Mở đầu

Người Senpai mà tôi thầm thương trộm nhớ, trái tim anh ấy... lại đang hướng về một bóng hình khác.
Chính vì thế, tôi đành chấp nhận giữ nguyên khoảng cách này, chỉ biết lặng lẽ dõi theo Senpai từ phía sau.
Tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.
Bởi nếu trót nói ra lời yêu, có lẽ mối quan hệ bấy lâu nay sẽ vỡ tan tành. Tôi sợ. Sợ rằng mình sẽ đánh mất cả chốn dung thân duy nhất ấy.
Chẳng thể trở thành người yêu cũng không sao, nhưng ít nhất... tôi muốn bảo vệ cái vị trí "đứa đàn em thân thiết nhất" của Senpai bằng mọi giá.
Thế rồi, như muốn cười nhạo sự hèn nhát của tôi...
Một mùa hạ đặc biệt, một mùa hạ chẳng thể nào quên lại đang lặng lẽ ùa về.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
