Chương 2: Bạch Hoa Phù Thủy
——Ba mươi hai năm trước.
Tương truyền rằng người đầu tiên chạm vào Thánh Hạp đang ngủ yên trong di tích cấm kỵ là một Phù thủy.
Ngay ngày hôm đó, thế giới bị nuốt chửng bởi ảo ảnh đen tối tràn ra từ hư không.
Nhiều Hắc Lạc Viên siêu lớn đồng loạt xuất hiện tại thủ đô của các nước trên thế giới—
Chúng viết lại toàn bộ nền văn minh, lịch sử và những câu chuyện của nhân loại.
Tựa như cơn ác mộng của Tinh cầu đã hóa thành hiện thực.
◇
Tiếng còi cảnh sát vang vọng phía xa.
Cảnh sát trị an ở gần đó chắc hẳn đã nhận ra sự xuất hiện của Hắc Lạc Viên và đang cấp tốc chạy tới.
(Đơn vị đặc nhiệm cũng sẽ sớm có mặt thôi—)
Đặc vụ — hay "Đội Trừ Diệt Yêu Ma". Đó là đơn vị chuyên trách đối phó với sự hình thành của Hắc Lạc Viên và mối đe dọa từ nó.
Đặc vụ sẽ không làm ầm ĩ như Cảnh sát trị an.
(Nếu để họ điều tra ra dấu vết giao tranh thì phiền phức lắm—)
Đám xã hội đen ở Hài Các Lâu đã thất bại trong việc cướp đoạt Thánh Hạp đang được vận chuyển.
Trong quá trình đó, một Hắc Lạc Viên quy mô cực nhỏ đã được sinh ra.
—Đó là một thảm họa tồi tệ. Kaoru không trông mong gì họ sẽ diễn giải sự việc theo hướng có lợi cho cô.
Kaoru rảo bước nhanh hơn một chút.
Trước mắt Kaoru, cô phù thủy tự xưng là "Fiona" đang bước đi nhẹ nhàng vào con hẻm nhỏ.
Kỳ lạ thay, dù Kaoru có tăng tốc, khoảng cách giữa hai người vẫn chẳng hề có dấu hiệu thu hẹp.
Kaoru cảm giác dù mình có chạy thì cũng không thể đuổi kịp cô ta.
(—Phù thủy.)
Kaoru dán mắt vào bóng lưng thiếu nữ, lạnh lùng thì thầm trong lòng.
Phù thủy là tên gọi chung cho những người có được sức mạnh ma pháp do ảnh hưởng của Hắc Lạc Viên.
Hiện tại, tất cả Phù thủy được xác nhận đều là nữ giới.
Khác với Á nhân, cơ thể họ hầu như không có biến đổi gì về ngoại hình. Cùng lắm chỉ là màu mắt hay màu tóc thay đổi, hoặc trên da xuất hiện vài hình xăm ma pháp mà thôi.
Tuy nhiên, sức mạnh của họ lại vượt xa Á nhân hay yêu ma.
Kaoru đã từng nhiều lần chứng kiến cảnh tượng những Phù thủy với vẻ ngoài ngây thơ như trẻ con dễ dàng tàn sát cả một đơn vị vũ trang đầy đủ.
(...Mục đích của cô ta là gì?)
Muốn làm một cuộc giao dịch không — lúc nãy cô ta đã nói thế.
Phù thủy thì đề nghị giao dịch gì với Thợ săn phù thủy chứ—?
Chỉ có điều, Kaoru nhất định phải lấy lại chiếc Thánh Hạp bị cô ta cướp mất.
Kaoru khẽ chạm đầu ngón tay vào đốc kiếm.
Dù luồng sát khí nhỏ nhoi ấy chắc hẳn không bị phát hiện.
Nhưng Phù thủy tóc bạc đã dừng bước, quay người lại nói.
"Cậu xem kìa, trăng đẹp quá."
Quả thật, rất đẹp.
Thiếu nữ tóc bạc đứng ngược sáng dưới ánh trăng.
Vẻ đẹp ma mị toát lên sự quyến rũ yêu dị, đồng thời lại mang nét thuần khiết ngây thơ đến lạ lùng.
Để không bị ma vật mê hoặc, Kaoru lảng tránh ánh nhìn sang hướng khác.
Bên kia Khu Q, có thể nhìn thấy những tòa nhà chọc trời san sát của <Tân Đô>.
Và trên bầu trời ấy, một quả cầu ảo ảnh khổng lồ đang lơ lửng.
Đó chính là Hắc Lạc Viên cấp thảm họa đột ngột xuất hiện trên bầu trời đảo Họa Long vào ba mươi hai năm trước.
Ảo Tượng số 8 này — <Đại Họa Giáo Chủ> đã san phẳng hơn một nửa diện tích hòn đảo, biến đảo Họa Long, khi ấy vẫn là tô giới của Vương quốc Albion, thành bình địa chỉ sau một đêm.
"Cậu mới đến đảo Họa Long gần đây à?"
"Sao lại hỏi thế?"
"Vì cư dân ở đây đã quá quen với thứ đó rồi."
"..."
"Chỉ cần quen rồi, thì dù là thảm họa đáng sợ đến đâu cũng sẽ trở thành một phần của cuộc sống thường ngày."
Phù thủy vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mắt Kaoru.
"Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa hỏi tên cậu nhỉ, cô nương Thợ săn phù thủy đến từ ngoại quốc."
"Tôi cũng đâu cần thiết phải nói cho cô biết."
Kaoru lạnh lùng đáp.
Không được nói tên thật cho Phù thủy biết, đó là điều mà ngay cả trẻ con cũng biết.
"Tôi đã nói tên mình cho cậu rồi mà."
"Là cô tự ý xưng danh đấy chứ. Với lại đó cũng chẳng phải tên thật đúng không?"
"Tôi không dùng tên giả đâu, vì đó là cái tên quan trọng của tôi mà."
Phù thủy nhún vai, nói với giọng điệu nhẹ tênh.
"—Mà, sao cũng được. Tóm lại tôi nên gọi cậu là gì đây?"
"Muốn gọi sao thì gọi, đằng nào cũng chẳng gọi nhiều lần đâu."
"Vậy sao? Thế thì—"
Cô ta vừa nói vừa đặt ngón tay lên cằm, ra chiều suy nghĩ.
"Vì cậu có mái tóc đen rất đẹp, nên gọi là 'Yoru' (Đêm)... Nhưng nhà tôi đã có đứa tên thế rồi. Ưm — vậy thì 'Cô bé Quạ' hay gì đó..."
"—【Táng Diệm】."
Kaoru vội xưng mật danh thời còn là Thợ săn phù thủy trước khi bị đặt cho cái tên kỳ quặc.
"Cứ gọi tôi là 【Táng Diệm】."
"Hừm, nghe có vẻ nguy hiểm đấy."
"—Đối với Phù thủy thì đúng là thế."
Bị Kaoru buông lời châm chọc, khóe miệng Fiona nhếch lên nụ cười đầy thích thú.
"Sắp đến rồi. Cố mà bám theo để không bị lạc nhé."
Giữa Khu Q và Tân Đô không có ranh giới rõ ràng.
Tuy trước đây từng có tường ngăn cách ly, nhưng do các Hắc Lạc Viên quy mô nhỏ thường xuyên xuất hiện nên việc phong tỏa đã trở nên vô nghĩa.
Mặc dù vậy, dường như vẫn tồn tại một ranh giới vô hình nào đó, khiến nơi giao thoa giữa Tân Đô và Khu Q tự nhiên hình thành một khu vực đệm.
Và Phù thủy đang hào hứng tản bộ trong con hẻm của khu phố mà người dân vẫn quen miệng gọi là <Cựu Đô> này.
Khác với Tân Đô san sát những tòa cao ốc, Cựu Đô vẫn còn lưu giữ nhiều cảnh quan của đảo Họa Long thời còn là tô giới của Vương quốc Albion.
Có lẽ do cơn mưa rào lúc chiều tối, sương đêm mờ ảo bắt đầu dâng lên.
Tiếng đế giày nện trên mặt đường lát đá ướt mưa vang lên, Kaoru chợt cau mày vì cảm giác sai sai.
Cô cảm thấy từ nãy đến giờ mình cứ đi vòng vèo mãi trong con hẻm.
Tuy nhiên, bước chân của cô Phù thủy tóc bạc vẫn kiên định không chút do dự.
(...Là kết giới nhỉ.)
Phù thủy thường dựng lên những kết giới tinh vi để che giấu xưởng làm việc cũng là căn cứ của mình. Nếu không đi theo trình tự nhất định thì sẽ không thể tìm thấy đích đến — đại loại là như vậy.
Tuy nhiên, với thanh Yêu đao được truyền chú lực của Kaoru, việc chém nát kết giới dễ như trở bàn tay.
"Muốn thử không? Nếu làm thế cậu có thể sẽ lạc đường mãi mãi đấy."
"Tôi cũng thực sự muốn thử xem sao đây."
"Đừng nóng vội thế chứ, đến nơi rồi."
Fiona vừa nói vừa đột ngột dừng bước.
Làn sương đêm lơ lửng cũng đồng thời tan biến—
Bên vệ đường, một tòa nhà trang nhã theo phong cách phương Tây bất ngờ hiện ra như ảo ảnh.
Ánh đèn hắt ra từ tòa nhà đổ bóng xuống mặt đường lát đá.
"...Quán cà phê?"
Kaoru ngước nhìn tấm biển gỗ vẽ hình con mèo, lầm bầm đầy khó hiểu.
"—Chào mừng đến với quán cà phê của Phù thủy, <Miêu Du Quán>."
Fiona khẽ đẩy cửa, tiếng chuông leng keng vang lên lanh lảnh.
◇
Nơi ẩn náu của Phù thủy là một căn biệt thự hai tầng.
Kiến trúc của nó không theo phong cách Đế quốc Long Hoa mà mang đậm nét cổ điển truyền thống của Vương quốc Albion.
"Sao thế? Vào đi chứ."
Fiona quay lại nói với Kaoru đang đứng trước cửa.
"Yên tâm, tôi không bắt cậu ăn thịt đâu."
"...Tôi đâu có sợ."
Kaoru đặt tay lên kiếm, sải bước đi vào.
Ánh sáng từ chiếc đèn chùm treo trên trần nhà có chút mờ ảo.
Giữa sảnh đặt hai chiếc bàn tròn kiểu cổ. Sàn nhà lát gỗ sồi và gỗ trắng tuy đầy vết xước nhưng được đánh sáp bóng loáng sạch sẽ.
Trần nhà cao với thiết kế thông tầng, phía trong sảnh có cầu thang dẫn lên tầng hai.
"Cậu cứ ngồi đi, tôi đi pha trà ngay đây."
Fiona búng tay cái tách, ngọn lửa trong lò sưởi bùng lên tí tách.
Kaoru vẫn đứng đó, đưa mắt nhìn quanh sảnh.
"Đây là xưởng của Phù thủy sao?"
"Trông giống thế à?"
"...Trông chẳng giống chút nào."
Dù Kaoru không tưởng tượng đến mức phải có vạc dầu sôi sùng sục, kệ thuốc đầy vẻ khả nghi, bàn thờ tế sống hay dụng cụ tra tấn...
...Nhưng ít nhất nhìn từ bên ngoài, đây chỉ là một quán cà phê bình thường.
"...Phù thủy mở quán cà phê á?"
Kaoru thốt lên câu hỏi ngây ngô.
"Tại khu này chẳng có quán nào vừa ý tôi cả."
"Tôi nghĩ người bình thường không tìm được đến đây thì quán làm sao hoạt động nổi."
"Những người thực sự cần đến nơi này sẽ tìm được thôi... Ừm, gói trà tôi pha tuần trước để đâu rồi nhỉ... rốt cuộc mình nhét nó vào đâu rồi?"
Phù thủy vừa lẩm bẩm vừa mở ra đóng vào các ngăn tủ để tìm kiếm.
"Tôi còn bánh ngọt đấy, đợi chút nhé."
"..."
Kaoru cảm thấy cứ cảnh giác mãi cũng hơi ngớ ngẩn nên ngồi xuống ghế.
Đúng lúc đó, dưới chân cô dường như có thứ gì đó đang chuyển động.
Kaoru vén khăn trải bàn lên, thấy một con mèo đen lông mượt đang kêu "Meo" trước mặt mình.
Chính là con mèo đen đã bắt chuyện với Kaoru trong Hắc Lạc Viên.
"Đứa bé đó tên là 'Yoru', là sử ma của tôi đấy."
Fiona nói vọng ra từ trong quầy bar.
"Sử ma..."
Đó là tên gọi chung cho những sinh vật chia sẻ giác quan với Phù thủy.
Có lẽ do độ tương thích tốt nên nhiều Phù thủy chọn quạ hoặc mèo làm sử ma.
"Lúc đang đi dạo tôi cảm nhận được khí tức của Thánh Hạp đang hoạt tính hóa, nên đã kết nối giác quan với Yoru. Không ngờ Thợ săn phù thủy lại đi bắt tay với đám xã hội đen đấy—"
"...Tôi chỉ muốn lấy thông tin về Thánh Hạp thôi."
Kaoru đáp lại cộc lốc, ánh mắt rơi xuống chiếc lót ly in hình mèo.
"...Chắc là được rồi đấy."
Fiona ngồi đối diện Kaoru, tao nhã cầm ấm trà rót ra.
Tiếng nước chảy róc rách vui tai như tiếng mưa rơi.
Dòng trà màu xanh nhạt được rót vào tách, làn khói mỏng từ từ bay lên.
"Bích Mộng Lục Lộ, trà thuốc có tác dụng giải tỏa mệt mỏi đấy."
Fiona vừa nói vừa đưa chiếc tách nhỏ về phía Kaoru.
"Ăn cùng với bánh phô mai tôi tự làm nhé."
"..."
Kaoru không động tay, chỉ dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Phù thủy trước mặt.
"Tôi đến để lấy lại Thánh Hạp bị cô cướp."
"Tôi đâu có nghĩ là mình cướp nó đâu—"
Phù thủy nghịch chiếc Thánh Hạp đã mất hoạt tính trong lòng bàn tay.
Thánh Hạp — kết tinh ảo ảnh sinh ra trong Hắc Lạc Viên.
Nó vừa là nguồn năng lượng vô tận, vừa có thể chế tạo thành vũ khí mạnh mẽ vô song, lại còn được coi là đối tượng tín ngưỡng — kẻ khao khát nó nhiều không đếm xuể.
"Tôi đưa cái này cho cậu cũng được thôi, nhưng tôi có một đề nghị hay hơn cho cậu đây."
"Tôi không muốn nghe, mau đưa nó đây."
"Nóng tính thế, ít nhất cũng nghe tôi nói hết đã chứ?"
Fiona nhún vai.
"Tôi muốn cậu làm vệ sĩ cho tôi."
"...Vệ sĩ?"
Kaoru buột miệng hỏi lại trước lời đề nghị bất ngờ.
"Đúng vậy, tôi đang tìm kiếm một kiếm sĩ cao cường có thể tiến vào Hắc Lạc Viên."
"Cô bảo tôi, một Thợ săn phù thủy, đi bảo vệ Phù thủy á?"
"Nếu cậu muốn thu thập Thánh Hạp thì tôi nghĩ cách này cũng không tồi đâu. Chỉ cần cậu hợp tác với tôi—"
Phù thủy nhìn thẳng vào ánh mắt đầy nghi hoặc của Kaoru và nói.
"Đùa à, Phù thủy thì cần gì vệ sĩ—"
Huống hồ cô gái này còn là Phù thủy sở hữu sức mạnh hạ gục con Minotaur khổng lồ kia trong nháy mắt.
Cô ta chắc chắn thuộc diện đối tượng cần tiêu diệt cấp một, cấp bậc cao nhất của Phù thủy.
"Thực ra chuyện không như cậu nghĩ đâu."
Cô cười khổ, đưa tay sờ lên cổ áo, tháo chiếc vòng cổ đang đeo xuống.
"...!?"
Khoảnh khắc đó, Kaoru hít sâu một hơi lạnh.
Trên chiếc cổ trắng ngần, thon thả như đang bị siết chặt ấy—
Kaoru nhìn thấy hình xăm dạng xích được khắc lên đó.
"...Đây là Chú phong ấn?"
"Cậu tinh mắt đấy. Mà, là Thợ săn phù thủy thì cũng là lẽ đương nhiên thôi—"
Đây là xích nguyền rủa dùng để trói buộc Phù thủy. Loại chú thuật này hoạt động dựa trên lời thề của chính Phù thủy, nên Phù thủy bị ếm bùa càng mạnh thì sức trói buộc càng lớn.
"Tình hình là như cậu thấy đấy. Trước đây do nghịch ngợm quá đà nên tôi bị <Hội Bàn Tròn> tóm được. Sau đó hầu hết sức mạnh của tôi đều bị họ phong ấn."
<Hội Bàn Tròn> — đơn vị Thợ săn phù thủy tinh nhuệ nhất, niềm tự hào của Vương quốc Albion. Kaoru nhớ mình từng giao đấu với thành viên Ghế thứ 6 của họ được phái đến Thần Châu Quốc, quả thực là một cao thủ đáng gờm.
"...Phong ấn? Nhưng lúc nãy cô—"
"Đó là vì đối thủ là yêu ma của Hắc Lạc Viên."
Fiona lắc đầu.
"Tôi chỉ có thể sử dụng sức mạnh Phù thủy khi xử lý các vụ việc liên quan đến Hắc Lạc Viên. Lời thề của Chú phong ấn này quy định như vậy đấy."
"Nghĩa là cô không được dùng phép thuật lên con người sao?"
"Chính là vậy. Tôi giờ chỉ là con mèo bất lực được chính phủ Albion nuôi dưỡng thôi."
Fiona vừa nói vẻ tự giễu, vừa đeo lại chiếc vòng cổ.
"...Chính phủ Albion mà cũng dùng Phù thủy sao?"
"Cái gì dùng được thì dùng tất, đất nước các cậu chẳng phải cũng thế sao?"
Fiona vừa nói vừa chĩa ngón trỏ về phía Kaoru.
"...Điều này tôi không phủ nhận."
Kaoru thở dài đáp.
"Nói cách khác, cô là đặc vụ của chính phủ Albion... đúng không?"
"Mà, đại loại là thế. Chính phủ Albion đã từ bỏ phần lớn thuộc địa và tô giới sau thảm họa ba mươi hai năm trước, kéo theo đó là mất đi sức ảnh hưởng trên thế giới. Tuy nhiên họ vẫn còn luyến tiếc Hắc Lạc Viên trên đảo Họa Long này, nên mới cài cắm Phù thủy vào làm quân cờ."
...Ra là vậy. Kaoru thầm nghĩ đúng là phong cách xảo quyệt thường thấy của Vương quốc Albion già đời.
Hiện tại Vương quốc Albion vẫn đồn trú quân đội tại Phân khu 6 của Tân Đô với danh nghĩa bảo vệ kiều dân, nhưng dưới sự giám sát của chính phủ Long Hoa, họ không thể tùy ý điều động quân đội.
Tuy nhiên, nếu sử dụng Phù thủy với thân phận phi chính thức—
Thì có thể giải quyết toàn diện các sự vụ liên quan đến Hắc Lạc Viên trên hòn đảo này.
(—Hơn nữa nếu cần thiết, Vương quốc Albion cũng có thể dễ dàng vứt bỏ cô ta.)
Kaoru thầm nghĩ đầy mỉa mai.
"Nhiệm vụ chính của tôi là giám sát và điều tra Ảo Tượng số 8 — <Đại Họa Giáo Chủ>. Ngoài ra còn tiêu diệt các Hắc Lạc Viên phát sinh tự nhiên, cũng như xử lý tất cả các vụ việc liên quan."
Fiona đưa tách trà lên môi nhấp một ngụm, khẽ thở ra.
"Tất nhiên trong đó bao gồm cả những sự việc xảy ra bên ngoài Hắc Lạc Viên, ví dụ như đôi khi tôi cũng đụng độ với đám xã hội đen nhắm vào Thánh Hạp, cơ quan mật vụ của Đế quốc Long Hoa, các tổ chức ngầm hay thợ săn dị vật. Một mình tôi thì khó mà xoay sở hết những rắc rối đó."
"Nên cô cần được bảo vệ sao?"
"Đúng thế. Chỉ cần cậu hợp tác với tôi giải quyết các vụ việc liên quan đến Hắc Lạc Viên, chắc chắn sẽ có cơ hội lấy được Thánh Hạp. Cậu không thấy đề nghị này tốt cho cả đôi bên sao?"
Trước lời đề nghị của Phù thủy — Kaoru trầm ngâm suy nghĩ.
(Dù không thể tin tưởng Phù thủy, nhưng—)
Ít nhất Chú phong ấn khắc trên người cô ta là thật.
Việc cô ta nói không thể dùng sức mạnh Phù thủy lên con người có lẽ không phải là nói dối.
(...Lợi ích là gì?)
Mục đích của Kaoru là thu thập Thánh Hạp, hạt nhân của ác mộng Hắc Lạc Viên.
Và còn—
(Tìm kiếm người đó trên đảo Họa Long này—)
Nếu liên thủ với Phù thủy chuyên xử lý các vụ việc liên quan đến Hắc Lạc Viên này, thì quả thực sẽ có nhiều cơ hội đoạt được Thánh Hạp hơn. Ít nhất là tốt hơn nhiều so với việc dựa dẫm vào đám xã hội đen kia.
"Tôi có một chuyện muốn xác nhận."
Kaoru lên tiếng.
"Xin mời."
"Thánh Hạp không cần giao nộp cho chính phủ Albion sao?"
"Phải, tất cả Thánh Hạp tôi thu được sẽ được giao cho chính phủ Albion quản lý."
Fiona gật đầu xác nhận.
"Vậy thì—"
"Nhưng mà, Thánh Hạp đôi khi cũng bị hỏng bất ngờ trong lúc chiến đấu, giống như lần này ấy."
Fiona cười tinh nghịch, đặt chiếc Thánh Hạp của con Minotaur xuống trước mặt Kaoru.
Tất nhiên, chiếc Thánh Hạp này chưa hề bị hỏng.
"Chắc không cần tôi nói cậu cũng hiểu, nếu Hắc Lạc Viên tạo ra yêu ma hùng mạnh, thì số lượng Thánh Hạp thu được cũng sẽ tăng lên tương ứng. Còn về số lượng Thánh Hạp chính xác, chỉ có người trực tiếp vào Hắc Lạc Viên mới nắm được thôi."
"Cô đúng là một đặc vụ thiếu nghiêm túc đấy."
"Dù sao cũng là dùng Phù thủy làm việc mà, chính phủ Albion cũng mắt nhắm mắt mở cho qua ở mức độ nào đó thôi."
"..."
Kaoru lặng lẽ nhìn xuống chiếc hộp hình bát diện đặt trên bàn.
...Chỉ cần nhận lấy nó, giao dịch sẽ thành lập.
Hoặc có thể từ chối giao dịch và chém chết Phù thủy này.
(...Đó có lẽ là lựa chọn ngu ngốc nhất.)
Đối đầu với Vương quốc Albion ngay trên đảo Họa Long này chỉ có thể gọi là ngu xuẩn.
(Thời gian còn lại của mình không còn nhiều nữa—)
Nếu muốn tìm người đó, liên thủ với Phù thủy quả thực có lợi hơn.
Kaoru đưa tay nắm chặt lấy Thánh Hạp.
"—Vậy là khế ước thành lập nhé."
"Phải."
Kaoru gật đầu, nhấp một ngụm trà trong tách.
Hương thơm nồng nàn xộc lên mũi cùng vị ngọt thanh nhẹ.
Cô uống cạn ngụm trà như để tưới mát cổ họng khô khốc.
"Khoan, khoan đã? Uống trà này là phải nhâm nhi thưởng thức hương thơm chứ?"
Fiona vội vàng nhắc nhở.
"Uống thế nào là quyền tự do của tôi chứ?"
Kaoru vừa nói vừa tự nhiên rót thêm tách thứ hai.
"Lãng phí quá. Nhưng thế này có nghĩa là cậu chịu tin tôi rồi sao?"
"Không phải. Rất tiếc là độc dược và lời nguyền không có tác dụng với tôi đâu."
Kaoru nói đầy mỉa mai.
"—Đúng vậy, vì cơ thể tôi đã được điều chỉnh rồi."
◇
"—Tóm lại, cậu cứ dùng phòng này đi."
Sau khi dẫn Kaoru lên tầng hai của căn biệt thự, Fiona bất ngờ nói.
"Chẳng lẽ tôi phải sống ở đây để bảo vệ cô sao?"
"Thế chẳng phải tiện hơn sao? Hay là cậu có chỗ ở khác?"
"Cái đó thì..."
Kaoru rời Thần Châu Quốc đến đảo Họa Long này mới được khoảng một tuần.
Số vốn chuẩn bị trước đã vơi đi đáng kể do phải hối lộ để nhập cảnh trái phép.
Tuy việc ngủ bờ ngủ bụi với cô chẳng nề hà gì, nhưng khi đã bị Cảnh sát trị an để ý thì tiếp tục ngủ ở khu phế tích không phải là ý hay.
(Nhưng không ngờ lại phải sống trong nhà của Phù thủy...)
Khi Kaoru còn đang lưỡng lự trước cửa phòng—
"Dưới nhà có phòng tắm đấy."
"...Phòng tắm!?"
Kaoru bất giác cao giọng.
"...Thật không? Phòng tắm thật sự ấy hả...?"
"Th, thật mà... tuy bồn tắm là kiểu Albion thôi."
Thực tế là mấy ngày nay Kaoru chưa được tắm bồn.
Dù có tắm vòi sen qua loa, nhưng Kaoru luôn cảm thấy thiếu thiếu nếu không được ngâm mình trong bồn nước.
"Vậy tôi xin phép làm phiền một thời gian."
Kaoru lí nhí nói.
"Chuyện người Thần Châu Quốc cuồng tắm bồn quả nhiên là thật ha."
Kaoru vặn vòi hoa sen, cảm nhận áp lực nước dễ chịu trên da thịt.
Cô làm ướt mái tóc đen điểm chút đỏ, xoa dầu gội tạo bọt.
(...Thật trớ trêu, 【Táng Diệm】 lại đi làm công việc bảo vệ Phù thủy.)
Nếu đồng đội cũ nghe được chuyện này, chắc họ sẽ lắc đầu không thể tin nổi.
Kẻ chỉ biết cách giết Phù thủy như cô, giờ đây lại đi bảo vệ Phù thủy—
Chỉ còn tiếng nước chảy rào rào vang vọng trong phòng tắm.
Bạch Hoa Phù Thủy — Fiona Cassandra.
Ngay cả khi chuyện Fiona bị phong ấn sức mạnh Phù thủy là thật.
...Kaoru cũng không nghĩ rằng cô ta đã nói hết mọi chuyện.
【—Không được tin tưởng Phù thủy.】
【Lưỡi của chúng là lưỡi dối trá, tay của chúng là tay phản bội.】
Giọng nói ấy cứ thế—
Bất chợt vang lên trong tâm trí Kaoru.
"...!"
Cơn đau nhói truyền đến từ vai phải Kaoru.
Hình xăm hoa bỉ ngạn trên người cô ướt đẫm nước.
Vừa là lời nguyền, vừa tượng trưng cho sự ràng buộc.
Ràng buộc — với người ấy.
(...Băng Cơ, Đội trưởng...)
Kaoru nghiến chặt răng hàm, bấm móng tay vào hình xăm hoa bỉ ngạn.
Máu rỉ ra hòa vào dòng nước chảy xuống.
Kaoru tắt vòi hoa sen, cầm lấy chiếc Thánh Hạp được bọc trong vải.
"Đặc cấp Cấm chú・<Nhân Thân Ngự Cung> — 【Phong】."
Kaoru khẽ niệm chú, ngay lập tức một ấn chú phát sáng hiện lên dưới xương đòn của cô.
Cô ấn đầu nhọn của chiếc hộp vào chính giữa ấn chú, rồi cứ thế ấn sâu vào trong.
"...A... a... aaaaaaaa—"
Chiếc Thánh Hạp lép nhép—
Như chìm vào da thịt cô, dần dần bị ấn chú nuốt chửng.
Cơn đau kịch liệt như bị lưỡi dao nung đỏ đâm vào ập đến, khiến Kaoru rên rỉ đau đớn.
Đây là khối kết tinh của lời nguyền, chỉ một mảnh nhỏ cũng đủ tạo ra Hắc Lạc Viên.
Người thường nếu nuốt phải nó, cơ thể chắc chắn sẽ biến ngay thành yêu ma đáng sợ.
Tuy nhiên, cơ thể cô không hề có bất kỳ biến đổi nào.
Chẳng bao lâu sau, Thánh Hạp đã hoàn toàn hòa tan vào cơ thể Kaoru.
"...Hộc, a... hộc, hộc... ư, hự..."
Kaoru vừa kìm nén cảm giác buồn nôn trào lên, vừa ngồi thụp xuống sàn.
(...Thế này là... có thể sống thêm mười ngày nữa...)
Cô nắm chặt tay, liều mạng chống lại lời nguyền đang ăn mòn toàn thân.
Phải tiếp tục sống—
(Cho đến khi giết được cô ta... giết được Tsukimiya Himeki...—)
◇
"...【Táng Diệm】. Đơn vị Thợ săn phù thủy đến từ Thần Châu Quốc à—"
Trong căn phòng ở tầng một, Fiona vuốt ve con mèo đen trên đùi.
Viết báo cáo gửi chính phủ Albion trước khi ngủ đã trở thành thói quen hàng ngày của cô.
<Thần Châu Quốc> — một quốc gia quân sự nằm ở cực Đông, được tạo thành từ nhiều quần đảo.
(Dù đây là một thu hoạch bất ngờ—)
Cô vo tròn tờ báo cáo, ném vào thùng rác.
Nhưng rốt cuộc người Thợ săn phù thủy rời bỏ tổ quốc này định làm gì một mình ở đây chứ...?
Tuy nhiên, cũng giống như Kaoru, Fiona cũng đang giấu giếm vài điều.
Cô đưa mắt nhìn bầu trời sao qua giếng trời, khẽ thì thầm.
"...Liệu cậu, có thể giết được tôi không?"
