Mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
Trans + edit: Yuuki
————————————————————
“Arisa… dù có là sự thật thì nói thẳng ra vẫn làm tớ đau lòng lắm đấy?”
“Mà, sao cậu lại bị đối xử như vậy?” - tôi tò mò hỏi.
“Chắc là Kokoro mới để ý gần đây thôi, chứ thực ra cậu ấy đã bị ghét từ lâu rồi. Kokoro cực kì thân với con trai, lại xuất sắc về ngoại hình lẫn khả năng chơi thể thao làm không ít người ghen tị. Cậu ấy còn không biết cách ứng xử cho hợp lí nữa.”
“Tính tớ vốn thân với con trai, thậm chí còn không có điểm chung nào… với đám con gái. Bởi vậy nên tớ luôn bị tách ra khỏi tập thể lớp từ khi lên cao trung.”
Tớ đoán Tsumugi cũng phải đối diện với tình huống tương tự.
Cơ mà Mizuhara-san trông chẳng có vẻ gì là bận tâm cả. Liệu cô ấy có bí quyết gì đặc biệt không?
“Bạn thuở nhỏ của tớ đang gặp trường hợp giống cậu. Cô ấy sợ đến mức tự cô lập bản thân luôn rồi. Tớ phải làm gì đây? Cậu đã làm gì để vượt qua được nỗi sợ thế?”
Mizuhara-san liếc nhìn Arisa.
“Tớ có Arisa và Shizuku. Chỉ cần hai bạn ấy ở bên tớ là đủ, dù có bị ai ghét cũng chẳng quan trọng. Tớ chỉ biết: họ là những người bạn duy nhất mà tớ có.”
“Tớ và Shizuku không thù ghét Kokoro vì bọn tớ đã hiểu rõ tính cách cậu ấy. Chắc vì giống Kokoro nên tớ mới không có chút ấn tượng xấu nào về Tsumugi.”
“Hiểu rồi. Bạn thuở nhỏ của Tsumugi là tớ và Reo - toàn đực rựa, nên chẳng ai trong số bọn tớ hiểu rõ cậu ấy.”
“Mà nhá, từ khi học khác trường, ngày nào Kokoro cũng gọi tớ và Shizuku để than vãn, kiểu: “Tớ không biết làm cái này, giúp tớ với Shizuku!!””
“Khi không còn được ở bên những người bạn thân nhất, tớ mới nhận ra thế giới nghiệt ngã đến nhường nào. Ngay cả trong câu lạc bộ bơi lội, mọi người đều ghét tớ vì không ai đạt được trình độ như tớ.”
Nhìn Mizuhara-san bật cười, tôi cảm giác như bản thân đã hiểu rõ nguyên nhân Tsumugi bị ghét..
“Onii-san luôn ở bên tớ khi không có Arisa và Shizuku. Anh ấy tốt bụng lắm… Tớ đã cực kì phấn khích dù đã quen ảnh từ nhỏ.”
Đó là toàn bộ câu chuyện. Hẳn là Mizuhara-san đã gặp không ít khó khăn - y như Tsumugi.
Có lẽ anh Shizuru-san cũng hiểu rõ Mizuhara-san là người như thế nào.
Càng dành nhiều thời gian cho nhau, hai người họ lại càng thân thiết hơn… chắc thế.
“Bởi vậy nên tớ đoán Tsumugi cũng nên có bạn trai, bởi khi ấy, cô ấy sẽ không còn gặp rắc rối nữa. Không biết cô ấy thân với ai nhất nhỉ? Cô ấy khá đáng yêu, nên tìm bạn trai sẽ dễ thôi.”
“Nếu là… kiểu bạn thuở nhỏ, thì chắc là tớ...”
“Thế thì hẹn hò với Tsumugi ngay đi! Bảo vệ cô ấy đi!”
“Không, không làm thế được!!!” - Arisa đột nhiên đứng bật dậy, hét lớn.
“Ryoma không được. Không… bao giờ!”
“Tại sao?”
“Tại… tại… cậu…”
Arisa nhìn tôi, rồi lại liếc Mizuhara, khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối.
Nhưng thành thật mà nói, chuyện của Tsumugi nghiêm trọng đến mức chỉ hẹn hò thôi có lẽ vẫn chưa đủ để xử lí triệt để.
Không chỉ vậy, nếu tôi hẹn hò với Tsumugi mà không có lí do thì chẳng phải tôi đang tự mình phá hủy lời thề ngày trước hay sao?
“Tớ đi vệ sinh đã!”
Arisa chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Ờm, tôi nên làm gì đây?
“Yeah!!”
Mizuhara đột nhiên đứng dậy, dịch tới đúng vào vị trí Arisa vừa ngồi, rồi đưa khuôn mặt lại sát tôi.
Thật sự cả đời tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến cảnh một cô gái xinh không kém cạnh Arisa bạo dạn đến “áp sát” mình.
Cái cô này… tính tình y chang Tsumugi luôn mà… Không biết giữ khoảng cách với người khác giới gì hết.
“Shizuki bảo tớ là á… Kogure-chi hiểu rõ cảm xúc của Arisa, đúng hông?”
“Ờm… Arisa chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó, nên có chắc cô ấy không thích tớ đâu.”
“Cậu lầm to rồi!! Tớ chưa thấy Arisa hành xử như vừa nãy bao giờ luôn. Chắc chắn là Arisa phải cực kì thích Kogure-chi!”
“Thôi dừng lại đi. Tớ chẳng mấy khi được người khác yêu quý đâu…..”
“Kogure-chi y hệt Shizuku nhỉ? Mỗi lần tớ hỏi về người bạn trai cực-kì-đẹp-trai của cậu ấy, Shizuku cũng ngượng giống hệt cậu.”
Nhắc mới nhớ, Reo đã bị Otsuki-san làm cho mê muội rồi.
Tôi hiểu được phần nào niềm hạnh phúc cũng như ngượng ngùng của Otsuki-san…
Ừ thì không phủ nhận là ngay lúc này đây, lòng tôi cũng chan chứa những cảm xúc tương tự - hạnh phúc, nhưng… ngại chết đi được.
“Lúc mới hẹn hò với onii-chan, tớ thấy tội lỗi với Shizuku lắm. Tớ không muốn hai đứa vì chuyện này mà xa cách. Rồi tớ kéo cả Arisa vào rắc rối… Chắc mọi lỗi lầm đều nằm ở tớ rồi.”
“Mizuhara-san...”
“Nhưng dù có vậy, tình yêu tớ dành cho onii-chan mãi mãi là thật. Rồi khi nghe tin Shizuku đã tìm được nửa còn lại của cuộc đời, cảm xúc trong lòng tớ cứ như vỡ òa ấy~. Vậy nên, giờ tớ cũng muốn Arisa được hạnh phúc nữa.”
“Đù, bất ngờ ghê. Lâu nay tớ cứ nghĩ cậu là người chỉ làm những việc mình thích cơ, nhưng có vẻ như cậu cực kì quý Otsuki-san và Arisa nhể?”
“Đúng thế. Quan trọng hơn, cậu biết đó, tớ vốn không phải tuýp người mạnh mẽ. Tớ có thể rơi vào tuyệt vọng bất cứ lúc nào, sợ bị người khác ghét. Vậy, không phải tớ giống hệt cô bạn của cậu sao? Cậu có nghĩ phải là những người con gái sở hữu tinh thần thép mới dám theo đuổi mong muốn của bản thân không?”
Có lẽ vậy.
Tôi đã đinh ninh rằng Tsumugi rất mạnh mẽ, nhưng sẽ ra sao nếu… sự thật không phải vậy?
Arisa và Reo chẳng bao giờ nao núng khi đối diện với những kẻ có thù oán với mình, thậm chí còn sẵn sàng đáp trả.
Tôi và Otsuki-san thì không có điểm gì quá đặc biệt, nhưng khi cần, bọn tôi vẫn luôn có thể “xông pha” vào chiến trận.
Mizuhara-san sở hữu vẻ ngoài rất cá tính, nhưng… tâm hồn lại mong manh như thủy tinh.
“Vậy tớ nên làm gì để giúp Tsumugi trở lại như trước đây?”
Mizuhara-san khẽ gật đầu rồi bật cười.
“Cái tính rụt rè của Tsumugi thì không chữa được. Còn nếu tìm cách “đàm phán” với kẻ thù của Tsumugi thì kiểu gì cũng bị ghét. Giải pháp tốt nhất là hãy cứ là chính mình.”
“Là chính mình… ư?”
“Tớ chắc chắn rằng cô ấy đã sở hữu hai người bạn thuở nhỏ quý giá là Kogure-chi và bạn trai của Shizuku. Cô ấy còn được cả Arisa lẫn Shizuku giúp đỡ, nên theo tớ tất cả những gì chúng ta cần phải làm là giúp Tsumugi nhận ra: cô ấy không đơn độc.”
Ra vậy. Mizuhara-san nói đúng.
Tsumugi cho rằng cô đang lẻ loi một mình, cộng thêm mười năm không được gặp nhau nữa nên mới phải cô lập bản thân.
Tôi có thể làm gì đây…?
Tôi biết mình phải làm gì rồi.
“Cảm ơn nhiều nhé, Mizuhara-san.”
“Có gì đâu. Mà cậu hơi cứng nhắc quá đó Kogure-chi. Nào, ngại gì nữa, không phải dùng kính ngữ kính nghiếc đâu. Gọi tớ là Kokoro cũng được nè!”
Tấn công dữ dội vậy ní?
Đó, vì thường xuyên có hành động không-cần-thiết với con trai nên Mizuhara-san bị ghét là phải.
Tôi đoán từ nhỏ, tính cách ấy đã tồn tại trong cô gái này rồi.
Khi tôi đang chìm trong suy tư thì… Arisa vì không chịu được nữa bèn bực bội bước đến cạnh tôi.
“Thân nhau nhanh nhể? Đang nói hai cậu đấy.”
“Đúng đóa~ Ryoma-chi!”
Cô ấy gọi tôi bằng tên luôn!!
“Cậu làm gì lúc tớ đi thế?! Thật luôn hả, Kokoro…”
“Đã ai làm gì đâu~ Chẳng qua Ryoma-chi lạnh lùng quá nên tớ muốn trò chuyện thoải mái hơn, kiểu như gọi tớ là Kokoro nè!”
“Không!” - Arisa cắt ngang lời cô bạn thuở nhỏ.
“Đã bảo là cậu chỉ được bỏ kính ngữ với tớ thôi mà Ryoma! Cậu luôn phải nói năng lịch sự, gọi người khác bằng họ, nhớ chưa?”
“Ừm. Xin lỗi nhé.”
“Giờ tớ mới biết tsundere có thể hoá thành yandere khi bị con đĩ tình yêu quật.”
Nhìn ánh mắt sắc như muốn “xiên nhau” của Arisa thì tôi nào dám cãi lại cơ chứ.
Nhưng quan trọng hơn, khi về tới nhà, tôi phải chuẩn bị sớm nhất có thể.
Đây là cách tốt nhất để chữa lành vết thương trong tim Tsumugi.
