Chương đệm: Chẳng xứng với chiếc giày thủy tinh
Tôi từng khao khát được trở thành một nàng công chúa bước ra từ những trang truyện tranh hay thước phim hoạt hình.
Những bộ váy rực rỡ sắc màu hay chiếc vương miện lấp lánh đều tuyệt đẹp, nhưng hơn tất cả, có một điều đã khắc cốt ghi tâm trong tôi.
Công chúa thì phải "dễ thương".
Bất kể trong câu chuyện nào đi nữa, đó vẫn luôn là chân lý tuyệt đối không thể lay chuyển.
Ví dụ như Lọ Lem. Thoạt đầu nàng ăn mặc giản dị và nghèo nàn, bị mẹ kế bắt nạt và than khóc cho sự bất hạnh của mình. Thế nhưng, gương mặt nhìn nghiêng đượm buồn ấy vẫn xinh đẹp lạ lùng. Ngay cả giọt nước mắt lăn dài trên gò má cũng đẹp đến nao lòng.
Dù có khoác lên mình những bộ cánh cao sang đến đâu, mấy cô chị kế vẫn mang bộ mặt xấu xí và đầy ác ý, còn Lọ Lem dẫu mặc đồ rách rưới thì vẫn cứ dễ thương.
Cả bà tiên đỡ đầu nữa, tôi nghĩ bà ấy ra tay giúp đỡ cũng chỉ vì Lọ Lem quá đỗi dễ thương mà thôi. Suy cho cùng, ai mà chẳng thích những cô bé dễ thương chứ?
Kết cục thì ai cũng biết. Lọ Lem được phép thuật trang hoàng lộng lẫy trở nên dễ thương một cách hoàn hảo, được hoàng tử yêu từ cái nhìn đầu tiên, và rồi bước lên những nấc thang hạnh phúc trên đôi giày thủy tinh sáng lấp lánh.
Câu chuyện Lọ Lem... nghe mà ngưỡng mộ làm sao.
Thế nhưng, dẫu có ngưỡng mộ đến nhường nào, hiện thực của tôi vẫn chỉ là một đứa con gái bình thường, giản dị, nghèo nàn và chẳng hề dễ thương chút nào. Có chờ đợi đến bao giờ đi nữa, bà tiên đỡ đầu cũng sẽ chẳng xuất hiện trước mặt một đứa con gái không dễ thương là tôi.
Ở một góc phòng học tiểu học, tôi vừa đọc sách, vừa mơ mộng về những chuyện hệt như công chúa trong cổ tích.
Người tìm đến bên tôi khi ấy không phải là bà tiên, mà là một cô bé giống như công chúa.
Hôm đó dự báo trời sẽ mưa vào buổi chiều nên tôi đã rất mong chờ được che chiếc ô yêu thích của mình để đi về.
Cán ô màu bạc, viền lớp vải màu xanh nhạt và vàng được điểm xuyết họa tiết ren, lại còn in hình bóng của chiếc giày thủy tinh nữa. Đó là chiếc ô lấy cảm hứng từ Lọ Lem, dễ thương đến mức quá uổng nếu để một đứa như tôi dùng.
Quần áo thì tôi ngại ánh mắt người đời nên chẳng dám mặc đồ quá dễ thương, nhưng ô thì che được mặt, lại còn về muộn chút thì sẽ chẳng bị mấy đứa khác nhìn thấy.
Thế nhưng hôm ấy, sau khi giết thời gian ở thư viện xong và đi ra tủ giày, tôi chết lặng, đứng chôn chân trước giá cắm ô.
Bởi vì ở đó, chiếc ô mà tôi chắc chắn đã cắm vào nay đã không cánh mà bay.
Trong lúc tôi còn chưa kịp định thần lại trước sự việc đột ngột này, tiếng bước chân lạch bạch nhẹ nhàng nhưng có phần gấp gáp vang đến bên tai.
"A! Cái ô này... có khi nào là của Kokone-san không?"
Cô bé chạy từ bên ngoài vào khu tủ giày vừa nhìn thấy tôi đang đứng ngẩn ngơ liền nói vậy và chìa chiếc ô quen thuộc về phía này.
Là chiếc ô cán bạc của tôi.
Vừa nhẹ nhõm, lại vừa hoảng loạn vì bất ngờ bị bắt chuyện, tôi chẳng nói được gì mà chỉ gật đầu lia lịa.
"May quá đi mất! Nó giống cái của tớ quá nên tớ cầm nhầm, lúc nãy mưa xuống mở ra mới thấy 'ơ kìa sai sai' nên cuống hết cả lên!"
Trái ngược với tôi, cô bé ấy nói rất nhiều, lại còn là cô gái tươi sáng, năng động nhất lớp... và cũng là người dễ thương nhất.
Lúc nào cậu ấy cũng được vây quanh bởi rất nhiều bạn bè, cười đùa vui vẻ ở vị trí trung tâm. Ngắm nhìn cô bé có mái tóc ngắn bob bồng bềnh đung đưa theo từng nụ cười ấy từ góc lớp, tôi đã từng nghĩ cậu ấy cứ như một nàng công chúa vậy. Rằng thế giới của cậu ấy khác hẳn với một đứa như tôi.
Thế nên, khi nụ cười ấy đột ngột hướng về phía mình ở cự ly gần ngay trước mắt, tôi đã vô cùng bối rối.
Cậu ấy đưa trả chiếc ô cho tôi, lấy chiếc ô của mình còn sót lại trong giá, rồi quay lại nhìn tôi với vẻ thắc mắc.
"Cậu không về hả, Kokone-san?"
"Hả, a, tớ về... nhưng mà..."
"Gì chứ, thấy cậu không nhúc nhích tớ tưởng cậu còn có việc gì. Thế thì cùng về nha."
...Ủa? Sao tự nhiên lại thành ra cùng về thế này? Tại sao chứ?
Dấu chấm hỏi xoay mòng mòng trong đầu, nhưng tôi vẫn bị cuốn theo chiều gió mà gật đầu cái rụp.
Bước chân tôi nặng trĩu đi theo sau cậu ấy bước ra ngoài trời mưa, tôi cố đi nép mình dưới tán ô đã mở. Dù là chiếc ô yêu thích, nhưng khi đi cạnh cô bạn dễ thương ấy, tôi lại cảm thấy việc mình đang cầm nó thật đáng xấu hổ khủng khiếp.
"Chiếc ô đó, dễ thương ghê!"
Câu nói của cậu ấy khi nhìn sang từ dưới tán ô cứ như đang bảo rằng nó chẳng xứng với tôi chút nào, khiến tôi càng co rúm người lại và cúi gằm mặt xuống.
"Lúc nãy cầm nhầm mở ra tớ đã nghĩ là 'trời ơi dễ thương xỉu' luôn á! Kokone-san thích Lọ Lem hả?"
Ở khoảng cách hai tán ô khẽ chạm nhau, cậu ấy thân thiện bắt chuyện với cả một đứa chưa từng nói chuyện tử tế bao giờ như tôi.
"A, nhưng mà... với tớ thì nó dễ thương quá mức, nhỉ..."
Thấy tôi lí nhí ấp úng, cậu ấy mở to đôi mắt sắc sảo vẻ ngạc nhiên.
"Ơ, làm gì có chuyện quá mức chứ? Mình thích là được mà!"
Lời nói ấy quá đỗi mộc mạc không chút màu mè, khiến tôi phải lén nhìn trộm cậu ấy từ dưới tán ô. Khi ánh mắt chạm nhau, đuôi mắt cậu ấy cong lên dịu dàng, rồi nói với điệu bộ bí mật:
"Nói nghe nè, thật ra tớ cũng thích mấy thứ dễ thương kiểu công chúa thế này lắm. Nhưng sợ bị nói là không hợp với hình tượng nên tớ giấu cả lớp đó. Cậu giữ bí mật cho tớ nha?"
Cậu ấy đặt ngón tay trỏ lên môi, cười tinh nghịch.
Đúng là ở trên lớp cậu ấy hay có mấy món đồ như son dưỡng môi trông rất người lớn do chị gái cấp ba tặng khiến mọi người phải ghen tị. Việc một người như thế mà lại thích mấy thứ trẻ con nữ tính giống tôi quả là bất ngờ, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm một niềm vui sướng, khiến tôi vừa gật đầu lia lịa lại vừa lỡ buột miệng.
"Nh... nhưng mà, tớ nghĩ mấy thứ đó cũng hợp với cậu lắm...! Vì tớ vẫn luôn nghĩ cậu giống như công chúa vậy mà..."
"Công chúa á? Tớ sao?"
Cậu ấy nhìn tôi với vẻ ngơ ngác. Phản ứng đó khiến gò má tôi nóng bừng lên vì lỡ nói điều thừa thãi.
"A, xin lỗi... tự nhiên tớ nói linh tinh."
"Đâu có! Lần đầu tiên có người nói với tớ như thế đấy, vui ghê!"
Nói rồi cậu ấy cười tươi rói. Nụ cười ấy giống như khoảng trời trong xanh ló dạng từ dưới tán ô, khiến lồng ngực người nhìn là tôi cũng trở nên ấm áp.
Ngắm nhìn nụ cười ấy, chẳng biết từ lúc nào nỗi xấu hổ và cảm giác không thoải mái ban nãy đã tan biến đâu mất.
"Nè, Kokone-san còn thích cái gì khác nữa không?"
"Ưm... sách, chẳng hạn?"
"A, tớ thấy cậu hay đọc mấy quyển bìa dễ thương lắm nha! Truyện kiểu như nào thế?"
"À thì, là tiểu thuyết giả tưởng dành cho thiếu nữ, nhân vật chính là công chúa..."
"Ahaha, cậu thích công chúa thật đấy nhỉ!"
"Là câu chuyện công chúa cải trang thành cô gái thường dân, rồi chiến đấu với gián điệp của nước địch..."
"Hóa ra lại là phái hành động sao!"
"A, nhưng mà cũng có mấy cảnh dễ thương đàng hoàng như dạ hội này kia nữa..."
"Đ... đúng chất công chúa rồi!"
"Công chúa tìm ra tên gián điệp lẻn vào dạ hội rồi đánh bại hắn ta luôn...!"
"Lại đánh nhau à!? Thế thì là điệp viên chứ công chúa nỗi gì!"
Biểu cảm của cậu ấy khi cười khanh khách trông cuốn hút hơn hẳn lúc tôi nhìn từ góc lớp, và tôi cũng nhận ra mình đang cười theo cậu ấy tự lúc nào.
"Tên của Kokone-san là Shiyo nhỉ. Nè, tớ gọi cậu là Shi-chan được không?"
Lúc chia tay, cậu ấy đột nhiên nói vậy khiến tôi thốt lên một tiếng "Hả!?" đầy lạc điệu.
"Cậu ghét hả?"
"Không phải ghét... chỉ là lần đầu tiên tớ được gọi như thế..."
Vô tình nói ra câu thoại y hệt lúc tôi gọi cậu ấy là công chúa, cậu ấy mỉm cười.
"Vui không?"
Bị nói trúng tim đen, tôi khẽ gật đầu rồi nghiêng ô che đi khuôn mặt. Vì tôi nghĩ chắc mình đang cười toe toét trông ngớ ngẩn lắm.
"Vậy mai gặp lại nhé, Shi-chan."
Cách gọi tên lần đầu tiên nghe thật buồn nơi đáy tai, nhưng lạ thay lại rất dễ chịu.
"A, nè, cậu cũng gọi tên tớ đi chứ."
Như chợt nhớ ra, cậu ấy nói và nghiêng đầu nhìn tôi đầy mong đợi.
"Hả..."
"Cậu ghét hả?"
"Không phải ghét, nhưng mà..."
Chịu thua trước cái bầu không khí "nếu không gọi thì tớ sẽ đứng đợi ở đây mãi" của cậu ấy, tôi khẽ mở đôi môi đang cứng đờ vì xấu hổ và căng thẳng.
"V... vậy thì... mai gặp lại nhé... Se... Seira-chan...!"
"Ừm, mai gặp lại!"
Nở nụ cười tươi rói, cậu ấy... Ibu Seira xoay lưng chạy vụt đi.
~*~
Kể từ đó, nàng công chúa ở trung tâm lớp học thi thoảng lại ghé đến chỗ tôi nơi góc lớp.
"Shi-chan! Quyển này thú vị thật đấy! Cái đoạn cuối, lúc ngăn chặn vụ nổ của quả bom phấn nền cài trong lâu đài ấy, cảm động ghê gớm!"
"Ừ, đoạn đó hay ha...!"
Trao đổi về cuốn sách tôi cho mượn, hay những câu chuyện sở thích thiếu nữ mà cậu ấy không thể nói với ai khác, cái góc lớp cô đơn mọi khi bỗng chốc trở thành một nơi tươi sáng hơn hẳn.
"Nè, Shi-chan. Vở kịch lớp sắp tới cậu định đóng vai gì?"
Vào giờ nghỉ trưa nọ, cậu ấy đã hỏi tôi như thế khi tôi đang ngồi đọc sách tại chỗ.
"...Tớ thì, vai gì thừa ra cũng được."
"Ơ phí thế! Đã mất công quyết định diễn Lọ Lem rồi mà!"
Kịch lớp là sự kiện của trường, mỗi lớp sẽ trình diễn một vở kịch. Lớp thấp thì diễn mấy chuyện đơn giản như Momotaro, lớp cao hơn thì diễn mấy chuyện khó hơn chút như Romeo và Juliet, đại khái các vở diễn hàng năm đều được ấn định sẵn. Và năm nay, lớp ba chúng tôi sẽ diễn vở Lọ Lem.
"Shi-chan thích công chúa thế mà không muốn đóng Lọ Lem sao?"
"...Cũng không hẳn là... không muốn làm, nhưng mà..."
Vì các vở diễn hàng năm đều cố định, nên trang phục hay đạo cụ đơn giản cũng dùng lại đồ của mọi năm. Dù chỉ là kịch của học sinh tiểu học và trang phục cũng rẻ tiền, nhưng tôi vẫn có chút ngưỡng mộ đôi giày thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu.
Nhưng, vai nữ chính của vở kịch là quá sức đối với tôi. Có khối người khác hợp hơn nhiều.
"S... Seira-chan đóng Lọ Lem đi thì hơn... Vì cậu dễ thương mà...!"
"Hừm, nếu Shi-chan muốn làm thì tớ sẽ ủng hộ đó nha."
"Nh... nhưng mà, tớ đâu có dễ thương như công chúa đâu... không hợp đâu mà..."
"Nói kiểu đó là thật ra muốn làm chứ gì?"
"Ư..."
Bị cậu ấy vừa cười vừa chọc chọc vào má, tôi đỏ bừng cả mặt.
Dù miệng thì phủ nhận nhưng tôi đã lỡ tưởng tượng ra cảnh mình xỏ chân vào chiếc giày thủy tinh xinh đẹp kia mất rồi.
"Nếu là Shi-chan thì chắc chắn sẽ hợp lắm đó, Lọ Lem ấy."
Trước lời nói không chút vẩn đục đó của cậu ấy, có lẽ tôi đã bị ếm bùa mê mất rồi. Không, là từ cái ngày đầu tiên cậu ấy mỉm cười với tôi, suốt từ lúc đó.
Thế nhưng, tôi đã quên mất.
Rằng phép thuật, là thứ rồi sẽ có lúc phải tan biến.
~*~
"Vậy thì có ai muốn đóng vai Lọ Lem không?"
Trước câu hỏi của cô giáo đứng trên bục giảng, bầu không khí trong lớp xôn xao dao động.
Chẳng ai phản ứng ngay lập tức, những ánh mắt dò xét bay qua bay lại xung quanh.
Nếu giơ tay ở đây, chắc chắn sẽ nổi bật lắm. Nghĩ vậy nên nắm tay đang siết chặt trên đầu gối tôi run lên bần bật. Tôi của ngày thường sẽ tuyệt đối không làm chuyện như thế.
Nhưng, vì cậu ấy đã nói là "Hợp".
Nếu cậu ấy đã dùng lời nói và nụ cười đó để ếm bùa phép cho tôi, thì tôi cũng sẽ...
"Em ạ."
Như xé toạc bầu không khí trì trệ của lớp học, một cánh tay vươn thẳng lên không trung.
Vẫn nắm chặt hai tay trên đầu gối, tôi nhìn cảnh tượng đó với ý nghĩ không thể tin nổi.
"Người ứng cử chỉ có em Ibu thôi sao? Vậy thì chốt vai Lọ Lem nhé."
Tiếng cô giáo nói nghe thật xa xăm.
Tại sao chứ...? Cậu đã nói, sẽ ủng hộ tớ mà.
Đáp lại ánh mắt như muốn bám víu của tôi, cậu ấy chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Thời gian quyết định vai diễn kết thúc, xung quanh nàng công chúa, đám bạn vây quanh đang reo hò ầm ĩ.
"Nếu là Seira thì chuẩn bài rồi!"
"Chắc chắn hợp lắm đó!"
"...So với ai đó thì tuyệt đối là Seira hợp hơn và tốt hơn hẳn nhỉ."
Câu nói nhắm rõ ràng vào một đối tượng nào đó đâm phập vào tôi như thể có mảnh sành sắc nhọn găm vào mạng sườn.
Rụt rè hướng mắt về phía đó, tất cả bọn họ đều nở nụ cười giống hệt nhau, nhìn chằm chằm vào tôi chứ không phải ai khác. Những nụ cười xấu tính, chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào, nụ cười của sự an tâm khi được đứng trên đầu kẻ khác.
Tôi cảm giác như thân nhiệt đang dần thất thoát khỏi tứ chi, cơ thể đông cứng lại từ bên trong khiến tôi không thể cử động.
Đúng là tôi đã từng nói chuyện muốn đóng vai Lọ Lem. Nhưng việc nó bị lôi ra làm trò đũa cợt như thế này thì...
Nghĩ đến đó, tôi biết mình không thể giả vờ không nhìn thấy hiện thực được nữa.
Không, ngay từ lúc nhìn thấy cậu ấy giơ tay, tôi đã lờ mờ nhận ra rồi.
Tôi không muốn tin. Nhưng tôi không thể không xác nhận.
Chầm chậm đứng dậy, tôi lê đôi chân nặng như chì tiến lại gần cậu ấy.
"...Se... Seira-chan."
Giọng nói cứ dính chặt trong cổ họng không sao thoát ra nổi. Nhìn bộ dạng đó của tôi, đám con gái xung quanh khúc khích cười như những mũi kim châm.
"Gì?"
Giọng nói của cậu ấy phẳng lì một cách khủng khiếp, cứ như một người hoàn toàn khác so với giọng điệu vui vẻ nhảy múa thường ngày.
"A... c... cậu đã nói, tớ hợp với vai Lọ Lem mà..."
Là nói dối sao? Câu hỏi ấy nghẹn lại trong cổ họng, khàn đặc không thốt nên lời.
Cơn buồn nôn dữ dội ập đến khiến tôi chẳng thể nói thêm được gì nữa. Chỉ có tiếng cười cợt xung quanh là ngày càng lớn hơn, rung lắc đầu óc tôi ong ong.
"Xin lỗi nhé. Có khi nào... cậu tin là thật đấy à?"
Ngay giữa vòng xoáy của sự chế giễu, giọng nói ấy vẫn rành rọt lọt vào tai tôi. Cả những lời tiếp theo sau đó nữa.
Những lời mà tôi không muốn nghe từ chính miệng cậu ấy nhất.
"Kokone-san ấy à... sao mà hợp được chứ."
Nói xong điều đó như thể một chuyện hiển nhiên, cậu ấy cùng đám bạn rời khỏi chỗ ngồi.
Sao mà hợp được chứ.
Chỉ với một câu nói ấy, phép thuật ếm lên tôi đã tan biến nhẹ bẫng.
Không, vốn dĩ làm gì có phép thuật nào. Bởi vì, tôi đâu phải là công chúa.
Thế nên, chẳng ai ếm phép thuật cho tôi cả.
Chỉ là vì có một cô bé dễ thương như công chúa ở bên cạnh, nên tôi đã ảo tưởng rằng mình cũng có thể bước sang thế giới lấp lánh bên đó mà thôi. Hiện thực là một đứa đáng thương và không dễ thương như tôi, chỉ là trò cười cho cậu ấy và đám bạn tùy tùng.
Nụ cười và cả lời nói hướng về tôi, tất cả đều là dối trá.
Bởi vì, một đứa không dễ thương như tôi thì không xứng với chiếc giày thủy tinh.
Nàng Lọ Lem mà cậu ấy diễn thật dễ thương, cứ như một nàng công chúa bước ra từ đời thực.
Không muốn nhìn thấy chiếc giày thủy tinh tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, tôi khẽ nhắm mắt lại.
Để không bao giờ ôm ấp những hy vọng không biết thân biết phận thêm một lần nào nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
