Chương 1 Giữ kín bí mật và Hợp đồng Đào tạo
1
Con người ai cũng ôm ấp ít nhiều những bí mật.
Đó có thể là vết sẹo cũ hằn sâu nơi mềm yếu nhất của trái tim.
Đó có thể là những sai lầm chưa đến mức gọi là tội ác, nhưng chắc chắn là lỗi lầm ta đã trót gây ra.
Hay đó có thể là một góc khuất nào đó bên trong con người mình mà ta tuyệt đối không muốn người khác biết.
Chúng ta sống qua ngày đoạn tháng bằng cách che giấu tất cả những bí mật muôn hình vạn trạng ấy bên dưới lớp vỏ bọc tính cách hời hợt, bên dưới những bộ cánh chải chuốt, bên dưới nụ cười thân thiện dễ gần... hoặc là, bên dưới lớp trang điểm dày cộm.
Những bí mật được giấu kín sẽ ngày càng trở nên nặng nề theo thời gian.
Nhưng bởi "chia sẻ" không đồng nghĩa với "thấu hiểu", nên ta chẳng thể dễ dàng trao gửi nó cho bất kỳ ai.
Vậy thì, bạn nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu bí mật đó vô tình bị phơi bày ra ánh sáng?
~*~
"Chào buổi sáng, Hoshimi!"
Trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng, cô bạn cùng lớp Ibu Seira vừa vẫy tay vừa tiến lại gần chỗ tôi.
Mái tóc dài nâu hạt dẻ được sấy vào nếp cầu kỳ khẽ đung đưa theo từng nhịp bước chân tung tăng của cô nàng.
"Chào, Ibu. Mà hình như... hôm nay trông cậu hơi khác mọi khi thì phải?"
"Hả, nhận ra luôn á?"
Nghe tôi hỏi, gò má cô nàng giãn ra đầy vẻ vui sướng.
Dù đôi mắt xếch khiến cậu ấy trông có vẻ sắc sảo, trưởng thành, nhưng thực ra Ibu rất hay cười khi nói chuyện.
Hễ cười là biểu cảm lại trở nên trẻ con, tạo nên một sự tương phản khá thú vị.
"Ừ. Cảm giác bầu không khí khác hẳn mọi khi ấy... à, cậu mới làm đẹp à?"
Tôi buột miệng nói một cách vô tư, nhưng Ibu lại mở to mắt sững sờ như thể kinh ngạc lắm.
Quái lạ, mình nói gì kỳ cục sao? Tôi lảng mắt đi thì thấy đám con gái gần đó cũng đang quay sang nhìn với vẻ mặt kiểu "Hả?".
...Á, khoan đã, chẳng lẽ thế này bị coi là quấy rối tình dục?
"Ê này! Chờ đã, tự nhiên khen người ta đẹp... chẳng lẽ Hoshimi thích tớ hả!?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng định bụng xin lỗi trước khi bị kiện, thì Ibu đã hét toáng lên một tiếng chói tai với âm lượng khủng bố.
Nhìn cái kiểu nhảy cẫng lên loi choi tại chỗ kia thì có vẻ là cô nàng đang vui thì phải.
"Nhưng mà xin lỗi nha? Tớ chỉ coi Hoshimi là bạn thôi."
"Tự nhiên tớ bị đá cái rụp vậy!?"
Tự biên tự diễn là được tỏ tình xong rồi tự từ chối người ta luôn.
Trên đời có kiểu hiểu lầm đau đớn thế này sao?
"Mới sáng sớm mà ồn ào cái gì đấy?"
Cảm thấy vai mình trĩu xuống, tôi quay lại thì thấy một nam sinh có mái tóc đen ngắn rẽ ngôi giữa đầy sảng khoái – Orito Riku đang quàng tay qua vai tôi.
Chỉ có điều, cái biểu cảm cười nhăn nhở khi ghé sát mặt vào tôi trông có vẻ "bảnh chọe" ba lăng nhăng hơn là sảng khoái.
"Nghe này Orito! Tớ mới được Hoshimi tỏ tình đấy!"
"Hả! Thật luôn hả, Jirou?"
"Không có, không có! Tớ chỉ hỏi là cậu mới làm đẹp hả, vậy thôi mà!"
"Thế là tán tỉnh rồi còn gì."
"Đấy thấy chưa!"
"Đã bảo là hiểu lầm mà! Ý tớ là da cậu dạo này đẹp hơn ấy!"
Tôi vừa chỉ vào gò má mình vừa thanh minh, hai người kia mới chịu dừng cái trò trêu chọc ác ý lại.
"Ố, ghê ta! Tớ mới đổi nước hoa hồng với sữa dưỡng da xong là da dẻ ngon nghẻ liền, thế mà Hoshimi cũng nhận ra ha. Đúng là 'Chàng trai sành làm đẹp'!"
"Đâu có, tại hôm trước Ibu có nói chuyện dưỡng da nên tớ mới lờ mờ đoán thế thôi."
"À, nhắc mới nhớ, cái nước hoa hồng tớ mới dùng là cái loại Hoshimi chỉ cho tớ hôm nọ đấy..."
Thế là Ibu bắt đầu thao thao bất tuyệt về chuyện dưỡng da.

Vốn dĩ cơ duyên để tôi và Ibu trở nên thân thiết là vào hồi mới vào lớp 10 – khoảng một tháng trước, cô nàng bắt chuyện với tôi: "Hoshimi da đẹp thế, có bí quyết chăm sóc gì không?".
Kể từ đó, tôi và cô nàng thường hay nói chuyện về chủ đề này.
Nhân tiện thì tôi và Orito thân nhau là do cùng trong hội "về nhà" – tức mấy đứa không tham gia câu lạc bộ nào nên hay về chung.
Dạo này Orito bắt đầu đi làm thêm nên cơ hội đó cũng giảm bớt.
"Cơ mà, Jirou rành mấy vụ này thật đấy. Con trai mà thế này cũng hiếm ha."
Liếc nhìn Ibu đang say sưa nói về skincare, Orito ngồi phịch xuống cái ghế trống bên cạnh tôi – chỗ của một người chưa đến lớp – rồi buông một câu bâng quơ.
Câu nói ấy hàm ý rằng tôi 'không bình thường', khiến tôi giật thót mình.
"Hả, đâu, tầm này thì cũng bình thường mà?"
"Thế á? Tớ thấy cũng khá đặc biệt đấy chứ."
Dù cố gắng giữ bình tĩnh để giọng không bị lạc đi, nhưng trong lòng tôi lo sốt vó.
Cái mác 'Chàng trai sành làm đẹp' là một tấm áo choàng ngụy trang rất tốt, nhưng ẩn dưới đó là bí mật tuyệt đối không thể nói với ai của tôi.
Thế nên, tôi không muốn bị đào sâu vào chủ đề này chút nào...
"Này Orito? Bản thân không hiểu mà nói thế là kém sang lắm đấy nhé?"
Cứu tôi khỏi cảnh phải tìm cách lấp liếm dưới nụ cười gượng gạo chính là câu nói mang tính khiển trách của Ibu.
"...... À ừ đúng thật, nói thế cũng hơi kỳ. Xin lỗi nhé."
"Thật tình. Thời buổi này con trai quan tâm đến làm đẹp là chuyện bình thường mà!"
"Ibu...!"
Được Ibu nói đỡ cho, tôi bất giác cảm động suýt khóc. Nhưng mà...
"Cơ mà, nếu con trai mà đến mức trang điểm luôn thì chắc cũng hơi không bình thường thật."
Câu nói tiếp theo kèm nụ cười tươi rói của cô nàng khiến cơ mặt tôi đóng băng cái "rắc".
"...Ừ, ư, đúng ha."
Vừa gật đầu tán đồng, tôi vừa cảm thấy khóe miệng mình đang giật giật.
...Không ổn, phải đổi chủ đề thôi, nguy hiểm quá.
Trong lúc đảo mắt nhìn quanh tìm chủ đề, tôi bắt gặp một cô gái đang đứng trơ trọi ở một chỗ cách đó không xa.
Kokone Shiyo. Cô gái ngồi bàn bên cạnh tôi. Nhìn cái kiểu từ xa cứ len lén nhìn về phía này, tôi đoán là cậu ấy muốn ngồi vào chỗ của mình đang bị Orito chiếm đóng nhưng lại không dám lên tiếng.
"Orito, cậu nên trả chỗ đi thì hơn đấy?"
Nghĩ rằng đây là cơ hội để đánh lạc hướng câu chuyện, tôi lên tiếng, và Orito cũng nhận ra sự hiện diện của Kokone.
"A, xin lỗi xin lỗi. Ờm..."
Orito vừa đứng dậy vừa ấp úng, Ibu liền lạnh lùng ném cho cái phao cứu sinh.
"...Là Kokone-san."
Nghe gọi tên mình, Kokone giật bắn vai như thế bị dọa, rồi liếc nhìn Ibu một cái.
Ibu có vẻ không nhận ra cái liếc mắt đó, quay sang Orito nói với giọng cạn lời.
"Vào cấp ba được cả tháng rồi mà tên bạn cùng lớp cũng không nhớ là sao?"
"Không phải, tại tớ dở khoản nhớ tên người khác mà... Xin lỗi nhé, Kokone-san!"
Thấy Orito chắp tay xin lỗi cái bốp, Kokone run lẩy bẩy lắc đầu như động vật nhỏ, đáp lại: "Dạ, k, không sao...".
Giọng bé tí hin.
Tôi bắt chuyện với Kokone lúc này đang ngồi xuống cái ghế vừa được trả lại với những cử động hơi đáng ngờ.
"Xin lỗi nhé Kokone-san, ồn ào quá ha. Nếu thấy phiền cậu cứ nói thẳng nhé."
Tôi mỉm cười để trấn an cậu ấy, nhưng vừa chạm mắt một cái là cậu ấy đã cúi gầm mặt xuống với tốc độ khiến tôi nghĩ "Ủa, gãy cổ chưa vậy?".
Trời, xin lỗi nha.
"D, dạ, cảm, ơn, cậu. Ờm, ...-kun."
Giọng nhỏ quá nghe câu được câu chăng, nhưng tôi biết là cậu ấy đang lí nhí lấp liếm tên tôi trong miệng.
Ngồi ngay cạnh mà cũng không nhớ tên nhau sao...
Mà, nhìn qua thì cậu ấy cũng thuộc kiểu người chẳng màng để tâm đến sự đời.
Mái tóc dài ngang lưng lúc nào cũng bù xù vài chỗ không biết là do xoăn tự nhiên hay do ngủ dậy không chải, phần mái dày cộm che đi phân nửa vùng mắt khiến cậu ấy lúc nào cũng khoác lên mình một bầu không khí u ám, cộng thêm cái dáng điệu hay cúi gầm mặt càng tạo ấn tượng đen tối cho người nhìn.
Ngay cả tôi ngồi bên cạnh cũng hiếm khi thấy cậu ấy mở miệng nói chuyện, trầm tính đến mức... nói thẳng ra nhé.
Là một "Inkya" – một kẻ u ám chính hiệu.
Dù tôi cũng trộm nghĩ giá mà cậu ấy nỗ lực để ý đến ngoại hình hơn một chút thì tốt biết mấy, nhưng với cậu ấy thì chắc đó là chuyện bao đồng.
"Mà này, Ibu nhớ hết mặt và tên của cả lớp rồi hả?"
"Một tháng là đủ nhớ rồi còn gì. Chứ học sinh lớp khác thì chịu... A."
Hai người kia vẫn đang tranh luận chuyện nhớ tên hay không, nhưng chợt Ibu như nhớ ra điều gì đó, mắt sáng rực lên.
"Nhắc chuyện này mới nhớ, mọi người có biết tin đồn về cô gái đang hot trong trường gần đây không?"
"Tin đồn?"
"Đúng! Một lời đồn về 'Nữ sinh không tồn tại' – không ai biết tên cũng chẳng ai biết lớp của cô nàng đó cả!"
Ibu cố tình dùng giọng điệu kịch tính, nhưng cả tôi và Orito đều đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu.
"Gì đấy, chuyện bảy điều bí ẩn trường học à?"
"Có nữ sinh không tồn tại thì tiếng Nhật nghe sai sai kiểu gì ấy."
"...Trật tự nghe tớ kể tiếp được không?"
Thấy chúng tôi phản ứng thiếu muối, Ibu nở nụ cười kiểu "cấm cãi" rồi nói tiếp.
"Nghe nói nữ sinh đó hay xuất hiện ở Shibuya hoặc Harajuku..."
Định chọc "Bộ là động vật hoang dã hay gì?" nhưng Orito chưa kịp mở miệng đã bị Ibu lườm cho im bặt.
"...Khi thấy các cô gái đang ngắm quần áo hay mỹ phẩm trong cửa hàng mà phân vân không biết mua gì, 'nữ sinh' đó sẽ từ đâu xuất hiện và bắt chuyện: 'Bạn có gì phiền muộn sao?'"
"Ủa nhân viên cửa hàng mà."
"Thế thì là nhân viên cửa hàng chứ còn ai vào đây."
Hai đứa tôi vô tình "bắt sóng" tấu hài cùng lúc, khiến Ibu làm cái mặt kiểu "Gì vậy mấy cha".
"Đã bảo là nữ sinh mà lị. Nghe nói là mặc đồng phục trường mình đấy."
"À ra thế."
"Vậy là nhân viên cosplay rồi."
Lần này không đồng thanh nữa, nên chỉ mình Orito bị nhìn bằng ánh mắt "thằng này bị sao thế".
Ai đời lại đi mua đồng phục trường chính quy về để cosplay bao giờ...
...Hửm? Mặc đồng phục trường mình, bắt chuyện với mấy bạn nữ đi mua quần áo hay mỹ phẩm?
Bỗng nhiên tôi cảm thấy có gì đó quen quen, một dự cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng.
Khoan đã, không lẽ nào...
"B, bắt chuyện tán tỉnh à? Con gái với nhau cũng có chuyện đó ha."
Tôi cố nói giọng bâng quơ để không bị lộ vẻ chột dạ, nhưng Ibu lắc đầu.
"Cũng không phải kiểu đó đâu. Ví dụ như khi có bạn nữ phân vân không biết nên mua bộ nào, nữ sinh đó sẽ nhé..."
Ibu lại ngắt quãng đầy kịch tính, rồi dõng dạc tuyên bố.
"Chọn giúp bạn ấy bộ đồ dễ thương và hợp nhất!"
"Gì vậy, người tốt thế."
Orito nói vẻ chưng hửng.
"Thậm chí khi bạn ấy vẫn chưa quyết tâm mua, cô nàng còn khen lấy khen để để tiếp thêm động lực nữa cơ!"
"Quá là người tốt luôn."
"Nhỉ! Nhưng mà nhé, hôm sau muốn cảm ơn, đi tìm khắp trường hay hỏi ai cũng không thấy nữ sinh đó đâu cả."
"À, hèn gì gọi là học sinh không tồn tại."
"Đúng. Thế là cái sự thần xuất quỷ nhập đầy bí ẩn đó lại được lòng một bộ phận nữ sinh, giờ tin đồn lan truyền mạnh lắm. Nghe bảo nếu may mắn gặp được là siêu hên, lại còn được chọn giúp mấy món đồ hợp với mình nữa chứ. Với cả nghe đồn là dễ thương lắm luôn!"
"Cái thông tin cuối cần thiết không?"
"Có giả thuyết cho rằng nữ sinh đó là học sinh trốn học, hoặc là một người phụ nữ trưởng thành có gương mặt trẻ con đã mua đồng phục trường qua chợ đen."
"Nghe thực tế ghê. ...Mà Jirou, sao nãy giờ cậu im thin thít mà mặt xanh mét vậy?"
"Hả? Á, có gì đâu?"
Đột nhiên Orito ghé sát mặt vào, tôi giật mình lùi lại khiến chân ghế rít lên một tiếng chói tai trên sàn.
"Giọng lạc đi rồi kìa."
"Có sao không? Hoshimi, cậu mệt à?"
"Đâu có! Chắc là, kiểu thiếu ngủ ấy mà."
Tôi định cười để trấn an Ibu đang lo lắng, nhưng miệng chỉ phát ra được điệu cười "Ahaha" khô khốc.
"Điêu!? Hoshimi lúc nào cũng ngủ lúc mười giờ tối để giữ da mà lại thiếu ngủ!? Sao thế, cậu sắp chết hả!?"
"Đừng có tự tiện giết người ta thế. Mà công nhận ý thức làm đẹp cao thật đấy, Jirou."
Tiếng ồn ào của Ibu và Orito nghe như vọng lại từ nơi nào xa lắm.
Tin đồn về 'Nữ sinh không tồn tại' mà Ibu kể.
Từ giữa chừng tôi đã ngờ ngợ "chẳng lẽ là", nhưng đến nước này thì chắc chắn rồi.
Dưới nụ cười khô khốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, tôi đã nắm bắt được tình hình.
Cái 'nữ sinh' đó không ai khác, chính là tôi trong bộ dạng giả gái.
2
Trước bộ đồng phục đang treo trên móc, tôi ôm đầu sầu não.
Đi học về, tôi đứng chôn chân trước tủ quần áo trong phòng mình, rên rỉ ư hử cũng phải mười mấy phút rồi.
Nên mặc, hay không nên mặc.
...Không, nếu xét theo kiểu 'nên' hay 'không nên', thì chắc chắn là 'không nên' rồi còn gì nữa.
Vì tôi là con trai, và thứ ở ngay trước mắt tôi bây giờ là đồng phục nữ.
Ngay từ việc sở hữu nó đã là sai trái rồi.
Tuy nhiên, khi tôi đánh liều nhờ bà chị gái vừa tốt nghiệp đúng lúc tôi vào cấp ba, bả lại tỉnh bơ: "Ừ, lấy đi", và thế là tôi sở hữu bộ đồng phục nữ mà chẳng cần nhờ đến con đường chợ đen nào cả.
Dù bả biết tôi có sở thích giả gái, nhưng mà, ít nhất cũng phải phản đối chút chứ?
Dù sao thì, đã có trong tay bộ đồng phục được thiên hạ đồn đại là dễ thương này rồi, thì cái suy nghĩ 'không nên mặc' cũng bay biến không còn dấu vết.
Áo thủy thủ trắng tinh khôi cùng váy xếp ly màu nâu.
Trên cổ áo và cửa tay áo cùng màu với váy có đường viền màu kem làm điểm nhấn.
Và chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá trang trí trước ngực.
Màu sắc không quá sặc sỡ, nhưng tổng thể lại cân đối một cách áp đảo về độ dễ thương.
Không mặc bộ này thì quả là lãng phí!
Thậm chí, vì không thể mặc đến trường, nên tôi đã tranh thủ mặc nó triệt để vào những lúc giả gái đi ra ngoài sau giờ học hay ngày nghỉ.
Hơn nữa, có vẻ như khi giả gái tôi thường hay trở nên cao hứng hơn bình thường, cứ thấy cô bé nào đang đi một mình mà phân vân chọn đồ là lại lân la bắt chuyện rồi bao đồng giúp đỡ...
Kết quả là sinh ra cái lời đồn mà Ibu kể: 'Ở trường thì không thấy đâu, nhưng hễ gặp trên phố là sẽ được một nữ sinh bí ẩn chọn giúp những món đồ dễ thương và phù hợp'.
Ibu có nằm mơ cũng không ngờ chân tướng của 'nữ sinh' đó lại là một nam sinh giả gái đâu nhỉ...
............Sao chuyện lại thành ra thế này.
À không, nguyên nhân thì rõ rành rành ra đấy rồi. Hoàn toàn là tự làm tự chịu chứ đâu!
"...Nhưng mà nha, cũng đâu có lộ danh tính thật là mình đâu nhỉ."
Ngã lưng xuống giường, tôi lầm bầm tự kỷ một câu rõ to.
Đúng thế. Dù biết chuyện mình giả gái đang bị đồn đại, nhưng đến nước này rồi tôi vẫn định tiếp tục giả gái.
Tự bản thân cũng thấy cạn lời, nhưng đồng phục trường mình dễ thương thật mà, và tôi muốn mặc đồ dễ thương.
"Dễ thương" sở hữu thứ sức mạnh tựa như phép thuật khiến con người ta mê muội.
"...Tạm thời hôm nay không mặc đồng phục nữa, mặc đồ thường vậy."
Tôi bật dậy khỏi giường, cất bộ đồng phục vào tủ.
Thay vào đó, tôi lấy ra chiếc áo blouse trắng có nơ trước ngực và chiếc váy xòe màu hồng chất liệu sheer xuyên thấu dễ thương trải lên giường, rồi bày biện dụng cụ trang điểm lên chiếc bàn phấn kiểu cổ điển.
Thay đồng phục bằng đồ thường cũng chẳng giải quyết được gốc rễ vấn đề, nhưng tôi quyết định hoãn binh với suy nghĩ: chưa bị lộ thì chắc sau này cũng ổn thôi.
Con người ta cũng đâu có quan tâm đến người khác mấy đâu.
Cứ nhìn Kokone ngồi cạnh cả tháng trời mà không biết tên tôi là ví dụ điển hình.
Đến lúc bắt đầu trang điểm, tôi đã hoàn toàn lạc quan trở lại.
Dưỡng da, đánh nền, trang điểm mắt, các bước cứ thế hoàn thành, rồi tôi thay váy và áo blouse.
Tô lên môi thỏi son yêu thích có vỏ ngoài xinh xắn và độ bóng vừa phải không quá lòe loẹt, thế là hoàn thành lớp trang điểm giả gái tông hồng ngọt ngào, cực kỳ hợp với nét điệu đà của nơ và ren.
Đội bộ tóc giả đã được uốn xoăn kết hợp lọn cụp lọn xòe bằng máy uốn, khoác thêm chiếc túi màu xanh bạc hà lên vai, nhìn trong gương giờ chỉ còn thấy một thiếu nữ xinh đẹp phong cách tiểu thư, nhẹ nhàng và siêu cấp dễ thương.
Bước chân sáo ra khỏi nhà, làn gió ấm áp khẽ lay động mái tóc dài màu trà sữa.
Ưm, cảm giác hôm nay sẽ có chuyện tốt lành đây!
Nghĩ lại thì, có lẽ cái tâm trạng lâng lâng như nắng xuân ấy chính là sai lầm lớn nhất.
~*~
Tôi đi qua cửa soát vé Hachiko ở ga Shibuya, hòa mình vào dòng người đang trôi qua giao lộ.
Điểm đến hôm nay là Shibuya 10Q, tòa nhà có vẻ ngoài hình trụ đặc trưng với những con số được tạo hình trên đỉnh tháp.
Đi qua lối vào, tôi bước lên thang cuốn, liếc nhìn những nhóm nữ sinh mặc đồng phục đang trên đường đi học về.
Tôi rất thích 10Q vì ở đây hội tụ đủ mọi thể loại 'Dễ thương', từ những cửa hàng "bánh bèo" ngọt ngào cho đến những cửa hàng mang phong cách nữ tính, trưởng thành.
Chỉ ngắm thôi cũng thấy vui, cảm giác như lượng "năng lượng dễ thương" bị hao hụt khi làm con trai đang được nạp đầy trở lại.
Tự nhiên, bước chân bước đi cùng tà váy tung bay cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Trong lúc lượn lờ qua các cửa hàng, ngắm nhìn những con ma-nơ-canh mặc đầy đồ bèo nhún, ren rúa, nghía qua trang sức, hay mua một đống mỹ phẩm bình dân mới ra, tôi bỗng thấy một bóng người mặc đồng phục trường mình lọt vào tầm mắt.
"A."
Theo phản xạ, tôi nấp ngay vào sau con ma-nơ-canh gần đó.
Cô gái đó cầm chiếc váy đang bày bán lên, ướm thử vào người rồi thở dài, trả về chỗ cũ, rồi lại cầm lên... lặp đi lặp lại hành động đó đến ba lần chỉ trong lúc tôi đứng nhìn.
Từ sau lưng ma-nơ-canh, tôi quan sát cô gái có dáng người thấp bé và gương mặt trẻ con non nớt ấy, trong lòng đấu tranh xem có nên bắt chuyện hay không.
Nếu là tôi của ngày hôm qua thì chắc chắn đã không ngần ngại mà bắt chuyện xem có giúp được gì không rồi.
Nhưng giờ tôi mới biết hành động đó của mình đang trở thành tin đồn.
Tuy không phải người quen, nhưng tùy tiện bắt chuyện với nữ sinh cùng trường, lỡ đâu bị lộ chuyện giả gái thì...
Dẫu vậy, tôi vẫn thấy thật khó để bỏ mặc cô gái đang nhìn chiếc váy bằng ánh mắt thiết tha rồi lại thở dài đầy sầu não kia.
"Chiếc váy đó, dễ thương nhỉ."
Bước ra khỏi chỗ nấp sau ma-nơ-canh, tôi cất tiếng, cố gắng giữ tông giọng cao và mềm mỏng hơn bình thường.
Vốn giọng tôi cũng thuộc tông cao, nên chỉ cần chú ý sắc thái một chút là cảm giác sai lệch giữa giọng nói và ngoại hình giả gái sẽ giảm đi đáng kể.
"Oa, xin lỗi ạ, tớ chỉ ngắm thôi... ủa, ơ, không phải nhân viên ạ?"
Cô gái quay ngoắt lại như lò xo bật, ngơ ngác nhìn tôi.
"Xin lỗi vì tự dưng bắt chuyện nhé. Tại tớ thấy cậu có vẻ đang phân vân nên hơi tò mò."
Thấy cô gái đang bối rối vì bị người lạ bắt chuyện, tôi mỉm cười thật tươi, và rồi cô ấy mở to mắt như vừa nhận ra điều gì đó.
"A, à n-này, không lẽ chị cũng học cùng trường ạ?"
Cô gái vừa hỏi vừa nhón lấy vạt áo thủy thủ của mình.
"Hả, ừ."
Không nghĩ đến việc tin đồn đã lan xa đến đâu, tôi buột miệng gật đầu theo phản xạ, và rồi hối hận ngay lập tức.
"Oa, vậy, chẳng lẽ chị là người trong lời đồn... người sẽ tìm giúp quần áo phù hợp cho những bạn gái đang phân vân ấy ạ!?"
"À... hình như, cũng có tin đồn như thế thật ha?"
Quả nhiên là biết rồi, tôi đành gật đầu mơ hồ trước ánh mắt lấp lánh của cô gái.
Tin đồn này lan rộng đến thế rồi cơ à?
"Oa ~ tuyệt quá, là thật này! Ờm, trước giờ tớ không quan tâm đến thời trang lắm, nhưng dạo này bị bạn nói nên tớ cũng muốn thử cố gắng chút xem sao."
Có lẽ vì nhận thức chuyển từ "người lạ" sang "người trong lời đồn ở trường", nên cô gái cởi mở hơn hẳn, bắt đầu thao thao bất tuyệt.
"Ra thế, vậy là cậu đang để ý chiếc váy kia à?"
"Đúng, là vậy, nhưng mà... tớ cảm giác nó không hợp với tớ lắm..."
Cô gái chỉ vào chiếc váy trên tay, giọng nói và ánh mắt cùng chùng xuống.
Quả thật, chiếc váy dài xòe rộng về phía gấu váy thế này, nếu một cô gái có chiều cao khiêm tốn mặc vào thì e là sẽ che lấp hết cả chân, tạo cảm giác vóc dáng không được đẹp.
Tuy nhiên, tôi nhìn cô gái và chiếc váy thêm một lần nữa, rồi suy nghĩ.
Bất cứ bộ đồ nào cũng có cái hợp cái không. Điều đó là sự thật.
Nhưng nếu chỉ vì "có vẻ không hợp nên bỏ cuộc" thì quá là lãng phí!
Chắc chắn trong thâm tâm cô ấy cũng nghĩ vậy, nên mới lặp đi lặp lại cái hành động cầm lên rồi đặt xuống trông có vẻ vô nghĩa lúc nãy.
Sự thiếu tự tin vào bản thân và cảm giác không muốn từ bỏ.
Hai điều đó giằng co nhau khiến cô ấy không thể quyết định dứt khoát.
Điều cô ấy cần bây giờ là dũng khí để bước tới.
"Không có chuyện không hợp đâu, tuyệt đối không!"
Tôi kéo tay áo cô gái khi cô ấy định trả chiếc váy lên giá, khẳng định chắc nịch.
"Cho tớ hỏi một câu nhé? Bỏ qua chuyện hợp hay không hợp, thật lòng thì cậu muốn thế nào?"
"Tớ..."
Trong sâu thẳm đôi mắt đang dao động của cô gái, tôi tìm thấy một tia sáng nhỏ.
Đó là sự kỳ vọng – hoặc có thể gọi là hy vọng.
Hy vọng được khoác lên mình thứ mình thích, trở thành phiên bản mình mong muốn.
Tôi biết điều đó. Bởi vì chính bản thân tôi cũng luôn mang trong mình cảm xúc ấy.
"...Tớ, có thể là không hợp, nhưng tớ muốn mặc thử chiếc váy này."
"Vậy thì, tớ sẽ biến cậu trở nên phù hợp với chiếc váy này!"
Cô gái trả lời ngập ngừng nhưng nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi mỉm cười với cô ấy, cố gắng tỏ ra tự tin nhất có thể.
Như để lấp đầy sự thiếu hụt đó nơi cô ấy.
"Hả, làm cho phù hợp, là sao cơ...?"
"Thôi nào, cứ giao cho tớ! Cậu chờ một chút nhé?"
Để mặc cô gái đang bối rối đứng đó, tôi đi quanh cửa hàng và chọn những món đồ cần thiết.
~*~
"Sao rồi? Mặc xong như tớ bảo chưa?"
"R-Rồi ạ!"
Vài phút sau khi tôi đưa cô gái vào phòng thử đồ cùng với chiếc váy và những món đồ tôi chọn.
"Vậy tớ mở ra nhé."
Cùng với lời nói, tấm rèm phòng thử đồ được kéo ra, cô gái xuất hiện trong bộ đồ mới thay cho đồng phục.
Nhìn dáng vẻ ấy, tôi bất giác vỗ tay bôm bốp.
"Tuyệt vời! Hợp lắm đấy!"
"Th-Thật ạ?"
Cô gái bối rối nhón váy, xoay người vòng vòng ngắm mình trong gương từ nhiều góc độ, dần dần khóe miệng cô ấy giãn ra, đôi gò má ửng hồng vì vui sướng.
"Đấy, tớ đã bảo mà? Làm gì có chuyện không hợp."
"...Nhưng mà, tớ chỉ mặc theo lời cậu bảo thôi, tại sao chứ?"
Nhìn xuống bộ đồ đang mặc, cô gái nghiêng đầu thắc mắc như đang chứng kiến phép màu.
Chiếc váy dài yêu thích được mặc kiểu cạp cao, hay còn gọi là high waist, cố định bằng một chiếc thắt lưng mảnh.
Phối cùng là chiếc áo croptop có vạt áo ngắn nằm trên rốn một chút.
Tuy là váy xòe bồng bềnh nhưng nhờ thắt eo ở vị trí cao nên tạo cảm giác cơ thể có đường nét rõ ràng.
"Là thế này nhé."
Cảm giác giống như ảo thuật gia đang bật mí mánh khóe, tôi bắt đầu giải thích những điều lúc nãy chưa kịp nói với chút vẻ đắc ý.
"Có hai điểm quan trọng. Thứ nhất là cạp cao – mặc lưng váy cao hơn bình thường. Mấy bạn thấp bé mà mặc váy dài kiểu bình thường thì phần chân sẽ bị che lấp hết trông rất luộm thuộm, nhưng nếu mặc cạp cao thì gấu váy được kéo lên, lộ cổ chân nên trông sẽ gọn gàng hơn. Việc dùng thắt lưng để nhấn vào vòng eo gọi là 'waist mark' – hay nôm na là tạo điểm nhấn cho eo – làm thế trông eo sẽ nhỏ hơn, chân trông dài hơn nên tôn dáng lắm đấy."
"Ra là vậy...!"
"Điểm nữa là phối với áo dáng ngắn. Váy dài dáng xòe thường làm trọng tâm cơ thể bị kéo xuống thấp, nên nếu thấp bé thì nhìn sẽ mất cân đối. Nhưng nếu phối với áo ngắn thì trọng tâm sẽ được đẩy lên cao, nhìn cân đối hơn hẳn."
"Đỉnh quá, mấy món đồ cậu đưa kèm váy hóa ra có ý nghĩa như vậy...!"
Cô gái gật đầu liên tục vẻ cảm động, nụ cười tràn ra như không kìm nén được niềm vui.
Thấy vậy, tôi cũng thấy vui lây.
"Ừm, quả nhiên cậu cười như thế trông dễ thương hơn nhiều."
"Hể."
Tôi buột miệng nói một câu vô tư, cô gái liền đỏ bừng từ má đến tận mang tai.
...Ủa, bầu không khí này hơi khác với kiểu đỏ mặt vì vui sướng lúc nãy nhỉ?
"Cảm ơn cậu đã suy nghĩ nhiều thứ vì tớ như vậy...!"
"Không có gì đâu, là tớ muốn làm nên mới làm thôi, đừng bận tâm!"
Cô gái cúi đầu cảm ơn rối rít, tôi cười đáp lại, nhưng cô ấy vẫn cứ đỏ mặt, các ngón tay xoắn xít vào nhau trước ngực.
Đang tập thể dục cho ngón tay hay gì?
"Vậy thì, cũng đến lúc..."
"A, khoan đã ạ!"
Thấy vấn đề đã được giải quyết, tôi định bụng chuồn lẹ, vừa quay gót thì tay áo blouse bị kéo giật lại.
Quay lại nhìn, thấy cô gái đang làm vẻ mặt như vừa hạ quyết tâm chuyện gì ghê gớm lắm.
"Nếu được thì cậu cho tớ xin liên lạc được không...? Kiểu như, tớ muốn hôm nào đó lại được cậu chỉ giáo thêm về quần áo các thứ ấy... N-Nếu không được thì thôi cũng không sao ạ."
"Ấy, nhưng mà, tớ cũng chẳng dạy được gì to tát đâu..."
Tôi cố từ chối khéo, nhưng tim thì đập thình thịch, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.
Muốn trao đổi liên lạc cũng khó, vì tên tài khoản MXH của tôi là 'Hoshimi'.
Tìm thấy 'Hoshimi' cùng trường, cùng họ, là đảm bảo lộ chuyện tôi là con trai ngay.
Lộ danh tính là chết, tuyệt đối không!
"Không có đâu ạ! Cậu vừa nhìn siêu dễ thương, lại hiểu biết rộng, phong thái tự tin ngầu lắm luôn, lại còn là một Bokukko nữa chứ – kiểu con gái xưng hô mạnh mẽ như con trai ấy – hợp và tuyệt lắm ạ!"
"Bokukko..."
Len lỏi giữa những lời khen là một cái thuộc tính dư thừa được gán ghép một cách tự nhiên.
Một Bokukko giả gái chuyên đi bắt chuyện với con gái, nghe cái mô tả thôi đã thấy biến thái rồi.
Biết thế cứ lướt qua đừng bắt chuyện... hối hận cũng đã muộn.
Giờ việc tôi có thể làm là tránh rước thêm rủi ro bị lộ thân phận.
Quan trọng là thái độ kiên quyết!
"Ờm thì... à là... thực ra quy định nhà tớ là không được dùng smartphone..."
Cái cớ bịa ra vội vàng nên nghe chẳng kiên quyết tẹo nào. Toang rồi, tôi ơi...
"Hảảả, thế á? Tiếc ghê... Nhưng mà quy định nhà không cho dùng smartphone thì nghiêm khắc thật đấy. A, chẳng lẽ cậu thực ra là đại tiểu thư con nhà gia thế khủng!?"
Cô gái tin sái cổ cái lý do sứt sẹo của tôi.
Đã thế lại còn lòi thêm cái thuộc tính tiểu thư nữa, giờ đắp lên người tôi một đống thuộc tính hổ lốn rồi.
Bokukko giả gái đại tiểu thư là cái thể loại gì!?
"Ờm... thì đại khái là vậy, nên xin lỗi nhé."
Chính tôi cũng chẳng hiểu là đại khái cái gì, nhưng cứ cố ép cho xong chuyện.
"Vâng... A, vậy ít nhất cho tớ biết tên thôi cũng được!"
"Tên...?"
Tôi lỡ miệng hỏi lại với vẻ mặt nghiêm trọng, khiến bầu không khí giữa hai đứa trở nên kỳ quặc.
Tất nhiên là không thể xưng tên thật, nhưng kẻ không trả lời được tên mình thì chỉ có là mất trí nhớ hoặc tội phạm thôi chứ?
Trước khi bị cô gái đang nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng kia gán thêm mấy cái thuộc tính trời ơi đất hỡi nữa, tôi vận hết công suất cái đầu đang rối bời và thốt ra một cái tên.
"Ji, Jill, là tên tớ..."
Cái tên nghe tây quá thể. Không còn cái nào khá hơn sao?
"...A, chẳng lẽ cậu là con lai? Đỉnh ghê! Vậy tóc này cũng là tóc thật hả?"
Sau một thoáng ngỡ ngàng, cô gái reo lên thích thú như đã hiểu ra vấn đề.
Tôi thở phào vì cái tên giả trân không bị lộ, nhưng cũng ngán ngẩm vì những lời nói dối cứ chồng chất lên nhau trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.
Jill là ai chứ. Tôi là người Nhật rặt, và tóc thì là tóc giả.
Từ cái tên thật 'Jirou' tôi liên tưởng đến thương hiệu yêu thích 'Jill Stuart' rồi buột miệng ra chữ 'Jill', ai ngờ nó lại đẻ thêm thông tin sai lệch, và kết quả cuối cùng là ra đời 'Đại tiểu thư lai tây Bokukko giả gái (nghi vấn mất trí nhớ hoặc tội phạm)'.
Con quái vật đa hệ gì đây...
"...V-Vậy tớ đi đây nhé!"
"Vâng! Nếu có dịp gặp lại tớ sẽ gọi cậu nhé!"
Trước khi lòi thêm cái đuôi nào nữa, tôi vẫy tay chào tạm biệt cô gái với tâm thế như một tên tội phạm.
Cảm thấy mệt rã rời... Muốn về nhà quá...
Khi tôi vừa bước xuống cầu thang để đi xuống tầng có lối ra, tôi cảm nhận được ánh nhìn từ phía sau.
Quay lại thì thấy một nữ sinh mặc đồng phục đang ngó trộm từ sau con ma-nơ-canh gần đó.
...Bố cục này trông quen quen, nhưng lúc này chuyện đó không quan trọng.
Vấn đề là, nữ sinh đó là một gương mặt quen thuộc.
Mà còn là cực kỳ gần gũi nữa chứ.
Đó là cô gái âm trầm ngồi bàn bên cạnh cùng lớp – Kokone Shiyo.
Cái vẻ ngoài u ám của cậu ấy nổi bần bật một cách tuyệt vọng giữa bầu không khí ngọt ngào dễ thương của 10Q.
Màn đụng độ bất ngờ thế này khiến tôi vô thức khựng lại.
Thấy tôi nhìn, Kokone đang nấp liền giật mình sợ hãi nhìn dáo dác xung quanh, rồi sau đó tiến lại gần với vẻ mặt đầy quyết tâm bất thường.
Ơ, đáng sợ quá nha...
Mà khoan, tôi nhớ là chưa bao giờ gặp Kokone trong bộ dạng này, không lẽ cậu ấy nhận ra tôi là Hoshimi Jirou ngồi bàn bên cạnh rồi sao?
Chắc không đâu, nhưng cái dáng điệu kia rõ ràng không phải kiểu tiếp cận người lạ...
...Chuồn thôi.
Cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên trước Kokone đang lù lù tiến tới, tôi quay gót bước nhanh về phía cầu thang.
"A, ch, chờ đã...!"
Từ phía sau vang lên giọng nói hốt hoảng và tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch của một người có vẻ không giỏi vận động lắm đuổi theo, nhưng tôi giả vờ không nghe thấy.
Tôi chạy chậm xuống cầu thang, vừa đến chiếu nghỉ được trang trí ngập tràn hình trái tim để làm điểm check-in, thì lời nói được Kokone hét lên trong hơi thở hổ hển đã níu chân tôi lại.
"A, n-này... l, làm ơn hãy biến tôi thành một cô gái dễ thương giống như cậu...!"
"Hả?"
Câu nói ngoài dự đoán khiến tôi vô thức đứng lại trước bức tường trái tim to đùng, ngước nhìn Kokone đang lảo đảo đi xuống cầu thang.
"Hộc... à ừm, cậu chính là, 'nữ sinh không tồn tại' trong lời đồn, đúng không...?"
Thấy Kokone đến được chiếu nghỉ, vừa thở dốc vừa hỏi ngắt quãng, tôi tạm thời yên tâm.
Có vẻ cậu ấy không nhận ra thân phận thật của tôi, mà chỉ bắt chuyện với tư cách là 'nữ sinh trong lời đồn'.
"...Ủa, nhưng hôm nay tớ không mặc đồng phục, sao cậu nhận ra?"
Nghe nói tin đồn là về 'nữ sinh mặc đồng phục', nên hôm nay tôi đã mặc đồ thường, vậy mà sao Kokone biết nhỉ.
"C, chuyện đó, là do tớ thấy cậu nói chuyện với bạn nữ lúc nãy..."
"Thấy, ý là..."
"T-Tên cậu, là Jill-chan nhỉ... tên cũng dễ thương nữa...!"
Ánh mắt nhìn tôi qua lớp tóc mái dày cộm kia chứa đựng một sự chấp niệm ướt át, khiến tôi nổi da gà rần rần khắp cánh tay.
Nhớ lại lúc nãy Kokone nấp sau ma-nơ-canh nhìn mình.
Ơ, thế nghĩa là stalker – kẻ bám đuôi – hả...?
...Phải chạy thôi.
Lần này tôi quyết tâm bỏ trốn thật sự. Chưa bàn đến chuyện lộ hay không lộ giả gái, bản năng mách bảo tôi đang gặp nguy hiểm.
Dù không muốn nói xấu bạn cùng bàn đâu nhưng stalker thì tôi xin kiếu!
"...Ờm, xin lỗi nha, tớ đang hơi vội."
Mệt mỏi và sợ hãi khiến tôi cũng lười tìm cách lấp liếm, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng mà,
"A, kh, khoan đã... a a á."
Ngay sau lưng tôi khi vừa quay đi, một tiếng hét cực kỳ hậu đậu vang lên.
Tôi vừa kịp ngoái đầu lại thì thấy trọn trong tầm mắt là cảnh Kokone đang ngã nhào xuống với tư thế khó đỡ, có lẽ do xoắn quẩy chân vào nhau, và bàn tay cậu ấy đang vươn về phía này, mọi thứ diễn ra chậm rãi như thước phim quay chậm.

Không kịp né, tôi bị Kokone tông sầm vào, cả hai cùng lăn lốc lốc trên sàn chiếu nghỉ.
"Đau quá..."
Vừa rên rỉ vừa lồm cồm bò dậy, tôi cảm thấy có cái gì đó trượt cái tuột khỏi đầu mình.
............Ủa? Sao đầu nhẹ tênh vậy?
"Á."
"A."
Kokone ngồi dậy chậm hơn một nhịp, đôi mắt mở to kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy thứ đang nắm trong tay mình.
Cùng lúc đó, tôi đưa tay lên đầu, mắt cũng mở to kinh hoàng.
Toang rồi.
Thứ mà Kokone đã túm lấy theo phản xạ khi ngã.
Đó là mái tóc dài màu trà sữa bóng mượt.
Chính xác hơn, đó là bộ tóc giả tôi vừa đội lúc nãy.
"A oa a a a, đ, đầu..., hói...!"
Vừa run rẩy bàn tay đang nắm bộ tóc giả vì quá hoảng loạn, Kokone vừa sợ sệt ngước khuôn mặt trắng bệch lên.
Chắc cậu ấy nghĩ mình vừa phạm phải một tội ác khó dung thứ là giật trụi không còn một sợi tóc thật của một thiếu nữ siêu cấp xinh đẹp.
"Hả, điêu, không bị hói...? M m m, may quá...! Ủa, nhưng mà, tại sao...?"
Biểu cảm thay đổi liên tục từ bối rối, nhẹ nhõm, sang nghi hoặc của cậu ấy bỗng đông cứng lại như vừa nhận ra điều gì.
Lời cầu nguyện tha thiết 'làm ơn đừng nhận ra' của tôi trở nên vô vọng, Kokone thốt lên bằng giọng run rẩy.
"Ch, chẳng lẽ là, Hoshimi... kun...?"
Lúc nói chuyện trong lớp thì không nhớ tên, thế mà...!
Vừa chửi thầm trong đầu, tôi vừa ngửa mặt lên trời than trách.
Bộ dạng giả gái tơi tả vì rớt mất tóc giả, kết hợp với cái bối cảnh chiếu nghỉ ngập tràn hình trái tim dễ thương, dù có vùng vẫy thế nào cũng tuyệt đối không thể nào ăn ảnh nổi.
3
Tỉnh lại trước cả Kokone sau cái tình huống còn kinh dị hơn cả mấy bộ phim kinh dị hạng bét – cái tình huống mà tôi bị giật tung tóc giả và bại lộ thân phận giả gái ngay tại thánh địa sống ảo – tôi giật lại bộ tóc giả từ tay cô ấy rồi cắm đầu chạy thục mạng khỏi đó.
Sự cứu rỗi duy nhất, có lẽ là việc không có ai khác ở chiếu nghỉ cầu thang lúc ấy, và người duy nhất chứng kiến bí mật của tôi chỉ có mình Kokone.
Mà chuyện đó lan truyền ra ngoài chắc cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi...
"Em về rồi đây..."
"Ồ, mừng em về, Jirou."
Người đón chào bộ dạng tơi tả lết xác về nhà của tôi là bà chị Kazuki.
Chị ấy đang nằm ườn trên ghế sofa phòng khách với bộ dạng xả hơi hết nấc: mặc chiếc áo nỉ ngoại cỡ và quần đùi, tay thì lười biếng lướt điện thoại.
Hiếm khi nào thấy bà chị sinh viên đại học vốn hay đi lang thang khắp nơi này lại ở nhà vào buổi chiều ngày thường thế này.
Ngồi dậy từ ghế sofa, Kazuki dùng tay vuốt lại mái tóc short-wolf bù xù một cách qua loa rồi nhìn về phía này, mắt mở to như thể giật mình.
"Sao thế kia, cái mặt như sắp chết ấy. Gặp biến thái hay kẻ bám đuôi à?"
"...Chắc cũng cỡ đó đấy."
"Hả, thật á? Có sao không?"
"Bị kẻ bám đuôi tiếp cận, giật mất tóc giả và lộ chuyện giả gái..."
Vừa trả lời một cách buông xuôi, tôi thấy Kazuki nhổm dậy rồi lại nằm úp sấp xuống phần trống trên ghế sofa.
Thôi giết tôi luôn đi cho rồi...
"Cái địa ngục gì thế... Ổn không đấy? Có kiện đối phương không?"
"Kiện bạn cùng lớp ngồi ngay bên cạnh thì hơi..."
"Gì, ra là bạn học à. Thế thì đừng bận tâm làm gì."
"Không bận tâm thế quái nào được! Cuộc sống học đường của em từ ngày mai coi như chấm dứt rồi...!"
Dù tôi có than vãn oán trách, bà chị tôi dường như chẳng còn chút lo lắng nào, mắt lại dán vào điện thoại.
Đồ bạc tình...!
"...Aaa, ngay ngày mai thôi mình sẽ bị ném đá, bị chửi rủa là thằng biến thái giả gái và bị đuổi khỏi lớp học mất... U ám quá..."
"Em đang đi học ở cái ngôi làng chưa khai hóa nào đấy à? Mà đừng có u ám nữa, khó chịu lắm. Có sao đâu, lộ chuyện giả gái thôi mà. Thời đại của sự đa dạng rồi..."
Đang nằm chết trân trên sofa thì tôi bị Kazuki dùng mũi chân "đá xác", khiến tôi lăn lóc xuống sàn phòng khách.
Dù vậy tôi cũng chẳng buồn đứng dậy, cứ thế nằm lăn lóc mà phản bác.
"Dù chị có nói là đa dạng này nọ, nhưng thực tế vấn đề là xung quanh chẳng có ai giả gái cả, đồng nghĩa với việc em là dị biệt, mà kẻ dị biệt thì bị loại trừ là chuyện thường tình ở cái cộng đồng nhỏ hẹp như trường học rồi..."
"Im đi im đi. Thế thì bỏ quách cái trò giả gái đi."
"Cái đó thì..."
Lời của chị ấy tuy thô thiển nhưng cũng có lý, khiến tôi lồm cồm bò dậy.
Tôi xoay cổ, nhìn vào khuôn mặt mình phản chiếu trên màn hình đen ngòm của chiếc tivi chưa bật.
Dù tâm trạng có tồi tệ đến mức nào, chỉ cần nhếch mép cười nhẹ, hiện lên ở đó sẽ là một nụ cười dễ thương vô địch.
Đó là biểu tượng của sự "dễ thương" theo cách riêng mà tôi đã dày công nghiên cứu trang điểm và thời trang suốt bao năm qua để tạo dựng nên.
Dù hình dáng này khác xa với con người ngày thường, nhưng đến giờ phút này, nó đã là một phần không thể tách rời của tôi.
Tôi dùng tay chải lại bộ tóc giả bị rối do lăn lóc dưới sàn, rồi thở hắt ra một hơi dài.
"...Em sẽ không bỏ đâu, tuyệt đối không. Bởi vì em rất yêu cái bản thân 'dễ thương' này của mình."
"Thế à. Vậy thì cứ làm điều mình thích đi? Cùng lắm thì nghỉ học, đó cũng là một cách mà."
"Suy nghĩ của chị cực đoan quá đấy..."
Tôi không khỏi ngán ngẩm trước bà chị vừa lướt điện thoại vừa buông ra những lời vô trách nhiệm.
Tuy nhiên, cái thái độ bình thản, không coi sở thích giả gái của tôi là điều gì đặc biệt ấy, ở một khía cạnh nào đó lại cứu rỗi tôi.
Tất nhiên, chuyện đó tôi sẽ chẳng bao giờ nói ra đâu.
"Thì ý là, nếu Jirou đã quyết định thế nào thì chị sẽ ủng hộ, vậy thôi."
"Chị hai..."
Bà chị này, cứ thế mà nói ra mấy câu như vậy với vẻ mặt tỉnh bơ.
Thật là ăn gian quá đi, tôi nghĩ thầm. Nếu chị ấy sinh ra là con trai thay vì tôi, chắc hẳn đã sát gái lắm rồi... À không, ngay cả bây giờ với lời nói và cử chỉ ga lăng kiểu "soái tỷ", cộng với phong cách thời trang nam tính ưa chuộng áo khoác và quần dài, chị ấy cũng đã đủ khiến khối cô gái mê mệt rồi...
"...Mà, dù chị không ủng hộ thì em cũng chẳng bỏ giả gái đâu nhé! Vì em dễ thương thế này cơ mà? Mất đi sự dễ thương này là tổn thất của thế giới đấy! Giá cổ phiếu sẽ giảm cho xem!"
"Rồi rồi, giải Nobel 'Dễ thương' thuộc về em..."
Tôi tạo dáng kiểu búp bê Kewpie thật dễ thương, nhưng Kazuki chỉ đáp lại bằng tiếng hắng giọng cho có lệ.
Một nửa là tôi cố tình làm thế để che giấu sự xấu hổ, nhưng bị bơ đẹp thế này cũng chán thật...
Nhờ cuộc trò chuyện với Kazuki mà tinh thần đã hồi phục được chút ít, tôi rút lui về phòng riêng.
Bình tĩnh suy nghĩ lại sau cú sốc, việc Kokone biết chuyện giả gái vẫn chưa phải là vết thương chí mạng.
Nên nói là may mắn hay bất hạnh cho cô ấy đây, khi mà nhìn từ chỗ ngồi bên cạnh, tôi chẳng thấy cô ấy có vẻ gì là có bạn bè thân thiết.
Thậm chí còn hiếm khi thấy cô ấy nói chuyện với ai.
Tức là, khả năng thông tin về tôi bị rò rỉ từ Kokone sang người khác là rất thấp.
Tuy nhiên, vẫn không phải là tuyệt đối.
Ngày mai, nếu tôi có thể tiếp cận Kokone và yêu cầu cô ấy giữ bí mật trước khi cô ấy kịp tiếp xúc với ai khác.
Làm được như vậy, có lẽ tôi vẫn có thể giữ kín bí mật này.
~*~
Hôm sau, tôi đến trường với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Thức khuya rất hại cho da nên bình thường tôi tuyệt đối không làm, nhưng rõ ràng tôi không phải kiểu người mặt dày đến mức có thể ngủ ngon ngay trong ngày bị bạn cùng lớp phát hiện giả gái.
Nửa đêm điện thoại cứ rung bần bật, làm tôi cứ nơm nớp lo sợ rằng ai đó đã thả một bài tố cáo kiểu "Hoshimi Jirou là thằng biến thái giả gái" vào nhóm chat của lớp.
Đến khi kiểm tra và thấy đó chỉ là tin nhắn rác rưởi kiểu "Có bài tập về nhà không nhỉ?" từ Orito, sự an tâm và cơn giận dữ lẫn lộn thật khó diễn tả bằng lời.
Có bài tập đấy, nhưng tôi nhắn lại "Không có đâu" cho bõ tức.
Cậu không có tội, nhưng cứ bị giận đi.
Đón chào ngày mới như thế, tôi đến lớp sớm hơn bất kỳ ai, chờ đợi các bạn cùng lớp đến trường với tâm trạng như chờ đợi thi hành án tử hình.
Vài phút trôi qua dài đằng đẵng, một nhóm vài người bước vào lớp.
Tiếng cười nói vui vẻ của họ khiến tôi có cảm giác như họ đang cười nhạo mình, ruột gan tôi quặn thắt lại vì khó chịu.
"A, Hoshimi đấy à."
Người đầu tiên nhận ra tôi và cất tiếng gọi. Nào, những từ ngữ tiếp theo sẽ là gì đây?
Chế giễu? Kết tội? Ghê tởm? Tôi nắm chặt nắm đấm dưới gầm bàn chờ đợi, nhưng...
"Ồ, chào buổi sáng."
"Đến sớm thế."
Mọi người chỉ phản ứng hết sức bình thường. Tôi trả lời lại vỏn vẹn "Chào..." với cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng.
Sau khi trải qua vài lần tương tác tương tự, tôi tin chắc một điều.
Kokone vẫn chưa nói cho ai biết về chuyện cô ấy nhìn thấy hôm qua.
Nếu vậy thì cuộc sống học đường của tôi vẫn chưa đến mức vứt đi.
Trước khi cô ấy tiết lộ bí mật của tôi cho bất kỳ ai khác, tôi nhất định phải bịt miệng cô ấy lại!
Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm trong lòng, cửa lớp rụt rè mở ra, và một bóng người hơi có vẻ khả nghi trượt vào.
Là Kokone.
Gần như chẳng ai trong lớp nhận ra chuyển động quá nhanh và lén lút như Ninja của cô ấy, chỉ có tôi, người đang mai phục sẵn, là kịp bắt được hình ảnh cô ấy nơi khóe mắt.
...Kiếp trước cô ấy là Tsuchinoko hay gì à?
Tôi liếc mắt quan sát Kokone qua khóe mắt. Có vẻ nhận ra ánh nhìn của tôi, cô ấy bắt đầu đảo mắt nhìn quanh thăm dò.
Cuối cùng khi xác định đó là ánh nhìn của tôi, cô ấy giật bắn mình run rẩy như thể sợ hãi.
Chắc cô ấy đang nghĩ kiểu "Sao cái tên biến thái giả gái này vẫn mặt dày đến trường như bình thường thế nhỉ?", phải không?
Trong lúc tôi đang khóc thét trong lòng, thì sau vài giây ngập ngừng, Kokone bước về phía tôi với vẻ mặt đầy quyết tâm.
Chẳng lẽ nhỏ này định vạch trần bí mật của mình ngay giữa cái lớp học ồn ào buổi sáng này sao?
Tôi đứng hình khi những tưởng tượng tồi tệ nhất lấp đầy tâm trí.
Kokone dừng lại trước mặt tôi, hít một hơi thật sâu.
Hít sâu thế kia thì định hét to chuyện tôi giả gái đến mức nào hả!?
Tôi hoảng hốt đưa tay ra định ngăn lại, nhưng thứ phát ra từ cô gái trước mặt không phải là lời buộc tội lớn tiếng, mà là...
"...ào."
Một tiếng thì thầm nhỏ xíu như muỗi kêu. Gì cơ?
"...Ờ, ừm, Kokone-san? Cậu vừa nói gì à?"
Đành phải hỏi lại, khuôn mặt Kokone vốn bị che khuất một nửa bởi mái tóc mái dày dần dần đỏ bừng lên.
Ơ kìa, tôi nói gì sai à?
Vẫn giữ nguyên khuôn mặt đỏ bừng, Kokone lại vào tư thế hít sâu.
Phùuuu, hít vào rồi thở ra, sau đó cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi như đã hạ quyết tâm.
...Tới rồi!
"......"
Ngay trước mắt tôi, người đang thủ thế chuẩn bị hứng chịu lời buộc tội, Kokone quay ngoắt 180 độ và ngồi xuống chỗ của mình ngay bên cạnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
............Hả? Bơ luôn á? Tại sao? Chẳng phải lúc nãy cô toát ra cái khí thế kiểu "Được rồi, nói thôi!" sao? Ơ, ảo giác à?
Sự việc quá đỗi bất ngờ khiến tôi phải nhìn sang ghế bên cạnh lần thứ hai.
Nhưng Kokone vẫn cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống bàn.
...Cái cổ cứng đờ kia cho thấy ý chí kiên quyết không thèm nhìn vào mắt tôi lấy một lần.
Mặc kệ tôi đang bối rối, Kokone lôi từ trong cặp ra cuốn vở và cây bút, bắt đầu viết cái gì đó rất nhiệt tình.
Viết rồi xóa, xóa rồi lại viết với tốc độ kinh hoàng. Sao tự nhiên lại thế?
Một lúc sau khi viết xong, Kokone xé toạc mảnh giấy đó ra, rụt rè đưa tay đặt lên bàn tôi.
Ơ, thư tay à? Mà sao cứ cố chấp không nhìn mặt tôi thế nhỉ?
Có rất nhiều điều thắc mắc, nhưng tôi cứ cầm tờ giấy đặt trên bàn lên xem đã.
Chắc hẳn toàn bộ nội dung cô ấy định nói lúc nãy được viết ở đây.
Rốt cuộc là viết cái gì? Một lá thư tố cáo kiểu "Tao biết bí mật của mày rồi", hay thư đe dọa kiểu "Nếu không muốn bị lộ thì hãy nghe lời tao"?
Tôi sợ hãi đưa mắt đọc những dòng chữ trên giấy. Đọc xong.
...Đọc lại lần nữa. Xong ngay.
'Mình có chuyện muốn nói'
Vỏn vẹn đúng một câu.
Nhìn sang bên cạnh, tôi bắt gặp ánh mắt cô ấy đang lén lút quan sát tôi, nhưng ngay lập tức lại lảng đi chỗ khác.
...Chuyện cỡ đó thì nói bằng mồm đi chứ!
~*~
Dù bị tụt mood bởi độ "u ám" của Kokone còn vượt xa tưởng tượng – hay là dưới mức tưởng tượng nhỉ? – tôi vẫn nói trực tiếp với cô ấy:
"...Cậu đi theo tôi một chút được không?"
Rồi tôi bước ra khỏi lớp học đang ồn ào trước giờ sinh hoạt.
Tôi cũng có chuyện cần nói, và đây là chủ đề quá rủi ro để nói trong lớp nên đổi địa điểm thì hơn.
Liếc nhìn ra sau, xác nhận Kokone đang đi theo với một khoảng cách tuyệt diệu, tôi rảo bước quanh trường tìm một nơi vắng vẻ.
Để tránh dòng học sinh đang đến trường, tôi đi lên cầu thang, lên cao mãi cho đến khi đứng trước cánh cửa dẫn ra sân thượng.
Tất nhiên cửa đã bị khóa và không thể ra ngoài sân thượng được, nên chắc cũng chẳng có học sinh nào cất công mò lên tận đây.
Tôi quay lại trước cửa, đối mặt với Kokone.
"...Rồi, chuyện muốn nói là gì?"
"V, Về chuyện hôm qua ạ...!"
"A, cuối cùng cũng chịu nói rồi."
Vừa hỏi xong, lần này tôi nhận được câu trả lời với âm lượng nhỏ nhưng đủ để nghe rõ.
"Ở, ở lớp đông người quá, nên là, ừm, mình sợ nói to..."
"Sợ á?"
"T, Tại mình là đứa u ám mà... mình không giỏi ở những chỗ đông người..."
Tôi nghiêng đầu trước cái lý lẽ khó hiểu đó, Kokone thì đảo mắt lúng túng, nói thêm như để biện minh.
Mà lời biện minh đó cũng khó hiểu nốt.
"...Mà thôi kệ đi. Chuyện hôm qua, tức là chuyện cậu biết tôi giả gái rồi đúng không?"
Tự mình nói ra chuyện giả gái cũng chẳng vui vẻ gì, nhưng không xác nhận chuyện đó thì không thể nói tiếp được.
Kokone cũng gật đầu cái rụp với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Cái đó, mình ngạc nhiên lắm luôn... Quả nhiên danh tính thực sự của nữ sinh trong lời đồn chính là Hoshimi-kun nhỉ."
"Đúng... là vậy."
Dù đã biết trước, nhưng khi bị chỉ thẳng vào mặt rằng bí mật đã bại lộ, tôi vẫn thấy nhói trong lòng.
Như để đè nén cảm giác khó chịu râm ran đang bò lên từ đáy bụng, tôi cố tình gằn giọng.
"Thế thì sao? Biết bí mật của tôi rồi cậu định làm gì? Định đi rêu rao với mọi người rằng nữ sinh trong lời đồn thực ra không phải con gái mà là con trai à?"
"Hả..."
Kokone chớp mắt ngạc nhiên sau lớp tóc mái dày.
"S, Sao lại...?"
Cô ấy hỏi lại với vẻ mặt như thể không hiểu nổi ý nghĩa câu hỏi của tôi.
Phản ứng đó khiến tôi cũng nghệt mặt ra. Sao lại là sao?
"Không, thì là, con trai cùng lớp giả gái đấy? Cậu không thấy là không bình thường, là kỳ quặc, là g, ghê tởm hay sao...?"
Mỗi lần thốt ra những lời tự phủ định bản thân, tôi lại cảm thấy một nỗi đau nho nhỏ.
Thứ cảm xúc mà tôi cứ ngỡ đã nuốt trôi từ rất lâu rồi, vậy mà vẫn như chiếc xương nhỏ mắc kẹt trong cổ họng.
Bình thường thì quên đi, nhưng thi thoảng nó lại nhói lên như thế này.
Cái việc tôi đang làm này không bình thường. Vì thế tôi mới luôn giấu kín.
Để không bao giờ bị tổn thương nữa, tôi đã giữ nó làm bí mật của riêng mình.
"C, Cái đó thì..."
"Bình thường thì ai cũng sẽ nghĩ con trai mà ăn mặc như con gái là kỳ quặc thôi..."
Như để chặn trước khi Kokone kịp mở miệng, tôi giăng ra một lớp phòng thủ bằng những từ ngữ mạnh bạo.
Dù cô ấy có dùng lời lẽ nào để phủ nhận tôi đi nữa, thì đó cũng là điều tôi đã dự đoán từ lúc bị lộ chuyện giả gái hôm qua rồi.
Nếu đã vậy, thà tự mình thừa nhận trước còn hơn.
Cứ coi như tôi tự biết mình không bình thường đi, như thế sẽ dễ chịu hơn nhiều so với việc bị ai đó chỉ trích.
Làm vậy, tôi sẽ không phải tổn thương quá mức cần thiết.
Thế nên...
"Kh, Không hề kỳ lạ chút nào hết...!"
Giọng nói vỡ ra, run rẩy yếu ớt, nhưng Kokone đã hét lên to nhất từ trước đến giờ.
Giật mình sợ hãi trước chính âm thanh mình vừa phát ra, nhưng cô ấy vẫn nói rõ ràng, vượt qua cả ranh giới phòng thủ mà tôi đã vạch sẵn.
"M, Mình thấy Hoshimi-kun giả gái rất dễ thương...!"
Nói rồi, Kokone ngước đôi mắt vốn luôn cụp xuống đầy tự ti lên một cách quyết liệt.
Rõ ràng lúc nào cũng để ý ánh mắt người khác, cứ rụt rè sợ sệt, ở chỗ đông người thì chẳng nói năng được câu nào ra hồn, một kẻ u ám như thế.
Cặp mắt vốn dĩ chẳng bao giờ chạm nhau, ngay khoảnh khắc này lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Thế nên, v, vì mình đã thấy Hoshimi-kun dễ thương, nên Hoshimi-kun đừng có phủ nhận điều đó...!"
Tôi định cãi lại, nhưng lời nói cứ nghẹn ứ trong cổ họng, tôi khẽ thở hắt ra.
Không được chấp nhận, bị phủ nhận, nên tôi mới luôn che giấu.
Tôi nghĩ phải làm thế mới bảo vệ được bản thân.
Dần dần, chính tôi cũng tự phủ nhận mình, cho rằng việc mình làm là không bình thường, là kỳ quặc.
Một sự mâu thuẫn bản thân không sao cứu vãn nổi.
"Cái gì thế chứ."
Sự mâu thuẫn ấy của tôi, lại bị cô gái trước mặt đập tan một cách dễ dàng.
"...Lần đầu tiên tôi được khen là 'dễ thương' với vẻ mặt nghiêm túc như thế đấy."
Vừa nói, tôi vừa bật cười phì một tiếng đầy buông thả. Cái tình huống gì thế này.
Cứ tưởng lộ chuyện giả gái là đời học sinh chấm hết, ai ngờ đối phương lại chấp nhận mình – còn khen mình dễ thương nữa chứ.
Cảm giác cái thằng tôi cứ suy nghĩ lo âu đủ điều này trông thật ngốc nghếch.
"...Khụ, ahahaha."
Không kìm được nữa, tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Hí... Tự nhiên bị hỏng à...?"
Thủ phạm làm tôi cười thì đang nhăn mặt lùi lại vẻ khiếp đảm.
Không ghê tởm chuyện giả gái mà lại đi ghê cái này, đúng là đứa kỳ quặc.
Nhưng mà, có lẽ thế lại hay. Chính vì là một kẻ hơi kỳ quặc nên mới có thể chấp nhận những điểm hơi kỳ quặc của người khác chăng.
"Xin lỗi, xin lỗi. ...Nhưng mà, cảm ơn cậu."
Vừa lau nước mắt ứa ra nơi khóe mắt vì cười quá nhiều, tôi nói với Kokone.
"May mà Kokone-san là một kẻ kỳ quặc đấy."
"Ơ, hình như mình vừa bị diss bất thình lình phải không...? Tại sao? Tại mình là đứa u ám à...?"
Thấy Kokone run lẩy bẩy vì sốc, tôi lại buồn cười.
Tuyệt đối không phải cười nhạo hay gì đâu, mà là cảm giác thân thiết tự nhiên nảy sinh ấy.
"Không, xin lỗi. ...Nhưng mà, nếu Kokone-san giữ bí mật chuyện tôi giả gái và không nói cho ai biết thì tôi biết ơn lắm."
"Hả... Mà có muốn nói thì mình cũng chẳng có ai để bắt chuyện cả... Tại mình u ám mà..."
"A... Xin lỗi."
Kokone bắt đầu nhìn vào hư không với vẻ mặt hèn mọn. Hình như đạp trúng mìn rồi...
"À ừm, nhắc mới nhớ, tôi quên chưa hỏi, chuyện Kokone-san muốn nói là gì thế?"
"A, đ, đúng rồi...!"
Tôi vội vàng lảng sang chuyện khác, ánh mắt của Kokone đang nhìn về nơi xa xăm nào đó lập tức lấy lại tiêu cự.
"Cái đó, hôm qua mình cũng nói rồi, nhưng Hoshimi-kun chưa trả lời mà đã bỏ chạy mất..."
"Không, lúc đó bị lộ chuyện giả gái nên tôi đâu còn tâm trí đâu mà ung dung trả lời..."
Tôi lảng tránh ánh mắt trách móc hơi có phần lườm nguýt của Kokone và lục lại ký ức.
Hình như là...
"V, Vậy thì mình xin nói lại lần nữa...! H, Hãy làm cho mình trở nên 'dễ thương' giống như Hoshimi-kun đi ạ...!"
...Đúng rồi. Quả nhiên là cô ấy đã nói như thế.
"Khoan, cậu bảo giống tôi, nhưng mà... tôi là con trai."
"Nh, Nhưng giả gái xong thì cậu dễ thương như con gái mà...! Với lại, còn dễ thương hơn cả đứa con gái là mình nữa... Hề, hề hề."
Kokone đang tự sát thương bằng chính lời nói của mình kìa.
Bỏ cái trò tự hành hạ bản thân đó đi được không?
"V, Với lại, theo 'lời đồn' thì cậu hay bắt chuyện với các cô gái trên phố và làm công việc kiểu như 'đào tạo' để giúp họ trở nên dễ thương hơn đúng không? Vậy thì hãy làm cho mình..."
"Ấy khoan đã, cậu hiểu lầm gì rồi, tôi không phải giả gái vì mục đích đó đâu! Hoàn toàn là sở thích cá nhân thôi, nên cái chuyện như Kokone-san đang nghĩ thì hoàn toàn không có!"
"...Nhưng mà, hôm qua cậu cũng chọn quần áo cho cô gái kia còn gì?"
"Ư, cái đó là... do tình thế đưa đẩy nên đành chịu thôi."
Không chịu nổi ánh mắt nghi ngờ, tôi ấp úng. Đúng là tôi có làm thế thật nhưng mà...
"Mình, muốn có sự tự tin vào bản thân...!"
Kokone nói, mắt nhìn xuống chân. Bàn tay cô ấy nắm chặt lấy gấu váy đồng phục, run lên khe khẽ.
"Dù u ám thế này nhưng... mình muốn trở nên dễ thương, muốn tự tin vào chính mình...! Thế nên, làm ơn đi ạ...!"
Ngẩng khuôn mặt đang cúi gằm lên, Kokone nhìn thẳng vào tôi.
Ẩn sâu trong đôi mắt hơi xệ thiếu tự tin và hay bị che khuất bởi tóc mái ấy, một ánh sáng thiết tha đang thắp lên.
Chắc hẳn ai cũng có nó, nhưng thường ngày nó ẩn sâu đến mức không thể nhìn thấy.
Sự khao khát trở thành con người mình mong muốn. Sự khát vọng. Kiểu như thế.
Điều đó tôi biết rõ hơn ai hết. Bởi vì tôi đã luôn nhìn thấy nó trong chính đôi mắt mình mỗi khi soi gương trang điểm.
Thứ ánh sáng của ước nguyện, mạnh mẽ đến đau lòng.
"Xin hãy làm cho mình trở nên dễ thương!"
Nhìn Kokone cúi gập đầu xuống đầy mạnh mẽ, tôi thở dài.
Kiểu này mà từ chối thì chắc sẽ phiền phức lắm đây.
Hơn nữa, cái cảm giác muốn trở nên dễ thương ấy, quả thực tôi vẫn đồng cảm được.
"Hiểu r..."
Thế nhưng, ngay khi tôi vừa mở miệng định đồng ý, Kokone ngẩng phắt đầu lên với tốc độ cũng nhanh như lúc cúi xuống, và thốt ra một câu xanh rờn:
"N, N, Nếu cậu nhất quyết không chịu, thì mình sẽ tung hê bí mật của Hoshimi-kun đấy!"
"Hảả!? Lúc nãy cậu vừa bảo sẽ không nói cơ mà!"
Tôi kinh ngạc tột độ trước màn lật mặt nhanh như lật bánh tráng này.
Cô là chính trị gia lật mặt khi lòi ra bằng chứng bất lợi đấy à!
"M, Mình đổi ý rồi...!"
"Không, nhưng cậu vừa bảo là vì u ám nên chẳng có ai để nói còn gì."
"M, Mình sẽ cố gắng đi bắt chuyện với người hoàn toàn không thân thiết để tung tin...!"
"Sao không dùng sự cố gắng đó vào việc kết bạn bình thường đi hả?"
"Dù có bị coi là tởm lợm mình cũng sẽ kiên trì bắt chuyện... Ư, rồi mọi người sẽ càng xa lánh kiểu 'Cái con u ám này bị gì thế...', và mình sẽ không còn chốn dung thân trong lớp nữa... Ọe."
"Không, mới tưởng tượng thôi mà đã chực nôn ra rồi kìa... Đừng có cố quá."
"K, Không hề cố quá chút nào...! Dù có nôn ra, thì lúc đó mình sẽ nôn ra cả bí mật của Hoshimi-kun cùng với bãi nôn luôn...!"
"Bí mật bẩn thỉu thật..."
Bị một đứa con gái nôn mửa đầy người tiết lộ bí mật, nghĩ thôi đã thấy ghê quá thể...
"Haizz, sao cứ phải lái sang cái hướng mà cả hai cùng bất hạnh thế nhỉ... Cũng tại tính u ám à?"
"A, a, vừa rồi! Vừa rồi cậu chế giễu dân u ám đúng không!? H, Hóa ra trong thâm tâm mọi người đều coi thường mấy đứa u ám như mình đúng không!? Mình nhất định sẽ tung tin...!"
"Khoan đã bình tĩnh! Bệnh hoang tưởng bị hại của dân u ám nặng quá đấy!"
"Vừa xong! Cậu vừa bảo là đồ con gái u ám hoang tưởng bị hại ngu ngốc đúng không!?"
"Tôi hoàn toàn không nói thế nhé! Gần như là cậu tự nhận hết còn gì!"
"Th, Thôi không chịu nổi nữa! Quá đáng lắm! Đã thế mình sẽ bóc phốt trên nhóm chat của lớp cho xem...!"
"Oáaaa! Cái đó thì không được!"
Thấy Kokone hùng hổ rút điện thoại ra, tôi hoảng hốt đưa tay định ngăn lại thì cô ấy bỗng đứng hình, bất động.
May quá, bình tĩnh lại rồi sao?
"............M, Mình, không có trong nhóm chat của lớp."
"............"
"............C, Cho mình vào được không ạ?"
"Trong cái tình huống này thì ai mà cho vào được!"
Có rưng rưng nước mắt nhờ vả thì tôi cũng xin kiên quyết từ chối.
"B, Bị tẩy chay thế này đây... T, Tại mình là đứa u ám mà..."
"Vụ vừa rồi thì không liên quan gì đến u ám đâu, là lỗi của Kokone-san đấy? Đừng có cái gì cũng đổ tại u ám chứ? U ám đâu phải là kim bài miễn tử đâu hả?"
"S, S, Sao cậu toàn nói mấy lời tàn nhẫn thế hả...!? Làm tổn thương người khác vui lắm sao...?"
"Tôi toàn nói lời chính nghĩa thôi! Với lại từ nãy đến giờ toàn là Kokone-san tự sát thương mình đấy chứ!?"
Sau đó, tôi phải mất vài phút để dỗ dành Kokone, người vừa bị châm ngòi vào chỗ nhạy cảm.
Cái cô này, nhìn mặt thì hiền lành mà sao giống bãi mìn quá vậy...
Sau khi dập lửa xong và Kokone đã bình tĩnh lại, chúng tôi ký kết một bản hợp đồng để tránh cái tình huống mà cả hai cùng bất hạnh.
Nội dung như sau:
Một. Kokone tuyệt đối không được tiết lộ bí mật giả gái của tôi cho bất kỳ ai.
Hai. Để đổi lại, tôi sẽ 'đào tạo' Kokone để cô ấy trở nên 'dễ thương'.
"...Thế này không có ý kiến gì chứ?"
Để chắc ăn tôi hỏi lại, Kokone bĩu môi vẻ không hài lòng.
"Th, Thêm một điều nữa..."
"Tham lam ghê nhỉ... Gì nào?"
Vừa ngán ngẩm trước sự thay đổi ấn tượng chóng mặt của Kokone trong thời gian ngắn ngủi này, tôi vừa giục cô ấy nói tiếp.
"C, Cậu đừng có chế giễu gọi mình là u ám nữa được không?"
"Cậu tự nhận đấy chứ!"
Và thế là, mối quan hệ 'Hợp đồng tuyệt đối giữ bí mật & đào tạo' giữa tôi và Kokone - một cô gái con gái u ám (inkya) thuộc dạng siêu phiền phức - đã bắt đầu như thế đấy.
...Thật tình, sao lại thành ra thế này cơ chứ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
