Vĩ thanh

Ngày đi học đầu tiên sau kỳ nghỉ hè kéo dài một tháng cuối cùng cũng kết thúc.
Sau giờ học, tôi thay sang bộ đồ thể dục, đứng đợi trước cầu Fujimi. Tôi cứ đứng đó, đơn phương chờ bóng dáng Natsume-senpai lững thững đi tới.
Vẫn giữ nguyên cái cớ là đi mua đồ cho câu lạc bộ, nhưng thực chất, cô quản lý đã đạp xe đến đây từ trước là tôi đây đang phải đấu tranh liên tục giữa kỳ vọng và bất an, cố gắng hít thở thật sâu để giữ cho con tim mình bình tĩnh.
Tôi thích mùa đông hơn mùa hạ.
Bởi cái lạnh sẽ giúp làm dịu đi cơn sốt quá độ mỗi khi phải đứng chờ người mình yêu.
Giữa cái nóng còn sót lại của mùa hè khiến người ta muốn hoa mắt chóng mặt, tôi cứ đứng chôn chân ở đó, mãi rồi cũng xác nhận được bóng người đang từ xa tiến lại.
"Chà, có cô quản lý hư hỏng nào đó đang nhân tiện đi mua đồ để trốn việc đấy nhỉ."
"...Không phải trốn việc đâu ạ. Giám sát xem Natsume-senpai có chịu về nhà ôn thi hay lại la cà quán xá cũng là nhiệm vụ của quản lý đấy."
"Đấy đâu phải việc của quản lý."
"...Đối với Takanashi Touri này, đó cũng nằm trong phạm vi công việc."
"Vậy hả?"
"...Vâng, là vậy đấy."
"Nếu Touri đã nói thế thì chắc là thế rồi."
Natsume-senpai hùa theo cái lý lẽ bí ẩn của tôi.
Tôi chiếm lấy vị trí bên cạnh anh một cách tự nhiên, sóng bước trên đường về với vẻ mặt thản nhiên như không có gì.
"Touri đúng là hay lo thật đấy."
"...Là tại Senpai cứ khiến người ta phải lo lắng thì có."
"Chắc là anh vẫn tốt nghiệp được thôi nên em cứ yên tâm."
"...Hì hì."
"Đâu phải chuyện để cười đâu hả?"
"...Nếu anh trở thành NEET thì để em cho tiền tiêu vặt nhé?"
"Thế thì Touri nuôi anh đi."
"Natsume-senpai mà để em nuôi ấy à... nghĩ cũng đáng yêu phết. Anh muốn thử từ hôm nay luôn không?"
"Muốn được bao nuôi chuyên nghiệp thì từ hôm nay anh sẽ dọn vào phòng em ở luôn."
"...Anh chỉ muốn vào phòng con gái thôi chứ gì. Chuyện bao nuôi tạm thời gác lại."
"Không bác bỏ mà lại cho gác lại, đó chính là điểm dịu dàng của Touri đấy."
"...Đồ ngốc. Natsume-senpai là đồ ngốc."
Bị anh bật lại bằng những câu bông đùa kiểu đó, tôi thật sự rất yếu lòng. Bởi lẽ... tôi cũng đâu có ghét nó.
Việc quyền chủ động trong cuộc đối thoại bị Natsume-senpai nắm giữ khiến tôi thầm vui trong lòng, chỉ muốn nuông chiều con người lớn tuổi hơn nhưng chẳng được tích sự gì này. Dù tôi không phải kiểu nhân vật sẽ thể hiện điều đó qua lời nói hay hành động.
Tiền bối và hậu bối vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ, hòa lẫn vào khung cảnh thị trấn, nhưng con người này sẽ tốt nghiệp trước tôi một bước.
Thời gian hạnh phúc đối với tôi... liệu còn lại bao nhiêu nữa đây?
Thấm thía rằng thanh xuân hai người có thể ở bên nhau là hữu hạn, tôi khắc sâu những cảm xúc mình đang mang và cả biểu cảm của Natsume-senpai vào trong tim.
"...Nhắc mới nhớ, anh không đi tìm 'Cá heo May mắn' ngoài biển nữa sao?"
"Không cần tìm thì nhỏ đó cũng tự xuất hiện, hay nói đúng hơn là con bé Tanuki-chan xuất quỷ nhập thần đó... Dù sao thì anh cũng không tìm nữa, với cả chiếc Rabbit cũng hỏng mất rồi. Giờ nó đang nằm đắp chiếu trong nhà kho ở nhà ấy."
"...Tiếc thật đấy. Thế là cơ hội được anh đèo đi ăn giảm bớt rồi."
"Đừng có trấn lột thí sinh đang viêm màng túi chứ."
"...Nếu là Haruru-senpai thì chị ấy sẽ mỉm cười khao em ngay. Chắc đây là sự khác biệt về đẳng cấp nhỉ."
"Cái cô hậu bối không đáng yêu này."
"...Từ giờ mong anh hãy tiếp tục thương yêu đứa không đáng yêu này nhé, Senpai?"
"Thay vì khao cơm thì nghe anh than thở chuyện tình yêu đi. Anh chỉ có thể nói chuyện này với mỗi Touri thôi."
"...Vâng vâng, em sẽ nghe anh nói bất cứ lúc nào."
"Mình đã nuôi dạy nên một cô hậu bối đáng yêu quá nhỉ."
"...Đừng có nói cái kiểu giống Haruru-senpai thế."
Tôi thích biểu cảm lúng túng của Natsume-senpai, nên cứ muốn làm khó anh thêm nữa.
Suy cho cùng thì vì anh rất dịu dàng, nên tôi mới được đà lấn tới mà vui sướng.
Chuyện chiếc xe máy bị hỏng làm tôi tiếc nuối thật lòng. Khó khăn lắm tôi mới biết được cảm giác trọn vẹn khi ngồi sau xe Natsume-senpai, vậy mà giờ đã không còn có thể tận hưởng nó nữa.
Tôi sẽ lắng nghe chuyện tình yêu của anh, nhưng sẽ không ủng hộ từ tận đáy lòng đâu.
Đó là sự vùng vẫy yếu ớt cuối cùng mà tôi có thể làm được.
"...Thế rồi, chuyện giữa anh và Haruru-senpai sau đó thế nào rồi ạ?"
Canh đúng thời điểm, tôi cắt ngang vào chủ đề quan trọng nhất.
Kể từ ngày gặp Haruru-senpai ở công viên bờ biển, tôi không có cơ hội nào để biết về mối quan hệ giữa hai người.
Hỏi qua điện thoại hay tin nhắn thì có chút tùy tiện quá, nên tôi cứ ngập ngừng mãi.
Ngay sau sự kiện đó, chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra. Mối quan hệ của họ ít nhiều đã có sự thay đổi. Không biết chừng, Natsume-senpai và Haruru-senpai đã trở thành người yêu của nhau rồi cũng nên.
Tôi vừa bước đi vừa hơi cúi mặt xuống, chuẩn bị tinh thần cho một sự thất tình dù bản thân còn chưa kịp nói lời yêu.
"Với Haruru-senpai thì... bọn anh chưa hẹn hò. Trước mắt vẫn cứ là tiền bối và hậu bối thân thiết thôi."
"Hả...? Vẫn chưa hẹn hò sao ạ?"
"Anh đã tỏ tình rồi, nhưng mà anh còn có những việc phải làm trước đã."
Những việc Natsume-senpai cần làm, tôi đại khái có thể đoán được.
"Anh sẽ thi vào cùng trường đại học với Haruru-senpai. Nếu đỗ... anh sẽ đi nghe câu trả lời của chị ấy đang chờ đợi ở Tokyo."
Khoảnh khắc Natsume-senpai đỗ vào nguyện vọng của mình, mối tình đầu của tôi cũng sẽ buộc phải đặt dấu chấm hết.
Đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu điểm.
Thời gian còn lại để tôi lật ngược tình thế chưa đầy nửa năm... trong khoảng thời gian đó, tôi có thể làm được gì chứ?
Một Takanashi Touri nhút nhát, bao nhiêu năm trời không thể truyền tải cảm xúc, cứ mãi duy trì một "mối tình đơn phương giậm chân tại chỗ".
Tôi chỉ có thể... vừa dõi theo thế này vừa lặng lẽ chờ ngày anh tốt nghiệp.
Bất chợt dừng bước, tôi cố giả vờ bình tĩnh, nặn ra từng tiếng:
"...Em quay lại trường đây. Để nhận được lời hồi đáp từ Haruru-senpai... anh hãy cố gắng ôn thi nhé."
Dù cố gắng đắp lên một tấm mặt nạ điềm tĩnh, tôi cũng không thể duy trì nó được lâu. Tôi không muốn để lộ gương mặt yếu đuối trước người mình thích.
Lúc rời đi, tôi chỉ khẽ gật đầu lấy lệ với Natsume-senpai, rồi leo lên xe, nhấn bàn đạp như thể đang trốn chạy.
Ghét thật đấy.
Việc phải đánh mất thanh xuân này mà chưa kịp nói ra điều gì.
Việc phải tiễn đưa anh, người rồi sẽ đi đến Tokyo, với tư cách chỉ là một đứa hậu bối... tôi không thể chịu đựng nổi.
Thà rằng anh cứ hẹn hò ngay với Haruru-senpai đi thì có lẽ tôi đã có thể dứt khoát từ bỏ.
Nhưng cái bản thân cố chấp này lại cứ thì thầm với tôi rằng, nửa năm cho đến khi Senpai tốt nghiệp, tôi vẫn còn cơ hội.
Cây cầu Fujimi mà lúc nãy hai người vừa cùng đi qua, giờ đây tôi lại vượt qua nó một mình về hướng trường học.
Trên đường đi, đôi chân đang đạp xe của tôi từ từ dừng lại.
Tôi lướt qua một nữ sinh mặc đồng phục cấp hai, và vì lý do nào đó, tôi bị thôi thúc bởi một xung động không thể phớt lờ.
Cô bé cấp hai cài chiếc kẹp tóc hình cá heo nhìn chằm chằm vào tôi, rồi từ tốn mở miệng.
"Tại mình... mà cậu sẽ phải chịu đau khổ."
Em ấy muốn nói gì vậy chứ?
Dù khó mà hiểu ngay được ý nghĩa câu nói, nhưng chắc chắn vẻ mặt em ấy trông rất đau lòng.
Cô bé cấp hai để lại một lời thì thầm không thành tiếng, rồi biến mất ngay khi tôi vừa chớp mắt.
"Xin lỗi nhé."
Tôi đã không hiểu tại sao cô bé ấy lại xin lỗi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
