Khi mà tôi đang tư vấn tình cảm cho cậu bạn thân, bỗng dưng cô gái nổi tiếng nhất trường trở nên thân thiết với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel: Chương 49 - 104 <<ĐANG TIẾN HÀNH>> - Chương 78: Tin đồn về Tsumugi

Chương này sẽ được edit lại sau, chứ hôm nay bận quáT_T

Trans + edit: Yuuki

————————————————————

Chỉ cần đi bộ dưới ánh mặt trời thôi cũng đủ để quần áo ướt mồ hôi rồi.

Phải đấy, hè đã tới.

Tôi đủ khả năng để cân bằng việc học và hoạt động câu lạc bộ nên không gặp nhiều áp lực, còn mối quan hệ với Arisa thì vẫn thân thiết như mọi khi.

Tin tốt là gần đây, tôi chẳng còn cảm thấy bồn chồn khi ở riêng với Arisa nữa.

Còn “cặp đôi ngốc nghếch” Otsuki-san và

Reo thì vẫn “phát cẩu lương” như ngày nào.

Giờ, người duy nhất khiến tôi phải bận tâm không ai khác ngoài Tsumugi…

“Làm ơn đấy, Hiiragi-san! Xin em hãy vào đội cổ vũ!!”

“Ưm….”

Tin tức Tsumugi cổ vũ cho đội bóng rổ đã lan rộng ra cả trường.

Đương nhiên, các anh chị khóa trên của đội cổ vũ cũng biết tin này, nên kể từ hôm đó, ngày nào Tsumugi cũng bị mời vào đội cả.

Cũng phải thôi, đến Arisa còn phải kinh ngạc trước tài năng của Tsumugi cơ mà.

Thêm vào đó, đội cổ vũ của trường hiện tại đang thiếu người, ít được chú ý nên các thành viên trong đội buộc phải “cầu cứu” Tsumugi trong tuyệt vọng.

“Em chưa bao giờ vào đội cổ vũ, nên em không làm được đâu!”

Tsumugi gặp rắc rối lớn rồi.

Liệu tôi có nên vào giúp cô ấy không?

“Nhưng em…”

Tôi chợt đứng lại, quan sát.

“Em từng là đội trưởng đội cổ vũ “FRY” nổi danh nhất hồi sơ trung, đúng chứ?”

Giọng của thành viên đội cổ vũ ấy tràn đầy hi vọng, trái ngược với khuôn mặt trắng bệch của Tsumugi.

“Video trên youtube của em tuyệt lắm! Cách động tác của em nhẹ nhàng, thanh thoát, thêm cả ngoại hình xinh xắn… tất cả đều rất cuốn hút! Hầu hết các comment trên video đó đều khen ngợi em cả! Chị đã rất ấn tượng với “màn trình diễn” của em!”

“...”

“Xin em đấy. Đội cần tài năng của em, dù một chút thôi cũng được! Hiện, đội đang thiếu thành viên tài năng, nên cứ vào thử đi, nếu không hợp thì có thể rời đội.”

“.... tôi không thích.”

“Hể?”

“Miệng thì nói vậy, nhưng rốt cuộc mọi người ai cũng chỉ muốn đè chết tôi thôi!” - Tsumugi hét lớn rồi bỏ chạy.

Tsumugi hiếm khi từ chối lời đề nghị một cách nghiệt ngã đến thế. Cô luôn mỉm cười, tốt bụng với bất cứ - ừ thì, trừ Reo - nên tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc cô bị cảm xúc tiêu cực vây lấp.

“Này, không phải tớ vừa nói gì sai khiến Hiiragi-san phải khó chịu đó chứ? Tớ rất thích Hiiragi-san. Tớ có đủ khả năng để đánh giá tài năng của em ấy tuyệt vời đến cỡ nào.”

Nói rồi, chị ấy gục xuống vì thất vọng.

Các thành viên khác trong đội vội chạy đến an ủi. Có vẻ chị ấy - đội trưởng của đội cổ vũ - được các thành viên rất yêu quý.

“Tại sao em ấy không thử một lần… Không thể tin được em ấy lại đối xử như vậy với đội trưởng…”

“Cậu muốn em ấy vào đội thật sao? Trên youtube có một số comment kì lạ lắm đấy.”

“Bên cạnh đó…”

Giọng nói thầm của vài thành viên khác cứ thế kẹt lại trong tâm trí tôi:

“Có rất nhiều tin đồn xấu về em ấy… Nên, nói thật thì…”

◇◇◇

Tôi đi bộ từ phòng thể chất trở lại trường, bước trên hành lang dài quay lại lớp học.

Tin đồn xấu về Tsumugi à?

Tôi đã dành rất nhiều thời gian với cô ấy từ khi bắt đầu sống chung, nhưng tôi lại chẳng rõ có tin đồn xấu về cô bạn này hay không.

Tsumugi lúc nào cũng yêu quý bạn bè, ba mẹ tôi và cả Hiyori, riêng Reo thì… chết, lạc đề rồi.

Tsumugi còn luôn được đám con trai “săn đón”, đến mức nhiều khi tôi còn có cảm giác cô còn nổi tiếng hơn cả Arisa nữa.

“Tsumugi-chan đáng yêu chưa kìa~!!”

Vài học sinh nam trong trường đã bắt đầu gọi Tsumugi bằng tên.

Ai mà dám gọi thẳng tên Arisa kiểu gì cũng không thoát khỏi số phận bị đày xuống địa ngục, nhưng Tsumugi thì khác…

“Cô ấy lúc nào cũng vui vẻ, mỉm cười và cực kì dễ mến luôn ấy!!!”

“Tao biết mà. Kiểu, Tsumugi-chan sẽ skinship bất cứ khi nào ý. Cử chỉ nào của cô ấy cũng đáng yêu hết sức. Cô ấy thể hiện mọi cảm xúc vui vẻ, hạnh phúc qua hành động.”

“Mỗi lần cô ấy nhìn tao là tim tao lại đập thình thịch luôn! Cô còn khen tao tuyệt nữa kìa~!! Tao nghĩ là Tsumugi-chan có cảm tình với tao.”

“Thằng ngu! Mày có biết là bao nhiêu thằng thử tỏ tình đã bị từ chối rồi không? Dù khác với Asahina Arisa, Tsumugi-chan vẫn là một đóa hóa cao xa!”

Tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của đám con trai.

Bọn họ chỉ khen chứ chẳng ai có ác ý với Tsumugi. Là bạn thuở nhỏ của cô ấy, làm sao mà tôi không vui được.

Nhưng nếu vì thế mà Tsumugi có bạn trai thì lại là chuyện khác. Lấy Reo làm ví dụ, cậu ấy tìm được tình yêu cho chính mình khiến tôi rất vui, song rất đỗi cô đơn vì chẳng thể dành nhiều thời gian bên cậu ấy nữa.

Liệu khi quen với ngôi trường mới, Tsumugi có tìm cho mình được một nguời bạn trai không? Chứ hiện giờ, Tsumugi chưa có vẻ gì là hứng thú với yêu đương cả.

“Cậu đang làm gì ở đây thế Ryoma?”

“Tsumugi!!”

Người mà tôi đang nhắc tới cuối cùng cũng xuất hiện rồi!

Sắc mặt cô nhợt nhạt hơn trước, nhưng cô cũng đã phần nào bình thường trở lại. Tsumugi cười tươi.

Có lẽ, giờ chưa phải là lúc để hỏi Tsumugi tại sao hồi nãy cô ấy lại bỏ chạy.

Đương nhiên, tôi vẫn sẽ lắng nghe, vẫn sẽ giúp đỡ nếu cô cần được hỗ trợ.

Trong cuộc sống, có những thứ mà con người ta không muốn để cho bất cứ ai biết - kể cả người thân.

“Ryoma nè~, chiều nay bọn mình học cùng nhau đó.”

Tsumugi rướn người sát lại gần.

Cô nàng cao 150cm - thấp hơn Arisa một chút - nên thường phải ngước lên khi trò chuyện với tôi, người sở hữu chiều cao 170cm.

Với chiều cao này, tôi có thể nhìn thấy mái tóc đen dài tuyệt đẹp của cô bạn thuở nhỏ, khiến tôi không khỏi bồn chồn.

“G-Gần quá đó Tsumugi!”

“Eh~, gần nhau thế này thì nói chuyện mới dễ chứ~”

“Xung quanh có nhiều người lắm! Cậu không thấy ngại sao?”

“Bọn mình là bạn thuở nhỏ nên chẳng có gì phải ngại hết~!”

Dù có là bạn thuở nhỏ thì… Hôm trước, ở nhà Arisa, Tsumugi còn thơm nhẹ vào má tôi.

Đồng ý là những hành động thân mật như vừa rồi của Tsumugi chẳng còn là gì xa lạ, nhưng vì không quen tiếp xúc với con gái nên lòng tôi có đôi chút khó chịu.

Bên cạnh đó, Tsumugi còn xinh đẹp không kém gì Arisa, cộng thêm hương thơm nhẹ từ cơ thể cô nàng đủ sức làm con tim tôi loạn nhịp…

“Với tớ hoặc Reo thì được, nhưng đừng… làm thế này với thằng con trai nào khác…”

“Biết rồi. Biết rồi. Thế nên mình mới phải cẩn thận hơn đó.”

“Tsumugi?”

“Nhưng… thay đổi thói quen không phải một sớm một chiều mà xong được…”

Có vẻ như hiện tại, trong lòng Tsumugi còn rất nhiều điều vướng mắc.

Theo lời của đám con trai thì, khả năng cao kế hoạch thay đổi bản thân của cô nàng vẫn chưa đạt được kết quả như mong đợi.

Tsumgui kéo nhẹ tay tôi.

“Dù sao thì, làm thế này với Ryoma là hoàn toàn ổn mà! Tạm thời tớ sẽ giữ cậu làm “của riêng”!!!”

“Thật luôn hả Tsumugi…. Ugh!“

Chợt, tôi nhận thấy ánh nhìn lạnh như băng của Arisa. Đôi mắt cô sắc bén, toả ra một áp lực khủng khiếp; bàn tay thì nắm chặt lấy chiếc cột ở cuối hành lang như thể sắp bóp nát nó.

Đám học sinh quanh Arisa cũng bất ngờ không kém, tại… đôi mắt cô cứ như đang bốc cháy vậy.

Arisa đang ghen à?

Giá như Otsuki-san không kể tôi mấy cái thông tin ba lăng nhăng đó thì tôi đã có thể dễ dàng đối diện với Arisa rồi.

Đột nhiên, Arisa bước tới với khuôn mặt dữ dằn.

Có phải… Arisa biết được tôi vừa nhìn cô ấy hay không?

“A-Arisa này. Sao thế?”

“Cậu đã bao giờ nghe được câu chuyện về tình bạn không bao giờ tồn tại giữa con trai và con gái chưa?”

Tự dưng nói chuyện này làm gì thế?

“Arisa-chan? Cậu sao thế?”

Tsumugi lại chẳng có chút lo lắng trước bầu không khí u ám toả ra từ Arisa. Cô vẫn cười thật tươi như thường lệ.

Tsumugi bao giờ cũng thân mật thế này hết…

Gò má Arisa giật giật, chắc vì không đoán trước được phản ứng này của Tsumugi.

“Hmph. Gần đây hai cậu thân thiết ghê ha? Nhưng dù có là bạn thuở nhỏ thì thân mật như vừa nãy là quá mức cho phép rồi!”

Arisa khoanh tay, nói bằng giọng “tsun” - có lẽ là do… ghen.

Lâu lắm rồi tôi chưa thấy Arisa ghen như thế này.

Tạm thời đổi cách xưng hô cho phù hợp với cảm xúc Chắc chắn ko phải bộ “ Danjo no Yuujou wa Seiritsu suru? (Iya, Shinai!!)” <(“)