Chương 1: Nhân mã sát thủ

Trời đã ngả bóng chiều trên một góc phố hoang vu.
Vô số cục nóng điều hòa gắn chi chít trên những bức tường bê tông cũ kỹ, trông như thể đã tồn tại từ nửa thế kỷ trước. Tiếng quạt gió rít lên trên những vòng bi rỉ sét, thổi ra luồng không khí nóng nực nồng mùi ẩm mốc. Những túi rác bị ném bừa bãi qua cửa sổ chất đống giữa các kẽ tường, xếp lớp như những bộ xương sườn thối rữa; luồng khí lên men trắng xóa bốc lên từ đó, chao đảo trước luồng gió điều hòa, lở lửng như những bóng ma.
Thành phố này chẳng khác gì một bãi rác khổng lồ.
Đội vệ sinh chỉ lượn lờ ở các trục đường chính, nhưng chỉ cần rẽ vào hai con phố bên trong, thực tại sẽ hiện ra với những dãy nhà hoang bị chủ bỏ mặc. Ở đó, những "vị khách" chuyên hoạt động mờ ám nghiễm nhiên chiếm dụng các cửa hàng và căn hộ cũ để tá túc. Vì không có quản lý, rác rưởi và chất thải sinh hoạt của đám người này cứ thế chất chồng, không ai dọn dẹp, bị bỏ mặc đến mức nhũn ra như món dưa muối quá lứa.
"Hộc, hộc, hộc... hộc...!!"
Và ở đó, giữa "biển" túi rác ấy, một con sói đang điên cuồng chạy trốn.
Bộ âu phục thiết kế đắt tiền — thứ chắc chắn sẽ nhận được sự kính nể nếu ở bên ngoài thành phố này — giờ đây bẩn thỉu đến thảm hại. Dưới lớp áo sơ mi, những túm lông dày cộm lộ ra, hàng cúc áo bị kéo căng như chực chờ bắn tung ra ngoài. Lòng bàn chân hắn biến thành những lớp đệm thịt mềm, mặt bao phủ bởi lông lá. Cái lưỡi thè ra vì hoảng loạn và sợ hãi; hắn thở dốc như một con thú, vật lộn tìm đường xuyên qua những đống rác cao ngất.
"Lẽ ra mình không nên đến đây! Đáng lẽ không bao giờ nên đến! Cái nơi quái quỷ này! Đồ ngu! Ngu xuẩn!" Hắn gào lên một cách hèn hạ, chẳng còn chút dáng vẻ dũng mãnh nào của loài sói. Cái bụng tròn lẳn như con Sói Già gian ác trong truyện cổ tích, béo mầm sau khi chén sạch bầy dê con, cứ rung rinh theo mỗi bước chạy của gã người sói mặc đồ hiệu.
Nếu phải mô tả tỉ lệ, gã là sự kết hợp giữa người và sói: 70% sói, 30% người.
"Éc?!"
Gã sói béo quay phắt lại.
Cộp! Cộp! Cộp cộp cộp...!
Thứ gì đó đang truy đuổi gã, hất tung những túi rác và để lại những vết móng hình chữ U lún sâu xuống mặt đường nhựa. Dưới ánh đèn đường lờ mờ sắp tắt, những bóng đen đổ dài — dài hun hút, hệt như một phân cảnh trong phim đen trắng thời xưa. Một cái bóng bốn chân vươn dài trên bức tường đầy những cục nóng điều hòa.
"T-Tôi xin lỗi! Tôi sai rồi! Làm ơn... đừng giết tôi!!" Gã sói béo rú lên một tiếng đau đớn như xé lòng, gần như chết chìm trong đống rác.
Thế nhưng, kẻ mang bóng hình bốn chân kia chẳng hề mảy may lay động trước lời cầu xin, nó vẫn lộc cộc lao tới áp sát. Nếu đây là thế giới bên ngoài, lực lượng an ninh đã được huy động ngay lập tức thông qua camera giám sát ở mọi góc phố. Việc sử dụng vũ lực, thậm chí là hỏa lực hạng nặng, có lẽ đã cứu được gã sói béo. Và thực tế, gã đã không từ bỏ hy vọng đó cho đến tận giây phút cuối cùng, cứ van nài một cách thảm hại.
"Tôi chỉ đùa thôi mà!! Ở đây làm gì chẳng được! Tôi nghe nói có thể làm bất cứ điều gì mà không ai biết danh tính, nên tôi mới... tôi mới...!!" Giọng gã khản đặc lại, rồi chuyển thành tiếng nấc nghẹn. "T-Tôi không có ý nghiêm túc! Cô ra đây cũng vì mục đích đó mà, đúng không?! Lang thang ở chỗ này với bộ dạng đó, chẳng phải là đang mời gọi sao? Không phải lỗi của tôi, tôi-!"
Một luồng gió nóng thổi qua. Đó không phải mùi dầu và mốc tỏa ra từ điều hòa — mà là một cơn gió tanh nồng mùi máu. Luồng gió ấy thổi xuống từ ngay trên đầu gã sói béo, từ độ cao hơn ba mét.
"Hả?!"
Gã sói run lẩy bẩy, và ngay khoảnh khắc gã quay đầu lại—
Sinh vật bốn chân nọ chồm lên, giương cao đôi móng chữ U khổng lồ.
Phập!
Một tiếng thét vô nghĩa vang lên. Gã sói béo bị vùi lấp một nửa trong đống túi rác. Như thể đã nhắm sẵn, sinh vật kia nghiền nát rồi giật đứt lìa một cánh tay của gã.
Gã bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa, máu thịt vương vãi quanh cái chi bị giẫm nát. Phần vai chỉ còn dính lại một chút, và khi nhìn thấy mẩu xương trắng hếu bẩn thỉu cùng những thớ thịt bị xé toạc, gã sói béo chỉ biết ngây người nhìn trong giây lát.
"Hả? Đó là... thật sự là... tay của mình sao... á... nó... ặc...!!"
Loại thần dược tạm thời biến cơ thể người thành thú — Monster Tonic — giúp tăng cường thể chất đáng kể. Nó không chỉ làm cơ bắp to ra mà còn tác động lên não bộ để ức chế cơn đau, mang lại sức bền và sức sống tương đương với động vật hoang dã. Nhưng vào lúc này, những lợi ích đó... lại là một sự tra tấn, vì nó chỉ ngăn gã không được chết một cách dễ dàng.
Với vẻ mặt không tin nổi, gã sói béo cố nhặt cánh tay đã đứt lìa của mình lên. Khi móng vuốt gã vừa chạm vào tay áo bộ suit, khuôn mặt gã nhăn nhó kìm nén nước mắt, thì kẻ truy đuổi phía sau lại một lần nữa nhấc đôi chân trước lên, giẫm thẳng xuống cái lưng đang khom lại của gã.
"Hự! Ặc...?!"
Xương sống của gã gãy khựng với một tiếng "rắc" khô khốc, toàn bộ không khí trong phổi bị ép văng ra ngoài thành một tiếng thào thào yếu ớt. Vũ khí của kẻ tấn công chính là đôi móng. Nhưng đó không phải móng chẻ như của bò hay lợn. Nói một cách đơn giản, đó là loại móng đơn bao phủ toàn bộ các ngón chân, đặc trưng của bộ Guốc lẻ. Đôi móng ấy nhuộm một màu đỏ tươi của máu mới, như thể vừa bước qua một vũng nước.
Khịt... khịt...!
Tiếng hí vang lên từ lỗ mũi rung động. Đó là một âm thanh tràn ngập sự đắc thắng và phấn khích — thứ cảm xúc thường thấy ở loài ngựa. Với một cử chỉ đầy phấn khích, nó chuẩn bị giẫm nát một mạng người một cách tàn nhẫn nhất.
"Cứu... tôi... với...!"
Bộp!!
Lời van nài cuối cùng trở nên vô vọng. Tựa như một quả trứng rơi xuống đất... cái sọ người pha lẫn thú kỳ dị kia vỡ tan, chất lỏng bên trong văng tung tóe. Với áp lực hàng tấn, đôi móng đã nghiền nát gã người sói. Cái xác giờ đây chỉ còn là một đống thịt xay, bị vùi lấp trong đống rác thối rữa tràn ra từ những chiếc túi rách nát.
Kẻ sát nhân thật to lớn.
Dù đôi chân ngập sâu trong đống rác đang bao phủ cái xác, nó vẫn đứng sừng sững. Lớp lông nâu ngắn và mượt của nó hoàn toàn khác biệt với lớp lông sói xù xì. Bốn chân đứng vững trên mặt đường nhựa, dày và dài, trông không giống một sinh vật sống mà giống như một cỗ máy hạng nặng bền bỉ.
Nhìn thoáng qua, đó là một con ngựa. Thế nhưng, nơi lẽ ra là đầu ngựa lại là thân trên của một cô gái — với cơ bụng sáu múi rõ rệt và bộ ngực đầy đặn, cặp nhũ hoa nhợt nhạt chỉ được che đậy hờ hững bởi chiếc áo lót rách nát, dường như không thể chịu nổi sức căng từ bên trong. Chiếc áo khoác thể thao cô mặc căng phồng lên như những tảng thịt hun khói bị buộc chặt bởi dây thừng. Khóa kéo phía trước mở toang, nhưng ngay cả thế, trang phục đó trông vẫn quá chật chội, giống như một người lớn đang cố chui vào quần áo trẻ em. Dưới ánh đèn đường hiu hắt, có thể thấy những vệt máu bắn tung tóe.
Một nhân mã.
Hình dáng huyền bí này — sự kết hợp giữa người và ngựa ở phần thân — tan vào bóng tối của thành phố, mờ ảo và bất định.
"Hộc, hộc, hộc, hộc, hộc..."
Cô thở dốc. Cùng với nhịp điệu phấn khích không thể che giấu đó, đôi môi cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Giữa lòng Natsukibara là Masquerade của Kyoto, nơi loại thuốc hợp pháp Monster Tonic biến con người thành thú vật. Đặc khu này vừa bị rúng động bởi sát thủ "Nhân mã sát thủ đường phố", kẻ vừa thong dong nhảy múa rời khỏi hiện trường.
"Kinh khủng thật. Bết dính và gớm ghiếc quá."
"Quét 3D và lưu trữ kỹ thuật số hoàn tất. Bắt đầu thu hồi thi thể."
Cặp đôi vừa tới hiện trường tiến hành quét cái xác nát bấy và dấu vết của hung thủ. Ánh sáng chạy dọc hiện trường như một chiếc lưỡi, ghi lại mọi thứ thành dữ liệu kỹ thuật số chính xác và lưu trữ lại. Chiếc máy tính di động đặt trong hộp chống va đập lẽ ra phải gửi dữ liệu và phân tích ngay lập tức tại bộ phận chuyên trách, nhưng ở thị trấn này, nơi hầu hết các đường truyền tín hiệu đều đã chết, họ không thể làm thế.
"Thời đại nào rồi mà còn bắt chúng ta mang dữ liệu về bằng tay thế này? Thật là lạc hậu..."
"Trong lịch sử và trên toàn cầu, phương pháp truyền tải dữ liệu dung lượng siêu lớn nhanh nhất vẫn là vận chuyển vật lý các thiết bị lưu trữ, tôi nghe nói thế."
"Nhưng file này có lớn đến thế đâu. Thôi kệ đi, dù sao có việc làm là tốt rồi."
Trong bộ đồ bảo hộ và kính bảo hộ, đeo găng tay nhựa dày để đảm bảo vệ sinh, một cặp đôi trông chẳng có gì nổi bật đang nhặt nhạnh những mảnh còn lại của cái xác vốn đã bốc mùi nồng nặc. Họ vừa trò chuyện vừa cố gắng nhét chúng vào túi.
"Mùi này liệu có giặt sạch được không nhỉ? Hôm nay chúng ta chuyển trường đúng không? Cậu không thấy hồi hộp à?"
"Cũng bình thường. Coi như một nửa là vì công việc thôi."
"Á, không công bằng nhé. Đừng có tỏ ra ngầu một mình như thế chứ. Cậu lúc nào cũng vậy."
"Không phải diễn đâu, tôi chỉ là—"
Một người trong bộ đồ bảo hộ kéo nhẹ lớp khẩu trang sang một bên. Hình bóng của cậu là một con người, và một nụ cười thích thú nở trên môi.
"Tôi thực sự thấy hào hứng đấy — có vẻ như cuối cùng chúng ta cũng có thể trở nên bình thường rồi."
Họ nằm ở dưới đáy của hệ sinh thái, giống như những sinh vật phân hủy, với cái tên công ty FANTASTIC SWEEPER in nổi bật trên đồng phục. Ăn mặc như những nhân viên vệ sinh thường thấy ở góc phố hay tòa nhà nào đó, họ điềm tĩnh làm việc.
"Cậu không nghĩ là sẽ khó khăn khi vừa phải dọn dẹp đống lộn xộn này, vừa phải có một màn ra mắt thật ngầu ở trường cấp ba sao?"
"Vế đầu là công việc; vế sau là cuộc sống. Không cần nói cũng biết cái nào quan trọng hơn rồi."
"Ừ, đúng là vậy. Nhưng với chúng ta, nếu lơ là vế đầu thì vế sau cũng hỏng bét."
Một người trong cặp đôi có bộ đồ bảo hộ căng phồng vì lớp lông xù xì, và cậu ta đeo một chiếc mặt nạ. Một hình hài con người với bóng dáng mãnh thú ẩn sau bộ đồ bảo hộ thô kệch. Giống như một phiên bản tối tăm của ông già Noel, cậu ta lầm bầm trong khi vác chiếc túi lớn chứa cái xác nát bấy lên vai, rồi bắt đầu rảo bước xuyên qua thành phố khi bình minh sắp ló rạng.
"Đi thôi cộng sự. Tôi cần tắm và thay đồ ngay. Không chịu nổi cái mùi này nữa rồi."
"Ừ."
Sát cánh bên nhau, cặp đôi vác thi thể và thiết bị trên vai, mang theo cả những thông tin quan trọng. Họ không phải cảnh sát. Qua giọng nói, có thể nhận ra họ là những thiếu niên đang tràn đầy sức sống của tuổi trẻ không thể che giấu.
"Bắt hung thủ nhanh nhanh đi rồi còn đi chơi chứ. Tôi có vài ý tưởng hay ho rồi đấy."
"Xin lỗi, nhưng cậu cứ đi điều tra trước đi. Tôi phải đi nộp hồ sơ giấy tờ đã."
"Rõ rồi. Mà này..."
Gương mặt và thân thế của nạn nhân vẫn là một ẩn số — đó chỉ là cái xác của một kẻ đã chết trong khi đang biến hình thành thú. Bộ suit đắt tiền, ví tiền, đồng hồ đeo tay, giày và ngay cả đôi tất đẫm máu cũng đã bị những kẻ cơ hội rình rập quanh hiện trường lột sạch. Hắn bị nhét vào túi trong tình trạng gần như trần truồng, một khối thịt đáng thương không tên tuổi.
"Chết ở ngoài kia thì là chuyện lớn. Chết ở trong này thì cũng chỉ là một tờ đơn thủ tục thôi. Tại sao lão ta lại dẫn xác đến nơi này nhỉ?"
"Chắc người lớn ở ngoài kia rảnh quá hóa rồ đấy," một người nói với người kia, thầm nhớ lại mẫu báo cáo mà cậu sẽ phải điền khi quay lại văn phòng.
Nếu phân tích những từ ngữ trang trọng đó, đây thậm chí không được coi là một vụ án hình sự — nó chỉ là một báo cáo công việc dọn dẹp.
Có một khối rác lớn nằm đó. Chúng tôi đã dọn sạch. Hết.
Sự thờ ơ đến mức đó là tất cả những gì cậu cần viết vào báo cáo. Sinh mạng con người thì nặng nề, nhưng mạng của lũ thú thì còn nhẹ hơn cả rác rưởi. Tuy nhiên, vẫn phải có ai đó dọn dẹp, nếu không trông sẽ rất chướng mắt — chẳng khác gì những đống rác kia.
Vác trên vai kẻ đã chết như một gã khờ, những "người dọn dẹp" biến mất sau góc phố, chìm dần vào làn sương sớm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
