Kẻ Nghiện Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 4: Linh thú

Chương 4: Linh thú

Vài phút trước khi hai chàng trai chứng kiến vụ nổ. Tại phố Kamimachi — con phố mang cái tên "Đợi Thần" — cách khu quán bar hai dãy nhà.

Đó là nơi tập trung của những người phụ nữ chuyên "vắt kiệt" mọi thứ từ những gã đàn ông đang phê pha trong men rượu hay thuốc ảo giác. Những cuộc ngã giá được thực hiện theo kiểu giao dịch trực tiếp cổ điển.

Đúng như tên gọi của con phố, những người phụ nữ ở đây đang "đợi thần" — hay nói cách khác là đợi khách hàng. Đủ mọi hạng người: từ những bóng hồng của giới yakuza chính hiệu đến thành viên của các băng nhóm tội phạm, rồi cả những cô nàng bỏ nhà đi bụi hay những kẻ săn tìm "bố đường" (sugar daddy).

Dưới ánh đèn đường mờ ảo và hơi ấm phả ra từ những chiếc máy bán Monster Tonic tự động, họ khoác lên mình những bộ cánh phô diễn cá tính, sẵn sàng "tóm" lấy bất kỳ vị "thần" nào đi ngang qua. Một khu lầu xanh thời hiện đại, nơi mua bán của những kẻ cuồng dâm đồi bại. Một nơi đầy hiểm nguy; cứ cách vài chục mét lại có một nhóm đang trực chờ trục lợi — yakuza, băng đảng và các nhóm tự vệ địa phương trộn lẫn vào nhau.

Với những kẻ có tổ chức bảo kê, địa điểm hành sự là các khách sạn tình yêu. Những tòa nhà bỏ hoang từ thuở nào được tân trang theo kiểu DIY (tự chế), cung cấp đủ loại dịch vụ "kín đáo". Ngoài ra còn có vài chiếc xe van đỗ dọc đường — những chiếc "vanilla van" luôn sẵn đệm và khăn ướt. Chúng tỏa ra một mùi hương giống như vani, thứ mùi kích thích bản năng giao phối của các Người Thú.

Quanh đó, những người phụ nữ tạo dáng đầy gợi dục. Một cô nàng có bộ lông màu nâu ô-liu pha cam bóng bẩy, eo thon và vòng một nảy nở, che đậy thân hình bằng bộ micro-bikini siêu nhỏ và chiếc váy ngắn bó sát. Cô nàng hamster vàng lẳng lơ với những chiếc khuyên tai vàng lấp lánh không ngần ngại phô ra nội y của mình.

"— Ba tờ nhé."

"Đ-được! Hê hê hê, ngon, ngon lắmmm!!"

Gã đàn ông lốt chồn, trông như một tên gangster, đang hừng hực khí thế như muốn nhảy bổ vào cô nàng khi chìa xấp tiền mặt ra. Khi gã nhét xấp tiền buộc dây thun vào khe ngực của cô nàng bikini, người phụ nữ mời gọi gã vào phía sau chiếc xe van—

Đùng! Đùng! Rầm!!

Thình lình, tiếng móng guốc nện xuống mặt đường vang lên dồn dập — tiếng nghiến rít như muốn xới tung lớp nhựa đường. Âm thanh của những chiếc móng sắt, thứ tiếng động vốn đã biến mất từ lâu trong xã hội hiện đại.

"...Này, cậu có nghe thấy tiếng gì lạ không?"

"Hả? Quan tâm làm gì. Làm luôn đi cho nóng."

Giữa ánh đèn hồng ám dục và mùi nước hoa kích tình, người phụ nữ cởi bỏ chiếc áo ngực. Gã chồn bị phân tâm bởi sự rung rinh của đôi gò bồng đảo đang nảy ra, tay đưa xuống định cởi quần.

Ầm.

"Hả?" Gã chỉ kịp thốt ra một tiếng ngây ngô đầy hoang mang.

Như một thước phim quay chậm, cánh cửa chiếc xe van bị đâm thủng một lỗ hình chữ U khổng lồ. Đó là hình dạng từ những chiếc móng guốc vĩ đại, còn to hơn cả quả dừa.

Gã chồn đang cởi quần nửa chừng và cô nàng hamster đang định phục vụ khách hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một thứ gì đó khổng lồ đã đá bay chiếc xe, khiến họ bị quay cuồng như trong máy sinh tố, cả ghế lẫn người bay lộn tùng phèo.

Xoay tròn, xoay tròn, nảy lên, rơi xuống, đâm sầm, nhào lộn, và rồi — một cú va chạm cực mạnh.

Bùm!

Mùi dầu cháy và tiếng lửa gầm rú. Một chiếc chuông báo cháy gần đó vẫn còn hoạt động, kêu reng reng trong khi vòi nước cứu hỏa nhô ra từ mặt đường phun lên một cột nước trắng xóa. Dưới ánh lửa đỏ rực lẫn khói đen, một bóng ma khổng lồ màu nâu sẫm lộ diện.

"Hí... hí hí hí hí!"

Đó là tiếng cười của sự phấn khích hoang dại. Tiếng cười phát ra từ phần thân trên của sinh vật, vốn đang khoác một chiếc áo khoác thể thao lạc lõng.

Một Nhân mã (Centaur). Phần thân dưới của cô là một con ngựa, nhưng lại vô cùng to lớn. Với chiều cao ba mét, cô vạm vỡ hơn cả những con ngựa kéo khổng lồ nhất, mang dáng dấp uy dũng của một chiến mã từ thời viễn cổ. Trông cô như một tác phẩm nghệ thuật dị giáo, vừa sở hữu cơ thể đồ sộ của loài thú tiền sử, vừa có nét tinh tế của một giống ngựa thuần chủng.

Phần thân trên người tương đối nhỏ bé mọc ra từ vị trí cổ ngựa. Đôi tay với cơ bắp cuồn cuộn trông chắc nịch như những tảng thịt hun khói. Khóa kéo của chiếc áo thể thao mở toang, để lộ chiếc áo lót nâng đỡ vòng một căng đầy cùng những mảnh áo thun rách nát dính chặt vào da vì mồ hôi. Khuôn mặt cô bị che lấp bởi mái tóc rối bù và cặp sừng mọc ra từ trán, nhưng—

"C-cái quái gì thế kia?! Một... con quái vật sao?!"

"Đó là Linh Thú (Mythic Beast)! Không đời nào, thật sao?! Chẳng phải chúng cực kỳ hiếm sao?!"

Hai Người Thú đang nằm vật vờ bên lề đường vì say xỉn đã bị vụ nổ và luồng hơi nóng tạt vào mặt, buộc phải mở mắt. Tận mắt chứng kiến ở khoảng cách gần, sinh vật đó giống hệt những Nhân mã trong thần thoại và truyền thuyết cổ xưa.

"Một con quái vật từ thời xa xưa đã tuyệt chủng — loại mà người ta phục dựng từ xương thịt trong bảo tàng ấy!! Nghe đồn cái thứ thuốc đó sẽ làm mày phê tận óc và khỏe đến mức mấy loại thuốc thường không thể nào so sánh được!!"

"Hả?! Cái quái gì thế, không công bằng chút nào! Thứ đó có tồn tại sao?!"

Đó là một trong những truyền thuyết đô thị đầy sức thuyết phục lan truyền trong đặc khu Người Thú. Trong số các loại Monster Tonic được bán trên thị trường, tập đoàn thống trị là Beast Tech bán ba loại thông thường và hai loại đặc biệt: Thú Ăn Thịt, Thú Ăn Cỏ, Bò Sát & Lưỡng Cư; ngoài ra còn có loại Chim cho phép bay lượn (chỉ bán tại các cơ sở bảo đảm an toàn) và loại Cá chủ yếu dành cho thợ lặn chuyên nghiệp.

Nhưng người ta vẫn râm ran bàn tán về một thứ có thể đưa bạn lên đỉnh cao vượt xa tất cả những loại đó. Một cảm giác phê pha tột đỉnh. Nó sẽ đánh thức những bí ẩn cổ xưa — Mythic Beast Tonic (Thần dược Linh Thú).

Mấy gã người chuột bẩn thỉu đang ngủ trong hẻm vắng vì quá say nên thậm chí không biết sợ. Chúng chỉ mải nhớ lại những huyền thoại khi nhìn lên con quái vật đang đứng trong biển lửa.

"Phùuuuu...!!"

Ánh mắt đó — ánh mắt hoàn toàn mụ mị vì thuốc — khiến những kẻ quan sát phải run rẩy.

"Thôi xong rồi... nó đang phê thuốc nặng lắm!! Chạy đi— Á!!"

"Hế?!"

Ngay khoảnh khắc chúng quay đầu bỏ chạy, một tên đã bỏ mạng. Con quái thú khổng lồ phi nước đại tới. Bị dẫm đạp bởi những chiếc móng sắt như những chiếc búa tạ, hộp sọ của một gã người chuột vỡ nát. Máu và nội tạng vương vãi như một mớ mì udon hỗn độn.

Gạt bỏ cái xác đang vướng vào móng guốc như một chiếc túi nilon, con quái vật Nhân mã — kẻ sát nhân "tông rồi chạy" — lạnh lùng đuổi theo tên còn lại đang chạy trốn. Trong nháy mắt, cô đã áp sát. Cô có thể dẫm nát hắn bất cứ lúc nào. Nhưng cô không làm thế. Cô nện những bước chân đùng-đùng, đùng-đùng tạo thành những dấu vết hình chữ U trên mặt đường nhựa.

Thấy con quái vật nhảy múa lùi lại như thể đang vờn mình, gã người chuột tuyệt vọng hét lên: "Cái quái gì, cái quái gì đang xảy ra với mày thế?! Tao đã làm gì đâu! Tao chỉ đang uống rượu rồi ngủ ở đó thôi mà! Dừng lại đi, tha cho tao...!"

"!!"

Sự phấn khích hiện rõ trong đôi mắt cô, đôi mắt híp lại khi cô nở một nụ cười vặn vẹo. Rõ ràng cô đang tận hưởng điều này. Đó không phải là bột phát hay giận dữ. Cô đuổi theo gã chỉ vì thấy vui, với ý định tước đoạt mạng sống của gã. Với một tiếng hí dài, cô liếm môi bằng chiếc lưỡi đỏ hỏn.

Ngay khi cô định nghiền nát hộp sọ của gã người chuột—

"Hả...?" Con quái vật Nhân mã thốt lên âm thanh đầu tiên giống tiếng người, đầy vẻ sửng sốt.

Một thứ gì đó đã lao ra đường, chắn giữa cô và gã người chuột. Theo đà lao tới, Nhân mã khổng lồ không thể dừng lại, móng guốc của cô vấp phải vật cản đó và đá văng nó lên không trung.

Một tiếng động kim loại chói tai vang lên. Vật đó nảy lên mặt đất rồi va đập mạnh— Một chiếc xe lăn bị mất bánh — và một cô gái.

"Hự...!!"

Gã người chuột chạy thoát. Con Nhân mã không đuổi theo — đây không phải lúc cho việc đó. Với một tiếng "bạch", cô gái bị đá văng ngã nhào vào một vũng bùn lầy lội của khu ổ chuột.

Lấm lem bùn đất, má bị trầy xước, máu mũi chảy ròng ròng vì suýt bị cán nát, cô hổn hển thốt ra: "...Ngh... hộc... Mình cứ tưởng... chết chắc rồi chứ...!!"

Bằng đôi cánh tay còn nguyên vẹn, cô chống phần thân trên dậy khỏi mặt đất. Phần thân dưới không thể cử động. Cô kéo theo đôi chân yếu ớt, nhưng vẫn kiên quyết đối mặt với phía trước.

"Cậu đang làm cái quái gì thế, Mai?" cô hét lên.

"Hả? À. Thì... bọn chúng...!" Linh Thú lên tiếng với âm điệu kỳ lạ, nghe giống như tiếng chim hót líu lo.

Cô gái mặc bộ đồ thể thao đang bò trên mặt đất — Mei Mezuki — nhìn lên sinh vật khổng lồ với một tiếng rên rỉ.

"Đây là trò trả thù à? Ai mượn cậu làm thế?"

"Nhưng... nhưng... chúng uống rượu, rồi mất kiểm soát, và rồi, chúng...!"

Kẻ yếu và kẻ mạnh đã đảo ngược vị trí. Con quái vật Nhân mã, kẻ vừa đá bay xe hơi và nghiền nát con người dưới móng guốc, giờ đây lại đang chùn bước và run rẩy trước một cô gái thậm chí không thể đứng vững.

"Chính là hạng người như chúng! Đã khiến cậu không thể chạy được nữa!!" Cô ta gào lên, cố gắng đổ lỗi cho người khác để bào chữa cho mình.

Điều đó khiến Mei nổi điên.

"Cậu có nghe tôi nói không? Ai mượn cậu làm thế hả, đồ ngốc?!" Nắm đấm của cô nện xuống đất, làm bắn tung tóe bùn lầy.

"Uất ức chứ! Điên máu chứ! Bị một kẻ ngu ngốc tông trúng và bị nghiền nát giấc mơ!! Tất cả bọn chúng đều làm tôi ngứa mắt, và tôi muốn giết sạch chúng. Nhưng nếu có ai làm điều đó, thì người đó phải là tôi, đúng không?! Tôi phải là người thực hiện, nếu không thì đó chỉ là giết người thôi! Tại sao cậu lại làm thế?! Đồ ngốc! Đồ đần!!"

"A... aaaaaaaaa...?!"

Bị dội gáo nước lạnh bằng những lời lăng mạ trẻ con đó, Nhân mã loạng choạng lùi lại vài bước. Rồi cô lột phăng chiếc áo thể thao đang mặc. Đôi gò bồng đảo trần trụi đung đưa. Chiếc áo khoác của câu lạc bộ điền kinh trường Trung học Akanebara, giống hệt chiếc của Mei, bị ném sang một bên, lấm lem màu bùn đất.

Ánh đèn đường mờ ảo. Tóc tai cô rũ rượi, cặp sừng nhô ra khỏi đầu, và đôi mắt đỏ ngầu rực lên ánh sáng sắc lẹm. Nhưng khuôn mặt cô lại là của một cô gái với vẻ ngoài ngây thơ, thậm chí là trẻ con.

"Tôi biết thừa!" Mei hét lên. "Vớ của cậu dính đầy máu; giặt không sạch nổi đâu! Cậu tống hết chúng vào ngăn tủ ở câu lạc bộ; cậu đúng là đồ đại ngu! Chúng bốc mùi lắm! Dĩ nhiên là tôi sẽ nhận ra thôi!!"

Chuyện đó đã xảy ra ngày hôm trước. Mei đã rời khỏi lớp học — nơi cô cảm thấy lạc lõng — để đến phòng câu lạc bộ nghỉ ngơi. Ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, cô đã mở một chiếc ngăn tủ nhất định. Trong đó là đôi vớ dính những vết máu tươi, đông lại như thạch, và một ống tiêm rỗng—

"Nếu không muốn bị phát hiện, thì ít nhất cũng phải giặt cho sạch hoặc vứt nó đi chứ! Đó là bằng chứng không thể chối cãi!!"

Cô đã định báo giáo viên ngay lập tức. Nhưng không thấy tin tức gì được công bố, và cô cứ mãi lo lắng không biết phải làm sao. Sáng hôm đó, cô cứ ngỡ Mai sẽ đến trường, nhưng không thấy đâu, nên cô đoán sẽ tìm thấy cô ấy ở đây.

Mei có linh cảm bạn mình đã đến Masquerade. Nếu một người không mắc bệnh nan y, thì thị trấn vô luật pháp này là nơi duy nhất mà một kẻ không thuộc ngành y sẽ sử dụng ống tiêm. Và rồi Mai đã gây ra cuộc náo loạn này. Cô đã tìm thấy một kẻ đại ngu ngốc mặc áo khoác điền kinh của trường mình, đang cười nhạo người khác và giày xéo họ dưới chân.

"Có chuyện gì vậy?" Mei chất vấn. "Nói gì đi chứ. Cho cậu biết nhé: Tôi đang thực sự rất giận đấy."

"T-tớ... tớ không thể tha thứ cho chúng. Vì vậy, tất cả bọn chúng sẽ phải..." Cô nhấc một chiếc móng guốc còn dính đầy máu và thịt vụn. Cô quẹt nó xuống bùn như cố giấu đi những giọt máu dính dấp, những mảng não đông đặc còn sót lại. Rồi cô nói: "Tớ muốn... giết chúng. Tớ đã mua... Tonic. Khi tớ phê thuốc, tớ có thể... làm được điều đó...!!"

Giọng cô dần trở nên kích động hơn, như được tiếp thêm sức mạnh bởi chính lời nói của mình. Con quái vật Nhân mã ôm lấy chính mình, rồi chạm vào má như một thiếu nữ đang mơ mộng ngây thơ, dù mái tóc cô đang bết bát những vệt máu. Cô cúi xuống. Gập hai chân trước, cô vươn tay ra cho đến khi gần chạm tới.

"Mei... lên đây đi?"

"Hả?" Trước lời mời gọi đó, Mei chớp mắt nhìn lên cô bạn học đang mất trí của mình.

Đó không phải là lời nói dối hay trò đùa. Nụ cười đầy mê hoặc của Mai là nụ cười của một cô gái đang mời bạn mình đến một bữa tiệc tuyệt vời nhất thế gian. Nhưng đó chắc chắn sẽ là một lễ hội địa ngục của việc giày xéo những gã say rượu.

"Cậu nghiêm túc đấy à?"

"Dĩ nhiên rồi. Hãy cùng nhau nghiền nát lũ rác rưởi này và đi chơi đi? Cậu sẽ thấy khá hơn thôi... Tuyệt lắm. Vui lắm!!"

Liếm môi với một nụ cười vặn vẹo— Thứ kỳ quái và quái dị này vốn dĩ từng là một cô gái ngọt ngào. Giống như những gì còn sót lại sau khi hơ một con búp bê sáp trên lửa, cô ấy đã hỏng mất rồi.

"...Quên đi!!"

Không chút do dự, Mei gạt phăng bàn tay đang vươn tới.

"Trút giận một cách nhân danh chính nghĩa thì chắc là vui lắm hả? Đừng có biến nỗi bất hạnh của tôi thành trò anh hùng hiệp nghĩa của cậu!!"

"...Hả?" Nhân mã sát nhân sững sờ như thể không thể hiểu nổi điều này.

"Đừng có nghĩ là cậu có thể nói về nỗi đau của tôi! Sự uất hận của tôi!! Cơn giận của tôi!! Nó là của tôi! Đó là câu chuyện của riêng tôi, và chỉ mình tôi thôi!! Đừng có thương hại tôi!! Tôi không cần sự cảm thông của cậu!!"

Đúng vậy, Mei nghĩ. Cô không phiền nếu ai đó đồng cảm. Nhưng một kẻ nhìn xuống cô và ban phát sự thương hại — cô tuyệt đối không cần điều đó. Đúng là cô đã mất đi đôi chân. Cô không thể chạy được nữa, nhưng... cô không nghĩ mình đã trở nên yếu đuối.

"Đừng có mặc định là tôi đã bỏ cuộc chỉ vì đôi chân chết tiệt này!! Tôi sẽ thắng! Tôi thề là tôi sẽ thắng!! Nếu không thể chạy bằng chân, tôi sẽ chạy bằng tay!! Tôi chẳng biết gì về nó cả, nhưng tôi sẽ tham dự Paralympic hay gì đó tương tự!!"

"Hả? À? Hả...? A, a, aaaaaaaaa...?!"

Mạnh mẽ, mạnh mẽ, mạnh mẽ. Ý chí kiên định của cô không còn từ nào khác để mô tả. Nó khiến Nhân mã bối rối, buộc phải lùi lại. Mei giáng thêm một đòn nữa bằng lời nói:

"Những tấm huy chương vàng tương lai là của tôi! Tôi không có thời gian để đi giết mấy gã say rượu vu vơ như cậu đâu; chuyện đó hoàn toàn nhảm nhí! Đồ đầu đất! Biến đi cho khuất mắt tôi!!"

"W-oa... nhưng... tớ làm vậy vì cậu mà...!" Giọng cô vỡ vụn, run rẩy.

Nhưng những lời kết tội của Mei vẫn không dừng lại.

"Không phải vì tôi, những gì cậu làm là vì chính cậu thôi. Cậu đã tự tiện biến vết thương lòng của tôi thành câu chuyện của riêng cậu, và cậu giết người vì cậu muốn thế. Tôi không phải là kẻ có tội ở đây." Dù vậy... "Hãy ra đầu thú đi... Tôi không biết cảnh sát sẽ nói gì, và tôi cũng không biết liệu đây có bị coi là tội ác không. Nhưng tôi sẽ xin lỗi cùng cậu. Tôi có thể cúi đầu, tôi có thể chịu phạt — nên hãy quay lại đi."

Nước mắt giàn giụa trong mắt Mei, giọng cô run rẩy. Lời khuyên Mai chuộc lỗi vào phút cuối — như một tiếng thở gấp, như một lời cầu nguyện.

"...Mei!!"

"!!"

Không cần suy nghĩ thêm, Nhân mã sát nhân giơ cao những chiếc móng guốc chết chóc. Chồm lên, cô định dẫm nát và giết chết cô gái đang ngã dưới đất.

"...Đành vậy thôi." Mei nhắm mắt chờ đợi cú giáng như búa tạ từ những chiếc móng sắt hình chữ U. "Tôi sẽ chết cùng cậu... Mai."

"—Đừng có tự tiện quyết định cái chết như thế."

Đột ngột, ngay trước khuôn mặt đang tràn đầy vẻ hối lỗi của cô gái— Một bên thứ ba mà cô chưa từng nghĩ tới đã thì thầm bên tai.

"Hả...? Á?!"

Ngay sau đó là một cơn đau dữ dội ở bụng. Một cú va chạm mạnh. Một bóng người mờ ảo như sương khói đã lao vào, đá vào bụng Mei, hất văng cô ra khỏi tầm với của con Nhân mã.

Mei lăn lộn trên mặt đất. Lấm lem rác rưởi và bãi nôn, cô rơi xuống một con mương với tiếng "bõm" ướt át. Trong cơn đau, cô hé mắt ra. Những chiếc móng guốc đang rơi xuống như quay chậm. Cái đầu của người vừa thay thế chỗ cô đã bị dẫm nát.

Mei Mezuki, cô gái không hề khóc ngay cả khi sắp chết. Nhưng khi chứng kiến cái đầu của người bạn cô vừa mới kết giao — bị dẫm nát và nghiền nát như một quả dưa hấu... Khi chứng kiến "cái chết" của cậu thiếu niên Reiji Kasumi, cơ thể cậu tan nát và bị văng đi — cô đã khóc và gào thét điên dại.

Trong khi tiếng thét của Mei vang vọng, có hai người đang đứng trên một tòa nhà đổ nát nhìn xuống cảnh tượng kinh hoàng đó. Một người đàn ông và một cô bé đang đậu trên mái nhà lởm chởm như đang lơ lửng.

"Đó là 'đứa trẻ cưng' mà anh nói đến à?" cô bé hỏi.

"Phải," người đàn ông trả lời. "Cậu ta vẫn còn là lính mới, nhưng rất có triển vọng."

Người đàn ông mặc áo khoác và áo len cổ lọ màu sắc nhã nhặn. Vóc dáng cao ráo và những đường nét tinh tế rất hợp với cặp kính cận, mang lại vẻ vừa uy nghiêm của một trí thức vừa có nét hóm hỉnh. Ông là kiểu người mà sinh viên sẽ mô tả là một giáo sư đại học thú vị.

"Là ma cà rồng sao? Nhưng trông có vẻ như cú đó sẽ giết chết cậu ta đấy."

"Không, không, không, không, cô hiểu lầm rồi. Cậu ta không phải ma cà rồng."

Cô bé đứng bên cạnh đang mải dùng điện thoại. Trông cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi. Cô có khuôn mặt xinh xắn, ngây thơ và mái tóc trắng dài, khiến cô trông vừa lạnh lùng vừa quyến rũ. Với thân hình mảnh mai, tinh tế và làn da trẻ trung, cô giống như một bức tượng sứ — một tác phẩm nghệ thuật dễ vỡ.

"Nhưng hồ sơ của cậu ta ghi vậy mà. Là giả sao?"

"Không phải giả. Cô có muốn biết cậu ta thực sự là gì không?"

"Cái cách anh cứ úp úp mở mở thật là khó chịu. Nói chuyện kiểu đó sẽ bị ghét ở các câu lạc bộ đêm đấy. Nói thẳng ra đi được không?"

"...Nói ngắn gọn là, không có chi nào khác để phân loại cậu ta cả. Tòa thị chính không thừa nhận một cách phân loại độc nhất và không còn cách nào khác là phải sử dụng một cái tên có chút liên quan."

Người đàn ông nói nhanh như thể bị bối rối bởi lời nhận xét sắc sảo của cô bé.

"Reiji Kasumi. Phải, chàng trai đó thực ra là..."

Trong con hẻm nhỏ, bức màn bi kịch đã kéo lên.

Một hộp sọ vỡ nát — những mảnh xương, thịt và máu tươi bắn tung tóe nhưng lại tan biến trong nháy mắt, trở thành một làn sương đen lan tỏa.

"A... aaaaaaaaa?! Cái gì?! Aaaaaaaa?!"

Con Nhân mã sát nhân hoàn toàn bối rối, rơi vào cơn cuồng loạn giữa làn sương đen. Cô lồng lộn điên cuồng, tiếng móng guốc loảng xoảng vang lên, nhưng làn sương vô hình chỉ trôi dạt xung quanh, không hề chịu tác động — ngược lại, nó dâng lên và bao trùm lấy cô.

Một chất lỏng đen kịt, dính dấp bám chặt vào mặt, tay chân, thậm chí cả đầu ngực của con Nhân mã.

"...Nó không dính vào mình...?" Mei tự hỏi trong ngỡ ngàng.

Cô gái đang ngã cố chạm vào làn sương đang lơ lửng, nhưng nó trượt qua kẽ tay cô, để lại một cảm giác trơn trượt kỳ lạ nhưng không để lại chút dấu vết nào.

Khi làn sương đen nhanh chóng lấp đầy cả con hẻm... Đôi mắt Mei nhìn thấy rõ mồn một.

Một bóng người không đầu, là phần còn lại của chàng trai mà cô vừa mới kết bạn... đang lơ lửng trong sương mù như một con búp bê trong vở kịch bóng. Giống như cơ thể cậu ta là một chai sâm panh vừa bị bật nút hoặc một quả bóng bị thủng lỗ... Làn sương đen liên tục phun ra từ nơi cái đầu của cậu ta vừa bị nghiền nát và xé toạc.

"Một con rắn...?!"

Một phần của làn sương đen đặc quánh lại và ngóc đầu lên như một con rắn. Phát ra những tiếng xì-xì, nó bò dọc theo mặt đường và bức tường, bao vây con Nhân mã đang lồng lộn trước khi tấn công.

Xoẹt.

Tiếng đâm xuyên liên hồi vang lên. Hết lần này đến lần khác. Con rắn bóng đêm thình lình biến thành một mũi giáo với những họa tiết trang trí kiểu Gothic. Từ mặt đất, từ bức tường — từ mọi hướng — những ngọn giáo phóng ra đâm xuyên qua Nhân mã, rồi rút ra chỉ để đâm lại lần nữa.

"Đau!! Đau quá!! Cái gì đang đâm tôi thế này...?!"

Khi Nhân mã sát nhân vùng vẫy trong đau đớn, những ngọn giáo Gothic bằng sương đen nén lại vỡ vụn như thủy tinh. Những mảnh vỡ tan chảy vào không khí một lần nữa, trở thành những hạt đen li ti hòa vào làn sương. Làn sương lại tạo thành những ngọn giáo mới, và các mũi giáo nhắm thẳng vào chân, ngực, sườn, cổ, từng thớ xương, thớ cơ, động mạch và nhãn cầu của con Nhân mã, đâm sâu vào đó.

Cái đó... là một cái lồng sao?! Một cái lồng làm từ... sương máu. Chân cô ta, nách, lưng... chúng đang đâm vào với độ chính xác kinh hoàng...!

Đó là điều duy nhất Mei có thể hiểu được khi nhìn lên cảnh tượng đó trong sự bàng hoàng. Đòn tấn công kết hợp giữa việc trói chặt làm tê liệt con mồi và những lưỡi kiếm gây thương tích, hành hạ, làm suy yếu nạn nhân. Khi cuộc tấn công được tung ra, bóng ma không đầu vẫn tiếp tục lướt đi trong màn sương.

"Giaaaaaaaaaaaaaaaa!!" Cô ta hét lên như một loài côn trùng. Đôi cánh tay lực lưỡng đang vận hết sức bình sinh. Đôi tay dày với những mạch máu nổi cộm quờ quạng trong màn sương, đánh tan nó trước khi nó kịp biến thành giáo. Nhân mã sát nhân chỉ kịp trì hoãn khoảnh khắc bị đâm, cố tìm đường thoát thân.

Nhưng không có đường thoát. Nhịp tim vẫn đập trong cái xác không đầu khi nó tiếp tục di chuyển trong màn sương bằng một điệu nhảy kỳ quái. Thình thịch — thình thịch.

Đáng lẽ không thể nghe thấy tiếng tim đập. Nhưng lý do tại sao âm thanh đó lại vang vọng thì ngay lập tức được làm rõ.

Mình cảm nhận được nó... xuyên qua da thịt và thính giác, vào tận xương tủy—!!

Mọi nơi mà làn sương đen chạm vào — không chỉ lớp da trên tay chân, mà vào tận trong tai và sâu trong cổ họng theo từng hơi thở, thẳng đến tận trái tim — mỗi một hạt li ti vô hình đó đều là một trái tim, là máu, và...

"Cậu đấy à?!"

"Phải, là tôi đây."

Cái xác không đầu đã có lại đầu. Làn sương đen cô đặc lại, để lộ phần khuôn mặt vốn bị che khuất bởi chiếc mặt nạ. Trong khoảnh khắc, làn sương kết lại thành hình bóng không màu của một chàng trai, giống như một bức tranh thủy mặc trắng đen. Rồi màu sắc đột ngột quay trở lại khi cơ thể cậu ta trở nên hữu hình.

"Vampire (Ma cà rồng). Theo phân loại trên Sổ quản lý Chủng đặc biệt, tôi là ma cà rồng, nhưng sếp tôi nói rằng thực ra tôi là một thứ khác."

Một Brocken.

Trong màn sương sâu thẳm hơn bóng tối, người ta có thể nhìn thấy những hình thù dị dạng. Khi đôi mắt Mei dán chặt vào làn sương, sinh vật đó nói với cô bằng một vẻ mặt thản nhiên: "Tôi không biết cụ thể mình là loại gì. Vì cái danh mục đó giống như một cách diễn giải gượng ép về... hiện tượng bóng ma Brocken... nơi những cái bóng mang hình thù kỳ quái do ánh sáng chiếu qua sương mù."

Vậy nên nó vô nghĩa. Cậu ta là gì? Chẳng ai giải thích nổi.

"Nhưng tôi không phải con người. Tôi phải uống Human Tonic (Thần dược Người), chứ không phải Monster Tonic, mỗi ngày, nếu không tôi thậm chí không thể duy trì hình dạng con người. Tôi là một loại sản phẩm lỗi, phù du."

"Gà... aaaaaaaaaa!!"

Trong màn sương, Nhân mã vật vã, bẻ gãy những ngọn giáo liên tục đâm vào mình. Cô ta định tấn công Reiji, giơ một nắm đấm to bằng quả dừa hay quả bóng bowling, nhưng...

"Ngay cả một con quái vật... cũng có thể là vũ khí, nếu được sử dụng tốt."

Bóng ma khổng lồ lù lù sau lưng cậu. Không chút sợ hãi hay sửng sốt, Reiji Kasumi chỉ khẽ bẻ ngón tay.

"Đơn Sắc Vụ Hình — Thương Hắc Ngục."

Ngay lập tức, màn sương biến thành những ngọn giáo, một cái lồng, rồi một nhà tù dày đặc hơn trước rất nhiều. Dọc, ngang, chéo. Những ngọn giáo Gothic phân nhánh và lan tỏa, tấn công toàn bộ cơ thể Nhân mã — đâm xuyên thấu.

"A... a...!! Đau... đau quá...!!"

Nhà tù phát ra tiếng cọt kẹt chói tai. Dù mọi bộ phận trên cơ thể đều bị đâm thủng, không còn một chỗ da nào lành lặn, con Nhân mã vẫn quằn quại chống trả.

"Human Tonic rất hiếm. Nó không được bán trên thị trường, và tôi cũng không có bảo hiểm. Nên nó đắt lắm." Với đôi mắt trống rỗng, Reiji nhìn lên con Nhân mã như thể đang quan sát một con bọ mình vừa bắt được, thậm chí chẳng thèm đoái hoài đến bộ ngực của cô gái, những khối thịt biến dạng bởi cơ ngực phát triển.

"Nói cách khác, tôi cần tiền. Một khi đã là người, tất cả đều xoay quanh tiền. Cậu cần mua đồ ăn. Cậu cần trả tiền nhà. Cậu cần quần áo. Và tôi muốn có ai đó để dành thời gian cùng. Trở nên 'bình thường'... thật là khó."

Để có thời gian sống bình thường. Để tiếp tục làm người. Cậu làm nghề dọn dẹp, biến việc tiêu diệt "sâu bọ" thành nghề nghiệp của mình.

"Xin lỗi. Đây là giới hạn của cậu rồi — Nhân mã sát nhân."

"Câm... miệng... lạiiiiiiiiiiiiiiiiii!"

Một tiếng rít dài. Nhân mã vùng vẫy, và cái lồng đen vỡ tan. Những mảnh vỡ ngay lập tức biến thành sương mù, tan vào không khí như những viên đường tan trong nước trà. Dù trên người đầy những lỗ thủng, nhưng sau khi thoát khỏi xiềng xích, Nhân mã giáng cho Reiji một cú tát trời giáng.

Nhưng... nó chỉ cắt vào không khí, thậm chí không tạo ra lấy một tiếng vút.

"Hả... ư...?!"

"Tôi là sương mù. Dù có mang hình hài con người, cơ thể tôi chẳng qua cũng chỉ là những hạt nước li ti mà thôi."

Ngay trước khi bị đánh trúng, đường nét của cậu mờ đi, và cú tát đi xuyên qua cậu giống như đi xuyên qua một ảo ảnh.

"Ugaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"

Cô ta dậm chân như đang lên cơn thịnh nộ. Cơ thể đồ sộ nặng vài tấn làm rung chuyển mặt đất và nứt toác vỉa hè. Cô ta đang lồng lộn điên cuồng đến mức người ta có thể nhìn thấy những sóng xung kích bằng mắt thường. Nhưng Reiji giống như một đám mây, như sương khói, như một cái bóng — xuất hiện quanh con quái vật Nhân mã, bị dẫm nát và nghiền nát, rồi lại hiện hình một lần nữa.

"Màu sắc của cậu ta... thay đổi?"

Đó là lúc Mei đột ngột nhìn thấy. Không một tiếng động, màu sắc của làn sương quanh Nhân mã sát nhân đồng loạt thay đổi từ đen kịt như than sang màu trắng đục hoặc xám, giống như tàn tro rơi không dứt.

"Chậc!"

Khoảnh khắc Nhân mã chạm vào làn sương đã chuyển sang màu trắng, da thịt cô ta bị bỏng rát. Có tiếng xèo xèo như ném bơ lên một chiếc chảo gang nóng hổi. Bị bủa vây bởi làn sương trắng bám dính và nhà tù đen kịt, cộng thêm những vết thương không thể chữa lành, con quái vật bị bao phủ bởi một làn khói axit mạnh nồng nặc mùi hóa chất.

Đôi mắt cô ta mờ đục khi làn khói xộc vào mũi và họng. Ngay khi cô ta gào lên, cô ta đã hít phải làn sương trắng đầy tính axit cùng với oxy. Mọi lớp màng nhầy đều bị đốt cháy. Da thịt chảy ra và bong tróc. Tiếng rít, tiếng rít, tiếng rít. Một gã khổng lồ đang la hét, quằn quại.

Khi con Nhân mã đang quằn quại trong đau đớn, Mei, người đang nằm cách đó không xa, bắt đầu đưa tay ra.

"Đừng chạm vào cô ta," Reiji nói. "Cậu cũng sẽ bị thương đấy."

"Cậu... đã làm gì vậy...? Cậu đã làm gì cô ấy?!" Mei gào lên.

Trong lúc đó, làn sương axit trắng vẫn quấn quýt quanh Nhân mã sát nhân. Nó giống như những dải băng quấn quanh một cái xác, che phủ mọi bộ phận trên cơ thể cô ta.

"Tôi đã nói rồi. Tôi là những hạt nước cực nhỏ."

Tiếng thình thịch của nhịp tim lại vang lên lần nữa. Ngay lập tức, toàn bộ cơ thể Reiji biến thành sương mù. Cậu dường như đã biến mất, hòa vào làn khói quanh mình, nhưng rồi cũng nhanh chóng như vậy, làn sương ngưng tụ lại gần Mei, với trái tim cậu kết nối với chúng. Cậu di chuyển gần như tức thời. Cơ thể cậu tan rã rồi tái cấu trúc chỉ trong chớp mắt, chưa đầy một giây.

Cậu nắm lấy tay Mei để ngăn cô chạm vào Nhân mã và thì thầm vào tai cô: "Hãy nghĩ về khái niệm này giống như những khối lắp ráp kích thước nano. Thông qua sự kết hợp và liên kết của các hạt, tôi có thể tạo ra đủ loại vật chất. Ví dụ, những vật thể cứng như cái lồng lúc nãy."

Và giống như làn sương trắng đang tấn công Nhân mã lúc này.

"Dưới dạng sương mù, tôi có thể thao túng một số tính chất hóa học đơn giản. Nếu tôi giảm các ion hydro, nước sẽ mang tính axit, biến nó thành một chất độc gây viêm da và làm tan chảy thịt nếu chạm vào."

"Axit... Vậy thì toàn bộ màn sương quanh cô ấy?!"

"Phải. Phổi và khí quản của cô ta sẽ bị viêm loét, nhãn cầu và da thịt bị đốt cháy và tan chảy. Đó là một màn sương axit."

Đó là một phương thức hành quyết tàn bạo đến cực điểm.

"Hắc Bạch Vụ Hình — Bạch Vụ Thảm Kịch."

Một khi làn sương đó xâm nhập vào cơ thể, nội tạng nạn nhân sẽ tan chảy thành vũng bùn, kết thúc bằng một cái chết đầy đau đớn.

"Đó cơ bản là dạ dày của tôi. Cô ta chẳng bổ béo gì đâu, nhưng tôi sẽ tiêu hóa sạch sẽ." Cậu không nói với vẻ tự mãn, thậm chí chẳng nở một nụ cười. Reiji chỉ đang trần thuật một sự thật khách quan.

Và Mei đã chống lại cậu.

"...Dừng lại đi!!"

Cô tuyệt vọng vươn tay định chạm vào cậu, nhưng chẳng thể nào nắm bắt được Reiji; bàn tay cô chỉ quờ quạng trong không trung.

"Cậu đã làm cái gì vậy?! Tôi đâu có mượn cậu cứu tôi!!"

"Chính cậu là người đã nói chúng ta là bạn mà."

"...Hả?"

Câu nói bất ngờ đó khiến Mei chết lặng.

"Đã là bạn thì phải giúp đỡ nhau. Tôi nghĩ đó là lẽ thường tình trong xã hội loài người; tôi nói sai sao?"

"Không, đúng là thế. Nhưng tôi...!"

Mei đã lặn lội đến tận thị trấn này, dù chẳng có gì đảm bảo cô sẽ tìm thấy Mai. Cô đã dấn thân vào sào huyệt của chính loại rác rưởi đã nghiền nát lưng mình — một nơi cô thề không bao giờ muốn đặt chân tới. Tất cả là vì một lý do...

"—Tôi đến đây là để sẵn sàng chết cùng nó! Tôi muốn ngăn cản đứa đàn em ngốc nghếch của mình lại...!"

"Có thật là như thế không?"

Một câu hỏi khẽ khàng vang lên.

Trong lúc đó, con Nhân mã sát nhân vẫn đang bị bao vây bởi làn sương axit, cơ thể cô ta quằn quại, những mảng thịt bắt đầu cháy đen.

"Dù cậu có chết, cô ta cũng không dừng lại đâu," cậu nói. "Cô ta không làm điều này vì cậu."

Lý do mà con Nhân mã sát nhân tiếp tục giày xéo mọi người — đó là...

"Bởi vì cô ta cảm thấy việc giết người dưới danh nghĩa chính nghĩa thật là khoái lạc," cậu tiếp tục. "Dùng cái dùi cui công lý để hạ sát những kẻ mà cô ta tin là tà ác mang lại cho cô ta sự hưng phấn. Chính cậu cũng đã nói thế mà, Mei."

"Phải, đúng là vậy. Nhưng dù thế... dù thế đi nữa...!!"

Ngay cả khi cô chỉ đang bị lợi dụng. Những gã nhân viên văn phòng nhường đường cho cô trên tàu, những người tử tế với cô chỉ để tích điểm tích lũy, và cái cảm giác tồi tệ khi nỗi khốn cùng tuyệt vọng lấn át cả lòng biết ơn đối với sự quan tâm gượng ép đó.

Thế nhưng, bất kể điều gì—

"Tôi đến đây vì tôi muốn cứu nó!!"

Dù bản thân có thảm hại đến đâu... đó cũng không phải là lý do để bỏ mặc bạn bè.

"Mai là một đứa tồi tệ, nhưng dù vậy, tôi—! Tôi không biết diễn tả sao cho đúng, nhưng...!! Cậu không thể cứ thế mà giết nó được!! Nó sẽ chết với cái đầu rỗng tuếch, không hối hận bất cứ điều gì, thậm chí chẳng hiểu mình đã sai ở đâu!!"

Mei không muốn vậy. Như thế là không được. Cô cảm thấy điều đó thật sai trái.

"Nếu cậu định giết nó, thì giết luôn cả tôi đi!! Làm ơn... tôi xin cậu, dừng lại đi...!" Mei gào lên, gương mặt nhòe lệ.

Con Nhân mã sát nhân vẫn đang quằn quại trong làn sương axit. Những khớp xương, nơi lớp da và thịt mỏng manh nhất, đã tan chảy, để lộ cả xương trắng bên trong.

"Tôi hiểu rồi."

Reiji cảm thấy điều này thật phi logic. Nó không đơn thuần là sự thiên vị mù quáng cho người của mình. Cô gái này hiểu rõ tội ác của con Nhân mã, vậy mà vẫn cầu xin tha mạng cho nó, thậm chí sẵn sàng dùng mạng mình để đánh đổi.

Đây không phải là việc phán xét cái ác, giết quách đi là xong. Đây là việc dạy cho kẻ thủ ác hiểu rằng chúng đã sai, trước khi phán xét chúng với tư cách một con người.

"À... ra là vậy."

Brocken. Một con quái vật thoát ẩn thoát hiện từ hơi nước, không có thực thể. Trái tim nhân tạo được đúc khuôn của cậu đập mạnh một nhịp. Đó chính là lý do, là căn nguyên khiến sinh vật mang tên Reiji Kasumi quyết định mình là con người và khao khát được sống bình thường.

"...Được thôi, Ikka."

Cậu từng có một người em gái sinh đôi. Gương mặt họ rất giống nhau, nhưng tâm hồn thì hoàn toàn đối lập. Cô bé luôn thân thiện và tốt bụng với tất cả mọi người — trái ngược với một kẻ luôn dựng lên những bức tường ngăn cách với thế giới như cậu.

"Em chắc chắn bố mẹ sẽ hiểu anh không phải là quái vật đâu, anh trai — anh thực sự rất tốt bụng mà!"

"Em mới là người tốt bụng," cậu đã nói vậy rất nhiều lần.

Đó là vào mùa xuân năm cậu mười hai tuổi. Toàn bộ cơ thể cậu tan rã thành sương mù. Bố mẹ cậu, run rẩy trong sợ hãi trước con quái vật tràn ngập trong phòng, đã dùng băng keo dán kín mọi kẽ hở, nhốt cậu vào một không gian kín khí, vờ như cậu không hề tồn tại. Họ nói với mọi người rằng đó là một cơn bạo bệnh đột ngột. Họ khẳng định cậu không chịu rời khỏi phòng. Họ trở thành những bậc phụ huynh đáng thương có đứa con tội nghiệp. Và trong suốt thời gian đó, em gái đã bảo vệ cậu. Cô bé đưa đồ ăn cho cậu, mang theo đồ ăn vặt và chơi đùa cùng cậu.

—!!

Nhưng em gái cậu đã chết. Chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ đau đớn để bóp nát trái tim không hình hài của cậu. Cô bé đáng lẽ phải có một cuộc đời hạnh phúc. Cô bé lẽ ra phải kết hôn, sinh con, già đi và chết như một người bình thường.

Nhưng kẻ sống sót lại là con quái vật.

Đó là lý do tại sao mình phải trở nên "bình thường".

Con chuột hamster mà em gái nuôi — nó chẳng thích cậu chút nào. Mỗi lần cậu cho ăn, nó đều cắn cậu. Những bộ quần áo mà em gái cậu yêu thích. Những chiếc váy xòe duyên dáng. Đáng tiếc, chúng không hề hợp với cậu. Những chiếc bánh crepe em ấy muốn ăn. Những trung tâm mua sắm em ấy muốn khám phá. Khoảng thời gian em ấy muốn dành cho bạn bè.

Tất cả, tất cả mọi thứ. Để lấy lại những điều đó. Để sống một cuộc đời bình thường như em ấy từng mong. Để bảo vệ hạnh phúc của một ai đó, bù đắp cho cả phần của em gái mình — con quái vật ấy đã sống một đời khao khát sự bình thường.

Xèo...!!

Có tiếng động như nước sôi nhỏ xuống đá nóng, làn sương axit cuộn xoáy rồi thu lại. Reiji Kasumi che mặt bằng một dải lụa mờ ảo. Vì một lý do nào đó, ngay cả quần áo trên người cậu cũng biến thành những hạt siêu nhỏ trong thoáng chốc, rồi tụ lại thành hình dạng nguyên thủy.

"A... hộc..."

"Vẫn còn sống cơ à. Thần dược Linh Thú thực sự đáng kinh ngạc đấy," Reiji nói.

Con Nhân mã sát nhân đang nằm bẹp trên mặt đất. Trong con hẻm nhỏ, lấm lem bùn đất, là một sinh vật khổng lồ với toàn bộ lớp da và màng nhầy trên cơ thể đã bị lột sạch. Một cảnh tượng thảm khốc đến mức người ta sẽ tưởng đó là một cái xác, nhưng cô ta vẫn còn thở, tay chân không ngừng co giật, và lớp da mới đã bắt đầu tái tạo khắp cơ thể với một tốc độ đáng sợ, thế nhưng...

"Dù có khả năng siêu hồi phục của Linh Thú, cô ta cũng không thể lành lặn hoàn toàn trước khi thuốc hết tác dụng. Một khi trở lại hình người, cô ta sẽ bị bỏng nặng khắp nơi, chắc chắn sẽ để lại sẹo và di chứng. Giết đi có khi còn là một sự nhân từ. Nhưng dù vậy cậu vẫn muốn cứu sao?"

"Dĩ nhiên." Mei không hề do dự. "Hình phạt của chúng tôi là phải tiếp tục sống một cách thảm hại với những sai lầm của mình, bị sỉ nhục, đau đớn suốt cả đời... Vậy nên, hãy cứu nó."

Mei sẽ không chạy trốn khỏi những bi kịch mình đã gây ra, những mạng người đã mất, những thứ cô đã phá vỡ. Lời nói của cô là một tuyên ngôn không thể lay chuyển rằng cô sẽ gánh vác gánh nặng đó, dù biết nó đau đớn khôn cùng.

"Cô ấy nói vậy đấy... nhưng để xác nhận lại, như vậy có ổn không, Sếp?" Reiji quay sang hỏi một người khác.

"Cậu diễn sâu quá đấy," ai đó đáp lời. "Cậu đã định làm thế ngay từ đầu rồi còn gì?"

Mei ngước lên đầy ngạc nhiên.

"Hả?!"

Một người đàn ông mặc suit xuất hiện từ một đống đổ nát gần đó, một tòa nhà có tầm nhìn bao quát con hẻm. Vẻ ngoài có chút lả lơi nhưng vẫn toát lên sự trang trọng, phong thái giống một gã chơi bời đang cố tỏ ra ngầu nhưng cũng có nét gì đó của một học giả, ông ta bịt mũi trước mùi hóa chất nồng nặc đang bốc lên trong hẻm và búng tay một cái.

"Dù sao thì ở cái thị trấn này cũng chẳng có tội ác, điều tra hay trách nhiệm gì đâu," người gọi là "Sếp" nói. "Sau khi dọn dẹp xong xuôi, tôi đoán là chúng ta sẽ đưa cô nàng này đến bệnh viện nhỉ?"

"Nghe thì hay đấy," Getsu lên tiếng, "nhưng Sếp ơi, làm ơn giúp chúng tôi khênh cái thứ này với; nó nặng bao nhiêu tấn cơ chứ?!"

"Không đời nào; nặng lắm. Lo mà làm việc đi, mấy gã lao động."

"Đúng là tệ thật... Cái công việc này đúng là địa ngục..."

Gã người sói — Getsu — xuất hiện với một chiếc mặt nạ đặc biệt che kín mũi và miệng. Chắc hẳn nó được thiết kế riêng cho loài chó.

"Làm tốt lắm. Phần còn lại giao cho các anh đấy," Reiji nói.

"Giúp một tay đi chứ?!" Getsu kêu lên. "Làm cái trò kinh tởm này, tôi có thể chết vì cái mùi này mất..."

Đỗ phía sau họ là một chiếc xe rơ-moóc. Nó chiếu luồng sáng rực rỡ vào con hẻm tối tăm khi khoảng một chục Người Thú vạm vỡ bước vào hẻm với đủ loại dụng cụ — bộ đồ bảo hộ, túi nilon và cây lau nhà. Trên tất cả dụng cụ và đồng phục của họ đều in logo BEAST TECH.

"...Đó là công ty của các cậu à?" Mei hỏi, chỉ tay vào cái logo.

Reiji lắc đầu đầy thờ ơ.

"Xe và dụng cụ là thiết bị của họ. Chúng tôi là nhà thầu phụ."

"Đó là lý do chúng tôi chẳng kiếm được bao nhiêu," Getsu bồi thêm. "...Và này, tôi còn chưa kịp làm gì cả!"

"Cậu không làm gì là tốt đấy. Như vậy việc sắp xếp dọn dẹp sẽ dễ dàng hơn. Chúng ta có thể rời khỏi đây trong năm phút không?"

"Chắc chắn rồi. Được rồi, móc đã vào vị trí. Sẵn sàng, sẵn sàng!"

Một chiếc tời rít lên, tạo ra âm thanh cọt kẹt rỉ sét.

"Chạm vào đó có sao không? Anh không bị bỏng chứ?" Mei lo lắng hỏi.

"Không," Reiji trả lời. "Nó vô hại; giờ cơ thể cô ta chỉ dính nước thôi. Hơi bốc mùi một chút, thứ lỗi cho tôi nhé."

Trong khi hai người đang nói chuyện, các công nhân bắt đầu quy trình giống như xe cứu hộ đang kéo một chiếc ô tô. Những người đàn ông mặc đồ bảo hộ nhanh chóng cố định dây cáp vào da thịt của con Nhân mã khổng lồ đang co giật, sau đó móc vào tời lắp trên xe rơ-moóc, kéo cô ta lên để đóng gói vào xe.

"...Cô ấy sẽ ổn chứ? Cô ấy sẽ được cứu đúng không?" Mei lo lắng hỏi.

"Việc sắp xếp đã được thực hiện nhanh chóng. Chúng tôi đã gọi đội ngũ y tế của công ty; cô ta sẽ được cứu." Người trả lời không phải Getsu hay Reiji, mà là người đàn ông mặc bộ đồ suit kỳ lạ. "Nếu họ có thể bị thuyết phục, tôi muốn cô ta bị bắt giữ và không gì hơn — theo yêu cầu của Reiji. Vì thủ phạm là một học sinh từ bên ngoài, chúng ta nên cân nhắc khả năng cải tạo. Chẳng phải như vậy là rất tử tế sao?"

"...Nhưng rõ ràng cô ta đã suýt gây ra một vụ thảm sát cơ mà?!" Mei nói.

"Dĩ nhiên. Cô ta đã định giết cả Mei." Trong khi khéo léo phủ bạt lên con Nhân mã đã được xếp vào xe, Getsu chen vào trước khi quay lại. "Cậu đến đây để khuyên nhủ cô ta, đúng không Mei?"

"...Ý anh là các anh thậm chí đã đoán trước được điều đó?"

"Cả hai đều ở trong câu lạc bộ điền kinh, và chẳng có lý do nào khác để cô ta đến một nơi như thế này cả."

Đó là lý do tại sao...

"Để cô ta sống, bắt giữ và điều trị là một lựa chọn. Tôi đã đi tìm phương tiện vận chuyển và bác sĩ. Sau đó Reiji được giao nhiệm vụ bắt giữ cô ta. Chà, thực tế là: Cô ta đã sẵn sàng giết cả bạn thân và việc thuyết phục không có tác dụng. Nên tất nhiên cậu có thể chỉ muốn giết quách cô ta cho rảnh nợ—"

Người đàn ông mặc suit tiếp lời Getsu, vung vẩy ngón tay. "Chuyện này đi hơi quá xa so với việc chỉ là vụng về trút giận lên người khác đấy."

"...Tôi xin lỗi."

"Không sao. Cứ để việc điều trị cho chúng tôi. Vì Thần dược Linh Thú bị rò rỉ từ công ty, chúng tôi phải điều tra xem nó đã lọt ra ngoài bằng cách nào. Dù kẻ thực hiện ở cuối chuỗi đó có thể không nắm giữ thông tin...," người đàn ông mặc suit nói với Reiji, rồi thọc tay vào túi.

Ông ta lấy ra một chiếc lọ đơn giản. Đó là một ống thuốc y tế có nhãn dán bằng một ngôn ngữ mà Mei chưa từng thấy bao giờ, cùng với một ống tiêm và kim tiêm trong túi nilon kín. Ông ta ném nó cho Reiji.

"Tự tiêm cho mình đi. Chúng ta không thể để cậu cứ mờ mịt như làn khói mãi được."

"...Vâng thưa sếp."

Làn sương đen tóm lấy nó giữa không trung, xé bao bì để lấy thuốc. Chất lỏng trong suốt đó thoạt nhìn chỉ như nước, dập dềnh trong không khí khi nó được tiêm vào cánh tay Reiji, đẩy toàn bộ thuốc vào cơ thể cậu. Sau đó, hình bóng mờ ảo của chàng trai đặc lại thành một thực thể rõ ràng.

"Đó là... Thần dược Người (Human Tonic) sao?"

"Ừ. Các loại Tonic thông thường là sự kết hợp giữa thịt và lông động vật, nhưng loại này sử dụng DNA của con người. Đó là một hợp chất đặc biệt, nên khá là đắt. Đắt đến mức tôi sẽ phải khóc thét nếu không được dùng thẻ giảm giá nhân viên đấy."

"...Ra là cậu có giảm giá nhân viên. Đây là công việc hành chính từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều hay sao vậy...?" Mei nói, vẻ cạn lời.

"Nếu là một công việc hành chính bình thường thì đã nhàn hơn một chút rồi."

Giờ đã lấy lại được hình dạng con người, Reiji chỉ tay về phía người đàn ông mặc suit.

"Để tôi giới thiệu. Lão già khả nghi đó là nhà thầu quản lý của Masquerade, công việc kinh doanh của ông ta là dọn dẹp đường phố."

Tiếp quản lời giới thiệu, người đàn ông mặc suit rút từ đâu đó ra một tấm danh thiếp. Ngồi xổm xuống, ông ta đưa nó cho Mei, người vẫn đang nằm trên bùn đất.

"Phát triển Monster Tonic, tiếp thị và bán buôn. Công ty con của tập đoàn General Mythic, Beast Tech — Fantastic Sweeper. Tôi là chủ công ty, Narasaki. Rất vui được gặp cháu."

"Hả...?!" Nhìn ông ta với vẻ hoài nghi, cô nhận lấy tấm danh thiếp.

Giữa sự hối hả của công cuộc dọn dẹp xung quanh, vụ náo loạn Nhân mã sát nhân đã đi đến hồi kết.

"Tôi nghe nói cô ấy đã được cứu. Cảm ơn nhé."

Trong sân trường Trung học Akanebara, họ đang đẩy một chiếc xe lăn trên con đường cỏ mở. Getsu, Mei và Reiji đang đi dạo với những hộp cơm trưa mua ở cửa hàng tiện lợi trên tay.

"Cô ta bị bỏng toàn thân đấy. Tôi thực sự ấn tượng là cô ta còn sống," Mei nói.

"Với sức sống của một Linh Thú, cô ta chắc hẳn đã tự chữa lành được một phần trước khi thuốc hết tác dụng, nhưng dù vậy...," Reiji tiếp lời.

"Phải. Chưa bàn đến chuyện lấy lời khai, thậm chí còn không chắc liệu cô ta có tỉnh lại hay không. Đó là những gì bác sĩ đã nói."

Getsu đang đẩy xe lăn cho Mei, trong khi Reiji có vẻ đang tận hưởng làn gió thổi qua sân trường. Vẻ mặt Mei có chút mệt mỏi... nhưng cũng có phần rạng rỡ hơn.

"...Bố mẹ cô ấy đã đến thăm. Đây là lần đầu tiên tôi gặp họ."

"Tôi hiểu rồi... Họ là người thế nào?"

"Bình thường. Một nhân viên văn phòng và một bà nội trợ thực sự bình thường. Họ không hề biết con gái mình đang làm những chuyện như thế này. Họ đã khóc rất nhiều, xin lỗi liên tục, 'Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi xin lỗi...'" Chỉ cần nhớ lại thôi cũng đã thật khó khăn. Với vẻ sâu sắc như thể đang trút bỏ hết những ký ức quá đỗi đau đớn, Mei tiếp tục, "Họ nói gia đình sẽ làm những gì có thể để bù đắp cho những người mà con gái họ đã giết. Họ nói dự định sẽ tiếp tục làm việc, nhưng muốn bán nhà, bán xe và mọi thứ để điều tra danh tính của các nạn nhân... Tôi không dám chắc, nhưng tôi đoán thế cũng tốt."

"Vô ích thôi," Reiji nói. "Về cơ bản, người ta chẳng bao giờ quan tâm đến việc ai chịu trách nhiệm cho những cái chết ở Masquerade cả."

"Tại sao? Có người đã chết mà!"

"Đơn giản là vì danh tính của họ không xác định được. Nếu không thể xác định danh tính nạn nhân, thì không thể chứng minh họ là con người." Những con thú tụ tập ở thị trấn đó đã tháo bỏ xiềng xích của xã hội. Không ID, tắt điện thoại, quên đi mạng xã hội, không mang theo ví tiền. Vì vậy danh tính của họ không thể được xác định, và cái chết của họ luôn chỉ được coi là cái chết của động vật. Thế nên, không ai có thể chuộc lỗi, và cũng chẳng ai đưa ra lời buộc tội.

"Dù sao thì họ vẫn sẽ làm điều đó... Họ có vẻ là kiểu người như vậy."

"...Tôi hiểu rồi."

Đó là vì lòng tốt, hay vì ý thức trách nhiệm khi phải thừa nhận tội ác mà con gái mình đã phạm phải và cố gắng chuộc lỗi? Không ai trong bộ ba biết được điều đó.

"Chắc hẳn họ đã rất thân thiết... Đó có phải là một gia đình bình thường không?"

"Đừng hỏi tôi. Gia đình tôi tan vỡ từ năm tôi mười hai tuổi rồi," Reiji nói với vẻ mặt chán ngán, lục lọi bên trong túi đồ ăn tiện lợi cậu đang mang theo.

Viên cơm nắm cậu lấy ra trông như đồ tự làm. Bóc lớp màng bọc nilon bên ngoài lớp rong biển dính dấp, cậu ngước nhìn những bông hoa không rõ tên đang nở rộ trên ngọn cây trên nền trời xanh thẳm.

"Cậu là người đã chọn con đường chông gai đó," Reiji nói. "Hãy kiên định với nó."

"Tất nhiên rồi," Mei trả lời. "Nhưng các cậu vẫn đến trường như bình thường thế này. Có ổn không vậy? Không có cuộc điều tra hay gì sao?"

"Ổn mà," Getsu bảo cô. "Chúng tôi đã phải tốn bao nhiêu công sức để làm giấy tờ và nhập học một cách đàng hoàng đấy! Phải học cho xứng với đồng tiền bát gạo chứ."

"Đúng vậy," Reiji đồng tình. "Sẽ rất lãng phí. Chúng tôi cũng đã đóng học phí rồi mà."

"Tôi hiểu rồi... Vậy thì chúng ta là bạn cùng lớp, ít nhất là lúc này."

Lời nhận xét đó tưởng như chẳng có gì. Nhưng cả hai đều có thể nhận ra cô đang rất vui.

"Này Reiji, đừng có ăn một mình thế chứ. Ngồi xuống cái đã," Getsu nói.

"Dù có chút bất lịch sự, nhưng tôi chẳng có mạng xã hội nào để mà bị trừ điểm cả. Đó là đặc quyền của một kẻ không tham gia vào xã hội."

"Ít nhất cũng phải rửa tay đi đã," Mei nói. "Này, cún con, đưa cho cậu ta tờ khăn giấy đi."

"Được thôi... Khoan đã, cún con là ám chỉ tôi hả?! Đây là phân biệt đối xử!"

Cuộc trò chuyện vụn vặt nở nụ cười trên gương mặt họ. Reiji nhìn lên bầu trời, đưa viên cơm nắm mặn vào miệng khi gió thổi qua. Ăn cơm cùng bạn bè dưới ánh mặt trời. Có thể trò chuyện với họ. Có thể kết nối với họ. Giờ mình đã "bình thường" chưa...? Mình có đang sống đúng như ý nguyện của Ikka không?

Cậu không biết. Người em gái đã khuất không thể trả lời cậu. Nhưng cậu không nghĩ mình đã đến nhầm chỗ.

"Với những sai lầm của mình, bị sỉ nhục, đau đớn suốt cả đời—," Reiji lẩm bẩm.

"Chúng ta sẽ tiếp tục sống," Mei nói tiếp lời cậu. "Đó là sự chuộc lỗi cho những sai lầm của cô ấy..." Cô nhìn lên bầu trời. "Và cho chính bản thân tôi nữa... Còn cậu sẽ làm gì?"

"Cũng vậy thôi."

Trong thế giới điên rồ này, trong thời đại tan vỡ này—

"Tôi sẽ sống một cách bình thường. Đó là điều tôi đã hứa."

Rồi lời lẩm bẩm của cậu tan biến vào gió.

"...Chủ nhật này. Sau khi đi thăm cô ấy ở bệnh viện, tôi muốn đi xem quần áo này nọ," Mei nói.

"Cái gì? Cậu không định bảo tôi đi cùng đấy chứ?" Reiji nói.

"Thôi nào, cậu nên đi đi!" Getsu xen vào. "Mấy thứ đó mới là 'bình thường' và 'tận hưởng tuổi trẻ' đấy, biết không!"

"Cậu cũng đi đi. Cậu ăn mặc như một gã du côn thôn quê vậy; trông lúa lắm."

"Hả? Thật á?! Lúa hả?! Tôi cứ tưởng thế này là ngầu lắm chứ?!"

Trong khi sánh bước bên nhau — cuộc sống mới của họ bắt đầu.

"Ba mẫu nữa sao?"

Đó là một thói quen đặc trưng của kiểu người được gọi là nhà sưu tập, những người sành sỏi, hay những người có thị hiếu tinh tế. Bất kể họ ở đâu, bất kỳ không gian nào họ sinh sống lâu ngày — dù là phòng ngủ, phòng làm việc hay văn phòng, bất kể là tư nhân hay công vụ — họ sẽ lấp đầy nó bằng bất cứ thứ gì họ yêu thích để có thể ngắm nhìn chúng bất cứ lúc nào.

Văn phòng chủ tịch của Fantastic Sweeper ở Masquerade — Natsukibara — cũng không ngoại lệ, nó bị vùi lấp trong những món đồ cổ và vật phẩm kỳ quái mà Narasaki đã thu thập được. Chủ yếu là các tiêu bản: vô số tiêu bản bướm sải cánh, tỏa ra mùi long não của chất bảo quản, vỏ ốc và thú nhồi bông, hóa thạch và bộ xương. Ông ta thậm chí còn có một vài thứ với hình thù rõ ràng là bất thường, hé lộ một phần của bộ sưu tập khổng lồ.

Nằm giữa tất cả những thứ đó là một chiếc bàn làm việc uy nghiêm. Mặt bàn được làm từ một tấm gỗ duy nhất khai thác từ một cây sồi khổng lồ hàng trăm năm tuổi, và vì những cây lớn như vậy không còn tồn tại trên hành tinh này nữa, nên giờ đây không thể sở hữu được, khiến chiếc bàn mang một giá trị thiên văn.

Narasaki kẹp chiếc điện thoại trên vai. Ông ta đang sử dụng một chiếc điện thoại quay số kiểu cổ — một món đồ cổ thời nay — vẫn còn hoạt động ở Masquerade, nơi việc sử dụng điện thoại di động, kể cả smartphone, bị nhìn nhận bằng ánh mắt lạnh lùng. Ông ta lắng nghe giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia.

"Ngoài sự cố này, ba mẫu Thần dược Linh Thú khác đã bị lấy mất khỏi phòng nghiên cứu."

Nghe báo cáo đó, lông mày Narasaki nhíu lại vì bực bội. "Đó là sản phẩm đã kê đơn sao?"

"Đó là dung dịch gốc chưa pha loãng. Khi pha loãng, một người có thể duy trì tác dụng trong khoảng ba mươi ngày."

"...Kẻ ngu ngốc nào đã để một thứ như vậy ở nơi có thể bị lấy trộm thế?"

"Các giám đốc công ty đang khá là rối ren để tìm ra kẻ chịu trách nhiệm. Chúng tôi đã điều tra, nhưng vẫn chưa có manh mối gì."

"Nói tóm lại, đây không phải là kết quả của việc các VIP trong công ty tranh giành hay hãm hại nhau, mà là tác phẩm của một kẻ bên ngoài... Còn về cô nữ sinh trung học đó... thủ phạm kiêm nạn nhân, con Nhân mã ấy thì sao?"

"Chúng tôi đã điều tra những gì cô ta đã làm ở phía sau, nhưng hiện tại, không có gì cả... Dù chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục điều tra."

"Vậy nếu tôi không lầm, thì thủ phạm đã đánh cắp một loại thuốc siêu nguy hiểm từ kho tàng tuyệt mật của một công ty có an ninh nghiêm ngặt đến chết người, rồi đưa nó cho một nữ sinh trung học ngẫu nhiên với lòng tự trọng thấp và không có bất kỳ mối liên hệ nào, về cơ bản là miễn phí?"

Sự im lặng ở đầu dây bên kia là một sự khẳng định ngầm.

"Điều đó rõ ràng là không đáng để họ bỏ công sức ra như vậy. Đó có thể là một tội ác được thực hiện vì khoái lạc — hay vì lý do tôn giáo hoặc tư tưởng chăng?"

"Ai mà biết được? Hoặc... có lẽ với họ thì đưa cho ai cũng không quan trọng."

Narasaki gác máy với một tiếng cạch rồi vươn tay qua mặt bàn. Chiếc tẩu làm bằng bọt biển (meerschaum) của ông, ngả màu hổ phách sau nhiều năm sử dụng, nằm trên giá đỡ tẩu. Ông lấy nó và lấy những lá thuốc từ ngăn tủ chứa có kiểm soát độ ẩm, nhẹ nhàng nhồi chúng vào tẩu và thắp lửa bằng một que diêm.

Ông khẽ phả ra một làn khói lười biếng. Ông không rít liên tục như thuốc lá, mà coi đó như một phương thức để thư giãn bản thân, giống như cách những người yêu thuốc lá đầu thế kỷ 20 tận hưởng nó.

"Vậy thì chuyện đó chắc sắp xảy ra rồi nhỉ?"

Khi ông lẩm bẩm điều đó một cách khẽ khàng trong khi sương khói vây quanh... vào cùng ngày, cùng thời điểm, tại cùng một thị trấn nhưng ở một nơi khác... nỗi lo lắng của ông đã trở thành hiện thực.

Tại một bệnh viện nhất định trong thành phố, trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).

Quấn trong băng gạc, kết nối với các thiết bị y tế qua vô số ống truyền, một cô gái đang ngủ mê mệt. Đó là một cảnh tượng vô cùng đáng thương, nhưng dù vậy, bố mẹ cô vẫn kìm nén nước mắt và tiếp tục dõi theo cô. Họ biết tội ác mà con gái mình đã phạm phải. Họ đã chuẩn bị sẵn tâm thế để chuộc lỗi. Nhưng...

"Mẹ không thể đăng bất cứ thứ gì lên mạng xã hội được," mẹ cô nói.

"Đúng như bố nghĩ," bố cô tiếp lời. "...Bố cũng vậy. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?"

Hiển thị trên điện thoại trong tay họ, trên màn hình chính của mạng xã hội là dòng chữ tàn nhẫn: BỊ KHÓA.

Vụ việc đã xảy ra, con gái họ đã được đưa đến bệnh viện, nhiều bằng chứng đã được đưa ra cho họ thấy, và ngay cả khi họ chưa bị buộc tội, vô số vụ giết người và hành động phá hoại đã được chứng minh. Vì vậy, họ đã thú nhận trên mạng xã hội để sám hối cho những tội lỗi đó, nhưng ngay sau đó....

Chỉ trong vòng vài giây sau khi công khai mọi chuyện, màn hình của họ đã bị đóng băng, và tình trạng đó đã kéo dài nhiều ngày nay.

"Bố đã thử hỏi thăm ở trụ sở chính của công ty, nhưng họ không thèm nghe," bố cô nói. "Có lẽ bố nên thử đến văn phòng chính phủ..."

"Em không hiểu," vợ ông nói. "Cảnh sát đã nói gì?"

"Họ cứ khăng khăng rằng không hề có vụ việc nào như vậy xảy ra... Chúng ta nên làm gì đây...?!"

Họ không thừa nhận tội ác. Họ không đưa ra hình phạt. Giống như họ đang cố tình ngoảnh mặt đi. Kẻ thủ ác và cha mẹ cô bị trục xuất khỏi xã hội, đứng cạnh nhau trong căn phòng bệnh nhỏ hẹp này.

Tích tắc, tích tắc...

"Hả?" Người cha đột nhiên nhận ra âm thanh của một chiếc đồng hồ cơ, thứ hiếm thấy ở thời đại này.

Ông tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh. Ông nhìn khắp nơi, từ các thiết bị y tế bên giường bệnh đến hộp bánh kem lạc lõng. Mới ban nãy thôi, một y tá đến kiểm tra đã đứng ngay đó.

"Có phải cô ấy quên cái này không...?"

Ngay khi người cha nhớ lại điều đó và vươn tay chạm vào hộp bánh kem...

BÙM!

Khối thuốc nổ kết nối với chiếc đồng hồ cơ trong hộp bánh phát nổ dữ dội. Kết cấu chống khủng bố, chống nổ của phòng chăm sóc đặc biệt đã hoàn thành nhiệm vụ của nó, sóng xung kích không lọt ra ngoài, giới hạn sự phá hủy trong phạm vi căn phòng.

Khói đen và lửa, tiếng chuông chói tai của hệ thống chữa cháy tự động. Tiếng hét, mùi hôi thối, hơi nóng. Có ba nạn nhân. Thủ phạm của một chuỗi các vụ giết người, "Nhân mã sát nhân", tức Mai Ikeda, học sinh năm nhất trường Trung học Akanebara, đã chết ngay lập tức. Mẹ và cha cô cũng chết ngay tại chỗ. Nguyên nhân cái chết là do quả bom đã được đặt sẵn ở đó.

Ba phút sau vụ việc, một tuyên bố nhận trách nhiệm đã được đăng tải trên dark web với một danh sách dài dằng dặc các yêu sách chính trị: Tất cả những luận điệu tiêu chuẩn về bình đẳng giới, cứu giúp các nhóm thiểu số tình dục, chống lại mọi hình thức phân biệt đối xử và vân vân. Nó không hề đề cập đến lý do tại sao họ lại nhắm cụ thể vào phòng ICU của bệnh viện và gia đình đó, và sau khi tiêu đề CẦN ĐIỀU TRA được thêm vào hồ sơ cảnh sát, một vài du kích phản chính phủ đã bị lôi ra ánh sáng và thú nhận tội ác.

Một sự che đậy hoàn hảo.

Trên điện thoại của một nữ y tá nọ. Trong một tin nhắn riêng tư ẩn danh được gửi đến tài khoản mạng xã hội của cô ta.

> Chúc mừng. Đóng góp của bạn cho trật tự xã hội đã đạt điểm A+. Điểm tín dụng +1000. Như một phần thưởng đặc biệt, bạn sẽ được thăng chức lên bộ phận y tế của chúng tôi.

> Chúng tôi cảm ơn sự hợp tác của bạn. Vì trật tự trong kỷ nguyên mới. — Beast Tech.

>

Nếu không có ai nói ra sự thật, thì nó có thể bị ghi đè bởi những lời nói dối. Trong một xã hội bị kiểm soát, đó là một sự "bình thường" quá đỗi quái gở.

BẢNG THUẬT NGỮ

TÀI LIỆU MẬT

NGƯỜI THÚ ĐẶC BIỆT VĨNH VIỄN (SPECIALS)

Hậu duệ của những Linh Thú cổ xưa. Họ có quyền lợi hạn chế — nói cách khác, họ không bị ràng buộc bởi các quy tắc, nhưng lại là những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, tự nhiên không nhận được sự bảo vệ nào.

LINH THÚ (MYTHIC BEASTS)

Những con quái vật cổ xưa được nhắc đến trong thần thoại và truyền thuyết. Nhiều người tin vào những lời đồn đại rằng có tồn tại một loại Tonic có thể biến đổi con người thành những con quái vật huyền thoại này.

MONSTER TONIC

Một loại thần dược có thể tạm thời biến người dùng thành một sinh vật nhân hình. Các loại Tonic bán trên thị trường không đảm bảo người dùng sẽ biến thành thứ gì, và ngay cả khi họ chọn hương vị "thú ăn thịt", họ cũng không thể chọn mình sẽ là chó, cáo hay sói.

THE MASQUERADE

Đặc khu nơi việc sử dụng Monster Tonic đã được phê duyệt hợp pháp, như một cách để giải tỏa áp lực trong xã hội bị kiểm soát này. Hiện tại, đây là khu phố duy nhất ở Akitsushima nơi việc ẩn danh là có thể.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!