Chương 90: Vui chơi tại hồ bơi(1)
Không phải do tui lười dịch nên mấy hôm nay không đăng chap đâu<(“).
Tất cả là tại… pjsk hay quá thôi<(“)
Trans+edit: Yuuki
—————————————————————
Sau ngày hôm ấy, những tin đồn ác ý về Tsumugi đã bị xử lí triệt để, đem cuộc sống yên bình trở lại.
Cô nàng trở lại dáng vẻ ngày xưa, nghe nói còn thân thiết hơn với Arisa - dù có thể họ vẫn cãi vã khi tôi không ở bên.
Tin vui nè: Tsumugi vừa được mời vào đội cổ vũ đó. Bất ngờ chưa!
Cuối cùng cô cũng có thể cháy với đam mê, tận hưởng niềm vui bằng những cảm xúc chân thực nhất.
Từ khi vào đội, Tsumugi đã luyện tập chăm chỉ lắm. Có thể nói, với Tsumugi, mỗi buổi tập là một niềm vui. Cô tỏa sáng, mỉm cười, nỗ lực đem lại màn trình diễn tuyệt vời nhất.
Thế rồi…
“Ryoma nè, nhìn đi!!”
Hiện đang là giữa giờ ra chơi. Tsumugi đột nhiên xuất hiện bên bàn tôi, ngoe nguẩy đôi bàn tay.
Chà, da tay trắng, đẹp thí.
Thẩn thơ ngắm nhìn về làn da trắng sứ ấy, đôi mắt tôi chợt dừng lại ở những chiếc móng tay giả lấp lánh.
“Eri-chan và Marie-chan làm cho mình đóa!! Không tệ nha!”
Ra là “tác phẩm nghệ thuật” của hai gal trong nhóm Arisa.
Trước đây, Tsumugi gần như chẳng bao giờ tiếp xúc với họ, nhưng giờ thì khác rồi. Họ trò chuyện chẳng khác nào bạn thân luôn.
Theo thông tin từ Arisa, tôi đoán rằng hai bạn ấy khá tốt bụng. Cơ mà tôi chẳng có lí do gì để bắt chuyện với họ, nên từ đầu năm đến giờ vẫn chưa chào hai bạn ấy lần nào tử tế.
“Tuy không thể đeo móng giả khi cổ vũ, nhưng mà nhìn mấy cái móng này thôi cũng đủ để cảm thấy sướng cả con người rồi~~!!”
“Vui quá ha, Tsumugi nhỉ?”
“Mình đang hạnh phúc lắm đó! Tất cả là nhờ có Ryoma và Arisa-chan, phải hông?”
Thật tuyệt khi thấy Tsumugi tươi cười như xưa.
Ê khoan…
Vì một lí do nào đó mà quần áo Tsumugi hở hang hơn trước rất nhiều.
Váy đồng phục thì ngắn đi, yếm thì bị tháo ra, nên ai ai cũng dán chặt mắt vào cô…
Biết là Tsumugi vốn năng động, nhưng trước giờ cô luôn ăn mặc rất gọn gàng và lịch thiệp chứ không màu mè thế này.
Bất ngờ chưa dừng lại ở đó…
“Đi nào Tsumugi.”
“Ừm! Gặp lại sau nha Ryoma!”
Đùa hả trời? Bạn thuở nhỏ của tôi thành gal luôn rồi?
Chả biết mấy hôm nữa mái tóc đen kia có bị nhuộm nốt không, cơ mà trông Tsumugi đang rất hạnh phúc nên thôi, kệ đi.
Miễn sao cô ấy vui là được.
◇◇◇
Tối hôm đó, tôi đã dành khá nhiều thời gian dọp dẹp nhà cửa nên nửa đêm mới vắt chân lên giường ngủ được.
“Hiyori có nhiều bạn ở trường mẫu giáo lắm. Hôm nọ em ấy còn đưa bạn về nhà chơi cơ. Đứa nào đứa nấy cũng đều mê đồ ngọt tớ làm hết.”
“Thì đồ ngọt của cậu ngon mà.”
“Nhưng ăn nhiều quá là sâu răng đó.”
“Eh~ không sao đâu.”
Gần đây, hầu như ngày nào tôi và Arisa cũng gọi điện cho nhau trước khi ngủ.
Sau biến cố của Tsumugi, dường như tình bạn giữa hai đứa đã khăng khít hơn trước nhiều.
Từ nãy, tôi đã tranh thủ vừa làm vừa gọi nên tính đến giờ cũng đã khá lâu rồi. Tuy vậy tôi vẫn chưa muốn đi ngủ….
“....”
“Sao thế Ryoma?”
“Nhắc bao lần rồi… cậu biết đấy…”
“Đấy là lí do mắt cậu đảo liên tục nãy giờ hả?”
“Ờ! Nhưng không cần phải nói thẳng ra đâu.”
Trước kia bọn tôi chỉ tán nhảm thôi, nhưng mấy na Arisa nổi hứng muốn nhìn mặt, thành ra bọn tôi lại chuyển sang gọi video.
Hai đứa ai cũng đang mặc đồ ngủ hết rồi, lại còn đang là mùa hè nữa nên…
Ờm, sao nhỉ, nói cách khác, Arisa đang gọi điện trong khi mặc thường phục. Nữ sinh đẹp nhất trường đang để lộ “vườn trái cấm” trước mắt, làm sao mà tôi bình tĩnh nổi cơ chứ?
Khổ nỗi, tôi đã nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần rồi mà Arisa vẫn không chịu sửa.
“Ehhh. Chịu thôi, nóng quá mà. Tớ không nghĩ Ryoma có thể hiểu được đâu, chứ ngực bự phiền lắm. Ngay cả Tsumugi cũng ước có ngực nhỏ hơn kìa.”
Dù chưa bằng Arisa, cỡ ngực của Tsumugi vẫn thuộc dạng to.
“Thế nên tớ mới phải ăn mặc thế này cho thoáng mát, chứ để nóng mà phát ban là dở đó! Nên là, nhìn nè, nè…”
Arisa cựa quậy. Bầu ngực đầy đặn cũng lắc lư theo.
Muốn quay video và chụp ảnh quá đi!!
Cơ mà tôi nghĩ trên thế giới này chả ai dám làm thế đâu.
“Lộ hết đồ lót kìa…”
“.... sao đâu. Tớ mặc cho Ryoma xem mà.” - Arisa nói nhỏ giọng để tránh tôi nghe thấy.
Đừng có khinh thường đôi tai “thính hơn chó” của tôi nhá.
Tuy vậy, tôi sẽ giả bộ như không biết gì hết…
Ô, tuyệt chưa kìa…. màu hồng…
Không, không được nhìn nữa.
Tôi đổi chủ đề, quyết tâm vượt qua cám dỗ.
“Mà bọn mình sắp được đi bể bơi rồi ha? Ah~ hóng vãi.”
“Đổi chủ đề nhanh dữ. Mà, ừm, tớ cúng ngóng lắm. Hôm đó được đi chơi với Hiyori-chan, cậu, Shizuku và Tsumugi…”
“Cả Reo nữa. Tớ có phải thằng đực rựa duy nhất trong nhóm đâu.”
Arisa và Reo vẫn hằn học nhau như hồi mới gặp.
“Ổn mà.”
“Eh?”
“Tớ chỉ cần mình Ryoma thôi. Người khác giới duy nhất mà tớ muốn làm bạn là Ryoma.”
Cái sức công phá khủng khiếp gì đây?
Cảm xúc trong lòng tôi rơi vào tình trạng hỗn loạn: hạnh phúc có, xấu hổ có, lẫn thêm nhiều cảm xúc khác nữa.
Dẫu vậy, tôi lại chẳng thấy khó chịu chút nào, thậm chí còn rất vui khi được nghe được những lời đó của Arisa.
“Anh Shizuru mà biết được thì ảnh sẽ buồn lắm đó.”
“Shizuru là anh trai tớ mà, không sao đâu. Gia đình là chuyện khác. Mà một ngày trước hôm đi chơi, cậu nên qua chỗ tớ ở đi… Đưa cả Hiyori-chan cùng nữa. Tớ muốn thức muộn để nói chuyện á.”
“.....Ừ. Hôm đó tớ sẽ chuẩn bị bữa sáng thật thịnh soạn nhé?”
“Yay! Hứa rồi đó!”
Ô, mới đó mà đã muộn vậy rồi sao?
Phải tắt điện thoại thôi, không là hai đứa sẽ thức đến sáng mất.
Tôi và Arisa thân nhau như những người bạn thuở nhỏ, trò chuyện cùng nhau cả ngày cũng không chán.
Chắc tại… Arisa cứ giống giống Reo ấy. Khả năng cô ấy cũng thấy tôi không khác Otsuki-san là bao.
Dù mới quen nhau, mối quan hệ giữa hai đứa lại khẳng khít như thể đã được bồi đắp suốt mười năm qua.
Không chỉ thế…
Càng trò chuyện với Arisa, tôi lại càng thấy cô ấy… cuốn hút.
Bỏ qua ngoại hình xinh xắn không ai sánh bằng, vẻ đẹp tâm hồn của cô cũng khiến tôi cực kì ấn tượng…
“Ryoma… Ryoma!!”
“H-H-H-Hả?!”
“Cậu bị sao thế? Sao cứ nhìn chằm chằm vào tớ… Không được.”
“Eh?”
Arisa giật mình thon thót, vội vàng lấy tay che ngực.
“Không được nhìn kiểu đó.”
“C-Cậu hiểu lầm rồi!...”
Ê, ngẫm lại thì tôi cũng vừa nghĩ về hai trái đào đó thôi.
“Thế cậu vừa bị sao?”
“Nghe tớ nói nè. Hôm đi bể bơi ấy… cậu định mặc gì?”
“Mặc à… Chắc là đồ bơi.. Umm….”
Nói thật, Arisa mặc gì cũng sẽ đẹp, thế nên tôi mới đang mong chờ một bộ quần áo đủ sức tôn lên vẻ gợi cảm của cô.
“Nhưng cậu không có quyền chọn đâu, vì tớ mua xong rồi.”
Èo, chán thế… Mà kệ đi, cô ấy mặc gì chả đẹp.
“Tớ hiểu cậu đang nghĩ gì đó Ryoma~”
“Đừng có đọc suy nghĩ người ta nữa coi…”
“Tớ đã mua một bộ mà con trai sẽ rất thích… Á… tớ mặc bộ đó vì được Shizuku và Tsumugi gợi ý thôi! Đừng có hiểu lầm.”
“Biết rồi má!”
Nhưng nếu thế thì không phải cô ấy chọn đồ cho tôi xem sao.
Nghĩ đến đây, gò má tôi chợt đỏ ửng. Không, nhất định là hiểu lầm rồi!
“Tớ chỉ muốn hỏi cậu về quần áo mặc lúc di chuyển tới hồ bơi thôi. Thường thì tớ là người quyết định hết, nhưng thi thoảng thì xin ý kiến của người khác cũng không tệ, ha?”
“Tóm lại là cậu muốn tớ đề xuất và bộ chứ gì?”
“Nói không với quần áo dài tay nhá! Với cả, cấm có được chọn mấy bộ xấu hổ… cơ mà nếu cậu thực sự muốn, tớ có thể cân nhắc.”
“Buồn ngủ nên suy nghĩ của cậu có vấn đề hả. Mà… chọn quần áo cho cậu à…”
Không chỉ đồ bơi thôi đâu, Arisa mặc bộ nào cũng đẹp hết.
Cơ mà cô ấy hay chọn những bộ tôn lên vẻ ngoại hình hoàn hảo của bản thân, một phần là do ảnh hưởng của các gal trong lớp.
Hôm đi chơi ở công viên giải trí, cô ấy đã chọn bộ quần áo mà người bình thường sẽ chẳng bao giờ dám mặc.
Hẳn là cô chỉ mặc váy khi ở trường thôi.
Nếu vậy, tôi nghĩ lựa chọn này là phù hợp nhất…
“Thế chọn bộ gọn gàng, tươm tất như tiểu thư được không Arisa?”
“G-Gọn gàng, tươm tất á?”
“Đúng thế. Hiyori đã khen cậu xinh như công chúa lúc mới gặp còn gì. Không làm công chúa được thì làm tiểu thư cũng ổn mà. Chắc là tiểu thư váy dài… khá ổn đấy, nhỉ?”
“Hmmm, váy dài, tươm tất, kiểu tiểu thư. Hóa ra đó là gu của cậu.”
“Đừng có vội vàng kết luận vậy chứ!”
Sao tự dưng cô ấy lại nghĩ sang hướng đó thế?
Quan trọng hơn, sẽ ra sao nếu Arisa - người sở hữu mái tóc vàng tuyệt đẹp - mặc bộ quần áo đó? Tò mò vãi.
“Hmmm.”
Arisa lăn quanh giường, tay lăm lăm chiếc điện thoại.
Vì là giường đôi nên cô có đủ chỗ mà tha hồ lăn lộn. Tự dưng tôi thấy mình không khác gì đám cặn bã cứ tia bộ ngực núng nính của cô.
Nhưng một phần cũng là do Arisa không biết phòng vệ, nhỉ?
“Được rồi, tớ sẽ cân nhắc.”
“Ừm. Tớ nóng lòng muốn được xem lắm đó.”
“... Ryoma, cậu thích quần áo kiểu đó thật hả?”
Arisa đột nhiên hỏi. Tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều, lập tức đáp lại:
“Tớ không có gu thời trang nhất định đâu. Nói thật, tớ thấy quan trọng nhất là ai là người mặc bộ quần áo đó. Arisa, cậu rất xinh, phù hợp với mọi loại quần áo. Bởi vậy, không phải là tớ thích phong cách thời trang đó mà là thích ngắm Arisa trong bộ quần áo theo phong cách tớ chọn.”
“Fueh!!”
Y hệt như otaku, cứ hễ động đến chủ đề tôi thích là tôi lại nói liên mồm. Chả hiểu sao mặt Arisa đỏ ửng như cà chua luôn rồi.
Giờ đây, tâm trí tôi chẳng buồn thắc mắc tại sao Arisa cứ ôm chặt lấy cái điện thoại nữa, thay vào đó là dán chặt mắt vào ngực cô, vào rãnh sâu ở giữa - nơi chỉ được “hình thành” khi bị cánh tay ép vào.
“Tớ sẽ cố gắng hết sức, sẽ cố gắng hết sức để hóa thân thành tiểu thư mà Ryoma thích! N-Ngủ ngon!”
“Bye!”
Cuộc gọi kết thúc.
Chán ghê. Đang ngắm ngực thì cuộc gọi kết thúc mất rồi.
Tôi thở dài, đặt điện thoại lên giường.
Đột nhiên, điện thoại rung lên, kèm theo tiếng chuông.
“Gì thế?”
Là một tin nhắn Line từ Otsuki-san.
“Kogure-kun, giờ tớ mới biết gu của cậu là tiểu thư đó.”
Sao chưa gì Otsuki-san đã biết rồi?!
Chắc chắn là do Arisa vừagọi cho Otsuki-san mà.
“.....”
Ờm, đồng ý là Otsuki-san biết cũng được, nhưng tình huống vừa rồi vẫn khiến bụng tôi quặn lên đau nhói.
Tôi cứ có cảm giác Otsuki-san đang cố gắng đè bẹp tôi trong mọi phương diện, khiến tôi nôn nao muốn tìm cách trả đũa.
Trong lúc nghịch điện thoại, tôi chợt nảy ra ý định gọi cậu bạn thân.
“Ô, xin lỗi nhé, tao gọi vào lúc muộn quá. Mà mày chưa ngủ à? Ê, rep đê, Reo?”
Người ở đầu dây bên kia không ai khác ngoài Reo.
“Mày biết đó, mấy bữa nữa là đi bơi rồi. Tao nghĩ là mày nên bảo Otsuki-san ăn mặc theo phong cách mà mày thích, ừ, mai rồi bảo cũng được. Eh? Yên tâm, nghe tao. Otsuki-san là kiểu người sẽ nghe theo bất cứ điều gì mày nói, kể cả thể loại mà cô ấy chẳng bao giờ dám mặc. Xin mày đó!”
Nhờ vả xong xuôi, tôi bèn cúp máy.
Sắp có trò vui rồi đây.
Gặp Otsuki-san trong bộ quần áo mà Reo thích… Chắc tôi cười bò ra quá. Trêu thì hài phải biết.
Thoắt một cái, ngày mà sáu đứa bọn tôi cùng đi bơi đã đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
