Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

570 4869

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

146 3110

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

536 31501

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4239

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1865

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 85

Tập 03 - Chương Mở đầu

"Tại sao anh lại làm cái trò đó hả?!"

Ráng chiều đỏ thẫm nhuộm đẫm cả dãy phòng học.

Cậu thanh niên đeo kính gào lên, tiếng thét vọng khắp hành lang không một bóng người, nhắm thẳng vào bóng lưng nam sinh đang thong dong rảo bước.

Gã học sinh năm ba dừng lại, ngoái đầu nhìn. Hắn nhếch mép cười khinh khỉnh trước cơn thịnh nộ của cậu đàn em năm hai – kẻ mà trong mắt hắn, lúc nào cũng chỉ biết nơm nớp lo sợ.

"Chẳng có lý do gì sất. Tôi chỉ đang tận dụng lũ vô dụng một cách hiệu quả thôi."

Giọng điệu ngạo mạn chói tai ấy như đổ thêm dầu vào lửa.

Cậu thanh niên đeo kính lao tới, túm lấy cổ áo hắn xốc ngược lên.

"Chuyện này... tuyệt đối không thể tha thứ!"

Dù bị túm chặt ngực áo, gã nam sinh vẫn bình thản đến lạ lùng. Hắn đáp trả lạnh tanh:

"Cần ai tha thứ cơ?"

Câu hỏi ngược của hắn khiến cậu thanh niên cứng họng.

Thừa thắng xông lên, hắn tiếp tục dồn ép:

"Là giáo viên sao? Hay người lớn? Thần linh? Con Địa phược linh đó? Hay là... Kasumi?"

"...Chậc."

"Cuộc so tài này đơn giản lắm. Chẳng có cái quy tắc nào rõ ràng kiểu 'kẻ trụ lại cuối cùng sẽ có tất cả' đâu. Vấn đề chỉ là có đoạt được hay không đoạt được bảo vật. Thế nên, việc dừng lại giữa chừng cũng là tự do cá nhân. Thứ duy nhất cần thiết trong cuộc đua này chỉ có một... đó là sự giác ngộ dám vứt bỏ tất cả để thực hiện nguyện vọng của bản thân."

Có lẽ lời hắn nói là đúng.

Nhưng dẫu vậy, 'Câu lạc bộ Mạo hiểm' vẫn được thành lập.

Mọi người đã từng đồng tâm hiệp lực, cùng nhau chinh phục các 'Di tích', đoạt lấy bảo vật, để rồi cùng vỡ òa trong niềm vui sướng.

Khung cảnh ấy đã khắc sâu vào tâm khảm cậu thanh niên.

Nhưng, tất cả chỉ còn là quá khứ. Những mối quan hệ vốn dĩ đã bị trói buộc bởi đủ loại tâm tư riêng, nay mất đi trụ cột khi mùa tốt nghiệp ập đến, và rồi bắt đầu tan rã.

Việc gã nam sinh trước mặt này lên nắm quyền lại càng trở thành chất xúc tác đẩy nhanh sự sụp đổ đó.

Rốt cuộc, sau sự cố lần trước, giờ chỉ còn lại mỗi cậu và hắn.

"Này, tên bốn mắt. Cậu tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana để làm cái gì?"

"Chuyện... chuyện đó là vì..."

Trước câu chất vấn sắc lạnh, cậu thanh niên cúi gằm mặt, không thốt nên lời.

Hắn hất mạnh tay cậu ra.

"Đó chính là bản chất của cậu đấy. Nếu chỉ muốn chơi trò tình đồng chí thân ái thì khuyên cậu hãy học theo mấy tên khác mà rút lui sớm đi. Mà dù cậu không đi, thì tôi cũng sẽ đi."

Bỏ mặc cậu thanh niên đang đứng chết lặng vì kinh ngạc, hắn quay lưng lại, buông lời cuối cùng đầy chán ngắt:

"Rốt cuộc, cái câu lạc bộ thiếu vắng Kasumi này quả nhiên chẳng còn chút giá trị nào. Dù tôi đã từng kỳ vọng ít nhiều, nhưng xem ra cũng chỉ phí hoài thời gian mà thôi."

Thế rồi, cậu thanh niên chỉ biết trân trân nhìn bóng lưng hắn khuất dần nơi cuối hành lang.

Trên dãy hành lang trống trải, chỉ còn lại mỗi cậu thanh niên đeo kính.

Đọng lại trong tim cậu chỉ là nỗi uất nghẹn vì không thể trút hết lòng mình với hắn, cùng cảm giác bất lực đến tột cùng vì chẳng thể làm được gì.

Bất chợt, ánh hoàng hôn chiếu rọi cái bóng cô độc của cậu.

Cậu thanh niên hướng về phía cửa sổ, lẩm bẩm như thể tìm kiếm sự cứu rỗi:

"Chị Kasumi..."

Nhưng vầng thái dương đã chìm khuất sau đường chân trời, bỏ lại cậu đứng lẻ loi trên hành lang nhập nhoạng tối.

Chỉ vỏn vẹn một tháng sau khi nữ sinh sáng lập tốt nghiệp, 'Câu lạc bộ Mạo hiểm' của Trường Cao trung số 3 Đảo Nanae đã một lần phải đóng cửa hạ màn.