Khóa Đào Tạo Của Hoshimi

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 1

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 01 Liệu một đứa u ám như tớ có thể trở nên dễ thương? - Vĩ thanh: Gia hạn hợp đồng

Vĩ thanh: Gia hạn hợp đồng

Sau khi tiễn Kokone sang khu vườn trên sân thượng nơi Ibu đang đợi, tôi lâm vào một tình thế vô cùng khó xử.

Lạc đường. À không, không phải tôi, mà tôi tình cờ bắt gặp một bé gái chừng tiểu học đang lang thang vì lạc mất bố mẹ.

Dỗ dành cô bé đang khóc lóc một hồi, tôi đi quanh tìm xem có phụ huynh ở gần đó không, cũng may là lát sau đã tìm thấy mẹ của bé.

Nhưng mà, ngay trong lúc đó, một chuyện còn rắc rối hơn gấp bội đã xảy ra.

"Em chào chị ạ, bye bye~!"

"Ừ, bye bye em."

Trong lúc tiễn cô bé đang vui vẻ vẫy tay khi được mẹ dắt đi, tôi liếc nhìn sang bên cạnh.

"Cả anh nữa! Bye bye~!"

"Ô, đừng có đi lạc nữa đấy nhé."

Người đang đứng vẫy tay bên cạnh nói câu đó chính là nhân vật tình cờ có mặt và giúp tôi tìm bố mẹ cho đứa trẻ... Orito Riku.

Ai mà ngờ được tôi lại đụng độ Orito ngay trong bộ dạng giả gái thế này chứ...

Trong lòng gào thét vì bối rối, nhưng người ta đã có lòng chìa tay ra bảo "Để tớ giúp tìm bố mẹ con bé cho" thì tôi cũng không thể hắt hủi được... Thấy cậu ta trao đổi vài câu mà không có vẻ gì là nhận ra thân phận thật của tôi, tôi đã định bụng sẽ lẳng lặng rút lui ngay khi giao đứa bé cho phụ huynh, thế nhưng...

"A! Orito kìa!"

Đúng vào cái khoảnh khắc "định mệnh" ấy thì Ibu và Kokone lại bước ra từ tòa nhà có khu vườn trên sân thượng, khiến tôi hoàn toàn mất đi cơ hội tẩu thoát.

Làm sao bây giờ...

Mà khoan, nhìn kỹ thì hai người đang đi cùng nhau kia lại nắm chặt tay nhau, xem chừng vụ làm hòa sau mấy năm trời đã thành công tốt đẹp... Cơ mà, chẳng phải khoảng cách thế kia là hơi gần quá sao?

"Ủa, Ibu? Sao cậu lại ở cùng Kokone-san thế?"

"A, cái đó... t-tình cờ thôi! Tình cờ! Bọn tớ gặp nhau ở kia! Thật ra hôm nay tớ đến đây cùng Hoshimi!"

Như thể lỡ miệng, Ibu lấy tay che miệng, mắt đảo như rang lạc.

Nhỏ này, chắc quên béng mất chuyện hôm nay mình đi rình rập người ta rồi...

"Đi cùng Jirou á... À, ra là thế hả?"

Orito ban đầu cau mày vẻ ngờ vực, nhưng rồi gật đầu như thể đã hiểu ra vấn đề.

"Mấy cậu thấy tớ với Kokone-san đi công viên giải trí riêng, nên thật ra là muốn đi cùng chứ gì?"

Nếu thế thì cứ nói thẳng ra đi... Cậu ta tự đưa ra một lời giải thích nghe thật ấm áp, nhưng thực tế thì đây chỉ là một vụ bám đuôi thôi.

Xin lỗi nhé, Orito...

Dù sao thì, nhân lúc hai người họ đang bị phân tâm... tôi định lén lút quay gót chuồn êm, thì...

"Cơ mà Orito này? Tớ thắc mắc nãy giờ rồi, cô gái kia là ai thế?"

Miệng thì cười nhưng mắt thì hoàn toàn không cười chút nào, đã thế Ibu còn nhìn tôi với vẻ mặt toát lên sự cảnh giác nồng nặc.

Hícc...!

Không ngờ chẳng những đụng độ Orito mà còn phải chạm mặt cả Ibu trong bộ dạng giả gái thế này, nhưng nếu cứ sợ sệt mãi thì sẽ bị nghi ngờ mất...!

Phải lái câu chuyện theo nhịp độ của mình để vượt qua thôi...!

"A! K-Kokone-chan! Trùng hợp ghê nha, gặp cậu ở đây nè~!"

Dù cổ họng gào thét vì phải ép giọng lên cao hơn một tông so với lúc giả gái bình thường, tôi vẫn cố hết sức tung ra một nụ cười đáng yêu nhất.

Xin mày đấy, ráng chịu đựng đi thanh quản của tôi ơi...!

"Hả!? A, d, dạ!?"

Bị bắt chuyện bất ngờ, Kokone cũng hét lên một tiếng đầy kinh ngạc.

Kokone biết rõ sự tình mà, làm ơn hùa theo giùm cái đi...!

Tôi chớp mắt lia lịa, tuyệt vọng gửi đi tín hiệu cầu cứu.

"Ủa, người quen của Shi-chan hả?"

"A, v, vâng ạ...!"

Có vẻ như cuối cùng cũng hiểu được ý đồ của tôi, Kokone gật đầu lia lịa.

Nhưng cả tôi, và có lẽ cả Orito bên cạnh, đều đang để tâm đến một chuyện khác.

...Shi-chan? Hai người gọi nhau thế từ bao giờ vậy?

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trên sân thượng thế?

"Ờ, ừm, đ-đây là bạn của mình, ừm thì... là Jill-chan ạ."

"Jill-chan?"

Lần này tôi thấy rõ mấy dấu chấm hỏi to đùng kiểu Con lai hả? Mà quan hệ thế nào? đang hiện lù lù trên đầu Ibu và Orito.

Aaa, toang rồi...

"J-Jill đâyyy~! Tớ với Kokone-chan thân nhau qua mấy chuyện trang điểm với thời trang, bọn tớ hay đi mua sắm cùng nhau lắm đó~!"

Giờ thì cứ dùng sự "dễ thương" và khí thế để lấp liếm thôi... mong là mọi chuyện trót lọt!

Tôi diễn vai nhân vật hư cấu "Jill-chan" trong tâm thế nửa phần tuyệt vọng.

Mà tôi cũng đâu có nói dối đâu nhỉ?

"...Nhưng mà, sao lại ở cùng Orito? Chẳng lẽ cậu vừa hẹn hò với Shi-chan vừa tranh thủ đi tán gái hả?"

"Hả, tán gái!? Sai bét!"

Đột nhiên bị Ibu nghi ngờ là tên sở khanh, Orito thốt lên giọng đầy bối rối.

"Có đứa bé bị lạc, cô bạn này... ờ thì, Jill-chan hả? Cô ấy đang trông nom bé đó, thấy một mình vất vả quá nên tớ phụ tìm bố mẹ giúp thôi mà!"

Orito giải thích ngắn gọn lý do tôi và cậu ta đi cùng nhau.

"Hưừm..."

"Với cả hẹn hò gì chứ? Chỉ là bạn bè đi chơi công viên giải trí bình thường thôi mà đúng không?"

Orito nhún vai nhìn Kokone như thể không hiểu mọi người đang nói gì.

Ra là vậy, cậu ta nhận thức như thế à... Ngoại trừ Orito, tất cả mọi người đều lộ vẻ mặt ngao ngán, nhưng rồi...

"Đ, đúng rồi ạ...! Tớ và Orito-kun mà hẹn hò thì... k-không thể nào có chuyện đó đâu ạ."

Không biết có phải đang muốn thanh minh với Ibu hay không mà Kokone vừa gật đầu rần rần vừa trả lời đầy mạnh mẽ.

"...Bị phủ nhận toàn lực đến mức đó, tớ hơi tổn thương đấy."

"Aaa, ý tớ không phải là do Orito-kun, mà là do tớ quá u ám nên...!"

"Này Orito, đừng có làm Shi-chan phải bận tâm nữa được không? Cậu ấy ngây thơ lắm, không giống cậu đâu."

Orito đùa cợt che mặt, Kokone thì cuống quýt tự nhận mình u ám để chữa cháy, còn Ibu thì đứng ra bảo vệ Kokone và trách móc Orito.

...Sao nhỉ, cảm giác như cái sự ồn ào thường ngày trong lớp học lại được nâng lên một tầm cao mới vậy.

"Cơ mà Kokone-san khỏe không đấy? Đi toilet gì mà lâu kinh khủng. Táo bón hả?"

"Tên này, thật sự không có tí tinh tế nào! Đi chết đi!"

"Đau, cái gì vậy!? Bảo chết đi là hơi quá đáng rồi đấy!?"

"Aaaaaaa, x-xin lỗi vì tớ là cô nàng đi vệ sinh lâu vãi chưởng ạ...!"

"Shi-chan không có lỗi gì hết á? Tại Orito không đợi được dù chỉ một chúúút xíu thời gian nên mới là kẻ xấu. Đàn ông lúc nào cũng thế!"

"Vơ đũa cả nắm thế! Nói năng kiểu đó là bị ném đá đấy!"

Thôi xong, mấy người này định ồn ào đến hết đời à... Giờ mình lén đi về chắc không ai biết đâu nhỉ?

"Nhắc mới nhớ, nãy cậu bảo đi cùng Jirou mà, thế Jirou đâu?"

Cãi nhau chán chê xong, Orito quay sang hỏi Ibu. Hự...

"À, lúc nãy cậu ấy liên lạc bảo có việc bận nên về trước rồi. Cái tên đó, để một cô gái dễ thương thế này lại một mình rồi đi về, thật sự không thể chấp nhận được mà. Lần tới gặp ở trường là tớ sẽ cho ăn đấm!"

Nói rồi Ibu giơ nắm đấm phải ra. Nhỏ này, hở tí là đòi nói chuyện bằng vũ lực... Đã thế bên cạnh Kokone còn gật gù ra chiều đồng tình nữa chứ.

Này, cậu phải đứng về phía tôi chứ.

"Thế thì tiện thể, Ibu đi chơi cùng bọn này luôn đi. Vậy... ờm, Jill-chan đi cùng bạn hả?"

Lâu lắm mới bị gọi tên, tôi đang lơ đễnh nên lỡ miệng:

"Không, tớ đi một mình."

Vừa trả lời xong, cả Orito và Ibu đều nhìn nhau, vẻ mặt đầy ẩn ý kiểu ...Hửm?.

Chết dở, làm gì có chuyện một cô gái dễ thương thế này lại đi công viên giải trí một mình!

Tôi đúng là đồ ngốc!

"À ừm, là một mình, mà cũng không hẳn là một mình, kiểu như..."

Tôi ấp a ấp úng, theo phản xạ đưa mắt cầu cứu Kokone, cô nàng gật đầu với vẻ mặt đầy tự tin kiểu "Cứ để tớ lo!", rồi nói:

"Aaa, ừm, J-Jill-chan đi một mình nhưng mà... t-tuy một mà hai..."

Cô nàng cũng ấp a ấp úng nốt. Tuy một mà hai cái gì chứ!

Không làm được thì đừng có ra gió!

Thôi thà đừng nhờ cậy cái cô nàng u ám hay ra dẻ này còn hơn, tôi vắt óc suy nghĩ hết công suất.

Sau đó, tôi cụp mắt xuống, tạo ra bầu không khí của một thiếu nữ xinh đẹp đượm buồn và nở một nụ cười cô độc.

"Thực ra, tớ định đến đây cùng một người rất quan trọng... Nhưng người đó không thể đi cùng tớ được nữa rồi... Nên hôm nay tớ mới đi một mình..."

Nếu mà có thêm vài giọt nước mắt xinh đẹp lăn dài xuống nữa thì sẽ là hoàn hảo, nhưng tôi nghĩ diễn xuất thế này cũng "đỉnh" lắm rồi.

Tiện thể thì chủ đề là: Thiếu nữ xinh đẹp kiên cường thực hiện lời hứa dù đau khổ vì mất đi người quan trọng.

Tôi tự thấy cũng "so deep" phết.

"...Ra là vậy."

Orito và Ibu gật đầu với vẻ mặt... trầm ngâm. Hừ, đúng như tính toán.

Nhưng mà...

"Đ-Đúng vậy đó ạ, Jill-chan đã hẹn hò với người yêu ở đây, nhưng mới hôm nọ lại bị đá mất tiêu rồi ạ."

Kokone-chan!?

Người ta đã mất công diễn vai nữ chính bi kịch, cậu nói thế chẳng phải biến tớ thành con nhỏ thất tình vẫn còn vương vấn người cũ sao hả!

Đừng có vẽ rắn thêm chân!

"Ra là thế..."

Đấy, thấy chưa, ánh mắt đồng cảm của Orito giờ mang ý nghĩa khác hẳn lúc nãy rồi kìa!

Tớ ghét cái kiểu nhân vật đó!

"Jill-chan!"

"Hả!?"

Đột nhiên bị nắm chặt lấy hai tay, tôi buột miệng hét lên.

"Như thế thì... đau khổ lắm đúng không!?"

"Hả... a, vâng."

Cái thiết lập nhân vật thừa thãi của Kokone dường như đã chạm đúng vào nỗi niềm nào đó, Ibu rưng rưng nước mắt và lắc mạnh tay tôi.

Gì thế này...?

"Tớ hiểu mà... chuyện tình cảm đâu có mấy khi được như ý mình muốn đâu...!"

A, cái này là sao nhỉ. Nhỏ này đang chồng chéo chuyện tình đơn phương không thành của chính mình lên tôi đây mà.

"Nhưng không sao đâu! Hôm nay đi chơi cùng bọn tớ đi! Thế thì chắc chắn sẽ không thấy cô đơn đâu!"

"Hả... ơ, nhưng mà, tớ làm phiền các cậu thì..."

"Phiền gì mà phiền! Với lại bạn của Shi-chan thì cũng như bạn của tớ thôi!"

Bị nắm chặt tay thế này thì hết đường chạy, thế là tôi đành phải đi chơi công viên giải trí cùng mọi người trong khi vừa nơm nớp lo sợ bị lộ chuyện giả gái.

...Sao lại thành ra thế này chứ.

~*~

Ban đầu tôi còn lo sốt vó sợ bị lộ tẩy, nhưng sau khi cùng mọi người la hét ầm ĩ trong nhà ma với tàu lượn siêu tốc, tôi đã tận hưởng cuộc vui một cách bình thường lúc nào không hay.

Lúc Orito cưỡi trên con gấu trúc (Panda car) và trình diễn màn lùi chuồng điệu nghệ, tôi, Ibu và Kokone đã cười đến chảy cả nước mắt: "Mặt nghiêm túc thế kia mà lại cưỡi gấu trúc! Đồ ngốc!".

Và rồi khi nắng chiều đã ngả, bầu trời bắt đầu nhuốm màu đỏ nhạt.

Orito xem đồng hồ rồi nói: "Chết, sắp đến giờ làm thêm rồi, tớ phải về đây".

"Vậy thì chỉ còn hội con gái... ủa, điện thoại? Chị hả?"

Ibu đang nói dở thì lấy điện thoại ra và bắt đầu thì thầm gì đó.

"Hả, a, là hôm nay à? Hả, cái quán siêu khó đặt chỗ ở Omotesando ấy á? Đ-Đi chứ! Em về ngay đây!"

Cúp điện thoại, Ibu nhìn chúng tôi với vẻ hối lỗi.

"Xin lỗi nha, hôm nay tớ có hẹn đi ăn với chị tớ. Định từ chối rồi mà bả dai quá à."

Nói dối. Rõ ràng là bị cái quán khó đặt chỗ ở Omotesando câu mất hồn ngay tắp lự còn gì.

"Vậy thì Kokone-chan, tớ... à nhầm, chúng mình cũng về thôi nhỉ?"

Tôi gợi ý, nhưng Kokone lại ấp úng vẻ khó nói.

"Ừm thì..."

"Hửm, sao thế?"

"Chuyện là... nếu Jill-chan không phiền, mình ở lại thêm một chút nữa được không...?"

"Ơ, cũng được thôi."

Được Kokone khẩn khoản như muốn nói điều gì đó, tôi và cô ấy quyết định ở lại.

"Vậy, hẹn gặp lại nhé Kokone-san."

"Hẹn gặp lại Jill-chan nhé!"

Chúng tôi vẫy tay chào Orito và Ibu rồi chia tay họ.

Hoàng hôn buông xuống, chúng tôi rảo bước trong công viên, nhìn những gia đình đang hướng về phía cổng ra.

"Có chết tớ cũng không gặp lại họ trong bộ dạng này lần thứ hai đâuuu...!"

"Oa, giọng cậu trầm quá...!"

"Thì biết sao được, toàn là những người tôi hay gặp trong bộ dạng con trai mà? Lo thót tim không biết bao giờ bị lộ luôn ấy."

Tôi thở dài thườn thượt, thấy vậy Kokone lại khúc khích cười có vẻ thích thú lắm.

"Miệng thì nói thế, nhưng Hoshimi-kun trông có vẻ vui lắm mà."

"...Thì, tôi cũng không bảo là không vui."

Cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, tôi trả lời cộc lốc.

"Nhưng sẽ không có chuyện thế này nữa đâu. Vì chuyện này của tôi là bí mật với mọi người mà."

Tôi cầm vạt váy lên, ý chỉ bộ dạng này.

"Đúng vậy nhỉ. ...Nhưng mà, có hơi khác một chút đấy ạ?"

"Khác là khác cái gì?"

Trước vòng quay ngựa gỗ đang tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà, Kokone xoay người hướng về phía tôi.

Vạt váy khẽ tung bay, những ngọn tóc được cắt tỉa gọn gàng vuốt nhẹ lên chiếc cổ mảnh khảnh của cô ấy.

Cô ngước đôi mắt đang cụp xuống lên, lớp nhũ lấp lánh trên bầu mắt nhấp nháy như cắt lấy cả ánh chiều tà.

Một khoảnh khắc đẹp và mong manh tựa như một giấc mơ.

"Không phải là bí mật của riêng Hoshimi-kun. Mà là bí mật của Hoshimi-kun và tớ... là bí mật của hai chúng ta."

Nói rồi, Kokone tinh nghịch đặt ngón trỏ lên môi.

"...Đúng rồi ha, hợp đồng là như vậy mà."

Như bị cuốn theo, tôi cũng cười và gật đầu.

Bắt đầu từ việc Kokone phát hiện ra tôi giả gái.

Sau đó, để đổi lấy việc giữ bí mật, tôi đã hứa sẽ đào tạo cô ấy trở nên dễ thương.

"Nhưng mà, giờ Kokone đã dễ thương đến mức không cần tôi đào tạo nữa rồi nhỉ."

Đúng vậy. Cô ấy đã trở nên dễ thương khác hẳn lúc trước, và đã trở nên mạnh mẽ đến mức có thể đối mặt với những tổn thương trong quá khứ.

Nhưng, chính vì vậy mà tôi lại suy nghĩ.

Rằng tôi chẳng còn gì để cho cô ấy nữa.

Thế mà, nếu tôi cứ tiếp tục bắt cô ấy gánh vác một nửa hành lý mà lẽ ra tôi phải tự mình mang vác, thì liệu có được tha thứ không.

Giữ bí mật và việc đào tạo là trao đổi ngang giá.

Thế nên tôi đã không còn...

"Hoààààn toàn chưa đâu, vẫn còn thiếu lắm ạ!"

Giọng nói ấy khiến tôi cảm thấy như vừa bị tát một cái đánh bốp vào má.

Tôi ngước đôi mắt đang vô thức cụp xuống lên, cảm giác như sắp bị hút vào đôi mắt màu nâu sẫm đang nhìn thẳng vào tôi.

A, quả nhiên là mình không thể cưỡng lại ánh sáng trong đôi mắt này.

Đó là một ánh sáng sâu thẳm và mạnh mẽ đến mức khiến tôi phải nghĩ như vậy.

"Tớ ấy, nếu cứ một mình thì vẫn chẳng làm được gì cả...! Tớ muốn cậu dạy thêm nhiều cách chọn quần áo dễ thương nữa, rồi cậu cũng đã bảo lần tới sẽ cùng trang điểm với tớ mà...! A, với cả, bệnh u ám cũng chưa khỏi nữa..."

Đôi môi đang dệt nên những lời nói tha thiết, chân thành ấy vẽ nên một nụ cười vụng về.

"Tớ vẫn còn, muốn được Hoshimi-kun đào tạo nhiều lắm đấy nhé...!"

Cậu ấy nói những điều như thế, với vẻ mạnh mẽ hiếm thấy, nhưng nội dung thì lại nghe thảm hại làm sao.

Khiến tôi bất giác bật cười. Có những điều đã thay đổi.

Nhưng cũng có những điều vẫn vẹn nguyên như cũ.

"Chẳng lẽ, cậu cố tình ở lại chỉ để nói chuyện này thôi á?"

"Ư, t-tại vì, lúc trang điểm cho tớ khi nãy, Hoshimi-kun làm cái mặt như kiểu đã hoàn thành sứ mệnh rồi ấy... n-nên tớ sợ là sẽ bị bỏ rơi sau vụ này chứ bộ...!"

Thấy Kokone vừa khua tay múa chân loạn xạ vừa thanh minh, tôi nói:

"Vậy thì, giờ mình phải đi mua giày với túi xách hôm nọ còn đang hoãn lại thôi nhỉ."

"A, vâng ạ...!"

Nghe vậy, gương mặt Kokone bừng sáng.

"...Thiệt tình, đã dễ thương thế này rồi mà còn bảo là vẫn còn thiếu."

"Tớ đã quyết định rồi...! Trước đây tớ muốn trở nên dễ thương vì bản thân trong quá khứ, nhưng từ giờ trở đi, tớ sẽ trở nên dễ thương theo ý thích, vì bản thân của hiện tại...!"

Cười hì hì, Kokone nhìn vào mắt tôi như muốn san sẻ quyết tâm thầm kín ấy.

"Thế nên là, từ giờ cậu hãy làm cho tớ dễ thương hơn, hơn nữa nhé...!"

Nếu cô ấy đã mong muốn điều đó, thì câu trả lời của tôi lúc nào cũng chỉ có một mà thôi.

"Đương nhiên rồi! Từ giờ tớ cũng sẽ biến cậu trở nên dễ thương nhất quả đất luôn!"

Hợp đồng đào tạo của chúng tôi, xem ra vẫn chưa kết thúc đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!