Nhờ quyết định của cha, vị trí của tôi trong gia tộc hiệp sĩ đã được ấn định.
Khi trở về nhà, tôi chỉ mong có thể góp một phần sức lực, nhưng chưa từng nghĩ rằng mình lại phải đối mặt với chính cuộc khủng hoảng đe dọa sự tồn vong của gia tộc. Nếu tôi đã không học tại Học viện Ma pháp, thì dễ dàng tưởng tượng được rằng với tư cách đứa con út vừa bước sang tuổi trưởng thành và hoàn toàn tầm thường, tôi hẳn sẽ chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc trong tình huống này.
Tôi sở hữu nội ma lực cấp bá tước. Xét về lợi ích to lớn mà điều này mang lại cho gia tộc hiệp sĩ, tôi chỉ có thể thừa nhận rằng số phận khắc nghiệt mà vị “thần” kia ban xuống cho tôi không phải là vô lý.
Được tái sinh vào thế giới này như một hình phạt dành cho một linh hồn sống vô mục đích, xét cho cùng, là một mệnh lệnh buộc kẻ đó phải làm điều gì đó với cuộc đời vốn vô nghĩa ấy. Nếu thật sự đó là ý chỉ của thần, vậy cũng có thể gọi là một khải huyền. Thế nhưng mệnh lệnh ấy lại quá mơ hồ, quá rộng lớn và khó hiểu.
Nội ma lực và Kỹ năng mà Thần ban cho tôi sẽ không mang ý nghĩa gì nếu tôi tiếp tục sống vô định. Tôi, kẻ từng bị cuốn đi bởi những khắc nghiệt của kiếp trước, buộc phải trở thành người có thể đối mặt với những khắc nghiệt của thế giới này.
So với kiếp trước, thế giới hiện tại tàn nhẫn hơn nhiều. Muốn sống sót, con người phải không ngừng cố gắng. Khác với trước kia, những mối đe dọa phi nhân loại nay hiện diện ngay gần nơi con người sinh sống, không ngừng rình rập sự bình yên trong đời thường. Kẻ nào không hành động, chỉ để mọi chuyện tùy ý trôi qua, sẽ ngay lập tức đánh mất quyền được sống.
Nếu sống buông thả, con người vẫn có thể tồn tại ở thế giới này, nhưng kết cục rồi sẽ bi thảm hơn nhiều so với quá khứ. Nếu bỏ mặc nỗ lực không ngừng, Rừng Ma Quái sẽ nuốt dần lãnh thổ loài người và sự yên bình cũng như hạnh phúc của muôn dân sẽ nhanh chóng bị thay thế bởi hỗn loạn, bi thương và hối hận.
***
Ở vùng biên, có một câu nói được thốt ra trong nỗi sợ kinh hoàng.
Chìm vào Rừng Ma Quái.
Nguồn gốc của quái vật và ma thú vẫn chưa được hiểu rõ. Số lượng của chúng quá lớn, không thể giải thích chỉ bằng sự sinh sản thông thường. Trong những khu rừng không phải Rừng Ma Quái, những nơi con người đã khai phá, tuyệt nhiên không xuất hiện những sinh vật như vậy. Ở đó, con người là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn. Dĩ nhiên vẫn có thú hoang, nhưng số lượng ít và phần lớn trở thành con mồi cho thợ săn. Nói cách khác, cán cân tự nhiên vẫn được duy trì.
Rừng Ma Quái thì khác. Bên trong nó, quái vật và ma thú tồn tại với số lượng vượt xa khả năng chống đỡ của cả một cánh rừng. Quy luật sinh tồn luôn hiện hữu, nhưng tại đây, nó còn khắc nghiệt hơn bất kỳ nơi nào khác. Hơn nữa, sức mạnh của bọn chúng vượt xa thú hoang bình thường, một số thậm chí còn biết sử dụng ma thuật.
Thực vật trong rừng, vốn là nguồn thức ăn, lại thay đổi tùy theo thời tiết và nhiều điều kiện khác. Và nếu không đủ quả hay thức ăn được tạo ra... thì “Rừng Ma Quái” sẽ hóa thành luyện ngục.
Quái vật và ma thú yếu trở thành thức ăn của kẻ mạnh hơn.
Cấu trúc của rừng được chia thành ba tầng: nông, trung và sâu. Càng tiến sâu vào trong, sinh vật càng mạnh đến mức gần như không thể xem là sinh vật sống nữa. Ngược lại, số lượng chúng lại giảm dần, vì chúng ăn thịt lẫn nhau. Khi nguồn lực trong rừng khan hiếm, quái vật và ma thú ở tầng sâu sẽ tiến vào tầng trung để săn mồi... rồi lại tràn lên tầng nông.
— Và khi điều đó xảy ra thì sao?
Đúng vậy. Những con quái lớn và vừa ở tầng trung tiến vào tầng nông, khiến những con quái nhỏ và vừa ở tầng nông hoảng loạn rồi chúng tràn ra khỏi Rừng Ma Quái, ùa vào các khu dân cư của con người. Hiện tượng đó được gọi là Cuộc Dẫm Đạp.
Chìm vào Rừng Ma Quái nghĩa là lũ quái vật đang hỗn loạn phá hủy khu dân cư loài người, và những vùng đất từng có người sinh sống lại trở thành một phần của Rừng Ma Quái. Thực tế, đã có cả những quốc gia bị diệt vong. Vì vậy, các vùng biên giới gần Rừng Ma Quái luôn sợ Cuộc Dẫm Đạp hơn bất cứ điều gì.
Do đó, việc thiết lập lực lượng quân sự để theo dõi động thái của quái vật và ma thú là điều không thể thiếu.
***
Trong gia tộc hiệp sĩ chúng tôi, một quá trình tương tự cũng được tiến hành, và các thuộc hạ được tổ chức thành các đơn vị quân sự. Chúng tôi lập ra ba đơn vị chính: đội du kích, lực lượng chủ chiến và đồn trú, mỗi đơn vị đảm nhiệm một nhiệm vụ riêng.
Nhiệm vụ của đội du kích là trinh sát trong rừng.
Lực lượng chủ chiến dùng để giao chiến trực tiếp.
Đồn trú chịu trách nhiệm bảo vệ dân ở thị trấn, làng mạc, các khu định cư, đồng thời tổ chức sơ tán khi khẩn cấp và hỗ trợ tuyến tiếp tế cho đội du kích và lực lượng chủ chiến.
Tôi đã xin Cha bổ nhiệm mình làm đội trưởng đội du kích.
Anh Cả, với quyết tâm bảo vệ quê hương, được đặt làm đội trưởng đồn trú, một vị trí đòi hỏi trí óc hơn là sức mạnh.
Anh Hai, nhờ vào Kỹ năng của mình, trở thành đội trưởng lực lượng chủ chiến, dẫn dắt các hiệp sĩ tinh nhuệ của gia tộc chúng tôi, giữ gìn bình yên cho lãnh thổ.
Trong gia tộc hiệp sĩ, việc “tôi”, đứa con trai thứ ba, có phản xạ nhanh nhất, trở thành đội trưởng đội du kích và đảm nhận vai trò tiên phong, có vẻ là chuyện đương nhiên.
Với một gã nhóc vừa mới bước vào tuổi trưởng thành mà được giao làm đội trưởng đội du kích thì đúng là quyết định táo bạo. Nhưng vì tôi từng học binh pháp ở kinh đô, điều đó dường như đã xoa dịu phần nào lo lắng. Vai trò của tôi là trinh sát trong rừng, phát hiện nguy hiểm trước khi nó bùng phát rồi báo cáo lại. Để làm được điều đó, tôi phải đặc biệt nhạy bén với những nguồn tin thô từ các ngôi làng giáp ranh khu rừng.
— Đội du kích mà tôi được giao chỉ huy chính là một lực lượng như vậy.
***
Cho đến gần đây, đơn vị này vẫn do anh Hai chỉ huy. Nhiệm vụ chính của họ là tiếp nhận báo cáo về việc phát hiện quái vật và ma thú, rồi tiến hành trinh sát để nắm rõ tình hình. Đó giống như một lực lượng tác chiến đặc biệt, quy mô không thể so với quân đội của vương quốc, nhưng lại giữ vai trò thiết yếu đối với sự sống còn của vùng biên.
Tỷ lệ thương vong rất cao và trong mười năm, phân nửa đơn vị sẽ được thay mới.
Với đợt tái cơ cấu lớn gần đây, số quân được phân về đội du kích đã thay đổi đáng kể. Anh Hai luôn tận tâm huấn luyện binh sĩ, duy trì một lực lượng tinh nhuệ xứng đáng với nhiệm vụ của họ. Nhờ vậy, đơn vị đã được các gia tộc hiệp sĩ lân cận kính nể, quy tụ nhiều người tài giỏi và gan dạ. Nhưng vì biến động gần đây, phần lớn số binh sĩ ấy đã được điều sang lực lượng chủ chiến, để lại đội du kích hầu như toàn lính mới.
Xét việc lực lượng chủ chiến hiện đang gánh phần lớn hoạt động vốn thuộc về đội du kích, vai trò của tôi trở thành chuẩn bị đội du kích sẵn sàng cho chiến đấu thực sự. Vì mục đích đó, anh Hai đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch.
Anh để lại những nhân sự chủ chốt cho đội du kích, những chiến binh dày dạn, tương đương lão luyện năm năm. Họ là những người mạnh mẽ, có thể tự mình hạ và quay về sau khi đối mặt với ma thú cỡ nhỏ trong các nhiệm vụ trinh sát đánh giá lực lượng. Còn lính mới thì là những thanh niên của vùng biên, tuổi từ mười hai cho tới hai mươi.
Tuy trẻ hơn nhiều so với quân bình thường của hoàng gia, họ lại có thể lực xuất sắc của người vùng biên. Thêm vào đó, mỗi người đều được ban cho Kỹ năng “hệ võ thuật”, cho thấy tiềm năng vượt qua sức mạnh và năng lực của lính quân chính quy của vương quốc. Dù vậy, trong mắt những cựu binh mà anh Hai để lại, họ vẫn còn kém xa mới được coi là ra dáng.
Tôi được phân cho một người lính già làm phụ tá, người do chính anh Cả lựa chọn. Đây đúng là một bất ngờ dễ chịu. Sự từng trải của người lính già vẫn được ví như những viên ngọc quý có thể mê hoặc cả tiểu thư quý tộc. Những kinh nghiệm ngầm, cùng khả năng đọc hiểu dòng chảy trận chiến của họ, là thứ không thể học được trong ngày một ngày hai, dù có chăm chỉ đến đâu.
Và còn một lý do khác khiến tôi cảm thấy yên tâm.
“Thiếu gia, việc huấn luyện cơ bản đang tiến triển thuận lợi. Một vài tân binh đã lọt vào mắt xanh của các huấn luyện viên. Có vẻ họ có thể sẵn sàng cho chiến đấu thực tế sớm hơn dự kiến.”
“Lão già, phải nói thật, việc ông trở thành phụ tá của tôi đúng là một niềm vui bất ngờ. Nhưng nhớ đấy, lạc quan quá mức có thể là bản án tử hình. Đúng, bọn họ đã tiến bộ. Nếu theo tiêu chuẩn của vương quốc, vài người đã có thể được thăng lên binh sĩ trung cấp. Nhưng xét đến kiểu nhiệm vụ mà đội du kích phải đảm nhận, tôi nghĩ họ cần thêm chút rèn luyện nữa.”
“Ồ? Và cơ sở cho nhận định đó là gì?”
“Anh Hai… À không, những chiến binh mà anh Hai để lại cho tôi đều là những võ sĩ hạng nhất. Họ có thể tự mình thực hiện nhiệm vụ trinh sát cường độ cao hoặc tập kích. Nhưng để huấn luyện binh sĩ đạt đến mức ấy sẽ cần nhiều thời gian hơn chúng ta có. Chưa kể tổn thất là điều không tránh khỏi, chỉ nghĩ thôi đã thấy thắt ngực.”
“Quả thật là như vậy. Nhưng đó vốn là cái giá của việc gia nhập quân đội của một gia tộc hiệp sĩ. Những kẻ đem cân nhắc mạng sống của mình với sự an toàn của dân chúng thì đã chẳng tình nguyện nhập ngũ ngay từ đầu.”
“Tôi hiểu điều ông nói. Nhưng, Lão già, tôi lo rằng những binh sĩ đã được đào tạo và trưởng thành lại dễ dàng vứt mạng. Phải tốn bao nhiêu của cải để tạo ra một binh sĩ như thế? Một người lính trưởng thành, nâng cao năng lực, đó là điều tuyệt vời. Nhưng gửi họ vào chỗ chết lại là chuyện khác. Với tư cách chỉ huy, tôi phải nghĩ cách nâng cao khả năng sống sót của họ. Và, Lão già, tôi đang tính tăng số người có thể tiến hành trinh sát tầm xa.”
“…Cái đó… sẽ rất khó. Trinh sát tầm xa đòi hỏi người có lượng nội ma lực đáng kể để sử dụng phép Tìm Kiếm diện rộng. Đòi hỏi điều đó ở dân thường, những người gần như không có nội ma lực, thì hơi quá sức. Quan trọng là phải xử lý từng bước.”
“Tôi… có một kế hoạch, Lão già. Tập hợp mọi người vào buổi chiều.”
“…Hiểu rồi.”
— Đúng vậy, tôi đã có một kế hoạch.
Và với kế hoạch đó, tôi không hề do dự sử dụng số tiền mình đã kiếm được ở hoàng đô để chi trả.
