Kẻ Nghiện Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 2: Đặc biệt

Chương 2: Đặc biệt

Dù thời gian trôi qua và các thời đại thay đổi, ga tàu vẫn giữ cái mùi đặc trưng không lẫn đi đâu được.

Cái thời của những đầu máy hơi nước mịt mù khói than đã lùi xa vào dĩ vãng. Giờ đây, mỗi khi tàu dừng bánh tại sân ga, thuốc khử trùng lại được phun ra mù mịt; những con người không rõ mặt mũi lầm lũi bước qua làn sương mịn ấy để xuống tàu. Tiếng bước chân rầm rập kéo dài vô tận, không một lời chào hỏi, không một tiếng tán gẫu vu vơ.

Vào giờ cao điểm, đa số là dân công sở và học sinh — tỉ lệ đeo khẩu trang là 100%. Loại khẩu trang dùng một lần được phát triển những năm gần đây có khả năng bám chặt vào da, tự động nhận diện sắc tố da của người mặc để thay đổi màu sắc, ngụy trang hoàn hảo lên khuôn mặt.

Người ta gọi đám đông này là "Mặt nạ đại chúng" (Crowd Face). Nó che kín mũi miệng, chỉ để lộ đôi mắt, với lớp màng siêu mỏng ngăn chặn gần như tuyệt đối các giọt bắn và virus. Nhờ độ bám dính cực cao không cản trở nhận diện khuôn mặt, chúng thậm chí có thể được đeo trong cả những sự kiện trang trọng nhất.

Hệ thống camera an ninh lắp đặt khắp sân ga và trên tàu theo dõi sát sao lộ trình của những "Mặt nạ đại chúng" này. Chúng được mệnh danh là Cặp mắt của Chúa, quan sát mọi cử động của từng cá nhân trong thời gian thực, 24/7, suốt 365 ngày trong năm. Hệ thống giám sát này vốn ra đời để truy vết dịch bệnh. Dù ban đầu người dân kịch liệt phản đối vì xâm phạm quyền riêng tư, nhưng rồi họ cũng phải đầu hàng trước làn sóng cuồng loạn trên mạng xã hội đòi hỏi các biện pháp thắt chặt. Vài năm trôi qua, nó đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống.

Bíp, bíp, bíp...!

Thiết bị của một người trong đám đông vang lên. Ngay lập tức, dòng người dạt sang hai bên, mở ra một lối đi rộng thênh thang. Những nụ cười gượng gạo nở ra sau lớp khẩu trang, như thể họ chuẩn bị vỗ tay hoan hô—

"...Hừ."

Một cô gái xuất hiện giữa đám đông vừa tách dải. Cô mặc đồng phục của trường Trung học Akanebara, một ngôi trường công lập gần ga. Với mái tóc bù xù chỉa ra tứ phía, cô nhìn quanh với ánh mắt không mấy thiện cảm, có phần bướng bỉnh, rồi khẽ cúi đầu.

Kít...!

Tiếng lốp xe rít lên, chiếc xe lăn cô đang ngồi lăn bánh qua đám đông. Đôi chân lộ ra dưới lớp váy ngắn có cơ bắp săn chắc như một vận động viên khỏe mạnh. Nhưng việc mọi người xung quanh vội vã nhường đường là minh chứng rõ ràng nhất rằng đây không phải là một khuyết tật giả tạo.

Camera ẩn trên trần tàu lấy nét vào mặt cô. Đồng bộ hóa với thiết bị cô mang theo và sử dụng nhận diện khuôn mặt, nó nhanh chóng phân tích thông tin cá nhân:

> Số đăng ký công dân: XXXXXX

> Trường: Trung học Công lập Akanebara, Kyoto, lớp 2-A.

> Tên: Mei Mezuki.

> Thành tích/Vi phạm: Giải nhất chạy điền kinh 1500m liên trường trung học thành phố.

> Tình trạng: Chấn thương cột sống do tai nạn giao thông, liệt chân phải.

> Mức độ hỗ trợ đời sống: Cấp độ B.

>

Thông báo ngay lập tức bay đến thiết bị của những người cùng toa tàu. Hệ thống hỗ trợ quản lý xã hội "Cặp mắt của Chúa" khuyến khích hỗ trợ những người yếu thế. Những ai tuân thủ chắc chắn sẽ nhận được điểm thưởng "Công dân kiểu mẫu".

Ting ting!

"Chúc mừng. Bạn đã hoàn thành đóng góp hỗ trợ đời sống cấp độ B. Điểm tín dụng +1. Số điểm này sẽ được cộng vào mức độ tin cậy xã hội của bạn—"

Có vẻ họ đã không tắt thông báo. Tiếng máy móc và âm thanh báo cộng điểm vang lên râm ran khắp đám đông.

"Mời cháu đi trước!"

"Nếu gặp khó khăn gì, cứ bảo chú nhé?"

"...Tôi không cần."

Lớp khẩu trang che mất nửa khuôn mặt, nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt không giấu nổi nụ cười hỉ hả phía sau. Chỉ là một điểm thôi, nhưng vẫn là điểm. Trong xã hội siêu kiểm soát này, điểm tín dụng là nền tảng cho mọi hoạt động, từ miễn giảm thuế, trợ cấp đến hạn mức thẻ tín dụng và vay vốn. Nếu chỉ cần nhường đường mà có điểm, dĩ nhiên họ sẽ làm với một nụ cười rạng rỡ nhất.

"...Cảm... ơn."

Dù lời cảm ơn của Mei lộ rõ vẻ khiên cưỡng và khó chịu, đám đông vẫn đáp lại một cách nồng nhiệt vì chắc chắn mình vừa làm được một việc "tốt".

"""Không có chi!"""

Nhìn những con người này với ánh mắt đầy ngờ vực, Mei tự lăn chiếc xe lăn tay của mình — một thiết bị hiếm thấy thời nay — để xuống tàu. Dĩ nhiên, chẳng cần cô nói lời nào, một tấm dốc tự động đã chìa ra. Dù đi đâu, cô cũng chẳng bao giờ phải chen chúc. Dù nơi đó có đông đúc đến mấy, lối đi vẫn sẽ mở ra, kèm theo những nụ cười tỏa nắng và tiếng thông báo cộng điểm vang lên liên hồi.

Ting ting! Ting ting! Ting ting!

Thoát khỏi đám đông và rời khỏi khuôn viên nhà ga...

"...Thật là phiền chết đi được!" Mei Mezuki gào lên, trút hết nỗi bực dọc kìm nén nãy giờ.

Trời xanh, gió mát, đường phố sạch đẹp không một cọng rác. Vì cô đi vào giờ thấp điểm nên xung quanh chẳng có bóng người. Không cần phải kìm nén cảm xúc nữa, cô tuôn ra những lời lẽ cay nghiệt:

"Đã giả vờ làm người tốt thì ít nhất cũng phải tắt cái thông báo đi chứ...!"

Ở thế giới này, ẩn danh là một đặc quyền. Ai nấy đều sống bằng cách giả vờ tử tế.

Két, két, két...!

Tỉ lệ mỡ cơ thể của cô gái này chỉ ở mức một chữ số. Cánh tay cô săn chắc và nổi cơ bắp đến mức phá vỡ mọi định kiến về phái nữ. Những cánh tay đó đang vận hành chiếc xe lăn thủ công hoàn toàn không có hỗ trợ động cơ. Mồ hôi lấm tấm trên cổ, cô ngước nhìn con dốc cao dẫn đến cổng trường.

"...Phù... hự... ư...!"

Nghiến chặt răng, cô bám chặt lấy vành bánh xe, nhưng ngay khi định đẩy mạnh một cái... mồ hôi từ ống tay áo chảy xuống lòng bàn tay khiến nó trơn tuột.

"Cái quái?!" Cô thốt lên một cách thô lỗ. Tay trượt khỏi vành, cô mất kiểm soát. Theo định luật quán tính, chiếc xe bắt đầu lao dốc ngược trở lại — thẳng xuống phía dưới.

Chết tiệt, mình tiêu đời rồi sao...?!

Phía dưới con dốc là con đường lớn đầy xe cộ. Dù xe tự hành có hệ thống phanh tự động, nhưng không chắc chúng có thể phản ứng kịp với một "vật thể" lao ra bất thình lình như thế. Tệ nhất, cô sẽ bị đâm nát.

...À. Nhưng mà...

Bàn tay định kéo cần phanh bỗng chùng xuống.

Thế cũng được...?

Sự căng thẳng biến mất trên khuôn mặt cô. Cô buông xuôi, như thể đã từ bỏ mọi thứ trên đời này. Chiếc xe lăn cứ thế lao đi. Thế giới xung quanh lướt qua nhanh vùn vụt—

Kít!

"?!"

Cô dừng lại đột ngột. Theo phản xạ, cô gồng người lên để không bị văng khỏi ghế, rồi ngoái đầu lại. Trong tầm mắt nhòe đi, thứ đầu tiên cô thấy là... một chiếc ô tô vừa lướt ngang qua.

Ai đó đã chặn chiếc xe lại ngay khi bánh xe chuẩn bị lao ra khỏi vỉa hè. Nếu chậm một giây thôi...

"...!!"

Một luồng điện chạy dọc sống lưng, mồ hôi lạnh toát ra như bị dội cả xô nước đá. Cảm giác đó lại ùa về. Chỉ vài tháng trước thôi. Khi cô đang tán gẫu với một đứa em trong câu lạc bộ... cô nhớ mình vừa mới ậm ừ trả lời về một thần tượng nào đó. Một chiếc xe lái tay hoàn toàn lao thẳng vào họ từ phía sườn. Chiếc xe thể thao đời cũ với cần số sàn lạc hậu. Cảm giác bị hất văng đi và xương sống vặn vẹo khi va chạm...

Lúc đó, mình đã chết.

Mei cảm nhận rõ ràng khoảnh khắc cái chết cận kề. Cô đã sống sót thần kỳ nhưng giờ không thể chạy được nữa. Sau bao cuộc phẫu thuật và vật lý trị liệu, với y học tiên tiến, cô mới phục hồi được đến mức này.

"Ồ, thật may mắn vì mình đã được cứu. Phải trân trọng cuộc sống và lạc quan lên thôi...!"

Dĩ nhiên, cô không đời nào nghĩ thế.

Nếu không thể chạy được nữa, mình chẳng còn gì cả.

Cô đã dồn hết tâm huyết vào điền kinh. Cô chỉ yêu việc chạy. Cô không có gì khác. Mất đi đôi chân, cô chỉ còn là một cái xác rỗng, và giờ đây đi đâu cũng chỉ thấy tiếng "ting ting". Bị rượt đuổi bởi những thông báo ép buộc, bị nhận lấy sự thương hại đầy đắc thắng. Sống nốt phần đời còn lại bằng cách cảm ơn lòng tốt "đáng quý" của họ.

Cô nhận ra điều đó thảm hại đến nhường nào.

"Tôi..." Cô cố tỏ ra cứng cỏi. "...có nhờ ai cứu đâu."

Kẻ đang nắm lấy tay vịn xe lăn, dùng chính thân mình làm lá chắn chặn cô lại, là một cậu thiếu niên. Có vẻ cùng tuổi hoặc kém cô một chút. Mái tóc cậu ta rất lạ: một bên đen, một bên trắng theo tỉ lệ bảy ba không đối xứng. Gu thời trang kiểu gì vậy không biết... cô thầm nghĩ, nhưng ngoài mái tóc ra, cậu ta chẳng có điểm gì nổi bật.

Cậu ta mặc đồng phục trường Akanebara. Mặt đeo khẩu trang đen bằng vải polyurethane — thứ đồ vô dụng chống virus mà giờ chỉ có dân quê mới xài. Ánh mắt cậu ta đờ đẫn, vô hồn, làn da tái nhợt. Các đường nét trên khuôn mặt khá lạnh lùng và đẹp trai, nhưng tiếc là điều đó chẳng an ủi được gì cho một Mei đang bất cần đời.

"Đừng có xía vào chuyện của tôi," Mei nói rồi quay đầu nhìn lên.

Khi mái tóc trắng của cậu thiếu niên lay động trong gió, phần ngọn tóc dường như hơi rã ra một chút.

Hả? Mình nhìn lầm sao?

Chỉ một chút thôi, như làn khói hương. Những lọn tóc trắng tỏa ra một làn sương mờ ảo, mang theo mùi hương cay nồng phảng phất. Đó không phải là mùi khó chịu. Ngược lại, nó có vẻ gì đó rất trưởng thành, như nước hoa cao cấp.

Cái mùi gì vậy nhỉ? Chắc đám con gái mê cậu ta lắm.

Nhưng có một điều khiến cô để ý. Khuôn mặt cậu ta đẹp, nhưng đôi mắt lại đượm vẻ u sầu.

"Trông cậu giống kiểu mấy gã trai bao được mấy bà già giàu có nuôi lắm đấy," lời nói vô tình thốt ra khỏi miệng cô.

Cậu trai tóc đen trắng biến sắc, cuối cùng cũng chịu lên tiếng: "...Bớt lo chuyện bao đồng đi. Cậu không có người hộ tống à?"

"Tôi không có ai như thế cả."

"Ồ. Vậy thì..."

Đến rồi đây. Mei lên tinh thần. Dù cô có hung hăng thế nào, từ khi mất khả năng đi lại, chẳng ai thèm nổi cáu với cô cả. Cô vốn dĩ sắc sảo, hay tranh cãi với bạn bè, và dù biết tính nóng nảy là nhược điểm, cô vẫn coi đó là một phần không thể thiếu của bản thân. Cô đã sẵn sàng để bị ghét.

Nhưng từ khi mất đôi chân... họ chỉ cười trừ và thậm chí là không thèm chấp! Không một ai thực sự lắng nghe cô. Họ không giận dữ. Họ chỉ nói "Tội nghiệp con bé" hay "Chắc là khó khăn lắm" với vẻ thương hại, rộng lượng tha thứ cho con bé ngốc nghếch đang bực bội, và tiện thể kiếm thêm điểm tích lũy từ "lòng tốt" đó.

Thật là nhảm nhí. Tôi không phải cái phiếu đổi điểm! Đó là những gì Mei chuẩn bị để gào vào mặt cậu ta.

Nhưng cậu trai vừa cứu cô lại phản ứng hoàn toàn khác với mong đợi.

"...Cậu đúng là một kẻ tồi tệ."

"Hả?" Cô ngớ người, đáp lại một cách vụng về.

Đôi mắt cậu trai nhìn cô khi vẫn nắm chặt tay vịn xe lăn, không hề có một chút thương hại nào. Ngược lại, cô còn cảm thấy một sự thù địch vì quá ngán ngẩm, kiểu như nhìn một đứa trẻ hư.

"Cậu muốn chết thế nào là quyền của cậu, nhưng nếu họ đâm trúng cậu, cuộc đời của người lái xe đó sẽ bị hủy hoại."

"...À." Bị đâm trúng tử huyệt, cơn giận của cô dịu đi.

"Tôi không bảo cậu phải biết ơn, nhưng đừng có lôi người lạ vào. Phiền phức lắm."

"Mới gặp mà đã lên mặt dạy đời à? Cậu cũng là người lạ thôi..." Mei cãi lại nhưng trong lòng cảm thấy nhói đau.

Mình mới là người sai. Cô ý thức được điều đó. Đúng vậy, cô đã quá cố sức dẫn đến sai lầm, suýt mất mạng, rồi được cứu, vậy mà thay vì cảm ơn lại đi gắt gỏng. Thật là loại người tồi tệ nhất—

"...Tôi xin lỗi, tôi không nên nói thế. Là lỗi của tôi...!"

"Hóa ra cũng biết xin lỗi à. Đáng kinh ngạc đấy."

"Câm m— Xin lỗi!" Lý trí suýt chút nữa đã thua cuộc, nhưng cô vẫn kịp xin lỗi. "Tôi đang bực mình vì chuyện cá nhân. Thật sai lầm khi trút giận lên cậu khi cậu đã cứu tôi. Với lại... cảm ơn vì đã cứu tôi."

"Trông cậu có vẻ khó ưa, nhưng chắc cũng không đến nỗi là đồ bỏ đi."

"Đồ bỏ đi...? Miệng lưỡi cậu cũng chẳng vừa đâu."

"Tôi chỉ đối xử với mọi người tùy theo cách họ cư xử thôi. Cậu là kiểu người ghét sự lịch thiệp sáo rỗng đúng không?"

Cậu ta nói đúng, nên Mei im lặng không nói được gì. Rồi một lực đẩy từ phía sau, cậu trai tóc đen trắng bắt đầu đẩy cô lên dốc.

"Này, cậu làm gì thế? Cậu là kiểu người có sở thích biến thái với con gái từ phía sau à?"

"Tôi là người tốt mà. Dù tôi chẳng muốn lãng phí sức lực chút nào." Với giọng điệu ngán ngẩm nhưng rất thật lòng, cậu ta nói tiếp: "Nếu tôi để cậu tự lên cái dốc cao này một mình rồi cậu lại lăn xuống chết hay bị xe đâm, thì đó là thảm họa cho người khác. Cách an toàn nhất là ngăn chặn cái chuỗi sự việc ngu ngốc đó ngay từ gốc rễ."

"...Hừm. Tôi không biết nữa." Trên xe lăn, Mei chống cằm lên tay, khuỷu tay tựa trên đầu gối bất động như khúc gỗ. "Vậy là cậu đang đóng vai phản diện để ra vẻ: 'Không, tôi không giống bọn họ; tôi không phải lũ đạo đức giả kiếm điểm' chứ gì?"

"Cái gì?"

"Mấy gã khốn như thế thường cố làm cho mình trông thật ngầu, kiếm điểm với cái vẻ mặt hầm hố. Tôi gặp loại đó suốt."

"Suy nghĩ của cậu thật sự tệ hại đến mức đáng kinh ngạc đấy. Lâu rồi tôi mới gặp một đứa con gái xấu tính như thế này." Cậu ta có vẻ bớt giận và trông tò mò hơn, như thể vừa khám phá ra một sinh vật mới.

Bị nhìn như vậy, Mei hừ một tiếng vô cảm: "Ồ, xin lỗi vì tôi không phải kiểu con gái yếu đuối biết nói lời cảm ơn lịch sự nhé."

"Tôi không nói vậy. Thôi, bỏ qua chuyện đó đi..." Cậu ta đẩy dốc nhanh một cách đáng ngạc nhiên, mượt mà hơn nhiều so với việc đẩy cả một con người.

Sau khi đưa cô đến chỗ bằng phẳng gần trường trên đỉnh dốc, cậu trai tóc đen trắng buông tay khỏi tay vịn.

"Tôi không cần cậu cảm ơn. Tôi làm vì tôi muốn thế thôi. Nhận mấy lời cảm ơn kỳ quặc phiền phức lắm. Theo tiêu chuẩn của tôi thì tôi đối xử với cậu cũng không tệ đâu. Tôi nghĩ nếu cậu cư xử thế này với bất kỳ ai khác, họ đã tát vỡ mặt cậu rồi."

"Hào phóng thật đấy. Cậu nói thế, nhưng giờ này chắc cậu đang nhận được một đống điểm trên mạng xã hội rồi chứ gì?"

Trong xã hội siêu giám sát này, mạng xã hội và thông tin tín dụng liên kết chặt chẽ với nhau. Làm việc tốt thì tăng điểm tín dụng, ngược lại phạm tội hay gây rối sẽ bị trừ điểm, ảnh hưởng đến mọi mặt đời sống.

"Chẳng phải tốt sao, cậu vừa cứu một mạng người đấy. Đóng góp hỗ trợ đời sống cấp độ B, chắc chắn cậu sẽ được thêm 50 điểm."

"Thật à?"

"Dĩ nhiên. Hạn mức thẻ tín dụng của cậu chắc chắn sẽ tăng lên," cô nói rồi quay lại nhìn.

Sau khi buông tay, cậu trai thong thả bước về phía tòa nhà trường học. Mei xoay vành bánh xe đẩy đi — rồi chợt nhận ra điều gì đó không ổn.

"Điện thoại của cậu không kêu à? Để chế độ im lặng?"

Nhường đường cho một người dùng xe lăn ở ga: +1 điểm. Chỉ bấy nhiêu đó thôi đã khiến điện thoại kêu inh ỏi khắp nơi, nhưng cô không hề nghe thấy âm thanh nào từ phía cậu trai tóc đen trắng. Theo quy định, không ai có thể tắt hoàn toàn thông báo cá nhân trên thiết bị. Bạn có thể để chế độ im lặng, nhưng nó sẽ rung, và mọi người xung quanh vẫn biết.

"Dĩ nhiên là nó không kêu rồi. Vì tôi có điện thoại đâu."

"...Cái gìii?!"

Không thể nào, không thể nào. Những gì cậu ta nói kỳ quặc đến mức cô phải lặp lại "không thể nào" ba lần trong đầu.

"Cậu đùa tôi à? Thời buổi này mà có người sống không cần smartphone sao?"

"Tôi dùng tiền mặt và giấy tờ."

Ngay cả bây giờ, khi hầu hết dịch vụ công đều trực tuyến, vẫn có những quầy xử lý bằng giấy. Chỉ có vài người già hoặc những kẻ lập dị mới dùng chúng.

"Họ vẫn chấp nhận ở mức tối thiểu mà. Tiện lợi lắm."

"Cậu vừa tắt thông báo đúng không? Dùng cái loại can thiệp phần mềm mờ ám nào đó."

"Tôi không có kỹ năng đó. Mà nếu có, tôi đã đi phạm tội lâu rồi."

Bánh xe của cô rít lên trên mặt đường. Cậu trai vô tình đi song song bên cạnh Mei, thọc tay vào túi và chìa ra một thiết bị lạ lẫm.

"Điện thoại của tôi đây."

"...Oa... cái gì thế này...?!"

Chiếc điện thoại bám đầy dấu vân tay và tróc sơn, là loại điện thoại nắp gập đôi. Trong sách giáo khoa lịch sử công nghệ có hình ảnh về chúng...

"Đây là điện thoại nắp gập (Garake) đúng không?" Mei nói. "Người ta dùng cái này từ đời nảo đời nào rồi... Nó có vào được mạng xã hội không?"

"Không. Cũng không có điểm chác gì luôn. Nhưng sao cũng được."

Cạch. Như mở một cuốn sổ tay, cậu ta mở nắp điện thoại bằng một cử chỉ thuần thục. Màn hình LCD bé xíu. Nó chỉ vừa đủ dùng, lớp phim bảo vệ thì rách tả tơi. Trông như thể sắp hỏng đến nơi, nó nhấp nháy rồi hiển thị màn hình xác thực. Phần đó thì giống với smartphone của Mei.

Trên màn hình, khi hệ thống xử lý xác thực cá nhân—

> Số đăng ký công dân: [Đã ẩn]

> Trường: Trung học Công lập Akanebara, Kyoto, lớp 2-A.

> Tên: Reiji Kasumi.

> Thành tích/Vi phạm: [Đã ẩn]

> Ghi chú đặc biệt: Chủng thú cư trú đặc biệt (Special Permanent Beast): Vampire (Ma cà rồng).

>

"...Hả?"

Không hiểu nổi những gì đang hiện ra, đầu óc Mei trống rỗng.

Cậu ta ghé sát mặt vào cô, móc ngón tay dưới lớp khẩu trang. Có điều gì đó đầy mê hoặc trên khuôn mặt điển trai ấy. Đôi môi đẹp khẽ nhếch lên, để lộ cặp răng nanh trắng sứ lấp ló nơi khóe miệng.

"Để làm vòng cổ cho chó thì cái này là đủ rồi."

"...Cậu... rốt cuộc cậu là cái thứ gì vậy?!"

Cậu trai tóc đen trắng và cô gái trên xe lăn. Một kẻ mỉm cười đắc thắng, một kẻ đầy vẻ cảnh giác. Trên đường đến trường sáng hôm đó, cả hai cứ thế lườm nguýt nhau một hồi lâu.

"Ngày xửa ngày xưa, trong thời đại của các vị thần và anh hùng... hửm."

Trường Công lập Akanebara là một ngôi trường rất điển hình. Cơ sở vật chất mới nhất, tòa nhà rộng lớn, học sinh đông đảo, nhưng không có nhiều người qua lại. Vì các lớp học trực tuyến đã trở nên phổ biến để ngăn ngừa lây nhiễm, mỗi lớp và mỗi khối sẽ thay phiên nhau đến trường trực tiếp, nên cơ hội duy nhất để tất cả học sinh gặp nhau chỉ là lễ khai giảng và lễ tốt nghiệp.

Điều đó khiến tòa nhà trường học có vẻ hơi vắng lặng.

Hôm nay là ngày lớp 2-A đến trường. Ở hàng ghế cuối cùng của lớp học, nơi xe lăn dễ dàng ra vào, Mei Mezuki đang lầm bầm một mình khi lật giở các trang sách giáo khoa hiển thị trên máy tính bảng.

Vì dành toàn bộ tâm trí cho thể thao, cô vốn chẳng mấy quan tâm đến lịch sử. Để đối phó với các bài kiểm tra, cô chỉ ghi nhớ các từ khóa quan trọng mà chẳng hiểu ý nghĩa của chúng, nên thực chất chẳng học được gì.

"Nhân loại đã có thể bị tiêu diệt nếu họ không chiến đấu quyết liệt... sách nói thế. Nghe như chuyện nhảm."

Nhưng đó là chuyện quá khứ. Một phù thủy có thể biến người thành đá, hay một chúa tể bóng đêm có thể giết người chỉ bằng một cái liếc nhìn — những thứ đó đã biến mất từ lâu. Những món đồ cổ đáng ngờ như hóa thạch, vũ khí sứt mẻ, hay di vật như ngón tay và lọn tóc được lưu giữ trong các bảo tàng trên thế giới, nhưng chẳng có gì mang lại cảm giác thực tế. Nó cũng giống như khi cô còn nhỏ, nhìn vào mấy cuốn sách ảnh khủng long mà đám con trai hay mê mẩn. Cô nghi ngờ giá trị của những thứ đã sụp đổ từ lâu.

"Hả? Mấy cậu bạn mới chuyển trường đi đâu rồi?!"

"Yumi. Ánh mắt cậu đáng sợ quá đấy. Có chuyện gì thế?"

"Ý tớ là, mấy cậu ấy cực phẩm lắm! Tớ nói lại lần nữa... Cực phẩm!!"

Đang giờ nghỉ trưa. Mei uể oải ăn xong bữa trưa và đang nhìn vào máy tính bảng thì nghe thấy tiếng nói đầy phấn khích. Khi cô nhìn về hướng đó, một cặp nữ sinh trong lớp theo phong cách "gyaru" đang ríu rít với nhau.

"Cái cậu tóc đen trắng... Reiji, phải không? Chắc chắn rồi. Nhưng cậu tóc vàng thì không được dễ thương lắm nhỉ?"

"Cậu không hiểu đâu. Cậu ấy dễ thương mà. Tớ cá là cậu ấy có sáu múi, nhìn là biết."

"Đúng là gu lạ của cậu... Mà thôi, hai người họ là 'Người Thú' (Beastpeople) đúng không?"

Từ "Người Thú" lọt vào cuộc trò chuyện khiến Mei khẽ giật mình.

"Thỉnh thoảng cũng gặp kiểu đó mà. Hậu duệ của mấy con quái vật từ xưa ấy? Kiểu vậy."

"Quái vật á? Làm gì có thứ đó."

"Không, thật đấy. Dù giờ chẳng còn mấy ai, nhưng như người sói chẳng hạn? Những thứ như thế. Ngày nay họ không biến hình được nữa, nhưng nó nằm trong DNA rồi."

"Cậu nói mơ hồ quá."

"Tớ cũng chẳng quan tâm lắm. Lúc nãy thầy dạy Chính trị và Kinh tế có nói, về mặt pháp lý họ cũng giống như chó với mèo thôi."

"Hả, ý cậu là động vật á? Dù đẹp trai thế sao...? Tớ có được nuôi cậu ấy làm thú cưng không? Cái cậu dễ thương ấy?!"

"Tớ sốc vì kết luận của cậu luôn đấy."

Dù Mei đã ngán tận cổ cuộc trò chuyện có vẻ như sẽ làm cô ngu ngốc đi nếu cứ tiếp tục nghe...

Chủng thú cư trú đặc biệt (Specials), hửm.

Thông tin cá nhân hiển thị trên màn hình điện thoại nắp gập đó đã được công bố cho cả lớp ngay khi hai học sinh mới chuyển đến. Lại còn học cùng lớp với cô nữa chứ. Thay vì giật mình như trong manga, Mei cảm thấy rợn người.

Liệu đây có thực sự là trùng hợp không...? Cảm giác như không phải vậy.

Có lẽ đó gọi là bản năng động vật. Nó chẳng giúp ích gì khi cô gặp tai nạn, nên cô không quá tin vào nó, nhưng dù thế, cô vẫn cảm nhận được điều gì đó bí ẩn từ cậu thiếu niên điển trai kỳ lạ Reiji Kasumi và người kia chuyển đến cùng lúc.

"Người Thú bình thường là kiểu người biến thành thú khi dùng 'thần dược' ngoài kia đúng không."

"À, cái đó. Thú vị phết nhỉ, kiểu biến thành thỏ, chó hay mèo."

"Ừ ừ, cái đó đó. Chỉ là tạm thời thôi, hết thuốc là trở lại bình thường mà."

"Thì dĩ nhiên, không trở lại bình thường thì phiền chết. Trông nổi bần bật luôn."

"Mấy kẻ không trở lại bình thường được mới là 'Chủng thú cư trú đặc biệt' — đám Specials ấy. Nghe nói cũng có vài người quanh đây."

"Hả. Nhưng chẳng phải họ vẫn là người bình thường sao?"

"Đừng hỏi tớ, tớ không biết. Nhưng có những người như thế đấy."

"Hừm, thôi, phân biệt đối xử là xấu. Quan trọng là đẹp trai là được, đúng không?"

"Đúng thế."

Cuộc trò chuyện vô nghĩa của đám bạn cùng lớp cứ thế trôi qua tai cô.

"Về cơ bản họ bị đối xử như động vật, nhưng vẫn phải đóng thuế à? Và được đi học? Nghe nói thế."

"Hừm. Vậy nên hai người đó mới chuyển đến đây. À, nhưng mà... tớ nghĩ họ có trường riêng ở cái thị trấn đó mà."

"Thị trấn đó là nơi dành cho đám Specials được sinh ra khi bố mẹ làm chuyện đó lúc đang phê thuốc. Họ không có cha mẹ, nên cực kỳ mất kiểm soát. Tốt nhất là tránh xa ra, họ giống như băng đảng vậy."

"Hả, thật à? Cậu biết nhiều thế."

"Chỉ là lời đồn thôi. Tớ không biết có thật không. Dù sao tớ cũng chưa bao giờ đến cái thị trấn đó."

"Hả? Ở đó vui và kích thích lắm... Lúc nào muốn đi không? Tớ sẽ mời cậu dùng thử thần dược," cô bạn vừa nói vừa khom người thì thầm vào tai bạn mình. Cô ấy có vẻ muốn kín đáo, nhưng Mei nghe thấy hết.

"Ôi, không đâu. Biến hình là ngẫu nhiên đúng không? Nếu tớ biến thành lợn hay gì đó thì xấu hổ cả đời."

"Về chuyện đó, tớ mới nghe nói là tùy người đấy."

"Ý cậu là sao?"

"Kiểu như là, cậu biết không? Dù dùng cùng một loại thần dược, có những người có xu hướng biến thành chó, có người biến thành mèo, có người lại thành hươu đùi vằn (okapi), và nó không chỉ là ngẫu nhiên đâu, nghe nói có quy luật cả đấy."

"Tớ không muốn làm hươu đùi vằn đâu..."

"Ơ, hươu đùi vằn dễ thương mà? Chúng có vằn đẹp lắm."

"Tớ không quan tâm, và tớ cũng chẳng tưởng tượng nổi nó thế nào. Giờ tớ càng không muốn thử."

"À, nhưng lời đồn nói rằng có vài loại thuốc đặc biệt khác ngoài mấy thứ đó..."

Đột nhiên, giọng họ hạ thấp xuống, và Mei không nghe rõ phần còn lại. Có chút thất vọng, nhưng Mei không để lộ ra. Chống cằm lên tay, khuỷu tay đặt trên bàn, cô nhìn ra bầu trời.

"Chẳng phải chuyện của mình, nhưng mà..."

Chỉ vài phút sau khi bắt đầu giờ nghỉ trưa, những học sinh chuyển trường đầy nghi vấn đã rời khỏi lớp học.

"Người Thú" — những kẻ kỳ lạ đó được gọi như vậy.

"Hy vọng họ để mình yên."

Sẽ thật phiền phức nếu họ cứ xía vào chuyện của cô như cách Reiji làm sáng nay. Cô có những nơi cần đến và những việc cần làm sau giờ học. Cô không muốn họ cản đường mình. Bất kể điều gì xảy ra với cái cơ thể vô dụng này của cô cuối cùng... tất cả sẽ được quyết định vào tối nay.

Cùng ngày và cùng thời điểm Mei Mezuki đang lo lắng về mọi thứ. Trên một chiếc ghế băng trên sân thượng trường học.

"Mọi người đang bàn tán về chúng ta đấy, Reiji. Tụi mình nổi tiếng rồi nhỉ?"

"Tôi không quan tâm. Ăn cơm đi."

Hai cậu thiếu niên ngồi bên nhau trên ghế băng giữa làn gió lạnh để ăn trưa. Một người là cậu trai thẳng thắn với mái tóc 70% đen và 30% trắng: Reiji Kasumi. Cậu cao khoảng 1m72. Sự kết hợp giữa đôi chân dài thanh mảnh, khuôn mặt nhỏ và vẻ điển trai của tuổi dậy thì khiến cậu có vẻ ngoài vừa chín chắn vừa thông minh.

"Hôm nay cậu lại cắt bớt khẩu phần cơm hộp à? Toàn món màu nâu thôi; cho thêm rau vào chứ," người bạn nói.

Một chiếc hộp nhựa bình thường. Cơm với chà bông cá bên trên. Bắp cải luộc nhừ. Xúc xích giảm giá. Và đó là tất cả — hai hộp cơm giống hệt nhau với khẩu phần "đạm bạc" của con trai, điểm nhấn duy nhất là lượng cơm khá nhiều.

"Rau đắt lắm. Ít ra vẫn có bắp cải còn gì," Reiji nói.

"Ừ, luộc nhừ tử luôn; cậu là ông già à? Ít nhất cũng phải ăn sống chứ! Không làm được món salad sao?!"

"Đó là hàng giảm giá sắp hỏng rồi; ăn sống là đau bụng đấy. Tôi đang cân nhắc cho cậu đấy thôi."

"Thật sao? Khổ quá... Đáng thương quá..."

Người kia là một cậu thiếu niên — không, một thanh niên mặc chiếc áo thun rộng thùng thình bên trong đồng phục. Cậu ta cao hơn Reiji một chút, nhưng cánh tay và cổ lộ ra sau lớp đồng phục dày hơn hẳn. Những thớ cơ bắp như những sợi dây thừng chắc nịch cuộn lại trong thân hình trẻ trung và vạm vỡ. Mái tóc cậu ta nhuộm vàng nhưng đã xỉn màu, có lẽ vì lâu rồi chưa nhuộm lại. Cậu ta đưa thức ăn từ hộp cơm tự làm có vẻ cẩu thả kia vào miệng với vẻ mặt như thể nó cực kỳ tệ.

"Nếu mọi người thấy hai thằng con trai ngồi ăn mấy hộp cơm giống hệt nhau một cách lôi thôi thế này ngay ngày đầu chuyển trường, chắc tớ chết mất," cậu ta nói, dù đũa vẫn không ngừng gắp.

"Thì chết đi. Có vấn đề gì đâu?" Reiji hớp một ngụm trà trong bình giữ nhiệt rồi lườm người kia.

"Chẳng phải rất xấu hổ sao?! Cậu lúc nào cũng vậy — không lo lắng xem người khác nhìn mình thế nào à?!"

"Chẳng có ích gì khi cố ra vẻ cả. Nếu cậu không thích chia tiền cơm trưa nữa thì tự đi mà ăn cái gì mình thích. Bằng tiền của chính cậu ấy."

"Ừ, đúng là vậy, nhưng mà... ôi trời, tớ thèm ăn thịt quá. Tớ muốn ăn một bữa thật ra trò, thứ gì đó thật mọng nước ấy."

"Nếu công việc suôn sẻ, chúng ta sẽ được trả lương. Lúc đó đời sống sẽ khá khẩm hơn một chút."

"Thật hả? Tớ sẽ được ăn thịt chứ?"

"Thêm xốt Mayonnaise vào bắp cải. À không, hay là... ít nhất cũng có thêm một hộp cá ngừ nhỉ?"

"Chỉ bấy nhiêu thôi á! Nhưng tớ có động lực hơn rồi đấy! Tớ ghét cái cảnh nghèo túng này lắm rồi!" Tiếng gào thét pha trộn giữa niềm vui và sự than vãn của cậu ta vang lên dõng dạc, rồi tan biến vào hư không giữa bầu trời.

Trên tài khoản mạng xã hội của cậu ta, phần hồ sơ hiển thị trên màn hình xác thực cá nhân ghi rõ:

> Số đăng ký công dân: [Đã ẩn]

> Trường: Trung học Công lập Akanebara, Kyoto, lớp 2-A.

> Tên: Getsu Raisan.

> Thành tích/Vi phạm: [Đã ẩn]

> Ghi chú đặc biệt: Chủng thú cư trú đặc biệt (Special Permanent Beast): Werewolf (Người sói).

>

Dữ liệu này cũng chính là thứ đã hiện lên khi cậu và Reiji chào hỏi cả lớp lúc mới chuyển đến, cái khoảnh khắc mà họ đã khiến tất cả mọi người phải rợn người.

Khuôn mặt Getsu không hề xấu. Cậu ta toát lên vẻ nam tính, nhưng sự vui vẻ và thân thiện còn nổi bật hơn cả; thuộc kiểu người có thể kết bạn một cách tự nhiên ở bất cứ đâu. Thế nhưng, hy vọng đó đã vụt tắt ngay khi những dòng thông tin kia được phơi bày.

"Thế nên tớ đã thử bắt chuyện bừa với vài người quanh đây đấy chứ."

"Không ai gọi cảnh sát à?"

"Cậu quá đáng thật đấy! Mà thôi, thực ra suýt chút nữa thì chuyện đó đã xảy ra..."

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi giữa các tiết học trước giờ nghỉ trưa, Getsu đã cố gắng làm quen với một vài nam sinh cùng lớp, nhưng kết quả thật thảm hại.

"Vậy là họ suýt gọi cảnh sát thật à?"

"Họ không cần phải hoảng loạn đến thế đâu mà? Tớ đâu có cắn họ."

"Về mặt chính thức, chúng ta bị đối xử như động vật. Chúng ta bị đeo xích cổ, chỉ là nó vô hình thôi, nên dĩ nhiên người ta sẽ sợ hãi."

"Cậu lúc nào cũng bình thản như không vậy. Chẳng lẽ cậu không muốn có những thứ đó sao? Kiểu như bạn gái, bạn bè, những thứ bình thường ấy."

Nghe vậy, Reiji ngừng gắp những hạt cơm nguội cuối cùng và đáp: "Tôi thực sự cần những thứ đó. Tôi nên tập trung vào việc xã giao và xây dựng các mối quan hệ."

"Có những người bạn bình thường thì tốt biết mấy. Nếu có bạn, tớ muốn chơi điện tử với họ. Suốt ngày chơi với cậu chẳng có chút thử thách nào cả — tớ sắp chán chết rồi đây."

"Cậu có thể chơi trực tuyến mà."

"Mạng ở chỗ mình tệ lắm. Với lại tớ không có đủ dung lượng dữ liệu trên máy."

"Còn tôi, tôi nghĩ mình sẽ đi mua sắm ở đâu đó, mua vài bộ quần áo, xem phim, ăn đồ ngọt, chụp ảnh tự sướng và đi hát karaoke."

"Nghe giống con gái quá vậy?"

"Đúng thế. Nhưng tôi không nói về sở thích cá nhân. Ý tôi là, đó là vai trò mà tôi buộc phải thực hiện."

Nói xong, cậu lại cầm đũa lên, lùa nốt những hạt cơm cuối cùng vào miệng. Sau khi ngốn sạch bữa trưa với vẻ mặt như đang nhai cát, Reiji gói hộp cơm vào khăn và một lần nữa ngước nhìn bầu trời se lạnh khi chuyển chủ đề.

"— Thế nào rồi? Cậu đã làm xong việc chưa?"

"Trong lúc cậu còn bận đến muộn, tớ thực sự đã xử lý xong rồi. Tớ đã đánh hơi đồ đạc trong tủ giày của cô ta." Khẽ chỉ ngón tay vào mũi mình, Getsu nói bằng giọng thản nhiên nhưng đầy tự tin: "Trúng phóc. Để dùng làm bằng chứng thử nghiệm thì cần phân tích các nguyên tố vi lượng, nhưng có lẽ chúng ta không thu thập được mẫu thử đâu."

"Bị giặt sạch rồi hả? À, dĩ nhiên là thế rồi."

"Dường như cô ta đã tốn không ít công sức để che giấu. Đôi tất ướt sũng bốc mùi như viên tẩy uế bồn cầu — lẫn với mùi phân, nước tiểu và máu. Cô ta đã thọc chân vào bồn cầu hay đâu đó để rửa, sau đó mới xỏ tất và giày vào."

Hình ảnh một cô nữ sinh thọc đôi chân trần vào bồn cầu, dội nước để rửa sạch vết máu.

"Vậy là 'Nhân mã sát thủ đường phố' đã rửa chân trong bồn cầu sao," Getsu vừa nói vừa hình dung ra cảnh tượng đó.

Reiji gật đầu.

"Nơi duy nhất có nước để sử dụng khi người đầy máu ở cái thị trấn đó chỉ có thể là nhà vệ sinh công cộng."

"Với thân hình bốn chân, cô ta thậm chí chẳng thể vào nổi khách sạn tình yêu nhỉ. Hay là mấy cái tự động không có nhân viên?"

"Dựa trên lời kể của nhân chứng và dấu chân tại hiện trường, cộng với các dấu vết trên cái xác thu hồi được, cô ta cao hơn ba mét và nặng cả tấn."

"Cô ta sẽ làm sập giường mất. Là một Linh Thú (Mythic Beast) nổi bật đến mức đó, cô ta sẽ bị phát hiện dù có trốn ở bất cứ đâu."

Những Người Thú như họ không có quyền điều tra hay bắt giữ như cảnh sát thông thường. Họ không được phép sử dụng những "ân huệ" của công nghệ — như hình ảnh từ camera đường phố, nhật ký di chuyển hay xác nhận vị trí từ các cơ quan giao thông công cộng. Do đó, họ phải nhắm mục tiêu và theo dấu con mồi dựa trên những thông tin đã được nhồi nhét vào đầu và những sự thật họ thu thập được khi rảo bước trên phố.

"Tôi nhớ là những vụ tương tự đã xảy ra hai lần trước đó."

"Ừ. Có nhân chứng, và mọi người đang xôn xao về nó. Có lẽ cô ta đã lơ là cảnh giác vì đó là hẻm vắng?"

Hệ thống camera an ninh lắp đặt ở mọi góc phố, "Cặp mắt của Chúa", không hề hiện diện ở cái thị trấn nơi tội ác xảy ra. Vì vậy, cô ta hẳn đã hành động liều lĩnh vì biết rằng tội ác sẽ không bị ghi lại.

Nghĩ lại chuỗi sự kiện đó, Getsu gãi má.

"Nếu bị nhìn thấy thì dù là hẻm vắng hay đường lớn cũng chẳng quan trọng."

"Trong hẻm vắng có nhiều người hơn cậu tưởng đấy. Những kẻ vô gia cư vùi mình trong rác, đám xã hội đen và những thành phần tương tự."

Hai thanh niên này là những "con chó săn" được triển khai bởi một tổ chức nhất định, được cử đến để lấy lời khai của những người đã chứng kiến hung thủ — nhân mã sát thủ.

"Theo lời khai của nhân chứng từ vụ thứ nhất và thứ hai, sau khi nhân mã rời đi, một kẻ khả nghi đã được nhìn thấy. Cô ta ẩn nấp trong các con hẻm cho đến khi thuốc hết tác dụng, và sau khi trở lại hình người, cô ta đi bộ ra ga và bắt tàu về."

"...Chà, hẳn là cô ta đã rất phê thuốc."

Loại thần dược biến con người thành động vật cũng là một chất kích thích cực mạnh. Nó khiến người dùng hưng phấn tột độ và làm suy giảm lý trí. Nếu để nó lấn át, khả năng suy nghĩ logic sẽ bị tê liệt...

"Nếu ai đó nhìn thấy một thứ nổi bật như một nữ sinh trung học với đôi tất đẫm máu, người ta sẽ bàn tán ngay."

"Không có ai như thế xuất hiện trên camera an ninh ở nhà ga cả," Reiji nói.

"Thật hả? Cậu kiểm tra bằng cách nào vậy?"

"Tôi đã lẻn vào bộ phận phụ trách an ninh nhà ga và tự mình kiểm tra."

Dù mọi thứ có được tự động hóa đến đâu, công việc giám sát AI cuối cùng vẫn nằm trong tay con người. Vì vậy, những văn phòng an ninh kiểu cũ vẫn tồn tại, và nếu bạn có thể xâm nhập vào đó, bạn có thể lấy bao nhiêu thông tin tùy thích.

"Tiện thật đấy. Chẳng ai biết cậu dùng thuật lẻn vào đó đâu nhỉ."

"Thực ra nó phiền phức hơn cậu tưởng nhiều. Đôi khi nó là gánh nặng lên lưng và vai tôi đấy."

"Lúc nào cậu cũng nói chuyện như ông già vậy, anh bạn."

Họ tóm lược lại.

"Hung thủ đi vào thị trấn trong hình dạng con người, dùng thần dược ở khu vực vô luật pháp và biến thành Linh Thú. Sau đó cô ta chạy loạn cả đêm, giẫm chết vài gã say xỉn, và đến sáng thì thuốc hết tác dụng...," Reiji nói.

"Định về nhà thì cô ta hoảng loạn vì đôi tất đẫm máu," Getsu tiếp lời. "Cô ta rửa chúng trong bồn cầu rồi về nhà, sau đó đi học... Chuyện này có vẻ khá ngẫu hứng và không có kế hoạch. Cô ta đã hành động quá sơ hở."

"Cô ta bắt đầu lo lắng về việc bị người khác nhìn thấy. Nhưng... tôi nghi là cô ta không hề nghĩ mình đang bị theo dấu."

Nếu mọi chuyện dừng lại ở đây, thì công việc của hai "con chó săn" sẽ kết thúc. Dựa trên cuộc điều tra, họ biết đã có ba đợt thảm sát và mười một cái xác được tìm thấy. Không phải mười một người — mà là mười một "cái xác".

"Cô ta uống thần dược rồi rời ga, một khi đã vào thị trấn không có camera an ninh, cô ta hoàn toàn tự do... Nếu một Người Thú chết, về cơ bản nó chỉ được coi là tổn thất tài sản. Họ bị đối xử như động vật và cảnh sát sẽ không làm gì cả. Thậm chí danh tính của họ còn không được biết ngay từ đầu."

Đó là luật chơi của thị trấn đó — và là cái giá phải trả cho sự tự do và giải thoát tuyệt đối.

"Không danh tính, không người thân nhận dạng, chẳng khác gì đâm phải một con chó hoang trên đường. Đúng là một cái chết vô nghĩa," Reiji nói bằng giọng tự giễu, và vẻ mặt của Getsu cũng cay đắng không kém.

"Cậu nghĩ tối nay chuyện đó lại xảy ra chứ?"

"Dĩ nhiên rồi."

Thị trấn nơi bi kịch là điều không thể tránh khỏi...

Kyoto Masquerade, Natsukibara.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!