ít, lâu rồi tôi chưa được ăn thịt.”

Thiếu niên nhíu mày, lặng lẽ lắc đầu: “Thức ăn và nước uống của chúng tôi cũng không còn nhiều, tôi rất tiếc.”

Từ trong áo choàng phát ra tiếng thở dài khe khẽ đầy thất vọng: “Hở... vậy sao. Được rồi, xem ra tôi lại chỉ có thể gặm bánh mì khô thôi.”

“Chỗ tôi còn một ít thịt khô.” Một giọng nói yếu ớt chen vào.

Cô gái ngồi trên lưng lạc đà đột ngột lên tiếng: “Tôi có thể đổi một ít cho cô.”

Alva ngẩng đầu nhìn người yêu, nhíu mày.

Hiện giờ họ đang bị vây khốn giữa hoang nguyên, mỗi mẩu thức ăn đều là bảo đảm để sống sót, cô định dùng mạng sống của mình để đổi lấy cái gì chứ?

Bóng đen cưỡi Giác Long Mã do dự một chút rồi thúc ngựa tiến lên.

Cô nghiêng đầu đánh giá Lucia một lượt.

Cô gái tái nhợt lấy ra một ít thịt khô được bọc trong miếng vải trên lưng lạc đà, đưa tới.

Bóng đen đưa cổ tay thanh mảnh ra khỏi áo choàng, nhận lấy bọc vải, rồi đặt một viên hồng ngọc lấp lánh vào tay Lucia: “Tiền trả cho các người này.”

Thế nhưng Lucia lại ngẩn người, lắc đầu: “Tôi không cần tiền.”

“Vậy cô muốn đổi lấy cái gì?” Bóng đen thắc mắc.

Cô gái lặng lẽ nhìn cô bé, im lặng hồi lâu mới trầm giọng nói: “Ngài có thể dẫn chúng tôi thoát khỏi vùng hoang nguyên này không? Chúng tôi muốn đến Labeshir.”

Khi giọng nói khẽ khàng ấy cất lên, tất cả mọi người có mặt đều nín thở vì kinh ngạc.

Ở cái tử địa mà người ta có thể vì một miếng ăn mà tước đoạt mạng sống của nhau này, họ theo bản năng đề phòng bất kỳ kẻ lạ mặt nào, nhưng không ngờ đây cũng chính là cơ hội để tự cứu lấy mình.

“Hóa ra các người bị lạc đường à?”

Người ngồi trên ngựa ngạc nhiên liếc nhìn sáu người với đủ loại biểu cảm, rồi cười khẽ.

“Được thôi, các người cho tôi đồ ăn, tôi dẫn các người ra ngoài.” Cô nói.

Sáu người đi theo con Giác Long Mã cao lớn, lầm lũi tiến bước trong hoang nguyên.

Cô bé quấn áo choàng đen giống như một khối băng vĩnh cửu, ngay cả dưới nắng gắt cũng tỏa ra hơi lạnh se sắt, khiến những đợt sóng nhiệt cuồn cuộn không thể xâm nhập.

Alva tuy không hiểu lý do, nhưng vẫn cố gắng để con lạc đà của Lucia bám sát theo cô bé.

Cô bé dường như cũng nhận ra ý định của anh, lẳng lặng kìm tốc độ ngựa lại để con lạc đà chậm chạp có thể theo kịp.

Cô bé cúi đầu, tỉ mẩn nhai những sợi thịt khô đét, dáng vẻ thanh nhã như một chú mèo nhỏ.

“Cảm ơn.”

Cô gái ngồi trên lưng lạc đà dường như cảm nhận được một tia mát lạnh, cuối cùng cũng hồi phục được đôi chút tinh thần, cúi đầu cảm ơn.

“Các người cho tôi đồ ăn, tôi dẫn các người ra ngoài, đôi bên cùng trao đổi thứ mình cần thôi, không cần cảm ơn đâu.” Gương mặt dưới mũ trùm dường như đang mỉm cười.

“Thật ra đây đều là những sợi thịt bò khô thô ráp, không có nước thì rất khó nuốt.”

“Dù sao cũng tốt hơn là cứ gặm bánh mì mãi, tôi lại không biết nấu ăn, lấy được nguyên liệu cũng chẳng làm được gì, nên có thịt khô thế này là vui lắm rồi.”

“Nếu có nguyên liệu tốt, tiểu thư Lucia sẽ làm ra những món ăn rất ngon đấy.” Thiếu niên thương nhân tóc vàng cũng nhận ra bầu không khí dễ chịu xung quanh cô bé, mỉm cười tiến lại gần. “Chỗ tôi vẫn còn giữ một ít muối mịn và hương liệu.”

“Nếu có cơ hội, xin mời mọi người nếm thử.”

Cô gái cũng mỉm cười, nhưng đột nhiên cô lại ho sặc sụa, ánh mắt rã rời như sắp ngất đi.

“Lucia, Lucia!” Alva lo lắng đỡ lấy cô, sờ trán thấy nóng ran, cô gái chỉ có thể nở một nụ cười nhợt nhạt với anh.

Người đàn ông nhìn về phía cô bé cưỡi ngựa: “Tiểu thư này...”

“Emilie, cứ gọi tôi là Emilie được rồi.” Cô bé vừa nhai thịt khô vừa nghi hoặc nhìn lại: “Cô ấy bị bệnh à?”

“Lúc trước bị đàn sói tấn công, Lucia đã bị thương. Giờ nếu không có thuốc, cô ấy khó lòng trụ vững được nữa. Tiểu thư Emilie, chúng ta còn cách Labeshir bao xa?”

“Với tốc độ hiện tại thì còn khoảng ba ngày nữa.” Emilie nhíu mày.

Với tình trạng của cô gái trước mắt này, có lẽ ngay cả đêm nay cũng không qua khỏi.

Cô khẽ nhai mẩu thịt khô trong miệng, nhìn người đàn ông cúi đầu tuyệt vọng sau khi nghe câu trả lời.

Cô gái khoác áo choàng nâu lặng lẽ ôm lấy vị hôn phu, dịu dàng an ủi anh.

Khi màn đêm buông xuống, nhóm sáu người tìm được một vị trí sau gò đất lớn để nhóm lửa.

Đêm trên hoang mạc hoàn toàn trái ngược với ban ngày, cái lạnh buốt giá như muốn thấm vào tận xương tủy.

Những cơn cuồng phong gào thét ngoài gò đất cuốn theo bụi bặm và sỏi đá, âm thanh thê lương như tiếng khóc than.

Emilie ôm gối ngồi xổm bên cạnh con Giác Long Mã.

Cuối cùng cô cũng bỏ chiếc mũ trùm xuống, để lộ lọn tóc dài màu bạc rủ xuống vai.

Dải lụa đen buộc tóc được thắt thành hình cánh bướm, khéo léo che đi đôi tai nhỏ nhắn đặc trưng của á nhân.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm trong vắt không một gợn mây.

Dáng vẻ ấy trông giống như một tiểu thư quý tộc trốn nhà đi chơi, cao quý và mang theo khí chất thuần khiết không vướng bụi trần.

Tuy nhiên, mọi người đều nhớ rõ cảnh cô một mình băng qua hoang nguyên.

Trực giác bẩm sinh của những kẻ đánh thuê mách bảo họ rằng, đây tuyệt đối không phải là một người có thể xem thường.

Có lẽ vì cùng là phái nữ, Alva đặt con lạc đà của mình bên cạnh Emilie, để Lucia dựa vào con vật hiền lành đó nằm xuống, còn bản thân anh và những người đàn ông còn lại ngồi ở phía bên kia đống lửa.

“Anh ta là người yêu của cô à?” Emilie nhìn người đàn ông vẫn luôn dõi mắt về phía này không rời.

Lucia ngẩn người một lát rồi mỉm cười: “Alva là vị hôn phu của tôi, chúng tôi cùng trốn khỏi quê hương đấy.”

“Bỏ trốn? Đã có hôn ước tại sao còn phải bỏ trốn?”

“Cha mẹ hứa gả tôi cho anh ấy từ khi tôi còn nhỏ, nhưng mấy năm trước gia tộc của Alva phá sản vì đầu tư thất bại vào cuộc viễn chinh của Giáo hội, cha tôi muốn tôi hủy hôn.” Lucia thấp giọng nói. “Tôi cầu xin Alva đưa tôi đi. Nếu gạo đã nấu thành cơm, cha tôi và những người khác muốn bắt tôi lấy người khác cũng không dễ dàng nữa.”

“Muốn gả cho anh ta đến vậy sao?” Emilie ngạc nhiên.

Nhìn ánh mắt tò mò của cô bé, Lucia bình thản gật đầu: “Vì anh ấy là một kẻ nhát gan mà, nếu tôi không chủ động một chút, anh ấy sẽ chạy mất thôi. Một đời người có thể gặp được mấy người mình thực lòng yêu thương chứ? Mẹ tôi đã bảo tôi từ khi còn rất nhỏ rằng, Lucia bé nhỏ à, sau này đừng bao giờ nghĩ rằng trao thân cho người ta là mình chịu thiệt, gặp được người mình thích thì cứ tiến tới, chuyện gì cần xảy ra thì cứ để nó xảy ra hết đi.”

“Người mẹ thật là mạnh mẽ...”

“Tiểu thư Emilie sau này gặp được người mình thích sẽ hiểu thôi, cái cảm giác bất kể anh ấy ở đâu, mình cũng đều muốn được ở bên cạnh.” Lucia dịu dàng nhìn lại người yêu, nở một nụ cười an ủi.

“Thật ra ban đầu chúng tôi định đến tiền tuyến kiếm một khoản tiền rồi về quê kết hôn, không ngờ lại gặp phải chuyện này.” Cô gái im lặng một lát, nói khẽ: “Hy vọng người tiếp theo anh ấy gặp sẽ yêu anh ấy nhiều hơn tôi một chút.”

Trong lòng Emilie chợt rung động.

Cô nhớ đến người phụ nữ luôn dằn vặt vì không thể làm tròn trách nhiệm người mẹ, bà ngồi trên xe lăn, dùng bàn tay thô ráp xoa tóc cô với nụ cười bình yên mà xa xăm.

Lúc đó, liệu bà cũng từng mong ước có một người khác thay thế mình mang lại hơi ấm cho cô không?

“Ngốc thật đấy.” Cô bé nhìn Lucia: “Nhưng anh ta cũng yêu cô mà. Cho dù thực sự có người yêu anh ta hơn cô, thì cũng chẳng ai thay thế được vị trí của cô trong lòng anh ta đâu.”

“Cô sẽ không chết đâu.” Cô nói chắc nịch.

Cô gái nghi hoặc nhìn cô bé.

Rõ ràng chẳng có căn cứ nào, nhưng trong câu nói nhẹ nhàng ấy lại chứa đựng một sức mạnh vô hình khiến người ta tin phục.

Tiếng sói hú từ xa vọng lại như một lưỡi dao xé toạc màn đêm, át cả tiếng gió rít gào.

Những người lính đánh thuê đang nghỉ ngơi lập tức kinh hoàng nhảy dựng lên, nhìn về hướng phát ra âm thanh.

“Ác quỷ! Ác quỷ đến rồi!”

“Bruce, câm miệng lại cho tôi! Yên lặng!”

Alva tuy cũng lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn trấn tĩnh nắm lấy chuôi kiếm bên hông, tiến lại gần hai cô gái.

“Lucia, mau dậy đi, xem ra đêm nay chúng ta không thể ở lại đây được rồi.”

“Ác quỷ gì cơ?” Emilie nhìn sáu người xung quanh đều đang hãi hùng, thắc mắc hỏi.

“Lũ ác quỷ điều khiển đàn sói! Đoàn thương buôn của chúng tôi khi xuất phát từ Cảng Roglin có đến hàng trăm người, nhưng trên đường đã bị đàn sói tấn công. Chúng ăn sạch tất cả những gì nhìn thấy, chúng tôi phải chạy trốn vào sa mạc này mới nhặt lại được một mạng.”

Alva đỡ cô gái yếu ớt lên lưng lạc đà, thế nhưng con vật hiền lành kia dường như đã ngửi thấy mùi nguy hiểm, mặc cho anh thúc giục thế nào cũng chỉ sợ hãi phục xuống đất, không chịu đứng dậy.

Con Giác Long Mã cao lớn cũng đứng dậy theo tiếng sói hú, bất an khịt mũi.

“Ở đằng kia!” Người lính đánh thuê tên Bruce run rẩy chỉ về phía sau cô bé.

Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng tay anh ta.

Trong bóng đêm mịt mù, mấy bóng đen đang rón rén tiến lại gần, gần như không phát ra tiếng động nào.

Dưới ánh trăng lờ mờ, thấp thoáng những cái đuôi to dài rủ xuống và khuôn mặt dữ tợn của một bầy sói đói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!