Khi mà tôi đang tư vấn tình cảm cho cậu bạn thân, bỗng dưng cô gái nổi tiếng nhất trường trở nên thân thiết với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel: Chương 49 - 104 <<ĐANG TIẾN HÀNH>> - Chương 79: Khoảng cách

Trans + edit: Yuuki

———————————————————“Thân nhau như này là bình thường mà, đúng hôngg, Ryoma?”

“Hể?”

“Ý là, bọn mình bao giờ chả dính chặt lấy nhau, rồi hôn hít say đắm nữa~”

“Làm gì đến mức đó!!”

“Arisa-chan, cậu cũng nên thử đi. Kiểu… ôm nè!!”

“B-Bảo làm mà làm được à?! Vậy thì, Tsumugi, cậu ôm Ryoma được không?”

“Fuee? Dễ như ăn kẹo! Tại… lúc còn nhỏ, mình sợ bóng tối khi ngủ lắm, nên toàn ôm nhau ngủ cho ngon thôi.”

“Tớ không nghĩ nhắc lại chuyện lúc còn nhỏ là hay đâu. Dừng lại đi, nhé?” - tôi nói.

“Hmmmm—”

Người Arisa run bần bật vì câu nói thản nhiên vừa rồi của Tsumugi!

Dù có là bạn thuở nhỏ, tôi vẫn chẳng dám ôm Tsumugi.

“Vậy ôm Ryoma cho tớ xem ngày bây giờ nào!”

“Cậu nói cái quái gì thế?!”

Tsumugi không chút do dự xoay người, ôm chặt lấy tôi.

Làm luôn sao… Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Tsumugi đã bám chặt lấy người mất rồi.

“Gyuu!!~~~~”

Cô bạn thuở nhỏ ôm tôi không chút ngại ngùng.

Phải chăng với Tsumugi, bọn tôi vẫn chỉ là những đứa trẻ năm tuổi?

Tôi chẳng mấy khi được ôm ấp.

Mà, nhớ lại thì ngày xưa Tsumugi ôm tôi nhiều lắm luôn ý. Hồi đó cô ấy lúc nào cũng muốn được khen và thưởng nữa.

Tôi còn nhớ lần Tsumugi chạy thi với Reo. Cô nàng giành chiến thắng “vang dội”, ôm chặt tôi không biết bao nhiêu lần, còn tôi thì xoa đầu để “thưởng” cho cô ấy.

Bây giờ cũng thế, tôi lại theo thói quen xoa mái tóc đen tuyệt đẹp của Tsumugi.

“... người cậu khác xưa quá Ryoma. Ngày trước người cậu êm lắm cơ mà.”

“Thì cậu biết đó, tớ có thể dục chút cho khỏe.”

“......”

“Tsumugi?”

“......”

Tsumugi im lặng, chẳng nói chẳng rằng.

Tình cảnh này khiến tôi cảm thấy khá khó xử, muốn bắt chuyện còn khó.

Không lẽ người tôi cứng quá hay sao?

Tsumugi đã khác xưa, xinh đẹp và đáng yêu hơn rất nhiều.

Có lẽ, nếu giờ tôi cũng ôm cô bạn thuở nhỏ này, cảm xúc kì lạ ấy sẽ tuôn trào khỏi lồng ngực...

Hửm? Sao ngực tôi cứ có cảm giác như bị thứ gì đó cọ vào vậy…?

“Tsumugi này…”

“Hiya!!”

Phản ứng của Tsumugi làm tôi giật bắn mình vì bất ngờ. Khuôn mặt cô nàng đỏ ửng như cà chua chín, ngượng ngùng nói:

“Ưm…. ưmmm~~~, Ryoma cậu… nam tính hơn mình tưởng…”

“Đương nhiên. Nhưng không rắn chắc như Reo đâu,”

“Mình bắt đầu thấy… ngại quá… Đ-Đúng rồi giờ mình có việc gấp phải làm!”

Nói rồi, Tsumugi vội vàng chạy đi, bỏ tôi và Arisa ở lại.

Cái quái gì vừa xảy ra thế?

“Hình như tớ vừa vô tình đánh thức sư tử rồi…” - Arisa nói.

“Ý cậu là sao?”

“Đừng có thiếu tinh tế vậy chứ.”

“Eehhh?”

“Quan trọng hơn… muuu”

Hiện quanh tôi chẳng có ai ngoài Arisa. Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi.

Tâm trí tôi giờ đang hết sức hỗn loạn, vừa sợ bản thân đã khiến Arisa khó chịu, vừa cảm thấy thích thú trước vẻ đẹp cuốn hút của cô ấy.

“Trông cậu cực kì hạnh phúc khi được Tsumugi ôm, đã thế còn xoa đầu Tsumugi nữa.”

“Không phải thế…”

Làm gì có chuyện con người ta cảm thấy khó chịu khi được bạn bè ôm, đúng không? Đúng thế, không bao giờ có chuyện đó.

Ơ, thế cảm giác đó là gì? Hình như tôi có xoa đầu Tsumugi thật...

Tôi làm vậy có lẽ là bởi dù Tsumugi rất xinh xắn, tôi vẫn chỉ coi cô ấy như một người bạn thuở nhỏ không hơn không kém.

“Thật tuyệt khi Ryoma có nhiều người để ôm ha?”

Giọng Arisa có pha lẫn mỉa mai, nhưng sâu bên trong lại chứa chút gì đó hụt hẫng.

Cô bảo “có rất nhiều người”, nhưng thực tế chỉ có Tsumugi và Hiyori là muốn ôm tôi… ừ thì, không tính con trai.

Nếu vậy, hẳn là còn một người nữa cũng muốn được ôm.

“Thế Arisa có thể trở thành người tiếp theo ôm tớ không nhỉ?”

“Hee?”

Đôi mắt màu ngọc lục bảo của Arisa chớp chớp, bối rối. Cô chết chân tại chỗ.

Thời gian cứ như trôi chậm lại, khiến tôi không khỏi sốt ruột, sợ rằng mình vừa khiến Arisa khó chịu.

Trong khi đầu óc Arisa quay cuồng, phân vân không biết nên làm gì, khuôn mặt cô ấy đột nhiên ửng đỏ, nóng ran.

“Còn lâu tớ mới ôm nhá!”

Cũng đúng thôi. Hôm trước cô ấy vừa mới từ chối hôn còn gì.

Trời ơi, tại sao tôi lại có thể nói ra một câu kinh tởm đến vậy cơ chứ?

Hẳn là Arisa ghét tôi rồi. Biết ngay là Otsuki-san đoán bừa về cảm xúc Arisa dành cho tôi mà!!

“Nhưng!”

Tôi đang định xin lỗi thì Arisa lên tiếng:

“Nếu Ryoma muốn, cậu có thể đến ôm tớ….”

Cô gái xinh đẹp nhất trường e thẹn đáp, trông đáng yêu, yếu đuối đến mức tôi phải chết lặng.

Ý Arisa là cô ấy vừa vô tình mở “cánh cửa” cho Tsumugi tiếp cận Ryoma Ryoma xoa đầu Tsumugi theo thói quen