Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Huyết Chi Thánh Điển

(Đang ra)

Huyết Chi Thánh Điển

咯嘣

Đây là một huyền thoại thuộc về huyết tộc...

392 11026

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

538 1126

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

226 4

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

19 48

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

217 9351

Tập 02 - Chương 5 Tên em không phải là "Hậu bối quản lý"

Chương 5 Tên em không phải là "Hậu bối quản lý"

"Fuyuri nhà mình đã biết uống cà phê rồi cơ à?"

Mẹ nói với tôi của thời tiểu học, giọng điệu như muốn trêu đùa thử thách.

Đôi mắt to tròn cùng những đường nét dịu dàng trên gương mặt mẹ rất được lòng khách hàng; mái tóc đen dài óng ả buộc hờ ngang vai cũng vô cùng phù hợp. Hình bóng mẹ khoác lên mình chiếc tạp dề đứng sau quầy pha chế khiến tôi ngưỡng mộ đến mức khao khát.

"Con uống được mà!"

"Thật không đó? Mới hôm trước cho thêm sữa vào con còn không uống nổi kia mà?"

"Uống được cà phê là thành người lớn đúng không? Con là người lớn nên con uống được!"

Ngay cả khi mẹ đang làm việc, một đứa trẻ nhõng nhẽo là tôi vẫn chẳng bận tâm mà cứ bám riết lấy sau lưng bà. Tôi không muốn rời mẹ nửa bước, có thể nói là dính lấy nhau suốt hai mươi bốn giờ.

Mẹ chưa bao giờ tỏ ra khó chịu với đứa con gái quấn người ấy. Dù có mệt mỏi đến đâu, trên môi mẹ vẫn luôn nở nụ cười.

Những lúc tôi thức giấc thì bố hầu như không có ở nhà.

Kể từ khi tôi bắt đầu có nhận thức, mẹ, người luôn ở bên cạnh, là tất cả đối với tôi.

"Đây, cà phê của người lớn đây nhé."

Vào những lúc nghỉ giải lao hoặc khi vắng khách, mẹ lại pha cà phê cho tôi.

Ban đầu, vì thấy mẹ uống trong giờ nghỉ nên tôi bắt chước uống thử, nhưng vị đắng kinh khủng khiến tôi chỉ nhấp được đúng một ngụm.

Thế nhưng... trong mắt một đứa trẻ như tôi, hình ảnh mẹ thong thả nhâm nhi tách cà phê, tay cầm tờ báo bên chiếc bàn trong quán trông thật sự rất người lớn.

Vì thế, cứ hễ có cơ hội là tôi lại thử thách với cà phê.

Không đường, không sữa. Vì mẹ thuộc phe uống cà phê đen.

Vì tôi muốn nhanh chóng trở thành một người lớn thật ngầu và dịu dàng giống như mẹ.

"Mẹ ơi! Con uống hết sạch rồi!"

"Ồ, giỏi quá, giỏi quá! Fuyuri giờ đã là một người lớn đàng hoàng giống mẹ rồi ha."

Chỉ cần tôi uống cạn tách cà phê đen được rót ra, mẹ lại cười tít mắt. Mẹ vừa xoa đầu tôi liên tục vừa khen ngợi hết lời.

"Loại cà phê Fuyuri vừa uống gọi là hạt Snow Top đấy. Giá tuy hơi cao một chút nhưng là hương vị mẹ thích nhất. Tên gọi của nó bắt nguồn từ tuyết, nên cũng rất hợp với Fuyuri đúng không? Có vẻ Fuyuri cũng thích rồi, lần sau mẹ lại pha cho nhé."

"Vâng ạ! Con thích cả mẹ lẫn Snow Top!"

"Người lớn là không được thích cả hai đâu nhé? Mẹ và Snow Top, con thích bên nào hơn?"

"Mẹ ạ!"

"Được rồi, được rồi! Fuyuri đúng là đứa trẻ đáng yêu mà."

Khi tôi sà vào lòng mẹ, mẹ cũng ôm chặt lấy tôi.

Tôi chẳng có món đồ nào muốn mua hay nơi nào muốn đến.

Tôi không cần bất cứ thứ gì khác. Tiền bạc hay bạn bè đối với tôi đều không cần thiết.

Mỗi ngày trôi qua đều ngập tràn hạnh phúc.

Chỉ cần có mẹ ở bên, như thế là đủ rồi.

~*~

Vốn tính trầm lặng, tôi trở nên lạc lõng ở trường tiểu học.

Chẳng ai lại muốn đi bắt chuyện với một kẻ luôn tách biệt khỏi đám bạn cùng trang lứa đang vui đùa ngoài sân vào giờ ra chơi, chỉ để ngồi đọc những cuốn sách mượn từ thư viện trước cây đàn piano trong nhà thể chất.

Không phải tôi ghét mọi người. Chỉ là tôi không biết cách giao tiếp với bất kỳ ai ngoài mẹ, nên thi thoảng dù có cơ hội nói chuyện trong giờ học hay giờ vệ sinh, tôi cũng trở nên kiệm lời.

Điều đó không chỉ khiến tôi trông có vẻ khó gần trong mắt đối phương, mà dường như còn có những người cảm thấy gai mắt vì thái độ của tôi.

Nếu chỉ là không có bạn bè thì vẫn còn tốt chán, nhưng tôi bắt đầu phải chịu đựng những trò bắt nạt vặt vãnh như bị lờ đi ra mặt hay bị giấu đồ.

Ban đầu tôi cố gắng không để tâm, nhưng khi chuyện đó cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, trái tim tôi dần trở nên yếu đuối.

"Lại muốn mua tẩy nữa sao? Chẳng phải mới mua gần đây thôi ư?"

"Con xin lỗi... Con làm mất rồi..."

Sợ mẹ lo, tôi không dám méc là bị bạn giấu, chỉ dám nói dối là mình làm mất.

Nhưng những lời nói dối nông cạn của trẻ con sao qua mắt được cha mẹ.

"Fuyuri, có chuyện gì ở trường sao? Kể cho mẹ nghe nào."

Giọng nói ấy bao bọc lấy trái tim đang kiệt quệ của tôi.

Vỏ bọc mạnh mẽ tôi cố gắng ngụy tạo sụp đổ tan tành, những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay vỡ òa.

"...Oa... Mẹ ơi... Hức... Huhuhu... Oa..."

Tôi khóc đến cạn khô cả nước mắt. Tôi nức nở đến khản cả giọng.

Mẹ ôm chặt lấy tôi. Mẹ che đi khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt của tôi.

Nhưng vì tôi mãi không nín, mẹ với vẻ bối rối pha chút cười khổ đã đưa tôi đến một nơi... trước cây đàn piano điện đặt trong phòng tôi.

"Để cô bé mít ướt Fuyuri nín khóc ngay, mẹ sẽ cho con xem cái này hay lắm."

Mẹ thổi nhẹ lớp bụi trên đàn và chạm tay vào những phím trắng đen.

Giai điệu bắt đầu tuôn chảy. Mỗi khi ngón tay mẹ nhấp nhô gõ xuống phím đàn, vô vàn âm thanh giao thoa, hòa quyện vào nhau, dệt nên một khúc nhạc.

Chẳng biết từ lúc nào nước mắt tôi đã khô, nỗi buồn mãnh liệt ban nãy cũng tan biến một cách nhẹ nhõm.

Tim tôi đập thình thịch, lồng ngực rộn ràng. Cả thị giác lẫn thính giác đều đắm chìm trong sự dễ chịu, khiến tôi hoàn toàn không thể thoát ra được.

"Kể từ hồi cấp ba đến giờ mẹ mới chơi piano nghiêm túc lại đấy, nhưng cơ thể vẫn còn nhớ rõ những bài mình thích nhỉ."

Kết thúc bản nhạc, mẹ vừa nói vừa mỉm cười dịu dàng.

"Khi nào buồn hay chán nản, hãy bảo mẹ. Mẹ sẽ đàn cho Fuyuri nghe bao nhiêu bài cũng được, cho đến khi con vui lên thì thôi."

"Thật ạ!? Bao nhiêu bài cũng được ạ!?"

"B... Bao nhiêu bài thì chắc hơi khó ha. Đến khi nào mẹ hết sức thì thôi!"

Dù không biết tên bản nhạc đầu tiên mẹ đàn cho tôi nghe, nhưng hình như đó là bản phối piano của ca khúc mà mẹ thích nhất.

"Con cũng muốn đàn được như mẹ! Con muốn làm mẹ cười!"

"Ồ, thật sao? Vậy để mẹ dạy piano cho con nhé."

Tôi rất giỏi bắt chước mẹ.

Kể từ đó, tôi luôn khắc ghi hình ảnh mẹ chơi đàn vào tâm trí, và bắt đầu tập đàn cả ở nhà lẫn phòng âm nhạc ở trường.

Những trò bắt nạt ấu trĩ kia tôi đã quên sạch.

Vì mỗi khi đàn hay tôi lại được mẹ khen, nên tôi càng hăng say luyện tập.

Không phải vì bản thân tôi.

Tôi chẳng mảy may quan tâm đến việc đoạt giải trong các cuộc thi.

Tôi chơi piano vì mẹ, vì tôi muốn nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của mẹ.

~*~

Tôi lên cấp hai.

Dù đã thôi không còn bám dính lấy mẹ nữa, nhưng việc tôi tiếp tục chơi piano vì mẹ vẫn không hề thay đổi.

Tôi sống không có ước mơ hay mục tiêu tương lai. Muốn thấy nụ cười của mẹ là kim chỉ nam duy nhất và là động lực to lớn nhất của tôi.

Một ngày nọ vào năm lớp tám...

Giờ nghỉ trưa, khi tôi định mượn phòng âm nhạc để chơi đàn thì đụng mặt đám học sinh đến sớm cho tiết học nhạc.

Dễ dàng tưởng tượng ra cảnh nếu tôi bất ngờ chơi đàn trong căn phòng kín mít chật hẹp ấy, mọi ánh mắt tò mò sẽ đổ dồn về phía mình. Với một kẻ sợ người lạ cấp độ cao như tôi thì bầu không khí đó thật không thể chịu nổi.

Tôi rời khỏi đó như chạy trốn, nhưng vì hầu như ngày nào cũng luyện tập nên việc không làm gì khiến tôi bứt rứt không yên.

"...Nhắc mới nhớ, ở nhà thể chất cũng có piano."

Cây đàn piano trong nhà thể chất thường được dùng khi toàn trường hát quốc ca. Theo lời giáo viên chủ nhiệm, nếu xin phép thì có thể sử dụng bình thường, nên tôi lập tức điền ngày tháng và tên vào danh sách sử dụng ở phòng giáo viên.

Nhà thể chất giờ nghỉ trưa thường vắng vẻ, là một nơi lý tưởng để lặng lẽ chơi đàn.

Khi tôi ngó vào từ cửa ra vào nhà thể chất, đã có một nam sinh ở đó trước.

Cậu ấy đẩy quả bóng rổ bằng hai tay, ném nó lọt qua vành rổ ở đằng xa hết lần này đến lần khác. Dù không rành về bóng rổ, tôi cũng biết cậu ấy đang luyện ném.

Nếu là một đám đông ồn ào thì tôi đã quay đầu không do dự, nhưng đối phương chỉ có một người.

Cậu ấy tập trung ném bóng trong im lặng, không nói lời thừa thãi nào, khiến tôi lại cảm thấy e ngại rằng chính mình mới là người làm phiền.

Đứng đắn đo mãi ở cửa, tôi lén lút lẻn vào trong, men theo bức tường... và thành công ngồi xuống trước cây đàn piano.

Thế nhưng, để đạt được mục đích chơi đàn thì phải phát ra tiếng. Trong không gian tĩnh lặng này, nếu tiếng piano vang lên, nam sinh kia chắc chắn sẽ nhận ra. Cậu ấy sẽ mất tập trung. Sẽ nổi giận. Tôi sẽ trở thành kẻ quấy rối. Bầu không khí sẽ trở nên tồi tệ. Từ mai tôi sẽ không thể đến đây nữa.

Dòng suy nghĩ đó lướt qua tâm trí khiến tôi chết trân tại chỗ, chỉ biết ngồi im trước cây đàn.

Sợ người khác nhìn vào sẽ thấy mình kỳ quặc, tôi tạm thời lấy cuốn sách văn học bỏ túi trong cặp ra và lật giở vài trang.

Tôi giả vờ là một cô gái đang đọc sách ở góc nhà thể chất.

Mình chơi piano được không?

Chỉ có mỗi một người thôi mà mãi tôi không thể thốt nên lời.

Đang chán nản vì thời gian cứ trôi qua vô ích, quả bóng bật ra từ vành rổ nảy về phía tôi.

Nam sinh đuổi theo quả bóng đương nhiên cũng tiến lại gần.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Liệu cậu ấy có nghĩ việc đọc sách ở góc nhà thể chất là kinh tởm không?

Liệu cậu ấy có thấy tôi làm mất tập trung và vướng víu không?

Nam sinh kia hé môi như muốn nói điều gì đó.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho đủ kiểu mắng mỏ... nhưng,

"Xin lỗi nhé! Tiếng tập luyện... ồn lắm đúng không?"

Nam sinh chắp hai tay lại, cúi đầu vẻ hối lỗi.

Bị "đòn phủ đầu" bằng một lời xin lỗi không ngờ tới khiến tôi ngẩn người, miệng cứ đóng mở mà chẳng nói được gì.

"Sắp đến giải đấu rồi. Mình sẽ chú ý tập nhẹ nhàng hơn chút, cậu thông cảm nha."

Cười khổ nói xong, nam sinh nhặt bóng lên, định quay lưng bỏ đi.

Người này nghĩ rằng lỗi là ở mình. Rằng cậu ấy đang làm phiền tôi.

"...Không đâu! Chuyện đó... không sao ạ. Không ồn chút nào... đâu ạ..."

Tuy có chút gượng gạo, nhưng tôi đã trả lời đàng hoàng.

Đó không phải là lời xã giao mà là thật lòng. Tôi không hề thấy khó chịu với âm thanh luyện tập đầy nhiệt huyết của người này, ngược lại còn cảm thấy nó thật đẹp và đầy tính nghệ thuật.

Thứ âm thanh mà tôi có thể nghe mãi không chán.

Thứ âm thanh cô đọng tuổi thanh xuân mà tôi vĩnh viễn không thể chạm tới.

Đến mức tôi nghĩ rằng chỉ cần đến đây nghe nó mỗi ngày thôi cũng được.

"...Anou!"

Tôi gọi với theo bóng lưng đang rời đi.

"...Tôi cũng sẽ chú ý để không làm phiền..."

Tôi lấy hết can đảm, nói.

"...Thi thoảng tôi chơi piano ở đây, có được không ạ?"

Nam sinh quay lại, để lộ hàm răng trắng và mỉm cười tự nhiên.

"Được chứ. Mình sẽ vừa tập vừa nghe cậu đàn."

Ngoài mẹ ra, đây là lần đầu tiên có người cười với tôi.

Huy hiệu trên áo là của năm ba. Có lẽ người này là tiền bối hơn tuổi.

Có thể đó là sự điềm tĩnh của người lớn tuổi hơn, nhưng vẻ mặt chân thành khi tập luyện của anh ấy không biết nói dối.

Người này là người tốt. Tôi muốn tin rằng anh ấy sẽ không cướp đi nơi chốn của tôi bằng ác ý, nên tôi nương tựa vào những lời nói đáng mừng đó.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi và Senpai bắt đầu chạm mặt nhau vào giờ nghỉ trưa.

Không giới thiệu bản thân, cũng chẳng biết tên nhau.

Thi thoảng khi chạm mắt cũng chỉ nói một hai câu nên không hỏi tên cũng chẳng sao cả.

Chỉ là "hai người cùng tập luyện ở cùng một chỗ", khoảng cách này khiến tôi thấy thoải mái.

Ngày cơn bão mùa thu ập đến.

Sau giờ học mưa càng nặng hạt, tôi quên mang dù nên bị kẹt lại ở cửa ra vào.

Không khí lạnh đột ngột cướp đi thân nhiệt, cơ thể tôi bắt đầu run lên không ngừng.

Định nhờ mẹ lái xe đến đón... nhưng tôi lại mất thời gian để nhớ ra số điện thoại của mẹ.

Vốn dĩ trường cấp hai của tôi cấm mang điện thoại. Điện thoại công cộng thì ít, học sinh xếp hàng dài chờ gọi người nhà đón. Chẳng biết bao giờ mới đến lượt mình.

Hay là cứ thế dầm mưa chạy về nhỉ...

Một đứa con gái yếu ớt chỉ biết ru rú trong nhà mà làm chuyện liều lĩnh đó thì ngày mai kiểu gì cũng bị cảm lạnh cộng đau nhức cơ bắp hành hạ cho xem. Tôi lại cực ghét chạy bộ nữa.

Muốn về nhà. Muốn về nhà. Muốn về nhà. Muốn về nhà. Muốn về nhà.

Khi tâm trạng u uất sắp chạm đáy, người đó đi ngang qua từ phía sau.

"Ủa? Chưa về sao?"

Nghe giọng là tôi biết ngay. Là Senpai câu lạc bộ bóng rổ.

Senpai đang thay giày thể thao ở tủ giày, chắc là chuẩn bị về.

"...Senpai hôm nay về sớm thế ạ."

"Sợ các phương tiện giao thông ngừng hoạt động nên câu lạc bộ cho nghỉ. Về nhanh rồi tắm rửa thôi."

Senpai quay lưng định bước ra cửa nhưng lập tức ngoái lại.

"Em... không lẽ không mang dù à?"

Bị lộ rồi.

"...Vâng, thì, đúng là vậy. Tại em không xem dự báo thời tiết."

"Người nhà có đến đón không?"

"...Dạ không, chưa ạ. Điện thoại không dùng được, điện thoại công cộng thì đông... em định chạy ù ra cửa hàng tiện lợi gần đây mua dù."

"Chạy đến cửa hàng tiện lợi thì cũng ướt như chuột lột, mua dù cũng bằng thừa."

Chắc hẳn lúc này mặt tôi đang nhăn nhó cau có lắm đây.

"Này. Nếu không chê thì dùng dù của anh đi."

Senpai đưa chiếc dù nhựa trong đang cầm trên tay ra.

"...Dạ... nhưng thế thì Senpai sẽ ướt sũng mất?"

"Anh ấy hả, tập luyện trong câu lạc bộ suốt nên trâu bò lắm, không cảm được đâu."

"...Không phải vấn đề đó ạ. Vấn đề là ở tâm lý của em, kiểu như mình em khô ráo đi về thì tội lỗi lắm."

"Em tốt bụng gớm nhỉ."

Lần đầu tiên tôi được khen là tốt bụng...

Trong khi người đang làm việc tốt với tôi chính là Senpai.

"Anh đưa em về tận nhà. Dù của anh cũng khá to nên chắc che được hai người đấy."

Senpai bung dù, tay phải cầm cán. Phía bên phải của Senpai cố tình để trống, nếu là một người thì có thể chui lọt thỏm vào.

Cái này... chẳng phải là "đi chung dù" (Aiaigasa) trong truyền thuyết đó sao...?

"Kiểu này, em thấy khó chịu à?"

"...Không phải khó chịu, mà là em chưa từng về chung với ai như thế này bao giờ."

Vốn dĩ tôi đã cực ít giao tiếp với người khác.

Đề nghị đột ngột khiến tôi chưa kịp chuẩn bị tâm lý, không biết phản ứng sao cho phải.

Nhà cũng không xa lắm, cơ hội hiếm có nên tôi quyết định dựa dẫm thử xem sao.

Có lẽ tôi đã say trong cái bầu không khí đặc biệt mà chỉ ở nhà thể chất giờ nghỉ trưa thì không thể nào cảm nhận được.

Tôi xỏ giày, mắt nhìn dáo dác rồi chui vào dưới tán dù.

Tôi bước từng bước theo tốc độ của Senpai đang đứng bên trái.

Tiếng mưa đập vào tán dù ầm ĩ khiến việc trò chuyện trở nên khó khăn.

Nhưng giữa tôi và Senpai cũng chẳng cần nói chuyện, thời gian cứ thế trôi đi cùng tiếng xe chạy và tiếng mưa.

Cảnh vật trôi chậm rãi tỉ lệ thuận với tốc độ đi bộ.

Góc nghiêng của Senpai khi nhìn từ dưới lên thật nghiêm nghị và tuấn tú.

Tôi không hề có ý nghĩ gì quá phận. Tôi chưa từng mở lòng với ai ngoài mẹ.

Chúng tôi chỉ là mối quan hệ trao đổi âm thanh vào giờ nghỉ trưa.

Không hơn, không kém.

Vì nghiêng dù về phía tôi nên vai trái của Senpai đã ướt đẫm sẫm màu.

"Nhà em hướng nào?"

"...Hướng này ạ."

Chủ đề duy nhất giữa hai người chỉ là chỉ đường.

Tiếng mưa đã làm dịu đi sự ngượng ngùng vì ít nói.

"Fuyuri! Về muộn làm mẹ lo quá... ơ, ai thế này?"

Về đến nhà, mẹ đã đợi sẵn ở cửa.

Thấy bên cạnh con gái mình là một nam sinh lạ mặt, mẹ không khỏi tròn mắt ngạc nhiên.

"Hậu bối quên mang dù nên tiện đường cháu đưa về ạ. Xin lỗi vì đã tự tiện."

"Không không không! Cảm ơn cháu đã đưa con gái cô về tận nhà nhé!"

Khoảng thời gian bí ẩn khi mẹ và Senpai cúi đầu chào nhau. Ngứa ngáy thật.

"Vậy cháu xin phép về trước ạ."

Senpai khẽ cúi chào định ra về, nhưng...

"Đã lỡ rồi, hay cháu vào nhà nghỉ chút đợi mưa ngớt đi?"

Mẹ đưa ra một đề nghị dư thừa không ngờ tới!

"Dạ, dạ? Đột ngột thế này phiền hai người lắm ạ, cháu không sao đâu nên đừng bận tâm..."

"Là người bạn đầu tiên con gái cô dẫn về mà, không cần ngại đâu! Để cô pha cà phê nóng cho nhé!"

"...Mẹ! Người này không phải bạn bè gì đâu mà!"

Thua trước sự nhiệt tình của mẹ, Senpai không giấu nổi nụ cười khổ.

Việc tôi dẫn ai đó ở trường về nhà có vẻ khiến mẹ vui lắm, tâm trạng mẹ phấn khích gấp đôi ngày thường.

Khuôn mặt nhăn nhó của tôi càng thêm nhăn nhó, nhưng lạ thay tôi lại không thấy khó chịu.

Rất vui.

Chuyện trò không dứt. Tiếng cười không ngớt.

Khi chủ đề chuyển sang việc mẹ là người dạy tôi piano, vì Senpai tò mò nên mẹ quyết định đàn một bài.

Di chuyển sang phòng tôi, mẹ biểu diễn bài Marunouchi Sadistic.

Senpai cực kỳ thích thú, một mình vỗ tay to bằng mấy người cộng lại.

"...Mình cũng muốn... làm ai đó vui vẻ như thế."

"Vậy thì cuộc thi hợp xướng là cách nhanh nhất đấy? Nếu Fuyuri đệm đàn trong cuộc thi hợp xướng thì mẹ sẽ đi xem đó nha."

Dù tôi chẳng hề có ý định đệm đàn cho cuộc thi hợp xướng, nhưng thấy mẹ mong chờ như vậy khiến tôi hạnh phúc, và—

"...Một lúc nào đó, lúc nào đó nhé. Trước khi tốt nghiệp cấp hai..."

"Fuyuri thì làm được mà! Mẹ muốn sớm nhìn thấy con gái được bao nhiêu khán giả vỗ tay tán thưởng quá đi."

Tôi lỡ hứa đại cho qua chuyện.

Chỉ vì muốn thấy nụ cười của mẹ. Muốn đáp lại kỳ vọng ấy. Chỉ vì điều đó thôi.

Ngày mưa chán ngắt đã trở thành một ngày đặc biệt.

Đó là khoảng thời gian đầu tiên và cũng là cuối cùng... ba người chúng tôi ở bên nhau.

Về nhà thì có người mẹ yêu quý. Giờ nghỉ trưa ở trường thì có Senpai cho tôi nghe những âm thanh thanh xuân, và cũng có Senpai lắng nghe tiếng đàn của tôi.

Tôi đã rất hạnh phúc.

Tôi chẳng cần gì hơn nữa, cũng chẳng mong cầu gì hơn.

Tôi chưa từng nghĩ rằng nó lại sụp đổ dễ dàng đến thế.

Mùa xuân năm sau.

Tôi trở thành học sinh cuối cấp, còn Senpai hơn tôi một tuổi đã tốt nghiệp trước một bước.

Nhà thể chất giờ nghỉ trưa trở thành của riêng tôi, giọng nói bắt chuyện của Senpai đã biến mất.

Tiếng bóng thanh xuân của Senpai, dĩ nhiên cũng biến mất.

Nhà thể chất thật rộng lớn. Tôi ngạc nhiên khi thấy nó rộng đến thế khi chỉ có một mình.

Tại trường học, tôi lại trở về với sự cô độc.

Đành chịu thôi. Trong đời học sinh, chênh lệch một tuổi đồng nghĩa với việc sẽ có một năm không gặp nhau.

"...Nhắc mới nhớ, mình còn chưa biết tên anh ấy."

Lần gặp nhau ngay trước khi tốt nghiệp, anh ấy nói sẽ "học cấp ba ở Kisarazu".

Tôi đang sống ở Kisarazu.

Chắc chắn sẽ gặp lại ở đâu đó thôi.

Ở trường không còn ai nghe tôi đàn, nhưng về nhà thì có mẹ nghe.

Mẹ sẽ cười tươi rói và khen tôi hết lời, nên tôi vẫn ổn.

Khi tôi đi học về nhà một mình, căn nhà yên ắng lạ thường.

Ngó vào quán cũng không thấy bóng người, mãi vẫn không nghe thấy những giọng nói rộn rã quen thuộc.

"...Mẹ ơi?"

Bước vào phòng khách, thứ đập vào mắt tôi là—

Mẹ đang nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo.

Đầu óc tôi trống rỗng, đông cứng đến tận đầu ngón tay, không thể cử động.

Tôi không tin. Không thể tin được.

Phải mất một lúc não bộ mới bắt kịp hiện thực.

Chân tôi run rẩy dữ dội, tôi quỵ xuống bằng cả hai đầu gối.

Không thở được.

"...Mẹ ơi."

Gọi thế nào mẹ cũng không trả lời. Không cười với tôi nữa.

Nắm lấy tay mẹ, chỉ thấy lạnh ngắt.

Lạnh như băng.

Tôi chẳng hề nhận ra mình đang khóc, nhưng vô vàn giọt nước mắt cứ trào ra khỏi khóe mi, tuôn rơi như dòng thác lũ.

"A... A a..."

Giọng tôi khàn đặc. Hơi thở đứt quãng.

Tại sao lại thành ra thế này chứ.

Tôi, hay là mẹ, đã làm gì sai sao.

Tôi chỉ muốn niềm hạnh phúc nhỏ bé bình thường ấy kéo dài mãi thôi mà.

Chỉ cần có mẹ ở bên, tôi chẳng cần gì khác nữa mà.

Tại sao lại tước đoạt những thứ quan trọng của tôi chứ.

Tại sao chỉ mình tôi phải chịu đựng cảnh này.

Tại sao.

Tôi thực sự đã trở nên cô độc.

Người tôi yêu thương nhất, đã không còn nữa.

Người lắng nghe tôi chơi đàn, đã không còn nữa.

Người yêu thương tôi, đã không còn nữa.

~*~

Tháng Chín năm lớp chín.

Gần nửa năm trôi qua kể từ cái chết của mẹ, tôi thậm chí còn chẳng chạm vào đàn piano nữa.

Tôi không đàn vì bản thân mình.

Đã mất đi ý nghĩa của việc chơi đàn, tôi thấy hành động đó trở nên vô nghĩa cùng cực.

Mỗi ngày đến trường, không nói chuyện với ai, chỉ chờ thời gian trôi qua, rồi trở về căn nhà không có ai chờ đợi. Ngay cả việc đó cũng trở nên ngu ngốc, số ngày tôi nghỉ học ngày càng nhiều.

Những lúc không đến trường, tôi thường ghé qua công viên Otayama.

Công viên Otayama gần nhà là nơi mẹ hay dẫn tôi đi dạo, chẳng hiểu sao tôi cứ bị thu hút về đó.

Tìm kiếm nơi lưu giữ ký ức với người thân đã khuất. Giờ nghĩ lại, đó chính là điềm báo.

Một ngày nọ, khi đang chơi với mèo hoang ở trạm nghỉ trong công viên, tôi gặp một gương mặt quen thuộc.

"Không đến trường mà làm gì ở đây thế?"

"...Tôi nghĩ tâm trạng tôi cũng giống Toda-san thôi. Không tìm thấy ý nghĩa của việc đi học nên cúp học."

"Không phải Toda, là Horita-san nhé. Nhớ tên bạn cùng lớp đi chứ~"

Horita Makina.

Cậu ấy là bạn cùng lớp năm nay, thường hoạt động trong hội học sinh hay ban tổ chức sự kiện trường nên cũng có đôi lần nói chuyện, nhưng không phải là bạn bè.

Suốt một tuần sau đó, ngày nào Horita-san cũng đến chỗ này.

"Mọi người toàn đưa ra ý kiến ích kỷ thôi~ Hạn nộp cũng không tuân thủ~ Thi thoảng tớ chỉ muốn đấm cho một phát~ Takanashi-san cũng thấy thế đúng hông~, đúng hông~"

Than vãn kinh khủng khiếp.

Có vẻ stress của Horita-san tích tụ mỗi ngày, cậu ấy cứ ngồi xuống cạnh tôi, xả hết bực dọc, thấy nhẹ người rồi lại về.

Lúc đầu tôi nghĩ "người đâu mà lạ", nhưng cảm giác cũng không tệ.

Một khoảng cách mà nếu vươn tay ra thì đầu ngón tay có thể chạm vào nhau, kiểu thế, thật thoải mái.

Đúng vậy, nó hơi giống ấn tượng tôi dành cho Senpai.

"Tớ có chuyện muốn nhờ Fuyuri-san, cậu chơi piano thay cho người đệm đàn vừa chuyển trường được không~"

Hai tuần trước cuộc thi hợp xướng, Horita-san rủ tôi.

Nghe nói ban đầu định dùng đĩa CD nhạc đệm, nhưng không khí lại kiểu "muốn hát trên nền nhạc sống cơ~".

Dù vậy tôi đã từ chối một lần. Vì giờ tôi không thể đàn được nữa.

"...Tại sao lại là tôi?"

"Hồi trước tớ tình cờ nghe Fuyuri-san đàn trong nhà thể chất rồi, tớ muốn mọi người cũng cảm nhận được sự xúc động khi ấy~"

Mắt Horita-san lúc nào cũng lờ đờ. Nhưng sự nhiệt huyết rỉ ra từ sâu trong đôi mắt ấy lại vô cùng thuần khiết.

"...Cậu từ chối cũng chẳng sao đâu~"

"...Vậy à."

"...Nhưng mà, tớ mong cậu vẫn tiếp tục chơi piano. Đó là niềm an ủi bí mật của tớ đấy~"

Có người yêu thích thứ âm thanh ích kỷ mà tôi chỉ chơi vì mẹ.

Senpai, và cả Horita-san. Hai người này quả nhiên rất giống nhau.

"...Lên năm ba mà stress chồng chất thế này, là lỗi của Fuyuri-san đấy nhé~"

"...Đừng có đổ lỗi cho tôi."

Horita-san cười khẽ, khiến khóe miệng tôi cũng giãn ra theo.

Phải rồi... tôi vẫn còn điều chưa thực hiện được.

Nếu Fuyuri đệm đàn trong cuộc thi hợp xướng thì mẹ sẽ đi xem đó nha.

Ý nghĩa vẫn còn đó. Tôi chưa hoàn toàn đánh mất nó.

Nếu mẹ vui, thì tôi—

Bám víu vào hy vọng mong manh, tôi nhận lời làm người thay thế, và chạm vào đàn piano sau nửa năm.

Sống như đã chết.

Để thực hiện niềm luyến tiếc cuối cùng đang cháy âm ỉ chưa dứt.

Ngày diễn ra cuộc thi hợp xướng.

Toàn bộ học sinh và giáo viên tập trung tại nhà thể chất, cũng có vài người lớn có vẻ là phụ huynh học sinh.

Chương trình diễn ra suôn sẻ, lớp tôi bước lên sân khấu.

Lời giới thiệu được đọc lên, tất cả cúi chào khán giả.

Tôi ngồi trước cây đàn, đặt ngón tay lên phím.

Cả hội trường chìm vào tĩnh lặng. Tiếng hít thở sâu của bản thân nghe thật lớn.

Khoảnh khắc tôi chuyển ánh mắt về phía người chỉ huy, chuyện đó đã xảy ra.

Fuyuri.

Một giọng nói, lẽ ra không thể nghe thấy, vang lên.

Gọi tên tôi.

Đồng tử tôi rung lên dữ dội, tầm nhìn chao đảo.

Ở hàng cuối cùng của ghế khán giả... có mẹ.

Mẹ đang nhìn tôi.

Bằng ánh mắt dịu dàng không hề thay đổi so với ngày xưa.

Mẹ đã đến xem tôi.

Người chỉ huy đang bối rối.

Tiếng đàn không bắt đầu. Sao có thể bắt đầu được chứ.

Tôi từ từ đứng dậy, bị thu hút về phía đó.

Mẹ đang mỉm cười và vươn tay ra, tôi cũng vươn tay về phía mẹ.

Một bước, hai bước, ba bước.

Tôi bước về phía mép sân khấu.

Các bạn cùng lớp nhận ra sự bất thường, cả hội trường bắt đầu xôn xao. Khi ai đó chạy đến định ngăn tôi lại thì đã quá muộn, một chân tôi đã bước hụt khỏi sân khấu.

Bị trọng lực kéo xuống, tầm nhìn nghiêng ngả.

Thế giới lơ lửng trôi chậm lại như thước phim quay chậm.

......

...Tôi không nhớ gì sau đó nữa.

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh, cánh tay bị cố định như thể bị gãy xương.

Trên trán cũng quấn băng, vừa định ngồi dậy thì cơn đau âm ỉ chạy dọc cơ thể.

Bố đang ở bên cạnh giường, ôm chầm lấy tôi và khóc.

Vừa khóc vừa nói đi nói lại rằng may quá con không sao...

Không có mẹ ở đó.

Giọng nói dịu dàng của mẹ, tôi không nghe thấy nữa.

Vài ngày sau tôi xuất viện và đi học.

Những lời xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên khi họ nhìn thấy tôi.

Những người trước đây không nhìn tôi giờ lại ném về phía tôi đủ loại ánh mắt, gieo rắc những cảm xúc tiêu cực.

Ngay cả tiếng nói chuyện bình thường cũng nghe như tiếng chửi rủa.

Tôi cảm giác những đôi mắt phản chiếu hình ảnh mình đang méo mó cười cợt.

Không còn nơi nào cho tôi nữa. Chế giễu, sợ hãi, bối rối... tôi chạy trốn khỏi những ánh mắt đó, thoát khỏi trường và chạy đến trạm nghỉ ở công viên.

Ở đó đã có người đến trước. Horita-san đang đứng gần hàng rào ngắm nhìn khung cảnh Kisarazu.

"Xin lỗi. Nếu tớ không rủ... thì Fuyuri-san đã không ra nông nỗi này~"

Vẫn quay lưng về phía tôi, Horita-san... thốt ra những lời như tự trách mình.

Người sai không phải là Horita-san. Người sai là tôi.

"Trong lòng Fuyuri-san... đã xảy ra chuyện gì thế~"

"......"

Bộ não vô thức cự tuyệt việc giải thích, từ chối biện minh.

"...Horita-san... không hiểu được đâu."

Không hiểu được. Chuyện xảy ra với tôi, chỉ mình tôi... hiểu mà thôi.

"Đúng ha~ không hiểu được ha~"

Lẩm bẩm như đã bỏ cuộc, Horita-san bước đi mà không để lộ biểu cảm.

"Cứ làm người dưng nước lã thì tốt rồi. Nếu không làm mấy trò bắt chước bạn bè... thì có lẽ Fuyuri-san đã không phải khổ sở thế này~"

Bóng lưng Horita-san xa dần, nhỏ dần.

Không phải bạn bè nhưng vươn tay ra thì đầu ngón tay có thể chạm tới.

Tưởng như biết rõ về đối phương nhưng lại chẳng biết gì cả.

Khoảng cách này, ngay từ đầu đã sai lầm rồi.

~*~

Hồi đó bố tôi vừa nghỉ việc công ty, mới kế thừa quán cà phê chưa được bao lâu.

Dù ngày nào cũng thức khuya học kiến thức chuyên môn, nhưng bố không làm được như mẹ.

Doanh thu sụt giảm, có lúc quán đứng trước nguy cơ đóng cửa, nhưng bố vẫn xoay sở đủ cách để giữ lại quán của mẹ.

Như thể đó là cách chuộc lỗi duy nhất.

Sau vụ việc ở cuộc thi hợp xướng, bố đưa tôi đến phòng khám tâm lý.

Nữ bác sĩ xinh đẹp đeo kính cho biết đây là một trong những trường hợp cực hiếm gặp, "có thể nhìn thấy ảo ảnh của người quan trọng đã mất đột ngột".

Đó là một hiện tượng mang tính truyền thuyết đô thị, không có cơ sở khoa học.

Để giảm bớt bất ổn tinh thần, bác sĩ khuyên tôi hạn chế đến những nơi lưu giữ kỷ niệm với người đã khuất.

Trên đường từ bệnh viện về.

Để tôi thay đổi tâm trạng, bố dẫn tôi đi xem phim và ăn cơm.

Sau khi ăn tối ở một quán ăn bình dân có món cơm thịt heo áp chảo rất ngon, lợi dụng lúc bố không để ý, tôi đã rời khỏi đó... và vô thức đi bộ một mình trong thị trấn Kisarazu.

Cảm giác như có thứ gì đó đang vẫy gọi.

Đường phố ban đêm sau khi mặt trời lặn được chiếu sáng bởi đèn đường và đèn pha ô tô.

Bên kia đường, có ai đó đang đứng.

Đôi mắt vô hồn của tôi ánh lên ảo ảnh của mẹ.

Cảnh đêm dần chuyển sang màu xám. Mất đi ánh sáng.

Nếu cứ thế lao ra đường thì sẽ bị xe tông chết.

Thế cũng được. Nếu đến được thế giới có mẹ, thì dù có—

"Cơm thịt heo áp chảo quán đó ngon nhỉ."

Bị bắt chuyện bên đường, khung cảnh xám xịt dần lấy lại ánh sáng.

"...Sao anh biết em đến quán đó?"

"Khu này là đường chạy bộ của anh. Nãy chạy ngang qua thấy em đi ra từ quán đó, bước đi loạng choạng nên anh lo, mới gọi."

Người gọi tôi từ phía sau là Senpai trong bộ đồ chạy bộ.

Kể từ khi Senpai tốt nghiệp, đây là cuộc tái ngộ bất ngờ.

Không biết phải làm sao, tôi cúi đầu im lặng thì...

"Giờ đi với anh một chút được không?"

"...Đi đâu ạ?"

"Buổi tập tự nguyện của anh."

Senpai này tự nhiên nói cái gì vậy... dù bối rối nhưng tôi vẫn quyết định đi theo anh ấy.

Ở khoảng cách mà chỉ cần dang tay ra là đầu ngón tay chạm tới, tôi muốn có ai đó ở đó, ai cũng được.

Tôi muốn nghe lại âm thanh thanh xuân đã mất đi kể từ khi Senpai tốt nghiệp.

Sân bóng rổ ngoài trời ở Công viên Bờ biển Toriizaki.

Sân bóng ven biển được bao phủ bởi ánh đèn đường, có vẻ vẫn có thể chơi bóng rổ sau khi mặt trời lặn.

Senpai điều khiển quả bóng như chân tay mình, từ những pha dẫn bóng nhanh nhẹn đến những cú ném chính xác.

Chẳng khác gì hình dáng tôi từng thấy ở nhà thể chất trường cấp hai.

Không nói lời thừa thãi, chỉ tập trung, để lộ hơi thở gấp gáp.

Tiếng bóng đập, tiếng đế giày ma sát với mặt đất, tiếng rổ rung lên, tiếng bóng lọt qua lưới.

Thứ âm thanh thanh xuân tôi yêu thích. Âm thanh của riêng Senpai.

Senpai thực hiện thành công cú lên rổ rồi thở hắt ra một hơi dài.

"Quả nhiên phong độ tốt thật."

"...Dạ?"

"Chơi bóng rổ mà có em dõi theo, người nhẹ nhõm hẳn đi."

Senpai lau mồ hôi bằng cánh tay, cười với tôi như một cậu bé.

Tôi cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ sâu trong lồng ngực.

"...Sao Senpai lại cố gắng chơi bóng rổ thế ạ?"

"Ban đầu là để gây chú ý với người mình thích, nhưng giờ thì có một đối thủ anh nhất định phải đánh bại. Ghét cay ghét đắng nhưng hắn ngầu lắm, anh không muốn thua mỗi tên đó thôi."

"...Đó là ý nghĩa của việc chơi bóng rổ... nhỉ."

"Ừ, anh chơi bóng chỉ vì thế thôi. Để một ngày nào đó vượt qua hắn."

Senpai tuyên bố đầy mạnh mẽ.

Giống như tôi từng chơi piano vì mẹ, Senpai cũng có lý do để tiếp tục chơi bóng rổ.

Vì có ý nghĩa nên mới tiếp tục được.

"...Nếu mất đi ý nghĩa thì phải làm sao ạ! Nếu không tìm thấy ý nghĩa trong việc mình tiếp tục làm vì ai đó nữa thì sao...!"

"Vậy thì cứ đợi cho đến khi tìm thấy một 'ý nghĩa khác' thôi. Nếu anh không còn lý do để chơi bóng rổ, anh sẽ bỏ bóng rổ không do dự. Khi nào tìm thấy ý nghĩa thì lại bắt đầu. Không phải bóng rổ thì là cái gì cũng được."

Những tạp chất như bùn đen đang ngọ nguậy trong tim tôi tan biến, cảm giác nhẹ nhõm hẳn.

Đợi cho đến khi tìm thấy ý nghĩa khác.

Tôi nghỉ ngơi một chút cũng được mà.

Cho đến khi tìm thấy ý nghĩa để chơi piano một lần nữa—

"Cứ nghỉ ở đây cho đến khi tìm thấy ý nghĩa đi. Anh sẽ vừa chơi bóng vừa nghe chuyện của em. Anh sẽ đợi ở đây để em không phải lạc lối một mình."

"...Senpai... Sen... pai..."

Vừa nghe âm thanh của Senpai, vừa nghỉ ngơi một chút có được không nhỉ.

"...Hức... huhu... Oaaaa... hức... a..."

Một giọt, hai giọt, nước mắt bị trọng lực kéo xuống thấm vào mặt đất.

Mắt tôi nhòe đi vì nước, thế giới trở nên đục ngầu.

Tiếng nức nở thảm hại bật ra trái với ý muốn, những cảm xúc bị chặn lại tuôn trào không dứt.

"Sao lại khóc chứ. Trông cứ như anh làm em khóc ấy..."

Senpai bối rối.

Đúng, là anh làm em khóc.

Sự dịu dàng bao bọc lấy những phần yếu đuối của em, em biết ơn điều đó lắm.

"Được rồi, giờ anh sẽ ném ba điểm. Nếu vào ba quả liên tiếp thì nín khóc nhé."

"...Cái gì... vậy chứ... Em có phải... trẻ con đâu..."

"Vì em đang khóc như trẻ con mà, đây là câu thần chú."

Senpai nhặt bóng lên, khẽ thở ra, ngước nhìn rổ.

Sống lưng uốn cong. Hai tay vươn dài. Đế giày khẽ nhấc lên.

Quả bóng được phóng đi với tư thế tuyệt đẹp vẽ nên một đường parabol, lọt qua lưới mà không chạm vào vành rổ.

"Thấy chưa?"

"...Mới có một quả... thôi mà..."

Trước vẻ mặt đắc ý của Senpai, tôi vừa lau nước mắt bằng cánh tay vừa phản bác.

Làm cho khung cảnh đục ngầu trở nên rõ nét để có thể khắc ghi câu thần chú của Senpai vào đáy mắt.

Cứ thế, Senpai ném quả thứ hai vào dễ dàng, rồi vào tư thế ném quả thứ ba.

Quả bóng được phóng ra từ tư thế không chút dao động xoáy ngược vừa phải... đập vào vành rổ.

Tưởng ra ngoài, mà lại không ra.

Quả bóng đi thăng bằng trên vành rổ mỏng manh rồi nghiêng đi, bị hút vào trong lưới.

"Ngon ơ! Đấy, nín đi. Nhất định phải nín. Nín ngay lập tức."

Senpai hưng phấn nhảy cẫng lên rồi tiến lại gần tôi.

Nhìn người này... tôi thấy những dằn vặt của bản thân thật ngớ ngẩn.

"...Fufu... Em nín rồi mà."

Nước mắt đã biến mất từ lúc nào.

Chẳng những thế, nụ cười tự nhiên còn tự động hiện lên.

Giống như ngày xưa mẹ đàn piano để dỗ tôi nín khóc vậy.

Tôi muốn cười quá đi mất. Trái tim ấm áp và dễ chịu.

"...Ngày mai em lại đến xem tập luyện được không ạ?"

Không phải bóng rổ thì là cái gì cũng được.

Nếu thay câu nói của Senpai vào tôi, thì không phải piano thì là cái gì cũng được.

Tôi muốn ở gần nghe âm thanh của Senpai. Tôi muốn giúp đỡ Senpai đang cố gắng.

Cảm xúc nảy mầm trong tôi lúc này thúc đẩy một hành động mới.

Bởi vì việc ở bên cạnh Senpai đã trở thành "ý nghĩa" đối với tôi.

Lời nói của tôi có vẻ quá bất ngờ khiến Senpai lộ vẻ ngạc nhiên trong thoáng chốc... nhưng rồi anh tiến lại gần tôi và giơ tay phải lên.

"Rất mong được giúp đỡ, Hậu bối quản lý."

"...Không phải quản lý đâu, nhưng vì Senpai toàn lau mồ hôi bằng tay nên em sẽ chuẩn bị khăn nhé."

"Xin thêm nước cam vắt nhẹ nữa."

"...Đừng có đòi hỏi."

Vừa ngán ngẩm với ông Senpai hay nói đùa, tôi cũng rụt rè giơ tay phải lên.

Tiếng đập tay khô khốc vang lên trên sân bóng đêm.

Cú đập tay giữa Senpai và hậu bối thật sảng khoái.

"...Tên em, không phải là Hậu bối quản lý đâu."

Tôi gọi giật lại Senpai đang định quay về sân, anh ấy quay lại.

"...Fuyuri. Là Takanashi Fuyuri."

"Natsume. Shirahama Natsume."

Màn giới thiệu bản thân quá muộn màng.

Đối với Takanashi Fuyuri, việc dõi theo Natsume-senpai đã trở thành "ý nghĩa", và trở thành kim chỉ nam duy nhất.

Ảo ảnh của mẹ, đã không bao giờ xuất hiện nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!