Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Huyết Chi Thánh Điển

(Đang ra)

Huyết Chi Thánh Điển

咯嘣

Đây là một huyền thoại thuộc về huyết tộc...

392 11026

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

538 1125

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

226 4

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

19 48

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

217 9351

Tập 02 - Chương 6 Tôi muốn mãi chìm đắm trong tình yêu

Chương 6 Tôi muốn mãi chìm đắm trong tình yêu

Natsume-senpai đã từ bỏ bóng rổ sau khi anh trai qua đời vì tai nạn.

Đánh mất lý do để tiếp tục chơi bóng, anh dâng hiến thanh xuân của mình để giúp Haruru-senpai vực dậy. Đó đã trở thành ý nghĩa sống mới của anh ấy.

Tâm trạng đó, tôi thấu hiểu đến đau lòng.

Việc Natsume-senpai rời bỏ bóng rổ cũng khiến tôi mất đi ý nghĩa của việc tiếp tục làm quản lý. Thế là, tôi tìm thấy một lẽ sống mới: ủng hộ thanh xuân của Natsume-senpai.

Nhưng trớ trêu thay, điều đó lại đi ngược lại tình cảm trong tim tôi.

Vì trót thích Natsume-senpai, tôi chẳng thể nào ủng hộ anh một cách thật lòng. Dù lý trí bảo phải buông xuôi, nhưng một góc nào đó trong tim vẫn cự tuyệt chấp nhận.

Natsume-senpai đã có người trong mộng.

Haruru-senpai là một đàn chị quá đỗi tốt bụng, tốt đến mức tôi không thể nào bì kịp, và chị ấy cũng là người vô cùng quan trọng đối với tôi... nên tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc buông những lời khó nghe với Natsume-senpai.

Dẫu biết rằng tất cả những lời đó rồi sẽ dội ngược lại làm tổn thương chính mình.

Tôi sợ rằng nếu tỏ tình, mối quan hệ này sẽ tan vỡ.

Vị trí "cô đàn em thân thiết nhất"... là thứ duy nhất tôi muốn bảo vệ bằng mọi giá.

Những buổi chiều ba người chúng tôi – Haruru-senpai, Natsume-senpai và tôi – cùng ở lại tập luyện muộn... Natsume-senpai vẫn còn nhớ những kỷ niệm đó.

Đó là quá khứ đen tối khi tôi bị những lời khích tướng của Natsume-senpai chọc tức, điên cuồng ném phạt, nhưng bóng không những chẳng chạm vành rổ mà tôi còn ngã chổng kềnh một cách ngoạn mục.

Kể từ ngày đó, mỗi khi ở một mình trong nhà thể chất, tôi đều lén lút tập ném phạt.

Với một kẻ có thần kinh vận động tuyệt vọng như tôi, đưa bóng vào rổ chẳng khác nào một kỹ thuật thần sầu. Một việc tưởng chừng như không thể, nếu... nếu kỳ tích xảy ra và tôi làm được dù chỉ một lần, thì tôi sẽ chẳng còn sợ gì nữa.

Khi đó, tôi thậm chí có thể tỏ tình với Natsume-senpai.

Tôi đã tự đặt ra lời nguyện cầu như thế để vực dậy bản thân, kẻ chỉ biết tìm cớ trốn chạy.

Nhưng mà... chưa một quả ném phạt nguyện cầu nào thành công.

Ở cái cự ly mà ngay cả học sinh tiểu học ném mười quả cũng trúng được một, vậy mà tôi...

Vì tôi là người mới lại còn chơi dở. Vì tôi không giỏi vận động. Tôi đã muốn nghĩ như vậy.

Nhưng sự thật không phải thế. Dù việc tôi kém vận động là thật, nhưng nguyên nhân sâu xa lại khác.

...Tôi đã vô thức ném trượt.

Ngoài mặt thì ra vẻ chặn hết đường lui, nhưng thực chất tôi vẫn chứng nào tật nấy, lén lút tìm lối thoát cho mình. Rằng vì ném không vào nên đành chịu, không thể tỏ tình được.

Để lừa dối bản thân một cách khó coi.

Để trát đầy trái tim mình bằng những cái cớ, cốt để không phải nói lời yêu.

"Thiếu niên Natsume đã vụng về, Kouhai-chan cũng vụng về y hệt nhỉ."

Ngày hôm sau buổi tổng duyệt Lễ hội Văn hóa.

Trong căn phòng ngay sau khi tôi đuổi Natsume-senpai ra ngoài.

Tôi đang ngồi bó gối trên giường thì bỗng nhiên, một kẻ vốn không hề hiện diện ở đó cất tiếng gọi.

Một thiếu nữ tóc đen mặc đồng phục cấp hai. Tên là Umika.

Người tôi đã gặp ở cầu Fujimi sau kỳ nghỉ hè và nói với tôi rằng "Một trong bảy mùa hạ đang ghé thăm".

"...Lần này tôi đã nghĩ là sẽ ổn... Tôi không còn nhìn thấy ảo ảnh của mẹ nữa... Tôi đã nghĩ mình có thể đệm đàn..."

Chỉ là những điều kiện tương tự hai năm trước hội tụ lại, vậy mà chấn thương tâm lý đang ngủ yên lại trỗi dậy. Quang cảnh hai năm trước lướt qua tâm trí, ngón tay tôi cứng đờ như hóa đá, không sao cử động nổi.

Horita nói đúng. Cậu ấy đã cố bảo vệ tôi.

Dù không phải bạn bè, dù chỉ mới nói chuyện ở công viên chừng một tuần, vậy mà cậu ấy đã lo lắng cho tôi như một người bạn thực sự.

"Xin lỗi vì chen ngang lúc cô đang tỏa ra cái khí thế 'xong đời rồi', nhưng Kouhai-chan à, cô vẫn chưa làm gì cả. Nếu không làm gì thì tình hình cũng chẳng thay đổi được đâu... Hơn nữa, Lễ hội Văn hóa vẫn chưa kết thúc."

"...Tôi biết! Tôi biết chứ... nhưng tôi không thể làm gì được..."

Tôi đã cự tuyệt Natsume-senpai. Đã phản bội lại sự kỳ vọng.

Người quyết định biểu diễn ở Lễ hội Văn hóa là tôi, người dù thế nào cũng muốn tham gia lần này là tôi. Vậy mà thời gian của tôi chẳng khác nào vẫn đang dừng lại ở hai năm trước.

"Khi đã tìm được người quan trọng hơn cả mẹ mình, 'Mùa hạ của Làn hơi Nóng' sẽ không còn tìm đến cô nữa. Thế nhưng... thời hạn của một mùa hạ khác đang cận kề. Nếu cô cứ mãi không hành động, cứ quyết định làm kẻ bàng quan thế này... thì cô sẽ đánh mất cả vị trí 'cô đàn em thân thiết nhất đối với thiếu niên Natsume' mà cô muốn bảo vệ nhất đấy, biết không?"

Umika cảnh báo bằng một giọng lạnh lùng, đều đều.

"...Đừng có nói nữa! Cả chuyện hai năm trước lẫn lần này... tất cả đều là tại cô!"

"Đúng, tất cả là lỗi của ta. Nhưng... ta cũng chẳng thể làm gì được, nên chỉ có thể đi loanh quanh đưa ra mấy lời khuyên bao đồng thế này thôi."

Có lẽ để xoa dịu tôi đang kích động, Umika nói khẽ.

"Cách để kết thúc mùa hạ đang ghé thăm cô... 'Mùa hạ của Lãng quên', chính là chấm dứt mối tình đơn phương cứ dậm chân tại chỗ này một cách êm đẹp. Hãy nói ra tình cảm với thiếu niên Natsume và nhận lấy câu trả lời."

"...Chuyện đó... tôi không làm được."

"Nếu cứ tiếp tục giấu kín tình cảm, cô sẽ biến mất khỏi ký ức của thiếu niên Natsume."

"...Tôi cũng không muốn chuyện đó xảy ra!!"

Một lựa chọn phi lý ập đến với tôi.

Cũng giống như khi "Mùa hạ của Làn hơi Nóng" qua đi, lần này cũng có cách để xóa bỏ hiện tượng kỳ quái này. Nhưng tôi lại không thực hiện. Không thể thực hiện.

Dù nó cực kỳ đơn giản, nhưng đối với tôi, đó lại là điều khiến tôi do dự suốt bấy lâu nay.

"...Chuyện về 'Mùa hạ của Lãng quên'... với Senpai thì..."

"Ta chưa nói. Chẳng phải chính Kouhai-chan đã bảo ta phải giữ bí mật sao?"

Không thể nói được. Với Senpai thì tuyệt đối không.

"Thiếu niên Natsume rất dịu dàng, nên nếu biết chuyện này chắc cậu ta sẽ phiền não lắm đây. Có khi còn khiến tình cảm của chính thiếu niên bị bóp méo. Kouhai-chan ghét điều đó, đúng không?"

"...Người Natsume-senpai thích là Haruru-senpai. Tôi không muốn anh ấy phải bối rối vì chuyện này... Tôi không muốn Senpai phải nói dối..."

Nếu cứ im lặng thế này cho đến ngày hết hạn... thì sẽ chẳng có ai bị tổn thương.

Quan hệ của chúng tôi chỉ đơn giản là bị "reset" về thời điểm trước khi gặp gỡ.

Dẫu cho có mất đi vị trí cô đàn em được cưng chiều nhất đi chăng nữa, tôi cũng không muốn bị Natsume-senpai từ chối.

Tôi... muốn mãi mãi được yêu anh ấy.

Tôi muốn mãi mãi được nuôi dưỡng tình yêu dành cho Natsume-senpai mà tôi vô cùng yêu quý.

Bởi vì đó chính là "ý nghĩa" tồn tại của Takanashi Fuyuri.

Người đang làm vẻ mặt đau khổ hơn cả tôi, lại là Umika.

"Thiếu niên Natsume đã bắt đầu quên đi những ký ức hồi mới gặp cô rồi."

Tôi cũng lờ mờ nhận ra điều đó. Natsume-senpai mất nhiều thời gian hơn để nhớ lại chuyện cũ, ký ức của anh dần trở nên mơ hồ, thậm chí đường đến nhà tôi anh cũng chỉ nhớ mang máng.

Giống như "Mùa hạ của Làn hơi Nóng" cũng có điềm báo, đây chính là điềm báo của "Mùa hạ của Lãng quên".

"Không thể duy trì hiện trạng được nữa đâu. Giải quyết dứt điểm mối tình đơn phương để tiến về phía trước, hay đánh mất thứ duy nhất mà mình luôn gìn giữ... chỉ được chọn một trong hai thôi."

Umika nói với giọng nặng nề, rồi đặt tay lên đầu tôi đang cúi gằm.

"Thiếu niên Natsume đang đợi Kouhai-chan đấy. Ngay bây giờ, cậu ta vẫn đang đợi."

Dù mang hình hài học sinh cấp hai nhưng cô ấy lại xoa đầu tôi... với giọng điệu ra dáng đàn chị hơn cả tôi.

"Cố lên nhé, thiếu nữ đang yêu! Cầu cho mối tình vụng về đến ngốc nghếch của nhà ngươi sẽ thành hiện thực!"

Tôi bất giác ngẩng mặt lên, nhưng Umika đã biến mất tự lúc nào.

Sự việc diễn ra chỉ trong chớp mắt khiến tôi có ảo giác rằng cô ấy vốn dĩ chưa từng ở đó ngay từ đầu.

Chẳng còn bao lâu nữa tôi bắt buộc phải đưa ra quyết định.

Dũng cảm để tiến bước, hay im lặng chấp nhận sự kết thúc.

Từ khe cửa, chú mèo cưng lách người đi vào. Nó tiến lại gần tôi... rồi nhảy phắt lên giường.

"...Chị nên làm gì đây, Natsume?"

Tôi khẽ bế chú mèo Natsume lên, nó kêu "Nyah~" một tiếng thật dễ thương.

Đứa bé này đang lo lắng cho tôi... chắc là không đâu, nhưng tôi cứ cho là vậy đi.

"...Mày hơi giống Natsume-senpai đấy. Là Senpai số 2 nhỉ."

Nếu để Senpai biết tôi đặt tên cho mèo cưng là "Natsume" thì xấu hổ chết mất. Tuyệt đối không được để Senpai biết... Nghĩ vẩn vơ những chuyện thừa thãi như thế khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Vì tôi không có can đảm để ôm lấy Natsume "Senpai", nên tôi khẽ ôm lấy Natsume "mèo".

~*~

Ngày hôm sau, tôi vẫn tiếp tục giam mình trong phòng.

Theo chương trình biểu diễn sân khấu mà Mutou gửi qua tin nhắn, nhóm của chúng tôi sẽ diễn tiết mục đầu tiên của buổi chiều, sau giờ nghỉ trưa. Chính xác là mười hai giờ bốn mươi phút.

Nghe nói mấy người nhóm Mutou không rút lui mà dự định sẽ lên hát hợp xướng, nhưng không biết Horita có cho phép hay không.

Mutou đã gửi rất nhiều tin nhắn nhưng tôi chưa trả lời cái nào.

Cứ định chạm vào điện thoại là ngón tay tôi lại khựng lại.

Khi tắm mình dưới ánh nhìn của đám đông, liệu ngón tay tôi có thể cử động bình thường được không?

Khi nghe thấy những tiếng dè bỉu hay cười nhạo mình, liệu quang cảnh hai năm trước có hiện về như đèn kéo quân không?

Một mình tôi thì không đủ dũng khí.

Ai đó, ai cũng được.

Tôi ước có ai đó hãy khẽ đẩy nhẹ vào lưng đứa con gái hèn nhát này.

Không, tôi muốn ai đó nắm lấy tay tôi và dẫn lối, dù có cưỡng ép một chút cũng được.

Tôi siết chặt đôi bàn tay đang run rẩy trong vô thức.

Toàn thân nặng trĩu như thể chân tay bị trói chặt xuống đất, trái ngược với ý chí muốn đàn piano ở Lễ hội Văn hóa, não bộ tôi lại đang cự tuyệt hành động tiếp theo.

Tôi sắp sửa chìm nghỉm trong sự yếu đuối đã thấm đẫm đến tận đáy lòng.

Dẫu tôi không hề muốn phản bội cả Mutou, người đã tin tưởng mình.

Tôi lại lặp lại sai lầm cũ. Lại phản bội sự kỳ vọng của ai đó.

Giờ tôi có đến Lễ hội Văn hóa thì cũng chẳng có chỗ dung thân, chỉ nhận lại những cảm xúc tiêu cực hệt như hai năm trước mà thôi. Chắc chắn sẽ là như vậy.

Tôi muốn cứ thế này buông xuôi tất cả, chờ đợi thời hạn kết thúc.

Bởi làm vậy sẽ chẳng ai phải tổn thương.

"Fuyuri, dậy chưa?"

Có tiếng nói vọng qua cánh cửa.

Giọng nói khiến tôi an tâm.

Giọng nói của người duy nhất trên thế giới này khiến trái tim tôi lỗi nhịp.

Nhưng nếu gặp mặt Senpai với tình trạng tinh thần hiện tại, tôi sợ mình sẽ phơi bày tất cả những cảm xúc đang kìm nén mất, nên tôi đã khóa cửa lại.

"Anh đang bị đình chỉ, rảnh rỗi sinh nông nổi nên ghé chơi đây."

Chẳng thấy chút sắc thái hối lỗi nào, anh ấy thốt ra những lời tỉnh bơ.

"Không có nhà hả? Mà thôi kệ... anh tự nói một mình vậy."

Có tiếng sột soạt vang lên, có vẻ như anh ấy đang tựa lưng vào cửa.

Định ngồi lì ở đó luôn hay sao ấy.

"Em ấy nhé, đúng là một cô đàn em phiền phức, vụng về và kém cỏi thật đấy."

Natsume-senpai bắt đầu nói với giọng chán ngán. Anh ấy liên tục tung ra những phát ngôn thất lễ vô cùng.

"Nhưng thế mới ra dáng 'Takanashi Fuyuri'. Một đứa sống khéo léo thì không phải là em, chính vì có một đứa em vụng về, luôn trăn trở và cố gắng theo cách riêng của mình ở bên cạnh... nên cuộc sống của anh mới vui vẻ. Lúc nào cũng làm mặt như đang giận dỗi nhưng lại quan tâm dịu dàng đến người khác. Dù bản thân có đau khổ cũng vẫn ủng hộ anh, luôn lặng lẽ dõi theo anh ở khoảng cách gần nhất, và thi thoảng lại ném vào mặt anh những lời nói thật lòng đầy cay độc."

Tôi không thể đáp lại lời nào.

Vì nếu bây giờ mở miệng, nước mắt tôi sẽ trào ra mất.

"Để anh lần lượt kể ra những điểm tuyệt vời của Fuyuri nhé. Cho anh mượn cái khăn mặt dễ thương vương mùi của Fuyuri. Cái kiểu làm màu ném lon nước trái cây cho anh. Khi bị trêu thì đỏ mặt tía tai nhưng trông vẫn dễ thương. Kiểu tóc từ hồi cấp hai chẳng chịu đổi. Nhất quyết không chịu thừa nhận cái mặt sướng rơn 'tan chảy' khi chơi với mèo. Cái dáng vẻ lúng ta lúng túng vì không đập bóng được trông cũng hay. Khuôn mặt phờ phạc vì cạn thể lực trông cũng dễ thương. Anh thích cái phản ứng vừa cáu vừa giật lại khăn khi thấy anh ngửi mùi khăn mặt. Còn nữa~"

"...Chẳng có điểm nào ra hồn cả!!"

"Gì đây, hóa ra em ở trong phòng thật à."

Sự xấu hổ và bực bội đã chạm đỉnh, không chịu nổi nữa nên tôi buột miệng bật lại...

Anh biết thừa tôi ở trong phòng ngay từ đầu rồi còn gì.

Đành chịu thua, tôi ngồi bó gối trước cửa.

Hai người ở trong trạng thái như đang tựa lưng vào nhau qua cánh cửa.

"Anh... nhớ rõ về em quá nhỉ."

"Đương nhiên rồi. Đàn em anh cưng nhất mà lị."

Từng lời nói của Senpai khiến niềm hạnh phúc trào dâng trong tôi.

Anh ấy vẫn nhớ. Senpai vẫn chưa quên những ký ức về tôi.

Tôi muốn cứ mãi trò chuyện những điều vặt vãnh thế này.

Tôi muốn anh ấy cứ mãi nói về những kỷ niệm với tôi.

Dù bao nhiêu năm trôi qua, tôi muốn anh ấy vẫn cứ kể mãi những kỷ niệm giống nhau ấy, khiến tôi ngượng ngùng hay chọc tôi phát cáu.

Tôi muốn anh ấy nói đi nói lại rằng tôi là cô đàn em anh cưng nhất.

Tôi muốn anh ấy khiến tim tôi đập rộn ràng bao nhiêu lần cũng được.

Tôi muốn cứ như thế này, mãi mãi không bị phát hiện ra tình cảm đơn phương, để tôi được phép lén lút thích anh.

"Nếu Fuyuri chơi piano ở Lễ hội Văn hóa và nhận được sự hoan hô nhiệt liệt... thì anh nghĩ mình sẽ ghi nhớ quang cảnh đó suốt đời. Nếu điều đó xảy ra, thì dù bao nhiêu năm trôi qua, anh cũng sẽ kể đi kể lại chuyện đó như một chủ đề mới toanh cho mà xem."

"...Natsume... Senpai..."

"Ngày mai, anh sẽ đợi. Dù em có thất bại thảm hại, dù cả trường có quay lưng lại với em, thì anh vẫn sẽ đứng ngay bên cạnh. Anh sẽ huyên thuyên đủ thứ chuyện nhảm nhí cho đến khi nào em cười mới thôi."

"...Nếu Senpai cứ ở bên cạnh nói huyên thuyên thì dù có thất bại thảm hại cũng không tệ lắm."

"Cứ giao cho anh. Nhưng anh sẽ kể mấy chuyện xấu hổ của em đấy nhé."

"...Cái đó thì anh tha cho em. Em giận đấy."

"Mặt em lúc giận dễ thương lắm nên anh muốn chọc cho em giận."

"...Với lại, 'sẽ đợi' cái gì chứ. Chính ngày hôm đó anh cũng bị đình chỉ còn gì."

"Quên mất. Thế thì toang rồi."

Cả hai cùng bật cười khe khẽ.

"Dù không có anh thì trường học cũng không phải toàn kẻ thù của em đâu. Có những người bạn mới đầy năng lượng, và cả cái đứa lười biếng trông như không thành bạn được ấy nữa. Bọn họ cũng đang đợi em."

Gương mặt của hai người đó lập tức hiện lên trong tâm trí tôi.

Tôi nhìn vào chiếc điện thoại đã không động đến kể từ lúc giam mình trong phòng.

Có tin nhắn đến từ Mutou.

[Lễ hội Văn hóa xong bọn mình đi ăn mừng nhé! Đến Karaoke Arthur hát hò tẹt ga luôn!]

Lễ hội Văn hóa còn chưa bắt đầu mà đã háo hức đi ăn mừng, đúng là phong cách của Mutou.

Bên dưới dòng tin nhắn đó là một tấm ảnh được tải lên.

Bố cục bức ảnh cho thấy Mutou có vẻ đã tự sướng bằng điện thoại. Trong ảnh có cả Horita đang bị Mutou khoác vai với vẻ mặt trông đầy khó chịu.

Chắc là Mutou đã chụp trộm đây mà.

Xem cái này xong, tự nhiên tôi lại mỉm cười.

Tôi không còn lẻ loi nữa.

Có những người vẫn đang đợi và không bỏ rơi một đứa hèn nhát như tôi.

"Anh đang bị kiểm điểm tại nhà, lại còn phải viết bản kiểm điểm nữa, nên anh về đây."

Từ bên kia cánh cửa vang lên tiếng sột soạt đứng dậy.

"Anh nghe bố em nói từ hôm qua đến giờ em chưa ăn gì hả? Anh có mua đồ hợp với cà phê đây, em ăn đi nhé."

"...Senpai."

"Gì thế?"

"...Cảm ơn anh ạ."

"Ừ."

Tôi nói lời cảm ơn ngắn gọn để anh không nhận ra giọng mình đang ướt đẫm nước mắt.

Không gian trở nên yên tĩnh đến ngỡ ngàng, sự hiện diện của Natsume-senpai biến mất khỏi trước cửa phòng.

Khi tôi từ từ mở cửa, chỉ thấy một chiếc bánh mì San-ore nằm trong túi nilon được đặt ở đó. Bánh mì kẹp salad trứng đặc sản của tỉnh Chiba. Món này đúng là cực hợp để uống cùng cà phê.

"Fuyuri này, bố có pha cà phê... con uống không?"

Dù không thấy người đâu, nhưng từ dưới tầng một, bố tôi gọi vọng lên với âm lượng dè dặt.

Ra là vậy. Màn phối hợp khéo léo với Senpai đây mà.

"Mấy dịp hoạt động ở trường mà phụ huynh tham gia... bố cũng lấy lý do công việc để vắng mặt nhỉ. Bố là kẻ đã chối bỏ trách nhiệm làm cha nên chẳng biết gì về Fuyuri cả... Giờ có ra vẻ làm cha thì những lúc thế này cũng chẳng giúp gì được cho con."

Bố nói với giọng như đang cầu xin sự tha thứ.

Từ lúc tôi sinh ra cho đến tận bây giờ, chúng tôi chẳng khác nào những người dưng nước lã dưới danh nghĩa cha con.

"Bố biết Fuyuri sẽ không uống cà phê bố pha đâu. Bố chưa làm được gì ra dáng một người cha cả... ngay cả bây giờ cũng vậy, nhưng bố sẽ cố gắng hơn để trở thành chỗ dựa cho con. Bắt đầu từ việc này... hãy để bố bắt đầu từ việc tìm lại hương vị cà phê mà mẹ con từng pha nhé!"

Liệu từ đây, chúng tôi có thể trở thành cha con thực sự không?

Tôi bước ra khỏi phòng, chậm rãi đi xuống cầu thang và đối mặt với người bố đang cụp mắt xuống.

"...Lễ hội Văn hóa."

"Hả?"

"...Nếu bố đến xem Lễ hội Văn hóa cho ra dáng một người cha, thì thi thoảng con sẽ uống cà phê bố pha."

Vừa nói lí nhí, tôi vừa lướt qua người bố.

"...Aaa! Bố nhất định sẽ đi xem! Bố sẽ may một bộ vest mới siêu đẹp, cạo sạch râu ria, làm cả băng rôn thêu tên con với băng đô buộc đầu nữa, rồi mua cả mấy cái que phát sáng mà khán giả hay vẫy trong mấy buổi hòa nhạc ấy! Bố sẽ trở thành một ông bố không làm con phải xấu hổ và đi xem!"

"...Ngược lại thì có, xấu hổ lắm ạ! Bố mà làm thế là con tuyệt giao đấy!"

"Hảảả!? Tại sao!?"

Dù ngán ngẩm trước sự phấn khích thái quá của bố... nhưng tôi vẫn cười.

Bắt đầu từ đây.

Chúng tôi chưa thân thiết ngay được, nhưng có thể bắt đầu.

Và rồi, lần đầu tiên tôi nhấp môi nếm thử ly cà phê Snow Top mà bố pha.

"...Vị hoàn toàn khác với mẹ pha ạ."

"Th-Thế à... đúng là vậy nhỉ."

"...Nhưng mà, cũng tương đối ngon."

Gương mặt đang lo lắng của bố trông sáng bừng lên thấy rõ.

Giây phút này chính là sự khởi đầu lại.

Dù vẫn còn gượng gạo, nhưng chúng tôi có thể dành thời gian để dần trở thành "cha con".

Tôi đã có linh cảm như thế.

~*~

Ngày diễn ra Lễ hội Văn hóa. Dù đã thức dậy từ sáng sớm tinh mơ, tôi vẫn cứ mặc nguyên bộ đồ ngủ mà ủ ê dằn vặt mãi. Đến khi miễn cưỡng lết xác ra khỏi nhà thì đồng hồ đã điểm gần mười một giờ trưa.

Chỉ còn khoảng một tiếng rưỡi nữa là đến giờ biểu diễn của tôi.

Đã mấy ngày rồi tôi không đến trường kể từ buổi tổng duyệt hôm đó, nhưng càng đến gần cổng trường, nỗi u sầu lại càng dâng lên ngập lối.

Tôi muốn về nhà. Bàn đạp xe đạp nặng trịch, đôi chân muốn bước tới nhưng chẳng thể cử động trơn tru.

Tôi đã phơi bày bộ dạng thảm hại đó trước mặt bạn bè cùng lớp và những người trong ban tổ chức. Giờ biết vác mặt nào mà gặp họ đây? Sợ lắm. Nỗi sợ hãi mơ hồ cứ chực chờ đẩy tôi lùi bước.

Con đường đi học quen thuộc mọi ngày sao hôm nay lại xa xôi dị vợi đến thế.

Tôi muốn quay đầu xe. Mạch suy nghĩ trong đầu tôi lúc này bị lấp đầy bởi những biển báo quay đầu hình chữ U.

Hôm nay không có Senpai ở bên.

Tại tôi mà anh ấy bị đình chỉ học, nên giọng nói động viên của anh chẳng thể chạm đến tôi. Tôi không nhận được chút dũng khí nào từ anh cả.

Hình ảnh bản thân có thể một mình vượt qua ngày hôm nay... tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng ra nổi.

Một mình tôi thì không thể cố gắng được. Chẳng làm được trò trống gì.

Thế nhưng, vẫn có những người tin tưởng và chờ đợi một kẻ như tôi. Việc phản bội lại những người đó còn khiến tôi khó chịu hơn gấp bội.

Thế nên tôi mới thử đến trường xem sao, nhưng... bầu không khí ở đây rõ ràng không dành cho tôi.

Không chỉ học sinh trong trường, mà cả học sinh trung học, cấp hai trường ngoài, trẻ em, và người lớn ở đủ mọi lứa tuổi chen chúc nhau chật kín cả khuôn viên.

Vô số gian hàng mô phỏng do học sinh tự quản lý mọc lên san sát, có tiệm khách còn xếp hàng dài chờ đến lượt. Mùi thơm của mì xào yakisoba và bánh takoyaki quyến rũ cái dạ dày đang trống rỗng, còn những món ngọt như bánh crepe thì được vây quanh bởi những vòng tròn nữ sinh. Tiếng cười nói vui vẻ nở rộ từ bốn phương tám hướng.

Một sự kiện thật hoành tráng. Một lễ hội náo nhiệt chẳng dính dáng gì đến kẻ như tôi.

"Hay là... về thôi."

Tôi đứng chôn chân gần cổng trường, choáng ngợp trước khung cảnh ấy, rồi quay gót định trở lại bãi đỗ xe đạp.

"Phát hiện Takanashi-san! Bắt giữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ!!!!"

"...!?"

Bất ngờ bị ai đó ôm chầm lấy hông từ phía sau, tim tôi giật thót như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!

"Mồ~! Tớ đã nhắn tin bao nhiêu lần mà cậu cứ bơ đẹp, làm tớ lo muốn chết hà~!"

"...X-Xin lỗi. Tại tớ không xem điện thoại mấy."

Người đang cọ má vào thắt lưng tôi và làm ầm ĩ lên chính là Mutou-san.

Có vẻ cô ấy lo lắng vì tôi không trả lời tin nhắn nên đã đi tìm.

"...Thế, cậu buông tớ ra được chưa?"

Mutou-san cứ ôm chặt lấy tôi mãi. Lực đạo mạnh đến mức không gỡ ra nổi.

"Phải bắt giữ để Takanashi-san không chạy thoát chứ!"

"...Tớ không chạy đâu."

"Lúc nãy, rõ ràng là cậu đang định đi về còn gì~?"

Bị nghi ngờ rồi. Đúng là tôi đã định về thật.

"Nhắc mới nhớ, Mutou-san... chẳng phải cậu đang bị gãy xương sao?"

"Ôm một xíu thì chắc không sao đâu!"

"...Xấu hổ quá, buông ra đi mà."

"Takanashi-san nè... eo cậu nhỏ xíu, ganh tị ghê! Chân cũng thon nữa! Cậu có tập gym không vậy!?"

"...Dừng quấy rối tình dục ngay!"

Cái người này, lợi dụng lúc ôm để sờ soạng eo với đùi sau của người ta!

Đây là kiểu skinship của nữ sinh cấp ba sao!? Một thế giới mà Takanashi Fuyuri hoàn toàn mù tịt...

"Vẫn còn chút thời gian trước buổi biểu diễn chiều nay, tụi mình đi lượn một vòng các gian hàng đi!"

"...Hả, ơ, ể...?"

Chẳng thèm bận tâm đến sự bối rối của tôi trước lời rủ rê đường đột. Mutou-san vui vẻ reo lên, nắm chặt lấy tay tôi và kéo về phía khu vực gian hàng mô phỏng.

Cảm giác như tôi vừa được cứu rỗi một chút.

Việc không bị bỏ lại một mình để rồi chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực dề dà, ngược lại đã giúp tôi rất nhiều.

"Thế rồi... mắc cái gì mà tôi cũng bị gọi ra đây vậy hả? Đang bận vãi linh hồn đây này."

"Ê~, có sao đâu! Dù là Trưởng ban Điều hành nhưng Homaki cũng phải chơi một chút chứ? Làm việc quá sức là 'công ty đen' đấy! Sếp mà không nghỉ thì cấp dưới sao dám nghỉ! Sếp phải tự mình tiên phong cải cách lối làm việc chứ!"

"A a, điếc tai quá. Rồi rồi, nếu là đi tuần tra xem các gian hàng có hoạt động nghiêm túc không thì còn được nhé."

Người hội quân với chúng tôi trước cửa ra vào là Horita-san.

Horita-san cũng có vẻ "miễn cưỡng", chắc là đã chịu thua trước sự nhiệt tình của Mutou-san. Dù nói gì thì nói, việc không thể từ chối có lẽ là nhờ vào tính cách thật thà của Mutou-san.

Mutou-san có thể hòa đồng với bất kỳ ai.

Cô ấy là kiểu người hoàn toàn trái ngược với tôi, nên mới được người khác yêu mến.

"Chào..."

Horita-san vừa lảng tránh ánh mắt vừa khẽ gật đầu chào, nên tôi cũng phản xạ gật đầu đáp lễ.

Không khí ngượng ngùng khủng khiếp... nếu không có Mutou-san ở đây, chắc không khí sẽ như địa ngục trần gian mất.

"...Tớ thắc mắc là, tại sao lại là Horita-san và tớ?"

"Homaki với Takanashi-san là 'Onachu' mà lị~? Tớ cảm giác hai người sẽ hợp nhau lắm đó~!"

O-Onachu!? (Chơi chữ: Đồng trung)

"...K-Không phải! Trong đầu cậu tớ có cái hình tượng gì vậy hả!?"

"Hể~? Tớ nghe Homaki bảo là cùng trường cấp hai mà~?"

"...À, à à... đúng vậy. Nói chung là... cùng trường cấp hai."

Hóa ra là viết tắt của "Cùng trường trung học" (Onaji Chuugakkou)...!

Tôi thấy xấu hổ muốn độn thổ vì suýt nữa đã hoảng loạn do hiểu lầm tai hại. Tai tôi nóng bừng lên trong tích tắc.

"Nếu chỉ để đứng đây buôn chuyện thì tôi thà quay về làm việc còn hơn."

"Mồ~, lúc nào cũng công việc công việc, cứng hết cả vai rồi này~! Nào, đi chơi thôi~!"

"Phiền quá, đừng có tự tiện bóp vai tui. Tay bà đang gãy xương đấy nhé."

Mutou-san cười híp mắt, đứng sau bóp vai cho Horita-san mặc cho bị kêu ca là phiền phức. Hai nữ sinh cấp ba dễ thương đang âu yếm nhau... cảm giác thật vi diệu.

Mutou-san rảo bước đuổi theo sau Horita-san, người vừa bắt đầu bước đi nhanh thoăn thoắt.

Tôi vẫn đứng chôn chân nhìn theo hai người họ, nhưng...

"Takanashi-san đừng có đần mặt ra đó nữa! Đi nhanh nào♪"

Bị nụ cười của Mutou-san thúc giục, tôi cố gắng không gây chú ý và chạy theo sau hai người.

Trong trường có rất nhiều học sinh mặc đồng phục, chỉ cần đi dọc hành lang là sẽ lướt qua nhau. Tôi cố gắng cúi gằm mặt xuống.

Mỗi khi thấy học sinh nào đang trò chuyện lọt vào tầm mắt, tôi lại có cảm giác họ đang thì thầm nói xấu mình. Những ánh mắt găm vào tôi ngay khoảnh khắc lướt qua nhau dường như đều chứa đầy ác ý, cứa từng nhát vào trái tim đang yếu ớt của tôi.

"Đói bụng quá đi mất~! Lớp của anh trai Takanashi là quán cà phê đúng không nhỉ~?"

"........."

"Takanashi-san?"

"...A, hả... gì cơ?"

"Kìa, khúc này cậu phải chen vào 'Người đó không phải là anh trai tớ!' chứ lị~!"

Mutou-san có ý tốt muốn khuấy động không khí, nhưng hồn vía tôi cứ treo ngược cành cây đâu đó.

Chúng tôi bước vào lớp học năm ba, nơi đang tổ chức quán cà phê.

Là lớp của Natsume-senpai, nhưng vì anh ấy đang bị đình chỉ nên tất nhiên chẳng thấy bóng dáng đâu.

"Cái thằng Natsume, đấm học sinh khác rồi bị đình chỉ, hài hước thật đấy chứ."

"Nhờ phước nó mà thiếu mất một chân bếp, vất vả muốn chết! Cái thằng khốn đó, chừng nào quay lại trường phải bắt nó bao một bữa ra trò mới được."

Có lẽ vì đang giờ ăn trưa nên khoảng 80% số bàn đã kín khách, vài người bạn cùng lớp của Senpai vừa than vãn vừa thoăn thoắt nấu nướng và phục vụ.

"Này, mấy bạn nữ kia ơi. Làm ơn có chút tinh thần giùm cái? Cùng bọn này vui vẻ làm hàng đi chứ!"

"Không có Shirahama-kun thì tụt hết cả mood ấy chứ, với lại thuyết âm mưu là chẳng có mống con gái nào hứng thú nổi khi trải qua lễ hội văn hóa với mấy gã trai ế chỏng chơ như tụi bây đâu."

"Mấy bà bị cái mặt tiền của Natsume lừa tình hết rồi! Nhìn nó đẹp mã thế thôi chứ trong chuyện yêu đương thì 'gà' lắm, thảm hại lắm! Trai tân lún sâu vào mối tình đầu đấy! Trong mắt nó không có mấy bà đâu!"

"Ê~, cái nét đó mới ngây thơ đáng yêu chứ bộ. Lúc chơi bóng rổ cũng ngầu nữa."

"Đàn ông quan trọng là cái nết hơn cái mặt chứ!"

"Tụi này đang bảo là cái nết của cậu ta cũng ngầu hơn đứt mấy ông đấy, không hiểu à?"

Mấy bạn nữ đang tụt hứng và mấy bạn nam muốn tranh thủ lễ hội văn hóa để tiếp cận con gái đang cãi nhau vì những chuyện tầm phào. Chính vì nhân vật chính không có ở đây nên cuộc tranh luận càng thêm nảy lửa chăng.

Thì ra Natsume-senpai được con gái hâm mộ ghê gớm... bình thường thì tôi sẽ thán phục lắm đấy, nhưng hôm nay tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

"X-in ch-ào, kiểm tra gian hàng đột xuất đây. Tôi sẽ kiểm tra cách phục vụ và hương vị món ăn."

Horita-san vừa nói vừa bước vào, khiến cả lớp nhốn nháo: "Homaki đến kìa!", "Phải làm món gì siêu ngon mới được!". Cậu ấy cứ như giám sát viên đi tuần tra chuỗi cửa hàng ấy nhỉ.

Bỏ qua sức hút lãnh đạo của Horita-san, tôi vẫn bị những ánh nhìn xung quanh làm cho co rúm lại.

Nghe thấy tiếng cười của ai đó, vai tôi lại run lên.

Liệu có ai đó biết tôi hồi cấp hai đang rêu rao về chuyện cũ, giống như đám người đến chọc phá buổi tổng duyệt không... Hay là họ đang cười cợt, lấy cái bộ dạng thảm hại của tôi hôm tổng duyệt ra làm trò đùa.

Có thể là do tôi hoang tưởng. Cũng có thể tôi đang thực sự bị ném đá giấu tay.

Y hệt. Giống hệt hồi năm lớp chín.

Ký ức về những lời nói vô tâm thì thầm sau lưng, những khuôn mặt cười cợt nửa miệng hướng về phía tôi suốt một thời gian sau cuộc thi hợp xướng lại chập chờn trong tâm trí.

Lên cấp ba, phần lớn các mối quan hệ đều được làm mới, tôi được trải qua những ngày tháng bận rộn nhưng vui vẻ bên Natsume-senpai và Haruru-senpai nên đã tạm quên đi mà thôi. Dù "Mùa hạ của Làn hơi Nóng" đã trôi qua từ lâu, nhưng có vẻ... tôi vẫn chưa hoàn toàn khắc phục được chấn thương tâm lý ấy.

Rõ ràng là tôi tự quyết định tham gia lần này, vậy mà lại phơi bày bộ dạng xấu xí trong buổi tổng duyệt.

Kết cục này là tất yếu còn gì.

"Nè nè, Takanashi-san ăn gì... ủa, cậu không sao chứ? Sắc mặt tệ quá kìa?"

Mutou-san lo lắng nhìn vào khuôn mặt đang cúi gằm của tôi.

"...Xin lỗi. Tớ đi vệ sinh một chút."

Tinh thần tôi đang trượt dốc không phanh nên tôi cần tạm lánh đi một lát.

Tôi trốn vào nhà vệ sinh gần đó, trút ra những hơi thở nặng nhọc trong phòng vệ sinh cá nhân... Bỗng, tiếng trò chuyện của vài nữ sinh đang chỉnh trang lại đầu tóc trước gương vọng vào.

"Nhóm của Mutou-san ấy, liệu có hát nổi không nhỉ?"

"À, nghe đồn con nhỏ đánh đàn bị la ó xong khóc lóc ầm ĩ, rồi dẫn đến đánh nhau loạn xạ mà."

"Chắc là không được đâu nhỉ? Nghe nói sau vụ tổng duyệt đó có khá nhiều người xin rút lui rồi."

"Nhỏ đánh đàn đó, nghe đâu hồi cấp hai cũng từng từ chối biểu diễn đấy. Tớ cá là hôm nay nó cũng sẽ gây chuyện cho xem."

"Hay là đi xem thử coi có biến gì không? Mà khéo còn chẳng tham gia ấy chứ."

Nói xấu người không có mặt ở đó chắc là vui lắm nhỉ.

Những tiếng cười cợt khinh miệt như hung khí sắc nhọn băm vằm lấy tôi.

Chờ bọn họ rời khỏi nhà vệ sinh, tôi mới bước ra khỏi buồng và định quay lại lớp quán cà phê. Thế nhưng, đôi chân tôi khựng lại trước cửa lớp.

Khoảng ba người bạn cùng lớp đang vây quanh Mutou-san và nói chuyện.

"Tiết mục sân khấu hôm nay, thật sự vẫn tham gia sao...?"

"Tất nhiên! Tính cả các cậu nữa thì đội hợp xướng vẫn còn mười lăm người, dư sức hát một bài mà~!"

"Nhưng mà... nếu lại xảy ra chuyện như hôm tổng duyệt thì chỉ tổ làm trò cười trước đám đông thôi?"

Trái ngược với sự hào hứng của Mutou-san, ba người bạn cùng lớp kia lại tỏ ra chùn bước.

"Hôm tổng duyệt là do đám phá đám đáng ghét đó thôi! Nếu là trước những khán giả đàng hoàng thì Takanashi-san cũng sẽ...!"

"Số người đến xem hôm nay đông hơn hôm tổng duyệt gấp mấy lần đấy? Nghe nói cũng có khối người tò mò chuyện hôm tổng duyệt mà đến xem nữa... Thú thật, tớ chẳng thấy lợi ích gì khi tham gia cả. Tớ không muốn bị mất mặt đâu."

Bạn cùng lớp nói đúng quá.

Chẳng có lợi ích to tát nào khi biểu diễn trên sân khấu cả.

Chỉ là muốn nổi bật, muốn được mọi người khen ngợi, muốn tạo kỷ niệm... lý do đứng trên sân khấu văn nghệ chỉ có vậy thôi. Không đáng để gánh chịu rủi ro thất bại cao ngất ngưởng mà tham gia.

"Bọn tớ không muốn mọi chuyện nát bét rồi bị cười vào mặt đâu... Giờ số người còn động lực cũng chẳng bao nhiêu. Bọn tớ quyết định không tham gia nữa, Mutou-san và những người còn lại cố lên nhé."

Dù Mutou-san đã cố gắng níu kéo, nhưng ba người bạn đó vẫn không thay đổi ý định rút lui.

"Ép những người đã mất hứng phải hát thì cũng chẳng thể có một màn hợp xướng ra hồn được, đành chịu thôi vậy... Xin lỗi nhé, tại tớ bị thương mà mọi chuyện thành ra lanh tanh bành thế này..."

Chứng kiến Mutou-san vừa cười gượng vừa xin lỗi, lồng ngực tôi thắt lại đau đớn.

...Tại tôi mà nhóm tan đàn xẻ nghé.

Tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi không thể đứng yên được nữa và bỏ chạy khỏi nơi ấy. Đã định sẽ cố gắng, nhưng rốt cuộc tôi vẫn quá yếu đuối và không chịu đựng nổi.

Không có Natsume-senpai ở bên... tôi lại thấy cô độc đến nhường này sao.

Tôi chạy thục mạng, chẳng màng đến xe đạp, và khi định thần lại, tôi đã chạy đến công viên Otayama.

"Hộc... hộc... hộc... hộc..."

Khó thở quá. Tôi chống tay lên hai đầu gối, thở hồng hộc liên hồi.

Nơi chốn đã hai năm rồi tôi chưa ghé lại.

Ngày cuối cùng tôi gặp Horita-san ở đây hồi cấp hai cũng là ký ức cuối cùng về lần ghé thăm trước.

Vì muốn được lưu lại trong ký ức của Natsume-senpai, tôi đã nhận lời làm người thay thế cho Mutou-san.

Thứ xung động tích cực vừa bùng lên lần này đã nhỉnh hơn nỗi ám ảnh từ cuộc thi hợp xướng hai năm trước một chút, và cú hích từ Senpai chính là đòn quyết định giúp tôi đưa ra lựa chọn.

Nhưng người đó không có ở đây. Tại tôi mà anh ấy không thể đến Lễ hội Văn hóa.

Chẳng còn "ý nghĩa" gì để chơi đàn tại lễ hội nữa.

Con người Takanashi Fuyuri này chẳng thay đổi chút nào so với hồi cấp hai cả.

Một kẻ ích kỷ tồi tệ. Hoàn cảnh của tôi chẳng liên quan gì đến Mutou-san và mọi người, vậy mà tôi lại sắp sửa phản bội cả những cô gái đã tin tưởng giao vai trò thay thế cho tôi... Tôi ghét chính mình.

Những người đã đối xử với tôi như bạn bè, tôi lại một lần nữa—

"Không đến trường mà làm gì ở đây thế hả?"

Một câu thoại nghe quen quen ở đâu đó.

Tôi quay lại phía phát ra tiếng nói, thấy Horita-san đang khẽ thở dốc.

Có vẻ cậu ấy nhận ra tôi bỏ chạy nên đã đuổi theo.

"...Tôi nghĩ tâm trạng của tôi cũng giống Toda-san thôi. Không tìm thấy ý nghĩa để đến trường nên cúp học."

"Không phải Toda mà là Horita nhá. Nhớ tên bạn cùng lớp giùm cái đi."

Cuộc đối thoại y hệt lần gặp nhau ở đây hai năm trước tự nhiên tuôn ra.

"...Bây giờ không còn là bạn cùng lớp nữa rồi."

"À ừ há. Chẳng phải bạn bè, cũng chẳng phải bạn cùng lớp, chỉ là người dưng thôi."

Có lẽ vì mối quan hệ giữa tôi và Horita-san đã quay về vạch xuất phát. Không có cảm giác gượng gạo mấy.

"Buổi chiều sắp bắt đầu rồi đấy. Làm gì có thời gian mà trốn ở đây."

"...Horita-san mới đúng, đáng lẽ phải bận rộn điều hành chứ... làm gì có thời gian mà trốn việc."

"Người khởi xướng vụ 'công ty đen' với 'cải cách lối làm việc' là Mutou-san mà. Với lại, có người không chịu hành động theo ý mình làm tôi stress tích tụ đầy đầu đây này."

Horita-san than vãn với vẻ uể oải, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào tôi như muốn trách móc.

"Tưởng đời nào Fuyuri-san chịu tham gia lễ hội văn hóa chứ, ai dè từ lúc Mutou-san ngã bị thương thì mọi chuyện đi chệch hướng hết cả. Phiền thật sự luôn ấy, đừng có làm tăng thêm mầm mống rắc rối cho tôi nữa chứ."

"...Xin lỗi."

"Vốn dĩ lỗi là tại Mutou-san ngã chổng vó, nhưng người quyết định làm người thay thế dù đã trải qua chuyện hai năm trước là Fuyuri-san, nên tôi chẳng việc gì phải đồng cảm với cậu cả."

Horita-san nhìn thấu cảm giác tội lỗi của tôi, nhưng cậu ấy vẫn tuôn ra sự bực dọc trong lòng mình, tuyệt nhiên không pha trộn chút lời lẽ an ủi sáo rỗng nào.

"Hai năm trước, tôi đã không cứu được Fuyuri-san. Lần này tôi định đẩy cậu tránh xa rủi ro, nhưng rốt cuộc lại thành ra thế này. Nhưng mà... Lễ hội Văn hóa vẫn chưa kết thúc đâu."

"...Cũng coi như xong rồi còn gì."

"Đừng có đùa. Tôi không hiểu sao cậu lại buông xuôi, nhưng việc cậu cần làm vẫn còn đó. Cậu có trách nhiệm phải dùng tiếng đàn piano để làm vui lòng khán giả."

Giọng điệu của Horita-san đanh lại khi bước chậm rãi về phía tôi.

"Shirahama-senpai, Mutou-san... những người không bỏ rơi cậu dù cậu yếu đuối đến mức nào, vẫn luôn ở bên cạnh cậu... và cả—"

Horita-san thu hẹp khoảng cách, áp sát lại gần, hai tay nắm chặt lấy vai tôi...

"Chịu trách nhiệm vì đã khiến tôi kỳ vọng đến tận bây giờ đi."

Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, dõng dạc tuyên bố.

Kỳ vọng ư...? Horita-san, kỳ vọng vào tôi sao?

Vào chính kẻ đã phá hỏng cuộc thi hợp xướng mà Horita-san chuẩn bị hai năm trước, đến tận bây giờ vẫn—

"...Làm gì có chuyện đó. Horita-san mà lại... chuyện đó..."

"A a, điên tiết mất thôi!! Vì mê tiếng đàn của Fuyuri-san nên hai năm trước tôi mới bắt chuyện với cậu chứ! Vì tôi muốn nhìn thấy Fuyuri-san chơi piano trên sân khấu! Là TÔI muốn!"

"...Horita... san..."

"Shirahama-senpai làm được mà tôi thì không làm được!! Tôi đã không thể khiến Fuyuri-san mở lòng... không thể khiến cậu kể cho tôi nghe bất cứ điều gì!! Tôi đã không thể trở thành cái 'lý do' để cậu chơi đàn!! Điều đó làm tôi bực mình lắm!!"

Lần đầu tiên tôi thấy Horita-san lớn tiếng như vậy.

Tôi chỉ biết đứng đó, hứng chịu những cảm xúc bùng nổ mà cậu ấy đang gào thét.

"Thế nên tôi ghét Shirahama-senpai! Vì anh ta cứ làm tôi hối hận rằng biết đâu tôi cũng có thể trở thành một người như Shirahama-senpai đối với Fuyuri-san! Mỗi lần nhìn thấy Shirahama-senpai, tôi lại cứ nghĩ rằng nếu là tôi thì Fuyuri-san đã không phải chịu tổn thương rồi!!"

Tôi không hề nhận ra. Rằng Horita-san đã ôm nỗi hối hận ấy suốt hai năm qua.

Rằng cậu ấy đã so sánh bản thân với Natsume-senpai, người có hành động tương đồng, và rơi vào tự ghét bỏ bản thân.

Tôi, đã không hề hay biết.

"Sự tồn tại của Shirahama-senpai trở thành lý do để Fuyuri-san chơi đàn, trong khi những gì tôi có thể làm chỉ là cố tước đi cơ hội chơi đàn của cậu. Tôi và Shirahama-senpai tưởng giống nhau nhưng bản chất lại trái ngược, thế nên có lẽ tôi đã không thể trở thành bạn của cậu."

"...Xin lỗi... tớ không nhận ra... xin lỗi..."

"Tôi không cần cậu xin lỗi."

Horita-san chưa bao giờ mong cầu một lời xin lỗi yếu ớt với ánh mắt cúi gầm.

"Hãy làm bạn với tôi, chỉ trong hôm nay thôi."

"...Hả?"

"Nếu Shirahama-senpai không ở đây... thì tôi sẽ thay thế người đó. 'Ý nghĩa' để cậu chơi đàn ngày hôm nay là để làm cho người bạn Horita Makina này vui sướng và cảm động. Hãy giúp tôi giải tỏa sự lưu luyến của hai năm trước đi."

Hai năm trước, chúng tôi không thể trở thành bạn.

Mối quan hệ đứt gánh giữa đường khi chưa kịp trọn vẹn hai tiếng "bạn bè". Đó là nỗi hối hận của tôi, và là sự lưu luyến của Horita-san.

"Chỉ hôm nay thôi cũng được. Hãy chơi đàn, vì tôi."

Ý nghĩa của việc chơi đàn tại Lễ hội Văn hóa, là để người bạn Horita-san vui lòng. Đó là sự tiếp nối của hai năm về trước.

"Mà, tiện thể thì đàn cho cả Mutou-san nữa nhé."

"...Mutou-san là hàng tiện thể sao!?"

"Người đó đã là bạn của Fuyuri-san từ lâu rồi còn gì? Trừ tôi, đứa bạn 'chỉ trong hôm nay' này ra, thì làm gì có ai tốt bụng, vô tư lự như người đó chứ, lo mà trân trọng đi."

Tôi không biết liệu Mutou-san có coi tôi là 'bạn' hay không.

Nhưng, nếu... cậu ấy coi tôi là bạn.

"...Tớ muốn đàn! Tớ... vì bạn bè! Vì tớ muốn bạn bè được vui!"

Thứ cảm xúc chân thật vừa nảy mầm, tôi cũng sẽ không ngần ngại mà ném trả lại cậu ấy.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên.

『—Này Takanashi-san!? Cậu đang ở đâu thế!? Cậu đi vệ sinh mãi không về làm tớ lo lắm đấy, bị tào tháo đuổi hay gì!? Cả Homaki cũng lặn mất tăm rồi!? Chuyện gì vậy nè!?』

Đầu dây bên kia là giọng nói hốt hoảng tột độ của Mutou-san.

Giọng nói to đến mức lọt ra ngoài ống nghe, khiến Horita-san cũng phải bật cười ngán ngẩm.

"Mutou-san ồn ào quá, quay lại trường thôi, Fuyuri."

Tôi không nghe nhầm đâu. Cậu ấy đã gọi tên tôi một cách thân mật, ra dáng bạn bè rồi.

"...Ừ, đi thôi. Horita-san."

Cậu ấy làm mặt bất mãn.

"...Ho, Homaki-san."

"Biệt danh hả trời. Tự nhiên thu hẹp khoảng cách ghê thế. Mà thôi cũng được."

Có vẻ cậu ấy đã miễn cưỡng chấp nhận.

"Bỏ chữ 'san' đi. Homaki là được rồi."

Vậy thì tôi xin nghe theo lời cậu ấy. Hơi ngượng một chút nhưng mà...

"...Đi thôi, Homaki."

"Quay lại trường nhanh nào, Fuyuri."

Giờ phải làm gì tiếp thì cứ quay lại trường rồi tính. Chúng tôi, những người bạn "phiên bản giới hạn trong ngày hôm nay", lao xuống dốc bằng tốc độ tối đa hệt như một cảnh trong phim thanh xuân vườn trường.

Vốn chẳng có thể lực nên tôi đứt hơi ngay lập tức, nhưng tôi không thể dừng lại ở đây được. Mặc kệ đôi chân đang gào thét, tôi vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Chúng tôi chạy băng qua khuôn viên trường, nơi các gian hàng mọc lên san sát. Khách tham quan và học sinh qua lại như bức tường người, khiến chúng tôi khó lòng chạy như ý muốn.

Khó thở quá. Thể lực cạn kiệt mất rồi.

Dù có chơi đàn được thì chắc cũng chỉ được một bài là cùng.

Dẫu vậy, tôi vẫn muốn chơi.

Nếu Natsume-senpai, Mutou-san, và Homaki mong muốn điều đó, thì lần này nhất định—

Hiện tại là mười hai giờ rưỡi. Loa phát thanh trường vang lên, báo hiệu buổi biểu diễn sân khấu chiều sắp bắt đầu. Chúng tôi không vào tòa nhà trường học mà cắt ngang qua khoảng sân giữa nối liền với hành lang.

"Takanashi-san! Mồ~! Đi vệ sinh lâu quá đi~! Táo bón hả? Táo bón khổ lắm luôn á~!"

Chúng tôi gặp lại Mutou-san ở đoạn hành lang nối. Giữa chốn đông người mà cậu ấy cứ oang oang "đi vệ sinh" với "táo bón", xấu hổ chết đi được!

"...Mọi người trong đội hợp xướng đâu rồi...?"

"Xin lỗi! Quả nhiên là khó mà vực dậy tinh thần của mọi người được, lên sân khấu với trạng thái đó chỉ làm khán giả thất vọng thôi. Tớ bàn với Homaki rồi, dù hơi gấp nhưng đành hủy tham gia vậy."

Mutou-san chắp hai tay lại xin lỗi.

"...Vậy, à. Quả nhiên... là phải thế thôi nhỉ."

"Xin lỗi nhé... tại tớ kém cỏi quá! Takanashi-san không có lỗi gì đâu!"

"Lỗi to nhất là tại cái đứa nào đó đi mua kem ở cửa hàng tiện lợi rồi vấp té gãy xương đấy."

"Homaki xấu tính quá đi! Đừng có xát muối vào nỗi đau của tớ chứ!"

Homaki chì chiết dai dẳng khiến Mutou-san rơm rớm nước mắt. Mối quan hệ thật đáng yêu.

"...Nhưng mà, nếu vậy thì tại sao Homaki lại đi gọi tớ quay lại?"

Tôi suýt thì thất vọng, nhưng vẫn chưa hiểu rõ tình hình nên thấy hơi bối rối.

Nếu đã rút lui thì đồng nghĩa với việc không tham gia biểu diễn sân khấu nữa, tôi có quay lại cũng chẳng để làm gì. Homaki, người đã duyệt cho rút lui, đâu cần cất công đi lôi tôi về làm chi.

"Đứng trên lập trường ban tổ chức thì đúng là phiền phức to. Hủy kèo trước giờ diễn buổi chiều một tiếng thì đào đâu ra người thay thế, mà để chương trình bị thủng lỗ chỗ thì không được."

Homaki lẩm bẩm phàn nàn nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

"Năm phút trống đó, Fuyuri lấp vào đi."

"...Hả? Hả?"

Tôi không hiểu ý Homaki lắm.

"Là Shirahama-senpai đề xuất đấy. Anh ấy bảo nếu không hát hợp xướng được thì chuyển sang phương án B, để Fuyuri độc tấu piano. Tớ cũng đã thấy Fuyuri chơi piano trong nhà thể chất hôm nọ rồi, nên cũng có chút kỳ vọng."

Một mình tôi lên sân khấu, chơi piano...?

Tôi đứng ngẩn tò te, chưa kịp hiểu hết yêu cầu vô lý đùng đùng này.

Chuyện hôm nọ lướt qua tâm trí.

Khi quyết định tham gia lễ hội văn hóa, để dụ Mutou-san - người mà tôi chưa có số liên lạc - tôi đã chơi đàn trong nhà thể chất khi các câu lạc bộ đang hoạt động. Lúc bắt đầu chơi, hầu như chẳng ai nhìn, mọi người đều tập trung tập luyện. Vì thế mà tôi mới đàn được đến cùng.

"...Vụ hôm nọ chỉ là ngẫu hứng... và chẳng ai chú ý nên tớ mới làm được!"

"Đàn piano của Fuyuri thì ban đầu cũng chẳng ai chú ý đâu, cứ đàn tùy thích đi. Rồi khán giả sẽ tự động bị mê hoặc thôi."

"...K-Không thể nào. Cậu đánh giá cao tớ quá rồi."

"Không cao đâu. Việc đám vận động viên quên cả tập luyện để lắng nghe là nhờ năng lực của Fuyuri. Điều đó bọn tớ, những người có mặt ở đó, biết rõ nhất."

Cảm giác rụt rè và mong muốn đáp lại kỳ vọng hòa lẫn vào nhau.

"Takanashi-san! Dù có thất bại thì chúng mình vẫn là 'bạn', điều đó không thay đổi đâu, nên cứ chơi hết mình đi! Dù thành công hay thất bại thì cũng đi ăn mừng!"

"...Mutou-san."

Lần đầu tiên trong đời tôi được rủ đi ăn mừng.

Chẳng biết là sự kiện kiểu gì, nhưng ăn mừng... muốn đi ghê.

"Có lời nhắn từ Shirahama-senpai đây."

—Fuyuri không còn đơn độc nữa đâu.

Lời của Natsume-senpai được Homaki truyền lại.

Người mẹ thân yêu không còn nữa, nhưng nếu tôi có thất bại thì cũng sẽ không còn cô độc. Dù có xấu hổ ê chề thì vẫn có những người sẽ đón tôi bằng thái độ bình thản như mọi ngày.

"Nhắc mới nhớ, người có vẻ là bố của Fuyuri cũng đến nhà thể chất đấy. Bác ấy vừa xem tờ rơi vừa hỏi tớ xem 'sân khấu con gái tôi biểu diễn có phải chỗ này không'."

Bố mới đến trường lần đầu, nên chắc đã hỏi Homaki - người đang đeo băng tay ban tổ chức cho chắc ăn.

Có Senpai. Có bạn bè. Có cả bố.

Đó chính là động lực để tôi bước chân về phía trước.

Vẫn còn sợ, nhưng lần này tôi sẽ không chạy trốn nữa.

『—Để quý vị đợi lâu! Tiếp theo là phần biểu diễn sân khấu buổi chiều!』

Tiếng MC khuấy động khán giả qua micro vọng ra từ nhà thể chất.

Người qua lại trên hành lang nối, người đi vào từ cửa ra vào nhà thể chất. Mật độ người trong nhà thể chất tăng lên rõ rệt, những chiếc ghế xếp nhanh chóng được lấp đầy bởi khán giả.

"Từ giờ là buổi hòa nhạc độc tấu của Takanashi Fuyuri nhé. Trong năm phút, hãy dẫn dắt mọi người vào thế giới của cậu đi."

Được Homaki tiễn chân, tôi bước vào nhà thể chất từ cửa sau cùng.

Mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía sân khấu, không ai nhận ra sự hiện diện của tôi đang bước đến từ phía sau.

Tấm màn nhung đang được kéo lên.

Trái tim đập thình thịch. Ghế khán giả được xếp hai bên, chừa lại một lối đi thẳng tắp dẫn lên sân khấu ở chính giữa. Khi tôi lặng lẽ bước đi trên con đường đó, những khán giả nhạy cảm bắt đầu liếc nhìn từ hai phía.

Vô số ánh mắt găm vào lưng tôi.

Đừng bận tâm. Đừng để ý.

Tôi bước lên từng bậc cầu thang thấp dẫn lên sân khấu, tiếng bước chân vang vọng. Tiến lại gần chiếc đàn grand piano đặt giữa sân khấu, tôi ngồi xuống ghế. Chắc là chiếc đàn ở góc nhà thể chất. Những vết xước trên bề mặt và cảm giác khi ngồi ghế y hệt.

Trong tờ chương trình lẽ ra ghi là hợp xướng, nhưng lại chỉ có mình tôi bước lên, khiến hội trường bắt đầu xôn xao.

Ánh đèn downlight nhuộm màu ấm áp lên đôi bàn tay. Tôi khẽ thở ra, đặt ngón tay lên phím đàn... ngay lúc đó, những tạp âm từ hàng ghế khán giả len lỏi vào tai tôi.

"Con nhỏ đó hả? Đứa khóc lóc hôm tổng duyệt ấy."

"Bị nhóm bỏ rơi à? Bắt lên sân khấu một mình thế này khác gì phạt vạ đâu."

"Lời đồn hồi cấp hai là thật hả? Có ai học cùng cấp hai với nó không?"

Tôi biết thực tế chẳng ngọt ngào gì.

Định bụng sẽ chìm vào thế giới riêng trước khi tạp âm lọt vào, nhưng họ nhận ra tôi nhanh hơn dự tính. Ảnh hưởng xấu từ vụ tổng duyệt quá lớn, có vẻ đám người tò mò thích châm chọc cũng trà trộn vào đây.

Những người học cùng cấp hai chắc cũng đến. Vài bạn cùng lớp đã rút khỏi đội hợp xướng cũng ló mặt đến nhà thể chất vì tò mò xen lẫn sợ sệt.

Mọi người ở đây, dường như đều đang nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu.

Ánh nhìn của hàng đống người trong cái nhà thể chất rộng lớn này đồng loạt đổ dồn về phía tôi, như đâm tôi nát bấy.

Những chiếc điện thoại giơ lên quay chụp. Những người biết lời đồn về tôi bắt đầu thì thầm to nhỏ, và những lời đó cứ thế lọt vào tai tôi.

Ngón tay không cử động được.

Không thở được.

Mũi chân đặt trên bàn đạp run lên không dứt.

Giai điệu trong đầu tôi bị xóa trắng trơn.

"Takanashi-san!"

"Thế này thì căng rồi đây..."

Mutou-san và Homaki đứng trong cánh gà với vẻ lo lắng.

Tiếng của hai người họ nghe nghèn nghẹt, không rõ.

Tiếng xì xầm ngày càng lớn dần.

Ai ở đây cũng dự đoán tôi sẽ thất bại. Tôi sẽ phá hỏng sự kiện mà ban tổ chức và bao nhiêu học sinh đã tốn mấy tháng trời chuẩn bị.

Lại lặp lại nữa rồi.

Màu sắc đang biến mất khỏi thế giới của tôi. Chồng chéo lên những hình ảnh của hai năm về trước.

Tôi không phải muốn chơi piano vì muốn tham gia lễ hội văn hóa.

Mà là vì muốn Natsume-senpai nhìn thấy.

Vì muốn khắc ghi vào ký ức của Natsume-senpai, để mãi mãi trở thành đề tài trong những câu chuyện hoài niệm của anh. Để dù cho cái mùa hạ kỳ quái kia có ập đến, Natsume-senpai cũng sẽ không quên tôi.

"Ý nghĩa" để tôi chơi đàn, là vì muốn thấy nụ cười của Natsume-senpai.

Tôi cúi gằm mặt, cứng đờ người chắc cũng phải một phút rồi.

"...Natsume... Senpai..."

Cái tên ấy buột ra trong vô thức.

"Fuyuri!!"

Là ảo giác sao?

Tiếng gọi tên tôi, đến từ một người lẽ ra không thể có mặt ở đây.

Rõ ràng đang trong tình trạng phải ở nhà sám hối, tại sao chứ.

Ai đó vừa lao vào từ cửa sau cùng, gọi to tên tôi.

"Từ lúc mới gặp nhau đến giờ, anh vẫn luôn yêu thích tiếng đàn của em!"

Natsume-senpai, đang ở đó.

Dù bị giáo viên phát hiện bất thường tóm lấy vai ngăn lại, anh ấy vẫn vùng vẫy chống cự.

Sao anh ấy lại đeo băng tay ban tổ chức thế kia. Chắc là đã cấu kết với Homaki, giả làm nhân viên điều hành sân khấu để dễ dàng tiếp cận nhà thể chất, và được cậu ấy dẫn đường cho vào.

"Thế nên, ở lễ hội văn hóa này, hãy đàn cho anh nghe! Đàn cho người yêu tiếng đàn của Fuyuri nhất là anh đây này! Anh nhớ mà! Anh sẽ không bao giờ quên đâu!"

Xin đừng quên.

Xin hãy nhớ mãi ngày hôm nay.

Em sẽ gửi đến Senpai tiếng đàn mà Senpai yêu thích nhất.

Nên hãy lắng nghe ở nơi gần em nhất nhé.

"Mấy cái tạp âm này, Takanashi-san thổi bay cái một!"

Mutou-san khích lệ tôi như thế.

Màu sắc đang quay trở lại thế giới.

Những tạp âm khó chịu đang tan biến.

"Tiếng đàn của Fuyuri mà hai năm trước cậu không cho tớ nghe, lần này hãy cho tớ nghe đi."

Homaki đang mỉm cười.

Chẳng biết từ lúc nào, chân tôi đã hết run, hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng.

Làm được. Bây giờ, tôi có thể truyền tải âm thanh của riêng mình.

Đầu ngón tay chìm xuống phím đàn.

Nhẹ bẫng. Cánh tay tôi nhẹ chưa từng thấy trong đời.

Lý do đơn giản thôi. Vì tôi được những người mình yêu quý cổ vũ. Mấy cái tạp âm của những người lạ mặt, tiếng hò reo của những người tôi yêu quý sẽ át đi tất cả.

—Ta sẽ khiến các người câm miệng ngay đây.

Sẽ khiến đám khán giả đang nhìn ta bằng ánh mắt cợt nhả kia phải im bặt đến rợn người.

Ngón tay lướt đi thoăn thoắt, cánh tay nảy lên.

Mỗi khi cánh tay nảy lên, âm thanh cũng nhảy múa nhịp nhàng.

Cảm giác như cơ thể đang lơ lửng.

Đôi vai đung đưa bồng bềnh, sức mạnh đang ngự trị trong từng nốt nhạc.

Đây cũng là bài hát mà mẹ yêu thích. Mẹ hay đàn bài này nên tôi cũng rất thích nó. Bài hát ra đời từ trước khi tôi sinh ra nên không phải gu của giới trẻ, nhưng nó đã được các ca sĩ khác cover và trở thành nhạc phim hoạt hình. Có lẽ cũng có người biết.

Rain - Ooe Senri.

Những âm thanh được tạo ra từ đôi bàn tay đang lặng lẽ nhấn xuống phím đàn càng lúc càng đan quyện vào nhau.

Khuôn mặt bối rối của khán giả chuyển sang kinh ngạc, rồi ánh mắt dần trở nên nồng nhiệt. Những cái miệng đang cười cợt im bặt, đôi tai dỏng lên lắng nghe tiếng đàn của tôi.

Ở hàng ghế phía sau, bố cũng đang ở đó. Bố há hốc miệng như bị choáng ngợp, chăm chú nhìn con gái mình. Có lẽ bố đang cảm nhận âm nhạc cùng với làn gió ấm áp thổi vào từ cửa ra vào và cửa sổ.

Số lượng khán giả bị tiếng đàn lọt ra từ nhà thể chất dụ dỗ kéo đến không đếm xuể. Dòng người từ sân giữa liên tục đổ về, mật độ trong nhà thể chất đang trở nên khủng khiếp.

Giai điệu êm dịu dần biến đổi, chuyển sang điệp khúc.

Từng nốt, từng nốt nhạc vang lên trong trẻo, tách bạch.

Tay nảy lên. Âm thanh nảy lên. Nhảy múa. Âm nhạc cũng bắt đầu nhảy múa rộn ràng.

Truyền thẳng đến trái tim khán giả. Găm vào đó.

Bắt họ phải đắm chìm trong tiếng đàn của tôi.

Cướp hết khách của các gian hàng về nhà thể chất cũng chẳng sao. Tha lỗi cho tôi nhé.

Hãy tắm trong đó. Hãy để nó xuyên qua. Hãy chìm đắm.

Hãy say sưa... trong tiếng đàn tôi chơi vì những người mình yêu quý.

Mẹ có đang nhìn không?

Con có đang cho mẹ thấy khung cảnh mẹ hằng mong ước không?

Con sẽ cho những người con yêu quý nghe thứ âm thanh mẹ đã dạy con. Để mẹ không còn phải lo lắng nữa, từ nay con sẽ cố gắng.

Nên hôm nay mẹ cứ thế mà lắng nghe nhé.

Sân khấu nhà thể chất không còn là nơi gieo rắc nỗi ám ảnh nữa.

Nơi đây là hội trường hòa nhạc chỉ mở cửa trong năm phút.

Là nơi nhân vật chính Takanashi Fuyuri khiến trái tim mọi người nhảy múa và nắm trọn lấy nó.

Đàn xong đoạn kết, âm thanh cuối cùng lặng lẽ tan vào hư không.

Năm phút biểu diễn trôi qua trong chớp mắt.

Ngay sau khi dứt tiếng đàn, một sự im lặng đáng sợ bao trùm.

Và rồi... những tiếng vỗ tay lác đác vang lên, rồi đồng loạt bùng nổ, vang vọng khắp hội trường.

Thời gian cảm nhận chỉ là khoảnh khắc, nhưng tràng pháo tay thì kéo dài mãi.

Tôi đứng dậy cúi chào thật sâu, tràng pháo tay dày đặc lại càng lớn hơn nữa.

Người tôi run lên không ngừng.

Cảm giác tê dại vì xúc động lan tỏa khắp toàn thân.

Con người của hai năm trước đã không còn ở đâu nữa.

Vì tôi đã ghi đè lên nó bằng một kỷ niệm tuyệt vời nhất.

Phía cuối nhà thể chất, Senpai đang bị giáo viên mắng té tát.

Natsume-senpai, kẻ đang bị đình chỉ tại gia mà dám mò đến trường, đang bị giáo viên tóm cổ lôi đi, tôi chỉ biết cười trừ tiễn anh ấy bằng mắt.

"A~, tại dẫn đường cho kẻ xâm nhập bí ẩn mà tớ cũng bị đám giáo viên mắng vốn một trận tơi bời đây. Lại còn bảo hôm sau sẽ giáo huấn tiếp nữa chứ, oải thế. Phải bắt cái tên bị đình chỉ đó bao cái gì bây giờ ta."

Sau buổi biểu diễn. Homaki bước lại gần tôi khi tôi vừa ra khỏi nhà thể chất, cậu ấy nheo mắt, vừa than vãn nhưng lại để lộ một nụ cười có vẻ nhẹ nhõm.

Với lại, nghe bảo cậu ấy bị mắng lây cùng Senpai một trận tơi bời. Mời thấy có lỗi quá đi mất.

"...Xin lỗi. Và cảm ơn cậu."

"Không đâu, tôi chỉ muốn sân khấu thành công rực rỡ với tư cách Trưởng ban Điều hành thôi. Đây là một phần công việc, chẳng có ý đồ gì đặc biệt đâu nha."

Homaki trả lời tỉnh bơ, rồi định quay lại làm việc như thể đã xong nhiệm vụ.

Nhờ Homaki hành động mà buổi hòa nhạc solo mới thành hiện thực.

Từ hồi cấp hai, tôi đã luôn khiến Homaki phải lo lắng và chịu ơn cậu ấy biết bao nhiêu lần.

"...Homaki!"

"Gì vậy?"

Tôi gọi giật lại, Homaki dừng bước nhưng không quay đầu.

"...Bạn bè... hôm nay là kết thúc sao?"

"Dự tính là thế mà?"

"...Liệu lần này... chúng ta có thể trở thành bạn bè thực sự không?"

Chính vì là bây giờ nên tôi mới có thể nói ra.

Từ mối quan hệ chưa kịp thành bạn bè, tôi muốn bước lại gần và làm lại một lần nữa.

"Không đâu, bọn mình không nên làm bạn thì tốt hơn. Khoảng cách mà khi đưa tay ra, đầu ngón tay chỉ hơi chạm tới một chút... có lẽ hợp với chúng ta hơn đấy."

Câu trả lời đậm chất cô nàng gyaru hờ hững, thẳng thắn.

Nếu Homaki đã nói vậy thì... tôi định bỏ cuộc, nhưng,

"Nhưng mà... những lúc Fuyuri cúp học thì tớ có thể chơi cùng cậu đấy."

Homaki quay lại, vừa gãi đầu vừa lảng tránh ánh mắt vẻ ngượng ngùng.

Nhìn thì có vẻ không hứng thú lắm, nhưng chắc không phải vậy đâu.

Tôi nghĩ... đó là cách che giấu sự xấu hổ đầy phiền phức của cậu ấy đấy thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!