Kẻ Nghiện Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 3: Dạ hội

Chương 3: Dạ hội

Màn đêm buông xuống.

Những tuyến đường sắt đô thị bủa vây khắp nơi như rễ cây cổ thụ. Những năm gần đây, một tuyến đường vòng được thiết lập, và các ga dọc tuyến này đều được trang bị một hệ thống đặc biệt chưa từng có tiền lệ.

"...Hộc, hộc, hộc, hộc...!"

Một người đàn ông vội vã băng qua cổng soát vé. Phí tàu tự động được trừ vào thiết bị của ông ta qua thanh toán không tiếp xúc.

Cặp mắt của Chúa lắp đặt tại cổng soát vé phân tích thân nhiệt, nhịp tim và các chỉ số khác của ông ta. Nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu bệnh tật nào, cánh cửa sẽ không mở và ông ta sẽ bị đuổi về trong vô vọng.

"Ngột ngạt đến phát điên... À, nhanh lên, nhanh lên nào...!" Phía sau lớp khẩu trang dán chặt vào nửa khuôn mặt, ông ta chép miệng đầy sốt ruột.

Hơi thở dồn dập, bộ vest xộc xệch, người đàn ông trung niên trông rất đỗi bình thường này rời sân ga, rồi chạm điện thoại vào một buồng thay đồ hình con nhộng, thuê một phòng riêng trong mười phút ngắn ngủi.

"Bực mình thật! Chết tiệt! Hơi thở của mình bốc mùi, thật phiền phức! Haaaaaghhhhhh...!"

Tháo phăng lớp khẩu trang, ông ta ném mạnh nó vào thùng rác. Người nhân viên văn phòng hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do, rồi hớn hở trút bỏ quần áo. Ông ta gấp gọn bộ vest, nhét nó cùng điện thoại vào một chiếc túi đựng đồ thay thế. Sau đó, ông ta rút tiền mặt từ một cây ATM, bỏ vào chiếc ví vốn chẳng bao giờ dùng đến bên ngoài thị trấn này.

Giờ chỉ còn mặc mỗi đồ lót, người đàn ông lật giở những tờ tiền giấy vừa rút.

"Có tiền rồi. Đồ thay cũng xong...! Đến lúc ăn chơi rồi, lạy Chúa! Cuối tuần rồi mà!"

Trong căn phòng cách âm riêng tư, thoát khỏi những xiềng xích của sự dè dặt và giữ kẽ thường ngày... Ông ta gào lên đầy sảng khoái, rút một tờ tiền nhỏ bỏ vào máy bán hàng tự động cạnh cây ATM. Ông ta ngập ngừng vuốt ve mặt kính trưng bày những lon nước có màu sắc sặc sỡ.

"Hôm nay chọn loại nào đây...? Chắc chắn phải là màu đỏ rồi!"

Lon nước có thiết kế hoài cổ của những loại nước tăng lực thời xa xưa. Đó chính là thứ mà mọi người gọi là "thần dược". Chìa khóa duy nhất để tìm đến tự do trong xã hội bị kiểm soát gắt gao này — Monster Tonic.

Có ba loại chính:

Màu đỏ: Với logo hình miếng thịt đùi, hương vị Thú Ăn Thịt.

Màu xanh lá: Logo bắp cải tươi tốt, hương vị Thú Ăn Cỏ.

Màu tím: Logo hình móng vuốt sắc nhọn và màng chân ếch, hương vị Bò Sát và Lưỡng Cư.

Cách phân loại thô thiển đến mức nực cười. Tất cả đều có vị giống hệt nhau: vị ngọt hóa học từ hàng tá đường và hương liệu nhân tạo. Điều thú vị nằm ở chỗ bạn sẽ biến thành con gì. Một thú vui cuối tuần, một trò "Gacha Người Thú".

Xìíí!

Ông ta đặt tay lên bảng điều khiển. Cảm biến nhận diện, một lon màu đỏ vị Thú Ăn Thịt rơi xuống. Người đàn ông hớn hở giật nắp, uống cạn thứ nước sủi bọt đó trong một hơi.

"Ηηηηηηηηn! Pwahhhhhhhhh!"

Lượng nước trong lon chỉ vỏn vẹn 160ml. Cũng có những lon lớn hơn, nhưng hiệu quả thì không đổi. Từng có lời đồn rằng uống thật nhiều sẽ biến thành thứ gì đó đặc biệt, thế là có người nốc cả lít, nhưng kết quả cao nhất cũng chỉ là ngộ độc caffeine.

Rắc!

Ông ta bóp nát lon nhựa sinh học rồi ném vào thùng rác.

"Waaaaaaaugh...! Nó đến rồi, nó đếếếếếếếếếếếến rồi...!!" Người đàn ông trong bộ đồ lót gào lên, cơ thể run rẩy dữ dội.

Lớp áo trong đẫm mồ hôi ngay lập tức căng phồng, một lớp lông vằn trắng nâu bao phủ toàn thân. Miệng kéo dài ra, tai dựng đứng, xương cốt kêu răng rắc khi biến đổi hình dạng.

"Hyaaaaa-haaaaaaa!! Quẩy thôi!!" Ông ta hét lên đầy phấn khích.

70% thú và 30% người — một sinh vật lai giữa người và linh cẩu vằn. Trông có vẻ hơi ngớ ngẩn với đôi mắt lờ đờ, nhưng vẻ mặt đầy thèm khát của người đàn ông trông thật xấu xí. Ông ta lao ra khỏi buồng thay đồ, tinh thần phấn chấn tột độ nhờ tác động của chất kích thích mạnh.

Hệ thống tủ đồ hoàn toàn tự động, tiền phí được trừ trực tiếp qua thẻ tín dụng liên kết với điện thoại trong túi. Khi lấy lại đồ, ông ta chẳng cần thủ tục gì, chỉ cần nhận diện khuôn mặt là xong. Mọi thông tin cá nhân đều nằm trong điện thoại, khuôn mặt và vân tay là chìa khóa. Một xã hội kiểm soát thông tin tuyệt đối — sự tiện lợi đánh đổi bằng sự riêng tư.

"Nào, tối nay làm gì đây? Ồ, em gái ơi! Đi chơi với anh không!" Ông ta gọi với theo một cô nàng mèo vừa đi ngang qua.

"Hả? Anh chi bao nhiêu, ông chú?"

Chiếc quần short jeans của cô nàng được cắt cao táo bạo như đồ bơi. Dù ngực được che bởi một chiếc áo ống, làn da cô cũng bị che phủ bởi một lớp lông ngắn mượt mà đầy khiêu khích. Những phụ nữ vốn bị buộc phải mặc đồng phục công sở gò bó giờ đây có thể thỏa sức diện bất cứ thứ gì trong Dạ Hội, từ Gothic-Lolita đến Punk; đàn ông và phụ nữ đi lại trên phố trong những bộ trang phục quái chiêu.

Ánh đèn neon rực rỡ. Đạo đức suy đồi gì đó cứ mặc kệ đi. Chỉ cần bước chân ra khỏi ga, bạn sẽ thấy những đám đông hỗn tạp, những con phố san sát các cửa hàng bán đủ mọi loại sản phẩm và dịch vụ mà mọi rào cản đều bị dỡ bỏ.

"Đầu lợn đây, đầu lợn đây; ngon lắm! Vừa quay xong đây!"

"Đại ca ơi, chỗ em có mấy em tươi lắm; muốn phê không? Làm nháy 'trần' cũng ok luôn!"

"Dôôôôô! Uống đi, uống đi, uốốống đi! Ở đây muốn nói gì thì nói!"

Một gã đầu bếp mặt lợn theo đúng nghĩa đen đang chiên đầu lợn kiểu Trung Hoa, nhát dao thái xuống khiến nước thịt chảy ròng ròng. Một gã ma chăn dắt mặt thằn lằn đang mời chào khách trên phố, tay cầm tấm biển đầy dâm ô. Tại một quán bar tràn ra lòng đường, những Người Thú trong bộ vest xộc xệch đang múc rượu từ một cái chậu kim loại đầy ắp mà chẳng thèm quan tâm đến vệ sinh.

Bằng cách thay đổi đặc điểm cơ thể và cắt đứt mọi sự theo dõi chính thức, những người này đã hóa thân thành thú vật. "Thần dược" không có tác dụng phụ, không gây khó chịu, chỉ là một sự biến đổi tức thì và dễ dàng. Đây là đặc khu nơi Monster Tonic — thứ thuốc có thể biến bạn thành một kẻ hoàn toàn khác — được hợp pháp hóa.

Cơn đại dịch và sự hỗn loạn xã hội đầu thế kỷ 21 đã đẩy nỗi sợ hãi của người dân lên đỉnh điểm, họ khao khát những giải pháp triệt để cho một thế giới không virus, một môi trường sạch sẽ! Dưới áp lực đó, một xã hội siêu kiểm soát đã ra đời. Nhưng những tiếng nói chỉ trích chính phủ và giới tài phiệt cũng vô cùng gay gắt, người dân vẫn không ngừng tìm kiếm một chút cảm giác tự do ít ỏi trong sự kìm kẹp.

Và câu trả lời đến từ chính tập đoàn khổng lồ đã đóng góp chính vào việc dập tắt đại dịch. Dự luật đặc khu đã được tạo ra nhờ thành tựu và quyền lực của Beast Tech.

Người dùng thần dược sẽ có sinh lý và quá trình trao đổi chất của loài thú. Nói cách khác, nguy cơ nhiễm hầu hết các loại virus và bệnh truyền nhiễm là tối thiểu, về lý thuyết là bằng không. Hơn nữa, khi thuốc có tác dụng, nó thúc đẩy quá trình phân bào và tự phục hồi bất thường trong cơ thể; những vết thương nhẹ sẽ lành trong vài phút. Ngay cả những vết thương nghiêm trọng như gãy xương cũng có thể hồi phục hoàn toàn sau vài giờ nếu được xử lý đúng cách.

Đúng là một phép màu.

Dưới danh nghĩa biện pháp chống dịch và hệ thống thời chiến, thứ thuốc này đã phá vỡ mọi rào cản. Trong khi mạng xã hội, định danh cá nhân, ngôn luận và cả ngành công nghiệp tình dục đều bị đưa vào hệ thống chấm điểm tín dụng, thì nơi đây là một ngoại lệ. Đây là thị trấn nơi mọi quyền tự do được hứa hẹn.

Đặc khu Người Thú — Dạ Hội (Masquerade), Natsukibara.

Hai chàng trai đang đứng trong một con hẻm nhỏ thuộc khu kinh doanh, cách ga Natsukibara không xa. Mặt trời đã lặn, trăng đã lên cao. Getsu Raisan đang nhìn mặt trăng mờ ảo bị che khuất bởi khói bụi với vẻ say mê. Bên cạnh cậu là Reiji Kasumi với mái tóc đen trắng. Không giống như những người khác ở đặc khu này, hai cậu vẫn giữ hình dạng con người, đang mân mê chiếc điện thoại nắp gập một cách chán nản.

"...Vẫn chưa xong à?" Reiji hỏi.

"Chút nữa thôi. Một chút nữa thôi. Đến rồi, đến rồi, đến rồi... đây rồi... ohhhhh...!!" Getsu run rẩy, tóc tai dựng đứng.

Răng nanh dài ra, tóc mai mọc xuống má, lớp lông dày mọc lên dưới bộ đồng phục. Cơ bắp và xương cốt sưng phồng lên chắc nịch. Cậu có đôi mắt sắc lẻm và lớp lông xám, với những lọn tóc vàng nhuộm vẫn giữ nguyên như một dấu vết còn sót lại của con người trên đầu.

"Aw000000000000...!"

Nửa người, nửa sói. Một người sói. Sinh vật vốn chỉ tồn tại trong những câu chuyện hư cấu cổ xưa giờ đang thở hổn hển như một con sói thật sự, cơ thể khổng lồ to gấp đôi lúc trước.

"Xin lỗi vì bắt cậu đợi. Tớ ổn rồi."

"Chuyện đó thì không sao, nhưng..."

Có tiếng xìììììììììì, như tiếng bình xịt. Bên cạnh cậu trai vừa biến thành người sói, một làn sương trắng đang phun ra từ miệng của Reiji Kasumi phía sau lớp khẩu trang đen. Làn sương cuộn xoáy thành những dải dày đặc như những con rắn, trông giống như hơi máy bù ẩm vào mùa đông, nhưng lại có vẻ sống động như một sinh vật. Sương trắng len lỏi qua các kẽ hở của khẩu trang, quấn quanh cằm và cổ cậu như một chiếc khăn quàng che kín khuôn mặt.

"Lúc nào cậu cũng ồn ào như thế. Đừng có hú hét nữa." Reiji liếc nhìn cậu ta đầy khó chịu.

Getsu gãi lớp lông, lầm bầm đáp lại: "Xin lỗi, xin lỗi. Tại tớ hưng phấn quá, kiểu như bản năng ấy mà?"

"Thật xấu hổ nếu người ta nghĩ tôi là chủ chó mà không biết dạy thú cưng bớt sủa lại. Nhịn đi."

"Cậu dám coi tớ là thú cưng hả?! Cái thằng trông như thể sắp được bà già giàu có nào đó bao nuôi kia!"

"Nhiều người nói câu đó lắm rồi, rốt cuộc các người nghĩ tôi là cái loại gì hả?!"

Người sói và cậu thiếu niên mờ ảo trong sương nhìn nhau đầy căng thẳng một lúc trong con hẻm tối.

"...Cãi nhau chỉ tốn thời gian," Reiji cuối cùng lên tiếng. "Tôi sẽ cho cậu một cái kẹo xương, nên lần sau giữ im lặng đi."

"Ngon, chốt kèo... Thứ đó là cực phẩm đấy."

Reiji bóc một miếng xương gặm cho thú cưng đưa cho Getsu. Cậu ta bỏ tọt vào mồm rồi bắt đầu bước đi.

"Mấy thứ đó ngon thật à?"

"Lúc làm người thì không ra gì đâu. Nhưng khi thế này, khẩu vị của tớ cũng chuyển sang hướng đó luôn."

"Thế à?"

"Thật mà. Đồ ăn con người vẫn ngon, nhưng tớ cảm thấy mình thực sự hiểu được hương vị này, cậu hiểu không?"

"Mơ hồ quá... Này, món yêu thích của cậu là gì cơ?"

"Gà phi lê và súp lơ xanh! Loại luộc ấy."

"...Cậu đúng là một con chó."

"Cậu nói cái gì?!"

Vừa tán gẫu vu vơ, họ vừa đi dọc con hẻm. Ánh đèn của cửa hàng tiện lợi đỏ rực trong thị trấn vô luật pháp này, nhưng cửa kính đều là kính cường lực và tòa nhà được bao bọc bởi lưới sắt dày đặc. Như bị thu hút bởi ánh sáng, những Người Thú với lớp lông xù xì đang nằm đè lên nhau la liệt. Họ dùng báo và bìa carton thay chăn. Trong mùi thức ăn ôi thiu, mùi nôn mửa và rượu bia thoang thoảng, Getsu lách qua, tránh giẫm lên những "đống thịt" đang ngủ say sưa đó.

"Càng ngày càng có nhiều gã không chịu rời đi nhỉ," cậu lẩm bẩm ngán ngẩm.

"Mấy gã dùng thuốc thỉnh thoảng không thấy đủ nên giờ định cư luôn ở đây rồi hả?"

Chỉ một số ít người được cấp phép cư trú tại Masquerade. Những người khác không còn cách nào khác là phải định cư trong các khu tàn tích hoặc lấy đường phố làm giường.

"Có cái gì hay ho đâu cơ chứ?" Getsu càu nhàu. "Bên ngoài sạch sẽ hơn, đồ ăn ngon hơn, không thối và lại yên tĩnh."

"Cứ thử hỏi họ xem, câu trả lời chung thường là 'Ở đó không có tự do'."

"Chà, ở đây thì tự do thừa mứa ra rồi. Nhưng..."

"Chỉ dành cho những kẻ có khả năng tự bảo vệ mình thôi."

Tại lối vào cửa hàng tiện lợi... Vì một miếng đồ ăn nhanh, một chút thịt còn sót lại trên xiên...

"Của tao!! Buông ra, thằng khốn!"

"Tao là người tìm thấy trước! Ực, hự...?! Chết đi!"

Hai gã chó hoang, gầy gò như những kẻ sống lang thang, đang lao vào cắn xé và đấm đá nhau. Những kẻ đứng quanh đó không hề can ngăn, chỉ đứng nhìn với vẻ mặt chán chường.

Rắc! Một gã đấm trúng hàm đối phương, gã chó hoang loạng choạng ngã nhào vào đống rác. Ngay lập tức, đám người xung quanh ùa tới, thọc tay vào túi quần gã.

"Xúi quẩy, nó trắng túi. Đến một xu lẻ cũng không có."

"Tao phải mua đợt thần dược tiếp theo trước khi thuốc cũ hết tác dụng. Này, tiền đâu, tiền đâu, đưa tiền đây!"

"Hự! Á! D-dừng lại... dừng lại đi các người!"

"Biết làm sao được? Tao lấy bộ đồ rách rưới này của mày vậy. Lột ra!"

Hai chàng trai đứng nhìn đám đông đang cố lột trần gã chó hoang tội nghiệp.

"...Trời ạ, đúng là hết thuốc chữa."

"Chuyện thường ngày mà. Đi thôi."

Chán ghét, Getsu và Reiji nhanh chóng rời đi. Họ đi qua con hẻm hậu cần ra một góc gần đường chính. Những nơi người vô gia cư tá túc trong các tàn tích có vẻ trật tự hơn so với các con hẻm. Những mái nhà làm từ gỗ vụn trên các tòa nhà cũ nát có bảng hiệu, không khí tràn ngập mùi rượu lậu, mùi khói thịt nướng không rõ nguồn gốc, mùi cồn và thuốc lá. Trông chẳng khác gì những khu chợ đen nhộn nhịp thời xa xưa.

"Thối quá..."

"Tôi chẳng có ham muốn gia nhập cái đống này tí nào."

Getsu bịt mũi, còn Reiji thì lộ rõ vẻ ghê tởm. Họ tiến về phía dãy quán bar ở đường sau. Trên đường đi, những Người Thú đi ngang qua thị trấn đầy rác rưởi này đều lườm nguýt Reiji.

"Cậu trông nổi bật thật đấy, vì nhìn gần như con người hoàn toàn," Getsu nói.

"Tôi che mặt rồi nên ổn mà. Tôi đang tuân thủ quy định trang phục đấy chứ."

Hầu hết những cái nhìn thô lỗ đều tập trung vào Reiji. Dù cậu có che nửa mặt bằng làn sương kỳ quái đó, nhưng không có lông hay vảy, cậu rõ ràng là con người. Ở cái thị trấn mà việc phê thuốc Monster Tonic là luật bất thành văn này, Reiji thật sự lạc quẻ. Nhiều Người Thú nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, nhưng Reiji lờ đi như không quan tâm.

"Ờ, vấn đề không phải ở chỗ đó. Học cách hòa nhập đi chứ, nào."

"Đó là phần duy nhất trong hệ thống giá trị của đất nước này mà tôi không thể chịu đựng nổi," cậu nói, chiếc khăn sương mù dao động khi cậu cố tình để lộ đôi môi đang cau lại khó chịu.

Getsu thở dài một tiếng thườn thượt khiến lớp lông xù xì của cậu xẹp xuống. "Tớ hiểu mà... Nhưng cậu đúng là một người khó tính đấy, Reiji."

"Cậu mà cũng nói được câu đó à?" Reiji đáp lại thẳng thừng.

Getsu nở một nụ cười: "Chắc là không. Nhưng nghe như chuyện đùa ấy. Cái gã mà cơ thể có thể tan vào không khí lại chẳng thể hiểu nổi bầu không khí xung quanh mình. Không phải nực cười sao?"

"Im đi... Hửm?" Reiji cắt ngang lời đùa cợt và nhìn về phía trước.

Khu quán bar đang đông nghịt các loại Người Thú. Có một sự xáo trộn trong đám đông cùng với một giọng nói nghe rất quen thuộc.

"Tôi đã bảo là các ông cản đường tôi rồi mà, mấy ông già này! Các ông ngồi tràn ra đường thế này thì tôi đi sao được!"

"Hả...? Này, mày là cái thá gì thế? Con ranh này không dùng thuốc à...!"

"Lại còn mang theo điện thoại? Mang thứ đó vào đây mà vẫn bật nguồn... Dừng lại, dừng lại ngay; đừng có chụp ảnh!"

Một quầy rượu rẻ tiền ven đường đang chiếm trọn con hẻm hẹp. Một vài Người Thú lao động đang quây quanh một cái vỉ nướng sắt lớn, nơi những xiên nội tạng không rõ nguồn gốc đang xèo xèo bốc khói. Họ hẳn là những người kiếm sống bằng các công việc thời vụ hoặc lao động chân tay trong đặc khu.

Đám đàn ông thô lỗ — một nhóm vây quanh một gã mặt tê giác có sừng và một gã heo rừng bốn sừng — về cơ bản đang độc chiếm con đường để ngồi nhậu nhẹt, thì ngay giữa họ...

Có một chiếc xe lăn hoàn toàn thủ công không có hỗ trợ di động, thứ hiếm khi thấy ngày nay — cùng với chủ nhân của nó.

"Thật luôn?!" Getsu kêu lên. "Đó là cô nàng lớp mình mà, đúng không? Cái người có cái tên hơi khó đọc ấy!"

"...Tôi sẽ đi giúp cô ấy. Yểm trợ cho tôi."

"Reiji?! Á, trời ạ... Đúng là không cản nổi cậu mà."

Cậu trai tóc đen trắng nhanh nhẹn lao vào đám đông đang cãi vã. Tai của Người Thú có thể tròn, vuông hoặc tam giác, đa dạng hơn nhiều so với tai người. Khi cậu lướt đi qua những vành tai đó, nhẹ nhàng như một sợi chỉ hay làn khói, cô ấy hiện ra trong tầm mắt.

Đúng là cô gái sáng nay. Cô ta tên là Mei phải không nhỉ? Đám Người Thú đang gây sự với cô nàng xe lăn thô lỗ đó. Nhìn bộ đồ thể thao, có vẻ cô đã thay đồ trước khi đến đây. Đồng phục Câu lạc bộ Điền kinh trường Akanebara có tích hợp khẩu trang, và nó khiến cậu muốn mắng: Đừng có đến cái khu vô luật pháp này với thông tin cá nhân phơi bày như thế chứ, nhưng giờ cậu không có thời gian cho việc đó.

Và rồi còn đám say rượu nữa. Họ chắc hẳn đã nốc không ít. Loạng choạng trên đôi chân mình, gã mặt tê giác giơ cánh tay to như khúc gỗ lên định gạt cái điện thoại khỏi tay cô, và sẵn tiện túm lấy cô khỏi chiếc xe lăn.

Bẹp!

Cô gái bị hất văng xuống mặt đất đầy bãi nôn của con hẻm. Bạn có thể nghĩ rằng bị bẩn thỉu như thế sẽ khiến cô bỏ cuộc, nhưng cô lại trừng mắt nhìn lại và hét lên điều gì đó. Reiji không nghe rõ là gì, nhưng chắc chắn phải rất cay độc, vì gã tê giác nhe răng ra, còn gã heo rừng thì giẫm nát cái điện thoại trên mặt đất dưới móng guốc của mình.

Ngay khi chứng kiến cảnh đó...

"Cậu đang làm cái gì ở nơi này thế?" Reiji hỏi cô.

"Hả...? Á?!"

Âm thầm lướt tới, cậu rơi xuống ngay giữa gã tê giác, gã heo rừng đang hung hăng và Mei. Vòng tay qua vòng eo săn chắc của cô, cậu nhấc bổng cô gái lên — người vốn khá nặng so với chiều cao của mình.

"C-c-cái...?! Cậu đang làm cái quái gì thế?!" cô hét lên.

"Im đi, kẻo cắn vào lưỡi bây giờ," Reiji đáp lại. "...Câu thoại kinh điển thật. Tôi hơi mừng vì mình có cơ hội được nói câu đó đấy."

"Cậu chui từ đâu ra vậy? Khônggggg! Cái quái gì thế? Á! Hả?!"

Tiếng kêu bối rối của Mei nghẹn lại vì sốc. Một cô gái cô độc. Một vận động viên săn chắc. Tỉ lệ mỡ cơ thể cực thấp. Nhưng dù vậy, cậu trai mảnh khảnh này vẫn dễ dàng nhấc bổng khối lượng vài chục cân của cô, rồi lao đi một cách dứt khoát xuyên qua đám đông.

Không thể nào. Sự thăng bằng của cậu ta... thật kinh ngạc!

Với Mei, một người đã chạy nhiều hơn bất cứ ai, điều này thật khó hiểu. Bạn có thể bù đắp trọng lượng bằng cơ bắp. Nhưng đạt được sự cân bằng hoàn hảo là điều không thể. Cậu ta uyển chuyển đến mức có thể kẹp một người dưới nách mà không hề mất thăng bằng, lại còn đang luồn lách qua một khu quán bar đông đúc.

Cậu di chuyển với sự linh hoạt dị thường — trôi đi như làn khói trong đám đông dày đặc, thỉnh thoảng đột phá với tốc độ nhanh đến mức cô còn chẳng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"N-này, đừng có chạy, thằng ranh con kia!!" gã mặt tê giác quát.

"N-nó nhanh quá... không thấy chúng nó đâu nữa rồi. À, này, mày! Mày đang làm cái quái gì thế?!" gã heo rừng hét lên đầy ngơ ngác.

Và rồi có một giọng nói lạ lẫm vang lên: "Hê hê, xin lỗi nhé. Chào thân ái!"

"Lộ mặt thật ở thị trấn này là điều cấm kỵ," Reiji khiển trách cô. "Điện thoại cũng vậy. Tệ nhất là cậu có thể bị giết đấy."

"Tôi chỉ đang dùng bản đồ thôi! Tôi bị lạc đường; cái thị trấn này là một mớ hỗn độn!!"

"Kể từ khi nó trở thành đặc khu, phải mất hàng năm trời họ mới cập nhật ứng dụng bản đồ. Lỗi của cậu là đã quá tin vào nó."

"Ở cái bãi rác này không có thứ gọi là lẽ thường à?!" Có lẽ vì sợ hãi, tiếng kêu của cô gái nghe như đang bị kích động mạnh.

Vài Người Thú đi ngang qua thốt lên "Hả?" khi phát hiện ra nguồn gốc của giọng nói đó là một con người lạc quẻ.

"Gì vậy, có con người ở đây à? Một đứa trẻ, một đứa con gái."

"Chậc. Chắc lại đến đây để quay mấy cái video ngu ngốc chứ gì. Đây không phải là show diễn đâu, con khốn!"

Đáp lại những lời thì thầm ác ý và cái nhìn khinh bỉ, cô nói: "Hả? Mấy người này bị làm sao vậy?"

"Có rất nhiều kẻ ngu ngốc đến đây livestream hoặc muốn quay phim Người Thú vì tò mò."

Chuyện những streamer hay nhà báo kiểu đó lẻn vào những khu vực sâu của thị trấn là chuyện thường ngày. Thường thì đồ đạc của họ sẽ bị phá hủy ngay lập tức, và những vị khách không mời sẽ bị "xử lý" mà cái xác chẳng bao giờ được tìm thấy.

"Khu vực này vẫn còn gần đường chính. Đám nghiệp dư đến đây nhiều lắm. Nguy hiểm đấy, đi mau đi," Reiji nói.

"Tôi không có rảnh mà đến cái bãi rác đầy lũ đần độn này nếu tôi không muốn!!" Mei nghiến răng; thay vì dịu đi, cô lại càng thêm sôi máu.

"Này... Mấy đứa bay làm cái gì thế? Hét váng cả lên khi bọn tao đang uống rượu. Câm miệng lại!"

"Mày muốn chết à...? Tao sẽ toại nguyện cho mày!"

Một vài Người Thú, trông giống như đám xã hội đen nặc mùi rượu, chặn đường họ. Trong tay chúng là dao và vỏ chai vỡ. Khi chúng trở lại ga trước bình minh, đào thải thần dược khỏi cơ thể, trở lại hình người và thay quần áo, chúng sẽ đeo khẩu trang và tiếp tục cuộc sống như những công dân gương mẫu. Nhưng ngay lúc này, không có luật lệ nào ràng buộc chúng cả. Đối với những dã thú đúng nghĩa này, chẳng có lý do gì để kiềm chế xung năng bạo lực.

"Câm mồm đi, không phải việc của mấy ông!" Mei gắt lại. "Các ông muốn nhậu nhẹt quậy phá đến mức từ bỏ cả việc làm người luôn hả, mấy lão già hâm?!"

Reiji có thể cảm nhận được cô đang run rẩy. Sự hung hăng quá mức — mặt trái của nỗi sợ. Một phản ứng phản xạ đối với chấn thương tâm lý. Ngay khi Reiji nhận ra điều đó, một quả bom khác lại nổ ra.

"Tầm tuổi này rồi mà còn cảm thấy cô đơn buồn bã đến mức đó sao?! Về nhà mà uống rượu với gia đình đi!!" cô mắng xối xả vào mặt chúng.

"Cái gì...?!"

"Này...!"

Đúng là đổ thêm dầu vào lửa, ném bom vào thùng thuốc súng. Sự chỉ trích cay độc của cô khiến đám Người Thú phát điên.

"Tao thấy con ranh đó trước đây rồi. Nó cứ đi quanh khu này trên xe lăn. Lúc đó nó cũng cầm điện thoại."

"Giờ nó không có rồi. Vậy là không có ai theo dõi chứ gì? Thế thì... chúng ta không cần phải nương tay nữa, nhỉ?"

"Phải, đánh cho nó một trận hoặc giết quách nó đi. Xe lăn chỉ tổ cản đường thôi!"

Một phần chắc chắn là vì chúng đã say. Với thân hình thú vật và vẻ mặt xấu xí của con người, đám Người Thú chặn mọi lối thoát.

"Ỷ thế làm gì thì làm chỉ vì ngồi xe lăn... Trong khi bọn tao làm việc hì hục, nó lại được hưởng trợ cấp chỉ vì chân không đi được — rồi sống một cuộc đời thong dong!"

"Đúng không? Xong rồi lại ra vẻ 'Ôi tôi thật tội nghiệp! Giúp tôi với!' hả?"

"Mày nghĩ mày là ai hả con ranh? Bọn tao phải cho mày hiểu rằng, những thứ phế thải thì phải chết!"

Khi đám đàn ông say rượu — lúc này đã trở thành một đám đông hung hãn — tiến lại gần với vũ khí lăm lăm...

"Cảm ơn vì đã cứu tôi. Cậu có thể thả tôi ra được rồi," Mei nói, vẫn đang bị kẹp dưới nách cậu.

Reiji cau mày: "Cậu sẽ chết đấy."

"Tôi không thể để cậu bị lôi vào chuyện này được," cô nói với Reiji, rồi tiếp tục hét vào mặt đám đông. "Được thôi, nhào vô. Các người định làm gì, đấm tôi à? Đá tôi à? Hay là định giở trò đồi bại? Cứ thử nhét vào đi, bà đây sẽ cắn đứt nó trước khi các người kịp làm gì!!"

"C-cái quái gì thế...?!"

Cái miệng độc địa của cô khiến đám say rượu chùn bước. Điều này đã vượt xa cả sự cứng cỏi thông thường. Đó là một đặc điểm hiếm có của một vận động viên — tinh thần chiến đấu mãnh liệt và khả năng phản kháng — cùng một sự kiêu hãnh kỳ lạ.

Đúng là cô đã tự chuốc lấy rắc rối. Cậu không có nghĩa vụ hay bổn phận phải cứu cô, nhưng...

"...Đáng lẽ tôi nên bịt cả miệng cậu lại luôn," Reiji lẩm bẩm, đưa bàn tay không bận bịu lên che mặt.

Nhưng. Chỉ trong một khoảnh khắc, cậu tự hỏi chính mình.

Cậu sẽ bảo tôi cứu cô ấy đúng không, Ikka?

Khuôn mặt của những người thân đã mất hiện lên trong tâm trí cậu trong chớp mắt.

"Chết đi, con khốn!"

Khi đám Người Thú tấn công, bạo lực cuồng loạn ập đến, cậu không hề lùi bước.

"Nhanh lên, thả tôi ra! Không thì cậu sẽ...!"

"Im đi, đồ ngốc."

Ngay khi bị quở trách, Mei cảm thấy một cảm giác không trọng lượng rõ rệt. Reiji gập đầu gối và nhảy vọt lên không trung. Cả hai bay vút lên bầu trời đêm theo một đường vòng cung thanh thoát dường như thách thức mọi định luật vật lý.

"Hả...?!" Đám đông ngơ ngác nhìn cặp đôi đang trôi nổi trên không.

"Oa...!" Mei thốt lên kinh ngạc.

Khu quán bar bẩn thỉu, tồi tàn như bãi rác. Những ngôi nhà tạm bợ mọc lên như tế bào ung thư. Những con phố giống như những động mạch bị tắc nghẽn, chẳng mấy khi được dọn dẹp. Nhưng nếu rời khỏi mặt đất và nhìn từ trên cao, những ánh sáng hỗn loạn rực rỡ trên bầu trời đêm lại đẹp đẽ như dải Ngân hà.

Họ đáp xuống nóc một quầy hàng ven đường. Nhảy rồi lại bay bổng trên không trung hết lần này đến lần khác, Reiji nhảy lên khung cửa sổ của một tòa nhà cũ kỹ, dựa vào những điểm tựa nhỏ nhất như cục nóng điều hòa và dây điện để di chuyển.

"Cậu biết bay à?!" Mei hét lên.

"Tôi không biết bay. Chỉ là tôi nhẹ thôi."

ff42203a-2c03-43dd-82e0-1353f3c401d2.jpg

Với câu trả lời khó hiểu đó, cả hai đáp xuống nhẹ nhàng. Họ đang ở trên mái của một tòa nhà hoang, cách xa hiện trường vụ cãi vã vừa rồi. Đám đông không thể đuổi kịp họ nữa, họ đã mất dấu cặp đôi vừa nhảy vọt đi chỉ để lại một vệt sương mờ, giờ đã chìm nghỉm trong đám đông xa xăm.

"Đừng có chửi bới người ta khi tôi biết thừa là cậu đang sợ. Cậu giống như một quả bom nổ chậm vậy."

"T-Tôi không có sợ! Tôi đang run lên vì hưng phấn đây này!!"

"Cậu dùng từ chưa chính xác lắm đâu."

Với một tiếng cười nhẹ, cậu nhảy lên nóc một tòa nhà gần đó và đậu trên một tháp nước bị nghiêng. Reiji lau sạch một chút rỉ sét và bùn đất rồi nhẹ nhàng đặt Mei ngồi xuống đó.

"...Cảm ơn. Vì đã cứu tôi hai lần." Cô bày tỏ lòng biết ơn một cách vụng về — cô thực sự cảm thấy hối lỗi.

"Hóa ra cũng biết nói cảm ơn à? Tôi cứ tưởng cậu đến từ cái nền văn hóa nào mà không có từ đó cơ."

"Cậu nghĩ tôi ở cái xó xỉnh nào chứ? Nếu giờ mà tôi không cảm ơn cậu được thì tôi đúng là một con lừa đần độn."

"Dù cậu có biết cảm ơn hay không thì cũng vậy thôi. Cậu vẫn là một con lừa đần độn."

"Hả?! Cậu không cần phải nói quá lên thế đâu!"

"Không cần nói quá lên sao...? Chính cậu vừa tự nói đấy chứ."

"Tôi nói là một chuyện, nhưng cậu nói nghe vẫn ngứa tai lắm."

"Đúng là bạo chúa."

Nhưng bất chấp những lời đó, Reiji đã nhìn thấu Mei.

Trông có vẻ như cô ấy đang giận, nhưng thực tế không phải vậy. Đối với Mei Mizuki, những lời lăng mạ và sỉ nhục là nhiên liệu để kích thích bản thân. Cô đang tự mắng nhiếc mình nhiều hơn bất kỳ ai khác. Bằng cách tỏ ra giận dữ, cô có thể khiến adrenaline của mình tăng vọt. Cô buộc phải giải tỏa lượng adrenaline dư thừa và thể hiện mình đang giận dữ, nếu không cô chắc chắn sẽ run rẩy vì sợ hãi. Huyết áp và nhịp tim mà cậu cảm nhận được khi chạm vào tay cô đã nói lên điều đó.

Vậy tại sao lại như vậy?

"Cậu thực sự đã gây sự với đám say rượu đó," Reiji chỉ ra. "Cậu ghét rượu đến thế sao?"

"Ghét cay ghét đắng. Nếu không vì thứ đó... tôi đã vẫn có thể chạy được." Mei yếu ớt đáp, cơ thể đổ sụp xuống nơi cô đang ngồi, đôi chân co về một phía trên tháp nước rỉ sét.

Vẻ nữ tính duy nhất còn sót lại ở cô chính là cách cô khép nép đặt đôi chân mình.

"Cậu hiểu mà, đúng không?" cô nói. "Rằng tôi... lúc nãy đã rất khiếp sợ."

"Tôi hiểu."

Con chó càng yếu thì sủa càng to. Ở cái thị trấn hoang dã này, đó là một lẽ dĩ nhiên.

Nhận ra Reiji đã nhìn thấu mình, Mei đột ngột rũ bỏ vẻ cứng rắn. Cô đưa đôi bàn tay đang run rẩy lên, nở một nụ cười tự giễu.

"Hồi cuối năm ngoái, vào mùa đông... Có một tên khốn đã tông phải tôi."

"Tai nạn giao thông sao?"

"Phải. Lưng tôi bị gãy. Và như cậu thấy đấy, chân phải của tôi bị liệt hoàn toàn, tôi không bao giờ có thể chạy lại được nữa."

Thứ mà cô đã đặt cược cả mạng sống vào đó. Đó là sự mất đi bản sắc của chính mình. Chỉ cần nhìn thấy những gã say rượu thôi cũng đủ khiến cô kinh hãi, và để đối đầu với nỗi sợ đó, cô buộc phải tỏ ra giận dữ, nếu không cô sẽ gục ngã.

Chính vì thế mà cậu mới hung hăng như vậy. Nhưng làm ơn đi, hãy nghĩ đến an toàn của bản thân trước.

Thực tế, việc một người cần hỗ trợ trong sinh hoạt như cô tìm đến thị trấn này ngay từ đầu đã là điều cực kỳ khó khăn. Ở khu đặc khu vô luật pháp này, hiếm có ai đủ bao dung để quan tâm hay giúp đỡ người khác. Với đa số, đây là thiên đường của rượu chè và khoái lạc. Họ không muốn bị lôi vào rắc rối làm hỏng cuộc vui, thậm chí họ còn cảm thấy thích thú khi chà đạp hoặc phớt lờ những hành động bác ái hay sự quan tâm nhân đạo mà họ vốn bị buộc phải làm ở thế giới bên ngoài.

Càng bị cấm đoán thì càng thấy vui — đó chính là bản chất xấu xa của những kẻ ở đây.

"Người ta nói gã tài xế đó đã 'phê' thuốc ở thị trấn này chỉ 5 phút trước khi đâm vào tôi. Hầu hết những kẻ giàu có đều như vậy, chúng chỉ cần nộp tiền bảo lãnh là xong chuyện," cô nói.

"Nhưng điểm tín dụng của hắn chắc chắn phải giảm mạnh chứ."

"Nếu 'xử lý đúng cách' thì hình như không hẳn vậy. Phải, hắn đã đưa cho tôi một đống tiền... Tôi chỉ muốn nói với hắn rằng, tôi đéo cần đống tiền đó, hãy sửa lại cái cột sống cong vẹo này cho tôi đi."

"Nhưng những gã say rượu lúc nãy không phải là gã tài xế đó."

"Tôi biết. Tôi đang trút giận lên người khác; tôi thật tồi tệ và thảm hại."

Cô hẳn phải cảm thấy xấu hổ về chính mình. Reiji nhận ra một cảm xúc khác ngoài sự giận dữ đằng sau đôi môi mím chặt và đôi mắt hoen lệ của cô.

"Nhưng tôi không kìm được. Khi thấy những hạng người đó, tôi giận đến mức muốn giết sạch bọn họ. Tôi đã luôn cảm thấy như vậy từ lần đầu tiên đứng trước đường chạy, ngay trước giờ xuất phát và nhìn thấy các đối thủ của mình."

"... Cuộc thi nào cậu cũng thế sao?"

"Tôi không nhục mạ họ trực tiếp. Tôi chỉ nghĩ trong đầu rằng mình sẽ tiêu diệt tất cả bọn họ."

"Cậu bị điên à? Hay vận động viên nào cũng vậy?"

"Ai mà biết; tôi không quan tâm người khác thế nào. Đó là cách tôi làm."

Đúng là một cô gái kỳ quặc, Reiji thầm nghĩ. Cô chỉ biết cách chiến đấu, như những chiến binh thời cổ đại. Nhưng giờ đây, khi đã mất đi phương thức để chiến đấu... cô chỉ còn biết cách xù lông với tất cả mọi người.

"Vậy thì ít nhất hãy tập cách nhắm mắt và bịt tai lại đi. Kiếm chuyện như thế chẳng khác nào tự sát đâu."

"... Tệ đến thế sao?"

"Phải," Reiji gật đầu nhẹ.

Nói một cách công bằng, cô là một cô gái nguy hiểm. Từ cái miệng, tính cách cho đến thái độ, tất cả đều tệ hại hết mức có thể. Nhưng không hiểu sao — cậu lại muốn giúp cô.

Ồ, ra là vậy. Cậu đã hiểu. Dù cô có vụng về trong giao tiếp đến đâu, cậu cũng không thể ghét một người đang nỗ lực chiến đấu điên cuồng để được sống cuộc đời của chính mình.

Tối nay cô đã may mắn. Cậu đã có mặt ở đó và cứu được cô. Cậu phải khiến cô hiểu rằng đó là lý do duy nhất khiến cô còn sống.

Lần sau cô ta sẽ bị giết nếu mình không có mặt ở đó mất... Phiền phức thật, trong khi mình còn bao nhiêu việc.

Lo sợ rằng mình sẽ hối hận nếu không làm gì đó, Reiji lên tiếng gay gắt:

"Đúng vậy. Đây là khu vực vô luật pháp. Ngay cả khi có ai đó đi lạc vào đây và chết đi, cảnh sát cũng sẽ không điều tra tử tế đâu. Một người không thể tự vệ thì đừng có đến đây. Cậu sẽ bị giết đấy." Và đó sẽ không phải là một cái chết êm ái. "Có một kiểu vụ án đã xảy ra rất nhiều lần kể từ khi Masquerade được thành lập. Họ không bao giờ công bố rộng rãi, nhưng đó là kiến thức phổ thông với những người đã đến đây vài lần."

"... Tôi không biết chuyện đó. Ý cậu là sao?"

"Vụ án 'Tiêu Thụ' (Consumption incidents). Trong ba loại Monster Tonic, loại phổ biến nhất là Thú Ăn Thịt. Nếu cậu chỉ ở lại một đêm thì không sao, nhưng nếu ở lại quá lâu và biến nó thành thói quen — cậu sẽ bị tha hóa."

Vụ án Tiêu Thụ. Nói cách khác, điều đó có nghĩa là... Đầu hàng bản năng ăn thịt—

"Ý cậu là... giết và ăn thịt người khác sao?! Dù họ có biến thành thứ quái dị gì đi nữa, họ vẫn là con người mà!"

"Đôi khi người ta mất đi lý trí để nhận ra điều đó. Với một kẻ ăn thịt, con mồi sống là niềm khoái lạc. Giống như mèo vờn chuột, tất cả chỉ là săn đuổi, giết chóc và ăn thịt." Nó sẽ trở thành một thú vui nguyên thủy vượt xa cả tình dục. "Cậu còn sống chỉ vì tôi tình cờ ở đó thôi. Lúc nãy chỉ là vài gã say rượu, nhưng chúng vẫn thừa sức băm vằn cậu ra, và chẳng có lý do gì để chúng không làm thế cả," cậu nói, nhìn thẳng vào mắt cô.

"..." Mei nín thở lắng nghe, rồi vẫy tay như đang quạt cho mình. "...Chỗ này toàn khói là khói. Cái quái gì thế này? Như cái máy bù ẩm ấy."

"Đừng có giỡn hớt." Khi cô gạt làn sương trắng từ chiếc khăn quàng đang che mặt Reiji, cậu tiếp tục, yêu cầu cô không được né tránh chủ đề này. "Nghe đây, tôi không thể lúc nào cũng ở quanh để cứu cậu được. Tôi bận lắm. Tôi sẽ đưa cậu ra ga, rồi về nhà ngay đi."

"Được rồi. Cậu... nghiêm túc một cách kỳ lạ nhỉ. Một gã tốt bụng hay lo chuyện bao đồng."

Trông cô có vẻ hơi ngán ngẩm, Reiji đáp lại với vẻ mặt cáu kỉnh.

"Nếu cậu chết ở đây, chúng tôi sẽ là người phải đi dọn dẹp đống hỗn độn đó. Đừng có bày thêm việc cho tôi," cậu trả lời như thể đây là một gánh nặng.

Nhưng Mei ngạc nhiên ngước nhìn cậu: "Hả? Ý là sao? Cậu làm bảo vệ bán thời gian à?"

"Đại loại thế. Công ty tôi ký hợp đồng dọn dẹp với ban quản lý thị trấn."

"Thế thì chẳng phải việc thị trấn này ngập trong rác là lỗi của công ty cậu sao?"

"Rác nhiều đến mức chúng tôi không dọn xuể. Thiếu người, thiếu xe rác, mà lương thì bèo bọt."

Masquerade rất rộng lớn. Nó là một phần của cố đô phía Đông, nơi Thiên hoàng từng ngự trị. Và có vô số người từ khắp nơi trên cả nước đổ về đây. Đó không phải là khối lượng công việc mà một công ty có thể quản lý hết.

"Tôi đã đủ bận rộn rồi; tôi không muốn phải đi nhặt nhạnh từng mảnh xác của bạn cùng lớp đâu. Về nhà đi."

"...Một ma cà rồng đi làm thêm. Nghe buồn cười nhỉ? Đi hút máu mà sống đi chứ."

"À, lại nữa rồi. Tôi không phải là muỗi; chuyện đó không xảy ra đâu." Đó là câu đùa mà một 'Special' với chữ VAMPIRE trên thẻ căn cước luôn phải nghe. "Câu cửa miệng là mời tôi uống nước cà chua, rồi cứ hỏi đi hỏi lại xem tôi có ăn được tỏi không. Tôi không biết người khác thế nào, nhưng tôi không bị dị ứng gì cả. Tôi ăn uống như người bình thường."

"Ồ, dĩ nhiên rồi. Nhắc mới nhớ, cậu vẫn đi lại lông lốc giữa ban ngày ban mặt đấy thôi."

"Thế đấy. Tôi là con người. Dù rằng trong hộ tịch có ghi thêm vài thứ phụ lục."

"...Hừm." Mei gật gù, cho rằng đó là cách thế giới này vận hành. Suy cho cùng, cậu ta cũng là một người khá phi thường.

"Tôi từng gặp vài người như vậy," cô nói, "những đối thủ kiểu như con cái của người nhập cư và có thành tích chạy rất tốt. Không phải là tôi quan tâm đến mấy thứ đó đâu."

"Thật sao?"

"Phải, dĩ nhiên. Bất kể họ đến từ đâu, mạnh là mạnh, nhanh là nhanh, thế thôi. Đứa nào làm tôi ngứa mắt, tôi sẽ đá đít hết, công bằng như nhau. Chẳng có vấn đề gì cả."

"Cậu là ma vương hay gì vậy...?"

Cô có thái độ giống hệt một kẻ cuồng chiến hoặc một đại ma vương trong manga. Cậu hơi lo ngại không biết mình có nên cứu một cô gái như thế này không, nhưng...

"Có khi nào cậu đang cố tỏ ra chu đáo không?"

"...Nếu cậu muốn nghĩ thế thì tùy." Mei quay mặt đi với tiếng "hừm". Cách cô che giấu cảm xúc bằng cử chỉ đó khiến môi cậu khẽ mỉm cười.

"Đừng có ngại. Mà thôi. Tôi không chấp đâu." Cô giống như một con thú hoang không chịu gần người. Đó là thứ mà cậu rất am hiểu. "Tôi có nuôi một con chuột hamster."

"Tự dưng nói chuyện đó làm gì?!"

"Đó là con chuột của em gái tôi, nhưng có vài chuyện xảy ra nên tôi phải nuôi nó. Tôi nhờ người khác chăm sóc là chính, nhưng tôi luôn cố gắng tự cho nó ăn. Nhưng lần nào cũng vậy, nó đều cố cắn tôi thật đau."

"Không phải là nó ghét cậu sao?"

"Phải. Nó rất giống cậu lúc này đấy."

"Cậu đang làm tôi cáu đấy nhé. Cái quái gì thế; đây là chiêu trò tán gái của mấy thằng đẹp trai à?"

"Tôi sẽ trả lời là không dù theo cách nào đi nữa... Mà thôi, sao cũng được." Khi đứng cạnh cô gái đang ngồi trên tháp nước rỉ sét, chàng trai nhìn xuống còn cô gái nhìn lên. "Cậu cũng có một mặt hiểu chuyện đến bất ngờ đấy, đồ ngốc."

"Còn cậu thì bình thường đến bất ngờ đấy, ma cà rồng."

"Tôi vốn bình thường mà. Tôi muốn được bình thường. Tôi đang... nỗ lực vì điều đó."

Một nụ cười buồn. Dù đó lẽ ra phải là một mong ước hoàn toàn bình thường... nhưng nó giống như một lằn ranh mà người khác không dễ dàng vượt qua.

"Làn sương kỳ quái quanh mặt cậu và khả năng nhảy qua các tòa nhà... cái đó không bình thường chút nào, vậy mà cậu lại muốn được bình thường sao?"

"Nó không phức tạp đến thế đâu."

Nhắm mắt lại như đang thiền định, chàng trai phi nhân loại lẩm bẩm mong ước của mình.

"Tôi chỉ muốn một lối sống mà tôi có thể... không phải mua vé bằng tiền mặt mà có thể dùng phương tiện công cộng qua cổng tự động... Nghe nhạc mà không bị ai làm phiền trong một căn hộ ấm áp, an toàn... Và thỉnh thoảng tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon ở nhà hàng."

Mong ước của cậu, được thốt ra từng chút một, đều là những điều hết sức khiêm tốn. Nhưng nếu một người chưa bao giờ có được những thứ đó, nếu một người không được phép có những thứ đó thì sao?

"Tôi hiểu là cậu đang sống một cuộc đời khó khăn. Tuy nhiên, tôi sẽ không thương hại cậu đâu."

"Cậu không thương hại sao? Lạ nhỉ."

"Tôi không có hứng thú với mấy buổi hội ngộ kể khổ. Và tôi cũng không định biến nỗi bất hạnh của cậu thành một thứ phim ảnh bi kịch để tiêu khiển."

Cô sẽ không bao giờ quan tâm đến điều đó — kêu gào "Ôi, tội nghiệp cậu quá!" trước nỗi bất hạnh của người khác. Tiêu thụ nó, giả vờ như mình thấu hiểu, rồi chẳng làm gì thêm.

"Tôi không thể chạy được nữa," cô nói. "Cậu không thể trở thành con người... Chúng ta không thể làm những việc mà lẽ ra chúng ta phải làm được một cách bình thường. Thật điên rồ và uất ức, tôi thực sự ước mọi chuyện có thể quay lại như trước."

"Đó chẳng phải là sự đồng cảm sao?"

"Tôi có đồng cảm mà? Nhưng đồng cảm và thương hại là hai thứ khác nhau."

"Khác nhau thế nào? Tôi không rành lắm."

"Là việc cậu định dựa dẫm vào ai đó hay định tự mình đứng vững. Đó là sự khác biệt lớn đấy."

Khuôn mặt cô lấm lem vết bẩn từ mặt đất của khu quán bar. Nụ cười của cô giống như một con mèo hoang trong khu ổ chuột.

Có lẽ là vậy, Reiji nghĩ. Và rồi, ngay khoảnh khắc đó—

"Xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện nhé. Đây, trả lại cho cô em này!"

Với một tiếng kim loại va chạm chói tai, một chiếc xe lăn được quăng lên sân thượng của tòa nhà bỏ hoang. Đôi chân dẻo dai như roi da, những bộ móng bám chặt vào những chỗ gồ ghề của bức tường, những cục nóng điều hòa mục nát và những vết nứt nẻ.

Gã người sói lông xù với những lọn tóc vàng, Getsu Raisan, đặt chiếc xe lăn của Mei xuống — thứ vốn bị bỏ lại ở khu quán bar — rồi đáp xuống sân thượng, ngước nhìn hai người họ trên tháp nước.

"Hai người đang hẹn hò à? Trông cứ như một cảnh trong truyện tranh Mỹ ấy!" Getsu gọi với lên trêu chọc.

"Hả? Ai đây? Người quen của cậu à, Reiji?" Mei đáp lại với cái nhìn dò xét.

"Phải, và cậu cũng biết cậu ta mà... Cậu ta đứng ngay cạnh tôi khi giới thiệu bản thân trước lớp đấy."

"À... học sinh chuyển trường. Cái cậu không đẹp trai nhưng vẫn được một đứa con gái thích ấy hả."

"Đợi đã, chuyện tớ không đẹp trai sang một bên, có đứa con gái thích tớ á?! Thật hả?! Ai thế?!"

Cuộc trò chuyện của họ trở thành một mớ bòng bong. Reiji thì ngán ngẩm, Mei thì thờ ơ, còn Getsu thì đang vô cùng phấn khích.

"Một bạn nữ lớp mình. Hình như cậu ấy thích kiểu người cơ bắp."

"...Tuyệt vời!! Chuyện đó cũng có thể xảy ra sao; tốt quá! Đúng rồi!!"

"Cậu có vẻ hạnh phúc quá nhỉ. Chắc trước đây cậu đen đủi với con gái lắm... Tội nghiệp thật," Mei nói.

"Tại cậu ta nghèo đấy. Nghèo theo nhiều nghĩa của từ này."

"Im đi! Dù sao thì, xuống đây đi chứ? Trên đó không lạnh à?"

"...Ừ, có nơi tôi muốn đến, nên cho tôi xuống đi. Làm ơn." Mei cúi đầu yêu cầu.

Getsu nở một nụ cười rạng rỡ kiểu loài sói. Cậu ta biểu cảm một cách đáng ngạc nhiên — với khuôn mặt giống như những thú cưng dễ thương tràn ngập trên mạng xã hội. Với những biểu cảm rất con người đó, dù là một dã thú, cậu ta trông vẫn giống một người bình thường đến lạ.

"Chắc chắn rồi. Lên nào!"

Nếu Reiji là sương mù hay ảo ảnh, thì Getsu là một chiếc lò xo bật nhảy duyên dáng. Người sói bật nhảy nhẹ nhàng khỏi sàn bê tông, đáp xuống dốc của tháp nước hẹp. Cậu bám móng chân vào lớp sơn đang bong tróc, tạo điểm tựa trong chưa đầy một giây trước khi nhẹ nhàng bế bổng cô gái lên. Cậu thậm chí không làm nhăn nhúm quần áo của cô — một sự hộ tống cẩn thận và nhanh chóng.

"... Cậu bế thoải mái hơn gã kia gấp trăm lần!"

"Đúng không? Cảm ơn quý khách đã tin dùng. Rất mong được phục vụ quý khách lần sau... Húuu!"

Bằng một loạt những cú nhảy điêu luyện, Getsu hạ Mei xuống sân thượng tòa nhà rồi nhếch mép cười.

"Thối quá!" Mei kêu lên. "...Tôi có thể mù mắt vì hít phải cái mùi này mất. Cậu nặc mùi chó luôn ấy!"

"Hả? Thật á?! À, chắc là tại tớ vừa ăn cái kẹo xương lúc nãy?! Trời ạ, Reijiii!"

"Lại là lỗi của tôi à? Mà này, cậu vốn dĩ đã thế rồi. Sao cậu đánh răng rồi mà vẫn còn mùi vậy?"

"Tớ không biết! Tớ là sói mà; tớ vốn thế! Oaaa."

Nhận xét bất ngờ đó là một đòn chí mạng. Gã người sói trông có vẻ đáng sợ giờ đang rơm rớm nước mắt và sụt sịt đầy tủi thân.

"Tôi thấy đàn ông mà dùng giọng điệu nũng nịu thì kỳ cục lắm."

"Trùng hợp thật; tôi cũng thấy vậy," Reiji đồng tình. "Bỏ cái vẻ dễ thương đó đi, đồ giống chó."

"Á, á, áaaaa! Cái kiểu nhục mạ đồng thanh này là sao?! Sự độc miệng của hai người đồng điệu quá đấy!"

"So với cô ta, tôi vẫn còn bình thường chán."

"Tôi không muốn bị một thằng con trai biết bay nói thế đâu!"

Trong khi họ đấu khẩu, Reiji thực hiện một cú nhảy vòng cung phớt lờ trọng lực và đáp xuống nhẹ nhàng. Cậu kiểm tra chiếc xe lăn vừa được quăng lên. May mắn thay, không có hư hại gì rõ rệt.

"Có vẻ không sao cả. Cậu có thể di chuyển bình thường."

"Nhưng mà, thời đại này mà không dùng xe lăn điện. Cậu có chấp niệm gì với nó à?" Getsu có vẻ rất quan tâm.

Cô hừ một tiếng. "Tôi vừa quyết định sẽ chạy bằng đôi tay của mình vì giờ không chạy được bằng chân nữa. Có vấn đề gì không?"

Cường độ trong đôi mắt cô khi lườm cậu ta — một gã du côn bình thường chắc chắn sẽ cảm thấy một áp lực khiến chúng phải bật khóc.

"Không. Nghe ổn mà. Rất có tính xây dựng," Getsu nói.

"Tôi không quan tâm," Reiji bồi thêm.

Bị phớt lờ đột ngột và cảm thấy hụt hẫng, Mei tiếp tục: "Tôi hiểu rồi. Nhân tiện, mối quan hệ của hai người là gì? Kiểu quan hệ tình dục à?"

"Không đời nào!! Chúng tôi sống cùng nhau, nhưng chỉ là bạn cùng phòng thôi!" Getsu phản đối kịch liệt.

"Vì nó giúp chia sẻ tiền thuê nhà," Reiji giải thích. "Lý do kinh tế thôi. Chúng tôi cũng là đồng nghiệp."

"À, ồ... cái công việc dọn dẹp mà cậu nói lúc trước." Hình ảnh những nhân viên vệ sinh thỉnh thoảng đến trường hiện lên trong đầu Mei. Đó sẽ là một ông già mặc đồ bảo hộ đang đánh bóng sàn nhà hoặc một chuyên gia kỹ thuật đang điều khiển robot dọn dẹp bằng máy tính bảng, nhưng rõ ràng, không ai trong hai chàng trai này giống với hình ảnh đó.

"Ý cậu là đi nhặt rác trong thị trấn à? Đó là một công việc tốt đấy."

"Dù rác là rác, nhưng đó là một loại 'rác' khá mờ ám," Getsu nói.

Theo luật hiện hành, những người sử dụng thần dược Monster Tonic không phải là con người, mà là động vật. Vì vậy, không có luật lệ nào kiểm soát họ. Tuy nhiên, nếu họ gây hại cho người khác, hoặc gây ra rắc rối đặc biệt nghiêm trọng trong đặc khu, hoặc tham gia vào các hoạt động phá hoại, thì "đội kiểm soát động vật" sẽ được các tổ chức công quyền ủy nhiệm để giải quyết vấn đề.

"Để có được một bản lý lịch cá nhân và phần thưởng là quyền con người tối thiểu, chúng tôi đã được một công ty nọ thuê," Reiji nói — một con thú nhưng cũng là một con người. Được ban cho chút quyền lợi ít ỏi, họ được phép đặt mình vào tầng lớp thấp nhất của nhân loại.

"Nếu cậu xét đến rủi ro cảnh sát bị chết hoặc bị thương, họ không thể lãng phí nhân lực vào việc tiêu diệt sâu bọ ở cái thị trấn này," Getsu tiếp lời.

Họ chính là hoạt động tự dọn dẹp chính thức duy nhất trong cái thị trấn vô luật pháp này. Những người dọn dẹp xử lý những loại rác quá nguy hiểm nếu cứ để mặc chúng.

"Ngay cả khi những người dùng thần dược là động vật, thì cảnh sát vẫn hoàn toàn là con người," Getsu tiếp tục. "Cảnh sát mà chết thì sẽ là vấn đề lớn, nên họ không thể làm việc ở đây trừ khi họ sẵn sàng đóng cửa cả thị trấn. Đó là lúc những người như chúng tôi ra tay."

"...Nhưng cảnh sát có súng mà, đúng không?" Mei nói. "Họ không dùng thuốc mê được sao?"

"Không phải loại thuốc nào cũng có tác dụng với một Người Thú đang 'phê' nặng đâu," Getsu trả lời. "Và ngay từ đầu, về mặt pháp lý, cậu cần có cả bằng bác sĩ thú y lẫn giấy phép săn bắn mới được sử dụng súng bắn thuốc mê. Mà lượng thuốc có tác dụng lại hoàn toàn khác nhau tùy thuộc vào trọng lượng và loài động vật."

Quá rủi ro để đưa các tổ chức an ninh công cộng và cảnh sát từ thế giới bên ngoài vào. Vì vậy họ sử dụng những con tốt thí mạng, dùng độc trị độc.

"Họ thuê những 'Chủng thú cư trú đặc biệt' như chúng tôi với giá rẻ thì dễ dàng hơn nhiều," Reiji nói.

Nhìn nụ cười đầy tính tự giễu của Reiji, Mei giận dữ bĩu môi.

"Và các cậu cứ thế chấp nhận sao?"

"Thẳng thắn mà nói thì, không...," Getsu nói. "Nhưng chúng tớ chẳng còn nơi nào khác để đi."

"Đó là công việc thôi."

Chính vì ở vào một vị trí xã hội dễ bị tổn thương, họ chỉ có duy nhất một lựa chọn. Ngay cả khi họ không thích và không muốn làm, họ cũng có rất ít cơ hội khác.

"Tôi không thích điều đó," Mei nói. "Cứ như thể họ đang hy sinh các cậu để mấy lão người lớn có thể thong thả vậy. Công việc của các cậu là cần thiết, nhưng chẳng phải các cậu đang bị lợi dụng sao?"

"Cậu hay nổi giận vì chuyện của người lạ như thể chuyện của chính mình vậy nhỉ?"

"Dù là tôi hay ai khác, thấy ai đó bị đối xử bất công là tôi lại thấy lộn ruột."

"... Cậu là kiểu học sinh cá biệt à? Đáng sợ quá...!"

Cả ba người đều mang những biểu cảm khác nhau, và kẻ trông đáng sợ nhất trong số họ, gã người sói, lại đang né tránh cô gái đang giận dữ. Cái đuôi của cậu ta vẫy yếu ớt từ bên này sang bên kia. Phớt lờ chuyện đó, Mei vịn vào một đống đổ nát gần đó để tự kéo mình lên, cố gắng tự leo lên chiếc xe lăn.

"À, cần giúp không?"

"Không cần. Tôi tự làm được... Hừm!"

Với một tiếng gầm gừ chẳng chút nữ tính, cô gồng cơ bắp ở cánh tay lên. "Chỉ có chân phải của tôi là bị liệt hoàn toàn thôi. Chân trái vẫn cử động được chút ít, nên tôi vẫn xoay xở được thế này."

"Tôi hiểu rồi."

Thản nhiên chạm vào chiếc xe lăn, Mei định vị mình sao cho dễ leo lên nhất. Vẫn luôn sẵn sàng hỗ trợ cô bất cứ lúc nào, Reiji quan sát cuộc vật lộn nhỏ nhoi của cô.

"Đúng thật... dù là vì lòng tốt, nhưng việc mọi người cứ cố giúp cậu mọi thứ nghe cũng mệt mỏi thật."

"Phải, đúng thế. Tại sao tôi phải để người khác làm những việc mà chính mình cũng làm được? Tôi là trẻ con chắc?"

"Không, tôi hiểu mà. Nhưng cậu đúng là một gã cứng đầu... Cậu là con gái cơ mà?"

"Giới tính không quan trọng. Tôi chỉ biết mình mạnh thôi," cô tuyên bố, rồi gồng cơ tay, Mei cuối cùng cũng leo được lên xe lăn. "...Hây! Phù...! Đại khái là thế đấy."

"Cậu giỏi thật," Reiji nói với vẻ hơi ngán ngẩm nhưng cũng có phần nể phục khi thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô. "Tôi hiểu rồi. Chẳng có ích gì khi đối xử với cậu như một quý cô cả."

"Tôi đã thắc mắc chuyện này nãy giờ rồi, nhưng cậu chưa gọi tên tôi lấy một lần. Cứ gọi tôi là Mei đi."

"Gọi bằng tên riêng ngay lập tức sao? Cậu ổn với chuyện đó à?"

"Tôi ghét họ của mình. Dù sao thì nó cũng khó phát âm. Tôi cũng sẽ gọi các cậu là Getsu và Reiji."

"...Tôi không biết phải đối xử với cậu thế nào cho phải nữa. Thường thì đó là việc người ta làm khi đã là bạn bè." Reiji nghiêng đầu.

"Tôi không ngại làm bạn đâu. Chúng ta là bạn cùng lớp, và các cậu cũng đã giúp tôi kha khá việc rồi."

"...Cái gì...?!"

"Thật luôn?!"

Lời nhận xét thản nhiên đó giáng xuống hai Người Thú như một cú đấm.

"N-này, anh bạn... chúng ta có bạn nữ kìa! Phải làm sao đây?!" Getsu cuống quýt hỏi Reiji.

"Đợi đã, bình tĩnh, đừng hoảng loạn. Câu hỏi đầu tiên là liệu có thực sự gọi cô ta là 'con gái' được không đã."

"Đúng thế. Cô ấy là một người cứng rắn mà. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô ấy là người bạn đầu tiên của chúng ta ở thế giới bên ngoài đấy."

"Phải... Phải đối phó chuyện này thế nào đây? Ngh, chẳng có sách hướng dẫn nào cho chuyện này cả...!"

"... Hai người đúng là đồ ngốc."

Họ có lẽ nghĩ rằng mình đang nói chuyện một cách nghiêm túc và chân thành, nhưng đứng từ ngoài nhìn vào, hình ảnh một chàng trai và một người sói chụm đầu vào nhau để lo lắng về tình bạn của họ chẳng khác gì một vở kịch hài.

"Vậy thì với tư cách là bạn bè, tôi có một yêu cầu nhỏ," Mei nói.

"Đến rồi đây. Cậu cần người bảo lãnh chung à?" Reiji hỏi.

"Nói trước là chúng tôi không có tiền đâu nhé!" Getsu bồi thêm. "Mà... nếu chỉ là mua thứ gì đó ở cửa hàng tiện lợi thì được?"

"Thế là hơi quá rồi. Tôi chỉ cho phép tối đa một lon cà phê thôi," Reiji ra điều kiện.

"Keo kiệt quá. Mà ai thèm cái đó chứ? Đó không phải là điều tôi muốn nói." Mei chỉ ngón cái xuống dưới và hỏi: "Ở đây không có thang máy đúng không?"

"Đây là một tòa nhà đổ nát mà. Thậm chí còn chẳng có điện."

"Phải. Vậy thì giúp tôi xuống cầu thang đi. Làm ơn."

À, Reiji nghĩ, đã hiểu ra vấn đề. Vì tòa nhà này được xây dựng từ thời đại mà người ta chưa quan tâm nhiều đến việc tiếp cận cho người khuyết tật, nên chẳng có cách nào để xuống cầu thang của đống đổ nát này bằng xe lăn cả.

"Tôi không phiền đâu," Reiji nói. "Chúng tôi sẽ hộ tống cậu ra ga, nên về nhà đi."

"Tôi không thể," Mei đáp. "Tôi có việc phải làm ở đây."

"Vậy nếu tôi nói tôi không giúp cậu xuống thì sao?"

"Tôi sẽ ném xe lăn xuống cầu thang rồi bò xuống."

"Cậu chẳng thèm do dự lấy một giây luôn..."

Đó chắc chắn không phải là lời nói dối hay đe dọa suông. Nếu cô nói cô sẽ làm, cô sẽ làm thật. Họ chỉ mới quen nhau chưa lâu, nhưng cả Reiji và Getsu đều hiểu rõ điều đó.

"...Biết làm sao được? Đưa cô ấy xuống thôi, Getsu."

"Rõ rồi. Mà này, cậu không thể kể cho bọn tớ về tình hình của cậu sao? Biết đâu bọn tớ giúp được gì đó."

"Tôi không thể làm thế. Đây là vấn đề của tôi. Là việc tôi phải làm."

Trước cái nhìn đầy quyết tâm không chút lay chuyển đó, hai Người Thú đồng thời gật đầu. Reiji đi trước, Getsu đi sau. Họ khiêng chiếc xe lăn lên như một chiếc kiệu và bắt đầu đi xuống cầu thang.

"Cảm ơn."

Nghe lời cảm ơn của cô, họ tiếp tục bước xuống những bậc thang của đống đổ nát mục nát.

"Tối om như hũ nút ấy," Mei nói. "...Tôi chẳng thấy gì cả."

"Bọn tớ thì ổn. Đúng không?" Getsu nói.

"Nếu cậu sợ thì cứ nhắm mắt lại đi. Dù sao cậu cũng chẳng nhìn thấy gì trong bóng tối đâu."

"Hả? Tôi không có sợ!"

Đó là một phản xạ tự nhiên. Nhưng nhịp tim của cô đang tăng lên, nhiệt độ cơ thể và huyết áp cũng tăng vọt, và mùi hương của cô đã thay đổi. Những Người Thú nhận ra những dấu hiệu sợ hãi đó, nhưng họ không gặng hỏi thêm, chỉ lặng lẽ bước xuống những bậc thang đổ nát hướng về phía bóng tối của thành phố. May mắn thay, tuyến đường không bị đứt đoạn hoàn toàn ở đâu cả, và sau vài phút, họ đã xuống đến tầng trệt.

Khi họ ra khỏi đống đổ nát và nhìn thấy ánh sáng mờ ảo của đèn đường, cô nói: "...Tôi nhẹ cả người. Mà tôi mới nhận ra — chẳng phải nhảy xuống thì nhanh hơn sao?"

"Chúng tôi có thể, nhưng thế thì cực kỳ nguy hiểm," Reiji nói. "Lỡ chúng tôi làm rơi cậu, cậu sẽ mất mạng đấy."

"An toàn là trên hết. Mạng sống con người là ưu tiên số một," Getsu đồng tình.

"Vì nó đắt hơn mạng sống của chúng tôi nhiều."

"Cậu bảo thủ một cách kỳ lạ nhỉ... Vậy thì, tôi đi đây. Tạm biệt!"

Sau khi ra đến đường lớn, cô bỏ lại họ phía sau, những bánh xe lăn kêu kèn kẹt khi cô di chuyển. Tất nhiên, cô đang đi về hướng ngược lại với nhà ga. Cô thực sự đang sợ hãi, thậm chí là kinh hoàng. Nhưng có thứ gì đó lớn lao hơn cả những cảm xúc đó đang thúc đẩy cô rảo bước trong khu đặc khu vô luật pháp này.

Sau khi dõi theo cho đến khi cô chỉ còn là một chấm nhỏ ở phía xa, người sói liếc nhìn Reiji.

"Phải làm gì đây?"

Reiji hít một hơi nhẹ rồi nói: "Cô ấy giờ là bạn của chúng ta rồi. Nên cậu hiểu rồi chứ?"

"Ừ... Đến lúc rồi hả?" Kiểm tra chiếc đồng hồ đeo tay bị vùi trong lớp lông xù, Getsu nói: "Địa điểm xuất hiện thay đổi mỗi lần. Nhưng thời điểm thì đại khái là giống nhau."

"Tầm giờ này chắc cô ta không còn kìm chế được nữa rồi." Giống như một người thấy đói vào một giờ nhất định trong ngày. "Hẳn là cô ta sẽ không thể thỏa mãn trừ khi được giết chóc. Có phải ở khu vực này không?"

"Chắc chắn rồi. Tớ đã ghi nhớ mùi của cô ta," Getsu đáp, hít hà không khí bằng chiếc mũi sói đen ướt át.

"Oa?!"

Từ phía cuối con phố hẻm mà Mei vừa biến mất: Một vụ nổ.

"...Thậm chí cậu còn chẳng cần phải đánh hơi nữa."

Chắc phải cách đây tầm hai dãy nhà, Reiji tự hỏi khi quay người lại. Làn khói đen của xăng đang cháy bốc lên như một đám mây hình nấm, và sóng xung kích ập đến trước cả âm thanh. Kính vỡ vụn khắp xung quanh họ. Tiếp theo là một tiếng gầm chói tai.

"Cậu có thấy không, Reiji?"

"Có. Đó là một chiếc xe hơi. Nó bị hất tung lên như một món đồ chơi rồi rơi xuống và nổ tung."

Với những giác quan phi nhân loại, họ đã chứng kiến cảnh đó ngay trước khi vụ nổ xảy ra. Đầu tiên là bóng dáng chiếc xe bị hất tung lên bầu trời đêm như một quả bóng bàn đang nảy. Nó rơi xuống, và chắc hẳn đã đâm vào thứ gì đó dễ cháy, gây ra một vụ nổ kinh hoàng như trong phim điện ảnh.

Nguyên nhân rất có thể là—

"Cô ta ở đây rồi. Nhân mã sát thủ đường phố."

Nhìn xoáy vào làn khói và ngọn lửa đang bốc lên ở phía xa, hắt ánh đỏ lên gò má...

Những "con chó săn" của trật tự bắt đầu lao tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!