Khóa Đào Tạo Của Hoshimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 3

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 01 Liệu một đứa u ám như tớ có thể trở nên dễ thương? - Chương 4 Thế nào là bình thường, mà bình thường cũng chẳng ai bận tâm

Chương 4 Thế nào là bình thường, mà bình thường cũng chẳng ai bận tâm

1

"Mii-kun nè, cho cậu cái này. Sắp đến sinh nhật cậu rồi đúng không?"

Một ngày nọ, ngay trước thềm sinh nhật lần thứ chín, cô bạn ấy chìa ra cho tôi một gói quà được thắt nơ cẩn thận.

Mở lớp giấy gói ra, nằm bên trong là một chiếc bút có thiết kế vô cùng dễ thương. Viên đá trang trí trên nắp bút phản chiếu ánh sáng, lấp lánh rực rỡ.

"Đẹp quá đi!"

"Tớ nghĩ là Mii-kun sẽ thích mấy thứ như thế này."

"Ừm! Cảm ơn cậu nha, Miu-chan."

"Ehehe, nói cho cậu biết nhé, cái này là đồ đôi với Miu đấy."

Miu cười tít mắt, để lộ chiếc răng khểnh lấp ló qua kẽ môi.

Miu, cô bạn thân thiết từ năm lớp Ba, lúc nào cũng tết tóc bằng nơ hay dây buộc tóc xinh xắn, tháng nào cũng được mua quần áo mới. Trong số những đứa trẻ cùng trang lứa ở lớp, cô ấy là người quan tâm đến chuyện ăn mặc nhất. Đồ dùng học tập hay vật dụng cá nhân của Miu cũng toàn là những món đồ lấp lánh đáng yêu.

Hồi đó tôi rất thích vẽ tranh. Chính Miu là người đã bắt chuyện trước vì thích thú với cây bút nhũ kim tuyến tôi đang dùng. Nhờ có điểm chung là "thích những thứ dễ thương", chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết.

Cô ấy khăng khăng rằng: "Cái tên 'Jirou' nghe chẳng dễ thương tẹo nào, đổi cách gọi khác đi", rồi lấy chữ "Mi" trong "Hoshimi" để đặt biệt danh cho tôi là "Mii-kun".

Tôi đã rất thích cô bạn ấy. Mà không, nói đúng hơn có lẽ là tôi đã ngưỡng mộ cô ấy.

"...Nếu dùng đồ đôi với tớ, Miu-chan có vui không?"

"Hả? Đương nhiên là vui rồi! Mii-kun không vui sao?"

"Không phải, tớ cũng vui lắm!"

Thấy Miu phồng má phụng phịu, tôi mỉm cười đáp lại.

"Vậy thì tớ cũng có một món này muốn dùng đồ đôi với Miu-chan, để tớ thử xin làm quà sinh nhật xem sao!"

"Hả, cái gì cơ, cái gì cơ?"

"Vẫn là bí mật!"

"Mồ~, vậy nếu được mua cho thì phải cho Miu xem đầu tiên nhé? Hứa đấy!"

Móc ngón tay út với tôi xong, Miu bước đi với những bước chân nhảy sáo. Mỗi nhịp bước, vạt váy hoa yêu thích của cô ấy lại bồng bềnh tung bay theo gió.

Tôi luôn bị hớp hồn bởi cái bóng dáng xòe rộng như một giấc mơ ngọt ngào ấy. Rằng chính mình cũng muốn được ướm thử nó.

Vì thế hôm đó, nghe những lời của Miu, tôi đã nghĩ thế này. Nếu dùng đồ đôi mà vui đến thế, thì nếu tôi mặc chiếc váy kia, chắc hẳn Miu cũng sẽ vui lắm nhỉ.

"Mẹ ơi, sinh nhật con muốn có một chiếc váy."

Về đến nhà, còn chưa kịp cất cặp sách, tôi đã nói ngay với mẹ.

Bà đang đứng trong bếp, chớp mắt liên tục: "Sao cơ, tự nhiên lại..."

Tôi dùng vốn từ ngữ ít ỏi và vụng về của mình để cố gắng giải thích cho mẹ hiểu chiếc váy của Miu tuyệt vời đến thế nào, và tôi muốn được mặc đồ đôi với cô ấy ra sao.

"Ừm... váy à..."

Đáng lẽ tôi phải nhận ra thái độ ngập ngừng hiếm thấy ở người mẹ vốn luôn vui vẻ, hoạt bát của mình. Nhưng với một đứa học sinh tiểu học đầu óc đang tràn ngập hình ảnh món đồ mình khao khát thì chuyện đó quả là bất khả thi.

"...Được rồi, mẹ đồng ý."

Cuối cùng, mẹ cũng chấp nhận mong muốn của tôi. Cuối tuần đó, chúng tôi đi đến trung tâm mua sắm. Nhìn tôi ôm chặt túi đựng chiếc váy vừa được mua, mẹ khẽ lầm bầm.

"...Mẹ muốn Jirou hãy cứ là một đứa trẻ dám nói thích những gì mình thích."

Có lẽ mẹ đã biết trước mong muốn này của tôi sẽ dẫn đến kết quả gì.

Ngày hôm sau, tôi mặc chiếc váy vừa được mua cho và đến trường.

Lần đầu tiên được mặc váy, mỗi bước đi tà váy lại múa lượn nhẹ nhàng, lồng ngực tôi ngập tràn cảm giác phấn khích đến mức như sắp vỡ òa. Vì quá vui sướng, tôi chẳng còn để ý gì đến xung quanh, suýt chút nữa thì bị xe tông khi băng qua đèn đỏ.

"Miu-chan!"

Vừa đến lớp, tôi đi thẳng đến chỗ của Miu.

"A, Mii... kun?"

Miu đang cười tươi quay lại nhìn tôi thì biểu cảm bỗng chốc đông cứng, bàn tay đang vẫy cũng rơi phịch xuống.

"Nhìn này, cái này nè! Đồ đôi đó!"

Tôi cười nói với Miu, nhưng cô ấy lại không hề cười đáp lại tôi.

"...Cái gì thế kia."

Thanh âm lạnh lùng và sắc bén đến mức chưa từng nghe thấy bao giờ găm thẳng vào lồng ngực tôi, khiến cảm giác phấn khích xẹp xuống nhanh như bong bóng xì hơi. Khoảnh khắc đó, khung cảnh xung quanh mà trước nãy tôi không hề để ý bỗng đập vào mắt rõ mồn một.

Không chỉ Miu, mà tất cả mọi người trong lớp đều đang nhìn tôi. Những ánh mắt lạnh lẽo đến cùng cực, như thể đang nhìn một thứ dị hợm, một sinh vật không rõ lai lịch. Đột nhiên, tôi cảm thấy sợ hãi khi phải đứng ở nơi đó.

"...Kì cục quá, Mii-kun."

Vừa nói, Miu vừa lùi lại một bước. Cứ như thể không muốn ở gần tôi vậy.

"...N-Nhưng mà, Miu-chan bảo là dùng đồ đôi thì sẽ vui mà, nên là..."

"Mii-kun làm sao mà hợp được chứ!"

Cắt ngang giọng nói đang run lên của tôi, Miu thốt ra như nhổ nước bọt. Tôi sợ sệt nhìn vào đôi mắt cô ấy, nhưng chẳng còn tìm thấy đâu cái màu sắc ấm áp vẫn luôn hướng về tôi trước đây. Tôi vô thức đưa tay ra, nhưng cô ấy nhăn mặt vì ghê tởm và vặn người né tránh.

"...Kinh tởm."

Lời nói như rặn ra từ cổ họng Miu nghe thật xa xăm.

Tôi đã nghĩ cô ấy sẽ vui. Nhưng đó là một sự hiểu lầm tai hại.

Chẳng biết từ lúc nào, các bạn cùng lớp đã vây quanh tôi, những giọng nói ồn ào như tiếng nhiễu sóng bay tới tấp vào mặt. "Không bình thường", "Kinh tởm", "Đừng có lại gần đây".

Bất thình lình, một bàn tay từ bên hông thô bạo kéo mạnh chiếc váy của tôi, phần móc khóa bung ra, vang lên một âm thanh "bục" khó chịu. Tôi theo phản xạ vội giữ lấy chiếc váy như muốn che chắn, nhưng tiếng hò reo mỉa mai lại càng lớn hơn.

Đến giới hạn rồi.

Tôi đẩy đám đông ra, chạy vụt khỏi lớp học. Dù có chạy bao xa, tôi vẫn cảm thấy như những lời chửi rủa và tiếng cười nhạo đang đuổi theo ngay sau lưng.

Chiếc váy bị rách không còn tạo nên những đường nét xinh đẹp nữa, và cả cái cảm giác ngưỡng mộ mãnh liệt kia cũng đã tan biến như tỉnh khỏi cơn mộng.

Những gì còn sót lại chỉ là một thằng tôi thảm hại đến cùng cực, gương mặt đầm đìa nước mắt, lết theo chiếc váy rách nát.

2

Buổi sáng, vừa bước vào lớp tôi đã thấy Kokone bị vây quanh bởi đám con gái sành điệu trong lớp.

"...Này Kokone-san, da cậu đẹp dã man ấy nhỉ? Cậu dùng kem lót hay gì thế?"

"Mà bất ngờ thật đấy, tự nhiên không khí thay đổi hẳn! Kiểu 'debut' lên cấp ba muộn à?"

"Không má, sắp sang tháng Sáu rồi còn gì!"

"............A, ............dạ."

Giữa vòng tròn rộn rã tiếng cười ahaha, Kokone đang co rúm người lại, vai run lên bần bật. Về mặt bố cục thì trông giống như người nổi tiếng được mọi người vây quanh, nhưng ngặt nỗi cô nàng chỉ phát ra được mỗi hai từ "A" và "Dạ". Ít nhất cũng nói được từ nào có nghĩa đi chứ?

"Chào buổi sáng."

"Chào nha, Hoshimi-kun."

"...!"

Khi tôi vừa chào vừa tiến lại gần, giữa những gương mặt rạng rỡ chào đáp lại, Kokone nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu, đúng kiểu "chết đuối vớ được cọc".

Cơ mà tôi không phải Bụt nên tôi miễn cứu nhé.

"A, chào buổi sáng, Orito."

"Dô, Jirou."

"...!?"

Tôi lướt qua khu vực "dương khí", cất tiếng gọi Orito đang tình cờ đi ngang qua, rồi liếc mắt nhìn lại phía sau. Từ khe hở giữa những người đang vây quanh, một đôi mắt vằn đỏ vì kinh ngạc và oán hận đang trừng tôi.

Gì mà như phim kinh dị thế...

"...Cơ mà bất ngờ thật đấy ha, Kokone-san ấy. Nổi tiếng phết nhỉ."

"Cơ mà chính chủ trông có vẻ không thoải mái lắm..."

Thấy Kokone im lặng quá mức, đám con gái xung quanh bắt đầu cảm thấy kỳ lạ và xì xào với vẻ bất an.

"Này, cậu có ổn không đấy, Kokone-san? Nãy giờ cứ thấy cậu run run..."

"Không lẽ cậu thấy khó chịu trong người à? Xuống phòng y tế không?"

"...D, d.ạ... hông... ao..."

"Giọng bé như muỗi kêu ấy! Có vẻ không ổn rồi!"

Trông không ổn thật sự đấy... Ý tôi là về tinh thần chứ không phải thể chất.

Ngay lúc tôi nghĩ chắc là phải cứu cô nàng thật rồi, thì Ibu xuất hiện với cái giọng ồn ào: "Nè nè, Hoshimi, Orito! Hai cậu không có gì muốn nói với tớ à?", làm tôi lỡ mất cơ hội.

"Chào buổi sáng?"

"Không phải chào hỏi! Tớ hôm nay ấy, không thấy có gì khác so với mọi khi à? Ý tớ là thế!"

"Eo ôi, cái giọng điệu nặc mùi bạn gái phiền phức đó là sao..."

"Đừng có làm cái mặt ghét ra mặt thế chứ!"

"A, Ibu, hôm nay cách uốn tóc đẹp đấy. Dễ thương lắm."

"Đúng hông! Tớ mới thử kiểu uốn mới đấy!"

"Mà sao Jirou lại nhận ra được hay thế..."

Nghe tôi nói, Ibu vui vẻ hất nhẹ mái tóc xõa trên vai với vẻ mặt thỏa mãn, còn Orito thì lầm bầm vẻ hơi e ngại.

"Cơ mà, sao cậu có thể nói mấy từ như 'dễ thương' mà không thấy ngượng mồm nhỉ."

"Hoshimi thế là được rồi. Cậu ấy là chàng trai quý hiếm khen ngợi sự nỗ lực mỗi ngày của con gái mà không có chút toan tính hay hạ lưu nào cả! Không như Orito, chỉ khen khi muốn tán tỉnh con gái nhà người ta!"

"Sao định kiến nặng nề thế? Tớ cũng khen bình thường được chứ bộ!"

Nói rồi, Orito cất tiếng gọi một bạn nữ cùng lớp vừa đi ngang qua.

"Kiểu tóc hôm nay của cậu đẹp đấy."

"Ế, nhưng mà tớ để tóc y như mọi ngày mà..."

"A, thế hả. Cơ mà tớ cảm giác trông hợp hơn mọi khi ấy."

"A, cảm ơn cậu...!"

Dù vẫn còn chưa hiểu lắm nhưng có vẻ vẫn vui, cô bạn kia đỏ mặt thẹn thùng rồi đi mất. Orito nhìn theo bóng lưng cô bạn, đắc ý bảo: "Thấy chưa? Tớ cũng khen bình thường được mà?", nhưng...

"Trông sở khanh vãiiiii~~~~!"

"Hảảảả!?"

Hắn bị Ibu nhăn mặt tột độ và ném cho một câu phũ phàng.

"Orito, quả vừa rồi đúng là trông sở khanh thật."

"Tại sao chứ? Khác gì Jirou đâu?"

"Khác hoàn toàn! Của cậu chỉ là tán tỉnh vớ vẩn thôi!"

"Hảaa..."

"Đúng đấy, Orito. Với lại, tự nhiên lại đi khen cái phần vẫn y như mọi khi, sẽ khiến đối phương nghĩ là 'A, hóa ra trước giờ cậu ta chẳng thèm nhìn mình', không tốt đâu. Cậu phải quan sát đối phương kỹ hơn từ ngày thường, và khen những nỗ lực thay đổi khác với mọi khi ấy."

"Cậu là nhà phê bình cái giống gì thế!"

Thấy ba đứa chúng tôi ồn ào, đám con gái vừa nãy còn vây quanh Kokone cũng tò mò xúm lại: "Gì thế, gì thế?".

"À không, đang nói chuyện Orito dở tệ trong khoản khen người khác ấy mà."

Ibu trả lời ngắn gọn, vừa ném cho Orito một cái liếc đầy vẻ coi thường.

"Ế, thế thử khen tớ xem nào, Orito-kun."

"A, cả tớ nữa, tớ nữa!"

"Khen thế mà mấy cậu cũng vui à?"

Dù biểu cảm có vẻ không hiểu nổi, nhưng đại hội "khen xã giao" của Orito cũng bắt đầu, đám con gái được khen một cách qua loa vây quanh hắn cười nói vui vẻ. Khen thì dở đấy, nhưng khả năng thu hút con gái thì đúng là không đùa được.

Nhờ Orito hút hết đám con gái đi mà cái vòng vây "youkya" quanh Kokone cũng tan rã. Cô nàng ngồi đó, nhìn vào hư không với vẻ mặt trắng bệch như đã cháy hết thành tro tàn trong sự bình yên vừa mới tìm lại được.

"...Tại sao cậu lại không cứu tớ chứ?"

Giờ nghỉ trưa, tôi bị Kokone gọi ra chiếu nghỉ trước cửa sân thượng. Từ trên cầu thang, đôi mắt đầy vẻ oán trách đang trừng lấy tôi.

"Thì tại Kokone bảo mà. 'Cậu sẽ ở bên cạnh quan sát tớ chứ?', cậu đã nói thế còn gì. Nên tớ mới đứng quan sát."

"C-Cái lý do kiểu 'lý sự cùn' đó mà cậu cũng dùng để thấy chết không cứu khi tớ bị lũ người hướng ngoại bao vây sao ạạạ!? Ác quỷ! Ma vương!"

Thấy Kokone hét lên, mắt còn rơm rớm nước, tôi lùi lại một bước. Gì mà "thấy chết không cứu", nói quá vừa thôi.

"Mọi người chỉ tò mò và bắt chuyện với Kokone thôi mà."

"Đ-Đúng là thế thật... Một đứa âm trầm tự nhiên thay đổi hình tượng không phù hợp thì bị nhìn bằng ánh mắt hiếu kỳ cũng là chuyện đương nhiên..."

"Đừng có giải thích theo hướng hèn mọn thế."

"Kệ tớ đi... dù sao thì tớ cũng chỉ là một đứa u ám, được bắt chuyện cũng chẳng thể trả lời tử tế..."

"Cái đó thì đúng thật."

"Người này còn chẳng thèm an ủi tớ nữa..."

Kokone đột nhiên hạ giọng rồi gục đầu xuống. Cảm xúc bất ổn quá đấy...

"...Đúng rồi ha, hợp đồng của chúng ta chỉ là làm cho tớ trở nên 'dễ thương', chứ việc tớ là một đứa u ám khó giao tiếp thì đâu có liên quan gì..."

"Cái đó cũng đúng luôn."

Quả thực cho đến giờ, tuân theo hợp đồng, tôi đã đào tạo Kokone theo hướng thay đổi ngoại hình. Tuy nhiên, trong quá trình đó, vấn đề lớn nhất lộ ra lại là việc cô ấy cần "có sự tự tin vào bản thân". Tôi nghĩ là đã cải thiện được chút ít, nhưng chỉ việc nói chuyện với bạn cùng lớp (mà thực ra là chưa nói được) cũng khiến tinh thần cô ấy vỡ nát thế kia.

Nghĩ vậy thì có lẽ cần phải tác động vào cả nội tâm nữa. Dù có cảm giác hơi đi lệch so với nội dung hợp đồng ban đầu là "muốn trở nên dễ thương", nhưng nếu việc có được sự tự tin là điều bắt buộc để Kokone trở nên "dễ thương", thì việc cải thiện chứng sợ giao tiếp cũng có thể coi là một phần của hợp đồng.

"...Thôi được rồi, đã giúp thì giúp cho trót, tớ định sẽ hỗ trợ cho đến khi Kokone có thể ngẩng cao đầu và tự nghĩ rằng bản thân mình 'dễ thương'."

"Ế, a, nghĩa là, cậu sẽ biến tớ thành người hướng ngoại sao...!?"

"Tớ không nói đến mức đấy."

Sao bình thường thì tự ti mà cái tiêu chuẩn hy vọng lại cao vống lên thế hả.

"Mà Kokone muốn làm người hướng ngoại lắm à? Lúc nào cũng thấy cậu khăng khăng mình là âm trầm, u ám, tớ còn tưởng cậu tự hào về việc làm một 'inkya' chứ."

"Hả? Làm gì có cái gì để mà tự hào chứ? Tớ là cái đồ rác rưởi đấy cậu biết không?"

"Đừng có tự nhiên nổi đóa rồi tự nhục thế chứ..."

Không biết có đạp phải bãi mìn nào không mà đồng tử của Kokone giãn hết cả ra. Sợ thế...

"Nếu mà được thì tớ cũng muốn thành người hướng ngoại chứ. Nhưng muốn cũng không được, tớ là đứa âm trầm thảm hại mà... Tớ cứ hay lỡ lời nói xấu bọn hướng ngoại cũng chỉ là mặt trái của sự ngưỡng mộ và ghen tị đó thôi..."

Thấy Kokone lầm bầm thổ lộ những cảm xúc phức tạp như đang tụng kinh, tôi lùi xa ra một chút rồi nói.

"Cơ mà, hướng ngoại hay hướng nội, Kokone không thấy mình đang để tâm quá mức sao? Cứ nói chuyện bình thường như đang nói với tớ bây giờ là được mà."

"Sao mà thế được... Hoshimi-kun là trường hợp đặc biệt, hay nói sao nhỉ..."

Ngưng tụng kinh, Kokone nói với vẻ xấu hổ rồi cụp mắt xuống.

"Đặc biệt là sao?"

Thấy lời nói và cử chỉ của cô ấy có ẩn ý gì đó, tôi giật mình hỏi lại, Kokone ấp a ấp úng vẻ khó nói:

"...Thì là, vì tớ có lợi thế là 'nắm được bí mật' của Hoshimi-kun, nên cảm giác an tâm rằng lúc nào mình cũng có thể ở thế thượng phong giúp tớ nói chuyện bình thường được, kiểu vậy."

Với vẻ mặt thẹn thùng, cô nàng vừa thốt ra một câu tồi tệ hết sức. Đúng là nhân cách rác rưởi thật.

"...Kokone này, khoan nói đến chuyện hướng nội hay không, tính cách cậu bình thường vốn đã xấu rồi nhỉ."

"!? Sao tự nhiên cậu lại nói xấu tớ...!?"

"Đã thế còn rất giỏi đóng vai nạn nhân mà không hề ý thức được sự độc hại của mình nữa."

"Những lời lăng mạ vẫn chưa dừng lại kìa!?"

Nếu cứ để thế này thì tôi có thể giảng giải tường tận cho Kokone hiểu bản chất của cô nàng tồi tệ đến mức nào, nhưng uốn nắn nhân cách đã định hình ở cái tuổi này xem chừng quá vất vả nên tôi thôi.

"Đúng là Kokone hội tụ đủ ba yếu tố của một 'inkya': nết xấu, hèn mọn, và sợ giao tiếp."

"Ủa, ơ kìa? Sao nãy giờ tớ cứ bị 'diss' suốt thế...? Bắt nạt tớ à...?"

"Dù vậy, tớ nghĩ cái phần 'hèn mọn' đã được cải thiện ít nhiều thông qua việc học trang điểm và thời trang rồi. Thế nên cái phần 'sợ giao tiếp' chắc chắn cũng có thể cải thiện theo cách tương tự."

"...Ơ, thế cái phần 'nết xấu' thì sao?"

"Cách làm cũng giống như trước giờ thôi! Giống như trang điểm ấy, phải luyện tập lặp đi lặp lại nhiều lần! Tức là ngày nào cũng phải giao tiếp với người khác! Đầu tiên là phải nói chuyện được với người ta một cách bình thường đã!"

"Ơ, này, tiếng nói của tớ có lọt được vào tai cậu không đấy...? Tớ bị khuyết tật giao tiếp rồi mà...? Ơ, thế nghĩa là cái nết của tớ hết thuốc chữa rồi à...?"

"Hết thuốc chữa rồi."

"C-Cậu nghe thấy mà!? Cái người này, tính nết xấu thật đấy...!"

Dù cả hai bên đều đang gặp trục trặc trong giao tiếp, nhưng công cuộc đào tạo Kokone đã chuyển sang giai đoạn tiếp theo: "Cải thiện chứng sợ giao tiếp của Inkya".

~*~

"Thế nên, đây là Orito Riku cùng lớp chúng ta."

"Chào nhé, Kokone-san. Đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện thế này nhỉ?"

"Dạ, ............ ạ."

"Cậu ấy nói gì thế?"

Giờ nghỉ trưa hôm sau, tại một chiếc bàn trong góc nhà ăn. Một tên "youkya" tươi cười và một đứa "inkya" mặt mày như sắp chết đến nơi, run lẩy bẩy đang chạm trán nhau.

Một sự kết hợp cọc cạch, nhưng tất nhiên đây là buổi gặp mặt được sắp xếp để cải thiện khả năng giao tiếp của Kokone. Tôi tính toán rằng nếu Kokone kém khoản nói chuyện với người khác thì cứ để đối phương dẫn dắt là được, nên tôi đã lôi Orito - kẻ có thể nói chuyện với bất kỳ ai - đến đây, nhưng mà...

"Nhắc mới nhớ, bình thường Kokone-san ăn trưa ở đâu thế?"

"............"

"Tớ thì thích ramen ở nhà ăn nên hay đến đây ăn lắm. A, Kokone-san có món tủ nào không?"

"............"

Nói giảm nói tránh thì bầu không khí tệ hết chỗ nói. Kokone thật sự không nói một câu nào.

"...Này Jirou. Có khi nào tớ bị Kokone-san ghét rồi không?"

"Không đâu, Kokone gặp ai cũng thế cả thôi. Chính vì muốn thay đổi điều đó nên tớ mới nhờ Orito giúp đấy."

Tôi thì thầm to nhỏ với Orito để Kokone - người nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm xuống mặt bàn với vẻ mặt trống rỗng - không nghe thấy.

Tôi đã nhờ Orito giúp đỡ với lý do kiểu như "Kokone hơi khép kín một chút và muốn sửa đổi tính cách đó". Nhưng sau khi thử nói chuyện thực tế, trên mặt cậu ta hiện rõ vẻ nghi ngờ kiểu "Thế này mà là 'một chút' á?".

"Không, nhưng mà tớ ném bao nhiêu bóng đi mà chẳng có quả nào ném lại cả. Cậu ấy còn chẳng thèm nhìn tớ nữa. Thế này thì đối thoại kiểu gì."

"Đừng bỏ cuộc, cứ ném tiếp đi rồi sẽ có lúc cậu ấy ném lại thôi. Cố lên. Với lại Kokone thích đồ ngọt đấy."

"Cậu ném lại hộ cậu ấy luôn đấy à!"

Dù phàn nàn nhưng Orito vẫn quay lại đối mặt với Kokone. Tên này đôi khi mồm miệng hơi tệ, nhưng suy cho cùng vẫn là một gã tốt bụng.

Trái lại, Kokone vẫn cứ dán mắt xuống mặt bàn không biết chán. Cậu cũng đàng hoàng nhìn người ta đi chứ. Cậu nghĩ tớ làm cái trò như xem mắt này là vì ai hả.

"Cơ mà Kokone-san thân với Jirou phết nhỉ? Hai người thật sự không hẹn hò à?"

"Hể!? K-Kkk... kh-kh-không có ạ!?"

"A, cuối cùng cũng chịu phản hồi."

Ngẩng phắt lên như lò xo bị búng, Kokone đỏ mặt tía tai phủ nhận. Cuối cùng cuộc hội thoại cũng tiếp diễn được là điều đáng mừng, nhưng bị phủ nhận bằng toàn bộ sức bình sinh thế kia cũng khiến tôi hơi bực mình đấy nhé.

"Thế sao cậu lại chơi thân với Jirou? Tớ thấy hai người đâu có giống nhau đâu."

"C-Cái đó là, ờm..."

Bị hỏi, Kokone đảo mắt liên hồi, ấp úng. Chết dở, nếu bị đào sâu vào chỗ đó thì hợp đồng của chúng tôi... bí mật của tôi có nguy cơ bị lộ...!

Tôi liếc mắt ra hiệu cầu cứu, mong cô ấy hãy lấp liếm thế nào đó đi, nhưng Kokone không nhận ra.

"T-Tại vì Hoshimi-kun..."

"rất hay ngắm mấy bạn dễ thương..."

Cô nàng thốt ra một câu động trời khiến tôi suýt ngất. Nhưng...

"...Nên..."

Nghe cô ấy nói tiếp, tôi mới kịp hoàn hồn vào phút chót.

Khoan đã, nhưng mà câu đó vẫn dễ gây hiểu lầm lắm nhé?

"...Jirou, cậu đừng làm chuyện gì để bị bắt đấy nhé?"

"Không có đâu!"

Tôi phản bác lại Orito đang có vẻ hơi lùi lại. Đúng là tai bay vạ gió mà.

"A, không phải, không phải thế đâu ạ...!"

Kokone cũng luống cuống khua tay múa chân thanh minh.

"Ý, ý tớ là, vì cậu ấy hay quan sát mấy bạn dễ thương, nên tớ nghĩ chắc cậu ấy cũng có thể làm cho tớ trở nên dễ thương được..."

"Hể. Thế nghĩa là chuyện Kokone-san dạo này lột xác là do bàn tay của Jirou à?"

"Bàn tay gì chứ... Tớ chỉ đưa ra chút lời khuyên hay ý kiến thôi."

Tôi cười đáp lại lời Orito, nhưng mồ hôi lạnh đã chảy dọc sống lưng. Việc tiết lộ tôi có liên quan đến sự thay đổi gần đây của Kokone, dù không trực tiếp, nhưng cũng có thể trở thành nguy cơ làm lộ sở thích giả gái của tôi. Mong là Orito không suy nghĩ quá sâu về chuyện đó...

Thế nhưng, ngạc nhiên thay, Orito lại gật đầu cái rụp ra chiều đã hiểu.

"Kể cũng đúng, Jirou hay để ý đến sự thay đổi ngoại hình của con gái, theo nghĩa đó thì đúng là người thích hợp thật. Cậu quan sát người khác kỹ lắm."

"C-Cậu ấy còn giỏi khen nữa...!"

"A, công nhận. Khen người khác mà không biết ngượng mồm đúng là một loại tài năng đấy."

"Được khen kiểu đó làm tớ đây cũng thấy ngượng lây ấy chứ..."

"Thì đấy, Jirou... mà ủa, sao thế, mặt cậu sao vậy?"

"...Không, tớ chỉ đang nghĩ là, Kokone nói chuyện bình thường rồi kìa."

"A, thật luôn."

Đúng vậy. Trong lúc tôi còn đang lo sốt vó xem Kokone có lỡ miệng nói ra điều gì nguy hiểm không, thì chẳng biết từ lúc nào hai người họ đã nói chuyện bình thường với nhau.

"...Nếu là chuyện về Hoshimi-kun, thì có lẽ tớ nói chuyện bình thường được?"

"Cái gì thế."

Tôi ngao ngán nhìn Kokone đang thốt ra câu đó với vẻ mặt bán tín bán nghi.

"Nếu thế thì từ giờ, khi nào có gì bất mãn với Jirou, cậu cứ nói với tớ. Chúng ta tổ chức hội nghị nói xấu những điểm đáng ghét của Jirou đi."

"A, cái đó được đấy ạ."

"Được cái khỉ mốc!"

Cái cuộc hội thoại rôm rả nhờ nói xấu người khác ấy mau lụi tàn đi!

Dù sao thì, đến khi hết giờ nghỉ trưa, Kokone đã có vẻ cởi mở hơn nhiều khi nói chuyện với Orito. Nhìn sự trưởng thành ấy, tôi thấy vui, nhưng cũng có chút cảm giác cô đơn như tiễn con rời tổ. Đây là cái gọi là tấm lòng cha mẹ sao... Tôi chìm đắm trong chút cảm thán vẩn vơ.

Thế nhưng, sáng hôm sau.

"Chào Kokone-san."

"...! Dạ, ...... ạ."

"Ủa, dejavu à?"

Khoảng cách với Orito đã bị reset lại từ đầu.

...Cho đến ngày cô ấy có thể bay khỏi tổ bình an vô sự, xem chừng chặng đường phía trước vẫn còn dài lắm.

~*~

Phải mất thêm vài ngày nữa Kokone mới có thể chào lại Orito với âm lượng đủ nghe.

Trong suốt thời gian đó, sáng nào chiều nào Orito cũng bắt chuyện với Kokone, còn tôi thì tranh thủ giờ nghỉ trưa hay lúc di chuyển giữa các lớp học để tích cực kéo hai người lại gần nhau, tăng cơ hội trò chuyện. Có lẽ nhờ công sức đó mà giờ đây Kokone đã có thể nói chuyện được với Orito, dù vẫn còn chút chật vật.

Nhưng tôi lại có một điều băn khoăn.

Thời gian đầu, ngoài Orito ra cũng có những người khác bắt chuyện với Kokone, nhưng ngày qua ngày, số lượng đó giảm dần, và giờ tôi thậm chí còn cảm thấy có vẻ như cô ấy đang bị mọi người xa lánh. Ví dụ như khi Orito nói chuyện với Ibu, các bạn nữ khác sẽ xúm lại xung quanh, nhưng khi cậu ta nói chuyện với Kokone thì chẳng ai lại gần cả, chỉ có những ánh nhìn đầy ẩn ý cứ liếc qua liếc lại.

...Nói thì nói vậy, nhưng vốn dĩ Kokone đã thường ở một mình rồi, nên có thể là do sự ngạc nhiên trước màn biến hình đột ngột của cô ấy đã nguội đi, và mọi thứ chỉ quay trở lại như cũ thôi. Chắc là do tôi cả nghĩ thôi, nhưng cái cảm giác lấn cấn trong lòng vẫn không sao tan biến được.

Đúng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn từ Ibu: "Tớ có chuyện muốn nói".

"Rồi, biết tại sao bị gọi ra đây chưa?"

Tại một cửa hàng đồ ăn nhanh nằm hơi xa trường học, Ibu dùng ngón tay nhón miếng khoai tây chiên rồi dí vào mặt tôi. Ống hút trong ly trà đá đặt trên bàn còn in dấu răng cắn, trông cô nàng có vẻ đang khó ở.

"Hoàn toàn không."

Tôi chẳng nghĩ ra được lý do gì để bị Ibu giận cả. Mấy ngày nay tôi bận tối mắt tối mũi với chuyện của Kokone, cũng chẳng nói chuyện mấy với Ibu, làm sao mà chọc giận cô nàng được chứ, thật khó hiểu.

Thấy tôi không có vẻ gì là đang giả nai, Ibu thở dài thườn thượt, ném miếng khoai tây đang cầm vào miệng rồi nhai một cách chán chường.

...Đừng có tỏa ra cái bầu không khí "hết thuốc chữa" đó được không?

"Thế tớ đổi cách hỏi nhé. Dạo này cậu có vẻ đang cố gán ghép Orito với Kokone-san nhỉ, cậu đang toan tính cái gì đấy?"

Bị đôi mắt sắc lẹm của Ibu lườm, dù chẳng làm gì sai mà tôi cũng suýt buột miệng xin lỗi.

"Toan tính gì đâu, cậu nói quá... Kokone là kiểu âm... à không, là kiểu kém giao tiếp, nên tớ nhờ Orito, một người trái ngược hoàn toàn, giúp cậu ấy cải thiện thôi."

Nghe tôi giải thích ngắn gọn đầu đuôi, Ibu nhìn tôi dò xét.

"Ra là thế... Cái đó là Kokone-san nhờ cậu à?"

"À thì, tầm tám phần mười."

Hai phần mười còn lại đâu? Ibu nhìn tôi như muốn nói thế, khiến tôi phải lảng mắt đi. Thì, đúng là việc chọn Orito làm trợ thủ là do tôi độc đoán quyết định, nhưng bản thân việc cải thiện tính âm trầm là nguyện vọng của Kokone mà...

Thấy tôi đang bào chữa trong đầu, Ibu thở dài ngao ngán.

"...Này nhé, có vẻ Hoshimi chưa nhận ra nên tớ nói cho mà biết, Kokone-san ấy, cứ đà này là gay go đấy."

"Gay go á... Là sao?"

"Là bị cô lập trong lớp chứ sao."

"...Hả, t-tại sao!?"

Nghe Ibu nói, tôi bất giác làm cái ghế rung lên cái rầm, nhưng một góc nào đó trong đầu tôi cũng thấy thuyết phục.

Những ánh mắt dè chừng của mọi người xung quanh đối với Kokone mà tôi cảm nhận được gần đây. Hóa ra đó không phải là do tôi tưởng tượng. Nhưng tại sao?

"Cậu không hiểu thật à? Hoshimi nhạy bén với mấy thay đổi ngoại hình lắm mà sao mấy chuyện vô hình này cậu đần thế."

Vừa dùng ống hút khuấy ly trà đá lách cách, Ibu vừa nhìn tôi trách móc.

"Kokone-san dạo này trở nên dễ thương hơn rồi đúng không. Vì thế nên..."

"Gì chứ, trở nên dễ thương thì có gì sai đâu hả!?"

Tôi vô tình to tiếng cãi lại. Lời nói đó của Ibu khiến tôi có cảm giác như những nỗi khổ sở của Kokone suốt thời gian qua, và cả những nỗ lực của cô ấy để vượt qua chúng, đều bị phủ nhận.

"Tớ không nói việc trở nên dễ thương là xấu. Nhưng đúng cái lúc đó cậu ấy lại bắt đầu nói chuyện với Orito. Vì thế nên mới nảy sinh mấy cái lời đồn không hay, kiểu như: 'Tự nhiên thay đổi hình tượng để gây chú ý, rồi lợi dụng Hoshimi để tiếp cận Orito'. Hoshimi cũng biết mà, Orito nổi tiếng với đám con gái lắm."

"Cái... làm gì có chuyện đó..."

"Đúng, với Hoshimi - người chơi thân với Kokone-san - thì sẽ thấy là 'làm gì có chuyện đó'. Nhưng thực tế là có rất nhiều đứa đang nhắm đến Orito, và giữa bọn họ cũng phải kiêng dè nhau, tính toán đủ đường để giữ thế cân bằng. Tự nhiên Kokone-san từ đâu chui ra, chẳng biết gì về tâm tư của mấy đứa kia mà cứ thân thiết với Orito. Thế thì bảo sao bọn nó không ngứa mắt?"

"...Tớ hiểu ý cậu rồi."

Về mặt lý thuyết thì tôi hiểu những gì Ibu nói, nhưng có chấp nhận và nuốt trôi được hay không lại là chuyện khác.

Muốn trở nên dễ thương là ước nguyện của Kokone, vậy mà việc hiện thực hóa điều đó lại khiến cô ấy bị tổn thương, tôi không đời nào chấp nhận được chuyện đó.

Không, không phải.

Tôi cố kìm nén cơn giận đang sôi sục trong bụng và suy nghĩ lại một lần nữa. Sự thay đổi mà bản thân mong muốn không nhất thiết là điều mà mọi người xung quanh mong muốn. Và những phần tử không được tập thể mong muốn sẽ bị loại bỏ. Đáng lẽ tôi phải hiểu rõ điều đó rồi chứ.

"Kokone không làm gì sai cả."

Tôi nhấn mạnh từng từ một. Ibu nheo đôi mắt sắc sảo lại nhìn tôi chằm chằm.

"Dù Hoshimi có nghĩ thế thì bọn con gái trong lớp cũng không nghĩ thế đâu. Bây giờ cái cần thiết không phải là mấy lời cảm tính đó, mà là giải pháp cụ thể, đúng không?"

"Tớ biết. Nhưng trong vụ này Kokone thực sự không làm gì xấu, cũng chẳng làm gì sai cả. Thế nên, Kokone chẳng việc gì phải làm gì hết."

"Nhưng thế thì lập trường của Kokone-san sẽ..."

Dường như mất kiên nhẫn trước sự cứng đầu của tôi, Ibu định nói gì đó, nhưng tôi đã quả quyết ngắt lời.

"Kẻ sai trong vụ này là tớ. Người kéo Orito lại gần Kokone là tớ, nếu vì thế mà Kokone gặp khó khăn thì trách nhiệm thuộc về tớ. Thế nên tớ sẽ giải quyết."

Kokone đã lấy hết can đảm để thay đổi bản thân. Nhờ thế mà gần đây cô ấy đã tích cực hơn trong việc trò chuyện với những người mình từng e ngại. Cô ấy đang cố gắng đối diện với thế giới này một lần nữa bằng đôi mắt từng giấu kín sau lớp màn dày đặc.

Vậy mà, tôi không muốn chỉ vì chuyện cỏn con này mà cô ấy lại phải sợ hãi ánh mắt của người đời thêm lần nữa. Tôi không muốn cô ấy nghĩ rằng ước nguyện của mình, nỗ lực của mình là sai lầm, dù chỉ một milimet.

"...Giải quyết, là cậu có cách gì rồi à? Nếu làm không khéo thì người tổn thương sẽ là Kokone-san đấy."

"Cái đó thì, ờm... tớ sẽ nghĩ..."

"Này, nói thế thì tớ chẳng yên tâm tí nào..."

Thấy tôi vừa tuyên bố hùng hồn xong đã ấp úng vì chưa có kế hoạch gì, Ibu lườm tôi với ánh mắt trách móc. Ánh mắt ấy nghiêm túc đến lạ, khiến tôi hơi thắc mắc sao cô ấy lại quan tâm đến Kokone kỹ thế. Bình thường Ibu và Kokone có giao du mấy đâu.

Nhưng trước khi tôi kịp nói ra thắc mắc đó, Ibu với vẻ mặt đăm chiêu uống một hơi cái rột hết sạch ly trà đá còn lại, rồi kẹp miếng khoai tây vào ngón tay, chỉ thẳng vào mặt tôi cái bép.

"Nếu Hoshimi đã nói đến thế thì tớ giúp một tay nhé? Dập tắt mấy lời đồn xấu ấy."

"Dập tắt... bằng cách nào?"

Thấy tôi nhìn đầy nghi hoặc, Ibu nở một nụ cười giả lả hết sức lộ liễu.

"Đơn giản thôi. Hoshimi hẹn hò với Kokone-san là được."

"Hả?"

Tôi buột miệng hỏi lại với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng nụ cười của Ibu vẫn không hề suy chuyển.

"Làm đi. Hẹn hò."

Trước sự uy hiếp ẩn sau nụ cười đó, tôi chỉ còn biết gật đầu.

3

Chủ nhật, Ikebukuro đông nghẹt người.

Khu vực xung quanh bức tượng cú mèo - điểm hẹn hò nổi tiếng - cũng không ngoại lệ, tràn ngập những cặp nam nữ đang đứng đợi người thương.

Là một trong số đó, tôi ló đầu ra từ sau bức tượng, đưa mắt nhìn về phía một nhóm người cách đó không xa. Phía bên kia tầm mắt là Ibu và mấy bạn nữ chơi thân trong lớp. Họ không nhận ra tôi.

Người tôi hẹn gặp hôm nay tất nhiên không phải là họ, mà là Kokone. Họ ở đó là do Ibu sắp xếp để làm "nhân chứng".

Chứng kiến cái gì ư? Chính là cảnh tôi và Kokone đang hẹn hò.

~*~

"Làm đi. Hẹn hò."

Sau khi gật đầu khuất phục trước áp lực nụ cười của Ibu, tôi mới hoàn hồn lại: "Khoan đã, nhưng mà..."

"Việc tớ và Kokone hẹn hò thì liên quan quái gì đến việc dập tắt tin đồn xấu về Kokone chứ?"

"Đần thế không biết? Nghe này, nguồn gốc của tin đồn là do nghi ngờ Kokone-san có thể sẽ thành đôi với Orito. Thế nên nếu dùng tin đồn 'Kokone-san đang hẹn hò với Hoshimi' để ghi đè lên, thì cái nghi ngờ kia sẽ trở thành lo bò trắng răng, và những lời đồn xấu về Kokone-san sẽ tự nhiên bị dập tắt. Hiểu chưa?"

"...Cảm ơn vì lời giải thích dễ hiểu."

Dễ hiểu thì tốt rồi, nhưng cậu có thể đừng cứ cầm miếng khoai tây chỉ vào mặt tớ được không?

"Nhưng mà, hẹn hò thì được rồi, còn cái tin đồn 'Tớ và Kokone đang hẹn hò' thì lan truyền kiểu gì? Chẳng lẽ đi báo cáo với cả lớp là 'Hai tớ vừa đi hẹn hò với nhau nè' à?"

"Thế thì phiền phức với lố bịch quá. Tớ đã bảo là tớ sẽ giúp để nó lan truyền tự nhiên nhất có thể mà."

"Tức là?"

"Tức là, kịch bản 'Tớ đi chơi với đám bạn cùng lớp rồi tình cờ bắt gặp Hoshimi và Kokone-san đang ở riêng với nhau', nghe quá là tự nhiên còn gì?"

"...Ra là thế."

Kế hoạch của Ibu là thế này. Chia sẻ trước địa điểm và thời gian tập trung, tôi và Kokone ở địa điểm A, còn Ibu và nhóm bạn sẽ tập trung ở địa điểm B cách đó một chút. Sau đó, canh lúc tôi và Kokone đã có mặt đầy đủ, Ibu sẽ "giả vờ tình cờ nhìn thấy chúng tôi" và báo cho đám bạn xung quanh biết để họ làm nhân chứng. Như vậy thì cũng coi như cả lớp đều biết, Ibu cam đoan như thế.

"...Kế hoạch thì tớ hiểu rồi, cũng không có ý kiến gì. Dù sao một mình tớ cũng chẳng nghĩ ra được gì, cậu giúp thế này tớ biết ơn lắm."

"Huhu, thấy chưa?"

"Nhưng tớ có một thắc mắc."

"Gì?"

"Tại sao Ibu lại làm đến mức này?"

Bàn tay đang đắc ý lắc lư miếng khoai tây bỗng dừng khựng lại. Phản ứng này quả nhiên đáng ngờ.

"...À thì, thấy bạn cùng lớp gặp khó khăn thì phải giúp thôi, kiểu thế."

"Ibu mà lại có suy nghĩ của nhà hoạt động từ thiện thế á?"

"Này, nói thế hơi thất lễ đấy nhé."

Dù nói vậy nhưng Ibu lại lảng tránh ánh mắt tôi với vẻ hơi chột dạ. Quả nhiên động cơ không cao đẹp đến thế.

Tôi không bảo Ibu là người xấu. Hay đúng hơn, người hành động hoàn toàn vì thiện ý thuần khiết 100% mà không màng đến lợi ích bản thân hay các mối quan hệ xã hội là hàng hiếm. Và ngay cả trong cái lớp học trông có vẻ yên bình kia cũng ẩn chứa đủ loại toan tính, suy nghĩ và sự quan tâm khác nhau. Đó chính là điều mà Ibu đã từng nói.

"Tớ đã thấy là lạ rồi. Vì Ibu vốn thích mấy chuyện ngồi lê đôi mách mà. Cậu thuộc phe tích cực lan truyền tin đồn còn gì."

"Ư..."

Đúng vậy, cảm giác sai sai đầu tiên chính là ở đó. Tôi vẫn chưa quên cái tin đồn "Trong trường này có một nữ sinh không tồn tại". Người kể chuyện đó một cách hớn hở chính là Ibu. Tôi biết thừa cô nàng này bản tính thích nói chuyện, thích buôn dưa lê. Một kẻ như thế mà lại chuyển sang phe dập tắt tin đồn thì chắc chắn phải có uẩn khúc gì đó.

Dập tắt tin đồn xấu về Kokone thì Ibu được lợi gì chứ?

"A, chẳng lẽ là."

"G-Gì?"

Tôi buột miệng nói ra suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu.

"Ibu cũng thích Orito hả?"

"...Hảảả!?"

Những tin đồn xấu về Kokone là do những người không vừa mắt khi thấy cô ấy thân thiết với Orito dựng lên. Việc tin đồn này bị phủ nhận rõ ràng sẽ mang lại lợi ích không chỉ cho Kokone, mà còn cho cả những người dựng lên tin đồn đó, tức là những người thích Orito.

Đó là logic dễ hiểu nhất, nhưng mà chắc không phải đâu nhỉ. Ibu lúc nào cũng đối xử thô bạo với Orito thế kia mà, lẽ nào...

"K-K-K-Không hề nha, đoán trật lất luôn ấy, cậu nói cái quái gì thế hả trời? Tớ mà thích Orito á? K-K-K-Không bao giờ có chuyện đó đâu."

"Trúng tim đen rồi kìa..."

Nhìn Ibu vừa cố tỏ ra mạnh mẽ, vừa bối rối đến mức rút ống hút ra khỏi ly trà đá rồi nhét lấy nhét để miếng khoai tây vào đó, tôi thậm chí còn thấy có lỗi. Sự bối rối này quá rõ ràng rồi còn gì.

"Không không, hoàn toàn không trúng, không sát một tí nào luôn, tớ chơi bóng né giỏi lắm đấy nhé biết không!?"

"Khoe cái đó làm gì?"

"Mà cái ống hút này sao chẳng hút được gì thế, lại còn mặn mặn nữa!?"

"Tại đấy là khoai tây chứ không phải ống hút."

"Aaa, trời ơi!"

Có vẻ như cái gì đó bên trong cô nàng đã chạm đến giới hạn, Ibu giật phắt miếng khoai tây ra. Miếng khoai tây tội nghiệp quá...

Cô nàng định đập mạnh miếng khoai tây xuống bàn, nhưng có vẻ nhận ra lãng phí đồ ăn là không tốt nên lại thôi, nhồm nhoàm bỏ vào miệng rồi gục đầu xuống bàn cái cốp. Nghe tiếng va đập rõ đau nhưng có vẻ chính chủ chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

"...Tớ đã cố giấu để không ai biết rồi. Sao tự nhiên lúc này cậu lại sắc sảo thế hả, Hoshimi?"

Ibu ngoẹo cổ, ngước mắt lên lườm tôi. Sao thế nhỉ, chính tôi cũng ngạc nhiên nữa là.

"Không, nhưng tớ hoàn toàn không nhận ra đấy. Bình thường hai cậu cứ như đôi bạn xấu ấy."

"Thì tớ cố tình diễn như thế mà... Mà thực ra với Orito thì chắc tớ cũng chỉ như bạn xấu thật."

Haizz, Ibu trút một tiếng thở dài phiền muộn xuống mặt bàn.

"Khó khăn lắm tớ mới tạo được mối quan hệ ở gần cậu ấy mà không bị người khác cảnh giác, rồi thông qua tớ tạo cơ hội cho đám con gái khác đi chơi với Orito để bán ân huệ, tớ đã sắp đặt bao nhiêu là bước đi chiến lược rồi thế màaaaa..."

"Toan tính kinh khủng..."

Nghe tôi lầm bầm kiểu sắp mất niềm tin vào nhân loại, Ibu trừng mắt sáng quắc.

"Cơ mà, đã biết rồi thì cậu liệu mà thực hiện kế hoạch lần này cho tử tế vào đấy! Thất bại là bị phạt thế này biết chưa!"

Nói rồi Ibu tung ra một cú đấm. Chà, cỡ đó thì vẫn còn dễ thương chán.

"Vào lúc thực hiện hình phạt thì tớ sẽ kẹp bút bi vào giữa các ngón tay cậu đấy."

"Định giết người hay gì?"

Hình phạt tàn khốc gấp mấy lần tưởng tượng. Chẳng dễ thương tẹo nào.

"Nhưng mà thôi được rồi. Vì Kokone, và tiện thể vì cả Ibu nữa, tớ nhất định sẽ làm thành công."

"Thế mới được chứ!"

Thấy Ibu nhếch môi đứng dậy vẻ hài lòng, tôi cũng đứng lên theo.

"Giá mà cậu chỉ thích Orito thôi thì mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều rồi..."

"Hả, cậu nói gì cơ?"

Đang dọn rác trên khay, tôi nghe không rõ câu nói lí nhí của Ibu.

"Không, không có gì. Mà cậu nhớ rủ Kokone-san sớm đi nhé, rồi báo lại địa điểm với thời gian cho tớ."

"À, ừ."

...Vẫn còn giấu giếm chuyện gì nữa à? Tuy còn chút thắc mắc, nhưng cuộc thảo luận hôm đó đã kết thúc tại đây.

Và thế là dẫn đến tình huống hẹn gặp đôi ở Ikebukuro hiện tại.

~*~

Đứng đợi trước tượng cú mèo một lúc, tôi nhìn thấy bóng dáng Kokone từ xa. Cô nàng cứ ngó nghiêng với những cử động khả nghi, nên nhìn từ xa cũng dễ nhận ra.

Trái lại, Kokone có vẻ mãi không tìm thấy tôi. Cô nàng đi lướt qua mặt tôi, lượn lờ quanh bức tượng khoảng hai vòng rồi quay lại trước mặt tôi, tiếp tục ngó nghiêng. Ơ kìa, cố tình đấy à?

"Kokone? Tớ đợi ở đây nãy giờ rồi đấy."

"Ế, ............ A."

Hết cách, tôi đành lên tiếng gọi, Kokone quay lại nhìn tôi với vẻ cảnh giác rõ rệt rồi thốt lên một giọng thảng thốt.

"G-Gì vậy, hôm nay cậu cải trang nam à... phải nói trước chứ."

"Tớ nói trước một điều là tớ không có cải trang nam nhé."

Tớ là con trai nên không cần phải cải trang nhé?

Nhưng nếu cô ấy đến đây với tâm thế đi gặp nhau như mọi khi thì chuyện không nhận ra ngay cũng là điều dễ hiểu. Hôm nay tôi mặc áo thun trắng, khoác ngoài là áo khoác dạng sơ mi màu đen, quần jeans ống côn màu xám và đi giày thể thao, bên trong áo khoác đeo thêm một chiếc túi sacoche đen, trông đúng kiểu trang phục hẹn hò an toàn... Mà thú thật là tôi gần như bê nguyên xi từ tạp chí phối đồ được lòng phái nữ ra đấy.

Nghĩ lại thì, tôi chưa từng cho Kokone thấy bộ dạng mặc đồ thường ngày của con trai bao giờ. Lỗi tại tôi không báo trước...

"Khoan đã? Tớ đã bảo là hẹn hò rồi mà nhỉ?"

Suýt chút nữa thì tôi đã nhận lỗi về mình, nhưng mà không không, rõ ràng lúc rủ tôi đã nói là "Đi hẹn hò không?" rồi cơ mà!

"Ế, a, hẹn hò là cái kiểu đó ạ...!? Tớ cứ tưởng là kiểu con gái đi chơi với nhau nhưng cứ gọi là 'hẹn hò' cho nó 'nghệ'..."

"Hình như cậu quên rồi nên tớ nhắc lại nhé, tớ là con trai."

"Đúng nhỉ... cũng có những lúc như thế nhỉ..."

"Lúc nào cũng thế."

Mới mở đầu mà nhận thức đã lệch pha trầm trọng khiến tôi đau cả đầu, nhưng điện thoại trong túi quần rung lên làm tôi nhớ ra mục đích thực sự của ngày hôm nay.

Kiểm tra thông báo, tin nhắn từ Ibu. Dấu hiệu bắt đầu tác chiến.

Mục đích của kế hoạch lần này không chỉ đơn thuần là "hẹn hò". Nhớ lại cuộc điện thoại với Ibu tối qua, tôi xác nhận lại sứ mệnh được giao.

"Ủa, chỉ hẹn hò thôi không được à?"

"Ừ, phải làm cái gì đó ấn tượng để người ta nhìn vào một cái là biết 'Hai người này đang yêu nhau' ngay."

"Ấn tượng à... ví dụ?"

"Ví dụ như... hôn nhau chẳng hạn."

"Hảảả!?"

"Đùa, đùa thôi. Thế thì giảm nhẹ xuống một chút, nắm tay nhé?"

"...Thôi được, tầm đó thì chắc ổn."

Rời mắt khỏi màn hình điện thoại, tôi nhìn xuống bàn tay của Kokone đang đứng trước mặt. Không, bảo là ổn thì ổn thật, nhưng mà nắm tay với danh nghĩa gì và vào lúc nào bây giờ?

~*~

Tôi đã lỡ mồm hứa với Ibu là sẽ "nắm tay", nhưng có một vấn đề. Vốn dĩ, tự nhiên bị một thằng con trai không phải người yêu cũng chẳng phải người mình thích nắm tay thì chẳng phải tởm lắm sao?

Xong phim, tôi vào thế bí rồi. U là trời, toang thật rồi, giờ đi về được không ta.

Trong lúc tôi đang ôm đầu than thầm trong bụng thì chiếc điện thoại trong tay rung lên bần bật như điên dại. Nhìn xuống thì thấy tin nhắn của Ibu: "Mau nắm tay rồi biến khỏi đó đi".

Cái quái gì thế này, xã hội đen đòi nợ nắm tay à?

Có vẻ như dù chúng tôi đã đứng với nhau để cho đám bạn kia nhìn thấy, nhưng mãi chẳng thấy động tĩnh gì nên câu chuyện đang rẽ sang hướng "Có khi nào lát nữa Orito cũng đến không?". Ibu bảo: "Trước khi bọn nó đòi nhập hội thì mau nắm tay rồi biến lẹ đi".

...Thiệt tình, ai là người lập ra cái kế hoạch sơ sài này thế hả?

"Hoshimi-kun? Nãy giờ cậu cứ nhìn điện thoại với vẻ mặt ghê lắm, có chuyện gì sao?"

"Ế, a, không có gì? Tớ xem Story trên mạng xã hội thôi."

"Có cần thiết phải xem lúc này không ạ...?"

"Thì nó là sinh mạng của youkya mà lị. Không xem là chết đấy."

"Youkya đáng sợ thật..."

Lý do lý trấu quá thể nhưng Kokone lại tin sái cổ. Sự ngây thơ đó thật đáng sợ.

"Thế hôm nay chúng ta đi xem gì ạ? Quần áo? Mỹ phẩm?"

Thấy dáng vẻ ngó nghiêng xung quanh đầy bối rối vì rảnh tay của Kokone, tôi tìm thấy một lối thoát, dù hơi cưỡng ép. Làm ơn hãy bị lừa trót lọt giùm cái...!

"A, đúng rồi, đi đường này nè, đông người lắm nên cẩn thận kẻo lạc nhé!"

Nghe giọng mình có chút thiếu tự nhiên vì cố tỏ ra tự nhiên, cộng với chuyển động cũng đầy mùi toan tính vì cố nhắm cho chuẩn, nhưng rốt cuộc tôi cũng thành công chộp được tay trái của Kokone.

Vừa rảo bước đi nhanh, tôi vừa liếc mắt nhìn xuống bàn tay đang nắm.

"............?"

Kokone đang nhíu mày cực kỳ nghi hoặc, nhìn chằm chằm vào tay trái của mình. Oa, trông ghét ra mặt luôn kìa!

Đi được một lúc, tôi kiểm tra điện thoại, tin nhắn của Ibu gửi đến: "Tạm thời cũng cho bọn nó thấy cảnh nắm tay rồi, phần còn lại tớ sẽ điều chỉnh câu chuyện cho hợp lý. Đằng ấy cũng liệu mà làm nhé".

...Có vẻ như mục đích hôm nay đã hoàn thành, may quá.

............

Ủa? Thế nghĩa là buổi hẹn hò hôm nay coi như xong rồi à? Mới bắt đầu thôi mà?

"Ano, Hoshimi-kun? Tay này là...?"

"A, xin lỗi xin lỗi, tớ nghĩ Kokone không quen chỗ đông người, sợ cậu lạc nên..."

Cảm giác như bị khiển trách, tôi cuống quýt buông bàn tay đang nắm ra. Vì cuống quá nên còn lỡ phát ra điệu cười xã giao kỳ quặc kiểu "Haha (giọng mũi)".

"Cũng không sao đâu ạ... Nhưng mà, Hoshimi-kun hôm nay lạ lắm."

"Ế, thế á? Đâu có đâu?"

"Nhưng mà, cảm giác cậu cứ như người trên mây ấy... Tớ đã mong chờ ngày hôm nay lắm mà..."

Lời lầm bầm lí nhí của Kokone khiến tôi giật mình.

Buổi hẹn hò hôm nay là do toan tính của tôi và Ibu, nói cách khác là một trận đấu thủ tục đã hoàn thành mục đích. Nhưng nếu Kokone đã mong chờ nó, thì chẳng phải tôi sẽ rất thất lễ nếu không dẫn dắt buổi hẹn hò này sao cho cô ấy thực sự vui vẻ hay sao...!

Vực dậy động lực suýt chút nữa thì đi lạc, tôi thay đổi tâm thế.

"A, nhắc mới nhớ, tớ định đi xem phim đấy."

Tôi nói ra điểm đến đầu tiên mà mình quên chưa thông báo, Kokone nghiêng đầu vẻ ngạc nhiên.

"Hoshimi-kun thích xem phim ạ?"

"...Không hẳn?"

"Ế, thế tại sao...?"

"Tại sao á, thì, cảm giác nó giống một buổi hẹn hò bình thường thôi."

"...Dù cậu không thích á?"

"............Ừ."

Một sự im lặng không thể diễn tả bằng từ nào khác ngoài từ "kỳ quặc" bao trùm lấy hai đứa.

"...Quả nhiên là lạ thật...!"

Đúng là lạ thật... Nhưng mà tôi cũng có bao giờ dẫn dắt hẹn hò đâu chứ! Biết làm sao được!

~*~

"Nhắc mới nhớ, bộ đồ cậu đang mặc là cái bộ hôm trước mới sắm nhỉ?"

"A, vâng, đúng vậy...!"

Trên đường đi bộ từ nhà ga đến rạp chiếu phim, để lấp đầy khoảng thời gian im lặng có phần ngượng ngập, tôi chủ động đề cập đến trang phục của cô ấy.

Áo tay phồng in họa tiết hoa hồng trên nền trắng, phối cùng chân váy chữ A màu hồng tro. Giày và túi xách vẫn là đôi sneaker và chiếc túi tote vải trơn thường ngày, nhưng ngược lại, chúng giúp tổng thể trang phục trông thoải mái hơn, tiết chế bớt sự điệu đà, tạo cảm giác rất ổn.

Lớp trang điểm cũng được đầu tư kỹ hơn so với kiểu trang điểm đi học thường ngày. Cảm giác má hồng và phấn mắt có hơi đậm một chút, nhưng nếu so với sự vụng về đến tuyệt vọng lúc ban đầu thì đã là một sự tiến bộ vượt bậc rồi.

Đúng thế, tôi định khen cô ấy như mọi khi, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Kokone đang nhìn mình, cổ họng tôi bỗng nghẹn lại. Hôm nay, dù sao thì đây cũng được coi là một buổi hẹn hò, nếu buông lời khen thiếu thận trọng thì cảm giác như sẽ tạo ra một ngữ cảnh kỳ quặc nào đó.

Cũng không hẳn là tôi đang xấu hổ hay gì đâu. Hơn nữa, từ nãy đến giờ tôi cứ cảm thấy một áp lực im lặng kỳ lạ tỏa ra từ Kokone, kiểu như cô ấy muốn nói gì đó nhưng lại chẳng chịu mở lời, cứ nhìn chằm chằm vào tôi mãi... Tôi đã làm gì sai sao? A, chẳng lẽ là quấy rối tình dục? Nếu vậy thì cho tôi xin lỗi.

"À ừm... a, Kokone thường xem thể loại phim gì?"

Không chịu nổi áp lực, tôi đành lảng sang chuyện khác. Kokone chẳng hiểu sao lại làm vẻ mặt như bị sốc, rồi sau đó cau mày có vẻ hờn dỗi.

"...Bình thường thì, tớ cũng không hay xem phim lắm."

"Vậy hả..."

Vâng, cuộc hội thoại kết thúc. Ơ kìa? Bình thường tôi nói chuyện với Kokone như thế nào nhỉ?

Kokone trông có vẻ không hài lòng... khoan đã, chẳng lẽ là do kỹ năng hộ tống của tôi quá kém...!?

Dù bàng hoàng trước sự thật tàn khốc vừa bị vạch trần, chúng tôi vẫn đi đến được rạp chiếu phim. Trong lúc đi thang cuốn, tôi vẫn không nản lòng mà bắt chuyện:

"Kokone thích bắp rang vị gì? Tôi thì thích caramel! A, nếu là đồ ngọt thì còn có cả bánh churros nữa đấy!"

"...Cái đó, tớ thuộc phái không cần ăn uống gì khi xem phim."

"Ư, a, đúng là xem phim thì cần tập trung ha."

Cảm giác như chỉ có mình tôi là đang hưng phấn và tự biên tự diễn... Kokone trông cũng có vẻ khó xử, quả nhiên hôm nay có gì đó lạ lắm thì phải? Ngày xung khắc sao?

Kết cục, bộ phim mà chúng tôi chọn xem chỉ vì lý do nó đang là "bom tấn" lại chẳng có lấy một điểm nào thú vị. Đến đoạn cặp đôi tuổi teen đang lâng lâng hạnh phúc giữa buổi hẹn hò đầu tiên thì bị chết một cách thê thảm, tôi thậm chí còn phải che mắt lại vì thấy tình huống này thật sự quá "vô duyên" với hoàn cảnh hiện tại của chúng tôi.

Bước ra khỏi phòng chiếu, tôi hỏi theo phép lịch sự: "Phim thế nào?", Kokone trả lời với vẻ mặt chẳng có chút hứng thú:

"...Cái đó, đoạn mấy đứa tuổi teen đang lâng lâng trong buổi hẹn hò đầu tiên bị chết xem thú vị lắm ạ."

Thế hả... Đang hẹn hò mà lại đưa ra cảm nghĩ đó sao?

"A, với cả phim nước ngoài thường hay cho mấy đứa hướng ngoại chết như rạ phải không? Chỉ những lúc như thế tớ mới cảm thấy may mắn khi mình là một kẻ u ám."

Vừa nghe những câu chuyện "có một không hai" về phim ảnh đầy độc đáo mà tôi chẳng thể đồng cảm nổi dù chỉ một chút, chúng tôi vừa bước về phía lối ra.

Rạp chiếu phim ngày nghỉ lễ có rất nhiều cặp đôi cùng trang lứa. Nhìn dáng vẻ cười nói vui vẻ của họ, tôi không kìm được mà so sánh với tình cảnh cứ trật nhịp và chẳng đi đến đâu của chúng tôi.

Đó là những hình mẫu. Một sự tồn tại bình thường, phổ biến của nam và nữ. Chàng trai dịu dàng cầm đồ uống và túi xách cho bạn gái, cô gái tỏ ra ngưỡng mộ nữ chính trong bộ phim tình cảm bom tấn, họ giống như những phép ẩn dụ dễ hiểu của hạnh phúc vậy.

Thế nhưng, ngay khi nghĩ như vậy, tôi lại không thể ngăn mình cảm thấy rằng họ đang diễn "những vai trò đó". Giống như đang khoác lên mình và diễn cái vẻ ngoài mà người khác mong đợi ở một người bạn trai biết quan tâm, hay một cô bạn gái đáng yêu.

Chắc là do tôi suy nghĩ lệch lạc thôi. Là do tôi đang phóng chiếu nội tâm của chính mình lên họ. Bởi vì chính bản thân tôi cũng đang sống bằng cách giả vờ là một người bình thường dễ hiểu, dễ được xã hội chấp nhận. Bởi vì tôi luôn che giấu bản chất thật, chỉ tô vẽ cái vỏ bọc bên ngoài để lấp liếm, nên tôi mới nhìn người khác qua lăng kính màu đó.

Buổi hẹn hò hôm nay không suôn sẻ cũng là điều đương nhiên. Bởi vì ngay từ đầu, tôi chỉ nghĩ đến việc làm sao để diễn cho thật đạt.

Giống như khi tôi luôn che giấu sở thích giả gái để cư xử như một "chàng trai bình thường", hôm nay tôi cũng đã cố cư xử như một "chàng trai bình thường đi hẹn hò". Điều đó hoàn toàn trái ngược với con người mà tôi luôn cho Kokone thấy bấy lâu nay, trái ngược với tôi khi giả gái.

Tôi khi giả gái có thể không "bình thường". Nhưng đó là một tôi trần trụi, không cố giả vờ "bình thường".

Vì vậy, tôi của ngày hôm nay trong mắt Kokone chắc hẳn rất kỳ lạ và lệch pha hơn mọi ngày.

Cộp, tôi dừng bước. Phải đi thêm vài bước nữa Kokone mới chậm chạp quay lại nhìn.

"S-Sao vậy? Cậu thấy trong người không khỏe thật ạ...?"

"...Xin lỗi."

Tôi nhanh chóng nở một nụ cười, cố gắng nói bằng giọng nhẹ nhàng.

"Hay là hôm nay giải tán ở đây đi? Cứ coi như tôi thấy không khỏe giống như Kokone nói vậy."

Thực ra tôi cũng đã tính đến chuyện sau đó sẽ đi uống cà phê hay gì đó, nhưng với tình trạng này thì bầu không khí sẽ cứ gượng gạo mãi thôi. Bắt ép Kokone chịu đựng điều đó thì thật có lỗi.

"K-Không chịu đâu...!"

"Ừ. Vậy cứ quyết định thế nhé... hả, sao cơ?"

"Tớ nói là không chịu."

Giọng nói cứng rắn như muốn đóng đinh tôi tại chỗ khi tôi định quay lưng bỏ đi. Nhìn lại, cô ấy đang nắm chặt vạt váy, ánh mắt tuy có chút dao động nhưng vẫn trừng mắt nhìn tôi như thể không định nhượng bộ.

"...À ừm, sao vậy, Kokone?"

Nắm chặt như thế váy sẽ bị nhăn đấy. Uổng công chiếc váy có phom dáng đẹp như vậy, phí quá.

Câu nói mà bình thường tôi có thể thốt ra một cách tự nhiên, giờ lại như mắc nghẹn trong cổ họng. Chắc chắn nếu là lúc tôi đang mặc váy, tôi đã có thể nói ra mà chẳng ngại ngần gì.

"T-Tại vì, Hoshimi-kun của hôm nay, đang nói dối...!"

Lời nói đó khiến tôi thoáng nghĩ, liệu có phải chuyện "buổi hẹn hò này là do Ibu cùng lên kế hoạch" đã bị lộ rồi không? Nhưng tôi không nghĩ là có khoảnh khắc nào để bị lộ cả.

"Làm gì có, tôi đâu có nói dối gì Kokone..."

"K-Không phải nói dối tớ!"

Kokone hét lên khe khẽ, cắt ngang lời giải thích hời hợt của tôi.

"L-Là với bản thân cậu...! Cậu đang nói dối, chính mình mà..."

Trước ánh mắt nhìn thẳng vào mình khi nói câu đó, tôi đã không thể nhìn lại cô ấy.

"Cậu đang nói gì..."

"Bộ đồ Hoshimi-kun mặc hôm nay, hoàn toàn, không hợp chút nào!"

"Hảaaa!?"

Bị mắng té tát bất ngờ, tôi vô thức nhìn xuống trang phục của mình. Quả thật đây là bộ đồ tôi chọn không mấy hào hứng so với khi giả gái, nhưng tôi cũng đã chú ý để trông thời trang ở mức tối thiểu rồi mà.

"Không, cái này là tôi đã xem tạp chí đàng hoàng để chọn ra bộ đồ phù hợp cho buổi hẹn hò, chọn cách phối đồ mà con gái sẽ thích đấy..."

"T-Tớ đang nói là cái đó không hợp đấy...! Chọn đồ để hợp với buổi hẹn hò, hay để được ai đó thích, cứ suy nghĩ những chuyện đó mà không mặc những gì mình thích, chẳng phải là đang nói dối bản thân sao...! Bộ đồ được chọn với lý do như vậy, hoàn toàn không hợp với Hoshimi-kun chút nào...!"

"...Ư."

Như bị đấm mạnh vào ngực, tôi nín thở trong giây lát.

"Hoshimi-kun đã dạy tớ là, hãy mặc những gì mình muốn mặc mà... Vậy mà, Hoshimi-kun lại không làm như thế, không phải là rất kỳ cục sao..."

Mặc những gì mình muốn mặc. Đó đúng là lời tôi đã nói với Kokone.

Nhưng bản thân tôi đâu phải lúc nào cũng làm được như vậy. Bởi vì tôi là con trai, và những bộ đồ tôi muốn mặc không phải là thứ mà con trai "bình thường" sẽ mặc.

Thấy tôi im lặng không đáp trả được, Kokone bồn chồn đi qua đi lại tại chỗ với dáng vẻ khả nghi, sau đó:

"Aaaa, thiệt tình... Đ-Đợi tớ một chút..."

Cô ấy lướt lướt điện thoại, rồi bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay tôi. Híc...!

"Đ-Đi cùng tớ một chút...!"

Trước biểu cảm đầy sát khí đó, tôi chỉ còn biết gật đầu.

~*~

"Đ-Đây là..."

Vừa nhìn chằm chằm vào điện thoại, thi thoảng lại đi nhầm đường và lẩm bẩm những câu than vãn trật lất kiểu "Aaa thiệt tình, vì thế nên tớ mới ghét thành phố...", Kokone dẫn tôi đến trước cửa:

"Là GV mà."

"Đúng vậy...!"

Không hiểu sao Kokone lại ưỡn ngực có chút tự hào. Cậu là cổ đông hay gì?

"Đây là một trong số ít những cửa hàng quần áo mà tớ có thể tự mình bước vào."

"Số ít đó hả..."

Lý do tự hào lãng xẹt hơn tôi tưởng tượng. Theo sau Kokone đang bước vào cửa hàng với dáng đi rụt rè trái ngược hẳn với khí thế ban nãy, tôi hỏi:

"Rồi sao lại đến đây? Cậu có bộ đồ nào muốn mua hả?"

"Không có."

"Hảaaa!?"

Vậy tại sao!? Trong lúc tôi đang ngạc nhiên, Kokone dúi vào tay tôi một chiếc áo blouse và chân váy lấy đại ở gần đó.

"Không phải cho tớ, mà là đến để mua đồ cho Hoshimi-kun."

"Oa, đừng có đưa bất thình lình thế!"

Trong cửa hàng có rất nhiều người, bị đưa quần áo nữ ở một nơi như thế này làm tôi khó xử lắm.

"Sao tự nhiên lại làm thế này..."

Tôi vội vàng trả lại quần áo cho Kokone, nhưng cô ấy kiên quyết không nhận lại.

"Tại vì, Hoshimi-kun so với việc ép mình ăn mặc nam tính, thì làm cho mình dễ thương và mặc váy hợp hơn nhiều...!"

Chiếc váy bị ấn mạnh vào ngực, lần này tôi đã không thể đẩy nó ra được nữa.

Trước đây, cũng đã có lúc Kokone khen tôi giả gái "hợp". Nhưng đó là những lời khen dành cho tôi khi đã trang điểm đầy đủ, chú ý che đi những phần nam tính, cẩn thận cả cử chỉ để không bị lệch pha với bộ đồ dễ thương, sau khi đã vượt qua rất nhiều rào cản và tự mình cảm thấy "thế này thì ổn rồi".

Nhưng, ngay khoảnh khắc này, khi tôi đang trong bộ dạng con trai chẳng có chút gì đáng yêu, lời nói đó đã làm rung chuyển lồng ngực tôi như thể lần đầu tiên tôi được nghe thấy.

Kỳ cục.

Sao mà hợp được.

Kinh tởm.

Những lời mạt sát tôi từng phải nhận khi lần đầu tiên mặc váy.

Tôi đã nghĩ đó mới là hình ảnh của mình trong mắt những người "bình thường". Nếu con trai mặc váy không phải là chuyện bình thường, thì tôi phải giấu mình đi. Phải ôm lấy nó như một bí mật không để ai biết.

Dù kỹ năng trang điểm có tiến bộ, dù có ăn mặc dễ thương đi dạo phố mà không bị nhìn ra là con trai, thì tận sâu trong lòng tôi vẫn luôn nghĩ.

Bộ dạng này vốn dĩ không hợp với tôi. Tà váy tung bay nhẹ nhàng, những đường diềm xếp nếp phồng lên ở cổ tay áo, tất cả đều dễ thương như một giấc mơ, và rồi một ngày nào đó sẽ tan biến dễ dàng như giấc mơ, là thứ mà tôi có thể sẽ đánh mất.

Dù thế nào thì tôi cũng đang làm một việc không phù hợp. Tôi đang bẻ cong đạo lý, đang cố gắng chống cự một cách cưỡng ép. Cảm giác đó vẫn luôn cuộn trào dưới đáy lòng, âm ỉ dằn vặt tôi từ bên trong.

Nhưng giờ đây, nhờ câu nói của Kokone, tôi đã nhận ra.

Những lời tôi nói với Kokone bấy lâu nay, tất cả, đều là những lời mà chính tôi muốn nghe.

Nào là "có thể trở nên dễ thương", nào là "hãy mặc những gì mình muốn", hay "hợp lắm", tất cả, tất cả. Tôi đã muốn ai đó nói với mình. Để dùng những lời đó nhấn chìm tiếng nói tự phủ định đang vang lên trong chính cơ thể này.

Tôi, đã muốn khẳng định chính mình.

...Nếu là bây giờ, liệu có được tha thứ một chút không.

Ý thức rằng mình đang làm điều không phù hợp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng nếu có dù chỉ một người, nếu Kokone nói rằng "hợp". Không thể là lúc nào cũng được, nhưng ít nhất chỉ khi ở trước mặt cô ấy, liệu tôi có thể mặc "bộ đồ tôi muốn mặc" không.

"...Kokone này, thỉnh thoảng cậu cưỡng ép người khác ghê gớm thật đấy."

"Hả, hình như lại quay về cái dòng dis (nói xấu) tớ rồi phải không...!!?"

Thấy Kokone bắt đầu đảo mắt lo lắng, tôi bật cười "phư ha".

"Không phải, tôi nghĩ đó là điểm tốt của Kokone đấy."

"Hả, a, cảm giác được khen kiểu đó cứ như có ẩn ý gì ấy... Ơ, là đang khen ạ?"

"Khen thật mà, khen thật đó. Cơ mà..."

"Cơ mà!?"

Nhìn xuống chiếc váy và áo blouse trên tay, tôi nhẹ nhàng đặt hai thứ đó về chỗ cũ.

"Gu chọn quần áo của cậu độc lạ thật đấy."

"...Ơ, có đang khen không ạ?"

"Cái này thì không khen."

"Ư, nếu muốn chê thì cậu tự mình chọn đi!"

Kokone đỏ bừng mặt và quay ngoắt đi chỗ khác.

~*~

May mắn là tôi có mang theo túi đồ trang điểm. Chỉ cần có nó, tuy sẽ đơn giản hơn bình thường một chút nhưng tôi vẫn có thể trang điểm giả gái ở bên ngoài. Giờ chỉ cần mua quần áo là xong.

"A, khoan đã, không có tóc giả."

Vừa chọn xong áo và váy, tôi nhận ra khiếm khuyết chết người của kế hoạch này. Không thể phủ nhận rằng nếu không có tóc giả, độ hoàn thiện của việc giả gái sẽ giảm đi vài bậc.

"A, tớ có mang theo này."

"Tại sao!?"

Trước mặt tôi đang hoảng loạn, Kokone lôi từ trong túi tote ra một mớ tóc đen sì. Không, đừng có mang theo tóc với cái phong thái "tớ có mang khăn giấy này" như thế chứ! Bà lão ở cổng Rashomon đấy hả!

"À thì, tớ định trả lại cái tóc giả mượn Hoshimi-kun để tập tạo kiểu tóc hôm trước."

"...A, cũng có chuyện đó nhỉ."

Vài ngày sau khi Kokone cắt tóc, theo lời khuyên "thử tập tạo nhiều kiểu tóc xem sao" của tôi, tôi đã cho cô ấy mượn bộ tóc giả bob màu đen gần giống với kiểu tóc của cô ấy nhất trong số những cái tôi dự trữ để làm vật thực hành.

"Trả lại tức là cậu đã biết tạo kiểu tóc rồi hả?"

"Hả... a, ừm, vâng."

"...Bỏ cuộc rồi chứ gì."

"T-Tại vì, tết tóc các kiểu khó hiểu lắm luôn ấy...? Tết thuận với tết ngược khác nhau chỗ nào tớ chả hiểu... Có mặt thuận với mặt ngược thì chỉ cần con người là đủ rồi chứ?"

Kokone lầm bầm như đang dỗi, nhưng kết quả là tôi lại được cứu nhờ sự vụng về và bỏ cuộc sớm đó, nên thôi kệ vậy...

"Vậy tôi sẽ vào nhà vệ sinh trang điểm và đội tóc giả, Kokone thanh toán tiền quần áo giúp tôi nhé."

Đưa tiền quần áo cho Kokone, tôi giấu bộ tóc giả vào trong người rồi đi về phía nhà vệ sinh nam.

Tôi nhanh chóng trang điểm trong buồng cá nhân của nhà vệ sinh, nơi mà dù có nịnh hót đến mấy cũng không thể gọi là chỗ để có thể bình tĩnh trang điểm (vốn dĩ đâu phải chỗ cho việc đó), rồi đội bộ tóc giả bob đen lên.

Kiểm tra bằng gương tay, tôi rên rỉ vì cảm giác khuôn mặt trông có vẻ trung tính hơn mọi khi một chút. ...Chắc là do trang phục đang mặc là đồ nam nên bị kéo theo cảm giác đó chăng?

Tuy nhiên, môi trường quá tệ để có thể theo đuổi một lớp trang điểm hoàn hảo, và Kokone sau khi thanh toán xong đã nhắn tin báo "Tớ đợi trước phòng thử đồ", nên tôi đành chấp nhận khuôn mặt đạt 80 điểm này và lén lút thoát khỏi nhà vệ sinh để không đụng mặt những người dùng khác.

~*~

"T-Thay đồ xong chưa ạ?"

Nghe tiếng gọi từ bên ngoài phòng thử đồ, tôi phát ra một âm thanh dè dặt.

"...Ừm, thay xong rồi. Trang điểm cũng chưa thể gọi là hoàn hảo, cảm giác cứ kỳ kỳ sao ấy..."

"Hiếm khi thấy cậu yếu thế nha...! Bình thường toàn là kiểu 'Nhìn tớ dễ thương chưa này!' cơ mà...!"

"Tớ chưa bao giờ nói câu đó đâu nhé, cái câu thoại đó ấy... Mà thôi, cậu xem tạm nhé?"

Soạt một cái, tôi kéo rèm phòng thử đồ ra, ra mắt bộ dạng giả gái cấp tốc.

Áo là áo thun nỉ có in logo trước ngực, phối cùng chân váy đuôi cá màu xanh lá. Giày thể thao và túi sacoche vẫn là của bộ đồ nam ban nãy, nên tổng thể trông năng động hơn hẳn so với phong cách giả gái thường ngày.

Thế nào? Tôi nghiêng đầu dùng ánh mắt hỏi Kokone, cô ấy phát ra tiếng rên rỉ kỳ quặc "Hự" rồi quay mặt đi. Ơ, sao thế?

"Chẳng lẽ là, nhìn không nổi sao...?"

Nghe tôi nói vậy, Kokone vừa lấy tay che miệng vừa lắc đầu nguầy nguậy.

"K-Không phải, cái đó, nó dễ thương kiểu khác với mọi khi, nhìn trực diện lâu chắc mắt tớ nổ tung mất..."

Kokone liếc nhìn tôi một cái, rồi lại quay ngoắt cả mặt đi với tốc độ như muốn trẹo cổ.

"Sao lại che miệng?"

"Cái này là do dễ thương quá làm tim tớ suýt văng ra ngoài nên..."

"Cách diễn đạt nghe kinh dị quá đấy..."

Cậu có thể dùng từ ngữ nào dễ thương hơn để diễn tả sự dễ thương được không.

"Bình thường cậu mặc đồ dễ thương như công chúa cũng tuyệt, nhưng bây giờ trông có nét thú vị như kiểu công chúa đang trốn mắt người đời để vi hành ấy ạ."

"Cậu đang ảo tưởng cái gì thế..."

Hơi sợ cái cách đôi mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi đầy phấn khích, nhưng hình như tôi đang được khen thì phải?

"Tóm lại là, hợp đúng không?"

Thấy tôi hỏi xác nhận, Kokone gật đầu lia lịa.

"V-Vâng ạ."

"...'Vâng'?"

"Ơ, gì cơ...? Khoan, sao cậu cứ im lặng nhìn chằm chằm tớ thế...?"

"Không, tớ nghĩ là chỉ nói 'Vâng' thì không hiểu lắm ấy mà."

"Nhìn ngữ cảnh là hiểu mà!?"

"Nhưng mờ, trang điểm với thay đồ đều làm vội ở bên ngoài, nên tớ không tự tin lắm là có hợp hay không."

"Ư ư, cậu làm vẻ mặt đó thì..."

Thấy Kokone lúng túng, tôi tiếp tục nhìn chằm chằm với vẻ mặt bất an ziii, cuối cùng có vẻ như cô ấy đã chịu thua và lầm bầm.

"H-Hợp lắm, được chưa...?"

"Thật hả? Vui quá!"

Thấy Kokone nói vậy với đôi má ửng hồng, tôi không kìm được mà mỉm cười rạng rỡ.

"Sao tự nhiên cười tươi thế!? Quả nhiên cậu chỉ muốn bắt tớ nói ra thôi đúng không!?"

"Xin lỗi nhé? Tại tớ muốn được Kokone khen nên lỡ đà."

"Ư, cái gì vậy chứ cái kiểu hành động bạn gái dễ thương đó...!? Thảo mai quá đi...!"

"Kokone? Làm ồn trong cửa hàng không tốt đâu, mình ra ngoài nhé?"

"Rồi lại lạnh lùng ngay được...!"

Tôi đẩy lưng Kokone, người trông như sắp lăn lộn trên sàn nhà đến nơi, đi ra khỏi cửa hàng.

"Mà, nói vậy chứ tớ, cũng muốn được khen mà..."

Từ phía sau tấm lưng đang bị đẩy đi, tôi nghe thấy một tiếng lầm bầm nhỏ xíu.

Câu nói đó khiến tôi nhớ lại hành động của mình ban nãy và ánh mắt nồng nhiệt như mong chờ điều gì đó của Kokone khi tôi đề cập đến trang phục của cô ấy hôm nay.

...Đúng rồi. Mặc trang phục khác với mọi ngày tuy vui nhưng cũng đầy bất an, vì thế người ta sẽ mong chờ và kỳ vọng ai đó nói những lời giúp xóa tan nỗi bất an đó.

Tôi của ngày hôm nay chỉ mải lo cho bản thân mình mà không nhận ra cảm xúc đó của Kokone.

"...Nè, Kokone?"

Tôi giật nhẹ tay áo khiến cô ấy quay lại.

"Tớ vẫn chưa nói điều này, bộ đồ hôm nay, cực kỳ hợp với cậu đấy!"

Lúc nãy vì sự xấu hổ kỳ cục cản trở nên không nói được, giờ tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy và nói bù. Kokone há hốc mồm ngạc nhiên, rồi đôi má cô ấy đỏ bừng lên như thể đánh quá nhiều phấn má hồng.

"T-T-Tự nhiên sao lại... cậu có nói kiểu lấy lòng như vậy thì tớ cũng chẳng..."

"Xin lỗi vì giờ mới nói nha. Thật ra tớ muốn nói ngay lúc gặp mặt cơ, nhưng tự nhiên lại thấy ngượng."

Chẳng hiểu sao những lời không thể nói ra lúc trước, sau khi thay đồ và trang điểm lại tuôn ra khỏi miệng một cách trơn tru lạ kỳ. Không phải những lời để che đậy, mà là những lời từ tận đáy lòng.

"Kokone hôm nay, cực kỳ dễ thương luôn!"

"Ư, t-thôi đủ rồi...!"

Kokone quay ngoắt đi, nhưng nhìn nghiêng cũng thấy tai cô ấy đỏ lựng.

"Nè, hiếm khi Kokone mặc đồ dễ thương đến vậy, tớ cũng đã thay đồ để đổi gió rồi, hay là mình hẹn hò lại từ đầu đi?"

"...Hẹn hò, ạ?"

Có lẽ nhớ lại dáng vẻ gượng gạo vì quá để ý đến chuyện hẹn hò của tôi lúc nãy, Kokone làm vẻ mặt hơi khó chịu. Tôi cười tinh nghịch:

"Gọi là hẹn hò nhưng cậu cứ coi như là 'cái kiểu con gái với nhau đi chơi mà bày đặt gọi là hẹn hò' ấy."

"...Hoshimi-kun là con trai mà?"

"Bây giờ tớ là bé Jill dễ thương nha."

Đáp lại câu nói như muốn trả đũa lúc hẹn gặp của Kokone, tôi làm bộ nhí nhảnh.

"Cậu tự xưng luôn đấy hả."

"Bị Kokone gọi riết rồi tớ cũng thấy quen quen."

Nói xong, cả hai đứa cùng bật cười "phư ha".

"Vậy đi thôi. Mỹ phẩm, quần áo, phụ kiện, đi xem cho đã đời nào!"

Đi bên cạnh tôi, Kokone cười khúc khích.

"Gì thế?"

"K-Không có gì... chỉ là tớ thấy, quả nhiên Hoshimi-kun sống thật với những gì mình thích như thế này mới đúng là Hoshimi-kun."

"...Thì đấy! Quả nhiên tớ thích những thứ dễ thương, và thực tế là tớ hợp với chúng mà lị!"

"Tự nhiên tự tin thái quá..."

Thấy tôi nói đùa, Kokone nhún vai vẻ ngán ngẩm.

Người đã giúp tôi nhớ lại "con người thật của tôi" chính là Kokone đấy, điều đó, tôi giấu kín trong lòng không nói ra. Dù có đang giả gái đi nữa, thì cũng có những câu thoại xấu hổ không thể nói thẳng mặt được.

~*~

Nghĩ rằng nếu muốn xem nhiều thứ thì chỗ đó là hợp nhất, chúng tôi quay lại khu vực nhà ga và bước vào Lumine Ikebukuro. Ở đây có nhiều thương hiệu thời trang dành cho giới trẻ, tôi cũng đã từng đến đây một mình vài lần.

"Với cả, ở đây có cửa hàng của Jill Stuart nữa! Tớ muốn kiểm tra mấy món mới ra!"

"Jill Stuward... là cái gì thế ạ?"

"Là thương hiệu mỹ phẩm đó! Cực hợp với kiểu trang điểm nữ tính, bao bì cũng siêu dễ thương luôn, mấy cái bảng phấn mắt hình bông hoa hay son môi thiết kế như trang sức ấy, thật sự cái nào cũng trúng gu tớ! Nhìn mấy cái bao bì lấp lánh dễ thương thôi là hưng phấn rồi, muốn mua liền tay luôn... A, món tớ đang để ý là loại nhũ mắt mới ra này..."

"K-Khoan, cái đó, mặt... g-gần quá ạ...!"

Mải mê liến thoắng, đến khi nhận ra thì khuôn mặt đỏ bừng của Kokone đã ở ngay sát mắt tôi.

"Oa, xin lỗi, lỡ đà."

"Nhiệt huyết với lượng thông tin tăng đột ngột quá tớ theo không kịp..."

Chết dở, tự nhiên lại bật chế độ "otaku mỹ phẩm" làm cô ấy hơi sợ rồi... đã thế thì đành chịu vậy...!

"Nhưng thật sự dễ thương lắm, tớ nghĩ chắc chắn Kokone cũng sẽ thích cho xem! Là mỹ phẩm quầy nên không thể mua tùy tiện được, nhưng xem thôi thì miễn phí mà!"

"Ơ, a, khoan, áp lực mạnh quá đấy...!!?"

Tôi đẩy lưng Kokone đang bối rối đi lên cửa hàng Jill Stuart ở tầng ba. Hôm nay mà đẩy được Kokone xuống hố vôi mỹ phẩm thì sau này có lỡ lên cơn "otaku nói nhiều" cũng không bị xa lánh nữa!

Vừa đến cửa hàng của Jill, Kokone đã nheo mắt lại với vẻ mặt đau khổ như thể đang tắm nắng giữa trưa hè.

"...Ư, không gian lấp lánh quá làm tớ chóng mặt và đau đầu âm ỉ."

"Gì chứ, không gian dễ thương thế này mà."

Trong cửa hàng lấy tông trắng làm chủ đạo, những kệ trưng bày trông như bàn trang điểm chân mèo được sắp đặt khéo léo, bên trên là son môi và phấn mắt đang phản chiếu ánh đèn lấp lánh.

"A, đây rồi đây rồi, loại nhũ mắt này!"

Tìm thấy món mỹ phẩm mới đang quan tâm, tôi cầm hàng mẫu lên. Loại nhũ mắt này có thể dùng làm phấn mắt hoặc kẻ mắt, tôi đã để ý từ lâu rồi. Có vài màu khác nhau, tôi thử bôi từng chút một lên mu bàn tay.

"A~ quả nhiên bao bì màu bạc trông sang chảnh dễ thương ghê, màu nào cũng đẹp làm đau đầu quá...! Màu 01 Royal Pink dễ thương, màu 03 không màu nên hợp với mọi kiểu trang điểm mắt... Khoan đã, màu 04 Amber này trông cũng tệp vào da lắm này...! Mà cái tỷ lệ giữa nhũ lớn lame và bột ngọc trai tinh tế quá, siêu lấp lánh mà không bị lố, đỉnh không chịu được...!? Thiên tài hả!?"

"Hoshimi-kun đang nói gì tớ chẳng hiểu mô tê gì hết, đỉnh thật..."

Giật mình quay sang bên cạnh, tôi thấy Kokone đang nhìn vào hư không với khuôn mặt "trống rỗng". Có vẻ tôi lại vô thức "bắn rap" kiểu otaku và bỏ rơi cô ấy rồi. Nguy hiểm, nguy hiểm.

"À ừm, Kokone thích màu nào?"

Tôi giơ hàng mẫu lên trước mặt cô ấy, nhưng Kokone nhìn nó với vẻ không hiểu lắm.

"...À thì, rốt cuộc glitter là cái gì ạ?"

Ra là vậy, bắt đầu từ đó hả.

"Glitter là nhũ mắt, dùng để trang điểm mắt đó. Bảng phấn mắt thường có chứa mấy hạt lấp lánh như nhũ lame hay ngọc trai đúng không? Glitter đại khái là loại có độ lấp lánh mạnh hơn thế. Về cơ bản thì dựa vào kích thước hạt lấp lánh mà chia thành ngọc trai là nhỏ nhất, rồi đến nhũ lame, và kim tuyến glitter... mà, túm lại là phấn mắt siêu siêu lấp lánh!"

"...R-Ra là thế."

Kokone gật gù nhưng ánh mắt vẫn có phần lờ đờ. Mà, nói mồm thì cũng khó hình dung thật.

"Vậy tớ bôi thử hàng mẫu cho, đưa tay đây?"

"A, khoan, n-nhột... ư hi."

Tôi nắm lấy tay Kokone đang ngơ ngác, lướt nhẹ đầu cọ nhũ mắt lên mu bàn tay cô ấy, khiến cô ấy phát ra tiếng kêu kỳ lạ.

"Thấy sao? Cậu nghĩ màu nào đẹp?"

"Ư ưm... tớ không rõ lắm, nhưng nếu là tớ thì chắc là cái này...?"

"Số 03 hả. Đúng là dễ dùng thật. Tiện thể sao cậu chọn màu này?"

"À thì, mấy màu kia với tớ thì hơi quá dễ thương... A, nhưng Hoshimi-kun thì hoàn toàn hợp nhé!"

Câu trả lời mang tính loại trừ đó khiến tôi vô thức thốt lên giọng bất mãn.

"Gì chứ, tớ nghĩ Kokone chắc chắn cũng hợp mà. Xem này, màu 04 này nè. Tuy là tông hồng nhưng không quá sáng, cực hợp với Kokone thuộc nhóm tông ấm mùa Thu luôn!"

"V-Vậy sao...? Nhưng đúng là thiết kế dễ thương thật, tớ cũng bắt đầu muốn có rồi..."

Kokone thả lỏng cơ mặt có vẻ cũng ưng ý, nhưng vừa nhìn giá tiền thì ngay lập tức quay về khuôn mặt "trống rỗng".

"Ơ, đắt thế..."

"Thì là hàng mỹ phẩm quầy mà..."

Lần trước Kokone mua mỹ phẩm toàn là hàng bình dân dưới một ngàn yên, nên chắc thấy mức giá này càng đắt đỏ hơn.

"T-Tớ chắc là, xin kiếu thôi ạ..."

Sột soạt... Kokone lùi lại giữ khoảng cách vật lý.

Chuyện này thì đành chịu thôi vì chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba. Bản thân tôi nếu không có chị gái tài trợ thì cũng không thể tận hưởng mỹ phẩm và thời trang được một nửa như bây giờ. Chân lý ở đời là làm gì cũng cần "tiền đâu". Đời bạc bẽo thật...

"A, vậy tớ mua hai màu nhé! Một cây tự bỏ tiền túi, cây kia thì cúi đầu xin chị hai chắc cũng xoay xở được... Cùng lắm là quỳ rạp xuống xin..."

"Làm thế có ổn không vậy...?"

"Tất nhiên! Vì những thứ mình thích, tớ không ngại dập đầu xuống đất đâu!"

"Cậu nói với cái khí thế ngầu lòi nhưng nghe chẳng ngầu tí nào..."

"Được mà, không cần ngầu. Miễn là trở nên dễ thương."

"Kiên định thật..."

Bên cạnh Kokone đang lầm bầm với vẻ ngán ngẩm hơn là thán phục, tôi khoanh tay suy nghĩ.

"Một cây chốt là màu 04 Amber rồi, cây còn lại... hừm, quả nhiên là màu 01 Royal Pink nhỉ... khoan đã, 05 là màu giới hạn... ơ, cái này cũng muốn..."

"Rốt cuộc vẫn còn đang phân vân..."

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi quyết định mua hai cây nhũ mắt màu 04 và 01. Cầm túi giấy đựng sản phẩm rời khỏi cửa hàng, tôi cười với Kokone.

"Lần tới, tụi mình cùng thử trang điểm bằng nhũ mắt này nhé! Chắc chắn sẽ hợp lắm đấy!"

Nghe tôi nói, Kokone thoáng ngập ngừng như đang phân vân, rồi mỉm cười e thẹn.

"V-Vâng... tớ, mong lắm."

Nụ cười ấy rất dịu dàng, tôi nghĩ có lẽ là do cô ấy đã biết đón nhận những lời khẳng định một cách tự nhiên hơn trước.

~*~

Sau khi mua mỹ phẩm mới, chúng tôi lượn qua các cửa hàng quần áo để xem túi xách và giày cho Kokone. Việc cô ấy lúc nào cũng xuất hiện với cùng một chiếc túi tote vải và giày thể thao khi mặc đồ thường phục đã khiến tôi để ý từ lâu.

Túi xách tay quai tròn, túi đeo chéo hình cái xô tròn trịa, túi hình bán nguyệt với phom dáng thời thượng, tôi bắt cô ấy cầm thử hết cái này đến cái khác. Rồi đến xăng đan Gurkha thiết kế đan dây, giày mũi vuông góc cạnh, hay giày cao gót chất liệu sheer xuyên thấu, tôi cũng bắt cô ấy thử đủ loại giày.

"Rồi, sang cửa hàng tiếp theo nào!"

"...Khoan, đ-đợi chút đã..."

Nghe giọng nói khổ sở, tôi quay lại thì thấy Kokone đang nắm lấy vạt áo tôi với vẻ mặt hốc hác khó hiểu.

"M-Mình tạm nghỉ chút được không...? Đi bộ nhiều chân tớ mỏi rồi, với cả thay túi xách liên tục làm vai tớ cũng mỏi nữa..."

"Ơ, ổn không? Chân có bị phồng rộp không? Xin lỗi nhé, tớ không để ý."

"K-Không, không đến mức tệ thế đâu...! Chỉ là thấy hơi mệt chút thôi..."

Thấy tôi lo lắng nhìn vào, Kokone lảng tránh ánh mắt và biện bạch với giọng điệu đậm mùi viện cớ. Hửm?

"V-Vì thế, mình tìm chỗ nào ngồi nghỉ..."

Cắt ngang lời đề nghị nghe như vừa mới nghĩ ra của Kokone, một âm thanh trầm thấp dữ dội "Ọt ọt ọt~" vang lên từ phía dưới, ngay vùng bụng của Kokone.

Khi tôi đưa mắt nhìn xuống rồi ngước lên lại, Kokone quay ngoắt mặt đi với tốc độ kinh hoàng "xoạch". Nhưng đôi tai đỏ lựng thì lộ ra hết cả rồi.

"...Vậy, mình tìm chỗ nào 'ngồi ăn cái gì đó' để nghỉ ngơi nhé."

"...Âng."

Trái ngược với âm thanh bụng réo đầy năng lượng, câu trả lời của cô ấy bé như tiếng muỗi kêu.

"Đói bụng thì cứ nói ngay từ đầu có phải hơn không."

"C-Chỉ là hơi đói một tí tẹo thôi mà..."

"Sao lại sĩ diện hão ở cái khoản này chứ?"

~*~

Khi tôi hỏi muốn ăn gì, cô ấy kiên quyết nói "đồ ngọt", nên chúng tôi chuyển tầng và đến quán Gelato Pique Cafe. Trên bảng thực đơn có hình chiếc bánh crepe mô phỏng mặt gấu trúc bằng kem vani và sô cô la, cả tôi và Kokone đều phản ứng cùng lúc.

"Cái này dễ thương nè!"

"Trông ngon quá...!"

Hướng phản ứng có hơi khác nhau một chút. ...Khoan đã, thấy thực đơn hình con vật thì đầu tiên phải là 'dễ thương' chứ? Nhìn cái này mà thốt ra 'ngon quá' đầu tiên thì đích thị là cảm tưởng của loài săn mồi rồi.

"A, không, d-dễ thương thật chứ...!"

Kokone vội vàng chữa cháy nhưng đã quá muộn.

Dù lộ ra chút khác biệt về giá trị quan, chúng tôi vẫn cùng gọi bánh crepe gấu trúc và ngồi ở bàn ngoài trời. Bầu trời chiều tháng Sáu phảng phất chút hơi hướng của mùa hè sắp tới, những cơn gió thi thoảng thổi qua còn vương lại mùi hương của mùa xuân đang đi xa.

"Uổng công bánh crepe dễ thương thế này, trước khi ăn mình cùng chụp ảnh đi, đã..."

"Ư, măm...!"

"Không, ăn nhanh thế."

Mấy cái kiểu như "Dễ thương quá~", hay "Ăn thì phí quá~" còn chưa kịp diễn ra thì Kokone đã ngoạm mất cái tai phải của con gấu trúc rồi. Con thú đói khát này...

"Ra vậy, đói bụng lắm rồi ha..."

"Aaaa, x-xin lỗi...! Nếu cậu không chê con gấu trúc mất một tai..."

"Dễ thương, hay là đáng thương đây... Mà thôi kệ, chụp nhé."

Tôi bật ứng dụng camera, chỉnh góc bằng camera trước.

"Nào chụp nhé? Kokone, cười lên!"

"Th-Thế này ạ...?"

Tách tách, tôi chụp vài tấm rồi kiểm tra hình. Ở phía trước là tôi đang cười và giả vờ cắn nhẹ vào tai gấu trúc (góc nghiêng thần thánh!), còn phía sau là Kokone đang cố nặn ra một nụ cười dù khóe miệng giật giật, bên cạnh là con gấu trúc bị vặt mất một tai với biểu cảm trông buồn thiu.

"A, chẳng lẽ cậu định đăng ảnh này lên mạng xã hội để câu like sao...!?"

"Không có đâu."

"N-Nhưng mà mấy người hướng ngoại hay gọi món ăn 'sống ảo' chụp ảnh xong rồi vứt đi không ăn chỉ để kiếm like còn gì...!"

"Đừng có nói người hướng ngoại như thể hiện thân của thói ham hư danh thế chứ. Chỉ có một bộ phận thiếu ý thức làm thế thôi."

Tự nhiên Kokone lại chĩa cái định kiến bí ẩn đó vào tôi, nhưng vốn dĩ tôi đâu thể đăng ảnh giả gái lên tài khoản thường dùng, mà tôi cũng đâu có tài khoản phụ.

"Cái này là kỷ niệm hôm nay. Kỷ niệm buổi hẹn hò đầu tiên với Kokone. Tớ gửi cho Kokone nữa nhé."

"A, c-cảm ơn."

Nhận được ảnh, Kokone làm vẻ mặt trông y hệt con gấu trúc đang bị tan chảy lớp kem, một khuôn mặt như không kìm nén được nụ cười tủm tỉm.

"...Bức ảnh thú vị đến thế à?"

Thấy tôi hỏi, Kokone khẽ lắc đầu.

"Tớ, lần đầu tiên đi chơi với bạn bè và chụp ảnh chung như thế này... Với người khác thì chắc đây là chuyện bình thường thôi."

Ư, tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe câu tự giễu kiểu 'Tớ làm gì có bạn bè đến mức đó đâu...', nhưng Kokone lại nở một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên và ngây thơ hơn cả trong ảnh.

"Vì thế, tớ vui lắm...!"

Trước nụ cười không phòng bị đến mức híp cả mắt lại ấy, tôi thoáng quên cả thở.

Với người khác, đúng là chuyện bình thường thật. Chính tôi cũng đã bao lần đi chơi với bạn bè trong bộ dạng con trai và chụp ảnh chung.

Nhưng, tôi chưa từng chụp ảnh với ai trong bộ dạng mà tôi thực sự muốn. Tôi đã nghĩ hình dáng này của mình là bí mật, không thể chia sẻ với ai, thậm chí việc lưu lại cũng là rủi ro.

Thế nên, bức ảnh chụp chung với Kokone một cách hiển nhiên như bây giờ, với tôi cũng là lần đầu tiên.

Được mặc đồ dễ thương, cầm những món đồ dễ thương, và chụp ảnh cùng người có thể chia sẻ cảm xúc đó.

Cái sự "bình thường" ấy, tôi của trước đây chưa từng có được. Chính Kokone đã mang nó đến cho tôi.

Ở bên Kokone, tôi có thể là "bình thường". Tôi đã nhận ra điều đó.

Một đứa luôn bị người ta nói là "không bình thường" như tôi, một đứa phải đóng nắp đậy chặt con người thật, giấu kín bí mật bên dưới, lại được Kokone khẳng định như một tôi "bình thường", trần trụi, không đặc biệt cũng chẳng dị biệt.

Điều đó khiến tôi vui sướng đến mức suýt bật khóc.

"Aaaa, Hoshimi-kun, gấu trúc tan rồi kìa! Rơi mất bây giờ!"

Tiếng kêu thất thanh của Kokone đột ngột vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng cảm xúc.

"Aaa, mắt của tôiii!"

"Oa, tai cũng rụng rồi!"

Hai mẩu sô cô la làm mắt và tai rơi bộp xuống, thứ mà lúc nãy còn là gấu trúc giờ chỉ còn là một đống kem vani đang tan chảy.

" "Aaa..." "

Tiếng thở dài của tôi và Kokone trùng khớp nhau, hai đứa nhìn nhau. Sau đó, tôi không nhịn được mà bật cười "Phụt", Kokone cũng bị lây và cười "Ư hi hi".

Thật sự chẳng có gì to tát, chỉ là chuyện bình thường.

Vậy mà tôi không thể kìm nén được niềm vui buồn cười và cả niềm hạnh phúc đang trào dâng.

~*~

"Nhắc mới nhớ tớ vẫn thắc mắc, sao tự nhiên cậu lại đề xuất hẹn hò vậy?"

"...A, cái đó là..."

Ăn xong bánh crepe và nghỉ ngơi một chút, Kokone chợt hỏi như vừa nhớ ra. Tôi ngập ngừng không biết giải thích thế nào.

Tuy nửa sau tôi cũng tận hưởng hết mình, nhưng mục đích ban đầu của buổi 'hẹn hò' hôm nay là để phủ nhận những tin đồn xấu về Kokone. Những tin đồn đó xuất hiện do Kokone thay đổi hình tượng, nhưng nếu Kokone biết chuyện, cô ấy có thể cảm thấy như những nỗ lực để trở nên 'dễ thương' của mình bị phủ nhận. Vì vậy tôi mới lên kế hoạch hẹn hò hôm nay để giải quyết êm thấm mà không để cô ấy biết...

Đang rên rỉ "Ưm mư mư..." thì bị Kokone nghi ngờ theo hướng sai lệch: "Lý do khó nói đến thế... hả, chẳng lẽ là dụ dỗ vào tà giáo...!?". Hết cách, tôi đành phải thành thật giải thích đầu đuôi câu chuyện.

"Có tin đồn như vậy sao..."

Giải thích xong, tôi rụt rè quan sát thái độ của Kokone xem cô ấy sẽ phản ứng thế nào.

"C-Cảm giác, tuyệt thật, nhỉ...?"

"Sao mặt cậu lại có vẻ hơi vui thế?"

Tôi ngạc nhiên vì cô ấy đang làm một biểu cảm khó tả, vừa ngạc nhiên nhưng khóe miệng lại không giấu được nụ cười tủm tỉm.

"A, không, bị nói xấu thì tất nhiên là tớ ghét rồi...! Nhưng nếu là tớ của trước đây, cái đứa 'luôn cố gắng để không ai nhìn thấy', thì chắc chắn sẽ không có chuyện như vậy xảy ra. T-Tức là, tớ nghĩ mình thực sự đã thay đổi rồi, nên tớ mới...!"

Khẽ chạm vào mái tóc bob, Kokone nói như đang thấm thía từng từ.

Trước khi cắt tóc, cô ấy luôn sợ hãi ánh mắt của người xung quanh. Sợ người ta đánh giá mình thế nào, không muốn biết điều đó, nên cô ấy dùng mái tóc mái dày cộp để che chắn tầm nhìn. Vì thế tôi đã lo lắng rằng nếu biết mình bị nói xấu sau lưng, cô ấy sẽ lại khép mình lại.

Nhưng, không phải vậy. Kokone đã thay đổi. Không chỉ đơn giản là cắt tóc, mà cô ấy đã có thể đối mặt với việc 'bị người khác nhìn thấy', và cả thực tế về việc mình được đánh giá ra sao.

"...Mạnh mẽ thật đấy, Kokone."

"...? Tớ mạnh mẽ á, không phải là Hoshimi-kun mạnh mẽ sao?"

"Tớ?"

Thấy Kokone ngơ ngác, tôi cũng đáp lại bằng vẻ mặt y hệt.

"Tại vì, dù tớ có phủ nhận bản thân đến thế nào, Hoshimi-kun chưa một lần phủ nhận tớ. Cậu đã không bỏ cuộc, luôn đẩy tớ về phía trước để tớ có thể thay đổi. Vì vậy, nếu cậu thấy tớ mạnh mẽ, thì đó chắc chắn là nhờ Hoshimi-kun đấy...! Chỉ cần nghĩ có Hoshimi-kun ở bên cạnh ủng hộ, tớ cảm thấy những điều đáng sợ trước đây cũng không còn đáng sợ lắm nữa."

Trong đôi mắt của Kokone khi nói câu đó ánh lên một tia sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ánh sáng lấp lánh của khoảnh khắc một viên đá thô kệch nhưng đầy cuốn hút được mài giũa để trở thành viên ngọc với độ tinh khiết cao hơn, đẹp đẽ hơn. Đôi ngọc thạch màu nâu sẫm ấy đẹp đến mức tôi nghĩ rằng mình muốn tiếp tục ở bên cạnh để dõi theo ánh sáng đó.

"M-Mà, nhưng nếu suy nghĩ bình thường thì ai cũng hiểu chuyện tớ hẹn hò với người hướng ngoại như Orito-kun là không thể nào mà? Kẻ u ám như tớ mà yêu đương..."

"Chẳng phải điều đó chứng tỏ trong mắt mọi người Kokone trông rất dễ thương sao?"

"Ư hị..."

Thấy Kokone lại định quay về con đường tự giễu, tôi đáp lại như vậy. Cô ấy phát ra tiếng kêu như bị thắt cổ, rồi cười nham nhở với biểu cảm hơi ghê. Cái kiểu vui mừng đậm chất u ám này đúng là hết thuốc chữa...

"N-Nhưng mà, hẹn hò để xóa tin đồn xấu, sao cậu nghĩ ra được hay thế? Hoshimi-kun mà cũng biết tính toán, cảm giác không giống cậu lắm..."

Cười khổ trước Kokone đang cố lảng sang chuyện khác một cách lộ liễu, tôi trả lời:

"A... Thật ra người nghĩ ra không phải tớ mà là Ibu."

"............Ibu-san?"

"Đúng rồi, Ibu nói xóa tin đồn về Kokone cũng có lợi cho cậu ấy, nên cậu ấy đã hợp tác giúp đỡ."

"...Có lợi?"

"À, Ibu cũng thích Orito... nhầm! À ừm, là muốn giúp đỡ bạn cùng lớp đang gặp khó khăn!"

Lỡ miệng suýt nói ra chuyện Ibu thích Orito, tôi vội vàng lấp liếm.

"Ibu-san cũng... Orito-kun... ra là vậy..."

Tiêu rồi, hoàn toàn không lấp liếm được. Xin lỗi Ibu, tớ không cố ý đâu...

Sau khi xin lỗi Ibu trong tâm trí, tôi chợt nhận ra thái độ của Kokone có gì đó lạ lạ. Lúc nãy còn cười nham nhở ghê rợn, giờ cô ấy lại nhìn vào hư không với vẻ mặt nghiêm túc như đang suy tư điều gì.

"Sao vậy, Kokone? Ibu có vấn đề gì à?"

"...Ư, không, chỉ là Ibu-san ở trong lớp rất nổi bật, dễ thương lại còn là người siêu hướng ngoại nữa đúng không? Nên việc cậu ấy để ý đến một kẻ u ám như tớ làm tớ thấy bất ngờ."

Nở nụ cười yếu ớt "hề hề", Kokone nói nhanh như bắn liên thanh. Nghe có vẻ giống những lời tự giễu thường ngày, nhưng tôi cảm thấy không chỉ có vậy.

Đôi mắt lúc nãy còn lấp lánh giờ như bị phủ một lớp mây mờ, mất đi ánh sáng, tiêu cự nhòe đi như đang nhìn về nơi nào xa xăm, và trên khuôn mặt ấy hiện lên những cảm xúc phức tạp khó diễn tả bằng lời.

"Kokone..."

"À ừm, a, đã muộn thế này rồi sao. Về muộn quá cũng không tốt, hôm nay mình về thôi nhỉ...?"

Trước khi tôi kịp nói gì, Kokone đã nở nụ cười gượng gạo và nói thế. Đó là cách đánh trống lảng quá vụng về, và chính vì thế tôi cảm nhận rõ ràng ý chí 'không muốn bị xâm phạm' của Kokone.

Ai cũng có những góc khuất không muốn người khác bước vào, những bí mật, và Kokone cũng không ngoại lệ.

"...Đúng ha, về thôi."

Tôi cười trừ đáp lại, Kokone lộ vẻ nhẹ nhõm.

Không cần ép buộc phải hỏi cho ra lẽ, cứ để khi nào Kokone muốn nói thì cô ấy sẽ nói. Dù kết luận như vậy, nhưng lý do tôi dừng lại không bước tiếp vào vùng cấm địa đó không chỉ vì nghĩ cho Kokone. Mà còn vì cảm giác tội lỗi.

Bởi vì chính tôi cũng đang ôm giữ một bí mật chưa nói với Kokone. Một kẻ như tôi, không thể nào mang giày vào và giẫm đạp lên nội tâm của cô ấy được. Tôi không có tư cách đó.

Trên tàu điện lúc về, dù chúng tôi vẫn trò chuyện vẩn vơ về việc cái túi hay đôi giày nào hôm nay nhìn hợp, nhưng thi thoảng Kokone lại trầm ngâm với vẻ mặt u ám.

"Hôm nay tớ vui lắm...! Mai gặp lại nhé."

"...Ừ, mai gặp."

Lúc chia tay, tôi tiễn Kokone đang vẫy tay chào một cách vui vẻ quá mức.

Mặt trời đã lặn hẳn, bóng của nhà ga đổ dài đen sẫm. Trong bóng tối đó, tôi không nhìn thấy Kokone đang mang vẻ mặt gì.

4 Sáng hôm sau khi đến trường, Ibu vừa nói "Yo" vừa huých vai tôi. Cậu là dân giang hồ đấy hả?

"...Chiến dịch thành công. Thế này chắc Kokone-san sẽ không còn bị đồn đại xấu nữa đâu."

Nghe tiếng thì thầm lẫn trong sự ồn ào của lớp học, tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Cũng bõ công hy sinh ngày nghỉ để làm cái trò hẹn hò giả chưa quen tay này."

"Ủa, chưa quen hả? Nhìn cậu có vẻ sẽ giải quyết mấy vụ này trơn tru lắm mà."

Ibu chớp mắt ngạc nhiên, rồi nhếch mép cười tinh quái.

"Vậy lần tới hẹn hò với tớ để tập cho quen nhé?"

"Hả cái gì..."

"Đùa thôiii."

Ibu cười khanh khách rồi quay lại hội con gái, bỏ lại tôi một mình với khuôn mặt nhăn nhó vì trái tim thuần khiết bị đem ra đùa giỡn.

"C-Chào buổi sáng... Á, mặt mũi kiểu gì thế...!"

"Chào hỏi kiểu gì ngay sáng sớm vậy."

Đến cả Kokone vừa tới nơi đúng lúc cũng buông lời phũ phàng. Tuy nhiên, qua vài câu trao đổi thì có vẻ Kokone vẫn bình thường. Tôi đã lo lắng về bầu không khí lúc chia tay hôm qua, nhưng tình hình này chắc không có vấn đề gì đâu.

"Oa, Jirou với Kokone-san đang ở cùng nhau kìa. May quá."

Vừa phát ra âm thanh lai tạp giữa lời chào và tiếng rên rỉ "U iii~", Orito vừa bước vào lớp, tay mò mẫm trong cái ba lô đeo ngược trước ngực rồi tiến lại gần.

"May quá là sao?"

"Cái này, chỗ làm thêm cho tớ, nhưng có hai vé nên nếu được thì hai người đi đi này?"

Thứ Orito chìa ra là vé đi công viên giải trí.

"...Sao lại là hai đứa tớ? Orito đi đi chứ."

"Không, tớ cũng chẳng có ai đi cùng, thế thì nhường cho đứa khác tốt hơn chứ."

Orito nhún vai trả lời câu hỏi của tôi.

"Nhưng tớ cũng đang trong giai đoạn không hứng thú mấy vụ này lắm..."

Dù sao thì mới hôm qua vừa bị tiêu hao tinh thần vì vụ đi chơi giả làm hẹn hò xong. Mấy ngày nghỉ sắp tới tôi chỉ muốn ở nhà thong thả xem video trang điểm thôi.

"Vậy hả, thế để hỏi đứa khác..."

"A, cái đó... tớ, m-muốn đi ạ...!"

Cắt ngang hành động định thu vé về của Orito, Kokone ở bên cạnh chồm người tới.

"Ồ, thật hả? Này Jirou, Kokone-san bảo muốn đi kìa."

"Hả... hết cách rồi nhỉ."

Bị Orito huých vai cười nham nhở, tôi đành miễn cưỡng đưa tay ra nhận vé, nhưng mà...

"A, không phải, không phải với Hoshimi-kun, mà tớ muốn đi với, O-Orito-kun cơ...!"

"............Hả, tớ á!?"

Orito hoảng hốt chỉ tay vào mặt mình, Kokone gật đầu cái "cộp".

Trước tình huống ngoài dự đoán này, tôi lén nhìn về phía Ibu đang nói chuyện với bạn ở đằng xa:

"...!!?"

Cậu ấy đang nhìn chằm chằm về phía này với khuôn mặt cực kỳ sốc.

Tuy nhiên, đây là tình huống bất ngờ. Ibu nghe thấy tức là đám con gái xung quanh cũng nghe thấy. Khó khăn lắm chiến dịch hẹn hò hôm qua mới phủ nhận được tin đồn về Kokone và Orito, thế này chẳng khác nào lại đổ thêm dầu vào lửa.

Không ngờ Kokone lại là người chủ động tiếp cận Orito. Cậu ấy sợ người hướng ngoại đến thế cơ mà, sao tâm trạng lại thay đổi thế này?

"Vậy thì, chủ nhật tuần này đi nhé...?"

Tuy có chút bối rối nhưng Orito vẫn đưa một tấm vé cho Kokone rồi đi về chỗ ngồi.

...Dù sao thì, tôi cũng phải xác nhận xem Kokone định làm gì mà lại rủ Orito.

"Đ-Định làm gì là sao, t-thì tất nhiên là, một phần của việc cải thiện bệnh u ám thôi...?"

Giờ nghỉ giải lao, tại chiếu nghỉ cầu thang trước lối lên sân thượng quen thuộc, khi tôi hỏi về chuyện sáng nay, Kokone trả lời với vẻ bối rối ra mặt. Chắc chắn là đang giấu giếm gì rồi...

"Nhưng hôm qua cậu đã nói rồi mà? Nếu Kokone thân thiết với Orito thì sẽ có tin đồn không hay."

"Ư, cái đó..."

Bị nhắc lại mục đích ban đầu của buổi hẹn hò hôm qua, Kokone nhăn mặt như bị chọc đúng chỗ đau.

"Tôi lo cho lập trường của Kokone sẽ bị ảnh hưởng xấu nên..."

"............H-Hoshimi-kun đúng là..."

Tôi định tiếp tục bài thuyết giáo thì nghe thấy giọng nói nhỏ xíu lọt vào tai.

"Hửm? Gì cơ?"

Tôi hỏi lại. Kokone đang cúi gằm mặt, vai run lên bần bật, bỗng ngẩng phắt đầu lên hét lớn.

"Hoshimi-kun đúng là, qu-quá bảo bọc...!"

"Quá bảo bọc!?"

Bị tấn công bất ngờ bằng lời nói, tôi vô thức lặp lại.

"Lại còn can thiệp thái quá nữa...!"

"Can thiệp thái quá...!?"

Hai tay nắm chặt thành nắm đấm, Kokone nói như đã hạ quyết tâm.

"Thỉnh thoảng, hãy để tớ yên đi chứ...!"

"Hả... thời kỳ nổi loạn sao...?"

Tự nhiên lại nói ra những câu như con gái đến tuổi dậy thì... tôi, đã làm gì sai sao?

"Đừng có làm cái mặt như người bảo hộ thế nữa...!"

"Bất mãn tuôn trào không dứt luôn!?"

Ra là vậy... chắc các ông bố trên thế giới có con gái tuổi dậy thì cũng cảm thấy thế này đây... Vừa cảm thấy buồn, tôi vừa thấy biểu hiện của Kokone có chút kỳ lạ. Nếu là bình thường, cô ấy sẽ không bao giờ gạt phăng lời tôi nói một cách thô bạo như thế này... Liệu có liên quan gì đến vẻ mặt u ám lúc chia tay hôm qua không?

"...Nè, Kokone. Cậu có giấu tôi chuyện gì không?"

"Ư, k-làm gì có chuyện đó."

Khi tôi hỏi dồn, Kokone cụp mắt xuống và ấp úng. Sự im lặng đó chính là câu trả lời hùng hồn nhất, tôi biết rõ điều đó, nhưng cô ấy vẫn nở nụ cười lấp liếm để trả lời.

"Không có chuyện đó đâu mà. ...Nên là, đừng lo lắng nhé."

Bỏ lại câu nói đó, Kokone không đợi tôi trả lời mà bước nhanh xuống cầu thang.

"...Bảo đừng lo lắng với cái vẻ mặt đó thì sao mà nghe được."

Tiếng lầm bầm của tôi để lại một mình trên chiếu nghỉ không đến được tai cô ấy, chỉ vang vọng nhỏ nhoi rồi tan biến.

"A, tìm thấy rồi! Hoshimi, bọn mình cũng đi thôi!"

Đang đi dọc hành lang về lớp học, tôi bị Ibu kéo vào một góc khuất và nói.

"Đi đâu?"

"Đi công viên giải trí chứ đâu!"

"Hả... đừng bảo là, đi bám đuôi Orito và Kokone nhé...?"

"Không phải! Cứ thế này thì chiến dịch hôm qua thành công cốc à? Nên để không xảy ra chuyện đó, chúng ta phải quan sát tình hình hai người đó ở cự ly gần để tính kế sách tiếp theo!"

"Cái đó người ta gọi là bám đuôi đấy..."

"Ồn ào quá! Khó khăn lắm mới xóa được tin đồn xấu về Kokone-san... thế này thì lại..."

"Lại?"

Lời nói như bị thôi thúc bởi sự nôn nóng của Ibu khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

"A, không, không có gì! ...Tóm lại là đi thôi!"

Thấy Ibu định chốt hạ câu chuyện một cách cưỡng ép, tôi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Tôi ghét hành vi bám đuôi, nhưng tôi cũng không thể bỏ mặc Kokone đang có biểu hiện kỳ lạ như bây giờ.

Bởi vì, nụ cười khi nói "đừng lo lắng" của cô ấy méo mó một cách thảm hại, như thể sắp vỡ vụn bất cứ lúc nào. Để biết được cảm xúc đằng sau nụ cười đó, dù có phải chạm vào bí mật của cô ấy, thứ mà tôi đã từng tránh né một lần đi chăng nữa.

Thì tôi vẫn muốn, Kokone được cười một cách rạng rỡ hơn thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!