Khát Vọng Của Người Con Trai Thứ Ba Trong Một Gia Tộc Hiệp Sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 28: Ngăn Chặn Khủng Hoảng

Ngồi bên cạnh Cha, Mẹ nhẹ đặt tay lên đầu gối ông rồi lên tiếng. Nỗi lo đã rời khỏi gương mặt bà, thay vào đó là một vẻ nhẹ nhõm rõ rệt. Giọng bà mạnh mẽ và kiên quyết, vang lên trong tai tôi với đúng âm điệu từng khích lệ tôi thuở bé, khiến ký ức những ngày được Mẹ động viên tràn về.

“Ba anh em của gia tộc hiệp sĩ đã trưởng thành vượt ngoài mong đợi của chúng ta, thưa Phu quân. Người anh Cả, không chỉ vượt qua cú đổ vỡ trong tâm hồn, mà còn chấp nhận vai trò người thừa kế và thể hiện quyết tâm khi tự chọn người bạn đời của mình. Người anh Hai thừa nhận điểm mạnh của anh cả và với niềm kiêu hãnh cùng sự chắc chắn, đã chủ động bù đắp những điều mà anh trai còn thiếu. Và người em Út, dù mang nội ma lực của một Bá tước, vẫn giữ lòng khiêm nhường, ôm trọn tình yêu sâu sắc dành cho quê hương.

Em chưa từng nghĩ rằng đứa con trai út trầm lặng ấy lại có thể nói với anh về những nguyên tắc của giới quý tộc một cách rõ ràng đến vậy, thưa Phu quân. Thời gian rèn luyện ở hoàng đô dường như đã khiến nó trưởng thành như một người con chính cống của vùng biên, đó quả là điều đáng mừng. Chú chim non nay đã lớn và bắt đầu dang đôi cánh của mình. …Phu quân, bọn trẻ đang tìm một con đường khác cho gia tộc hiệp sĩ, một con đường không giống thế hệ chúng ta. Em mong anh hãy đưa ra quyết định không phải với tư cách gia chủ… mà với tư cách là cha của những đứa trẻ này.”

Dù lời lẽ nhẹ nhàng, nhưng trong mắt Mẹ ánh lên sự sắc bén và quyết đoán. Một lần nữa, tôi nhận ra rằng Mẹ luôn là người có ý chí kiên định hơn. Cha thì khác, ông là một người nhân hậu, rất dễ bị lay động bởi những điều thuộc về quá khứ. Cũng bởi thế mà dân vùng này kính mến ông. Điều đó không hề sai. Nhưng để trở thành người xứng đáng với sự kính trọng ấy, đôi khi phải đưa ra những quyết định nghiệt ngã. Tôi hiểu điều đó rất rõ.

Cha chìm trong suy nghĩ thật lâu rồi cuối cùng ngẩng đầu lên. Trong mắt ông bừng lên một ánh sáng mạnh mẽ, ánh sáng của người đã đi đến quyết định cuối cùng. Những lời bình thản tiếp theo vang lên, chạm sâu vào trái tim chúng tôi.

“Ta sẽ gửi thư đoạn tuyệt tới nhà của chú. Tuy nhiên, chỉ có nhà của chú mới bị trục xuất khỏi gia tộc hiệp sĩ. Hành động của ông ta đã vượt quá giới hạn. Với tư cách là gia tộc hiệp sĩ, chúng ta không thể bỏ qua việc đó. Thông thường, những hành động như vậy bị xem là phản nghịch và phải chịu án tử. Nhưng xét đến công lao của ông ta trước đây, ta sẽ tuyên bố đoạn tuyệt và trục xuất ông ta khỏi thị trấn. Đó là quyết định của ta với tư cách gia chủ. Còn về thuộc hạ của ông ta, họ sẽ được thông báo rằng trách nhiệm thuộc về bản thân mỗi người. Ở lại hay rời đi thì tùy họ.”

““““Xin tuân lệnh.””””

“Sẽ có áp lực lớn đặt lên vai các con. Nhiều người sẽ biến mất. Mối đe dọa với quê hương ta sẽ không giảm. Quân số thì ít, nhưng người cần bảo vệ lại nhiều. Các con không được nói là không thể. Hãy làm đi. Hãy thực hiện với quyết tâm không lay chuyển.”

“““Vâng, như Cha dạy.”””

Cha khoanh tay, tiếp tục trừng mắt nhìn ba anh em chúng tôi. Không biết trong lòng ông đang dấy lên những cảm xúc gì. Là nỗi nhớ hay nỗi buồn về một ký ức nào đó mà tôi chẳng thể hiểu? Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng phải tiến lên. Quyết định đã được đưa ra. Mẹ khẽ gõ vào đầu gối ông như muốn nói “Làm tốt lắm.” Rồi tiếp theo đó, một người trong số chúng tôi tái mặt vì câu nói kế tiếp của bà…

“Là vợ của người thừa kế, con còn rất nhiều điều phải học. Chúng ta phải bắt đầu ngay lập tức. Hãy đến thư phòng của ta. Ta sẽ nói những điều cần thiết trước. Từ chối là không được đâu.”

“Vâng, thưa Phu nhân.”

“Con phải gọi ta là ‘Mẹ Chồng.’”

Nụ cười thoáng ẩn hiện của Mẹ mang theo một sức ép khó tả. Tôi lại một lần nữa tự nhắc mình: nhất định không được làm mẹ nổi giận. Không biết đó có phải chỉ là sự thiên vị của tôi dành cho người thân yêu, hay là sự thật rằng nội bộ của gia đình hiệp sĩ được bảo đảm vững chắc chỉ cần có mẹ ở đó? Không, nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh Hai, dường như điều này không hề phóng đại. Anh cũng dành cho mẹ một sự kính trọng sâu sắc. Dù sao, chính Mẹ là người đã đá Cha vào vị trí đứng đầu gia tộc.

Và thế là, bằng quyết định của Cha, cuộc khủng hoảng của gia đình hiệp sĩ bắt đầu chuyển động.

***

Thư tuyên bố đoạn tuyệt với ông chú được hoàn thành ngay trong ngày, kèm theo bản giải trình chi tiết rồi được gửi đi như một công văn vòng tới các gia chủ của những gia tộc hiệp sĩ lân cận. Chữ ký và dấu niêm phong xác nhận rằng họ chấp thuận việc gia tộc chúng tôi cắt đứt quan hệ với ông chú. Nếu ai đó từ chối ký, họ buộc phải nêu rõ lý do. Nói thẳng ra, các gia tộc hiệp sĩ ở vùng biên cương chẳng có dư hơi mà xen vào chuyện rắc rối của nhà khác.

Các công văn được gửi đi liên tục và ba ngày sau, nó đến dinh của nhà Bá tước, vị chủ mà gia tộc hiệp sĩ chúng tôi phụ thuộc. Hầu hết các gia tộc hiệp sĩ dưới trướng Bá tước đã chấp nhận việc đoạn tuyệt, nên gia chủ nhà Bá tước cũng không còn cách nào khác ngoài việc làm theo. Nếu chỉ gia tộc chúng tôi đơn phương yêu cầu, họ có thể xem đó là chuyện “ngu ngốc.” Nhưng vì chúng tôi đính kèm một bản giải thích hợp pháp và gửi cả lên hội đồng quý tộc, nên nhà Bá tước, vốn là lãnh chúa của chúng tôi, đã rơi vào tình thế chẳng thể đảo ngược mọi chuyện.

Chỉ cần các bước chuẩn bị được thực hiện đầy đủ và tuân theo luật của vương quốc, thì cho dù quyền lực có lớn đến đâu, cũng khó mà che lấp được sự việc. Thực tế, việc chôn vùi kẻ gây rắc rối còn dễ dàng hơn nhiều so với việc che giấu vấn đề. Kiểu suy nghĩ này vốn rất phổ biến trong tầng lớp quý tộc trung cấp và theo quan điểm quý tộc, nó hoàn toàn hợp lý.

Với tư duy của mình, ông chú chẳng thể nào đuổi kịp tiến trình thay đổi nhanh chóng như vậy. Ông và những người dưới quyền, vốn chỉ giỏi chiến đấu và tin rằng sức mạnh là tất cả, hoàn toàn không hiểu cách vận hành của giới quý tộc. Mọi sự thật chỉ được phơi bày khi vòng công văn đã đi đủ một lượt. Và bước ngoặt thực sự đến khi Cha tôi nhận được xác nhận đoạn tuyệt từ các gia tộc hiệp sĩ lân cận và sự chấp thuận từ lãnh chúa.

Chính lúc đó, “thông báo chính thức” được gửi đến.

Trong cơn hỗn loạn gần như điên cuồng, ông chú đã cố thay đổi tình thế, dựa vào sức mạnh quân sự của mình để xoay chuyển mọi thứ. Nhưng tất cả chúng tôi đều biết ông sẽ làm vậy. Và vì thế, trước khi ông kịp hành động, anh Hai đã ra tay. Lực lượng chủ chốt của gia tộc hiệp sĩ đã bắt đầu thuyết phục những người dưới quyền của ông chú.

Trong việc này cũng có chút góp ý từ tôi. Tôi nhớ đến những cuốn tiểu thuyết giải trí mà đồng nghiệp cũ từng để lại trong ký túc xá u ám nơi công ty cũ. Những lúc chẳng có gì làm, “tôi”, vốn từ lâu đã chối bỏ những thứ như giải trí, lại tìm thấy niềm vui trong việc đọc những cuốn sách họ bỏ lại.

Không phải họ tặng, mà chính họ vứt vào thùng rác của ký túc xá. Nhờ vậy tôi có thể nhặt và đọc tự do. Nhưng càng chìm vào trang sách, tôi càng không thoát khỏi nỗi sợ quen thuộc rằng, như mọi khi, bất cứ lúc nào nó cũng có thể bị lấy khỏi tay tôi. Thế nên để đối phó, tôi phải giả vờ đọc với gương mặt lạnh như không, như thể bản thân chẳng hề quan tâm.

Trong số những cuốn đó, có nhiều truyện lấy bối cảnh thời Chiến Quốc. Không phải sách mới xuất bản, mà là những ấn bản bìa mềm cũ kỹ, kiểu có thể dễ dàng mua ở một tiệm sách cũ. Nhưng với một kẻ chẳng có gì để bám vào như “tôi”, chúng lại mở ra một không gian vô tận trong tâm trí. Những câu chuyện sống động, đầy trí tuệ, mang lại một kiểu nhận thức khiến cuộc sống khó khăn của tôi trở nên dễ chịu hơn đôi chút.

Tôi đọc ngấu nghiến, hiểu nội dung, tưởng tượng cả những điều không viết ra… Nếu nói theo cách bây giờ, thì những cuốn tiểu thuyết đó giống như một dạng thực nghiệm tư duy. Kiến thức và sự khôn ngoan học được từ đó không phải lúc nào cũng hữu dụng, nhưng chúng đã khắc sâu vào linh hồn tôi như những ký ức thật sự.

Một trong những khái niệm tôi từng đọc được là Ly Gián. Nó chỉ một loạt hành động nhằm kéo các cá nhân từ phe địch, đặc biệt là những người có năng lực trí tuệ, tách họ khỏi thủ lĩnh, hoặc loại bỏ ảnh hưởng của phe địch đối với họ. Chỉ sau khi đánh bại được thủ lĩnh địch mới tính đến chuyện thu nhận họ. Không ai dại đến mức ôm về một kẻ đang sẵn ý phản bội. Điều quan trọng là phải quan sát xem người đó hành xử thế nào sau khi được ly gián.

Tôi đã truyền lại ý tưởng đó cho anh Hai. Anh ấy vốn chỉ quen đối đầu với quái vật và ma thú, nên kỹ năng đối nhân xử thế lại kém hơn hẳn. Thêm vào đó, tư duy vùng biên càng khiến điểm mù ấy trở nên trầm trọng. Chỉ đơn giản là quá lỏng lẻo mà thôi. Một người mà bạn có thể tin tưởng giao phó tính mạng trên chiến trường chưa chắc đã là người đáng tin trong đời sống thường ngày trong thị trấn.

Nếu ngay từ đầu chúng tôi nhận định sai đâu mới là trạng thái bình thường, thì đã không thể nắm giữ lòng người. Kết quả bày ra quá rõ. Ông chú vốn chẳng phải người có phẩm hạnh. Ông ta luôn giải quyết mọi chuyện bằng sức mạnh thô bạo, bất chấp lý lẽ và luật pháp của vương quốc.

Nói thẳng ra, tất cả đều tùy ý ông ta muốn gì thì làm. Nhưng một vài người dưới quyền ông vẫn có đôi mắt biết nhìn nhận. Những ai làm các công việc liên quan đến trí óc đều có hoài nghi về những mệnh lệnh vô lý ấy.

Họ là những người vốn đã chán ghét việc đem cái tư duy Rừng Ma Quái áp đặt vào thị trấn. Không ai có thể kính trọng một kẻ đổ tội cho dân thường mỗi khi xảy ra cướp bóc hay cưỡng đoạt. Nhờ vậy, chiến thuật ly gián mà anh Hai triển khai, thông qua những người có tài ăn nói thuộc lực lượng chủ chốt, lại được chấp nhận bởi nhiều người hơn chúng tôi tưởng.