Khi mà tôi đang tư vấn tình cảm cho cậu bạn thân, bỗng dưng cô gái nổi tiếng nhất trường trở nên thân thiết với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel: Chương 49 - 104 <<ĐANG TIẾN HÀNH>> - Chương 87: Bạn thuở nhỏ của tôi(2)

Trans + edit: Yuuki

————————————————————

<<Góc nhìn của Tsumugi>>

Ngày xưa…

Ryoma đã chọn phe Reo.

Tôi đã giận dỗi, giấu kín kế hoạch chuyển nhà đến những giây cuối cùng.

Nhưng ngày hôm nay, niềm hạnh phúc mãnh liệt đã lấp kín khoảng trống trong trái tim tôi.

Ryoma đã chọn tôi.

“Oi!! Ryoma, sao mày nỡ phản bội tao??” - Reo hỏi bằng giọng buồn bã, xen lẫn giận dữ.

“Mày phản bội tao trước mà. Lần trước bị Otsuki-san “tra tấn”, tao đã khóc hết nước mắt mà mày đâu có chịu cứu.”

“Cái đó… chịu thôi!! Ryoma, nghe này! Tao đã quyết định sẽ mãi mãi ủng hộ Shizuku rồi. Nhưng dù có vậy, mày vẫn rất quan trọng với tao, vẫn là bạn thân của tao. Vậy nên…”

Ra là thế. Không thể tin được… Reo đã bỏ Ryoma.

Reo cười nhẹ.

“Là số hai cũng được mà, nhường số một cho Shizuku đi?”

“Đ*o! Mày có bị ngu không thế?”

“Biết ngay mà!”

Reo giật nảy mình như thể bị tổn thương bởi giọng nói của Ryoma.

“Chậc, Ryoma đã chọn theo cô rồi, tôi bỏ cuộc. Nhưng mà Tsumugi, nghe đây!”

Reo chỉ thẳng vào tôi.

“Lần sau tôi sẽ thay đổi cục diện trận đấu. Giờ thì tạm biệt.”

Reo vẫy tay, chầm chậm bước đi.

Thấy tôi còn ngồi bệt dưới đất, Ryoma bèn xoè tay ra, định đỡ tôi dậy.

“Cậu ổn không? Má, Reo đánh cậu te tua kìa….”

“Kể ra thằng đó cũng khá tốt tính. Cậu ấy không đánh vào mặt mình lần nào, trong khi mình cứ chăm chăm đánh vào mặt cậu ấy.”

“Thế á?”

“Nhưng mà cay quá!!”

Reo đã nương tay mà vẫn đủ sức đánh bại tôi. Tất cả đều khiến tôi cực kì khó chịu.

Ah, tôi vẫn còn cảm thấy rất hối hận…. Vì đã quên đi con người thật của mình… suốt một thời gian dài.

Tôi nắm lấy tay Ryoma, đứng dậy.

“Tất cả đều thật đáng ghét!! Không chỉ Reo thôi, mà là tất cả! Ryoma ơi…. mình được phép là chính mình, đúng không?”

“Ừ. Hãy là “Tsumugi”. Cậu không phải kìm nén bản thân nữa đâu.”

“Đúng!!”

Tôi đã quên đi bản thân trước áp lực từ mọi người xung quanh.

Nhưng Ryoma và mọi người đã giúp tôi nhận ra giá trị của chính mình.

Cớ sao tôi phải nằm im chịu đựng sự sỉ nhục của người khác?

Ngay từ đầu, tôi đâu có tội tình gì?

Hãy là chính mình!

Tôi đã lấy lại được bình tĩnh.

À, trước hết phải làm rõ vụ này đã…

“Cậu cố tình dàn xếp để Reo và mình đánh nhau, đúng không?”

“Oh, cậu để ý ư?”

“Sao lại không nhỉ?”

Cũng thường thôi, bởi tôi đã là học sinh cao trung rồi.

Hẳn là hai cậu ấy lo cho tôi lắm. Cơ mà Reo vẫn hãm l*n như ngày nào.

“Tớ nghĩ chỉ an ủi thôi vẫn là chưa đủ. Cả Arisa cũng bất lực luôn. Người duy nhất có thể đem Tsumugi của quá khứ trở lại chính là Reo - “kẻ thù” của cậu. Bởi vậy, tớ đã nhờ Reo hành động trẻ con như ngày xưa, cốt là để cậu được thoải mái là chính mình.”

“....Cậu hiểu mình quá, Ryoma….”

“Đương nhiên. Tớ là bạn thuở nhỏ của Tsumugi mà.”

Nhìn Ryoma mỉm cười hạnh phúc, lòng tôi bỗng được lấp kín bởi cảm xúc sung sướng tột cùng.

Phải, tất cả những gì tôi ước ao từ thuở thơ bé đã hiện hữu ngay trước mắt.

Linh hồn tôi như được trả lại tự do. Lập tức, tôi vô thức nói ra cảm xúc của bản thân.

“Cảm ơn vì đã luôn ở bên mình. Yêu cậu nhiều, Ryoma~!”

“Ừm… hở?!!! C-Cái—”

“Hừm hứm, sảng khoái ghê. Giờ mình đói rồi. Ryoma nè, về cùng mình nấu cơm đi, nấu cho cả Hiyori-chan nữa.”

Có vẻ như cuối cùng, tôi đã nhận ra tình yêu mình dành cho Ryoma từ khi còn bé.

…Tôi nhẹ nhàng bước tới, ôm lấy cánh tay người tôi yêu nhất trần đời.

“Bị Reo đánh làm mình mệt lắm rồi. Đỡ mình về nhà đi~”

“Haa…. hiểu rồi. Nhưng… ngực cậu đang chạm vào… tớ đó.”

“Nè, mình muốn chụp ảnh đôi với Ryoma quá. Ah, chụp xong thì gửi Arisa-chan nhé?”

“Đừng, Arisa mà biết là loạn hết cả lên đấy.”

Sự lo lắng hiện rõ trên nét mặt Ryoma…. Thôi, không gửi nữa.

Nhờ ơn hai người bạn thuở nhỏ, tôi đã được là chính mình.

…. Giờ tôi phải làm gì đây?

Có một việc tôi nhất định phải làm…. Đúng thế, tôi biết mình phải làm gì rồi.

◇◇◇

Kết thúc những ngày cuối tuần, tôi lại cắp sách đến trường.

Gặp lại Arisa và Shizuku, tôi cảm ơn họ vì đã lo lắng cho tôi, và bô bô cả vụ… bị Reo đấm nữa, khiến cậu ta mặt cắt không còn giọt máu.

Tại chỗ bị Reo đấm giờ thâm tím vào rồi!!

Xa trường, xa lớp một thời gian dài, có nhiều thứ đã thay đổi, nhưng có những thứ vẫn chẳng chuyển biến.

Phải, tin đồn về tôi vẫn còn đó.

Như một lẽ hiển nhiên, hôm nay tôi lại tiếp tục bị một nhóm các bạn nữ lớp gây rối.

Nhưng tôi sẽ tự đứng vững trên đôi chân của mình.