Khóa Đào Tạo Của Hoshimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 16

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 14

Tập 02 Gyaru mặc đồ không hợp với mình thì có được không? - Mở đầu: Bí mật của nàng 'hút khách' siêu cấp đáng yêu

Mở đầu: Bí mật của nàng 'hút khách' siêu cấp đáng yêu

Nằm tại Ura-Harajuku là một tiệm tạp hóa mang đậm phong cách phương Tây.

Băng qua những món đồ cũ và tạp hóa vintage được bày biện dọc lối đi, bạn sẽ bắt gặp một cánh cửa gỗ đơn sơ nằm sâu bên trong.

Phía sau cánh cửa ấy mở ra một không gian hoàn toàn khác biệt: một quán cà phê kiêm quán bar với nội thất tựa như một cái gara ở nước ngoài.

Dọc theo chân tường là quầy bar làm từ một tấm gỗ dày nguyên khối, bên trên xếp ngay ngắn những chai rượu đủ loại. Phía trong cùng còn có một chiếc xe mui trần mang hương vị hoài cổ, cứ như vừa bước ra từ những bộ phim truyền hình nước ngoài cũ kỹ. Màu sắc trầm ổn của gỗ ốp trên tường và sàn nhà hòa quyện vào nhau, tạo nên bầu không khí hệt như một căn cứ bí mật.

Tại một quán cà phê sành điệu thế này, đáng lẽ tôi đang một tay cầm tách cà phê để tao nhã tận hưởng giờ nghỉ giải lao, thì thực tế lại đang phải phục vụ những vị khách được hưởng cái đặc quyền đó.

Theo từng bước chân đi lại thoăn thoắt giữa các bàn và quầy bar, chiếc tạp dề cùng mái tóc dài buộc kiểu đuôi ngựa của tôi cũng đung đưa theo nhịp.

"Jill-chan ơi~, mang món này ra bàn kia giúp chị nhé~"

"A, dạ có em~!"

Từ phía trong quầy bar, một người phụ nữ diện trang phục theo phong cách French Girly, phối áo blouse thắt nơ trắng cùng váy dài đen cất tiếng gọi tôi.

"Cô bé đó là nhân viên mới à?"

Một vị khách có vẻ là khách quen đang ngồi tại quầy cất tiếng hỏi người phụ nữ kia, cũng chính là chị chủ của quán cà phê này.

"Đúng vậy! Em ấy bắt đầu làm từ hôm nay, là cô nàng giả g... siêu cấp đáng yêu của quán..."

"Ch... Chị chủ!"

"...À nhầm, là cô nàng hút khách siêu cấp đáng yêu của quán chị đấy~"

Khi tôi ném cho chị ấy một ánh nhìn trách móc, chị chủ liền sửa lại lời nói với vẻ mặt kiểu "chết dở". Người này, ban nãy chị ấy định nói toẹt ra là "Chàng trai giả gái hút khách" đúng không!

Tôi lườm chị ấy thêm một cái nữa để cảnh cáo người phụ nữ có thể lỡ miệng bất cứ lúc nào này, rồi tranh thủ mang đồ uống ra bàn cho khách. Đúng lúc đó, cánh cửa ra vào mở ra và một vị khách mới bước vào.

"Kính chào quý khách~!"

Tôi nở nụ cười chào đón và đang định dẫn khách vào bàn thì từ phía sau lưng vang lên tiếng nói.

"...ính... ào... úy... ách..."

Một giọng nói lí nhí, ngắt quãng vọng lại.

Tôi quay đầu tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói thì thấy một thiếu nữ đang đứng nép mình như muốn trốn vào góc trong của quầy bar.

"...ính... ào... uý... ách..."

Không hiểu sao nhỏ này lại quay mặt vào tường để chào hỏi. Đằng đó làm gì có khách nào đâu?

Tôi quay lại quầy bar, cất tiếng gọi thiếu nữ đang tập chào với bức tường.

"Kokone này? Ít nhất thì cậu cũng phải quay mặt về phía khách mà chào chứ? Với cả cậu cũng phụ trách sảnh giống tớ, chịu khó bước ra khỏi quầy bar đi nào?"

"Ư ư... nh-nhưng mà, bắt chuyện với người lạ rồi nhận gọi món... m-mình không làm được đâu...!"

"Không làm được cũng không được rúc trong quầy! Làm việc đi!"

Tôi nắm tay cô nàng định lôi ra sảnh, nhưng nhỏ này sống chết bám chặt lấy quầy bar để kháng cự. Cái quái gì thế này!

"Ch-Chỉ chào hỏi thôi... coi như mình đã làm tròn bổn phận..."

"Với cái giọng như muỗi kêu ấy hả!? Cậu cũng mặt dày thật đấy!"

Cô nàng chỉ có thể phát ra tiếng chào với âm lượng còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu này là Kokone Shiyo. Nhân viên làm thêm mới sẽ làm việc cùng tôi tại đây.

"Này hai đứa kia~? Đừng có chơi nữa mà làm việc đi chứ~. Định trả nợ bằng cơ thể đấy à? Sáu. Mươi. Vạn. Yên."

Thấy tôi đang chật vật lôi Kokone ra khỏi quầy, chị chủ liền buông lời trêu chọc.

Đúng vậy, sáu mươi vạn yên. Một số tiền mà học sinh cấp ba không thể nào chi trả nổi, và vì nó mà chúng tôi phải làm việc tại đây.

Và nguồn cơn rắc rối vẫn còn một cái nữa.

"Jill-chan, sandwich xong rồi này, mang đi giúp tớ với!"

Người vừa nói vừa đưa chiếc đĩa đựng sandwich từ bên kia quầy là một chàng trai sở hữu vẻ ngoài đẹp mã đầy tươi mới, mái tóc rẽ ngôi giữa rất hợp với chiếc tạp dề của quán cà phê.

Cậu ấy, Orito Riku, là bạn của tôi. Chính xác hơn thì phải nói là bạn của tôi trong hình hài con trai bình thường.

Tóm lại, cậu ấy không hề biết cô gái "Jill" đang đứng ngay trước mắt cậu lúc này và thằng bạn chí cốt "Hoshimi Jirou" lại là cùng một người.

Hay nói đúng hơn là không thể để cho cậu ấy biết được. Sở thích giả gái của tôi là một bí mật tuyệt đối không được để ai phát hiện. Người biết chuyện đó chỉ có tôi và Kokone, người đang có một mối quan hệ "hợp đồng" với tôi mà thôi.

Hai nhiệm vụ được đặt lên vai tôi lúc này: Làm việc để bồi thường khoản nợ sáu mươi vạn yên, và quan trọng hơn cả là tuyệt đối không được để Orito phát hiện ra thân phận thật sự.

Để hoàn thành cả hai, tôi xốc lại dây tạp dề và tinh thần, rồi bước ra sảnh.

"Quý khách đã chọn được món chưa ạ~? Vâng, tôi đã rõ, xin quý khách vui lòng đợi một chút! Chị chủ ơi~, có khách gọi món~"

Khi tôi quay lại quầy và truyền đạt món ăn, một ly cà phê đá được đưa ra trước mặt tôi.

"A, vậy thì... tiếp theo phiền cậu mang cái này đi nhé..."

"Đã rõ~... Khoan, Kokone, tự cậu mang đi đi chứ!"

Chào hỏi thì lí nhí không ra hơi, lại còn đùn đẩy công việc cho người khác, đúng là cái chốn làm thêm tệ hại nhất trần đời mà!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!