Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Huyết Chi Thánh Điển

(Đang ra)

Huyết Chi Thánh Điển

咯嘣

Đây là một huyền thoại thuộc về huyết tộc...

392 11026

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

538 1125

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

226 4

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

19 48

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

217 9351

Tập 02 - Chương 2 Takanashi Fuyuri có rất ít bạn

Chương 2 Takanashi Fuyuri có rất ít bạn

Một tuần sau.

Dù đã bước sang tháng Chín, cái nóng oi ả còn sót lại của mùa hè vẫn hoành hành dữ dội chẳng khác gì tháng trước... thế nhưng, cả ngôi trường đã bắt đầu trở nên tất bật.

Nói sao nhỉ, có cảm giác mọi người đều đang đứng ngồi không yên.

"Này, mọi người nghe tôi nói một chút~."

Ngay khi giờ nghỉ trưa vừa bắt đầu, giữa lúc lớp học đang ồn ào bởi tiếng chuẩn bị cơm trưa và tiếng tán gẫu, một nữ sinh bước vào lớp và thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

"Xin lỗi vì làm phiền giờ nghỉ trưa nhé. Từ tuần này chúng ta sẽ bước vào giai đoạn chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa... cơ mà, lớp mình đã đăng ký mở quán cà phê từ trước kỳ nghỉ hè rồi đúng không? Mong là những ai rảnh rỗi sau giờ học có thể bắt tay vào làm đồ trang trí, đi mua sắm vật dụng hay làm thử thực đơn đi là vừa đấy ạ~."

Cô nữ sinh đứng trước bảng đen nói với giọng điệu uể oải kéo dài, khiến bầu không khí trong lớp bỗng chốc trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Đã đến lúc đó rồi sao. Mùa hè năm nay xảy ra biết bao nhiêu chuyện khiến tôi quên bẵng đi các sự kiện ở trường, nhưng đúng là giữa tháng Chín sẽ diễn ra Lễ hội Văn hóa. Với đám học sinh năm ba, đây là sự kiện lớn cuối cùng của thời cấp ba, nên nhiệt huyết của cả lớp chắc chắn cũng dâng cao hơn hẳn.

Nào là đi dạo quanh các gian hàng cùng bạn bè hay người yêu, nào là xem triển lãm hay các tiết mục sân khấu, mỗi người đều có cách tận hưởng riêng. Đây cũng là cơ hội tuyệt vời để thu hẹp khoảng cách với người mình đang để ý.

"Mọi người có biết tại sao một ủy viên ban chấp hành như em lại phải cất công mò sang tận lớp các anh chị không? Là vì tiến độ của mọi người chậm quá đó. Chỉ có mỗi lớp này là chưa chốt xong thực đơn thôi đấy biết không? Mọi người đã tính toán vai trò và ca trực cho ngày hôm đó chưa? Năm ngoái lớp này cũng chuẩn bị muộn rồi gặp rắc rối còn gì?"

Cô nàng ủy viên này... với khuôn mặt chán chường tận mạng, đang gây áp lực lên những kẻ lớn tuổi hơn là chúng tôi. Lớp tôi vốn đang giữ cái tâm thế ung dung kiểu "từ từ chuẩn bị cũng được mà", giờ bị khí thế của cô nàng áp đảo, phần lớn chỉ biết cười trừ.

Tôi thay mặt cả lớp, thầm đưa ra lời bào chữa trong lòng.

Trước kỳ nghỉ hè, cả lớp đã biểu quyết nội dung gian hàng, và trong suốt kỳ nghỉ, chúng tôi cũng đã chia sẻ vai trò và lịch trình đại khái qua nhóm chat. Tuy nhiên, vì có nhiều học sinh lần đầu tiên làm gian hàng phục vụ đồ ăn nên ai nấy đều còn lóng ngóng. Thêm vào đó, các thành viên câu lạc bộ thể thao thì bận rộn với giải đấu cuối cùng, người thì đi học lái xe, người lại tập trung ôn thi đại học, thành thử việc chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa cứ bị đẩy lùi lại phía sau.

"Được chưa ạ? Cứ mắc bệnh 'dư âm nghỉ hè' mãi thế này là gay go lắm đấy nhé."

Tình huống này, chẳng biết ai mới là đàn anh đàn chị nữa.

Tuy nhiên, cảm nhận rõ rệt bầu không khí tất bật của các ủy viên, chúng tôi - những kẻ vẫn còn vương vấn dư âm mùa hè - cuối cùng cũng bắt đầu bật công tắc cho Lễ hội Văn hóa.

"Này, Hirose-senpai có đến chơi Lễ hội Văn hóa không?"

Thằng bạn ngồi bên cạnh đặt một câu hỏi phiền phức.

"Đại học với chỗ làm thêm có vẻ bận rộn lắm, chắc chị ấy không đến đâu."

"Hả~, Lễ hội Văn hóa đấy? Cơ hội để tỏ tình khi cảm xúc đang thăng hoa mà."

"Tao chỉ đặt sự thành công của gian hàng lên hàng đầu thôi."

Khó mà nói ra được câu "Tao tỏ tình rồi", tôi đành lấp liếm cho qua chuyện.

"Xạo ke. Năm ngoái mày chẳng lượn lờ quanh Hirose-senpai suốt còn gì."

"Tao chỉ làm bảo vệ để ngăn mấy gã trai lạ mặt tiếp cận Haruru-senpai thôi."

"Thế thì chính mày, Natsume, đã biến thành gã trai lạ mặt rồi đấy. Đồ tởm lợm."

"Đừng có nói như thể đó là từ viết tắt của 'gã con trai tởm lợm' chứ."

"Ahaha~, thì đúng là viết tắt của gã con trai tởm lợm mà."

Năm ngoái, do anh trai tôi đột ngột qua đời nên tinh thần của Haruru-senpai không ổn định, tôi chỉ âm thầm dõi theo chị ấy khi chị đi dạo quanh các gian hàng cùng bạn bè một lúc. Ừ thì, bản thân mình tởm thật.

Nhắc mới nhớ, hình như tôi chưa từng đàng hoàng đi chơi Lễ hội Văn hóa cùng Haruru-senpai bao giờ. Hoặc là do chị ấy đã có hẹn trước với bạn, hoặc là do tôi quá nhát gan nên không dám rủ.

Đang cười cợt tán gẫu, tôi bỗng bị cô nữ sinh kia lườm bằng ánh mắt sắc lẹm.

"Đằng kia, ồn ào quá đấy. Bảo sao các anh không có ai yêu."

Bị mắng luôn rồi...

Nhìn vào thái độ chỉ đạo đầy uy quyền kia chắc các bạn cũng đoán ra, cô nữ sinh này chính là Trưởng ban chấp hành Lễ hội Văn hóa. Đàn em năm hai, Horita Makina.

Dù có vẻ ngoài sành điệu và cách nói chuyện uể oải đậm chất nữ sinh trung học thời nay, nhưng từ năm nhất cô bé đã đảm nhiệm các vai trò như ủy viên Lễ hội Văn hóa hay ủy viên quản lý bầu cử, nên độ nổi tiếng trong trường rất cao.

Horita bắt đầu giải thích lịch trình và vai trò sắp tới cho những học sinh được phân công công việc.

"Homaki-channn, tớ có câu hỏi~."

"Đừng gọi bằng biệt danh nữa đi~. Câu hỏi gì thế?"

"Homaki ơi~, thực đơn viết tay được không?"

"Viết tay okay nhé. Giấy bút sẽ được phát, cứ đến phòng Hội học sinh mà lấy."

Horita Makina, gọi tắt là Homaki. Dù chính chủ có vẻ không thích lắm, nhưng học sinh trong trường thường gọi cô bé như vậy với tất cả sự thân thiết. Xung quanh Horita nhanh chóng hình thành một đám đông. Vì Horita hầu như luôn nằm trong ban tổ chức các sự kiện của lớp nên cảnh tượng này không có gì lạ lẫm.

Dù sự tháo vát của Horita khi giải quyết nhanh gọn từng làn sóng câu hỏi dồn dập thật đáng nể, nhưng có vẻ cô bé đang rất vất vả vì bị mọi người dựa dẫm quá nhiều.

...Tôi đang nhìn cảnh đó với con mắt của kẻ bàng quan, thì bỗng ánh mắt sắc bén của Horita lóe lên, chiếu thẳng về phía tôi.

"Shirahama-senpai đã suy nghĩ nghiêm túc chưa đấy hả?"

"Hả? Cái gì cơ?"

"Cái gì là cái gì, cái mặt ngu ngơ đó là ý làm sao? Anh quên nhiệm vụ của mình rồi hả?"

Từ miệng tôi - kẻ đang mang cái "mặt ngu ngơ" - thốt ra một âm thanh ngớ ngẩn. Cứ tưởng giọng điệu của Horita sẽ lộ ra vẻ cáu kỉnh... ai ngờ cô bé tách khỏi đám đông và tiến lại gần chỗ ngồi của tôi. Mặt thì cười đấy nhưng rõ ràng là đang ở chế độ "giận nhẹ".

"Em nghe nói Shirahama-senpai phụ trách lên ý tưởng cà phê phục vụ cho quán mà?"

"À đúng rồi ha!"

"À đúng rồi ha? Nghỉ hè vui quá nên quên béng rồi hả?"

"Nghỉ hè thì... có nhiều chuyện xảy ra quá nên anh quên sạch bách chuyện Lễ hội Văn hóa rồi."

"Hàzzzzzzzz, anh thực sự là~~ từ hồi cấp hai đến giờ chẳng thay đổi chút nào cả~~."

"Anh đang định theo đuổi cái mỹ học của sự bất biến mà."

"Im dùm cái đi ạ. Trước đây còn nể cái danh át chủ bài câu lạc bộ bóng rổ mà nhắm mắt cho qua, chứ năm nay thì làm ơn làm phước làm việc đàng hoàng giùm em cái nhé."

Bị áp lực từ nụ cười xã giao của Horita dồn ép, tôi đành phải rúm ró. Cảm giác của một nhân viên trẻ bị sếp nữ mắng là thế này đây sao... Khái niệm "sếp nữ nhỏ tuổi hơn" sắp hình thành trong tôi rồi~~.

"Này này Natsume, nhân viên bất tài bị sếp nữ 'coi công việc là người yêu' mắng mỏ à?"

"Chữ 'bất tài' là thừa đấy."

"Câu 'coi công việc là người yêu' là thừa nhé."

Ngay khi đám bạn xung quanh cười cợt châm chọc, tôi và Horita đồng thanh phản bác. Tính cách thì khác nhau nhưng xem ra độ ăn ý thì tuyệt vời.

"Về mặt ngân sách thì dùng cà phê hòa tan giá rẻ sẽ đỡ tốn kém hơn, nhưng nghe nói dạo gần đây ngày càng nhiều trường phục vụ cà phê 'xịn' trong Lễ hội Văn hóa đấy. Lớp này cũng bảo sẽ lấy cà phê làm điểm nhấn nên em đã duyệt ngân sách nhiều hơn rồi, thế mà nghe bảo chưa quyết định được gì cả là sao."

"Hả."

"Không có 'hả' hiếc gì ở đây."

"Hừm hừm."

"Dừng ngay mấy câu trả lời như thằng ngốc ấy đi."

Câu trả lời như thằng ngốc!? Đó là câu cảm thán bình thường mà!

"Shirahama-senpai, đằng nào anh cũng rảnh mà đúng không? Anh đâu phải kiểu ra dáng cựu thành viên rồi vác mặt đến câu lạc bộ của đàn em đâu nhỉ?"

"Cũng không hẳn, nhưng ôn thi đại học bận..."

"Thế nhé, anh đúng là rảnh rỗi toàn tập ha. Mau mau tìm loại hạt cà phê nào ngon về đây nhé."

Không cho mình nói hết câu "bận rộn" luôn.

Giao việc cho gã cấp dưới trông có vẻ rảnh rỗi xong, tâm trạng của vị "sếp" có vẻ đã tốt lên. Không phải nụ cười giả tạo để lấp liếm sự khó chịu, mà là một nụ cười mỉm bình thường bất ngờ buông ra, khiến tôi dù không muốn cũng phải thót tim một cái.

"Homaki~, tớ muốn hỏi về việc bố trí nhân sự hôm đó."

"Horita ơi, các sản phẩm từ sữa thì không nên dùng để đảm bảo vệ sinh đúng không~?"

"Rồi rồi, em sẽ giải thích lần lượt nên chờ chút đi~. Mà mọi người nói gì em nghe không kịp, từng người một nói thôi."

Quả không hổ danh là thủ lĩnh đáng tin cậy, cô bé lại bị nuốt chửng bởi làn sóng người vây quanh để đặt câu hỏi.

"Em sẽ quay lại kiểm tra tình hình sau nên liệu mà chuẩn bị cho tốt vào nhé."

...Horita bỏ lại lời nhắn đó cho tất cả các thành viên phụ trách gian hàng, bao gồm cả tôi.

Dù đã trở thành người chịu trách nhiệm cao nhất quản lý toàn bộ Lễ hội Văn hóa, nhưng hình ảnh Horita tỉ mẩn đi kiểm tra từng chút một thế này, tôi đã thấy vài lần từ hồi cấp hai. Thảo nào mà thái độ làm việc ấy của cô bé lại được nhiều người ngưỡng mộ đến thế.

"Natsume và Trưởng ban Horita trông có vẻ thân thiết nhỉ, thực hư thế nào đấy?"

Thằng bạn nghe cuộc đối thoại của chúng tôi liền cười hề hề hỏi.

"Chỉ là học cùng trường cấp hai thôi. Hồi đó Horita cũng làm trong ban tổ chức cuộc thi hợp xướng hay hội học sinh gì đó, nên bọn tao có cơ hội nói chuyện thôi."

"Có vẻ như mày bị ghim dữ lắm theo nghĩa xấu nhỉ?"

"Tại hồi đó tao là thằng con trai thiếu nghiêm túc, trong mắt chỉ có bóng rổ mà."

Hồi cấp hai, vì một lòng muốn thắng anh trai nên tôi chỉ biết đến bóng rổ, có lẽ trong mắt người khác tôi là kẻ thiếu hợp tác và không nghiêm túc ở những lĩnh vực khác.

Gác chuyện đó sang một bên, Lễ hội Văn hóa kết thúc cũng là lúc học sinh năm ba vượt qua kỳ thi đại học và tìm việc để rồi tốt nghiệp. Cái cảm giác cả lớp cùng hòa làm một, chẳng mấy chốc nữa sẽ không còn được nếm trải. Hình ảnh thanh xuân khi mọi người cùng khoác lên mình bộ đồng phục và hướng về một sự kiện chung, đây cũng sẽ là lần cuối cùng được nhìn thấy.

Nghĩ đến đó, nỗi buồn bã có chút lấn át niềm mong đợi. Tôi tự nhủ phải tận hưởng hết mình để không phải hối tiếc.

Vừa gặm chiếc bánh Sun-Ole (bánh mì salad trứng mayonnaise) thi thoảng mới bán ở căng tin, tôi vừa liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường trong lớp. Giờ nghỉ trưa vẫn còn lại đôi chút.

Giờ này chắc nhỏ đó đang ở nhà thể chất nhỉ... Vào khung giờ này, tôi lại vô thức nghĩ đến Fuyuri.

Cửa sổ lớp học đang mở, những cơn gió ấm áp thổi vào. Nương theo làn gió ấy... là một âm thanh.

Từ đâu nhỉ. Bị lôi cuốn bởi âm sắc khẽ khàng vuốt ve màng nhĩ, tôi bất giác muốn lắng tai nghe về phía bên ngoài cửa sổ. Tiếng nói chuyện và tạp âm ngập tràn trong lớp học thật sự quá phiền phức. Tôi đứng dậy, lẻn khỏi lớp học vào giờ nghỉ trưa và chạy bước nhỏ về hướng phát ra âm thanh.

Nhà thể chất số hai, nằm hơi tách biệt khỏi khu phòng học.

Vào giờ nghỉ trưa nơi này khá vắng vẻ nên hồi còn trong câu lạc bộ bóng rổ tôi thường tự tập luyện ở đây, và nguồn gốc của âm thanh bất chợt vang lên kia chắc cũng từ đây mà ra. Sở dĩ không thể khẳng định ngay là vì âm thanh vốn dĩ nghe rất nhỏ ấy, đến khi tôi lại gần nhà thể chất thì đã ngưng bặt.

Tôi đi dọc hành lang nối và đến gần cửa ra vào nhà thể chất. Cứ tưởng không có ai, nhưng hôm nay tình hình có vẻ khác thường. Một nhóm vài nữ sinh đang tụ tập, ngó nghiêng vào bên trong nhà thể chất. Chiếc cà vạt trên đồng phục cho thấy đó là màu của học sinh năm hai. Tôi cũng thử ngó vào từ phía sau, nhưng trong nhà thể chất bị ánh nắng gay gắt cắt ngang xiên xẹo ấy không hề có bóng người.

"Có chuyện gì thế?"

Tôi bắt chuyện với những cô đàn em lạ mặt.

"Bọn em đang tìm người ạ. Đi ngang qua nhà thể chất thì nghe thấy tiếng đàn piano, nên bọn em định ngó vào xem chút thôi."

"Đúng đúng! Có nhiều bài nghe quen lắm, hay cực kỳ luôn~!"

Có vẻ những học sinh này cũng bị tiếng đàn piano thu hút giống như tôi. Dù nằm tách biệt với khu phòng học, nhưng nếu chơi đàn không kiêng dè trong cái nhà thể chất không có cách âm này thì âm thanh sẽ lọt ra ngoài, và việc kích thích sự tò mò của người khác như thế này cũng chẳng có gì lạ.

"Tiện thể thì mấy em đang tìm ai vậy?"

"Bạn cùng lớp ạ! Bọn em đang nhờ bạn ấy tham gia tiết mục sân khấu của Lễ hội Văn hóa, nhưng cứ hễ định hỏi câu trả lời là bạn ấy lại chuồn lẹ nên bọn em đang truy đuổi!"

"Đang đuổi theo một con mèo hoang tùy hứng à."

"Đúng thế ạ! Một con sói đơn độc... à không, một con mèo đơn độc mới đúng~! Bắt được cậu ấy vất vả lắm luôn ấy~!"

Cô bé có vẻ đang bị thương, phần dưới khuỷu tay phải được cố định bằng băng gạc, vừa than thở vừa nói đùa.

Một con mèo đơn độc hả... Hóa ra cũng có người giống Fuyuri nhỉ.

"Nếu con mèo đơn độc mà mấy em tìm không tham gia thì gay go lắm à?"

"Bạn ấy mà không tham gia thì tiết mục của bọn em có nguy cơ bị hủy bỏ. Dù không bắt buộc tham gia nên cũng đành chịu, nhưng vì là lễ hội mỗi năm chỉ có một lần nên bọn em không cam tâm... Ái da!?"

Vì quá phấn khích, cô bé định vung cánh tay phải băng bó lên, rồi quằn quại vì đau, vừa rên rỉ ngắn ngủi vừa rơm rớm nước mắt. Cô bé đàn em năng nổ này, tính cách cũng "mặn" ra phết.

"Oaaaa~, cứ đà này mà không tìm được người thay thế thì không tham gia được mất~!"

"Cảm giác hôm nay không thể nào thuyết phục được cậu ấy đâu."

Mấy cô đàn em buông những lời tiếc nuối rồi lục tục kéo nhau về.

Bước vào nhà thể chất tĩnh lặng, tôi nhận ra trên ghế piano có đặt một chiếc túi dây rút. Chiếc túi in hình nhân vật hoạt hình mà trẻ con hay thích... trông quen mắt quá thể. Chắc mẩm bên trong đựng hộp cơm của "ai đó".

"...R-Rời khỏi đây đi..."

Nghe thấy gì đó. Dù giọng rất nhỏ nhưng tôi nghe rõ là "rời khỏi đây đi".

"Chiếc túi dây rút dễ thương này, hay là mình đem đến phòng giáo viên báo là đồ thất lạc nhỉ."

Tôi cầm chiếc túi lên, cố tình nói to, tấm rèm sân khấu rủ xuống ở góc bỗng rung rinh. Rồi có hơi người. Có kẻ đang ló nửa mặt ra từ sau tấm rèm tối.

"...Gì vậy, hóa ra là Natsume-senpai."

Vẫn mái tóc bob ngắn ấy, vẫn bộ đồng phục nữ sinh ấy, vẫn khuôn mặt cứng đờ ấy.

"Em thích chơi trốn tìm một mình thế cơ à?"

"...Kh-Không phải! À không, chuyện em trốn thì không sai nhưng mà...!"

Bị tôi tìm thấy dễ dàng, người bước ra với vẻ cam chịu quả nhiên là Fuyuri. Cảm giác má con bé hơi ửng đỏ, thoáng thấy biểu cảm có chút nhục nhã.

"...Thế, hôm nay anh làm gì ở đây? Không phải là đọc sách trước đàn piano đấy chứ?"

"...KHÔNG CÓ GÌ BẤT THƯỜNG HẾT."

Đọc thoại như trả bài luôn.

"...Natsume-senpai thì sao, tại sao anh lại đến đây?"

"Vận động sau bữa ăn chứ còn gì nữa."

"...Có thời gian rảnh làm chuyện đó thì lo mà ôn thi đi. Chính vì thế nên mấy sĩ tử kém cỏi mới... Anh nên đi tìm trường dự bị ngay từ bây giờ đi là vừa đấy?"

Trời ạ, cái vẻ mặt ngán ngẩm cùng lời khích bác trơn tru kia làm tôi phát bực. Không thể tin nổi đây là kẻ vừa mới trốn sau tấm rèm.

"Nói thật lòng thì... là do anh nhớ Fuyuri đó."

Không muốn chịu thua, tôi thử buông lời trêu ghẹo phản công.

"...Hả!? Anh có trêu chọc em như thế cũng vô ích thôi nhé...!"

"Có trêu đâu. Chuyện anh đến gặp em là thật mà."

"...X-Xạo ke! Anh có nói mấy lời kỳ quặc em cũng không bị lừa đâu!"

Gì thế này! Sao tự nhiên... thấy dễ thương lạ lùng vậy...? Fuyuri xù lông lên đe dọa như một con mèo đang bị kích động, hiếm thấy đến mức khóe miệng tôi cứ tự động nhếch lên.

"Ở trong lớp anh nghe thấy tiếng đàn, đoán là Fuyuri đang chơi ở nhà thể chất... nhưng có vẻ anh nhầm người rồi ha."

Gần như chắc chắn là Fuyuri đàn, nhưng thấy cảnh con bé ngưng đàn rồi quấn mình trong tấm rèm thú vị quá nên tôi quyết định hùa theo kịch bản nhầm người xem sao.

"...Tại sao anh lại nghĩ là em?"

"Tiếng đàn của Fuyuri đã thấm vào tai anh từ hồi cấp hai rồi. Dạo gần đây em hầu như không chơi nữa, nhưng anh nghĩ mình không thể nào nghe nhầm tiếng đàn của Fuyuri được... cứ tưởng thế chứ."

"...Hừm, tự tin gớm nhỉ. Phải dõi theo em kỹ lắm mới dám nói câu đó đấy."

Chẳng hiểu sao Fuyuri lại ngoảnh mặt đi, giọng cao lên một tông. Chỉ qua thái độ đó thì không thể nhìn thấu tâm can Fuyuri, nhưng chắc chắn là con bé không thấy khó chịu. Ngược lại... đang vui chăng? Hay là do tôi tưởng bở.

Chết tiệt~, quay đi để giấu biểu cảm là chơi xấu đấy. Cho anh xem mặt em lúc này đi.

"...Mà, em chỉ đang đọc sách thôi nên anh nhầm rồi. Tiếc quá ha."

Cái mặt đắc ý trông buồn cười thật. Chắc chắn đang nghĩ là "may quá lấp liếm được rồi". Dù nghĩ kiểu gì thì trong tình huống này, nguồn phát ra âm thanh chỉ có thể là em thôi.

"...Em đang đọc sách một mình thì cảm thấy có ai đó không phải Senpai đang đến gần... nên theo phản xạ em trốn đi. Chỉ có thế thôi."

À, là mấy đứa đàn em tụ tập ở cửa ra vào.

"Cần gì phải trốn? Cứ bảo là đang tìm bạn cùng lớp thì tình cờ nghe thấy tiếng piano thôi là được mà."

"...Em ghét bị nhiều người nhìn ngó."

Giọng Fuyuri trầm xuống, đôi mắt cũng thoáng đượm buồn. Dù sao thì Fuyuri cũng có phần nhạy cảm, có lẽ việc người lạ xâm phạm vào thế giới mà mình đang đắm chìm khiến con bé khó chịu.

"Nhắc mới nhớ, em bảo 'cảm thấy có ai đó không phải anh đang đến gần', thế nghĩa là dù không nhìn thấy thì em vẫn biết là anh đang đến à?"

"...Tiếng bước chân của Natsume-senpai khi đến gần nơi này, em không nhầm được đâu. Nghe suốt từ hồi cấp hai rồi."

"Hừm, tự tin gớm nhỉ. Phải dõi theo anh kỹ lắm mới dám nói câu đó đấy."

"...Senpai, kiểu đó tởm quá. Bực mình ghê."

Tôi trả lại y nguyên câu Fuyuri vừa nói lúc nãy, con bé cau mày rồi đấm thùm thụp vào ngực tôi. Tiện thể còn nói trống không nữa.

Tôi nhận ra tiếng đàn, Fuyuri nhận ra tiếng bước chân... dường như chúng tôi đã trở thành một mối quan hệ có thể nhận biết đối phương qua những âm thanh quen thuộc mà chẳng cần nhìn thấy bóng hình.

Thấy tôi không nói lại, Fuyuri được đà lấn tới, đấm thêm mấy cái nữa. Lực đạo tuyệt diệu không đau chút nào, ngược lại còn thấy dễ chịu. Giống như mèo đang nô đùa vậy.

"À mà, hồi cấp hai Fuyuri có bị thương ở tay không?"

Hình ảnh cô bé đàn em băng bó tay lúc nãy làm tôi thoáng nhớ đến Fuyuri trong quá khứ.

"...Không, em nghĩ là anh nhớ nhầm thôi. Chắc anh nhầm với người khác rồi."

Bị phủ nhận cái rụp. Có vẻ là tôi nhớ nhầm thật.

"...Senpai, chuyện là."

Fuyuri đảo mắt nhìn tôi rồi lại nhìn xuống sàn, có vẻ muốn nói gì đó... nhưng rồi,

"...Thôi, không có gì ạ."

"Nói đến đấy rồi thì nói luôn đi... làm người ta tò mò."

"...Senpai cũng có vẻ bận rộn, với lại đây là chuyện cá nhân nên anh đừng bận tâm."

"Cực kỳ bận tâm luôn."

"...Thôi mà."

"Thôi mà là thôi thế nào."

Trái ngược với mọi khi. Tạo thành một bố cục bí ẩn khi tôi đang dồn ép một Fuyuri đang lúng túng.

"...Senpai, gần quá."

"Cái gì."

"...M-Mặt anh... mặt Senpai ấy!"

Máu trêu chọc nổi lên, tôi thử tấn công mạnh bạo hơn mọi khi. Tôi dùng biện pháp cưỡng ép này là vì Fuyuri trông có vẻ muốn nói gì đó.

"Anh tò mò."

"...Đã bảo là không có gì mà!"

"Tò mò."

"...Ư ư~..."

Đòn tấn công dồn dập bằng sự "tò mò". Nhỏ này, bị tấn công tới tấp là yếu thế ngay mà.

Gương mặt của Fuyuri - kẻ đang phát ra tiếng rên rỉ ư ư nhỏ xíu - đỏ bừng lên, rõ ràng là đang dao động. Khoảng cách giữa tôi và Fuyuri gần như bằng không, cảm nhận được cả độ dài hàng mi và hơi thở của con bé.

Rơi vào tình huống cả hai nhìn nhau không nói nên lời, sự im lặng ngứa ngáy kéo dài.

Hình như hơi quá đà rồi... Kiểu này chắc là giận rồi, chắc chắn luôn. Hiếm khi tôi nắm quyền chủ động nên có hơi phấn khích quá trớn... thôi kệ, tới đâu thì tới.

Gì thế này, tiếng tim đập... ngày càng nhanh hơn.

"...Đừng có mà được đà lấn tới! Senpai đồ ngốc! Ngốc ngốc!"

Fuyuri, người có lẽ đang chóng hết cả mặt, đẩy vào ngực tôi, khiến tôi bị hất nhẹ ra.

Chết tiệt, tí nữa là moi được thông tin rồi!

"...Ngốc, ngốc, Senpai ngốc. Em không nói đâu, đồ ngốc."

Fuyuri có vẻ đang giận dỗi, lẩm bẩm liên hồi từ "ngốc" như để phản công, rồi đấm liên tục vào quanh cánh tay tôi. Lực đạo tuyệt diệu không gây đau đớn ấy chính là sự dịu dàng theo cách riêng của Fuyuri.

"Haha... Ahaha."

"...Anh cười cái gì chứ!"

"Không, hồi tự tập ở nhà thể chất chỉ có hai người, mình cũng làm thế này nhỉ. Fuyuri hễ thất thế là mặt đỏ bừng rồi gọi 'đồ ngốc' liên tục, chẳng thay đổi chút nào... buồn cười thật."

"...Senpai cứ nhớ mãi mấy chuyện vớ vẩn ấy nhỉ."

"Thì chuyện vui làm sao mà quên được. Nói thế chứ em cũng nhớ còn gì?"

"...Ai biết. Em quên rồi. Quá khứ đó em xóa sổ rồi."

"Tốt quá ha. Vừa rồi lại có thêm kỷ niệm ở nhà thể chất rồi đấy."

"...Em ghét Senpai. Đừng bao giờ bắt chuyện với em nữa."

Thấy tôi cười nhớ lại chuyện xưa, con bé quay lưng lại, dỗi hờn. Nhưng ngay cả cử chỉ trẻ con này cũng toát lên vẻ dễ thương của một đứa đàn em.

"Xin lỗi Fuyuri-san. Em vui lòng hết giận được không ạ."

"...Đang giận. Không hết được."

"Nếu có việc gì anh làm được thì cứ nói, đừng ngại."

"...Senpai vừa nói là sẽ làm bất cứ điều gì vì em phải không?"

"Câu đó anh không có nói nha. Chỉ những gì anh làm được thôi."

Suýt nữa thì bị bóp méo phát ngôn theo hướng có lợi cho đối phương!

"...Vậy thì sau giờ học hôm nay, hãy đi cùng em một chút."

"Chỉ vậy thôi á?"

"...Chỉ vậy thôi em sẽ tha thứ cho. Vì em là một người đàn em cực kỳ dịu dàng mà."

"Nuôi ong tay áo, nuôi phải đứa đàn em xấc xược mất rồi."

"...Là đứa đàn em xấc xược nhưng dễ thương, mới đúng chứ."

Không nhìn thấy biểu cảm của Fuyuri khi con bé đang quay lưng lại, nhưng qua giọng nói có phần nảy lên vui vẻ, tôi biết con bé đã hết giận. Chắc lại định bắt tôi khao cái gì đây. Một đứa đàn em láu cá.

"A, sau giờ học hôm nay anh có hẹn mất rồi."

"...Hả? Natsume-senpai rảnh rỗi, người mà sở thích duy nhất là ghé qua công viên bờ biển trên đường đi học về để than thở về mối tình đơn phương không thành, mà lại có hẹn khác á...?"

Nói năng không nương tình chút nào nhỉ. Muốn khóc quá.

"Giờ anh đi thẳng về nhà học bài rồi... à không phải, anh bị phân công phải đi tìm cà phê cho quán của lớp gấp."

"...Bỏ qua cái tên nhiệm vụ dài dòng vô nghĩa kia đi, mấy chuyện đó bình thường phải nghĩ xong từ trước nghỉ hè rồi chứ?"

"Nghỉ hè anh bận chuyện khác quá nên chưa nghĩ ngợi gì cả!"

"...Đầu óc toàn là Haruru-senpai chứ gì."

"Thật đáng xấu hổ!"

"...Đừng có tỉnh bơ một cách đầy năng lượng như thế!"

Fuyuri bất giác quay lại, cao giọng và buông một tiếng thở dài pha lẫn sự ngán ngẩm.

"...Sau giờ học hôm nay, hãy để trống lịch đi."

"Hả? Nhưng hôm nay hoạt động của ban tìm kiếm cà phê gấp..."

"...Anh chậm tiêu thế. Em đang bảo là em sẽ giúp anh chọn cà phê."

"Em đâu có nói là 'em cũng sẽ giúp' đâu."

"...Hãy trở thành người biết đọc bầu không khí đi. Chính vì thế nên anh mới không được con gái thích đấy."

"Tại em cứ vòng vo tam quốc thì có."

Cứ chốc chốc lại chen vào mấy cuộc cãi vã vớ vẩn khiến câu chuyện chẳng tiến triển được bao nhiêu, đúng là phong cách của chúng tôi.

"...Khi đọc sách ở nhà em không thể thiếu cà phê được. Em có biết một cửa hàng chuyên bán hạt cà phê, nên em sẽ đi chọn cùng anh loại hạt ngon nằm trong ngân sách."

"Fuyuri-sama... Cảm ơn người! Cứu tinh của tôi!"

"...Cái kiểu cảm ơn giả trân đó làm em phát bực."

"Tuy dáng người nhỏ bé nhưng tôi không dám ngẩng đầu trước Đại thiên sứ Fuyuri-sama."

"...Phiền quá! Anh phiền quá đấy! Chiều cao của em sắp phát triển rồi!"

Sinh vật dễ thương đang đấm thùm thụp vào tôi ngay trước mắt.

Nhà thể chất rộng thênh thang đến mức hai người không dùng hết. Những màn đối đáp vô thưởng vô phạt của chúng tôi cứ vang vọng mãi, nhưng giờ nghỉ trưa cũng sắp kết thúc rồi.

"Trước khi về lớp chắc ném thử một quả. Quả nhiên đến nhà thể chất mà không chạm vào bóng thì thấy không yên tâm."

"...Anh cứ làm thế đi. Senpai chơi bóng rổ kém đi thì sẽ mất sạch ưu điểm, tội nghiệp lắm."

"Không không, tay nghề anh chưa mai một đâu."

"...Chưa chắc à nha. Trong kỳ nghỉ hè anh mải mê Haruru-senpai có thèm sờ vào bóng đâu."

Cô đàn em với thái độ coi thường đang nở nụ cười chế giễu. Để chặn cái miệng xấc xược đó lại, tôi mượn quả bóng từ phòng dụng cụ... rồi tung cú ném từ vị trí ba điểm.

Quả bóng đi lệch một chút so với đường parabol tôi vẽ trong đầu, đập vào vành rổ rồi rơi xuống sàn nhà thể chất một cách yếu ớt.

"...Senpai, quả nhiên là anh kém đi rồi. Có khi em còn giỏi hơn anh đấy chứ?"

"Hả? Đồ mù vận động mà cũng mạnh miệng gớm ha."

"...Em không mù vận động. Thể thao em chơi ở mức người thường. Chỉ là thể lực hơi yếu tí thôi."

Tôi đưa quả bóng cho Fuyuri đang khích bác với vẻ mặt đắc thắng.

"...Ý anh là bảo em đi cất bóng à."

"Ý anh là thử ném phạt xem nào."

"...Ư, ư ư... anh chơi chiêu này sao..."

Trước yêu cầu của tôi, vẻ bối rối hiện rõ trên mặt Fuyuri.

"Giỏi hơn anh mà? Khoảng cách gần thế này chắc ném cái một là vào nhỉ."

Chúng tôi đang đứng ở góc chéo phía dưới rổ. Vị trí này còn gần rổ hơn vạch ném phạt nên người chưa có kinh nghiệm cũng dễ ném vào, còn với cựu thành viên bóng rổ như tôi thì ném vào cái một.

"Nhắc mới nhớ, trước đây cũng có cảnh tượng tương tự nhỉ. Lúc ba người gồm anh, Haruru-senpai và Fuyuri ở lại tập thêm sau giờ câu lạc bộ, chúng ta cũng cãi nhau kiểu này."

"...Có chuyện đó sao? Em quên mất rồi."

"Bị anh trêu là mù vận động, Fuyuri cay cú ném phạt mấy quả liền, mà chẳng vào quả nào."

"...T-Tiếc nuối thì cũng có mấy quả mà! Hình như... có một quả chạm vào rổ thì phải!"

"Chưa tới rổ luôn ấy chứ. Cuối cùng còn xoắn quẩy chân ngã chổng vó... phì."

"...Anh cười nhớ lại cái gì đấy! Đó là do em dùng lực quá nhiều nên...!"

"Bảo quên rồi mà nhớ kỹ ghê ha."

Hừ hừ... Fuyuri lườm tôi với vẻ mặt cay cú như muốn nói thế. Cái này mới dễ thương nè.

"...Thôi được, hãy chống mắt lên mà xem. Em khác với em của ngày xưa rồi."

Fuyuri tỏa ra sự tự tin bí ẩn, ngước nhìn lên rổ.

"...Nhắc mới nhớ Senpai, anh còn nhớ lời hứa trong buổi tập thêm đó không?"

"Hả? Có vụ đó à?"

"...Anh đã bảo là nếu em ném phạt vào thì anh sẽ thực hiện một mong muốn của em."

"Anh không có nói nha?"

"...Anh có nói. Chắc chắn là Senpai đã mở lời trước."

Tuy không nhớ rõ lắm, nhưng có vẻ tôi cũng đã vì sĩ diện mà hứa lèo như thế...

"Được rồi. Nếu là chuyện anh làm được thì anh sẽ thực hiện."

"...Em lấy được lời xác nhận rồi nhé. Tuyệt đối đấy nhé."

Lại lôi chuyện đó ra, chẳng lẽ Fuyuri... đã bí mật luyện tập đặc biệt sao!? Thế nên mới tự tin vậy sao!? Tôi oán hận bản thân trong quá khứ và hối hận đôi chút.

Nhà thể chất nơi hai người im lặng trở nên tĩnh mịch, nghe rõ cả tiếng thở khẽ của Fuyuri. Nâng quả bóng đang ôm trước mặt lên, Fuyuri thực hiện cú ném phạt...

...Không ném được. Quả bóng lăn lóc vô nghĩa trên sàn.

Mũi chân quệt xuống sàn khiến Fuyuri vấp, mất đà và ngã sấp mặt về phía trước một cách ngoạn mục.

"Fuyuri."

"...Đừng nói gì cả."

"Em, quả nhiên dễ thương thật."

"...Senpai đồ ngốc! Quên ngay đi!"

"Không quên đâuuu. Chuyện này từ giờ sẽ thành tủ của anhhh."

Fuyuri nằm dài trên sàn, phơi bày khuôn mặt nhục nhã, mắt hơi rơm rớm. Quả thật là một đứa đàn em dễ thương, tôi lại một lần nữa phải thốt lên như thế trong giờ nghỉ trưa này.

Trong lúc đó chuông báo hết giờ reo lên, chúng tôi rời khỏi nhà thể chất. Leo lên cầu thang khu phòng học, đến ngã rẽ về lớp của mỗi người.

"...Senpai, à ừm."

Fuyuri chẳng hiểu sao lại gọi tôi lại. Đôi mắt nhìn tôi dường như đang dao động với vẻ hơi bất an.

"...Thôi, không có gì đâu ạ."

"Nói đi chứ...!"

"...Vậy thì sau giờ học, hẹn gặp ở trước quán Karaoke Arthur gần đây nhé. Quán quen của em đi bộ từ đó là tới."

Là đang làm cao, hay là thấy vui khi đùa giỡn trái tim tôi đây. Fuyuri mỉm cười tinh nghịch, thông báo địa điểm hẹn rồi quay về lớp năm hai.

Giá như những ngày tháng êm đềm này cứ tiếp diễn mãi. Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của đứa đàn em đang xa dần, tôi ôm một nỗi buồn man mác.

Cuộc sống đại học với Haruru-senpai chắc chắn mỗi ngày đều sẽ vui vẻ và rực rỡ. Nhưng mà... những khoảng thời gian bình dị bên Fuyuri cũng là thứ không gì thay thế được, và cũng có rất nhiều cảm xúc chỉ nảy sinh khi nói chuyện với Fuyuri. Tôi vẫn chưa thực sự cảm nhận được việc điều đó sẽ kết thúc trong khoảng nửa năm nữa, và thi thoảng lại nghĩ rằng... biết đâu nó sẽ kéo dài thêm một năm nữa thì sao.

Tiếc là tôi chẳng có dấu hiệu gì là sẽ bị lưu ban, nên chuyện đó là không thể nào.

Khi bóng dáng Fuyuri đã lẫn vào đám đông học sinh và khuất dạng, tôi cũng định quay về lớp năm ba thì... một nghi vấn chợt nảy ra.

Nhỏ đó, sau giờ học không phải có hoạt động câu lạc bộ sao?

Giờ nghĩ lại, từ sau kỳ nghỉ hè hành động của Fuyuri đã thay đổi từng chút một. Câu lạc bộ bóng rổ lẽ ra có tập sáng vài buổi một tuần, thế mà số lần con bé ghé qua nhà tôi để cùng đi học lại tăng lên. Hơn nữa, con bé còn không ngần ngại xếp lịch hẹn vào sau giờ học, thời điểm vốn dĩ rất bận rộn với công việc quản lý.

Trong thời gian thi cử thì câu lạc bộ sẽ nghỉ, nhưng hiện tại đang học bình thường nên câu lạc bộ chắc chắn vẫn hoạt động. Một trong những cảm giác sai lệch tôi cảm thấy gần đây chính là điều này.

"Ủa, Shirahama-senpai? Chàooo!"

Một cậu em năm hai trong câu lạc bộ bóng rổ tình cờ đi ngang qua hành lang chào tôi, tôi bèn vẫy tay nhẹ. Cậu ta dừng lại.

"Fuyuri vẫn đang làm quản lý câu lạc bộ bóng rổ đúng không?"

"Takanashi ấy ạ? Bạn ấy nghỉ từ hết tháng Tám rồi mà anh."

Hả? Fuyuri nghỉ câu lạc bộ rồi?

"Chuyện đó là thật hả?"

"Thấy bảo đã bàn giao công việc cho quản lý năm nhất, hôm nọ cũng đã chào tạm biệt rồi nên chuyện Takanashi nghỉ là thật đấy ạ."

Nếu thành viên hiện tại đã nói thế thì chuyện con bé tự nguyện xin nghỉ là thật rồi.

"Có nói lý do nghỉ... không? Kiểu như tập trung ôn thi sớm hay hứng thú với câu lạc bộ khác chẳng hạn."

"Em không rõ chi tiết, nhưng thấy giáo viên cố vấn cũng ngạc nhiên vì đột ngột quá, có vẻ đơn xin nghỉ mới được nộp gần đây thôi."

Mới nộp gần đây... Chẳng lẽ con bé chốt ý định nghỉ vào khoảng cuối kỳ nghỉ hè sao. Chuyện Fuyuri có vẻ khó nói, có lẽ là chuyện nghỉ câu lạc bộ này.

"Shirahama-senpai... Em buồn lắm."

"Sao thế?"

"Nhờ có Takanashi mà em mới chịu đựng được mấy bài tập khắc nghiệt với mấy buổi tập sáng buồn ngủ! Sự dễ thương độc nhất vô nhị an ủi bọn em bằng ánh mắt lạnh lùng đó là ốc đảo của bọn em mà! Tại sao chứ!"

"Xin lỗi vì đã gọi lại nhé. Thôi cố gắng tập luyện đi."

Đã moi được thông tin quan trọng. Tôi cũng không muốn muộn giờ học, vả lại câu chuyện đang lái sang hướng tào lao nên tôi quyết định rút lui nhanh gọn.

"Shirahama-senpai thuyết phục bạn ấy quay lại đi chứ! Anh là người duy nhất thân với Takanashi mà! Chẳng phải hai người cứ hở ra là liếc mắt đưa tình sao!"

"Không có đưa tình nha. Tại nhỏ đó xấc xược nên cãi nhau thôi."

Bình tĩnh gạt đi nào.

"Cái đó mới đáng ghen tị đấy! Bọn em cũng muốn nói chuyện với Takanashi nhiều hơn, muốn bị bạn ấy nói mấy câu phũ phàng bằng khuôn mặt lạnh lùng đó!"

"Tao không chơi bóng rổ để được gái thích nên không đồng cảm được."

Bình tĩnh, bình tĩnh.

"Xạo quá! Trước mặt Hirose-senpai anh toàn làm màu, chơi mấy pha ngầu lòi vô nghĩa còn gì~~!"

"C-Cái đó thì có gì xấu!"

"Phát ngôn tự vả đấy anh!"

"I-Im đê~!"

Ai là thằng trai tởm làm màu trước mặt người con gái mình thích chứ! Lớp mặt nạ bình tĩnh cố đắp nặn đã rơi lả tả dễ dàng, cuối cùng chỉ biết cãi lại mỗi câu "Im đê", độ phèn của tôi đúng là vô cực.

Mà nghĩ lại thì... Fuyuri quả nhiên là được hâm mộ nhỉ. Nhớ lại hồi còn trong câu lạc bộ bóng rổ, đám con trai cũng hay lôi chuyện Fuyuri ra nói với tôi.

Mặc kệ tiếng kêu gào khô khốc của đám đàn em bóng rổ sau lưng, tôi chạy vội lên cầu thang để tẩu thoát. Vừa đến hành lang gần lớp học, tôi thấy một nữ sinh đang đi từ phía trước lại.

"Anh đi đâu về thế?"

Người hỏi câu đó khi đi lướt qua nhau là Horita Makina. Chắc là cô bé vừa xong việc ở lớp tôi và đang quay về lớp mình.

"Anh đi vận động sau bữa ăn ở nhà thể chất về."

"Vậy à, vất vả rồi ha."

Mất công dừng lại hỏi người ta ở đâu mà phản ứng nhạt nhẽo thế.

"Tiếng piano vọng ra từ nhà thể chất, ai đàn thế?"

Lại bị hỏi. Cũng giống như đám học sinh tụ tập ở nhà thể chất, tôi hiểu tâm lý tò mò muốn biết danh tính chủ nhân của âm sắc chỉ vang lên vài phút vào giờ nghỉ trưa. Tôi đã quen với tiếng đàn của Fuyuri nên nhận ra ngay, nhưng với người không biết rõ Fuyuri thì tôi nghĩ khó mà đoán trúng người đệm đàn chỉ qua âm sắc loáng thoáng được.

"Lúc anh đến thì chẳng có ai đàn cả. Có mấy đứa đàn em quen mặt nên anh đứng nói chuyện phiếm thôi."

"Hừm, chán thế."

Người ta hỏi nên trả lời thôi mà, phũ phàng ghê.

Giờ nghỉ trưa yên tĩnh trong nhà thể chất chỉ có hai người thật dễ chịu, tôi muốn tránh việc người xem kéo đến đông đúc và ồn ào như hôm nay. Fuyuri chắc cũng ghét kiểu đó, nên nếu bị ai hỏi về vụ này, thượng sách là lấp liếm cho qua để họ mất hứng thú.

Cuộc hội thoại cứ thế mà chẳng sôi nổi lên được, ghét sự ngượng ngùng nên tôi định bước đi tiếp thì...

"Cứ ở lỳ trong cái nhà thể chất trống huếch đó mà đàn một mình mãi đi."

Một câu thoại trừu tượng nhưng chẳng hiểu sao lại chứa đầy gai nhọn. Chỉ khẽ lẩm bẩm câu đó, Horita giữ nguyên khuôn mặt không cảm xúc và lặng lẽ rời đi.

~*~

Sau giờ học, tôi tản bộ một quãng ngắn từ trường ra dọc Quốc lộ 16.

Khi đến bãi đỗ xe đạp của Karaoke Arthur – một quán karaoke địa phương ở tỉnh Chiba – tôi đã thấy Fuyuri đứng khép nép ở đó, bên cạnh là chiếc xe đạp của em.

"Bắt đàn em phải chờ đợi là tội nặng lắm đấy nhé."

"Anh cố tình đến muộn một chút vì muốn nhìn cái mặt dỗi hờn của Fuyuri đấy."

"...Hừ, lấy việc trêu chọc em làm trò tiêu khiển, sở thích của anh tồi thật đấy. Senpai, anh làm em phát bực."

"Đùa thôi, đùa thôi mà, tại đến phiên trực nhật nên anh mới trễ."

Tiếng "hừ" đầy khó chịu đó chắc là buột miệng thốt ra trong vô thức. Dù có bị cạy miệng tôi cũng không dám thú nhận rằng, cái dáng vẻ cau mày cùng ánh mắt lườm nguýt của Fuyuri trông dễ thương đến mức tôi muốn ngắm bao nhiêu lần cũng không chán. Sợ em ấy sẽ càng khó ở hơn nên tôi đành giữ niềm vui bí mật này cho riêng mình vậy.

"Nhắc mới nhớ, câu lạc bộ của em thế nào rồi?"

Tôi thử hỏi như thể "chợt thắc mắc". Tôi tránh dùng cách nói trực diện như "Em nghỉ rồi hả?", vì muốn thăm dò xem chuyện này có khó nói với Fuyuri hay không.

"...Em đang xin nghỉ một thời gian."

"Ra vậy. Nghỉ ngơi cũng quan trọng mà."

"...Đúng thế ạ. Thỉnh thoảng cũng phải nghỉ xả hơi một chút, chứ không thì mệt mỏi lắm."

Có vẻ em ấy sẽ không nói rõ là mình đã nộp đơn xin rút lui. Tôi giả vờ hùa theo câu chuyện một cách tự nhiên, tránh truy hỏi sâu hơn. Trực giác mách bảo rằng việc em ấy không tự mình nói ra nghĩa là có uẩn khúc gì đó, và bây giờ không phải là lúc thích hợp để hỏi thẳng.

"Hiếm khi Fuyuri mới trốn tập, hôm nay đi chơi xả láng đi."

"...Senpai, chúng ta đi chọn cà phê chứ không phải đi chơi."

Câu đùa cợt của tôi ngay lập tức bị cô đàn em nghiêm túc chỉnh lại.

"...Nhưng mà, nếu Senpai cứ nằng nặc đòi đi chơi cho bằng được... thì em đi cùng cũng được thôi?"

Fuyuri nở một nụ cười mỉm với giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi. Cái cách nói chuyện vòng vo không thành thật này quả thực rất giống Fuyuri, khiến tôi bỗng thấy vui vui.

"Anh cũng đâu có nằng nặc đòi đi chơi đâu."

"...Hả? Senpai... ư ư..."

Đòn phản công của tôi khiến khuôn mặt Fuyuri trông lo lắng thấy rõ. Fuyuri có sức tấn công cao nhưng khả năng phòng thủ lại cực thấp. Thi thoảng tôi phản đòn một cái là lớp mặt nạ sắt lạnh lùng kia bong tróc ra ngay. Tôi thậm chí còn thấy khuôn mặt đó là đáng yêu nhất, khiến tôi càng muốn nhìn ngắm nhiều hơn nữa.

Đứng trước Fuyuri, tôi lại trở nên xấu tính hơn một chút.

"...Không, Senpai... cái đó... ưm..."

"Phụt..."

Không chịu nổi cái bầu không khí tuyệt diệu khi vẻ bối rối hiện lên mặt Fuyuri, tôi phì cười.

"...Em mặc kệ anh! Em đi trước đây!"

Fuyuri ngoảnh mặt đi, dứt khoát leo lên xe đạp và bắt đầu đạp về phía trước. Này này, không lẽ... bắt mình tôi phải chạy bộ à!?

"Ấy ấy đợi đã! Một mình đi xe đạp là chơi ăn gian đấy!"

"...Đây là hình phạt vì dám trêu chọc em. Em sẽ dẫn đường đến đích, anh cứ chạy bộ đuổi theo đi."

Đến rồi, đòn trả đũa ngấm ngầm mà thâm độc của Fuyuri! Không thể để bị bỏ lại, tôi cũng lập tức guồng chân chạy theo.

Điểm đến chắc là quán quen của Fuyuri, nhưng em ấy chẳng thèm nói khoảng cách bao xa, báo hại tôi phải cắm đầu chạy theo sau. Trời đã ngả về chiều, gió thổi ngược chiều mang theo hơi ấm. Fuyuri cố tình đạp xe chậm hơn bình thường ở sát lề đường bên trái, còn tôi chạy trên vỉa hè ngay bên cạnh với khoảng bảy phần sức lực.

Tuy nhiên, thể lực hiện tại còn kém xa thời hoàng kim. Hơi thở tôi dần trở nên rối loạn, đôi chân cũng ngày một nặng nề hơn. Kể từ khi bỏ bóng rổ, tôi cũng bỏ luôn thói quen chạy bộ, và từ lúc có bằng lái xe máy thì toàn dựa dẫm vào việc đi xe.

Dù từ đây không nhìn thấy biển, nhưng phong cảnh Kisarazu in sâu trong đáy mắt cứ thế trôi qua. Mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt trên trán, cảm giác chiếc áo sơ mi ướt đẫm dính dấp vào da thịt cũng thật hoài niệm.

Tấm lưng Fuyuri đang đạp xe phía trước chẳng thay đổi chút nào so với hồi đó. Đúng rồi, hồi còn ở câu lạc bộ bóng rổ cũng thế này...

"...Senpai, anh còn nhớ không? Những buổi tập tự nguyện vào sáng sớm, chúng ta cũng thế này... em đạp xe dẫn đường cho Natsume-senpai chạy bộ."

"Tại Fuyuri cứ tăng tốc vù vù... làm anh khổ sở lắm đấy biết không...!"

"...Natsume-senpai coi như là do em nuôi lớn mà."

"Em chỉ sướng chân đạp xe chạy trước thôi chứ gì...!"

Đối đáp với giọng nói trong trẻo của Fuyuri là tiếng thở hồng hộc của tôi, khung cảnh giống hệt mùa hè năm ngoái đến mức... khiến tôi suýt rơi vào ảo giác như thể đang quay ngược thời gian.

Dù không thể quay ngược thời gian, nhưng tôi khá thích việc cùng nhau chia sẻ và hoài niệm về quá khứ như thế này. Chỉ cần cả hai cùng nhớ, chúng tôi có thể tái hiện lại nó bất cứ lúc nào. Nhưng mà, thời gian cả hai cùng là học sinh cấp ba chẳng còn bao nhiêu nữa... liệu những sự việc trong khoảnh khắc này, sau này có trở thành ký ức quan trọng không nhỉ?

"...Senpai, anh đang nghĩ gì thế?"

Có vẻ để ý thấy tôi vừa chạy vừa trầm ngâm, Fuyuri cất tiếng hỏi.

"...Chẳng lẽ anh đang mê mẩn nhìn theo bóng lưng của em sao?"

"Anh đang ngắm cái dáng lưng hầu như chẳng thay đổi gì từ hồi cấp hai đấy."

"...Em có cao lên mà! Khoảng hai xăng-ti-mét lận! Em đo lúc kiểm tra sức khỏe rồi!"

"Chắc lén kiễng chân chứ gì."

Em ấy gân cổ lên phản bác.

"...Với lại em vẫn đang tiếp tục phát triển, em ăn ngủ điều độ lắm. Sắp tới em sẽ cao thêm hai mươi xăng-ti-mét, nuôi tóc dài rồi nhuộm sáng màu, em sẽ trở thành một người chị gái trưởng thành cho xem."

"Không chịu đâu. Cứ làm cô đàn em nấm lùn để tóc ngắn mái bằng cho anh nhờ."

"...Ai là nấm lùn tóc mái bằng hả! Là đàn em nhỏ nhắn tóc bob ngắn!"

A... đúng rồi.

Hồi tập tự nguyện sáng sớm, chúng tôi cũng vừa chạy vừa đấu võ mồm mấy chuyện vô thưởng vô phạt thế này. Mỗi khi Fuyuri bắn liên thanh mấy từ đệm cuối câu kiểu "nhé, đấy, cơ mà" là y như rằng em ấy đang cáu, nhưng so với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày thì cảm giác gần gũi và cuốn hút hơn hẳn.

Fuyuri lúc giận dỗi trông dễ thương thật đấy. Tôi có thể nghe cô đàn em ở chế độ "hơi quạu" này bắn rap cả ngày cũng được.

"...Có vẻ anh lại đang nghĩ chuyện gì thất lễ nữa rồi."

Trực giác sắc bén của Fuyuri dường như đang phát huy tác dụng. Tôi thử làm mặt ngây ngô.

"Anh đang nghĩ là cái bánh San-ore ăn trưa nay ngon ghê~"

"...Vâng vâng."

Cảm thấy ngượng ngùng khi phải bộc bạch với đàn em về nỗi cô đơn hay sự trống trải nảy sinh khi sắp tốt nghiệp, tôi lảng sang chuyện khác và bị em ấy đối xử lạnh nhạt ngay.

Rốt cuộc Fuyuri mong chờ câu trả lời thế nào đây? Không, có lẽ câu trả lời của tôi chẳng quan trọng. Giọng của Fuyuri có chút gì đó vui vẻ, chắc là em ấy chỉ muốn tán gẫu thôi.

Và rồi cuộc hội thoại tạm ngưng. Tiếng đạp xe, tiếng bước chân của tôi, và tiếng xe cộ qua lại trên lòng đường bên cạnh vang lên một lúc, cho đến khi...

"...Tới nơi rồi ạ."

Mất khoảng mười phút để đến đích.

Tòa nhà trông như một ngôi nhà riêng nằm gần Trường dạy lái xe Kisarazu được bao quanh bởi cây cối, lối vào cũng gần như bị mảng xanh xâm lấn. Bề ngoài mang đậm chất một quán địa phương "chỉ người sành sỏi mới biết".

Dù khoảng cách chưa đầy hai cây số nhưng toàn thân tôi đã nóng bừng, mồ hôi nhễ nhại, phải chống tay lên đầu gối để thở, trông thật thảm hại... Vừa nghĩ vậy, tôi vừa thầm biết ơn nhận lấy chiếc khăn Fuyuri đưa cho.

"Lần nào cũng mượn khăn của em, ngại quá. Anh sẽ giặt rồi trả lại sau."

"...Không sao đâu ạ. Thêm một cái khăn cũng chẳng làm em vất vả hơn."

"Cảm ơn vì cái khăn in hình nhân vật anime dễ thương nhé."

"...Anh nhấn mạnh vào chỗ đó làm gì, phiền phức quá đi!"

Ngay khi tôi vừa lau mồ hôi mặt xong, Fuyuri đã giật phắt lại chiếc khăn. Tôi chỉ muốn nói kháy một tí để được nhìn thấy phản ứng này thôi.

Tôi đuổi theo Fuyuri đang nhanh chóng đi về phía cửa, cùng bước vào trong quán. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một mùi thơm nồng nàn xộc vào mũi. Đó là mùi hương đặc trưng của cà phê tràn ngập trong không gian quán nhỏ.

Vô số thùng gỗ dán tên các loại hạt được bày biện, bên trong chứa đầy các loại hạt cà phê, từ những loại quen thuộc hay thấy trên lon cà phê đóng hộp cho đến những loại hiếm lạ dành cho dân sành điệu.

Và... không thể nào lờ đi sinh vật bốn chân đang di chuyển nhẹ nhàng trên sàn nhà. Một chú mèo có bộ lông pha trộn giữa đen và trắng đang nhìn chằm chằm vào tôi bằng đôi mắt tròn xoe. Ngoài tôi đang thầm ngạc nhiên trong lòng ra thì không ai có vẻ gì là xao động. Chắc đây là mèo nuôi của quán.

Ngay sau khi chúng tôi vào, một người đàn ông xuất hiện từ phía sau quầy. Ông ấy đeo chiếc tạp dề có in tên quán nên chắc là nhân viên. Nhìn làn da và bộ râu lốm đốm bạc, tôi đoán ông ấy khoảng tầm tứ tuần. Ấn tượng đầu tiên là một ông chú có vẻ hiền lành.

"Fuyuri, mừng con về. Hôm nay con cũng về sớm nhỉ."

Người nhân viên đó nói chuyện với Fuyuri bằng giọng ôn tồn. Điều khiến tôi để ý là cách gọi tên trống không. Dù có là khách quen thì khoảng cách này cũng hơi quá gần gũi, tôi đang thấy lấn cấn thì...

"Chào cháu. Mặc đồng phục cùng trường cấp ba thế này thì... chẳng lẽ là bạn của con gái chú sao?"

Câu chào hỏi của người nhân viên với tôi đã giải đáp ngay thắc mắc nhỏ nhặt đó.

"Cháu là Shirahama Natsume, cùng câu lạc bộ với Fuyuri ạ. Cháu hơn Fuyuri một tuổi nên chắc gọi là đàn anh thì đúng hơn là bạn ạ."

"Ồ, ra là thế! Fuyuri mà lại dẫn người cùng câu lạc bộ về... à không, dẫn người cùng trường về thế này đúng là hiếm có khó tìm!"

"Dạ, dạ..."

Người nhân viên rõ ràng đang phấn khích tột độ, đôi mắt sáng rực lên.

"À, xin lỗi cháu nhé! Chú là Takanashi, chủ quán ở đây, và là bố của Fuyuri."

Dù không giới thiệu lại thì tôi cũng đã đoán ra từ vài giây trước rồi. Rằng người này là bố của Fuyuri.

"Chà chà~, cái con bé Fuyuri kia mà lại dẫn bạn về cơ đấy. Ở trường Fuyuri thế nào hả cháu? Con bé sinh hoạt câu lạc bộ có vui không?"

"Ở, ở trường thì bọn cháu khác khối, với lại cháu cũng nghỉ câu lạc bộ rồi nên..."

Từ người chủ quán đang đặt câu hỏi dồn dập, tôi cảm nhận được tình thương con gái nồng nhiệt của một người cha. Cái tính hễ cảm xúc dâng trào là nói nhanh như bắn liên thanh này giống hệt Fuyuri. Là di truyền từ bố sao?

"...Bố, ồn ào quá. Natsume-senpai đang khó xử kìa."

"Bố xin lỗi! Tại bố vui quá nên hơi quá đà."

Bị cô con gái đang nhăn mặt mắng lạnh lùng, ông chủ quán chỉ biết cười trừ.

"Thế cậu Shirahama đây chẳng lẽ là... bạn trai của Fuyuri hả?"

Sao lại thành ra thế được!

"...Không phải. Không phải. Không phải."

Fuyuri phủ nhận ngay lập tức, cắt ngang giọng điệu nghi vấn của bố mình. Sao phải nói nhanh tận ba lần thế. Bị hiểu lầm là bạn trai anh thì em khó chịu đến vậy sao? Vậy sao?

"...Natsume-senpai chỉ đến tìm loại cà phê để bán ở gian hàng Lễ hội Văn hóa thôi. Con chỉ đang giúp anh ấy, không hơn không kém. Chỉ là tiền bối hậu bối bình thường thôi ạ."

Fuyuri với vẻ mặt hơi ửng hồng đẩy nhẹ vào lưng tôi, tách tôi ra khỏi ông chủ quán và lùa đến trước mấy thùng đựng hạt cà phê.

"Bố giúp gì được không?"

"...Không cần đâu ạ. Con chỉ giải thích đơn giản thôi."

"Cũng đúng ha! Có gì khó khăn cứ gọi bố nhé."

Fuyuri từ chối lời đề nghị đầy thiện chí của bố mình không chút do dự. Thái độ của Fuyuri có chút lạnh nhạt, hay nói đúng hơn là có một bầu không khí vi diệu, không hẳn là thân thiết lắm với bố.

Fuyuri cũng là nữ sinh lớp 11 rồi. Nghe nói con gái đến tuổi dậy thì thường hay ghét bố, có khi nào đang trong giai đoạn nổi loạn không nhỉ.

"Mà này, đây là nhà Fuyuri hả. Phải bảo sớm cho anh biết chứ."

"...Em tưởng Senpai từng đến hồi cấp hai rồi thì phải nhận ra ngay chứ."

Ý kiến của Fuyuri quá chuẩn. Sao tôi lại không nhận ra nhỉ.

"Em chuyển nhà à?"

"...Vẫn luôn ở chỗ này mà. Senpai, chẳng lẽ anh quên rồi sao?"

"Xin lỗi! Anh bắt đầu nhớ lại chút chút rồi!"

Tôi chắp tay, đành phải cúi đầu tạ lỗi. Để bào chữa thì, ngoài việc tôi đến từ hướng khác so với hồi đó, tôi nhớ là mấy năm trước quanh quán đâu có trồng cây cối gì đâu, nên ký ức có chút sai lệch.

Dù vậy, việc quên sạch sành sanh cho đến khi Fuyuri nhắc thì đúng là đáng phải kiểm điểm.

"Fuyuri?"

Tôi đã chuẩn bị tinh thần để bị nướng chín bởi ánh mắt cá chết và những lời cằn nhằn như mọi khi, nhưng Fuyuri chỉ nhìn chằm chằm vào tôi và im lặng.

"Anh thực sự xin lỗi..."

"...Không, em cũng đâu có giận gì đâu."

May quá. Có vẻ là không giận.

"Chắc tại hồi đó ấn tượng quá nên anh vẫn nhớ rõ mùi hương trong phòng Fuyuri đấy."

"...Cái đó thì không quan trọng nên làm ơn quên đi! Quên ngay lập tức!"

"Lần đầu tiên trong đời được vào phòng con gái sao mà quên dễ dàng thế được! Nó có mùi thơm y hệt cái khăn em hay cho anh mượn nên anh an tâm lắm!"

"...Mặc kệ anh! Tởm quá! Senpai tởm lợm!"

"Senpai tởm lợm!? Chính em mới là cô đàn em lải nhải chuyên càm ràm đấy nhé!"

"...Ai là đàn em lải nhải chứ!"

"Là đàn em tên Takanashi Fuyuri đấy!"

Từ Natsume-senpai bị giáng cấp xuống thành Senpai tởm lợm luôn rồi. Mà thôi, đằng nào thì tôi cũng tởm mà.

...Tôi cảm nhận được ánh nhìn của người thứ ba.

"Cứ tự nhiên, cứ tự nhiên, đừng bận tâm đến chú, cứ tiếp tục màn tấu hài vợ chồng đi."

Bị ông chủ quán đứng trong góc nhìn, tôi và Fuyuri lúng túng quay mặt đi. Cái cảm giác deja vu này... Lại lặp lại tình huống y hệt như lúc bị mẹ tôi bắt gặp ở nhà tôi rồi!

Cả hai xốc lại tinh thần, nhớ lại mục đích ban đầu.

"Giờ mới để ý, hạt cà phê không phải màu đen nhỉ. Nó có màu hơi xanh nhạt."

Nhìn kỹ vào trong thùng, những hạt đậu màu lục nhạt được vun đầy, chẳng thấy đâu những hạt đen sì thường in trên bao bì cà phê cả.

"...Hạt sống trước khi rang xay sẽ có màu này. Ở trạng thái này thì chưa có mùi thơm hay vị đặc trưng của cà phê đâu ạ."

"Thật á... Anh cứ tưởng người ta thu hoạch lúc nó đã đen sì rồi chứ!"

"...Tốt quá rồi nhé, lại có thêm một kiến thức về hạt."

"Ừ. Đúng là... bé hạt tiêu."

"...(Liếc)"

Liếc một cái rồi bơ luôn là chơi xấu đấy nhé. Tạo cơ hội cho người ta chơi chữ xong rồi lờ đi, buồn thật sự.

"...Senpai có đặc biệt thích loại nào không? Nói cho em để tham khảo."

"Ở nhà thì anh toàn uống cà phê hòa tan loại rẻ tiền mẹ mua, còn ở trường thì hay uống cà phê Yuki-jirushi, loại hộp giấy ấy. Ca cao sữa Van Houten và cà phê Yuki-jirushi là hương vị thanh xuân của học sinh cấp ba đấy. Anh cũng thích cả Chorus Water với Pilkul nữa."

"...Hỏi Natsume-senpai ngốc nghếch đúng là em cũng ngốc theo."

Ngốc nghếch!? Tôi bị ánh mắt ngán ngẩm của Fuyuri thiêu đốt. Fuyuri nhìn lướt qua một lượt các loại hạt cà phê, rồi dừng mắt lại ở một vài loại trong số đó.

"...Brazil Chocolat thì sao nhỉ? Ít chua, có vị ngọt như sô cô la đắng nên rất hợp với sữa."

"Hô~, Brazil Chocolat."

"...Indonesia Golden Mandheling thì thế nào? Đây là loại đậu cao cấp được tuyển chọn kỹ lưỡng trong dòng Mandheling nên hương thơm rất tuyệt, vị đắng đậm đà và độ béo ngậy gây nghiện lắm."

"Hê~, Golden Mandheling."

"...Senpai, mình về thôi."

"Ấy, kiên nhẫn với anh thêm chút nữa đi."

Có vẻ cô đàn em không hài lòng với những tiếng đệm ậm ừ như chuyện người dưng của ông anh khóa trên mù tịt kiến thức, nên nhíu mày thấy rõ.

"Hay là hỏi ý kiến mọi người trong lớp về hai loại em vừa gợi ý nhỉ."

Tôi nhắn vào nhóm phụ trách nấu ăn trên ứng dụng tin nhắn: [Đang ở cửa hàng cà phê hạt], [Giữa Brazil Chocolat và Golden Mandheling thì loại nào ổn hơn?].

Vài người đã xem. Chưa đầy một phút sau, tin nhắn phản hồi [Giao hết cho trực giác của Shirahama đó~!] bay tới. Bên dưới là một loạt sticker mang ý nghĩa kiểu "Nhờ cả vào cậu nhé~".

Các thành viên khác có vẻ cũng đang bận tối mắt tối mũi với việc thử món, nên dường như việc này bị khoán trắng cho tôi rồi.

Tôi chăm chú ngắm nhìn những hạt cà phê sống trong thùng.

"Fuyuri này, hạt này có đặc điểm gì..."

Tôi quay sang định hỏi Fuyuri về nhãn hiệu hạt thì... ủa, không thấy đâu? À không, nhìn xuống dưới thì thấy Fuyuri. Em ấy đang ngồi xổm.

"...Meo, meo, gừ gừ gừ."

Meo, meo, gừ gừ gừ? Rõ ràng là Fuyuri... đang thì thầm như thế.

Dù không tin vào mắt mình, nhưng đây là sự thật. Phản chiếu trong mắt tôi là hình ảnh Fuyuri đang xoa bụng chú mèo nằm dài trên sàn với vẻ mặt hạnh phúc vô bờ. Em ấy đang "tan chảy" theo đúng nghĩa đen. Fuyuri vừa phát ra những tiếng nũng nịu, vừa vùi mặt vào bụng mèo với biểu cảm ngây ngất vì hạnh phúc.

Cảm nhận được ánh nhìn im lặng của tôi, Fuyuri bật dậy ngay lập tức, tạo ra cái bầu không khí như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"...Anh hỏi về đặc điểm của hạt này, đúng không?"

Cái con nhỏ này! Định xóa sạch sự việc vài giây trước hả!

"Em, vừa nãy chơi với mèo còn..."

"...Andes Mountain với hương vị trái cây sảng khoái cũng được lắm đấy ạ."

"Meo, meo, gừ gừ các kiểu..."

"...Senpai, thời gian có hạn, anh chọn nghiêm túc đi."

Em ấy dùng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc để gây áp lực, nhưng người vừa nũng nịu chơi với mèo trong khi tôi đang nghiêm túc thẩm định hạt là em đấy chứ. Có vẻ em ấy định dùng thái độ áp đảo để coi như tôi nhìn gà hóa cuốc.

Không chịu thừa nhận sự sơ hở dù nhìn có vẻ hoàn hảo cũng là một nét đáng yêu của Fuyuri, nên những khoảnh khắc em ấy lơ là để lộ sơ hở... nói sao nhỉ, tôi mong chờ lắm đấy.

Thôi, quay lại chủ đề chính nào.

"Cho anh biết loại cà phê Fuyuri hay uống đi. Anh lấy loại đó."

"...T, tự nhiên anh nói thế em khó xử lắm."

"Đơn giản là anh muốn uống thử hương vị mà Fuyuri thích thôi."

Tôi thử đẩy cái vụ bị khoán trắng này sang cho Fuyuri. Bị hỏi bất ngờ, Fuyuri lộ vẻ bối rối nhưng cũng chỉ tay vào một thùng hạt cà phê.

"...Loại em hay uống là Tanzania Snow Top. Là loại Kilimanjaro cao cấp nhất nên chắc chắn là ngon rồi, với lại..."

"Với lại?"

"...Không có gì ạ?"

"Có gì mà? Em định nói gì đó đúng không?"

"...Em có định nói gì đâu ạ?"

Fuyuri làm mặt ngơ ngác định lấp liếm cho qua. Bỏ qua cái không khí kỳ quặc khi cả hai đều dùng câu nghi vấn, việc lời giải thích về Snow Top – loại cà phê yêu thích của Fuyuri – bị ngắt quãng giữa chừng khiến tôi hơi tò mò.

Tôi chạm vào điện thoại, thử tìm kiếm về Snow Top.

"...Đừng có Google."

"Một tí thôi."

"...Một tí cũng không được! Hứ!"

Đối phó với Fuyuri đang vươn tay ra định cản trở việc tìm kiếm, tôi giơ cao điện thoại lên và tiếp tục tra cứu. Fuyuri cũng không chịu thua, nhảy tưng tưng lên để phá đám.

Rất tiếc, chiều cao của tôi hơn hẳn. Đôi tay nhỏ bé của Fuyuri dù có kiễng chân, ép sát người vào tôi cũng không với tới cái điện thoại đâu.

Ra là vậy. Cái tên Snow Top bắt nguồn từ tuyết phủ trên đỉnh núi Kilimanjaro chứ không phải từ hạt đậu.

"Snow, tuyết... Nhắc đến tuyết là nhớ đến mùa đông (Fuyu) nhỉ?"

"...Oa, oa~!"

Oa, oa cái gì chứ... Nhỏ này, cứ cuống lên là lại như trẻ con ấy. Suy luận của thám tử lừng danh Shirahama Natsume sắc bén đến mức khiến khuôn mặt lạnh lùng của Fuyuri đỏ bừng lên.

"Vì trong tên mình có chữ 'Đông' (Fuyu) nên cảm thấy thân thuộc, đúng không?"

"...Hừ hừ hừ."

Em ấy làm mặt kiểu cay cú lắm. Có vẻ là trúng phóc rồi. Fuyuri với vẻ mặt cay cú, hàng siêu hiếm đấy nhé.

"Mà việc đó có gì đáng xấu hổ đâu."

"...Thì đúng là thế, nhưng cảm giác cứ như người đơn giản ấy. Thích vì mùi vị hay hương thơm thì nghe ngầu hơn chứ."

"Hừm, Fuyuri đơn giản mà."

"...Anh im đi. Bị Natsume-senpai cười mũi... nhục nhã quá."

Tôi cười khổ trước cô đàn em đang dỗi hờn, rồi bắt gặp ánh mắt của ông chủ quán đang mỉm cười dõi theo chúng tôi. Hiểu ý, ông chủ quán bắn ánh mắt lấp lánh kiểu "Cháu mua Snow Top nhé?", nên tôi quyết định mua thử Snow Top xem sao.

240g giá một nghìn yên... đúng là hàng cao cấp, giá cũng chát thật. Phần uống thử cho nhóm nấu ăn thì có thể dùng ngân sách Lễ hội Văn hóa, nhưng để phục vụ số lượng lớn khách hàng thì ngân sách chắc không kham nổi.

"...Nếu dùng Snow Top thì chắc phải giới hạn số lượng, nếu không ngân sách sẽ căng đấy ạ."

Quả nhiên Fuyuri cũng nghĩ vậy.

"Có lẽ thế, nhưng anh chỉ đơn giản là muốn uống thử thôi. Cà phê mà Fuyuri thích ấy."

"...Vậy ạ. Anh muốn uống sao."

Giọng Fuyuri nhỏ dần, ánh mắt lảng tránh tôi.

"Nếu vậy thì... ừm, đành chịu thôi."

Nhưng mà, có phải tôi tưởng tượng không, trông Fuyuri có vẻ hơi vui vui.

Trong lúc đợi ông chủ quán rang hạt bằng máy trong tiệm, ông ấy bảo sẽ mời một ly cà phê pha từ chính loại hạt vừa mua. Quán gì mà tốt thế!

"...Phần của Senpai để con pha, bố cứ làm việc đi."

"À, ừ nhỉ... Bố đun nước sẵn rồi đó."

Thế nhưng Fuyuri lại từ chối lời đề nghị của ông chủ quán và tự mình pha cà phê.

Không bất hòa nhưng cũng chẳng thân thiết. Nhìn từ góc độ người ngoài, tôi vẫn chưa nắm bắt được khoảng cách của cặp bố con này.

"...Senpai, sau đây anh không có kế hoạch gì chứ?"

"Bị áp đặt là không có kế hoạch thì cũng hơi cáu đấy, nhưng đúng là anh chỉ định về nhà ôn thi thôi."

"...Nếu không phiền thì, anh có muốn uống cà phê trong phòng em không?"

"Thế cũng được..."

............

...Hả? Ơ? Là sao?

Đến đây tôi mới bắt đầu thấy lấn cấn. Tôi đã lỡ buột miệng trả lời kiểu ngu ngơ "Thế cũng được..." theo dòng chảy tự nhiên của cuộc hội thoại, nhưng... Fuyuri vừa nói cái gì cơ?

Lúc xong việc ở cửa hàng chuyên doanh cà phê thì trời đã ngả chiều, một đứa chỉ có mỗi việc ôn thi như tôi định cứ thế đi thẳng về nhà. Thế nhưng, hiện tại tôi lại đang ở... một nơi không phải nhà mình.

Mùi hương không phải của nhà mình. Tôi đang ngồi nghiêm chỉnh kiểu Nhật (seiza) trên tầng hai của căn nhà kiêm cửa hàng sạch sẽ tinh tươm, nhìn qua là biết tuổi đời ít hơn nhà Shirahama.

Nội thất và giường ngủ lấy tông màu trắng và xám làm chủ đạo tạo nên bầu không khí điềm tĩnh, trên kệ sách lớn xếp đầy những cuốn sách bỏ túi. Tuy nhiên, căn phòng không hoàn toàn trở nên "nghệ" kiểu mọt sách văn học là do đám thú bông nhân vật mèo và mấy món đồ nhân vật đang thịnh hành được xếp chi chít trên kệ.

Nhưng... đây không phải lần đầu tôi đến đây.

Căn phòng này trông quen quen, và mùi hương cam chanh ngọt ngào thoang thoảng mỗi khi hít thở cũng gợi lên nỗi hoài niệm đâu đó, giống hệt mùi hương trên chiếc khăn mà cô đàn em hay cho mượn. Mùi hương quyến rũ mà con trai tuyệt đối không thể có này, đúng rồi... là mùi phòng con gái.

Tôi đang ở trong phòng con gái.

"...Sao anh lại ngồi quỳ thế?"

"À, tự nhiên thế thôi."

Bị chủ nhân căn phòng chỉ điểm, nhưng do quá căng thẳng nên tôi không dám duỗi chân ra. Không hẳn là căng thẳng mà là trong lòng cứ bồn chồn không yên, cơ bắp toàn thân cứng đờ lại. Hiếm họa lắm mới có dịp vào phòng con gái. Vì thiếu kinh nghiệm trầm trọng nên mắt tôi cứ đảo như rang lạc, nhìn dáo dác khắp phòng một cách vô nghĩa.

"...Đừng có nhìn phòng em như thế. Xấu hổ lắm."

"Vâng."

Đấy, bị mắng rồi thấy chưa.

Chủ nhân căn phòng đặt chiếc cặp đi học xuống rồi cũng ngồi quỳ ngay ngắn đối diện tôi. Bất ngờ được mời vào phòng của đứa đàn em thân thiết nhất, rồi lại ngồi đối mặt nhau thế này.

Tại sao. Vì cớ gì. Tôi không hiểu. Chỉ là được mời nên cứ thế gật đầu đi theo thôi.

Tuyệt đối không phải là tôi ghét đâu. Được ghé thăm phòng Fuyuri kể từ hồi cấp hai khiến tôi vui như mở cờ trong bụng, nhưng lại thấy mình thật thảm hại khi không giữ được sự bình tĩnh của bậc đàn anh.

"...Chẳng lẽ anh đang... căng thẳng sao?"

Quả nhiên là sắc sảo. Bị nhìn thấu rồi. Hai chữ căng thẳng chắc đang hiện rõ mồn một trên mặt tôi mất.

"Thú thật là anh đang căng thẳng."

"...Giờ này mà còn căng thẳng trong phòng em, chúng ta đâu phải mối quan hệ mới mẻ gì."

"Do anh quá thiếu kinh nghiệm vào phòng con gái thôi."

Sự thành thật của tôi có vẻ làm Fuyuri buồn cười nên em ấy khẽ cười khúc khích. Nhờ đó mà sự căng thẳng của tôi cũng tan biến rõ rệt, cơ thể nặng trịch bỗng chốc nhẹ bẫng.

"Oái... tê chân quá...!"

"...Phụt, tại anh ngồi quỳ không quen đấy."

Định duỗi đôi chân tê rần ra thì hông và chân không còn chút sức lực, tôi suýt ngã lăn quay khiến Fuyuri lại cười cái dáng vẻ thảm hại ấy.

Thế nhưng, khi cuộc hội thoại đứt quãng, sự im lặng bao trùm. Mỗi cử động nhỏ khiến tiếng quần áo cọ xát vang lên cũng nghe rõ mồn một. Tôi thu lại ánh nhìn đang bơi lơ lửng về phía trước, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Fuyuri cũng đang nhìn thẳng.

Do ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu qua cửa sổ hay sao mà... má Fuyuri nhuộm một màu đỏ hồng. Nóng quá. Gió điều hòa vẫn đang thổi, thế mà hơi nóng từ bên trong cơ thể cứ trào ra lan khắp toàn thân.

Môi khô khốc. Nghe rõ cả tiếng thở của Fuyuri, và trái tim tôi đang đập liên hồi.

"...Natsume-senpai."

Đôi mắt Fuyuri dao động. Giọng nói yêu kiều ấy gọi tên tôi. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má, tôi nuốt ực ngụm nước bọt đang chực trào.

"...Senpai, chuyện là!"

Như đã hạ quyết tâm, Fuyuri mở lời... nhưng,

"Fuyuri, nước sôi rồi con."

Tiếng gọi vọng lên từ cầu thang của ông chủ quán cắt ngang, Fuyuri phản xạ bật dậy.

"...Đ, để con đi pha cà phê."

"A, ừ. Nhờ em nhé."

Khoảnh khắc Fuyuri vừa bước ra khỏi phòng...

"Hàaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa..."

Tôi thở hắt ra một hơi nóng hổi.

Nguy hiểm quá... Sự xấu hổ suýt chút nữa là chạm đỉnh rồi. Tâm trí tôi rối bời đến mức nói chuyện cũng quay về dùng kính ngữ luôn. Cảm giác như cái sự căng thẳng và hưng phấn kỳ lạ toát ra từ chúng tôi đang lấp đầy căn phòng này vậy.

Bình tĩnh lại nào. Fuyuri là đàn em. Là tồn tại giống như em gái. Từ cấp hai vẫn để kiểu tóc đó, dáng người nhỏ nhắn, giỏi càm ràm lải nhải, và hiếm khi cho thấy vẻ mặt thật lòng. Và, thi thoảng lại đàn piano cho tôi nghe.

Mối quan hệ này sẽ tiếp tục kéo dài, dù thế nào đi nữa chúng tôi vẫn sẽ lớn lên là cặp tiền bối hậu bối thân thiết. Mối quan hệ này không thể nào thay đổi một cách kịch tính được.

Trong lúc đợi Fuyuri, tôi tự nhủ như thế để lấy lại bình tĩnh, nhưng nhịp tim đã tăng tốc chóng mặt mãi vẫn chưa chịu trở lại bình thường.

Vài phút sau, Fuyuri quay lại phòng với cái khay đựng hai chiếc cốc. Giờ giải lao cà phê trong phòng đàn em nữ sau giờ học... tất nhiên là trải nghiệm đầu đời rồi.

Hơi nước và mùi thơm tỏa ra từ cốc cà phê. Tôi không sành sỏi sự khác biệt giữa các loại hạt, nhưng đúng là chất lượng mùi hương khác hẳn loại rẻ tiền... cảm giác thế. Cảm ơn Fuyuri đã đặt phần của tôi lên bàn, tôi nâng cốc lên đưa lại gần mũi. Mùi hương xộc vào mũi đậm đà hơn hẳn. Trong lúc tôi đang làm màu ngửi ngửi mùi hương, Fuyuri đã nhanh chóng nhấp một ngụm đầy thanh tao.

Biểu cảm không thay đổi mấy, em ấy khẽ thốt lên... một lời.

"...Ngon quá."

Chắc là cảm thán buột ra trong vô thức. Fuyuri ấy à... có dễ thương đến thế này không nhỉ? Đặc biệt là dạo gần đây cơ hội gặp gỡ Fuyuri cả sáng lẫn chiều tăng lên, nên những lời nói và biểu cảm mà tôi chưa từng biết cứ lần lượt khắc sâu vào ký ức.

"...Gì thế ạ? Bị nhìn chằm chằm xấu hổ lắm."

Úi! Sơ suất quá, ánh mắt chạm nhau, vụ nhìn trộm bị bại lộ rồi.

"Có nhìn đâu."

"...Anh đã nhìn."

"Không nhìn."

"...Không, anh đã nhìn. Senpai, anh nhìn hướng này mà."

Vì xấu hổ nên tôi nói dối, nhưng Fuyuri cứng đầu không chịu nhượng bộ. Không chịu nổi nữa, tôi nhấp một ngụm cà phê. Vị ngọt nhẹ và vị đắng thanh tao thấm đẫm trong miệng, dư vị sảng khoái lướt qua cổ họng. Dù hầu như chẳng có kiến thức chuyên môn, nhưng chắc chắn nó thơm và sâu sắc hơn hẳn những loại cà phê tôi từng uống.

"...Senpai."

"Sao thế?"

"...Cho em xin cảm nhận đi ạ."

Fuyuri rụt rè hỏi cảm nhận về hương vị. Tôi hiểu cảm giác lo lắng không biết thứ mình thích có hợp ý đối phương hay không. Tôi không có vốn từ vựng để đưa ra những nhận xét hoa mỹ, và chỉ một từ ngon thôi thì lại nhạt nhẽo quá.

"Đồ Fuyuri gợi ý thì làm sao mà dở được."

Tôi thử dùng những từ ngữ đơn giản để diễn tả sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Fuyuri. Nhỏ này không thật lòng nên chắc sẽ nhăn mặt rồi càm ràm vài câu... tôi cứ tưởng thế, nhưng biểu cảm đang đóng băng của Fuyuri bỗng tan chảy mềm mại như tuyết tan và...

"...May quá. Thật là may quá."

...Một nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười không chút giả tạo tràn ra từ Fuyuri khiến tôi bất ngờ đến mức suýt ngẩn ngơ. Lần đầu tiên đấy. Fuyuri để lộ "niềm vui" trần trụi đến thế này.

"...Hả! G, gì chứ! Anh có ý kiến gì à!"

Nhận ra ánh mắt ấm áp của tôi, Fuyuri vội vàng lấp liếm như thể giận ngược, ngay lập tức thu lại biểu cảm nghiêm túc. Thời gian em ấy trao cho tôi nụ cười rạng rỡ ấy, chỉ vỏn vẹn ba giây.

"...Anh vừa nhìn thấy gì thì quên ngay đi nhé."

"Nụ cười dễ thương cực kỳ luôn ấy nhỉ."

"...Senpai đồ ngốc!"

Lúc thì tỏa ra bầu không khí muốn được khen dễ thương, lúc được khen rồi thì lại giận dỗi xấu hổ... trái tim thiếu nữ của Fuyuri lúc nào cũng tinh tế và thất thường. Nhưng mà, tôi lỡ nhớ kỹ rồi. Dù bị bắt phải quên, nhưng tôi chắc chắn sẽ không quên nụ cười từ tận đáy lòng mà Fuyuri bất chợt hé lộ đâu.

"...Senpai."

"Gì thế?"

"...Em đã nghỉ làm quản lý câu lạc bộ bóng rổ rồi."

Có lẽ bầu không khí dịu đi khiến lời nói trở nên trôi chảy hơn, em ấy thông báo chuyện nghỉ câu lạc bộ một cách nhẹ tênh đến ngạc nhiên.

"Anh biết rồi. Đàn em trong đội bóng rổ kể cho anh."

"...Ra là vậy. Em cứ đắn đo mãi không biết nên nói khi nào, trông cứ như con ngốc ấy nhỉ."

Có vẻ Fuyuri cũng đã tìm cơ hội để nói theo cách của riêng mình.

"Tại sao em lại nghỉ... nếu được thì kể cho anh nghe đi."

"...Anh muốn biết sao? Nhất định muốn biết sao?"

"Cứ coi như là anh nhất định muốn biết đi."

"...Vì Senpai có vẻ tha thiết muốn biết nên em sẽ nói cho mà nghe."

Fuyuri lúc này tâm trạng có vẻ đang tốt nên tôi không chọc ngoáy thêm làm gì.

"...Chẳng có lý do sâu xa nào đâu ạ. Không còn ý nghĩa để tiếp tục câu lạc bộ nữa... chỉ vậy thôi."

"Anh chẳng hiểu lắm."

"...Natsume-senpai không cần hiểu đâu. Em cũng không định làm cho anh hiểu."

"Không phải em định kể cho anh sao."

"...Em đổi ý rồi. Anh tự mình nhận ra đi."

Lại cái mặt ngơ ngơ đánh trống lảng.

"Em phiền phức thật đấy."

"...Em chỉ trở nên phiền phức trước mặt Senpai thôi."

"Anh không nhớ là đã nuôi dạy một đàn em như thế này."

"...Em cũng không nhớ là được Senpai nuôi dạy."

Không còn ý nghĩa để tiếp tục câu lạc bộ nữa.

Lý do tôi cảm thấy thân thuộc một cách mơ hồ là vì nó giống với tôi ngày xưa, khi tôi bỏ bóng rổ. Vì muốn có cái cớ để ở bên cạnh chị Haruru, và vì muốn thắng anh trai, tôi đã bắt đầu chơi bóng rổ. Chị Haruru giải nghệ, cùng năm đó anh trai qua đời, khiến tôi hoàn toàn mất đi ý nghĩa của việc tiếp tục chơi bóng.

Với Fuyuri, hẳn cũng có lý do nào đó để bắt đầu, và vì mất đi lý do đó nên em ấy nghỉ... chỉ thế thôi. Tôi không có tư cách ngăn cản Fuyuri, cũng không có ý định phủ nhận quyết định đó.

"Giờ nghĩ lại, việc Fuyuri lên cấp ba rồi vào câu lạc bộ bóng rổ đúng là quá bất ngờ."

"...Với một đứa thuộc hệ trí tuệ và ru rú trong nhà như em mà đột nhiên tham gia câu lạc bộ vận động thì bất ngờ thật."

"Em mù tịt về thể thao còn gì."

"...Em hiểu Senpai nghĩ rằng hình ảnh câu lạc bộ thể thao không hợp với đứa có sở thích đọc sách và chơi piano như em. Vì thế em mới làm quản lý chứ không phải vận động viên."

Cảm thấy sự phản kháng mạnh mẽ kiểu "sống chết cũng không thừa nhận mình mù thể thao". Đáng yêu thật chứ.

"...Đừng lo. Takanashi Fuyuri dạo này cũng vui vẻ lắm."

Lời nói đó chắc không phải giả dối đâu. Nhìn Fuyuri mỉm cười dịu dàng nhìn thẳng vào mắt tôi là đủ hiểu.

Fuyuri chậm rãi đứng dậy, bước về góc phòng, chạm vào vật thể to lớn đang nằm chễm chệ sát tường và kéo tấm vải phủ ra. Một "nhạc cụ màu đen" mà ai cũng từng thấy qua một lần hiện ra.

Phải rồi, lần trước đến phòng này cũng có. Nhỏ hơn hẳn so với loại chuyên nghiệp trong nhà thể chất hay phòng âm nhạc, đây là đàn piano điện gia đình. Hình như là dòng Privia của CASIO.

"...Cây đàn này là đồ mẹ để lại cho em."

Mẹ của Fuyuri.

Người phụ nữ tôi chỉ gặp một lần duy nhất ấy có dáng người cao ráo, trông hiền hậu và có khuôn mặt xinh đẹp hơi giống Fuyuri. Tôi ấn tượng là tóc cô ấy dài, khác với Fuyuri.

"...Mẹ đã đàn rất nhiều bài trên cây đàn này. Thay vì những bản nhạc piano kinh điển, mẹ hay cover piano mấy bài J-POP, và em hồi bé cũng bắt chước đàn theo. Tiếng đàn của em là sự sao chép của mẹ."

Ký ức của tôi cũng ùa về theo lời kể của Fuyuri.

"Mẹ của Fuyuri... hồi anh đến cũng đàn cho nghe nhỉ."

"...Bài đó mẹ thích lắm. Nó quen thuộc với thế hệ của mẹ hơn."

Hồi cấp hai khi tôi đến nhà, mẹ Fuyuri đã đàn cho tôi nghe một bài. Với thế hệ chúng tôi thì nó khá cũ... bài hát từ thập niên 90 khi chúng tôi còn chưa ra đời. Giai điệu piano được phối lại vẫn còn đọng trong ký ức nên tôi vẫn có thể ngâm nga đoạn điệp khúc.

"...Em cũng đã đàn được bài đó. Vì muốn nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ của mẹ nên em đã tập luyện rất nhiều, tập luyện, tập luyện..."

Ánh mắt Fuyuri như đang thì thầm với cây đàn... à không, như đang thì thầm với hình bóng người mẹ đang ngồi cười trước cây đàn, khiến ngực tôi nhói lên một cơn đau âm ỉ. Với tôi đó chỉ là một trong những sự kiện quá khứ, nhưng với Fuyuri, đó là kỷ niệm gia đình thân thương, là khoảng thời gian không bao giờ có thể lấy lại được nữa.

"...Em chẳng yêu thích piano hay gì đâu. Chỉ vì muốn mẹ vui nên mới đàn thôi... Giờ thì em không biết mình đàn piano để làm gì nữa. Không tìm thấy ý nghĩa nữa."

Giống hệt lý do nghỉ làm quản lý.

Cô đàn em tên Takanashi Fuyuri không phải kiểu người bắt đầu làm gì đó cho bản thân, mà là người sẽ cố gắng vì một ai đó quan trọng. Không phải vì thích piano, không phải vì thích bóng rổ. Đàn tiếng đàn của mình cho ai đó yêu thích nó nghe. Làm quản lý vì ai đó sẽ vui mừng khi được mình giúp đỡ.

Nhỏ này thực sự rất nỗ lực, nhưng trái tim lại mong manh và dễ vỡ hơn cả thế. Sự kiên cường vụng về ấy phụ thuộc vào một người quan trọng nào đó.

"Nhưng mà, dạo này Fuyuri cũng đàn piano một mình mà đúng không?"

Nghĩ đây là cơ hội hiếm có, tôi hỏi về điều mình vẫn luôn thắc mắc. Fuyuri từ khi lên cấp ba đã kiên quyết tránh xa piano, thế mà giờ nghỉ trưa lại bắt đầu đàn một mình. Liệu có phải lý do để đàn piano đang dần hình thành?

"...Anh nhận ra em lén đàn piano sao."

"Khán giả còn mò đến tận nhà thể chất xem cơ mà. Ngoài anh ra thì cũng có người bắt đầu nhận ra rồi đấy."

"...Em đã giấu giếm lấp liếm ngay lập tức rồi mà vẫn bị lộ à."

Tưởng thế là lấp liếm được thật á. Nhớ lại con bé Fuyuri ngốc nghếch trùm màn kín mít thôi cũng đủ buồn cười rồi. Chắc còn lâu mới quên được.

Trường học có rất nhiều người. Dù nhà thể chất thứ hai hơi xa khu phòng học, nhưng tiếng piano mạnh mẽ chắc chắn sẽ lọt vào tai ai đó. Tôi không nghĩ Fuyuri đàn mà không hiểu điều đó.

"...Hành động kỳ quặc nhỉ. Rõ ràng bảo không đàn nữa, thế mà đột nhiên nhớ ra rồi lại đàn. Cứ như đứa thèm được quan tâm ấy."

"Không phải như, mà Fuyuri đích thị là đứa thèm được quan tâm."

Em ấy lườm tôi cháy mắt. Có vẻ bị tôi nói trúng tim đen nên cáu. Đồ phiền phức.

"...Lớp Natsume-senpai hình như mở gian hàng mô phỏng, còn lớp em thì những người muốn tham gia sẽ hát hợp xướng."

"Chẳng lẽ... Fuyuri sẽ đệm đàn?"

"...Không, có người biết chơi piano khác đã xung phong đệm đàn nên em định không tham gia, lúc đó em cũng chẳng có hứng thú đàn."

Việc quyết định tiết mục của lớp thường diễn ra trước kỳ nghỉ hè. Thời điểm đó Fuyuri vẫn là quản lý câu lạc bộ bóng rổ, và chỉ hiếm hoi đàn cho tôi nghe những lúc chỉ có hai người. Thế nên tôi đã tự ý mặc định. Rằng sẽ không bao giờ thấy cảnh Fuyuri biểu diễn trước đám đông.

"...Thế nhưng, người định đệm đàn đó đã bị ngã xe đạp trong kỳ nghỉ hè và gãy tay. Trong lớp không còn ai biết chơi piano thay thế, cũng không còn thời gian để nghĩ ra tiết mục mới và tập luyện nên không khí rất ảm đạm kiểu 'Đành bỏ màn trình diễn sân khấu vậy'."

Không khí ảm đạm là phải. Chắc họ đã phải sắp xếp lịch trình trong kỳ nghỉ hè quý giá để tập hợp xướng, vậy mà lại kết thúc trong im lặng khi chưa kịp đứng lên sân khấu.

"...Em vốn dĩ từ chối tham gia cũng chẳng sao, nhưng người đệm đàn đó nhớ ra 'một lời đồn đại chứng kiến' và đến thảo luận với em."

"Lời đồn đại chứng kiến?"

"...Trước nghỉ hè, chuyện em đàn piano trong nhà thể chất ấy."

"Em đàn một mình từ lúc đó rồi à?"

"...Sao anh nói như chuyện người dưng thế, Natsume-senpai cũng ở đó mà. Chúng ta bị giáo viên thể dục phát hiện rồi bỏ chạy còn gì."

...A a, là lúc đó à!

Chắc do tác động của đủ thứ chuyện như Mùa hạ của Làn hơi Nóng hay gì đó, mà việc tái hiện hình ảnh trong não bộ bị trễ một nhịp.

"...Nhà em anh cũng nhớ mang máng, sự kiện mới có một tháng trước anh cũng quên gần hết, Senpai nhỉ."

"Thành thật xin lỗi..."

"...Em đâu có giận. Em không giận đâu. Đã bảo là không giận mà."

Sợ quá. Chắc chắn là đang giận. Tôi, kẻ để ký ức về Fuyuri lộn tùng phèo, sai hoàn toàn nên đành chịu.

Cảm thấy tội lỗi trước ánh nhìn thất vọng của Fuyuri, câu chuyện vẫn tiếp tục.

"...Nói đến đây chắc anh đoán ra rồi, em được nhờ làm người thay thế. Bài hát mà nhóm tình nguyện trong lớp chọn cũng không khó lắm nên về mặt kỹ thuật thì không vấn đề gì, nhưng mà..."

Vẻ mặt Fuyuri dần u ám, có vẻ gì đó không dứt khoát.

"...Em đã từ chối một lần rồi. Nhưng được mời gọi nhiệt tình nhiều lần, em bắt đầu phân vân không biết có nên nhận lời hay không."

"Từ chối một lần, vẫn là do em ghét đàn piano trước mặt người khác hả?"

"...Không hẳn là ghét, mà là em không tự tin đáp lại kỳ vọng của cả lớp. Em đã luôn xa lánh piano, và chỉ đàn khi có hứng trước mặt Senpai thôi. Em cứ do dự mãi, rồi lén lút tập luyện vào giờ nghỉ trưa... tình trạng hiện tại là thế đấy."

Ra là vậy. Thảo nào em ấy lén lút đàn một mình. Để nếu có muốn nhận lời thay thế thì có thể ứng phó ngay với vai trò người đệm đàn.

"Có phải người định đệm đàn là cô bé quấn băng ở tay trông rất năng động không?"

"...Đúng vậy. Anh gặp rồi sao?"

"Mấy em đó đến tận nhà thể chất tìm người đấy. Hóa ra là tìm em à."

Chủ đề về đám đàn em gặp ở nhà thể chất lúc trưa và câu chuyện của Fuyuri khớp nhau hoàn toàn. Gãy tay... cô bé đàn em năng động quấn băng tay phải đó là người dự định đệm đàn nhỉ. Hèn gì họ nỗ lực tìm người thay thế đến vậy.

"...Em thấy có lỗi với mọi người trong lớp lắm, nhưng cứ lảng tránh và trì hoãn câu trả lời mãi. Natsume-senpai, em nên làm thế nào đây?"

"Em hỏi anh á?"

"...Tuy không muốn lắm nhưng ngoài Natsume-senpai ra em chẳng có ai để thảo luận cả."

Cái câu "không muốn lắm" là thừa thãi đấy nhé.

Bỏ qua chuyện nhỏ này không thành thật, giọng Fuyuri đang chùn xuống đầy lo lắng, chứng tỏ em ấy đang phân vân lắm. Tuy nhiên, trong tôi lại trào dâng một cảm xúc gần giống như niềm vui. Đây là lần đầu Fuyuri nhắc đến chuyện lớp học, hơn nữa lại được nhờ cậy như giải pháp cho vấn đề của lớp, khiến tôi muốn nhẹ nhàng đẩy lưng em ấy một cái.

"Thử xem sao cũng được mà. Trong lúc nguy cấp có nguy cơ mất tiết mục sân khấu mà Fuyuri tỏa sáng rực rỡ thì có khi thành người nổi tiếng của lớp, kết được bao nhiêu là bạn cũng nên."

"...Cách nói chuyện cứ như thể em ít bạn lắm ấy."

"Ở một mình trong nhà thể chất vào giờ nghỉ trưa thì đẳng cấp cũng cao lắm rồi."

"...Thôi được, em thừa nhận là ít bạn."

Không phải "không có", mà khăng khăng là "ít", đúng chất Fuyuri. Thú thật là ở trường cấp ba, tôi chưa từng thấy cảnh Fuyuri vui vẻ trò chuyện hay chơi đùa cùng bạn cùng lớp nên cũng có chút lo lắng.

Thế nên... chỉ cần Fuyuri tỏ ra hứng thú với tiết mục của lớp thôi cũng đủ khiến tôi vui rồi. Nhưng lý do tôi muốn thúc đẩy Fuyuri tham gia không chỉ có thế.

"Nói đơn giản là anh muốn xem thôi. Xem Fuyuri biểu diễn trên sân khấu Lễ hội Văn hóa."

"...Nếu em biểu diễn ở Lễ hội Văn hóa, liệu có đọng lại trong ký ức của Natsume-senpai không?"

"Sẽ trở thành kỷ niệm của anh và Fuyuri... của cả hai chúng ta, để sau khi tốt nghiệp còn có chuyện mà hào hứng kể lại chứ. Nếu được nghe Fuyuri đàn, anh sẽ rất vui, và còn muốn nghe nhiều hơn nữa."

Nhận được những lời thẳng thắn của tôi, Fuyuri im lặng, nhưng trong đôi mắt ấy ánh lên sự kiên định rõ rệt.

"...Đã rõ. Vì muốn đọng lại trong ký ức của Natsume-senpai, em sẽ tham gia Lễ hội Văn hóa."

Và rồi, em ấy nở một nụ cười thuần khiết rạng ngời trong ánh hoàng hôn. Sự do dự ban nãy đã tan biến không còn một dấu vết.

Như sực nhớ ra điều gì, Fuyuri nhìn đồng hồ điện thoại rồi bật dậy, lao ra khỏi phòng. Tôi bị bất ngờ cũng cuống cuồng đuổi theo xuống tầng một.

"Đi đâu đấy...!?"

Tôi gọi với theo Fuyuri đang tiến lại gần chiếc xe đạp dựng trước cửa quán.

"...Em nhớ ra lời mọi người trong lớp nói. Để các nhóm trượt vòng loại có thể thay thế, nếu đến 17 giờ hôm nay mà không tìm được người thay thế thì Ủy ban Thực hiện có thể sẽ hủy bỏ tiết mục."

"17 giờ... chỉ còn khoảng 30 phút nữa thôi đó?"

"...Trước khi Ủy ban quyết định hủy bỏ, em sẽ xoay sở được thôi."

Fuyuri thốt ra những lời đầy tin cậy, leo lên xe đạp và bắt đầu đạp mạnh bàn đạp.

"Gọi điện hay nhắn tin cho cô bé quấn băng tay thì nhanh hơn chứ!"

"...Đừng nói chuyện dựa trên giả định là em đã trao đổi số liên lạc chứ, Senpai?"

...Anh biết mà.

Takanashi Fuyuri, có rất ít bạn.

~*~

Phó mặc bản thân cho dòng đời xô đẩy, tôi cũng bắt đầu guồng chân chạy, một lần nữa rơi vào cảnh phải đuổi theo bóng lưng của Fuyuri.

Chẳng phải tập tành tự nguyện gì sất. Tôi đang phải dốc toàn lực để đuổi theo con bé đang đạp xe bán sống bán chết phía trước. Dù đã vào được khuôn viên trường trong vòng chưa đầy mười phút, nhưng... vào khung giờ này thì những học sinh không tham gia câu lạc bộ cũng đã ra về từ lâu rồi.

"...Haa... phù... Se, Senpai... chờ em với..."

Rùa bò thế! Mới đi bộ có một chút mà khoảng cách đã bị nới rộng ra rồi, tôi đành đứng lại đợi Fuyuri đang bước đi với đôi chân loạng choạng.

"Sao cái đứa có xe đạp là em lại mệt hơn thế hả?"

"...Se, Senpai... anh đi bộ nhanh quá... chậm lại một chút đi mà..."

"Là do anh đi bộ bình thường còn em chậm quá thôi."

"...Trong trường được phép đi xe đạp đúng không ạ?"

"Đừng có tự tiện đặt ra mấy cái nội quy trường học quái gở thế chứ."

Cùng với Fuyuri, người vừa đạp xe một chút đã cạn sạch thể lực, chúng tôi lùng sục khắp trường. Thế nhưng, chẳng thấy bóng dáng cô bé quấn băng hay nhóm bạn đó đâu cả. Chúng tôi cũng đã ghé qua lớp học của Fuyuri nhưng chẳng gặp được ai. Khi tôi bắt đầu nản lòng, nghĩ rằng có lẽ họ đã làm thủ tục rút lui và ra về rồi, thì ánh mắt của Fuyuri vẫn kiên định hướng về phía trước.

"...Giày của người đó vẫn còn trong tủ đồ ở cửa ra vào. Chắc chắn vẫn còn ở trong trường."

"Người đó" chắc là cô bé quấn băng kia. Khi không biết thông tin liên lạc hay nhà của đối phương, chúng tôi chỉ còn cách dựa vào những dấu vết còn sót lại trong trường để tìm kiếm.

"Thời nay có smartphone thì biết ngay vị trí, không biết cái thời chưa có điện thoại di động thì những pha lướt qua nhau kiểu này có xảy ra nhiều không nhỉ?"

"...Chỉ còn cách đi hỏi thăm từng người một thôi ạ."

Đã sắp đến năm giờ chiều. Vừa cảm nhận chút không khí hoài cổ, tôi vừa cất tiếng hỏi một học sinh lạ mặt đi ngang qua hành lang.

"...Xin lỗi vì đột nhiên gọi lại. Cậu có biết bạn Saitou đang ở đâu không?"

"Saitou? Là ai vậy?"

Fuyuri định hỏi thăm, nhưng cậu học sinh kia chỉ hiện lên dấu chấm hỏi to đùng. Cũng phải thôi. Tìm người mà thông tin tối thiểu cũng thiếu trầm trọng thế này thì tìm bằng niềm tin.

Mà khoan, cô bé băng bó đó tên là Saitou à? Ừm, cái tên nghe phổ thông thật đấy.

"...À, là người có kiểu tóc đuôi ngựa... học sinh năm hai... tay phải quấn băng trắng, trông có vẻ rất năng động ấy ạ."

Fuyuri cố gắng diễn tả bằng động tác buộc tóc và quấn băng, nhưng nhìn nụ cười gượng gạo của đối phương thì có vẻ chẳng truyền tải được bao nhiêu. Mà, chẳng quan trọng lắm, nhưng cái dáng vẻ khua tay múa chân vụng về của Fuyuri trông cũng đáng yêu phết.

Cậu học sinh đó không biết "Saitou - cô bé băng bó" là ai, nên Fuyuri cúi nhẹ đầu cảm ơn rồi chia tay cậu ta.

Sắp sửa 17 giờ. Hành trình tìm kiếm Saitou - bạn cùng lớp của Fuyuri - đang trở nên vô cùng gian nan... thế nhưng:

"...Đã đến nước này thì chỉ còn cách dùng biện pháp cuối cùng thôi."

Fuyuri lẩm bẩm một câu đầy ẩn ý rồi vụt chạy, tôi cũng vội vàng đuổi theo. Hai đứa chạy băng qua hành lang nối liền khu phòng học, hướng thẳng đến Nhà thi đấu số 2 quen thuộc.

Nhà thi đấu số 2 sau giờ học mang một bộ mặt hoàn toàn khác so với giờ nghỉ trưa.

Tóm lại là cực kỳ oi bức. Trong không gian rộng lớn, nhiều câu lạc bộ thể thao đang tản ra tập luyện, tiếng hô hào đặc trưng của các môn bóng và tiếng bóng đập xuống sàn vang vọng khắp nơi.

A, hoài niệm thật. Đã từng có lúc tôi cũng tồn tại trong không gian này. Chạy nhảy đến mồ hôi tuôn như tắm, tu ừng ực chai nước lạnh, rồi hét lên những tiếng gầm vang vì vui sướng hay tiếc nuối.

"Bọn họ làm sao mà ở chỗ này được chứ..."

Nhìn lướt qua thì chẳng thấy bóng dáng Saitou đâu cả... Dù tôi nghĩ vậy, Fuyuri vẫn bước từng bước về phía trước. Để không làm phiền các câu lạc bộ, Fuyuri đi vòng sát theo bức tường nhà thi đấu và dừng lại ở "nơi đó".

Chiếc dương cầm (grand piano) đen bóng, nặng trịch được đặt ở góc trái nhà thi đấu suốt bao năm qua. Đó là nơi trú ẩn, nơi Fuyuri lặng lẽ trải qua những giờ nghỉ trưa, và em cứ thế ngồi xuống chiếc ghế trước cây đàn.

"...Nếu những người đó còn ở trong trường, em sẽ gọi họ đến đây."

Fuyuri chỉ khẽ thì thầm như vậy. Hơi thở hổn hển lúc nãy giờ đã bình ổn trở lại.

Các thành viên câu lạc bộ và giáo viên cố vấn vẫn đang tập trung vào việc luyện tập mà không hề ngoảnh lại. Chẳng ai để ý đến hai cựu thành viên câu lạc bộ bóng rổ vừa lén lút bước vào.

Em định làm gì bây giờ?

Tôi không hiểu ý đồ trong hành động của Fuyuri. Em cũng chẳng giải thích cho tôi ý nghĩa của câu nói vừa rồi. Cứ như thể muốn nói "Hãy im lặng và quan sát em đi", em dùng tấm lưng của mình để truyền tải thông điệp.

Mở nắp đàn, Fuyuri khẽ thở ra một hơi, đặt những ngón tay lên phím đàn trắng đen xen kẽ, và rồi...

Những đầu ngón tay mảnh khảnh tựa cành cây non từ từ chìm xuống.

Fuyuri đang chìm vào thế giới của âm thanh. Ngay từ đoạn dạo đầu, những nốt nhạc đã nhảy múa dữ dội. Cổ tay trắng ngần, xinh đẹp bắt đầu múa lượn lên xuống, mười ngón tay lướt đi những bước nhịp nhàng.

Một bản piano cover của ca khúc mà ai ở đây cũng biết... à không hẳn, nhưng cũng rất nổi tiếng.

Sheena Ringo - Marunouchi Sadistic.

Đó là bài hát Fuyuri thường chơi hồi cấp hai, và cũng là bài hát mà mẹ em yêu thích nhất. Em đã học cách chơi bằng việc bắt chước mẹ. Vì thế, nó giống hệt với âm thanh còn lưu lại trong ký ức. Tiếng đàn mà mẹ Fuyuri từng chơi một lần duy nhất chồng lên trong tâm trí tôi, khiến trái tim rung động.

Bản phối mang âm hưởng Jazz tạo nên một bầu không khí yêu kiều quyến rũ, khiến người ta say dù chẳng có giọt rượu nào.

Đắm chìm. Một hơi thở nóng hổi thoát ra từ miệng tôi. Những tiếng hô hào ồn ào của các câu lạc bộ thể thao bỗng im bặt. Chuyển động của những quả bóng đang nảy tưng tưng cũng dừng lại.

Không phải do ý muốn của bản thân họ. Họ bị chặn lại một cách tự nhiên bởi một thế lực bên ngoài. Giai điệu Marunouchi Sadistic mà Fuyuri tấu lên đã thấm vào những đôi tai không phòng bị, hút chặt ánh nhìn của mọi người về phía nguồn phát ra âm thanh.

Sự hứng thú của cả nhà thi đấu đang đổ dồn vào tiếng đàn của Fuyuri. Chúng tôi là những kẻ quấy rối. Việc biểu diễn không xin phép đáng lẽ phải là hành động phiền phức gây cản trở hoạt động câu lạc bộ. Nhưng, không có lời phàn nàn nào cả. Chẳng có ai ném ra những lời trách móc.

Tôi rơi vào một nơi còn sâu thẳm hơn nữa. Tôi đang ngắm nhìn Fuyuri chơi đàn ở khoảng cách gần nhất. Theo một nghĩa nào đó, đây là hàng ghế đặc biệt. Cảm giác ưu tiên này thật dễ chịu. Tôi muốn tận hưởng mãi mãi cái cảm giác tê dại êm ái nảy sinh mỗi khi Fuyuri, với gương mặt không chút biểu cảm, gõ xuống phím đàn.

Đã lâu lắm rồi. Phải mất vài năm tôi mới nhớ lại cảm giác này.

Thanh âm chỉ thuộc về riêng Fuyuri, và góc nghiêng của Fuyuri khi chơi đàn trong nhà thi đấu sau giờ học...

Hóa ra, bấy lâu nay tôi vẫn hằng khao khát điều này đến thế sao.

Đoạn kết (outro) được tô điểm bởi những âm thanh độc đáo do em tự cảm âm. Mười ngón tay sau khi vui đùa thỏa thích đã dừng lại. Tiếng piano từng nở rộ rực rỡ trong nhà thi đấu dần tan biến, nhường chỗ cho khoảng lặng vô thanh.

Không gian với gần cả trăm con người bỗng bị mê hoặc bởi màn trình diễn đột ngột, ai nấy đều đứng chôn chân, bỏ dở việc tập luyện, tạm thời quên đi hoạt động câu lạc bộ vốn là ưu tiên hàng đầu của tất cả những người có mặt ở đây.

"Ủa, ai đàn vậy? Con gái à?"

"Đó là Takanashi, đứa đã nghỉ CLB bóng rổ mà! Cậu ấy chơi piano giỏi đến thế sao!"

"Không biết tên bài hát là gì nhưng nghe đỉnh thật đấy...!"

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong khoảnh khắc. Những tiếng thì thầm đầy ngạc nhiên và bối rối theo hướng tích cực vang lên từ khắp nơi, đưa Fuyuri trở thành tâm điểm của sự chú ý. Không hề nghe thấy những lời tiêu cực như ồn ào, vướng víu, hay phiền phức...

Dưới sự thúc giục của đội trưởng và giáo viên cố vấn khi nhớ ra mình đang giữa giờ sinh hoạt, đa số thành viên đã quay lại tập luyện, nhưng vẫn có những học sinh đứng túm tụm nói chuyện, ánh mắt tò mò vẫn chưa rời khỏi nơi này.

"Anh không biết em đang nghĩ gì, nhưng đột nhiên lôi đàn ra đánh giữa lúc người ta đang tập thì không khí sẽ thành ra thế này đấy."

Tôi cất tiếng gọi Fuyuri, người vừa gây ra hành động bộc phát đó, nhưng đương sự thì ngay sau khi đàn xong đã cúi gằm mặt xuống, ngón tay vẫn đặt trên phím đàn, không hề nhúc nhích.

Chỉ là... đôi môi em khẽ run rẩy, thốt ra một lời độc thoại khó nghe rõ.

Mẹ ơi... hình như em đã nói vậy.

"Fuyuri, sao thế?"

"...Dạ, không có gì đâu ạ."

Fuyuri cuối cùng cũng phản ứng lại lời gọi của tôi, từ từ ngẩng mặt lên. Gương mặt em vẫn bình thản không đổi, nhưng giọng nói thốt ra lại có phần yếu ớt, và những đầu ngón tay đang chạm vào phím đàn thì run rẩy nhè nhẹ.

Trước khi diễn thì chẳng ai chú ý, nhưng chắc là em vẫn căng thẳng lắm nhỉ. Hay là do phản ứng của mọi người ồn ào hơn dự kiến nên em có chút sợ hãi... chăng?

"Bọn họ có vẻ như đến tận bây giờ mới biết Fuyuri chơi được piano đấy."

"...Sao mặt mũi Natsume-senpai lại đắc ý thế kia chứ."

Cách em đáp trả tôi vẫn như mọi khi. Nhưng biểu cảm của Fuyuri sau tiếng thở dài khe khẽ vẫn đông cứng và căng thẳng, khiến tôi chẳng thể nào đọc được những cảm xúc đang cuộn trào bên trong em.

"Quả nhiên là Takanashi-san rồi!"

Tiếng gọi Fuyuri vang lên từ phía cửa ra vào nhà thi đấu. Nhìn từ xa cũng dễ dàng nhận ra cái bóng dáng với cánh tay quấn băng kia, là Saitou.

"Ây dà~, đúng là Takanashi-san thật rồi. Tiếng piano ngẫu hứng vang ra từ nhà thi đấu thì chỉ có thể là Takanashi-san thôi nhỉ."

Saitou gật gù ra chiều tự tin lắm.

"Nhóc con, đây là tính toán của em hả?"

"...Ai biết được ạ."

Lại còn giả nai. Cứ thích làm màu cơ.

Lợi dụng tập tính của nhóm Saitou - những người đã nghe thấy tiếng đàn của Fuyuri vào giờ nghỉ trưa, em đã gửi một khúc nhạc từ nhà thi đấu đến họ, những người chắc chắn đang ở đâu đó trong trường. Và may mắn thay, nó đã lọt vào tai Saitou.

"...Saitou-san, nếu cậu thấy được thì hãy cho tớ tham gia đệm đàn thay thế nhé."

Fuyuri cuối cùng cũng nói ra mong muốn thật sự. Vì không có thông tin liên lạc nên phải dùng cách vòng vo thế này, nhưng tôi thấy nó rất đúng chất Fuyuri, một người vụng về trong việc xây dựng các mối quan hệ.

"Cơ mà, nãy giờ tớ cứ tưởng nghe nhầm nên lờ đi, nhưng Saitou-san là ai thế hả!? Tên tớ là Mutou mà!?"

...Sự thật chấn động giờ mới được tiết lộ.

Saitou... à không, Mutou bày tỏ sự phẫn nộ gấp đôi, khiến ánh mắt Fuyuri đảo lên trời một cách lộ liễu. Cái mặt đó là đang tính xem nên lấp liếm thế nào đây mà. Tôi biết thừa.

"...Thì tớ gọi là Mutou-san ngay từ đầu mà."

"Có một khoảng lặng lạ lùng đấy nhé! Cậu vừa gọi là Saitou-san đúng không hả!? Nhớ mang máng tên bạn cùng lớp thế là quá đáng lắm đó nha~!"

Mặc cho Mutou rơm rớm nước mắt, vừa đùa vừa trách cứ tiến lại gần, Fuyuri vẫn nhất quyết không nhận sai, cố trưng cái mặt nghiêm trọng ra để cho qua chuyện, trông buồn cười thật sự.

"...Tớ không giỏi đối phó với người ồn ào."

"Ehehe~ Tớ muốn thân thiết với Takanashi-san lắm đó nha~!"

Fuyuri phản ứng lạnh lùng trước sự tấn công dồn dập của Mutou, nhưng có vẻ em không thực sự ghét điều đó. Hai người này, vị thế trong lớp và tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng xem ra lại khá hợp. Nếu cô bé đó có thể trở thành bạn của Fuyuri - người vốn có ít mối quan hệ, thì tốt biết mấy, liệu mong ước đó có quá xa xỉ không nhỉ?

"Một lần nữa nhé, Takanashi-san, chúng ta hãy cùng làm cho màn trình diễn trên sân khấu thành công rực rỡ nào! Mong được cậu giúp đỡ!"

Fuyuri rụt rè nắm lấy bàn tay mà Mutou chìa ra.

"...N, nếu cậu thấy tớ làm được... tớ xin phép góp chút sức mọn..."

"Aaa, cứng nhắc quá đi! Tớ có phải sếp lớn của đối tác đâu mà! Fuyuri, phải kiểu 'Cố lên nàooo', thế chứ! Cười lên, cười lên nào!"

"...Quả nhiên tớ không hợp với Saitou-san."

"Á á á~! Đừng có ghét tớ mừ~! Làm bạn tốt đi mà~! Với cả nhớ tên tớ dùm cái đi~!"

Fuyuri giật mình vặn người né tránh cú ôm chầm dính như sam của Mutou, nhưng có vẻ bị khóa chặt quá nên không thoát ra được. Fuyuri đưa mắt cầu cứu tôi, nhưng đây là màn tương tác đáng yêu giữa các cô gái nên tôi quyết định đứng nhìn.

Tôi là bức tường. Đàn ông mà xen vào lúc này thì vô duyên lắm.

"Fuyuri."

"...Gì vậy ạ?"

"Có bạn rồi, tốt quá ha."

"...Cái giọng điệu trêu ngươi của anh làm em bực mình đấy!"

Rõ là cũng vui mà cứ không chịu thành thật. Tôi đang tận hưởng cảm giác của một phụ huynh ấm áp đứng nhìn từ góc nhìn của người thứ ba đây.

"Giờ bọn tớ đi tập hợp xướng ngay đây, Takanashi-san đương nhiên cũng đi cùng chứ nhỉ?"

"...Dạ?"

"Tớ sẽ triệu tập các thành viên hợp xướng còn lại trong trường! Phòng âm nhạc đang bị CLB nhạc giao hưởng dùng rồi, để tớ đi hỏi mượn sân khấu nhà thi đấu xem sao!"

"...Dạ? Dạ?"

Trước một Mutou "quái vật hành động", Fuyuri chỉ biết ngớ người ra vì choáng ngợp.

"Anh trai của... Takanashi-san hả? Em xin phép mượn Takanashi-san một lúc nhé!"

"Được thôi. Cứ chơi đùa thoải mái nhé."

"...Người này không phải anh trai tớ! Sao Senpai cũng hùa theo thế ạ! Ch, chờ một chút đã... Ơ, a...!"

Bị Mutou nắm tay kéo đi, Fuyuri dù bối rối nhưng cũng bắt đầu chạy theo.

Năm sau tôi sẽ không còn ở ngôi trường này nữa. Dù việc lủi thủi một mình là điều bình thường với Fuyuri, nhưng tôi vẫn muốn thi thoảng em nói chuyện với ai đó, và để lộ ra nhiều biểu cảm khác nhau hơn.

Tôi lặng lẽ vẫy tay chào, nhìn Fuyuri ngượng ngùng ngoái lại nhìn tôi rồi bị lôi về phía sân khấu.

Bất chợt, một bóng người lọt vào khóe mắt tôi. Một nhân vật quen thuộc đang đứng lặng lẽ ở góc nhà thi đấu, và dường như đang định rời đi... chính xác là Horita Makina năm hai.

Cứ thế mãi, chơi đàn một mình trong nhà thi đấu cô độc thì tốt biết mấy.

Lời thoại cay nghiệt của Horita lướt qua tâm trí tôi. Kẻ rời đi với vẻ mặt u ám thoáng qua ấy khiến tôi vô thức muốn đuổi theo. Bị thôi thúc bởi sự bốc đồng nhất thời, tôi chạy theo, nhưng khi đến nơi thì bóng dáng Horita đã không còn ở cửa ra vào nhà thi đấu nữa.

Con bé là Trưởng ban chấp hành Lễ hội văn hóa. Việc nó có việc gì đó ở nhà thi đấu - nơi sẽ diễn ra các tiết mục sân khấu - là chuyện bình thường, có thể chỉ là ghé qua vì công việc của ban chấp hành thôi. Nhưng vẻ mặt đau khổ mà Horita để lộ ngay trước khi rời đi cứ in sâu vào mắt tôi, không sao dứt ra được.

Khi tôi di chuyển đến hành lang nối dẫn sang khu phòng học, thì thấy Horita đang đứng dựa lưng vào lan can.

"Ngài Trưởng ban chấp hành có vẻ bận rộn đi tuần tra khắp nơi nhỉ."

Thấy tôi cố tình bắt chuyện, Horita ném về phía này một ánh nhìn uể oải chán chường. Trong đôi mắt đó không còn vẻ đau khổ lúc nãy, mà chỉ là ấn tượng thường ngày.

"Đàn anh Shirahama năm ba mà cũng rảnh rỗi xía mũi vào chuyện của năm hai cơ à~. Trong khi lớp của anh chuẩn bị còn đang chậm trễ kia kìa~."

Nó tấn công tôi bằng giọng điệu mỉa mai như muốn phản công. Việc chuẩn bị chậm trễ gây lo lắng và phiền phức là sự thật, nên tôi chỉ biết cười trừ.

"Chẳng lẽ, em có việc gì với Fuyuri à?"

"Sao anh lại nghĩ thế~?"

"Chỉ là cảm giác thôi, nhưng anh thấy lúc nãy em cứ nhìn Fuyuri mãi."

Horita nheo mắt vẻ phiền phức, lảng tránh ánh nhìn về phía sân vận động.

"Em chỉ ghé qua để thông báo hủy diễn nếu lớp của Mutou-san chưa tìm được người đệm đàn thay thế thôi ạ~. Có rất nhiều lớp và nhóm tự phát bị loại ở vòng xét duyệt đang chờ trong danh sách dự bị, nên không thể cứ đợi mãi một lớp không rõ có tham gia được hay không đâu nhé~."

Dù đối phương là tiền bối thì nó vẫn không nương tay, dùng lý lẽ của ban tổ chức để đập vào mặt tôi.

"Tiếc là em mất công rồi. Dù sát nút nhưng Fuyuri đã nhận lời làm người thay thế rồi."

"Đó mới là sai lầm đấy. Fuyuri-san không làm người thay thế được đâu~."

"Em học cùng trường cấp hai với Fuyuri... lại còn là bạn cùng lớp nữa đúng không. Thế thì em phải biết thừa là Fuyuri chơi piano được chứ."

"Vâng, năm lớp 9 em học cùng lớp với cậu ấy. Chính vì thế em mới hiểu."

Dù tôi - một kẻ ngoài cuộc - có gào lên thế nào thì Horita vẫn tỏa ra áp lực như muốn đè bẹp tất cả... nhưng rồi, nó cúi mặt nhìn xuống chân mình.

"Cô bé đó, không thể đàn trong buổi biểu diễn chính thức được đâu. Tuyệt đối không thể."

Horita dùng những từ ngữ mạnh mẽ, phủ định hoàn toàn.

"Cô bé đó" (Ano ko)... theo mạch câu chuyện thì chắc là đang ám chỉ Fuyuri. Hai luồng quan điểm trái ngược nhau lại va chạm chan chát. Tôi không thể tin đó là lời của Horita, người hẳn cũng vừa chứng kiến màn trình diễn của Fuyuri lúc nãy, và tôi không khỏi cảm thấy bối rối.

"Aaa, cứ ngoan ngoãn rút lui cả lớp thì đỡ phiền phức biết bao nhiêu~."

Horita vò mạnh mái tóc, không che giấu thái độ bất mãn.

"Nếu không biết gì thì làm ơn đừng có tùy tiện xía vào được không ạ~? Mấy cái trò đó thực sự phiền phức lắm đấy~ việc Shirahama-senpai đang làm thực sự là kỳ đà cản mũi đấy~."

Giọng nói chứa đầy sự cáu kỉnh lộ liễu, như thể nó đang coi tôi là kẻ thù.

"Cứ im lặng ở trong nhà thi đấu một mình là được rồi. Nếu cứ chơi piano một mình thì chẳng ai phải bất hạnh cả, tại sao lại thành ra thế này cơ chứ~."

"Anh không có nghĩa vụ phải nghe em nổi đóa đâu nhé."

"Chắc chắn là do Shirahama-senpai xúi giục chứ gì. Thế thì em có quyền nổi đóa đấy. Anh đã làm một việc thừa thãi rồi đấy~."

Khi bị trút lên những cơn giận vô lý liên quan đến đứa hậu bối thân thiết, có vẻ sự bực bội đó cũng lây sang tôi. Giọng nói của tôi cũng bắt đầu nóng lên vì cáu.

Không nhượng bộ. Cả hai đều trừng mắt và lời lẽ ngày càng tệ đi, không ai chịu lùi bước.

"Fuyuri vốn kém giao tiếp, nay cuối cùng cũng định tham gia biểu diễn vì lời mời của người bạn mới quen. Bị hắt gáo nước lạnh bằng mấy cái lý do khó hiểu như thế thì anh cũng bực mình đấy."

"Hể, lần đầu tiên em thấy Shirahama-senpai nổi giận đấy. Anh coi trọng Fuyuri-san đến thế cơ à~."

"Vì tính cách em ấy tốt hơn em gấp vạn lần, và còn dễ thương nữa."

"Ahaha~, tính cách tôi thì xấu thật nhưng nhan sắc thì bên này dễ thương hơn chứ~."

Bầu không khí căng thẳng nóng rát lướt qua má. Tôi không phải kiểu người dễ nổi nóng, nhưng riêng lần này, tôi không thể tha thứ cho việc Fuyuri bị coi như kẻ ngáng đường.

Có rất nhiều người muốn nghe tiếng đàn của Fuyuri. Điều đó vừa được chứng minh lúc nãy, nên em ấy hoàn toàn xứng đáng được tỏa sáng trên sân khấu lớn của đời học sinh là Lễ hội văn hóa.

Điều đó thì có gì sai. Kẻ ngáng đường là em mới đúng.

"Nhìn cái thái độ này thì có vẻ Fuyuri-san chưa kể gì cho anh nghe nhỉ~."

"Rốt cuộc là cô biết cái gì...?"

"Chuyện không liên quan đến anh nên em không có nghĩa vụ phải bô bô kể lể đâu nhé~."

Có một Fuyuri mà tôi không biết...?

Không, có lẽ tôi chỉ đang tỏ ra hiểu biết thôi. Nếu tôi cứ ngỡ mình đã thấu hiểu Fuyuri dù chỉ mới quen biết vài năm nay...

"Aaa, phiền quá đi mất. Nếu không biết gì thì từ giờ làm ơn im lặng giùm cho."

"Không thích đấy."

"Đã bảo là im lặng đi mà."

Chúng tôi đang trong tình trạng gườm nhau chứ không phải nhìn nhau nữa, cảm xúc dâng trào không thể kiểm soát. Có thể tôi sai, nhưng máu đã dồn lên não khiến tôi mất đi lựa chọn rút lui.

Ngay khi sự căng thẳng tột độ sắp chạm đỉnh... thì lúc đó.

"...Tôi đã ổn rồi!"

Không phải tôi hay Horita, mà là một ai đó khác, đã hét lên.

Fuyuri, người đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào... vừa run rẩy bờ vai vừa hét về phía Horita. Chứng kiến Fuyuri để lộ đôi mắt yếu ớt giống như đang tạ lỗi hơn là tức giận, tôi nín thở, không thể thốt nên lời nào ngay lập tức.

Bầu không khí chùng xuống. Trở nên nặng nề.

"...Tôi sẽ không lặp lại nữa đâu! Tôi đã có thể chơi piano rồi! Chỉ một lần nữa thôi, tôi muốn đàn ở Lễ hội văn hóa... Làm ơn đi mà..."

Giọng nói bi thương của Fuyuri cố gắng van nài, nhưng Horita vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.

"Oải thế. Phiền chết đi được. Thực sự phát bực. Đừng có làm chuyện thừa thãi, thật tình là~"

Horita phơi bày sự phẫn nộ, đưa tay vò nát phần tóc mái của mình.

"Đã bảo là cứ đàn một mình mãi như thế là được rồi, sao lại thành ra thế này cơ chứ~."

Nhưng... chỉ riêng câu thoại này, nghe sao mà yếu ớt quá.

Phun ra đủ mọi cảm xúc, Horita quay lưng về phía chúng tôi, bước trở lại khu phòng học. Fuyuri cứ dõi mắt theo mãi cho đến khi bóng dáng Horita khuất hẳn, giờ đây em đang nghĩ gì? Horita lúc này, đang mang biểu cảm như thế nào?

"...Em sẽ đi tập cùng nhóm Mutou-san, nên Senpai cứ về trước đi ạ."

Fuyuri nở một nụ cười nhẹ, cư xử như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bầu trời nhìn từ cửa sổ đã chuyển sang màu xám xịt của mưa. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hành lang thật ồn ào, nhưng lại vừa vặn để lấp liếm sự im lặng khó chịu này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!