Mở đầu: Bí mật của 'tớ' - người dễ thương vô đối
"Dễ thương" chính là một thứ ma thuật.
Những bộ váy áo đáng yêu, những món mỹ phẩm xinh xắn. Chỉ cần khoác chúng lên người, mọi bí mật sâu kín bên trong đều sẽ được che lấp, giúp tôi tỏa sáng lấp lánh.
Nếu ghé mắt nhìn vào ô kính trưng bày của các cửa hiệu tại Shibuya 10Q, phản chiếu trên đó là hình bóng một thiếu nữ mang phong cách "kẹo ngọt" bồng bềnh. Cô diện chiếc áo blouse tay bèo thêu hoa tinh xảo, phối cùng chân váy xòe bất đối xứng giúp tôn lên dáng người một cách hoàn hảo.
Khi cô gái ấy mỉm cười, bầu mắt được điểm tô bằng phấn nhũ cùng sắc hồng phớt nhẹ bừng sáng lấp lánh, còn đôi môi thoa lớp son tâm đắc vẽ nên một đường cong căng mọng, quyến rũ.
Ưm, hôm nay mình cũng dễ thương vô địch.
Thỏa mãn với phiên bản "dễ thương" lý tưởng trong gương, tôi rảo bước rời khỏi cửa hàng, bỏ lại sau lưng những dãy quần áo xếp bèo và nơ điệu đà.
Mỗi bước chân, chiếc túi màu xanh bạc hà trên vai lại khẽ đung đưa, mái tóc dài màu trà sữa uốn xoăn nhẹ nhàng nhảy múa. Vạt váy tung bay tựa như một đóa hoa lớn đang kiêu hãnh khoe sắc.
"A, cho... cho mình hỏi..."
Ngay khi tôi vừa dạo quanh Shibuya 10Q xong và chuẩn bị ra về, một giọng nói ngập ngừng bất chợt cất lên, gọi giật lại.
Ngoảnh đầu nhìn, tôi thấy một nữ sinh trong bộ đồng phục học đường. Ẩn sau lớp mái dày che khuất cả tầm nhìn, đôi mắt màu nâu sẫm của cô ấy đang nhìn tôi chằm chằm đầy nhiệt huyết.
"L... Làm ơn hãy biến tớ thành một cô gái dễ thương giống như cậu đi ạ...!"
"Hả?"
Lời thỉnh cầu quá đỗi đường đột khiến thời gian giữa hai chúng tôi như đóng băng trong khoảnh khắc.
Một cô gái dễ thương giống như "cậu", ư. Chuyện đó, chắc chắn là không thể nào.
"...Xin lỗi nha, tớ đang vội chút."
"A, ch... chờ một chút đã... Á á á!"
Định rảo bước rời đi thật nhanh, nhưng từ phía sau, tôi nghe thấy một tiếng la thất thanh nghe rõ là ngớ ngẩn. Vừa quay lại, đập vào mắt tôi là cảnh tượng nữ sinh kia đang vấp ngã sấp mặt, cả người lao thẳng về phía này cùng bàn tay đang duỗi ra đầy tuyệt vọng.
Không thể đỡ cũng chẳng thể tránh, tôi cùng cô gái ấy ngã lăn lóc trên sàn nhà.
"Đau quá..."
Vừa rên rỉ vừa nhỏm người dậy, bỗng nhiên một tiếng soạt vang lên, cảm giác như có thứ gì đó trượt xuống khỏi đầu tôi.
"Hả?"
"Á."
Ánh nhìn của cả hai cùng bị hút chặt vào vật thể màu trà sữa mà cô gái kia đang nắm chặt.
Đó là tóc. Mái tóc giả dài màu be trà sữa óng ả.
Những lọn tóc xoăn bồng bềnh mà tôi đã kỳ công tạo kiểu trước khi ra khỏi nhà, giờ đây nằm rũ rượi như cọng bún thiu trên tay cô gái.
"Aaaaa, đ... đầu..., hói... kìa...!"
Trong cơn hoảng loạn, cô gái vừa ngẩng mặt lên vừa thốt ra những lời cực kỳ thất lễ. Nhưng tôi chẳng còn chút dư dả nào về cả tinh thần lẫn thời gian để mà lảng tránh ánh mắt ấy nữa.
"Ủa, điêu thế, có hói đâu nhỉ... ơ, Hoshimi-kun...?"
Điều may mắn cho cô ấy là người bị cô giật tóc không hề bị hói. Và điều bất hạnh cho tôi là chiếc tóc giả đang đội đã bị giật phăng, khiến bí mật bị bại lộ hoàn toàn.
Rằng "tớ"—một người dễ thương vô địch—thực chất lại che giấu một bí mật động trời: Tôi, Hoshimi Jirou, đang giả gái.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
