Chương 2 Lớp trang điểm vỡ lòng - U ám đến mấy cũng hóa dễ thương
1
"Cậu nói muốn trở nên dễ thương, nhưng cụ thể là muốn như thế nào?"
Cuộc thảo luận coi như cũng kết thúc êm đẹp (?), tôi vừa bước xuống cầu thang vừa đặt câu hỏi.
Để đổi lấy việc giữ kín bí mật, tôi sẽ chịu trách nhiệm lên kế hoạch "cải tạo" Kokone, giúp cô ấy trở nên dễ thương hơn. Nhưng chuyện này nói thì dễ chứ làm mới khó. Trong một từ "dễ thương" chứa đựng vô vàn những khả năng.
Trước câu hỏi của tôi, Kokone đờ đẫn nhìn vào khoảng không với vẻ mặt trống rỗng.
"Như thế nào ư... muốn, trở nên dễ thương, ạ...?"
Hỏng rồi. Tư duy đình trệ luôn rồi.
"Này nhé, dễ thương cũng có nhiều loại lắm đúng không? Kiểu ngọt ngào? Hay là ngọt ngào pha cá tính? Hay là kiểu Ulzzang đang hot gần đây?"
Nếu là "dễ thương" kiểu Girly-Feminine thì sẽ thiên về ngọt ngào, còn nếu thêm chút Cool ngầu hay Casual vào để cân bằng thì sẽ ra chất Ngọt-Ngầu. A, nhưng mà trang điểm phối đồ hoàn toàn theo kiểu Cá tính để hướng tới vẻ đẹp vừa ngầu vừa dễ thương cũng được, hay là kiểu trang điểm thời trang Ulzzang như idol Hàn Quốc cũng...
Trong đầu tôi, các khái niệm "dễ thương" đang chạy đua tất bật, nhưng có vẻ chưa đến một phần mười trong số đó truyền tải được đến Kokone.
Ngọt..., cay...? Sau khi lầm bầm trong miệng, cô ấy phán:
"A, vậy cho tớ một suất cay vừa đi."
"Cậu tưởng tôi là quán cà ri đấy à?"
"Không, tôi đâu có bảo cậu gọi món đâu. Ngọt với Cay nghe còn lọt tai chứ Ulzzang thì liên quan quái gì đến cà ri."
"T-Tại, tớ tưởng đâu có loại cà ri sành điệu nào đó mà chỉ dân hướng ngoại mới biết..."
"Làm gì có."
Vừa thầm bắt bẻ, tôi vừa giải thích ngắn gọn lại các khái niệm "dễ thương" vừa chạy qua não lúc nãy, nhưng Kokone chỉ "hưm" một tiếng, rên rỉ vẻ bất mãn.
"...Hay nói đúng hơn là mấy từ chuyên ngành đó? Kiểu như cậu dùng mấy từ đó với cái vẻ mặt như thể đối phương đương nhiên phải biết thì làm khó người ta quá. Hay nói cách khác là cái kiểu tinh tế hay quan tâm người khác ấy? Việc thiếu vắng mấy cái đó chẳng phải ra dáng kẻ hướng nội u ám lắm sao?"
"Sao tự nhiên cậu bắn rap chỉ trích tôi ghê thế!? Kẻ u ám là cậu mới đúng chứ!"
"A, a! Cậu lại lấy từ u ám ra để chế giễu tớ...!"
"Câu vừa rồi là cậu gài tôi nói đấy nhé! Aaaa thiệt tình phiền phức quá đi."
"Phiền, phiền phiền, cậu vừa bảo tớ là kẻ u ám phiền phức đấy à...!?"
"Chính là cái chỗ đó đấy!"
Tại Kokone cứ hở ra là gây sự nên câu chuyện và bước chân của cả hai mãi chẳng tiến triển được bao nhiêu, rốt cuộc chúng tôi về đến lớp ngay sát giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng.
"Vậy chuyện bàn bạc để đến tan học nhé."
Tôi vừa nói vừa nhìn về phía Kokone, nhưng vừa bước vào lớp, cô ấy đã dứt khoát tách ra xa khỏi tôi, lẳng lặng ngồi vào chỗ của mình.
Ơ, bơ tôi luôn à? Lúc nãy còn là một "khách hàng" lắm mồm phiền toái thế mà?
Hết cách, tôi đành ngồi vào chỗ thì điện thoại trong túi rung lên.
Nhìn xem, là tin nhắn từ Kokone, người mà tôi vừa trao đổi LINE lúc nãy (để đề phòng nên tôi chưa thêm cô ấy vào nhóm lớp).
"Vâng."
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một từ. Vâng, là cái gì?
...A, là trả lời cho câu "Chuyện bàn bạc để đến tan học nhé" lúc nãy hả!
Vậy thì nói bằng miệng giùm cái đi!
Có vẻ như sự trách móc không lời của tôi đã truyền tới, Kokone liếc nhìn tôi một cái đầy vẻ ái ngại, rồi lại cắm cúi gõ gì đó vào điện thoại.
"Nếu nói chuyện với Hoshimi-kun trong lớp thì mọi người sẽ nghĩ là 'Con nhỏ u ám đó bình thường chẳng nói chuyện với ai mà tự nhiên nói nhiều thế, tởm vãi', nên là tớ xin kiếu."
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy."
Không nhưng mà cái văn bản đậm chất u ám này nói nhiều ghê nhỉ. Thôi kệ cậu đấy.
~*~
Rốt cuộc, cho đến tận khi tan học, tôi và Kokone không nói với nhau một lời nào.
Mắt cũng chẳng chạm nhau. Tình hình thế này khiến tôi thậm chí còn nghĩ, hay là chuyện hồi sáng chỉ là một giấc mơ?
Tuy nhiên, bằng chứng cho việc đó không phải là mơ đã hiện lên trên màn hình điện thoại ngay sau khi giờ sinh hoạt kết thúc.
Là Kokone.
"Cùng về đi ạ."
A, cái này thì lại được à.
Cuối cùng thì cũng được phép bắt chuyện rồi nhỉ.
Tôi cầm ba lô đứng dậy, nói với người ngồi bàn bên cạnh.
"Vậy về thôi nào."
"...!!?"
"Ơ, gì đấy."
Chẳng biết sốc vì cái gì mà Kokone làm ra vẻ mặt như thể vừa bị phản bội đau đớn lắm.
...A, chẳng lẽ vẫn chưa nên bắt chuyện nhỉ? Không nhưng mà lẳng lặng đi về cùng nhau thì cũng kì cục lắm chứ?
"Êi Jirou. Đang về thì tạt qua đâu đó không?"
Trong lúc tôi đang nghiêng đầu thắc mắc nhìn Kokone vẫn đang đông cứng không nhúc nhích, thì Orito đi tới.
"Ủa, Orito, hôm nay không đi làm thêm à?"
"Hôm nay được nghỉ. Thế nên mới rảnh nè."
"Ra vậy. Nhưng xin lỗi nhé, hôm nay không được rồi."
"Gì đây, có hẹn trước rồi hả?"
"Cũng không hẳn là hẹn trước, nhưng mà tôi về cùng Kokone-san."
"...!!?"
Vừa nói tôi vừa quay lại nhìn Kokone, cô ấy lại đang trưng ra cái bộ mặt "Tên này... phản bội mình...!?"
Không nhưng mà là sự thật còn gì...
"Với Kokone-san á? Hai người thân nhau từ bao giờ thế?"
"Ưm, chắc là từ giờ chăng?"
Tôi trả lời xong thì thấy ở góc tầm nhìn, Kokone đang ném cho tôi một tia nhìn chứa đầy oán niệm kiểu "Tớ tuyệt đối không bao giờ thân thiết với cậu đâu...!"
Có cần phải giận dữ thế không? ...Mà thôi ngay cái trò giao tiếp bằng biểu cảm đó đi.
"Ra thế. Vậy hẹn lần sau nhá. Kokone-san, nhờ cậu trông chừng Jirou nhé."
Cuối cùng, Orito vẫy tay với nụ cười nhăn nhở đầy ẩn ý.
Kokone bị gọi tên bất ngờ nên làm ra cái mặt như loài cá bị thổi hơi vào mang. Sắp ngửa bụng lên trời rồi à?
"A rế? Orito, chẳng lẽ cậu bị lẻ loi hả? Có muốn bọn này cho về cùng không?"
Từ đằng xa, Ibu đang cười nói vui vẻ với đám bạn cất tiếng trêu chọc. Orito giả bộ làm mặt phiền phức, nhưng khóe miệng lại giãn ra và bước về phía đó.
"Hả? Lẻ loi gì, là 'độc hành đại hiệp' đấy nhé. Một mình thì tôi tận hưởng kiểu một mình, nhá."
Nhìn Orito không chút ngại ngần bước vào giữa vòng tròn của đám con gái, không khí xung quanh bỗng chốc trở nên rực rỡ hẳn.
"Ê, vậy đừng có lại đây."
"Đằng ấy bắt chuyện trước mà! Nè, nhỏ này khắt khe với tớ quá vậy?"
Thấy Orito pha trò tìm kiếm sự đồng tình, đám đông xung quanh bật cười với tông giọng cao hơn hẳn so với lúc chỉ có toàn con gái.
Orito tính tình cởi mở dễ gần nên được cả nam lẫn nữ đánh giá tốt. Ngoại hình và lời nói trông có vẻ hơi bảnh chọe một chút, nhưng tôi cảm thấy cậu ta cố tình làm vậy vì kiểu nhân vật đó dễ khuấy động bầu không khí ở bất cứ đâu. Trái với vẻ bề ngoài, cậu ta là một kẻ khá nhạy bén với những thay đổi tinh tế trong quan hệ giữa người với người.
"Mà Orito-kun rảnh thì đi chơi chung đi. Bọn này đang rủ nhau đi Karaoke nè. Nhỉ, Ibu?"
"Thật á? Đi karaoke với con gái, ngon!"
...À không, chắc chỉ là thằng hám gái thôi.
Nhóm người ồn ào náo nhiệt đó còn kết nạp thêm vài cậu con trai khác, tạo thành một bầu không khí lễ hội nho nhỏ.
"Mấy ông con trai ồn ào quá! Ai muốn đi cùng thì cứ tự nhiên!"
Cuối cùng, với tiếng hô của Ibu, cả nhóm túm tụm lại rồi kéo nhau ra khỏi lớp.
"A, vậy nhé, Hoshimi!"
"Ờ, mai gặp nhé."
Lúc rời đi, tôi vẫy tay đáp lại Ibu đang vẫy tay từ trong đám đông, rồi quay sang nhìn người bên cạnh thì...
"...Làm cái gì đấy?"
Kokone đặt ba lô lên bàn, rồi gục mặt xuống nấp sau cái bóng của nó. Chết rồi à?
"Cái năng lượng của dân hướng ngoại gắt quá làm tớ say rồi ạ...!"
Kokone lồm cồm bò dậy rên rỉ. Nói nghe cứ như say xe ấy nhỉ?
"Người ngoài nhìn vào thì thấy cái hành động đậm chất u ám của cậu mới gắt đấy."
"Đ-Đứa u ám thì có làm hành động u ám cũng đâu có gây phiền phức cho ai đâu nên là được mà...!"
Rời khỏi lớp học không còn ai, vừa đi song song ngoài hành lang Kokone vừa đớp lại tôi. Gì đây trời. Chihuahua chỉ hung dữ với mỗi chủ nhân à? Mà ai là chủ nhân chứ.
"Thì dân hướng ngoại cũng đâu có gây phiền phức cho ai đâu?"
"K-Không đâu ạ! Việc dân hướng ngoại cứ tung rắc cái bầu không khí kiểu 'chúng tôi đang tận hưởng cuộc đời vui vẻ thế này mới là chính nghĩa', sẽ làm cho những kẻ u ám xung quanh như tớ tuyệt vọng nghĩ rằng 'bản thân không được như thế đúng là đồ u ám rác rưởi cặn bã'...! Chẳng phải là đại phiền phức sao...?"
"Đừng có đổ lỗi cái tư duy hèn mọn của mình cho người khác chứ."
Mà không quan trọng lắm, nhưng cứ hễ xung quanh không có người là nhỏ này nói nhiều kinh khủng.
"Đ-Đ-Đấy, cậu lại ra vẻ chính nghĩa rồi tung cú đấm đạo lý...! Chẳng lẽ làm điều đúng đắn thì ngon lắm sao? Người hèn mọn thì đáng chết sao?"
"Tôi đâu có nói thế. Tôi cũng chẳng định trách cứ chuyện cậu hèn mọn, nhưng tôi đang bảo việc tìm kiếm nguyên nhân từ người khác là không tốt."
"...Ư! Lại cú đấm đạo lý! Cậu hành hạ một đứa u ám yếu thế hơn mình vui lắm sao...!? Đ-Đây là bạo hành gia đình rồi đấy!"
"Chúng ta có quan hệ 'người một nhà' từ bao giờ thế?"
"Th-Thì là, vì bây giờ tớ sắp đến làm phiền nhà Hoshimi-kun mà."
"Ủa, cậu đến nhà tôi á?"
"Vâng."
Rõ ràng đến lúc tan học chẳng nói với nhau câu nào mà sao câu chuyện tiến triển xa thế. Tại sao?
"Đến làm gì?"
"Thì là, hồi sáng cậu có hỏi 'Cụ thể muốn dễ thương như thế nào' còn gì. Cái đó ấy, trong giờ học tớ đã suy nghĩ suốt..."
"À, ừ. Rồi sao?"
Câu chuyện lại nhảy cóc nữa rồi. Mà lo học hành đàng hoàng đi chứ? Kết quả bài kiểm tra nhỏ hôm nọ, vì ngồi bên cạnh nên tôi lỡ nhìn thấy chút xíu, điểm số cũng khá đấy chứ?
Thấy tôi có chút lo lắng về thái độ học tập thường ngày, Kokone lấy hơi nói:
"T-Tớ muốn trở thành Hoshimi-kun!"
"Gì cơ?"
Cô bé này lại bắt đầu nói mấy điều khó hiểu rồi.
"Thế nên là, tớ muốn giống như Hoshimi-kun lúc giả g..."
"Woa a a a a!? Giả... Giả vờ chạy đà hả!? Kiểu lấy đà chạy thật nhanh ấy hả!"
Dù là đã tan học nhưng ngoài hành lang vẫn còn lác đác người qua lại, tôi lớn tiếng ngắt lời và hoảng hốt áp sát Kokone khi cô nàng định ném cái từ khóa "Giả gái" ra giữa thanh thiên bạch nhật.
"Ư, đừng có tự nhiên hét toáng lên thế chứ...!"
Kokone cằn nhằn với vẻ mặt như muốn nói "làm phiền hàng xóm quá đấy". Cái miệng nào đang nói đấy hả?
"Cái con này...! Nè, cậu nhớ rõ nội dung hợp đồng chứ? Cậu đã bảo sẽ giữ bí mật rồi mà?"
"L-Lúc nãy cậu mới định nói 'cái con này' đúng không nhể ặc..."
"Giờ chuyện đó không quan trọng. Là-hợp-đồng-đó-biết-chưa."
"...Hơ hâng hiểu hôi."
Bị tôi nhéo má cảnh cáo, Kokone cuối cùng cũng chịu im lặng. Tương lai bất an thực sự đấy? Bình thường chẳng nói chuyện nên không biết, cái lưỡi của nhỏ này nhẹ và dẻo hơn tôi tưởng nhiều?
"...Vì quá sức bất an nên từ giờ trở đi dù có hai người thì cứ nhắn tin qua LINE đi."
Cảnh tượng hai đứa đi song song mà không nhìn mặt nhau, cứ cắm mặt vào bấm bấm điện thoại trông y hệt cái kết cục của lũ trẻ hiện đại ương bướng. Tôi ghét thế lắm, nhưng giảm thiểu rủi ro bị lộ bí mật với xung quanh thì vẫn hơn.
"Ơ, ở khoảng cách nói chuyện bình thường được mà lại nhắn tin qua điện thoại, không thấy mệt sao ạ...?"
"Đừng có mà nói leo!"
"Cái đó, cậu bỏ kiểu gọi trống không đó được không ạ...? Quan hệ của bọn mình, vẫn chưa thân mật đến mức đó đâu nhỉ...?"
"Cái kẻ đùng đùng đòi đến nhà người khác đừng có mà nói!"
"A, nhắc mới nhớ, là về chuyện tại sao lại đến nhà ấy."
"Bẻ lái câu chuyện cứ như chưa từng có gì xảy ra ha..."
Thái độ trong lớp và thái độ đối với tôi khác biệt một trời một vực. Thế này là thân mật lắm rồi còn gì.
Thấy tôi chán nản vì sự chênh lệch nhiệt độ, Kokone bắt đầu hùng hồn diễn thuyết kèm theo đủ loại điệu bộ tay chân.
"Cái sự 'dễ thương' lý tưởng mà tớ nghĩ đến là giả g... à không, ừm, là hình dáng 'sau khi thay đồ' của Hoshimi-kun ạ...! Tớ muốn trở nên giống như Hoshimi-kun...! Cho nên,"
Nhìn bộ dạng nói năng lắp bắp cùng cử chỉ tay chân phóng đại trông y hệt con thú nhỏ đang dọa nạt, tôi cuối cùng cũng lờ mờ đoán ra điều cô ấy định nói.
"Ra là vậy, tức là cậu muốn xem tôi 'thay đồ' ở nhà như thế nào chứ gì."
"Đ-Đúng thế ạ!"
Hình như lúc nãy lại suýt nói từ giả gái, nhưng mà đã sửa lại vào phút chót nên thôi bỏ qua đi.
Dù vậy, cái sự "dễ thương" lý tưởng lại là hình dáng giả gái của tôi sao. Bảo không vui thì là nói dối, nhưng cảm xúc hơi phức tạp một chút. Nhất là khi nghe khẩu khí đầy nhiệt huyết của Kokone, tôi cảm nhận được cô ấy thực sự nghĩ như vậy. À thì, cũng không thấy tệ lắm đâu nhé?
"...Mà? Nếu Kokone-san đã nói đến thế? Thì tôi 'thay đồ' cho xem cũng chẳng sao? Cho cậu thấy thế nào là 'dễ thương' cũng được thôi?"
"A, ơ kìa!? Tớ còn chưa nói hết mà đã Ok rồi ạ? Tớ còn tưởng là phải cố gắng thuyết phục lắm cơ..."
"Được rồi, việc thiện chớ để lâu! Về nhanh nào!"
"Ơ, a, sao tự nhiên cậu hăng hái quá vậy...?"
"Thì vốn dĩ đó là việc tôi thích làm mà."
"...Ơ, chẳng lẽ chuyện bị lộ giả gái, cậu không để tâm lắm à...?"
"Để tâm kinh khủng khiếp luôn nhé! Thế nên mới bảo cậu giữ bí mật còn gì!"
"Hả... tớ nói cái này thì hơi kỳ, nhưng mà lựa chọn nghỉ giả gái thì sao...?"
"Không bao giờ có chuyện đó nhé!"
"Tr-Trả lời ngay lập tức...! Tinh thần thép à..."
Tôi hối thúc Kokone đang ngớ người ra, rồi cả hai cùng rời khỏi trường.
2
"Tôi về rồi đây."
"X, xin làm phiền ạ..."
Tôi mời Kokone - người đang thì thầm bằng cái giọng siêu nhỏ trong khi rón rén nhòm vào trong nhà qua khe cửa - bước vào.
Tôi cất tiếng gọi vọng vào phòng khách nhưng không có tiếng trả lời. Chị gái Kazuki của tôi hễ ở nhà là chiếm cứ cái ghế sofa phòng khách, nên e là đi vắng rồi.
"Hôm nay trong nhà có vẻ không có ai nên cứ vào tự nhiên đi."
"...!!? K-Không có ai cơ."
"Chị tôi lên đại học rồi toàn đi chơi tối ngày, bố mẹ cũng đi làm về muộn, nên chắc đến tối là chẳng có ai về đâu."
"Kho-khoan khoan khoan cái triển khai này không phải hơi nhanh sao ạ...? Bọ-bọn mình đâu phải mối quan hệ kiểu đó đâu chứ...!"
"? Chính cậu bảo muốn đến nhà tôi mà."
"Nh-Nhưng mà, nghĩ kỹ lại thì tớ mới lần đầu vào nhà con trai nên bình thường là sẽ hơi..."
"Căng thẳng à?"
Thấy dáng vẻ Kokone đứng ngay cửa ra vào, tay ôm lấy ngực, tôi lỡ thấy cũng hay hay, thì...
"...Buồn nôn quá ạ."
"Từ từ từ từ."
Hóa ra là buồn nôn thật nên mới ôm ngực. Ê, túi bóng! Hay là nhà vệ sinh!?
~*~
"...Trà nước đạm bạc thôi."
"A, cảm ơn, đừng bận tâm..."
"Bình tĩnh chưa?"
Tạm thời tôi dẫn cô ấy vào phòng khách, cho ngồi thư giãn trên ghế sofa vài phút, cuối cùng Kokone cũng có vẻ bình tĩnh lại đủ để nói chuyện bình thường. Dù vậy trông vẫn còn căng thẳng lắm, tay cứ bồn chồn nghịch nghịch mấy lọn tóc xoăn gợn sóng tự nhiên.
"A, vâng, cũng tạm... xin lỗi, tớ lại để cậu thấy chỗ khó coi rồi."
"Cái đó thì, tôi thấy nhiều rồi nên cũng chẳng sao."
"!? Tớ, ể, tớ là cái đứa khó coi đến thế sao!? Hả...! Có phải từ nãy đến giờ trong bụng cậu vẫn luôn cười nhạo tớ là 'Con nhỏ này đúng là đứa u ám rác rưởi' đúng không!?"
"Tôi đâu có nói đến mức đấy. Cậu bị hoang tưởng bị hại nặng quá rồi đấy."
"Được thôi ạ... đằng nào tớ cũng là đứa u ám mà... đứa u ám sẽ ngoan ngoãn đi về đây ạ."
"Đến làm gì thế không biết."
Tôi giữ Kokone lại khi cô nàng định đứng dậy xốc lại ba lô. Đến giờ mới chỉ suýt nôn, uống trà rồi tự ti thôi đấy? Mấy cái đó thì về nhà mình mà làm.
"A, đúng rồi...! Chưa in sâu dáng vẻ giả gái của Hoshimi-kun vào đôi mắt này thêm lần nữa thì tớ chưa về được...!"
"Cách nói nghe tởm thế."
"Q-Quá đáng!?"
"Đùa thôi, đùa thôi."
...Cũng không hẳn là đùa, nhưng câu chuyện mãi chẳng tiến triển nên tạm thời kết thúc màn tấu hài ngây ngô này ở đây vậy.
"Vậy thì làm thế nào đây. Muốn xem từ công đoạn trang điểm không?"
"M-m-muốn xem ạ... Á ui!?"
"Bình tĩnh đi."
Nghe đề nghị của tôi, Kokone cắn vào lưỡi liên tục, rồi trong lúc chồm người lên theo quán tính đã đập đầu gối vào bàn làm đổ cả cốc trà. Hăng hái quá mức làm tôi hơi ớn rồi đấy...
"Vậy mặc đồng phục nam sinh mà trang điểm thì cũng kỳ, tớ đi thay đồ mặc nhà một chút đã nhé. Cậu bình tĩnh ngồi chờ đi."
Lau chỗ trà bị đổ xong, tôi để Kokone chờ ở phòng khách rồi lui về phòng mình một lát.
Tôi thay bộ đồng phục nam sinh ra, mặc vào chiếc áo phông rộng rãi và quần short, rồi mang theo hộp trang điểm, gương, và cả tóc giả ra khỏi phòng. Sau đó, tôi ghé qua phòng rửa mặt rửa sơ mặt mũi rồi quay lại phòng khách thì...
"Để cậu đợi lâu."
"...!! Ui da, cái, đầu gối này...!"
Kokone đang ngồi thu lu ở góc ghế sofa, thấy tôi bước vào thì giật mình, theo đà lại đập mạnh đầu gối vào bàn cái "Rầm". Cô nàng đang ôm gối trừng mắt nhìn nó đầy oán hận, nhưng đó là một bộ phận cơ thể cậu mà? Kiểm soát cho tử tế đi chứ?
Vừa ngán ngẩm với một Kokone cả đời chắc chẳng bao giờ điềm đạm nổi, tôi vừa đặt hộp trang điểm lên bàn và lấy mỹ phẩm ra.
Dù đã trang điểm bao nhiêu năm nay, nhưng đây là lần đầu tiên tôi để cho bạn cùng lớp nhìn thấy bộ dạng đó. Hơn nữa, tôi lại định cho người đã khen tôi giả gái dễ thương xem toàn bộ quá trình để đạt được điều đó. Cứ như bị lây cái sự thiếu điềm tĩnh của Kokone, tự nhiên tôi cũng thấy hồi hộp.
"Nào, vậy thì bắt đầu trang điểm nhé! Đầu tiên là lớp nền..."
Tôi vỗ tay cái bộp để lấp liếm nhịp tim đang đập thình thịch, rồi bắt đầu trang điểm.
~*~
"...Và, cuối cùng là tô son... ưm... Xong rồi! Hoàn thành!"
Tôi tiến hành các bước trang điểm như mọi khi, tô nhẹ thỏi son của Jill, rồi hướng về phía gương nhếch khóe miệng kiểm tra lại dung nhan.
Làn da trắng trẻo và đàn hồi như kẹo dẻo marshmallow, đôi má phớt hồng phấn nhẹ nhàng. Vùng mắt được nhấn thêm bọng mắt đầy đặn trên nền hồng nhạt, kết hợp với đôi môi căng mọng bóng bẩy nhờ thỏi son yêu thích, tất cả đều hoàn hảo.
Ừm, hôm nay mình cũng là nhất!
"Kiểu trang điểm thường ngày của tớ là thế này, thấy sao? Dễ thương chứ? ...Mà quái, cái gì thế kia."
Đội bộ tóc giả lên để hoàn tất rồi quay lại (hôm nay tôi không tạo kiểu tóc nên để tóc thẳng mượt), đập vào mắt tôi là khuôn mặt đờ đẫn của Kokone. Cứ chốc chốc lại làm mặt hư vô là sao? Thói quen à?
"Này này, Kokone-san?"
"...Hả!?"
Tôi huơ huơ lòng bàn tay trước mặt, vỗ tay cái bép, rồi dùng đuôi tóc giả cù vào má, cuối cùng cũng làm cho ý thức của cô nàng tỉnh lại.
"...Á mặt gần quá!? Ớ, khoan, không chịu nổi đâu ạ!? ...Á hự."
Vừa mới tỉnh lại, mặt Kokone đã đỏ bừng lên. Cô nàng lấy hai tay che mặt như muốn trốn khỏi khuôn mặt tôi đang ghé sát vào, ngửa người ra sau rồi mất đà lăn lông lốc từ trên ghế sofa xuống đất. Bận rộn ghê ha.
"...Có sao không đấy?"
Tôi định đưa tay ra đỡ dậy, nhưng Kokone cứ nằm lăn quay trên sàn, ngoảnh mặt đi rên rỉ.
"H-Hàng thật kìa..."
"Gì cơ?"
"L-Là Jill-chan hàng thật kìa..."
"Đừng có gọi là Jill-chan nữa được không?"
Bị gọi bằng cái tên giả mà lúc trước buột miệng xưng ra khiến sống lưng tôi ngứa ngáy. Mà hàng thật là cái gì chứ.
"Lúc nãy tớ còn ngờ ngợ không biết Hoshimi-kun có thật sự là Jill-chan hay không... nhìn tận mắt thế này đúng là khủng khiếp... Thôi tiêu tớ rồi, không chịu nổi..."
"Từ nãy đến giờ cứ không chịu nổi là sao?"
Có chỗ nào kỳ lạ sao? Bản thân mình thấy trang điểm dễ thương như mọi khi mà. Tôi vừa nghĩ vừa nhìn vào gương thì...
"Tại vì là, khuôn mặt dễ thương lý tưởng, đang ở ngay trước mắt... Ha, không được, không dám nhìn..."
Kokone giãy đành đạch như con sâu sắp chết, giọng nói thều thào đứt quãng. Vãi thật.
...Hửm? Nói vậy tức là?
Bỗng nhận ra lý do cho hành động kỳ quặc của Kokone, tôi chăm chú nhìn cô nàng đang nằm lăn lóc che mặt trên sàn.
Nhìn chằm chằm.
Nhìn chằm chằm.
Nhìn chằm... A, vừa nãy mới lén nhìn qua kẽ tay kìa! Vừa nghĩ xong thì cánh cửa ngón tay đã đóng sầm lại với tốc độ kinh hoàng! Vừa lén nhìn đấy nhé!? Có che thì tớ cũng thấy rồi nhé?
"Nè, Kokone-san. Chẳng lẽ là..."
Tôi rời khỏi sofa, ngồi xổm xuống ngay bên cạnh Kokone và hỏi. Cố tình nhấn nhá bằng chất giọng như đóa hoa khả ái rung rinh trong gió, thật chậm rãi.
"...Chẳng lẽ, cậu đang ngượng đấy à?"
Hự, có tiếng gió rít qua cổ họng, Kokone hoàn toàn ngừng hoạt động.
"..."
Kiên nhẫn chờ đợi phản ứng, tấm màn che mặt của Kokone rón rén mở ra, lộ ra khuôn mặt đỏ bừng như bạch tuộc luộc. Do lăn lộn trên sàn nên tóc tai rối bù, trên vầng trán lộ ra còn lấm tấm mồ hôi.
E hèm! Ngại thật kìa, ngại quá trời quá đất luôn!
Vãi, giả gái bao năm nay, lần đầu tiên thấy phản ứng này làm tôi không nhịn được cười tủm tỉm.
"...Mặt, đỏ hết rồi kìa?"
"~~~!!?"
Tôi vừa cười tươi nói thế, Kokone lại xoẹt cái lấy hai tay che kín mặt. Thấy cảnh đó khóe miệng tôi tự động nhếch lên. Cứ đà này khéo cô nàng xỉu mất thôi?
Nhưng mà vui quá nên tớ chưa dừng lại đâu nha!
"Nè nè, sao thế? Người bảo muốn xem tớ giả gái là Kokone-san mà. Không xem nữa à? Nào, giờ đang được xem thỏa thích ở cự ly gần đấy?"
"Ư hự... thì, thì đúng là vậy nhưng mà... haaaaa"
"Đúng rồi, hít sâu vào bình tĩnh lại nào... Bình tĩnh chưa? Vậy thì hây, bỏ tay ra nào."
Ngay lúc Kokone rụt rè bỏ tay ra, tôi cũng dang rộng hai tay bên má mình, nhoẻn miệng cười.
"Á á á á á á á á!!?"
"Hét thảm thiết thế!?"
"C-C-Cậu định giết người đấy à!?"
"Không nhưng mà nếu chết thì trong trường hợp này là chết vì cái gì?"
"Chết vì trụy tim đấy ạ!"
"...?"
"A a a a đừng có nghiêng đầu nữa đi mà a a a a! Thảo mai quá đi...!"
Rốt cuộc cô nàng bắt đầu đấm thùm thụp xuống sàn nhà. Vãi thật.
"Ra thế, nếu Kokone-san ghét đến vậy thì tớ đi tẩy trang đây nhé?"
"Ơ."
Kokone ngẩng phắt lên vẻ tiếc nuối, thấy vậy...
"Đùa đấy?"
"Hự!!?"
Tôi nghiêng đầu một góc đầy vẻ "thảo mai" đáng yêu rồi mỉm cười trêu chọc, cô nàng liền phát ra cái tiếng như con gà bị bóp cổ từ trong họng.
"A ha ha ha, bị lừa rồi nhé?"
Bộ dạng dao động thú vị đến mức tôi bật cười khanh khách. Trêu chọc vui ghê!
Kokone trừng mắt nhìn tôi đầy oán hận qua kẽ ngón tay, miệng lầm bầm bắn rap.
"D-D-Dám lừa tớ nhé...? Nhưng mà cái mặt hơi xấu tính lúc nãy với nụ cười ngây thơ giả tạo bây giờ đều siêu cấp dễ thương... Muốn bị lừa cả đời quá..."
"Hả? Cả đời gì chứ, bọn mình đâu có phải mối quan hệ kiểu đó đâu nhỉ?"
"~~~~!!?"
Nhỉ? Tôi ghé sát mặt vào, mắt Kokone quay mòng mòng, phát ra những âm thanh không thành tiếng. Không chỉ mặt mà đến tai cũng đỏ lựng, cảm giác như sắp bốc hỏa đến nơi.
"K-Kiểu quan hệ đó, là, là là là kiểu gì...?"
"Hưm? Quan hệ kiểu gì nhỉ?"
Tôi chống tay lên cằm giả bộ ngây ngô đáp, Kokone hự một tiếng, ôm chặt lấy vùng tim. Chết thật hả? Chết vì đốn tim?
"Thảo... mai quá đi...!"
"A ha ha ha, phản ứng của Kokone-san dễ thương thật đấy!"
Phản ứng quá đỗi đáng để trêu chọc khiến tôi lỡ miệng nói ra suy nghĩ thật lòng.
"D-D-Dễ...!? Không hề dễ thương chút nào hết...!"
Chắc là không thở nổi nữa rồi, tiếng hét nghe khàn đặc cả đi.
"Ê, dễ thương mà?"
"Không dễ thương chút nào hết...!"
"Đâu có, mặt đỏ bừng lên vì ngại thế này, dễ thương mà!"
"!!?"
Vừa cười tôi vừa vươn đầu ngón tay khẽ chọc vào má Kokone đang đỏ ửng, cô nàng liền áp tay lên má như bị bỏng.
Theo đà đó, ánh mắt của cô gái đang cúi gằm mặt và ánh mắt của tôi chạm nhau cái "bép".
"...Ư."
Bị đôi mắt ướt át nóng bỏng nhìn chằm chằm qua mái tóc mái rối bời, tôi giật mình tỉnh lại. Ngay khoảnh khắc đó, những điều tôi chưa từng để ý bỗng trở nên rõ mồn một.
Khoảng cách khuôn mặt gần đến mức sắp chạm vào nhau, đôi má ửng hồng của Kokone, và hơi thở nóng hổi đứt quãng lọt qua kẽ môi cô ấy.
...Thấy vui nên hùa theo, nhưng hình như, tôi hơi quá đà rồi thì phải?
Trong tích tắc, vùng xương gò má tôi nóng bừng lên. Uổng công tôi đã đánh má hồng để tạo cảm giác sắc hồng tự nhiên, giờ thì hỏng bét rồi.
Mà khoan, tôi lại đi khen con gái là "dễ thương" liên mồm như thế... bình tĩnh lại thấy xấu hổ vãi chưởng!?
Trong lúc nỗi giận dữ với bản thân và sự xấu hổ đang bùng nổ trong não, thì vút một cái, một cái bóng đổ xuống góc tầm nhìn.
"Hả."
Cái bóng đó tạo ra bởi bàn tay của Kokone đang vươn về phía này. Ơ, gì?
Ơ, hình như cậu ấy định chạm vào má tôi?
Tôi quên béng mất việc lúc nãy mình vừa chạm vào má Kokone, bỗng nhiên trở nên bối rối. Định làm gì thế!?
Bàn tay ấm áp khẽ ôm lấy gò má của tôi, người đang nhắm tịt mắt lại theo phản xạ...
...Không hề ôm, mà là đẩy mạnh má tôi ra phía sau cái "Mạnh!".
"...Ấy, Kokone-san?"
"D-D-Dùng cái mặt dễ thương đó để khen người ta dễ thương liên tục làm ơn dừng lại đi ạ...! Đ-Điên hết cả đầu mất thôi!?"
"À ừm, xin lỗi nhé?"
Cách nổi đóa thật bí ẩn, nhưng tạm thời tôi cũng thấy mình hơi quá trớn nên xin lỗi trước đã. Bình thường cứ giả gái là tôi lại cao hứng, nhưng hôm nay phản ứng của Kokone mới mẻ quá làm tôi lỡ đà hơn mọi khi.
Thấy tôi chùng vai xuống hối lỗi, Kokone khua tay múa chân loạn xạ một cách vô nghĩa.
"A... ừm, cậu ỉu xìu thế tớ cũng khó xử... hay nói đúng hơn là khuôn mặt khó xử cũng dễ thương là thế quái nào... ư hự."
Rõ ràng là đang giận, thế mà đoạn cuối không giấu nổi cái điệu cười nhăn nhở.
...Có vẻ như không cần để tâm lắm nhỉ? Hay nói đúng hơn, cảm giác như bây giờ tôi có làm gì cũng sẽ được tha thứ vì lý do "dễ thương" ấy. Đúng là dễ thương là chính nghĩa mà.
"...Mà rốt cuộc là sao chứ... không chỉ mặt mà đến giọng nói cũng dễ thương lên... Hả? Gì, phù thủy hay gì à? A, trường hợp này là mụ phù thủy? Không nhưng mà thiếu nữ xinh đẹp thế này... Khoan, thiếu nữ phép thuật, à...? Tức là nữ chính...?"
"Đừng có làm vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc để nói mấy điều cực kỳ ngốc nghếch được không?"
Vừa làm cái vẻ mặt "Nghĩ ra rồi!", nhưng mà sai bét hết cả nhé? Không phải ma thuật, mà thậm chí có phải thiếu nữ đâu.
"Mà, tóm lại là."
E hèm, tôi hắng giọng đổi chủ đề rồi hỏi.
"Kiểu trang điểm giả gái thường ngày của tớ là thế này, thấy sao? Có tham khảo được gì không?"
"...Dạ không? Hoàn toàn không?"
"Hả?"
Câu trả lời quá sức dứt khoát khiến tôi lỡ thốt ra giọng trầm. Ối.
"A... mặt giận dỗi cũng dễ thương...! Muốn bị mắng cả đời quá...!"
"Chờ đã, cứ thế này thì câu chuyện không đi đến đâu mất, dừng lại đi."
"A, v-vâng... ư hê."
Tôi dùng giọng khá nghiêm túc để khuyên giải mà cậu lại phát ra cái tiếng vui sướng đó là sao? Trông biến thái lắm đấy nhé?
"Ừm thì, Kokone-san bảo lý tưởng 'dễ thương' muốn trở thành là tớ lúc giả gái, nên tớ mới cho xem thế này... hoàn toàn không tham khảo được gì à?"
"V-Vâng, hoàn toàn ạ!"
"Ko-ko-ne-san?"
"A, không, không phải...! Kh-Không phải thế, ừm thì là thế này..."
Thấy tôi làm mặt nghiêm áp sát, Kokone như thể đã chấp nhận số phận, lí nhí trả lời.
"Cái là, tớ, chưa từng trang điểm tử tế bao giờ... cho nên, tham khảo hay gì đó tớ cũng không rõ lắm."
Nói rồi, gò má của Kokone đang cúi gằm lại nhuộm đỏ, nhưng sắc đỏ đó khác với lúc nãy, tôi cảm nhận được dường như cô ấy đang xấu hổ về bản thân mình.
"A, đúng là không hiểu tớ đang nói cái gì nữa nhỉ...? Một đứa u ám còn chưa từng trang điểm đàng hoàng như tớ mà lại nói 'muốn trở nên dễ thương'..."
Như để lấp đầy sự im lặng, Kokone tiếp tục nói nhanh như thể tự chế giễu mình.
"Nhìn Hoshimi-kun trang điểm, tớ thấy tuyệt thật đấy... Thao tác rất thuần thục, vẻ mặt lại tràn đầy tự tin, chắc chắn là, cậu đã luyện tập và nỗ lực rất nhiều."
"Thì, tớ cũng đã nỗ lực."
Cơ mà cái đoạn "vẻ mặt tràn đầy tự tin" là thừa thãi đấy nhé?
"...Nghĩ vậy xong, tớ lại cảm thấy một kẻ như tớ mà muốn trở nên dễ thương như Hoshimi-kun thì thật quá phận, hay sao ấy."
Những ngón tay của Kokone bám víu lấy chiếc váy đã nhăn nhúm vì bị cô nàng lăn lộn nãy giờ, siết chặt lại như tìm kiếm một chỗ dựa. Những ngón tay ấy trông lạc lõng hệt như một đứa trẻ đi lạc, khiến tôi không thể nào cười cho qua hay dễ dàng phủ nhận những lời nói run rẩy yếu ớt của cô ấy.
"V-Vốn dĩ chuyện này đã quá thuận lợi cho tớ rồi... Dựa vào một lời đồn chẳng biết thật giả, đòi một người lạ mặt làm cho mình dễ thương lên, rồi còn lợi dụng việc biết bí mật để không thèm suy nghĩ đến sự phiền phức của Hoshimi-kun mà xông vào nhà... Nghĩ lại thì thấy tởm thật, đúng là cái đứa u ám không biết giữ khoảng cách... Một đứa như tớ, mà, mà muốn trở nên dễ thương thì nực cười lắm đúng không...?"
A ha ha, tiếng cười khô khốc tràn ra từ đôi môi run rẩy. Hóa ra cậu cũng tự giác được mình là kẻ tởm hả...
Đúng là Kokone là đứa u ám không biết giữ khoảng cách, và mối quan hệ của chúng tôi nếu không phải do cô ấy biết được bí mật thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ bắt đầu.
Nhưng mà, tôi đã lỡ biết được nguyện vọng "muốn trở nên dễ thương" của cô ấy mất rồi.
Tớ, muốn tự tin vào bản thân mình...!
Tuy là đứa u ám thế này nhưng... tớ muốn trở nên dễ thương, và tự tin vào bản thân mình...! Cho nên, xin cậu đấy...!
Lúc đó, những lời nói được thốt ra bằng chất giọng run rẩy ấy, đau đớn đến mức không làm gì được, thiết tha và chân thật đến mức nào.
Lời nói và hành động có thể kỳ quặc, đôi khi cũng có chỗ khiến người ta hơi ớn, nhưng tôi đã hiểu được rằng tâm tư đó không hề có chút giả dối nào.
"Hoàn toàn, không cười nổi."
Tôi nói dứt khoát, vai Kokone giật nảy lên. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt rụt rè thăm dò.
"Tớ, tuyệt đối sẽ không bao giờ cười nhạo cảm xúc 'muốn trở nên dễ thương' của bất kỳ ai. Bởi vì, tớ hiểu rằng đó là việc cần rất nhiều dũng khí."
Ai mà chẳng bắt đầu từ con số không, và cũng chính vì thế, khi nhìn thấy bóng lưng của người đi trước ở quá xa, người ta lại chần chừ không dám bước tới. Những cảm xúc tiêu cực kiểu như "Một kẻ như mình" cứ bám riết lấy, khiến việc cất bước từ đó trở nên khó khăn.
"...Nh-Nhưng mà tớ, vừa quê mùa vừa u ám thế này... Muốn trở nên dễ thương, hay gì đó, chẳng phải không hợp sao...?"
"Không hợp hay không, là ai quyết định? Ai nói với cậu thế?"
"Ư, cái đó thì..."
Những lời nói yếu đuối, cố gắng biện minh cho việc không thể hành động, tôi cắt ngang và vứt bỏ chúng. Những thứ đó, thật ra không cần thiết. Để thực hiện nguyện vọng của cậu, không cần những thứ nặng nề bám víu lấy cơ thể như thế. Cơ thể đó, chỉ cần trang hoàng bằng những thứ nhẹ nhàng và đẹp đẽ hơn là được.
"Kokone muốn trở nên dễ thương đúng không? Vậy thì đơn giản thôi. Từ bây giờ, chỉ cần cố gắng để trở nên như thế là được. Nỗ lực và luyện tập thì bắt đầu từ lúc nào cũng không muộn, và cả cái tâm lý nghĩ rằng mình không hợp, cũng cứ thế thay đổi đi là được."
Tôi dịu dàng nói, nhưng Kokone lắc đầu dữ dội như muốn nói không phải thế.
"Nhưng mà... cái đó, là vì Hoshimi-kun tự tin vào bản thân nên mới nói được như thế...! Tớ cũng đã định cố gắng rồi...! Muốn trở nên dễ thương, tớ đã thử trang điểm, thử thay đổi kiểu tóc...! Nhưng mà, không được...! Tớ sợ... làm thế này, liệu có bị gia đình, hay người trong trường cười cho không, có bị coi là đồ ngốc không, lúc nào tớ cũng nghĩ thế... Nghĩ đến việc bị người ta cho là đứa u ám mà làm chuyện không hợp, thì lớp son môi đã cố gắng tô, hay mái tóc đã tạo kiểu, tất cả đều mất hết tự tin... Để không bị ai nhìn thấy, tớ lại sửa ngay về như cũ..."
Hai tay nắm chặt lấy lọn tóc rũ xuống bên má, toàn thân Kokone run rẩy.
"Nỗ lực để trở nên dễ thương, tớ cũng không thể làm cho trọn vẹn...! Cho nên, tớ đã nghĩ rằng, một kẻ như tớ có làm gì cũng vô ích thôi..."
...Ra là vậy, mái tóc luôn bị vểnh ở những chỗ kỳ lạ, thực ra là do đã định tạo kiểu nhưng lại sửa về như cũ. Cậu đã lặp đi lặp lại chuyện đó một mình mà không để ai biết.
Tưởng tượng ra khung cảnh đằng sau những lời nói của cô ấy, tôi cắn môi.
Chắc hẳn, với một số người thì đây chỉ là nỗi lo lắng vớ vẩn. Có lẽ họ sẽ cười rằng đó là màn tự biên tự diễn vô phương cứu chữa.
Nhưng tôi lại thấu hiểu nỗi đau khổ đó, sự mâu thuẫn đó đến đau lòng.
Nỗi sợ hãi bị cười chê là không hợp, nỗi đau đớn khi bị coi là kẻ ngốc, đó cũng từng là những thứ thuộc về tôi. Là những vết sẹo không bao giờ quên được.
Và đồng thời, tôi cũng biết rằng để thay đổi bản thân thì phải vượt qua sự mâu thuẫn đó.
Cho nên, việc tôi cần làm bây giờ không phải là ở bên cạnh an ủi nỗi đau khổ của cô ấy. Dù là đau đớn hay sợ hãi, để cô ấy có thể gánh vác rủi ro đó mà tiến về phía trước, thì việc cưỡng ép kéo tay cô ấy đi mới chính là điều tôi có thể làm cho cô ấy. Chắc chắn, đó là việc chỉ mình tôi mới làm được.
"...Tự tin á, tớ cũng làm gì có đâu. Thử nghĩ mà xem, tớ là con trai đấy? Không có gì không hợp với hai từ 'dễ thương' hơn tớ đâu? Thực tế là, tớ cũng từng bị nói những lời tồi tệ rồi."
Dùng đầu ngón tay khẽ gạt mái tóc mái nặng nề rũ xuống như để bảo vệ bản thân khỏi ánh mắt người khác, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ướt nước của Kokone và nói.
Ký ức của thuở ấu thơ, trước khi bắt đầu giả gái. Tôi lôi nó ra từ ngăn kéo ký ức mà bình thường vẫn luôn giấu kín, và nếm trải nỗi đau đó.
"Dù vậy vì tớ thích 'dễ thương', vì dù thế nào tớ cũng không từ bỏ được, nên dù có đau đớn hay khổ sở, tớ vẫn bước tới một bước."
Trở thành con người mình mong muốn, không hề đơn giản. Chướng ngại và khó khăn thì nhiều vô kể, kiểu gì cũng không thể lành lặn mà đi qua được.
Nhưng mà, tôi muốn cho Kokone thấy phong cảnh ở phía bên kia sau khi vượt qua tất cả những điều đó. Một phong cảnh lấp lánh đến mức mọi nỗ lực, đau đớn, mâu thuẫn và khổ sở trước đó đều được xóa bỏ.
Để làm được điều đó, tớ sẽ dắt tay cậu đi.
"Nè, Kokone. Kokone đã bước được một bước rồi đấy. Cho dù không ai biết đến, thì nỗ lực muốn thay đổi đó cũng không biến mất. Không có gì là vô ích cả. Việc còn lại, chỉ là dũng khí để không dừng đôi chân đã bước đi ấy lại, và tiếp tục bước tiếp thôi."
Tôi khẽ vuốt ve mái tóc bị vểnh do cố sửa lại về như cũ.
Dù có vụng về, dù không truyền đạt được đến ai, thì tất cả những thứ đó đều là bằng chứng cho việc Kokone đã cố gắng. Thế nên tôi không muốn chính bản thân cậu coi nó như chưa từng tồn tại.
"Nh-Nhưng mà..."
Trước đôi mắt vẫn còn dao động vì lo lắng, tôi cố gắng mỉm cười trông thật tự tin nhất có thể.
"Nếu vẫn thấy bất an, tớ sẽ cho Kokone dũng khí."
"Hả..."
"Nhắm mắt lại đi?"
"Ơ, ơ, ơ ể...!?"
"Nhanh lên."
"~~~!!?"
Tôi nói với giọng điệu không cho phép cãi lại, Kokone nhắm tịt mắt vào.
"A a a, ano, cậu định làm gì...!?"
"Bây giờ tớ sẽ trang điểm cho Kokone."
"Hả?"
"Để Kokone có thể tự tin vào bản thân - tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy là Kokone cũng có thể trở nên dễ thương."
Thay vì nói nhiều lời, chắc chắn tự nhìn bằng mắt mình sẽ tốt hơn. Cái gì mà không hợp, tuyệt đối tớ không cho phép ai nói thế.
"Tớ, sẽ làm cho cậu trở nên dễ thương."
Đôi má của Kokone đang nhắm mắt nhuộm một màu đỏ rực rỡ như hoa hồng.
...Chết dở, thế này thì không biết đường nào mà đánh má hồng mất.
~*~
Làn da có vẻ ít tiếp xúc với ánh nắng mặt trời này, có lẽ nên chú ý tạo chút cảm giác huyết sắc thì hơn. Nhưng da cũng không bị sần sùi, nên đánh nền mỏng, hoặc không cần cũng được nhỉ.
Tôi dùng kẹp ghim phần tóc mái nặng nề lên, nhanh tay thoa kem lót và phấn phủ lên khuôn mặt đã lộ ra của Kokone. ...A, lông mày cũng có chỗ mọc dài ra rồi, chắc phải tỉa tót chút.
Vừa chỉnh lông mày, tôi vừa dùng bột kẻ mày để tạo khối mũi. Đánh má hồng để tạo sắc thái tự nhiên, rồi dặm highlight lên trán, đầu mũi và cằm để tạo khối.
Trang điểm cho người khác là lần đầu tiên đối với tôi, sự khác biệt so với lúc tự làm cho mình khiến tôi thấy sốt ruột. Thêm vào đó, đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ khuôn mặt vốn thường bị tóc che khuất của Kokone, nên màu nào hợp cũng phải vừa làm vừa dò dẫm.
Để làm Kokone dễ thương thì làm thế nào là tốt nhất? Nên khơi gợi và tôn lên điểm nào của cậu ấy?
Trong tôi, phần ấn tượng còn đọng lại về Kokone. Điều đầu tiên hiện lên là việc cậu ấy là kẻ u ám. ...Không phải, không phải những thứ bề nổi như thế.
Tuy là u ám, nhưng không phải bản chất cậu ấy tối tăm. Hay nói đúng hơn, sự hào hứng của cậu ấy khi đứng trước bộ dạng giả gái của tôi cực kỳ cao. Thích những thứ dễ thương? Đã nói muốn trở nên dễ thương thì chắc là vậy rồi.
Cậu ấy luôn phản ứng mạnh mẽ đối với những gì "dễ thương", và đôi mắt của Kokone những lúc đó, chứa đựng một thứ ánh sáng khiến người ta phải giật mình...
Chạm vào mí mắt đang khép lại của Kokone, cuối cùng tôi cũng tìm ra câu trả lời.
Đúng rồi. Là ánh sáng. Bình thường bị che khuất bởi mái tóc mái dày hay tư thế hay cúi gằm nên không thấy, nhưng là thứ ánh sáng mạnh mẽ trú ngụ trong đôi mắt sâu thẳm kia. Tôi đã bị lay động và cuốn hút bởi nó.
Tôi đã muốn thực hiện nguyện vọng "muốn trở nên dễ thương" của cô bé này.
Thứ ánh sáng đó, cậu đang sở hữu nó đấy. Giấu nó đi thì phí phạm quá.
Những ngón tay đang phân vân bắt đầu chuyển động với một ý chí rõ ràng.
Tôi dùng bảng màu mắt tông nâu để trang điểm thật tự nhiên, rồi phủ nhẹ một lớp ngọc trai lên mí mắt trên. Cuối cùng, chấm chấm những hạt nhũ lớn vào giữa mí mắt dưới, ngay dưới con ngươi, thế là hoàn thành kiểu trang điểm mắt vừa tự nhiên vừa lấp lánh tỏa sáng.
Kẻ mắt thì kéo dài đuôi mắt ra một chút để đôi mắt hơi cụp trông to hơn.
Tôi bảo cậu ấy mở mắt ra để dùng kẹp mi uốn cong lông mi và chuốt mascara, nhưng Kokone bắt đầu đảo mắt liên hồi "M-Mặt gần quá...", nên tôi lại bắt cậu ấy nhắm mắt lại.
Cuối cùng, lấy màu son nude ra cọ, tán nhẹ viền môi cho mềm mại...
"Kokone, mở mắt ra được rồi đấy."
Từ từ, đôi mi đang khép mở ra. Phản chiếu ánh đèn, những hạt nhũ nơi khóe mắt lấp lánh tỏa sáng.
Đây là lớp trang điểm để truyền tải thứ ánh sáng của Kokone mà tôi cảm nhận được đến với chính bản thân cô ấy. Có truyền tải được không nhỉ? Mong là sẽ truyền tải được.
"Thấy sao?"
Kokone ngẩn ngơ nhìn vào chiếc gương tôi đưa, rồi như sực tỉnh, cậu ấy quay phắt lại phía sau.
"A, a, ai đấy!?"
"Không, làm gì có ai, mặt cậu đấy."
Tôi cười khổ nói, Kokone nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương với vẻ mặt không thể tin nổi. Hàng mi chớp chớp liên hồi.

"Cái này là... hả... ể... ơ ơ ơ...!?"
Thấy Kokone cứ đi đi lại lại giữa ngạc nhiên, bối rối, rồi lại ngạc nhiên, tôi sốt ruột hỏi.
"Nè, Kokone. Cậu có thấy bản thân mình hiện tại, dễ thương không?"
Kokone mấp máy môi như còn đang do dự một lúc, rồi sau đó,
"Dễ... thương, tớ nghĩ vậy ạ..."
Tuy khá ngập ngừng, nhưng cậu ấy chắc chắn đã nói "dễ thương".
Cậu ấy đã có thể thừa nhận bản thân mình dễ thương.
Lớp trang điểm của tôi đã truyền tải được rồi.
"...Ư, cái vừa rồi không phải ý là tớ dễ thương mà là lớp trang điểm Hoshimi-kun làm cho tớ dễ thương, chứ không phải tớ là đứa u ám tự luyến tự ý thức quá mức đâu ạ..."
Tôi cười tủm tỉm nhìn Kokone đột nhiên chuyển sang chế độ bắn rap thanh minh. Ừ ừ, đúng rồi ha, dễ thương ha?
"Cậu có nghe không đấy!?"
"Xin lỗi, tớ không nghe."
"M-Mồ ô ô ô...!?"
Lần này cậu ấy lại che mặt đi mất rồi. A, uổng công trang điểm dễ thương thế mà.
"Đừng có che, cho tớ nhìn mặt đàng hoàng xem nào."
"K-Không chịu đâu...! Đằng nào cậu cũng đang nghĩ là không hợp với đứa u ám như tớ chứ gì...!"
"Tớ không nghĩ thế."
"T-Tuyệt đối là nói dối...!"
"Không dối."
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của Kokone đang lắc đầu nguầy nguậy, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang bị che giấu và nói.
"Dễ thương lắm. Thật đấy."
"~~~Á ư!?"
Mặt Kokone đỏ bừng lên, rồi lần này toàn thân cậu ấy run bần bật. Rung động truyền từ cổ tay đang bị nắm sang khiến tôi cũng run nhẹ theo. Rung kiểu gì mà vi mô thế. Bàn chải điện à.
Cậu ấy cứ rung bần bật một lúc, rồi như đã kiệt sức, cậu ấy gục nửa thân trên xuống bàn. Dù vậy mặt vẫn hướng về phía gương, thi thoảng lại để lộ ra nụ cười nhăn nhở không kìm nén được. Nói gì thì nói chứ thích quá còn gì.
"Sao? Thế này thì đã tự tin rằng bản thân cũng có thể trở nên dễ thương chưa?"
"Cái đó thì... nhưng mà, lần này là do Hoshimi-kun trang điểm cho... Nếu tớ định tự mình trang điểm, chắc chắn tớ sẽ lại sợ người xung quanh nghĩ gì mất..."
Trước khuôn mặt nụ cười vừa tắt và lại định cúi gằm xuống, tôi cầm chiếc gương lên cái "vèo".
Vừa phản chiếu chính diện khuôn mặt Kokone vào đó, tôi vừa cố cười thật ngạo nghễ.
"Lúc đó, hãy nhớ lại bản thân mình lúc này. Nhớ lại Kokone mà tớ đã làm cho trở nên dễ thương ấy. Như thế chẳng phải sẽ có chút tự tin sao?"
"...Nếu có thì, tốt biết mấy."
Vừa nhìn vào khuôn mặt mình trong gương như muốn bám víu lấy, Kokone lầm bầm. Chắc hẳn sự thiếu tự tin của cô ấy đã ăn sâu vào máu rồi, và cũng chính vì là một cô gái như thế, nên tôi lại càng không thể bỏ mặc.
"Nè, Kokone. Cho đến giờ cậu không thể tự tin vào bản thân, cứ để ý ánh mắt người khác, chắc là do Kokone chỉ có một mình chăng?"
"...Một mình."
"Ừ. Hễ lủi thủi một mình là lại toàn nghĩ đến những điều tiêu cực, cũng chẳng có ai gạt bỏ những điều đó đi cho, nên cứ dần dần trôi tuột về phía tồi tệ."
"Có lẽ... là vậy..."
Tôi nắm lấy tay Kokone đang cụp mắt xuống, nở nụ cười tự giễu nơi khóe miệng, bắt cậu ấy hướng ánh nhìn về phía này. Với khuôn mặt mà tôi đã làm cho trở nên dễ thương ấy, tôi không muốn cậu ấy cúi gằm mặt. Tôi muốn cậu ấy tự tin hơn, hy vọng hơn.
"Nhưng mà, bây giờ đã có tớ ở đây rồi. Dù cho người xung quanh có nghĩ gì về Kokone - dù cho chính bản thân Kokone có định phủ nhận chính mình, thì tớ sẽ khẳng định Kokone thay cho phần đó - không, còn hơn thế nữa. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh và nói với một Kokone đang nỗ lực để trở nên dễ thương rằng cậu 'dễ thương', rằng cậu 'hợp lắm'."
Thế nên, đừng có bận tâm đến ai khác nữa.
Không cần phải dao động trước những kẻ chẳng cho mình cái gì cả. Cứ theo đuổi những gì mình thích, theo cách mình thích là được.
Thế nên, nè.
"Kokone cứ tùy ý trở nên 'dễ thương' đi."
Mấy lời "không hợp" ai đó nói, hay nỗi ám ảnh cưỡng chế đã lớn dần trong lòng, tất cả những thứ đó đều không cần thiết.
"Dù ai có phủ nhận, thì chỉ riêng tớ tuyệt đối sẽ không bao giờ phủ nhận cậu."
Cho nên, không cần phải sợ hãi nữa đâu.
Thứ thực sự quan trọng, lúc nào cũng đơn giản hơn thế nhiều.
Trên bề mặt đôi mắt tôi đang nhìn ở cự ly gần, một lớp màng mỏng trong suốt căng lên.
"...Vâng ạ."
Kokone cười híp mắt trả lời, nơi khóe mắt, một giọt lệ lấp lánh.
Tôi vươn ngón tay khẽ lau đi để lớp trang điểm công phu không bị nhòe. Kokone giật mình run nhẹ, rồi lại cười có vẻ nhột.
"Hoshimi-kun, từ giờ xin hãy cùng tớ, làm cho tớ trở nên 'dễ thương' nhé...!"
~*~
"Cơ mà, nói về chuyện gốc rễ, Kokone là cái đứa nguy hiểm dám dựa vào một lời đồn chẳng biết thật giả mà đuổi theo người mới gặp lần đầu để nói 'Hãy làm cho tớ trở nên dễ thương!' còn gì? Đã thế còn có cái gan to tày trời dám lấy bí mật ra uy hiếp bạn cùng lớp nữa. Đến nước này rồi, chỉ là trang điểm hay thay đổi kiểu tóc thôi thì có cần thiết phải để ý ánh mắt người khác nữa không?"
"T-Tự nhiên lại tung cú đấm đạo lý tàn nhẫn thế ạ...!?"
Nước mắt đã khô, Kokone đang tâm trạng vui vẻ ngắm nhìn trong gương, nghe tôi chỉ trích chuyện đã rồi thì thét lên.
"Không, tại cứ thấy cấn cấn nên lỡ miệng."
"Lỡ miệng, cái gì... Quả nhiên Hoshimi-kun là gã vũ phu thích nói đạo lý...!"
"Xin lỗi nha? Nhưng mà lòng tớ khi đánh cậu cũng đau lắm đấy?"
"Oa oa oa, đúng kiểu hành động của gã bạo hành bằng đạo lý thật...!"
Làm mặt rùng mình lùi lại phía sau, Kokone bỗng nhiên bật cười "Khúc khích".
"...Hoshimi-kun, quả nhiên là người kỳ lạ."
"Hể, sao tự nhiên lại bị diss thế? Nói trước là Kokone kỳ lạ hơn nhiều đấy nhé?"
"Th-Thì tại, cậu lại đi suy nghĩ nghiêm túc cho một đứa kỳ lạ như tớ."
Thấy tôi buột miệng phản đối, Kokone rung rung vai vẻ thích thú. Nghe câu đó, tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời.
"Quả nhiên, là một người yêu thích 'dễ thương', tớ không thể bỏ mặc người nói 'muốn trở nên dễ thương' được."
Tôi nói vậy, Kokone trầm ngâm một thoáng, rồi chẳng hiểu sao lại bĩu môi vẻ hơi không phục.
"...Hưm, v-vậy tức là, dù không phải tớ mà là bất kỳ ai thì cậu cũng sẽ làm như vậy sao?"
"Hả? A, mà, chắc thế?"
"............Vậy ạ."
Lần này thì không thèm che giấu vẻ mặt bất mãn, Kokone lết mông cái "xòe" tạo khoảng cách với tôi. Ơ, gì đấy?
"Sao lại giận?"
"Ơ...!? C-Có giận gì đâu...!"
Ê, tò mò ghê...
Tôi nhích dần lại thu hẹp khoảng cách vừa bị kéo giãn, rồi lấy đà, nhòm mặt Kokone từ dưới lên.
"Nè, Kokone-san? Sao lại giận thế? Nói tớ nghe đi?"
"A, khoan, mắt long lanh nhìn từ dưới lên là chơi xấu đấy...! Dừng, khoan, ...ư hị."
"Cười rồi kìa."
Quả nhiên Kokone rất dễ dụ với tôi khi giả gái.
"A, hay nói đúng hơn, tớ hơi thắc mắc chút, lúc nãy cậu gọi trống không tên tớ đúng không...?"
"...Thế á?"
Bị ánh mắt lườm nguýt chiếu tướng, nhưng ký ức của tôi mơ hồ lắm. Mà thế nào chẳng được?
"Ừm thì, vậy từ giờ tớ sẽ chú ý không gọi trống không nữa nhé?"
"C-Cái đó thì, đã một lần gọi trống không rồi mà quay lại thêm hậu tố 'san' thì cũng cảm giác như bị xa lánh, ghét lắm..."
Kokone lầm bầm mấy điều không rõ ràng. Phiền phức ghê ta.
"Bản thân là đứa u ám không biết giữ khoảng cách, thế mà lại khó tính với khoảng cách của người khác nhỉ?"
"L-Lại lấy u ám ra trêu tớ...!? Đ-Đ-Đừng tưởng dễ thương là nói gì cũng được tha thứ nhé!?"
Có vẻ như cũng có giới hạn mà chỉ mỗi sự dễ thương thôi là không được tha thứ.
"Xin lỗi mà? Tha cho tớ đi?"
"Ư! Th-Th-Tha cho cậu đấy...!"
Tha luôn rồi kìa. Thật tình cái cô này...
"Kokone đúng là dễ dụ và dễ thương thật đấy!"
"Quả nhiên là cậu đang coi thường tớ đúng khônngg!?"
3
"Được rồi, 'Khóa học trang điểm đơn giản để ngay cả kẻ u ám cũng trở nên dễ thương - Phần 1', bắt đầu!"
"H-Hả...? Sao tự nhiên lại bắt đầu thế...?"
Quay trở lại phòng khách từ bồn rửa mặt sau khi bị tôi đẩy đi tẩy trang, Kokone nhăn nhó với khuôn mặt mộc của mình.
"Bởi vì Kokone muốn trở nên dễ thương mà, đúng không? Nếu vậy thì kỹ năng trang điểm là tất yếu! Đầu tiên chúng ta sẽ đi từ lớp cơ bản trước!"
"...N-Nhưng mà, liệu tớ có làm được không?"
Kokone hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên đôi má vẫn còn vương hơi ẩm sau khi rửa mặt.
"Được mà, tớ sẽ dạy cậu đàng hoàng."
"Hoshimi-kun...!"
Tôi mỉm cười trấn an, nhưng rồi bồi thêm một câu:
"Để những kiến thức cơ bản về trang điểm ngấm sâu vào người cậu, tớ sẽ dạy thật kỹ, thật nghiêm, nhồi cho bằng hết đấy nhé?"
"Híc..."
Giờ thì cô ấy lại nhìn tôi với vẻ mặt sợ hãi. Tại sao chứ?
Tôi xốc lại tinh thần, ấn Kokone ngồi xuống trước chiếc bàn đã bày biện sẵn các loại mỹ phẩm.
"Vậy thì bắt đầu trang điểm nào. Nhưng đố cậu biết việc đầu tiên cần làm là gì?"
"Hả, đầu tiên ấy à... thoa, thoa kem nền, hay gì đó chăng...?"
"Ra là vậy... Không phải là nhảy bổ vào trét phấn ngay đâu nhé!"
"Híc...!? Sao vậy...!? Cậu bảo bắt đầu trang điểm mà...?"
Kokone rụt rè hỏi lại với vẻ mặt nửa sợ hãi nửa ngờ vực. Chết thật, tôi lỡ hưng phấn quá đà.
"À ừm, ý tớ là, trước khi bắt đầu trang điểm thì cần phải dưỡng da trước đã. Rửa mặt, thoa nước hoa hồng hay còn gọi là nước cân bằng, rồi thoa sữa dưỡng. Sau đó mới có thể thực sự bắt đầu các bước trang điểm."
"R-Ra là thế..."
"A, sau khi dùng nước cân bằng và sữa dưỡng, đừng quên dùng khăn giấy thấm bớt nước và dầu thừa nhé. Xong xuôi đâu đấy thì lần này mới thực sự bắt đầu màn họa mặt này. Các bước đại cương gồm có năm bước!"
Tôi xòe bàn tay phải ra, lần lượt gập từng ngón tay để liệt kê các công đoạn.
"Đầu tiên là 'Lớp nền', tiếp theo là 'Lông mày', 'Trang điểm mắt', 'Má hồng', và cuối cùng là 'Son môi'! Ngoài ra còn có mấy bước nhỏ lẻ hay kỹ thuật khác nữa, nhưng cơ bản làm được chừng này là ổn áp rồi!"
"V-Vâng...!"
"Vậy thì bắt đầu từ 'Lớp nền' nhé! Cậu hãy thử tự mình làm xem sao nào! Nào, Kokone nghĩ cái gì là nền tảng - là móng của việc trang điểm?"
"Hả, móng ấy à? Ờm... là... quyết tâm muốn trở nên d-dễ thương chăng...?"
"Đáp án là làn da!"
"Hỏi người ta xong rồi bơ luôn, cậu ác quá đấy...!?"
"Dù cậu có đánh son hay trang điểm mắt dễ thương đến đâu, nếu làn da làm nền móng không đẹp thì phí của giời lắm. Trình tự sẽ là Kem chống nắng, Kem lót, Kem nền, Phấn phủ. Khi có quầng thâm hay mụn thì sẽ dùng thêm Kem che khuyết điểm để giấu đi nữa."
"Mới cái nền móng thôi mà đã thấy vất vả rồi..."
Kokone nhìn xa xăm trong khi nghe giải thích. Này, đừng có trốn tránh hiện thực.
"Vậy trước tiên là thoa Kem chống nắng, sau đó là Kem lót nhé. Kem lót có vai trò che phủ lỗ chân lông và làm sáng tông da. Kokone có làn da trắng nhưng trông hơi thiếu sức sống, nên dùng tông màu hồng để giúp da dẻ hồng hào hơn là hợp nhất."
"...!? Cậu vừa xỉa xói tớ là đứa u ám đúng không...?"
"Tớ chưa nói một câu nào luôn á!?"
"B-B-Bởi vì, da trắng thiếu sức sống = không bị rám nắng = không tắm nắng = không phải người hướng ngoại = đứa hướng nội u ám, đúng không hả...!?"
"Cậu đang diễn tập 'nhào lộn tư duy' kiểu nạn nhân đấy à?"
Tôi dỗ dành Kokone, người đang quá nhạy cảm với việc bị chê là u ám (dù tôi có chê đâu), rồi bảo cô ấy thoa kem lót.
"Tiếp theo là Kem nền và Kem che khuyết điểm, nhưng mà cái này không có cũng chẳng sao."
"Hả, không cần ạ...?"
Vừa dùng tay vỗ vỗ lớp kem lót, Kokone vừa nghiêng đầu thắc mắc.
"Ừ. Lớp nền là để giúp da trông đẹp hơn, nên nếu da bị sần sùi thì mới cần dùng kem nền hay che khuyết điểm để giấu đi, còn nếu không thì chỉ cần kem lót là đủ rồi."
"R-Ra là vậy."
"Rồi, tiếp theo là Phấn phủ nhé. Cái này dùng sau kem lót, hoặc nếu có dùng kem nền thì dùng sau bước đó. Dặm lên để ngăn da đổ dầu bóng lưỡng và trôi phấn. Cảm giác như bước hoàn thiện lớp nền vậy."
Tôi hướng dẫn cô ấy lấy phấn ra bông, rồi dặm nhẹ nhàng cho tệp vào toàn bộ khuôn mặt.
"Đó, đến đây là xong Lớp nền. Chỉ chừng này thôi cũng khác hẳn mặt mộc rồi đúng không?"
Nghe tôi hỏi vậy, Kokone nhìn vào gương và thì thầm đầy thấm thía.
"Đây là sắc mặt tốt nhất trong năm của tớ..."
Quả nhiên bình thường mặt mày u ám lắm mà... Tôi nghĩ thầm nhưng không nói ra.
"Tiếp theo là Lông mày nhé. Việc dùng chì hoặc bột kẻ mày để vẽ là quan trọng, nhưng trước đó, có một việc quan trọng nhất, nói không ngoa thì chính là Cắt tỉa lông mày thừa và chỉnh đốn hình dáng... cơ mà..."
"...Cơ mà?"
Thấy Kokone nuốt nước bọt cái "ực", tôi thông báo một sự thật rất khó nói.
"Lúc nãy khi trang điểm cho Kokone tớ đã tiện tay cắt tỉa lông mày luôn rồi, nên lần này bỏ qua!"
Tôi lè lưỡi "Tê hê" một cái, Kokone liền ném cho tôi một ánh nhìn chán chường.
"Khóa học sơ sài quá..."
Tôi giả vờ không nghe thấy giọng điệu bất mãn đó, đưa hộp bột kẻ mày cho Kokone và tiếp tục giải thích.
"Vậy coi như đã cắt tỉa xong, giờ dùng bột kẻ mày để vẽ. Cậu hãy chú ý vẽ từ giữa lông mày đến đuôi lông mày, lấp đầy những chỗ thiếu lông. Đầu lông mày thì chỉ cần tán mờ thôi."
"Hưm hưm hưm..."
Đừng có nhíu mày khi đang vẽ lông mày chứ. Dáng lông mày bị lệch bây giờ.
"Tiếp theo là Trang điểm mắt. Làm theo thứ tự Phấn mắt, Kẻ mắt, rồi đến Lông mi nhé."
Tôi bày bảng phấn mắt, bút kẻ mắt, kẹp mi và mascara ra bàn.
"Đầu tiên là Phấn mắt. Lần này chúng ta sẽ dùng bảng màu be và nâu để trông tự nhiên nhé. Trình tự là: dùng màu nền nhạt nhất thoa lên toàn bộ hốc mắt ở mí trên, tiếp theo thoa màu chính lên phần mí mắt hai mí và toàn bộ mí dưới. Cuối cùng, nhấn màu đậm nhất vào phía đuôi mắt của mí dưới, kiểu thế."
"Hốc mắt...?"
"À ừm, hốc mắt là phần bao phủ nhãn cầu mà cậu sờ thấy khi nhắm mắt ấy. Dùng ngón tay thoa nhẹ màu nhạt nhất lên phần này nhé."
"V-Vâng... a, ơ mà phấn mắt ở đâu cơ...?"
"Nhắm tịt cả hai mắt thì sao mà thấy? Làm từng bên một thôi chứ?"
...Chẳng lẽ cô bé này ngốc?
Tôi hướng dẫn Kokone đang thoa màu be nhạt lên hốc mắt, rồi đến màu be đậm lên phần mí mắt hai mí.
"Khi thoa phấn mắt, cậu cần chú ý tán màu sao cho chúng hòa quyện tự nhiên để tạo hiệu ứng chuyển màu. Dùng ngón tay như thế này, tán cho nó tệp vào."
"Th-Thế này ạ...?"
"Không, cậu day mạnh quá. Cậu là nhân viên văn phòng bị mỏi mắt đấy à? Nhẹ nhàng thôi."
Cái dáng vẻ nhắm mắt rồi day day dụi dụi đó hoàn toàn giống một người đi làm đang ngược đãi đôi mắt mình.
Cuối cùng là dùng màu nâu đậm nhất để làm màu nhấn - màu giúp đường nét đôi mắt rõ ràng hơn - thoa vào phần đuôi mắt dưới.
Nhưng mà...
"Không, bôi nhiều quá."
Dưới mắt nâu xịt, trông như quầng thâm nặng nề vậy. Nhân viên văn phòng thức trắng đêm chạy deadline hả!
Sau đó cô ấy đã thử lại vài lần, nhưng dù có vùng vẫy thế nào cũng ra kiểu trang điểm mắt của nhân viên xã hội làm việc trong công ty bóc lột, nên cuối cùng tôi đã ra tay làm giúp. Vụng về thật đấy...
"Rồi, tiếp theo là Kẻ mắt nhé. Cái này để giúp đường nét đôi mắt trông đẹp hơn, dùng bút kẻ mắt vẽ sát chân lông mi và đường đuôi mắt. Kokone có đôi mắt hơi xệ, nên vẽ đuôi mắt hơi xếch lên một chút có lẽ sẽ ổn hơn."
"Hả, cậu vừa chê mắt tớ xệ đấy à...?"
"Bỏ ngay cái thói chuyển hóa lời người khác thành lời nói xấu trong não đi được không?"
Đó là cá tính, là cá tính thôi.
"Tiếp theo là Lông mi. Đầu tiên dùng Kẹp mi để uốn cong lông mi lên, rồi chuốt Mascara."
"A, cái này là dụng cụ để nâng lông mi lên nhỉ..."
Kokone cầm cái kẹp mi, bấm tách tách vài cái rồi ngắm nghía. Này, đừng có nghịch.
"Không nghịch nữa, làm đi nào. Lưu ý khi dùng kẹp mi kẹp lông mi là..."
"Ơ, nhưng mà, cái này chỉ cần kẹp thôi đúng không? Thế thì đơn giản mà..."
"A, làm ẩu thế thì..."
"ÁAAAAA... Đạuuuuuu!?"
"Tớ định bảo là sẽ kẹp vào mí mắt đấy, nhưng muộn mất rồi."
Quả là một pha "thu hồi gợi ý" đầy tính nghệ thuật. Nên gọi là vụng về hay là khéo léo theo một cách nào đó đây...
"Hức... Cậu phải nói sớm chứ..."
"Tớ định nói rồi, nhưng tại Kokone đột nhiên 'húng' lên rồi cầm đèn chạy trước ô tô đấy chứ."
Có vẻ đã chừa sau khi bị đau, lần này cô ấy uốn cong lông mi lên mà không bị thương tích gì.
"Ừm, tiếp theo là Mascara. Đặt đầu cọ vào sát chân mi rồi chuốt theo đường zíc-zắc, ở phần đầu mắt và đuôi mắt thì dựng dọc đầu cọ lên để chuốt từng sợi nhỏ, như thế sẽ không bị bỏ sót và trông đẹp hơn."
"Kh-Khá là khó..."
Tôi quan sát Kokone đang mở to mắt và di chuyển đầu cọ lên xuống một lúc, rồi bổ sung điều vừa quên nói.
"Với lại, cái này là lý thuyết chung thôi nhé."
"...? Vâng?"
"Khi chuốt mascara, người ta hay gồng cơ mặt làm biểu cảm trông xấu xí lắm, nên cẩn thận nhé."
"V-Vừa rồi cậu nói bóng gió tớ xấu xí đấy hả!?"
Với khuôn mặt đang gồng cứng kỳ quặc, Kokone thốt lên bi thiết. Không, đã bảo là lý thuyết chung mà.
"Vậy tiếp theo là Má hồng. Cái này thoa lên má để trông hồng hào hơn, điểm mấu chốt là thoa lên phần gò má nhô cao khi cười. Nào, cười lên xem nào?"
"Th-Thế lày hả...?"
"Cười dở tệ."
"...Bình thường tớ không hay cười lắm. ...Ha ha."
Hết cách, tôi đành dựa vào nụ cười khô khốc cô đơn đó để xác định vị trí và thoa má hồng.
"...Ủa? Hình như bên trái đậm hơn...? Bên phải phải thêm chút... ủa, giờ lại là bên trái...?"
Kokone cứ vừa so sánh hai bên má vừa dặm thêm phấn, nhưng mà...
"Cậu vừa bị đấm một phát vào cả hai má đấy à?"
Do thoa quá nhiều nên hai má đỏ lựng lên. Trông đau thật.
"Được rồi, cuối cùng là bước chốt hạ, Son môi! Đừng quên dưỡng ẩm bằng son dưỡng hoặc sáp dưỡng trước khi tô son nhé. Muốn có độ bóng thì dùng son bóng, muốn lâu trôi thì dùng son tint, có nhiều loại lắm, nhưng đầu tiên cứ dùng son thỏi tiêu chuẩn thử xem sao."
"Son môi thì tớ từng lén lấy của mẹ dùng thử rồi nên tớ làm được...!"
Kokone nhận lấy thỏi son với vẻ mặt hơi đắc ý. Dù là phụ huynh thì cũng đừng có lấy đồ của người ta rồi tự mãn thế chứ. Với lại tô bình thường cũng vụng, lem hết ra ngoài kìa. Thế mà cũng "húng" lên được hả?
"Nào, tuy đoạn kết không được trọn vẹn lắm - mà thực ra là từ đầu đến cuối có trọn vẹn đâu - nhưng tạm thời, quy trình trang điểm cơ bản đến đây là hết! Thấy sao? Lớp trang điểm đầu tiên tự mình làm ấy?"
Kokone soi lại khuôn mặt đã hoàn thiện của mình trong gương, thốt lên một tiếng thở dài "Hàaa" đầy cảm động...
"Sao cứ cảm thấy nó cứ không được nổi bật lắm nhỉ...?"
Đâu có cảm động đâu. Mà đúng là thất bại thảm hại thật.
"Mà, lần đầu thì chỉ đến thế thôi."
Có lẽ vì trước đó tôi đã trang điểm cho cô ấy nên tiêu chuẩn bị đẩy lên cao, chứ làm sao mà làm tốt ngay lần đầu được. Đừng có coi thường trang điểm.
"Muốn giỏi lên thì phải luyện tập những gì đã học trong khóa hôm nay cho đến khi tự mình làm được thành thạo. Nhé?"
"Ư, một mình... t-tớ sẽ cố gắng...!"
Tuy có chút thiếu tự tin, Kokone vẫn gật đầu như thể hạ quyết tâm. Sau đó,
"A, nhưng mà không được rồi."
"Nản chí nhanh thế!"
Vừa quyết tâm xong đã vứt bỏ ngay lập tức. Công sức tớ dạy dỗ đổ sông đổ bể hết rồi sao!?
"K-Không phải, không phải thế, là tớ, tớ không có đồ mỹ phẩm riêng..."
"À, ra là vậy."
Thấy Kokone cuống quýt xua tay, tôi thở phào nhẹ nhõm. May mà không phải kiểu "Trang điểm phiền phức quá nên nghỉ thôi".
"Vậy thì ngày mai đúng lúc được nghỉ, chúng ta đi mua mỹ phẩm nhé!"
"C-Cậu sẽ đi cùng tớ ạ...!"
"Thì có người giải thích cho sẽ dễ hiểu nên mua cái gì hơn mà."
"Hoshimi-kun bảo mua cái gì tớ sẽ mua hết cái đó...!"
"Phải có cái tôi của mình đi chứ?"
Lo cho nhỏ này ghê, khéo sau này bị lừa mua mấy cái bình gốm phong thủy mất.
Cơ mà, đi mua ở đâu đây? Mỹ phẩm đầu đời, cũng không cần phải quá đắt đỏ, mua ở tiệm thuốc gần nhà cũng đủ, nhưng thế thì hơi tẻ nhạt...
Suy nghĩ một lát, tôi quyết định điểm đến cho ngày mai.
"Vậy, trưa mai tập trung ở nhà ga nhé."
"Nhà ga... mình đi đâu thế?"
"Đi Harajuku!"
"Ha Ra, Juku...?"
Sao tự nhiên nói chuyện lắp bắp như người nước ngoài thế? Vẫn ở trong nước mà?
Dù cảm thấy bất an trước dáng vẻ Kokone đang nhìn vào hư không với đôi mắt trống rỗng, chuyến đi Harajuku ngày mai đã được ấn định.
~*~
"Đ-Đây là, Harajuku, đường Takeshita...!"
Bước qua cửa soát vé ga Harajuku, Kokone ngước nhìn cổng vào đường Takeshita và lẩm bẩm đầy sợ hãi.
Vào thứ Bảy, ngày hôm sau khóa học trang điểm, chúng tôi đã đến vùng đất Harajuku để mua mỹ phẩm cho Kokone.
"Cậu chưa đến đây bao giờ à?"
"B-B-Bởi vì, đường Takeshita là vùng đất mà chỉ những cô gái sành điệu mới được phép đặt chân vào đúng không...? Nếu một đứa hướng nội u ám quê mùa như tớ mà lọt vào thì sẽ bị 'cảnh sát sành điệu' bắt ngay lập tức, một thế giới 'phản địa đàng sành điệu'! Sợ quá...! Kẻ thù của dân hướng nội...!"
Kokone lầm bầm với vẻ mặt nghiêm trọng. Định kiến về Harajuku kinh khủng quá. Mà "phản địa đàng sành điệu" là cái gì?
"Kokone này, quê mùa cũng đâu phải là cái tội."
"Cậu không phủ nhận chuyện tớ quê mùa nhỉ...?"
Tôi mỉm cười trấn an Kokone đang nhìn đường Takeshita bằng ánh mắt khiếp đảm, nhưng cô ấy lại làm vẻ mặt tổn thương. A, chết dở.
"À ừm, thì đấy, tớ đã bảo là tớ sẽ không phủ nhận Kokone mà."
"...Cũng có những lúc tớ muốn cậu phủ nhận mà."
Vừa nói, Kokone trông như sắp khóc. Tâm lý con gái khó hiểu thật.
"Không nhưng mà thực tế cậu đâu có quê đến thế đâu, Kokone. Hôm nay trông hơi giản dị chút nhưng trang phục cũng bình thường, năng động mà."
Nghe có vẻ như tôi đang nói chữa cháy theo dòng sự kiện, nhưng thực tế thì gu thời trang thường ngày của Kokone bình thường hơn tôi tưởng tượng.
Vì cô ấy tự nhận là đứa u ám quê mùa, tôi đã lo sợ sẽ phải chứng kiến mấy cái áo phông in hình kỳ quặc hay set đồ đen sì từ đầu đến chân, nhưng khi mở nắp ra thì thấy quần denim, áo hoodie, túi vải trơn khoác vai, chân đi giày thể thao... ừ thì thiếu chút sành điệu nhưng là phong cách thường ngày an toàn.
Tiện thể thì tôi đang mặc váy liền họa tiết kẻ caro gingham cực dễ thương, giả gái toàn tập. Đến Harajuku mà, đã mất công đi thì phải mặc đồ dễ thương chứ.
"V-Vậy sao...? Vậy thì, dù có vào đường Takeshita cũng không bị bắt chứ...?"
"Hoàn toàn không sao cả."
Vốn dĩ nỗi lo đó là lo bò trắng răng, nhưng Kokone cuối cùng cũng giãn cơ mặt ra vẻ an tâm.
"V-Vậy thì..."
"Cơ mà, hôm nay chúng ta không đi đường Takeshita đâu."
"...Hả."
Kokone câm nín trước lời nói của tôi. Chân phải của cô ấy đang bước một bước về phía cổng đường Takeshita, khựng lại ngay giữa không trung.
...A, chẳng lẽ cậu muốn đi đường Takeshita à?
"À thì, hôm nay không đi đường Takeshita, tớ định đi mua sắm ở Ette Cosme đằng kia kìa."
"Đằng kia", tôi chỉ tay về phía bên phải nếu nhìn từ nhà ga.
Kokone nhìn qua nhìn lại giữa ngón tay tôi và cổng vào đường Takeshita trước mặt, rồi mặt đỏ bừng lên cái "Phừng!".
"Hả!? Đ-Đ-Đâu có, tớ cũng đâu có muốn đi hay gì đâu...!? Đường Takeshita chẳng qua cũng chỉ là một cái 'phản địa đàng sành điệu' với đầy rẫy mấy cô gái sành điệu, đầy rẫy mấy cửa hàng dễ thương, bánh crepe hay kẹo bông gòn to đùng sặc sỡ, kẹo hồ lô dâu tây với mấy món ngọt dễ thương thôi mà!?"
Vừa đỏ mặt vì xấu hổ, Kokone vừa run rẩy đôi vai.
...Hóa ra là cực kỳ mong chờ luôn nhỉ. Còn tìm hiểu kỹ càng thế kia cơ mà.
"Xin lỗi xin lỗi, lẽ ra hôm qua tớ nên nói rõ nhỉ?"
"Ư..., đ-đúng thế đấy ạ...! Từ lúc nghe nói đi Harajuku tớ đã thấp thỏm kiểu 'Cuối cùng mình cũng được debut ở đường Takeshita rồi...', thế này chẳng phải tớ giống con ngốc sao... Trả lại nhịp tim cho tớ điiii..."
"Xin lỗi mà? Tớ không hiểu cậu đang nói gì lắm nhưng xin lỗi nhé?"
Tôi đành phải dỗ dành Kokone đang ôm mặt bằng cả hai tay. Lúc đầu thì bảo là kẻ thù, thế mà thực ra là ngưỡng mộ à... Yêu ghét lẫn lộn với đường Takeshita, kinh thật.
"Thực ra cậu muốn đi đường Takeshita đúng không?"
Vài giây im lặng. Rồi cô ấy gật đầu cái "cộp".
"Vậy thì, sau khi mua mỹ phẩm xong chúng ta lượn qua đường Takeshita một chút nhé? Nha?"
Lại im lặng. Rồi lại một cái gật đầu "cộp" không lời. ...Mình đang dỗ trẻ con đấy à?
Tôi kéo tay Kokone lúc này vẫn chưa ngẩng mặt lên, rời xa khỏi đường Takeshita một chút.
"Được rồi, đi thôi! Chọn mỹ phẩm nhanh gọn lẹ, rồi lúc về ghé đường Takeshita mua đồ ngọt dễ thương nào!"
...Cộp!
Này, nói gì đi chứ?
~*~
Rời ga Harajuku và đi bộ về phía bên phải vài phút.
Tại điểm đến hôm nay - Ette Cosme - cửa hàng quy tụ đủ loại mỹ phẩm từ bình dân đến cao cấp - Kokone đang ôm đầu.
"...N-Nhiều thế này thì tớ không biết phải chọn cái nào cả."
Đứng trước kệ trưng bày bảng phấn mắt, Kokone chết lặng với khuôn mặt nhuốm màu tuyệt vọng.
Cho đến lúc này thì mọi chuyện vẫn khá suôn sẻ.
Chọn kem chống nắng, kem lót, phấn phủ cần thiết cho lớp nền, rồi chọn má hồng, kẻ mày, kẻ mắt cũng ổn.
...Hay đúng hơn là, Kokone chỉ việc tự động bỏ những thứ tôi chọn vào giỏ thôi. Cô ấy biến thành cái máy mất đi cái tôi, chỉ biết bỏ hàng vào giỏ mà...
Thế nhưng, đến đoạn chọn phấn mắt thì cuối cùng Kokone cũng nảy sinh cái tôi.
"Kokone thích màu nào? Cậu cứ chọn đi."
"K-Không thể nào..."
Không ngờ cái tôi nảy sinh lại là "Không chọn".
"Kìa, có nhiều thế này cơ mà, chắc chắn phải tìm được một màu cậu thích chứ?"
"Nh-Nhưng mà, nhiều màu quá... Chỉ riêng màu trắng thôi đã có khoảng hai trăm màu rồi..."
"Làm gì có nhiều thế."
Riêng màu trắng mà nhiều thế thì lấp đầy cả khu bán phấn mắt mất. Biến thể màu sắc phong phú quá đà rồi.
"Nào, đừng có ảo giác nhìn thấy quầy hàng trắng toát mãi thế, quay về thực tại đi."
Tôi khua khua bàn tay trước mặt Kokone, người đang nhìn thấy ảo giác bí ẩn với khuôn mặt hư vô. Sao cái khung cảnh này thấy quen quen.
"Kokone không có màu yêu thích nào à?"
"Màu yêu thích... tr-trong suốt, chắc thế..."
Làm gì có phấn mắt trong suốt chứ... Mà nếu trong suốt thì bôi lên làm gì?
"Tiện thể hỏi luôn, sao cậu lại thích màu trong suốt?"
"Màu trong suốt chẳng phải không nhìn thấy được sao. Tớ thích cái cảm giác khó bị ai xung quanh nhận ra ấy. Tớ muốn trở nên trong suốt luôn cho rồi."
Nói nhanh kinh khủng...
"Ý cậu là muốn thành người vô hình á? A, hay là cậu muốn làm chuyện xấu gì?"
Tôi nói đùa, nhưng...
"Tớ muốn cuộn tròn trong một góc. Như thế sẽ chẳng ai nhận ra sự tồn tại của tớ..."
Kokone trả lời với ánh mắt xa xăm. Cái gì thế, sợ quá... Thà cậu làm chuyện xấu còn hơn...
Sống lưng lạnh toát trước câu trả lời phức tạp hơn tưởng tượng, nhưng tôi vẫn cố tạo ra một nụ cười tươi sáng.
"Nhưng mà này, kiểu như là, nếu muốn trang điểm theo phong cách dễ thương thì dùng tông hồng cũng được đấy chứ?"
"Màu hồng..."
Kokone nhận lấy bảng màu tông hồng be tôi đưa, nhưng không bỏ ngay vào giỏ như lúc trước mà hạ ánh mắt xuống tay mình vẻ lưỡng lự. Rồi, một nụ cười có phần tự ti, hèn mọn hiện lên trên khóe môi cô ấy.
"Nh-Nhưng mà, màu dễ thương như màu hồng, chẳng phải không hợp với tớ sao...?"
Lại nữa rồi.
Kokone lại dùng từ "không hợp" nhàm chán đó để tự nhốt mình vào khuôn khổ.
"Cậu cứ hở ra là nói 'không hợp'."
Tôi bĩu môi bất mãn, Kokone liền cuống quýt xua tay.
"A, cái đó, xin lỗi... Hoshimi-kun đã mất công làm bao nhiêu thứ cho tớ..."
"Mà, tớ hiểu là không thể thay đổi ngay lập tức được."
Thấy Kokone cúi gằm mặt tiu nghỉu, tôi cũng chẳng nỡ trách móc, chỉ khoanh tay lại.
Việc tôi mở miệng nói "hợp" hay "dễ thương" thì đơn giản thôi.
Nhưng chắc chắn chỉ thế thôi thì gốc rễ của Kokone sẽ không thay đổi. Điều quan trọng là bản thân cô ấy phải tự công nhận chính mình.
Nếu vậy thì điều tôi nên làm không phải là khẳng định cô ấy một cách hời hợt, mà là đưa ra những căn cứ xác đáng để cô ấy tự khẳng định mình, đúng không?
"Nè, Kokone. Nói là màu hồng chung chung thế thôi, nhưng cậu có biết thực ra cùng là màu hồng nhưng có nhiều loại không?"
"Hả... màu hồng cũng có hai trăm màu ư...?"
"Làm gì có nhiều thế."
Dai quá đấy, cái series hai trăm màu.
"Không phải thế, mà là sự khác biệt về sắc thái ấy? Kiểu như màu hồng pha vàng là hồng cam, hồng pha xanh là hồng hoa hồng ấy mà."
"...? Vâng."
Không hiểu tôi định nói gì, Kokone làm mặt ngơ ngác.
"Vậy, có người hợp với hồng cam nhưng không hợp với hồng hoa hồng, hoặc ngược lại, cậu có biết tại sao không?"
"Kh-Không biết...?"
Trước câu hỏi bất ngờ, Kokone nghiêng đầu không giấu nổi sự bối rối.
"Đó là bởi vì mỗi người đều có một 'Màu sắc cá nhân'."
Tôi giơ ngón trỏ lên trời như để đưa ra câu trả lời.
"Kokone đã bao giờ nghe đến khái niệm 'Da tông ấm' hay 'Da tông lạnh' chưa? Hay còn gọi là Iebe và Burube ấy?"
"!"
Nghe tôi nói, Kokone mở to mắt như sực nhớ ra điều gì, rồi...
"Ch-Chưa ạ..."
Chưa á. Đừng có phản ứng gây hiểu lầm thế chứ.
Lấy lại tinh thần sau khi bị cụt hứng, tôi tiếp tục.
"Màu sắc cá nhân, nói đơn giản là 'màu sắc phù hợp' với người đó. Và chỉ số để tìm ra màu phù hợp đó chính là loại màu được gọi là 'Tông ấm' hay 'Tông lạnh'."
Vừa nói, tôi vừa giơ thêm ngón tay thứ hai.
"Đầu tiên là Tông ấm (Yellow Base), là kiểu người hợp với những màu pha vàng - ví dụ như màu hồng cam lúc nãy. Còn Tông lạnh (Blue Base), là kiểu người hợp với những màu pha xanh - cái này là hồng hoa hồng."
Nói đến đó, tôi tăng số ngón tay đang giơ lên thành bốn.
"Nói chi tiết hơn chút nữa thì Tông ấm chia thành 'Kiểu Xuân' và 'Kiểu Thu', Tông lạnh chia thành 'Kiểu Hạ' và 'Kiểu Đông'. 'Xuân' và 'Hạ' thì hợp với những màu sáng, còn 'Thu' và 'Đông' thì hợp với những màu đậm, đại loại thế."
Giải thích đại khái thế không biết cậu ấy có hiểu không, tôi lén nhìn sắc mặt Kokone thì...
"............?"
Có vẻ hoàn toàn không hiểu gì cả. Ưm, đúng là giải thích bằng mồm thì khó thật...
"Mà, tóm lại tớ muốn nói gì!"
Dùng khí thế để lấp liếm việc cô ấy không hiểu lắm, tôi đi vào kết luận.
"Nghĩa là cũng có màu hồng 'hợp' với Kokone!"
"A..."
Theo hướng ngón tay tôi chỉ thẳng vào, đôi mắt Kokone chớp chớp như bừng tỉnh.
"Chỉ riêng màu hồng thôi cũng có hồng pastel, hồng cam, màu oải hương rồi hồng hoa hồng, ngoài ra còn ti tỉ màu nữa. Nếu thế thì thay vì nghĩ 'màu này không hợp', chẳng phải nghĩ là 'trong vô vàn màu này, màu nào sẽ hợp với mình nhỉ?' sẽ vui hơn và mang tính xây dựng hơn sao?"
Tôi cười đầy thách thức và hỏi, Kokone cũng cười theo như bị lây lan. Tuy còn gượng gạo, nhưng khác hẳn nụ cười hèn mọn ban nãy.
"...Đúng là, vậy thật. Nếu chuyện hợp hay không hợp đều có lý do đàng hoàng..."
Kokone cụp mắt xuống, lẩm bẩm từng tiếng ngắt quãng như tự nhủ với bản thân, rồi ngước mắt lên nhìn thẳng.
"Tớ cũng muốn, thử tìm xem màu sắc hợp với mình...!"
Nhận ra ánh sáng trong đôi mắt đó, tôi tin chắc rằng mục đích của mình đã thành công.
"Phải thế chứ!"
Tôi dẫn Kokone đến trước kệ bày đủ loại phấn mắt đầy màu sắc và đối diện lại với cô ấy.
Câu cửa miệng "không hợp" của Kokone chắc chắn xuất phát từ sự thiếu tự tin. Tôi hiểu việc tự tin vào bản thân khó đến mức nào.
Những người có lòng tự trọng cao ngất ngưởng thì có khi chẳng cần căn cứ gì cũng tự tin được, nhưng Kokone nhìn là biết không phải kiểu đó. Ngược lại hoàn toàn là đằng khác.
Nếu vậy, thay vì dùng cảm xúc, hãy dùng lý lẽ để khẳng định cô ấy.
Dù nhỏ bé, dù từng chút một, nhưng nếu cứ tích lũy từng căn cứ một như thế này, biết đâu Kokone cũng sẽ có thể tự tin vào bản thân. Vì vậy, tôi sẽ vận dụng hết kiến thức mình có để giúp đỡ cô ấy.
Tôi gọi Kokone, người đang cầm hai bảng phấn mắt trên tay và nghiêng đầu suy nghĩ.
"Trước khi chọn thực tế, Kokone phải biết loại màu sắc cá nhân của mình đã chứ."
"A, ơ, nhưng làm sao để biết - oái, ư á!?"
Kokone đột nhiên phát ra tiếng kêu kỳ lạ và đánh rơi hộp phấn mắt đang cầm. Nguy hiểm quá.
Tôi kịp thời bắt được nó bằng một tay khi đang rơi và đặt lại lên kệ.
"Thật là, phải đối xử nhẹ nhàng với hàng hóa chứ?"
"Nh-Nh-Nhưng mà, Hoshimi-kun tự nhiên nắm tay tớ...!?"
"À, xin lỗi xin lỗi."
Nghe vậy, tôi mới buông cổ tay Kokone mà nãy giờ tôi nắm lấy một cách vô thức.
"Xin lỗi gì mà nhẹ hều thế... ơ, m-mặt! Lần này mặt gần quá...!"
Thấy Kokone phàn nàn, tôi ghé sát mặt vào như để nhìn sâu vào mắt cô ấy, khiến một tiếng hét nhỏ lọt ra từ môi cô nàng.
"Xin lỗi xin lỗi, tớ muốn nhìn mặt cậu ở cự ly gần hơn chút."
"H-Hảảả!? C-C-Cái gì vậy!? Thật là..."
"Đứng yên một chút."
"~~!?"
Tôi ngăn Kokone đang luống cuống như gà mắc tóc lại, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào lọn tóc rủ xuống bên mặt cô ấy. Cô nàng đỏ bừng mặt, thốt ra giọng nói khàn đặc như bị siết cổ.
"Gì thế này... môô..."
"A, xin lỗi, tớ lỡ tập trung quá."
Đến khi Kokone ôm mặt ngồi thụp xuống, tôi mới nhận ra mình đã làm hơi quá.
"...Gì vậy chứ... Cậu làm ơn đừng có rút ngắn khoảng cách một cách thiếu suy nghĩ với đứa hướng nội được không...?"
"X-Xin lỗi mà..."
Tớ biết lỗi rồi nên đừng có lườm tớ qua kẽ ngón tay với ánh mắt ngước lên như thế được không?
"Nhưng nhờ vậy mà tớ biết màu sắc cá nhân của Kokone rồi đấy."
"...Nhờ lúc nãy á?"
"Ừ."
"Hểể... Nghĩ kiểu gì cũng thấy giống cậu chỉ đang tận hưởng phản ứng của tớ thôi..."
"Thì cũng có phần đó..."
Tôi vừa gật đầu thì bị lườm cháy mặt, nên vội vàng biện minh.
"Cái tớ nhìn là màu Da, Mắt và Tóc của Kokone đấy. Và từ đó phán đoán thì, e là Kokone thuộc kiểu Tông ấm - Thu."
"Hưm...?"
Dù tôi đã giải thích đàng hoàng, Kokone vẫn ném cho tôi cái nhìn nghi hoặc bán tín bán nghi.
"Tiêu chuẩn phán đoán là, người Tông ấm thì màu da có sắc vàng, màu tóc và mắt thiên về màu nâu. Ngược lại người Tông lạnh thì da có sắc xanh, màu mắt và tóc thiên về màu đen. Và theo tớ thấy vừa rồi thì Kokone khớp với đặc điểm của Tông ấm."
"...Tóc tớ, nâu đến thế à?"
Vừa mân mê tóc mái, Kokone vừa nhíu mày.
"Thoạt nhìn thì trông có vẻ đen, nhưng nhìn kỹ thì là màu nâu đen. Trong nhóm Tông ấm, thiên về nâu sáng là 'Kiểu Xuân', còn nâu đậm là 'Kiểu Thu', nên tớ 'phán' màu sắc cá nhân của Kokone là 'Tông ấm - Thu'!"
"Haizz..., mà, cậu đã nói đến thế thì tớ tin... nhưng lần sau làm gì thì làm ơn giải thích trước cho tớ với..."
Dù vẫn lầm bầm với đôi má ửng hồng, Kokone cuối cùng cũng gật đầu vẻ đã bị thuyết phục.
"Xin lỗi nhé? Tại phản ứng của Kokone dễ thương quá nên tớ lỡ tay."
Tôi cười "hì hì" một nụ cười không chút tà ý, nhưng...
"Hứ! T-T-Tớ không bị mê hoặc nữa đâu nhé...!"
"Chậc, đã có kháng tính rồi sao."
Mất công làm vẻ dễ thương mà lại lỗ vốn rồi!
~*~
"Vậy thì, đã biết màu sắc cá nhân rồi, giờ chúng ta đi tìm màu hợp với Kokone nào!"
"V-Vâng... Tông ấm nghĩa là, hợp với màu hồng pha vàng, đúng không ạ...?"
"Đúng rồi! Tông ấm kiểu Xuân thì hợp cả hồng sáng, nhưng kiểu Thu thì hợp với màu trầm hơn một chút. Kiểu như hồng cam, những màu dễ tệp vào da ấy. Ngoài ra thì hồng san hô chắc cũng ổn."
Tôi lấy một bảng màu tông hồng cam gần giống màu cam và một bảng màu tông hồng san hô tạo cảm giác mềm mại, giơ lên trước mặt Kokone.
"Sao? Mấy màu kiểu này này."
"Ưm............"
Nheo mắt lại, Kokone nhìn so sánh hai bảng màu một lúc lâu "chằm chằm...", rồi rụt rè chỉ vào một cái.
"C-Có lẽ tớ thích... cái này hơn..."
Cái Kokone chỉ là bảng bốn màu với tông chủ đạo là hồng san hô.
"Ừ, vậy lấy cái này nhé."
"V-Vâng ạ..."
Trao bảng màu cho cô ấy, Kokone nhìn nó có chút ngần ngại, rồi khẽ đặt lên trên cùng đống mỹ phẩm đã nằm trong giỏ.
"Vậy cuối cùng là chọn son môi nào."
"A, vâng. ............Ê hê hê."
Nhìn cô ấy vừa di chuyển sang quầy khác vừa lén nhìn bảng phấn mắt trong giỏ và cười vui sướng, tôi cũng lén mỉm cười mà không để cô ấy nhận ra.
~*~
Việc chọn son môi cuối cùng diễn ra khá suôn sẻ.
Tôi khuyên rằng nếu chọn son, má hồng và phấn mắt cùng tông màu thì tổng thể sẽ hài hòa hơn, và vì má hồng cùng phấn mắt đã chọn là tông san hô, nên chúng tôi quyết định chọn son cũng có màu tương tự.
"T-Tớ thích màu này...!"
"Nhanh thế. Nhưng mà, cậu thực sự ưng màu đó chứ? Vẫn còn nhiều màu khác mà."
"Đ-Được mà ạ. Nếu màu hợp với tớ là màu này, thì tớ chọn cái này...!"
Nhìn ánh mắt vui vẻ ngắm nghía thỏi son của Kokone, tôi cảm thấy có chút gợn sóng nhỏ.
Nhưng nếu Kokone đã bảo được thì chắc là được rồi, tôi tự nhủ và gật đầu.
"Vậy là xong phần chọn mỹ phẩm! Thanh toán xong rồi ghé đường Takeshita trước khi về nhé."
"G-Ghé ạ... đường Takeshita...!"
"Cần gì phải lấy hơi lên gân thế?"
Thấy Kokone thay đổi sắc mặt, tôi cười khổ.
Và rồi, chúng tôi rời cửa hàng, quay lại ga Harajuku và trở lại cổng vào đường Takeshita.
"Oaaa, đây là Harajuku... đường Takeshita...!"
Cuối cùng cũng đặt chân đến vùng đất mơ ước - đường Takeshita, Kokone vừa dáo dác nhìn quanh vừa thốt lên đầy cảm thán...
"...Cơ mà, nó không sành điệu như tớ tưởng nhỉ...?"
...Đâu có cảm thán đâu. Này.
"Đường thì hẹp, người thì đông, lộn xộn, với lại cũng có những người trông bình thường chẳng sành điệu gì cả."
"Bỏ ngay cái thói nói xấu một cách tự nhiên đi được không?"
Sự giằng xé yêu ghét lẫn lộn khi mới đến Harajuku lúc nãy đâu rồi. Trả lại sự quan tâm của tớ đây.
"B-Bởi vì, tớ đã tưởng tượng ra một con đường lấp lánh hơn, ngày nào cũng như lễ diễu hành cơ...!"
"Đường Takeshita ở xứ sở mộng mơ nào vậy."
Đừng có diễu hành mỗi ngày trên đường công cộng. Phiền phức chứ được cái tích sự gì.
Tôi kéo tay áo Kokone đang lộ rõ vẻ thất vọng, hướng sự chú ý của cô ấy vào các cửa hàng ven đường.
"Kìa, có bánh crepe, kẹo hồ lô dâu tây như lúc nãy cậu nói kìa? Ăn gì không? A, nhìn kìa, có cả kẹo bông gòn to đùng nữa!"
"...Nhưng mà, nghĩ kỹ thì kẹo bông nguyên liệu là đường đúng không? Thế thì cứ liếm đường là được chứ gì?"
"Phủ định sạch trơn kẹo bông luôn kìa."
"S-Sự thật mà...!"
"Sao thế? Dỗi vì đường Takeshita không giống như tưởng tượng à?"
Hửm? Tôi ghé mặt lại gần, Kokone liền ngoảnh mặt đi chỗ khác "Hứ".
"Đ-Đừng có coi tớ là trẻ con..."
"Rồi rồi đừng giận - A, chờ chút, nhìn cái này đi. Đồ uống trong bình sữa kìa! Dễ thương quá!"
Để xem còn món ngọt nào nữa không, tôi tra điện thoại và cho cô ấy xem ảnh vừa hiện ra.
"Đừng có coi tớ là em bé...!"
"Kokone-chan hay giận quá..."
Kokone có tâm hồn mong manh như em bé vậy. Tớ có ý đó đâu.
"Thôi vậy về nhé. Có vẻ Kokone không thấy vui với đường Takeshita lắm."
Nói xong, tôi định quay gót bước đi thì cảm thấy lưng áo váy bị kéo "giật, giật" lại.
"............T-Tớ muốn ăn, kẹo hồ lô dâu tây."
Quay lại nhìn, tôi thấy Kokone lầm bầm, má đỏ lựng như màu kẹo dâu. Thật là, chẳng thành thật chút nào.
"Nào, vậy thì đi mua thôi."
"Đ-Đừng có đẩy tớ...!"
~*~
"A... rộp, ưm, ngọt quá...!"
Cắn lớp đường giòn tan bọc quanh quả dâu tây, Kokone có vẻ đã hoàn toàn vui vẻ trở lại, thong dong đi bộ trên đường Takeshita.
"Ăn trông ngon lành thế."
Tôi vừa gặm kẹo hồ lô nho mẫu đơn vừa trêu.
Vị ngọt tươi mát tràn ra từ dưới lớp kẹo giòn tan, lấp đầy khoang miệng. Ngon thật.
"Đ-Đừng có nhìn chằm chằm thế..."
Nói thì nói vậy nhưng lần này chính Kokone lại nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi phải nghiêng đầu thắc mắc.
"Ơ, gì thế?"
"Không, cái đó, tớ thấy Hoshimi-kun thực sự rất hợp với những thứ 'dễ thương'."
"Hả? Gì cơ?"
"Cả đồ ngọt dễ thương, cả những bộ đồ dễ thương như thế nữa."
Theo ánh mắt như muốn nói điều gì đó của Kokone, tôi cũng nhìn xuống người mình.
Bộ đồ hôm nay của tôi là váy liền kẻ caro gingham thắt đai ở eo, chân đi giày búp bê màu đen để tạo nét ngọt ngào nhưng vẫn hơi hướng thanh lịch.
Chiếc váy họa tiết dễ thương nhưng cổ vuông khoe được phần da quanh cổ, tạo cảm giác trưởng thành vừa phải nên tôi rất ưng ý. Phối thêm chiếc túi cói để cân bằng giữa vẻ tự nhiên và nữ tính.
Nếu chỉ đơn thuần khen tôi mặc hợp thì biểu cảm của Kokone lại vương chút màu u sầu, nên tôi chợt hỏi điều mình thắc mắc.
"Chẳng lẽ, Kokone thực ra cũng muốn mặc những bộ đồ như thế này?"
Tôi dùng ngón tay nhón lấy vạt váy, Kokone liền hơi đỏ mặt.
Thực ra tôi đã để ý từ lúc nhìn thấy bộ đồ thường ngày hôm nay của Kokone. Vì cô ấy nói muốn trở nên dễ thương giống tôi, nên tôi đã nghĩ Kokone cũng thích thời trang phong cách nữ tính.
"............Cái đó, một chút thì... không, cũng khá là."
"...Thực lòng thì?"
Tôi ghé mặt vào nhìn Kokone đang ậm ừ ngập ngừng, cô ấy nhắm mắt lại như thể đã chấp nhận số phận và trả lời.
"~~, R-Rất là muốn...!"
"Ahaha, ra là vậy."
"Đ-Đừng có cười tớ..."
"Xin lỗi xin lỗi. Tại tớ thấy Kokone dễ thương quá."
"L-Lại nói mấy câu kiểu đó ngay được!"
Dỗ dành Kokone đang vung vẩy cây kẹo dâu vì xấu hổ, tôi nói như thể chuyện chẳng có gì to tát.
"Nếu muốn mặc thì cứ mặc thôi."
"...Chuyện đó, nhưng mà,"
"Cậu ngại ánh mắt của người khác à?"
"...Vâng. Tớ cứ nghĩ là, quả nhiên mấy bộ đồ dễ thương như của Hoshimi-kun sẽ không hợp với tớ đâu."
Nghe câu hỏi tĩnh lặng của tôi, Kokone cụp mắt xuống.
Rốt cuộc điều gì đã khiến cô gái này trở nên nhút nhát đến mức này cơ chứ.
Tôi không thể nhìn thấu vào sâu trong đôi mắt đang cụp xuống kia, nên tôi không có cách nào biết được. Tôi chỉ có thể hiểu cô ấy qua những gì chính cô ấy kể lại mà thôi.
Những thay đổi nhờ việc tôi trang điểm cho cô ấy hôm qua, chắc chắn là có thật.
Nhưng sự thật là những thói quen cũ cũng không thể vứt bỏ hay thay đổi ngay lập tức được. Tâm lý để ý thái quá đến ánh mắt người khác, chắc chắn sẽ không thay đổi một sớm một chiều.
Nhưng nếu vậy thì cứ thay đổi từ từ thôi cũng được. Những cảm xúc tiêu cực đã được nuôi dưỡng một mình trong thời gian dài, nếu dành một khoảng thời gian dài tương ứng, biết đâu một ngày nào đó sẽ trở thành tích cực.
Tôi khẽ ghé mặt lại gần bàn tay của Kokone đang cụp mắt, và...
"Sơ hở này."
"A."
Tôi "ngoàm" một miếng vào cây kẹo dâu của Kokone từ bên cạnh.

"M-Mồ... thật là...! Người ta đang nói chuyện nghiêm túc...!"
"Xin lỗi nhé? Tại tớ thấy kẹo dâu trông ngon quá nên lỡ miệng."
"Lỡ miệng cái gì chứ...!"
Trước mũi Kokone đang phụng phịu, tôi vừa cười vừa chìa cây kẹo nho mẫu đơn trên tay mình ra.
"Vậy, đây. Tớ đền cho cậu cái của tớ đấy. Nhé?"
"Hả."
Nhìn cây kẹo nho trước mũi, rồi chuyển ánh nhìn sang miệng tôi, Kokone rõ ràng nhận ra điều gì đó và ánh mắt bắt đầu đảo liên hồi.
"Không, nhưng mà cái đó,"
"Hả? Sao, không cần à?"
"Vậy thì nghỉ nhé", tôi định rụt tay lại thì Kokone lườm tôi với ánh mắt đầy tiếc nuối.
"H-Hoshimi-kun xấu tính quá...!"
"Ơ, đâu có đâu. Nào, a..."
"A!? Ư á, thế thì không được...!"
"Thế, tớ thôi nhé."
"~~~~! C-Cái người này đúng là tiểu quỷ mà...!"
"Ahahaha, xin lỗi mà."
Tôi vội vàng giữ khoảng cách với Kokone, người trông như sắp lao vào đấm tôi bằng cây kẹo dâu. Nguy hiểm nguy hiểm, phản ứng tốt hơn dự kiến nên lỡ đùa hơi quá.
"Vậy thì, để chuộc lỗi vì đã trêu cậu, hôm nào chúng mình cùng đi xem quần áo đi. Cùng đi tìm những bộ đồ 'dễ thương' và hợp với Kokone nhé?"
Nghe tôi nói, Kokone ngớ người ra một lúc, rồi vai rung lên vẻ nhột nhạt.
"...Gì vậy chứ, chuyện đó."
"Không được à?"
"Không phải là không được. ...Tớ, mong lắm."
Trên khuôn mặt Kokone khi trả lời câu đó, nở một nụ cười buông lỏng như thể chẳng còn bận tâm gì đến ánh mắt của những người xung quanh nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
