I won't Allow You to Have a Romantic Comedy With Someone Else

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 88

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 98

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Tập 05 LN ( Đã hoàn thành ) - Chương 8.3 Năm hai cao trung, 17 tuổi, mùa thu

Buổi chiều, bọn tôi đến sân khấu chính trong nhà thi đấu để tổng duyệt lần cuối cùng với tư cách là R-inks. Cả nhóm tiến hành kiểm tra âm thanh, điều chỉnh ánh sáng, xác định vị trí trên sân khấu, rồi diễn trọn một bài để chắc chắn rằng mọi thứ đã sẵn sàng cho buổi biểu diễn. Những nhóm khác sau khi tổng duyệt xong cũng nán lại xem bọn tôi diễn.

Kể từ sau buổi phát trực tiếp, độ nổi tiếng của ban nhạc đã tăng vọt — phần lớn là nhờ danh tiếng của Kanō Mimei và sức lan tỏa từ buổi stream. Ngày càng có nhiều người nói rằng họ rất mong chờ màn trình diễn của bọn tôi.

Nhờ nguồn năng lượng đó, buổi tổng duyệt diễn ra suôn sẻ, không gặp sai sót lớn nào. Khi rời khỏi sân khấu, bọn tôi đều mang theo cảm giác mãn nguyện.

“Làm tốt lắm mọi người! Cảm giác thật tuyệt!” — Miyachi reo lên. Kể từ sau trại huấn luyện, giọng hát của cô ấy không chỉ tiến bộ về kỹ thuật mà còn có thêm sức sống mới.

“Ừ, tớ nghĩ bọn mình làm được đấy.” — Yorka nói, vẫn giữ được bình tĩnh nhờ tập trung nhìn vào lưng tôi suốt buổi diễn, dù có khán giả theo dõi.

“Ban đầu tớ cũng hơi nghi ngờ, nhưng có vẻ những lo lắng đó là dư thừa.” — Hanabishi lên tiếng. Là chủ tịch hội học sinh, cậu ấy vừa phải đảm nhận vai trò trong phần kết của lễ hội, vừa giữ nhịp trống ổn định cho cả ban nhạc.

“Giờ thì, cho tớ nghe vài lời truyền lửa trước sự kiện chính nào—Senakis, tới lượt cậu đó!” — Kanō, vẫn là tay bass điềm tĩnh như thường lệ, quay sang tôi.

“Không phải việc đó là của trưởng nhóm sao?”

“Tớ dở khoản diễn thuyết lắm. Với lại, cậu mới là người tập hợp bọn mình và nghĩ ra cái tên ban nhạc kia. Nói gì đó cho bọn tớ phấn khích lên đi!”

Khi trưởng nhóm đã ra lệnh, tôi không thể từ chối. Cả nhóm tụ lại thành vòng tròn, tôi nhìn quanh mọi người, suy nghĩ xem nên nói gì.

Dù tôi luôn cố chơi guitar thật chính xác, vẫn có những lỗi nhỏ. Nhưng tôi đã trở nên nhạy hơn trong việc lắng nghe các thành viên khác. Buổi livestream trước đó đã giúp tôi tự tin hơn.

Thay vì cố gắng đạt đến sự hoàn hảo cá nhân, tôi nhận ra rằng khi cả năm người cùng hòa âm — dù có sai sót — âm nhạc của bọn tôi lại trở nên sống động hơn.

Đó chính là “phản ứng hóa học” mà Kanō thường nói đến. Không chỉ là phép cộng giữa các phần, mà là phép nhân giữa những yếu tố riêng biệt, khiến tổng thể trở nên vượt trội hơn từng cá nhân. Và tôi cảm giác mình chỉ vừa mới chạm đến được phần bề nổi của điều đó.

“Được rồi, nghe này. Bọn mình là một ban nhạc mà tay guitar mới chơi được ba tháng. Lên sân khấu thế nào cũng sẽ có sai sót. Thế nên cứ chấp nhận điều đó và tận hưởng thôi. Hãy vui hết mình đi!”

Yorka bật cười. “Cậu định cổ vũ kiểu gì thế hả?”

Mọi người đều phá lên cười theo.

Lễ hội văn hóa đang đến rất gần.