Chương 3 Vì tôi muốn tin là dối trá, nên lời cô nói cũng là dối trá

Vài ngày sau.
Tôi bước vào kỳ thi chung toàn quốc được tổ chức giữa tháng Một, nhưng kết quả tự chấm điểm lại chẳng đâu vào đâu.
Nguyên nhân thì rõ như ban ngày.
Kiến thức nền tảng vốn đã hổng, nay đầu óc lại bị lấp đầy bởi những tạp niệm, thành ra ngay cả trong giờ thi tôi cũng chỉ thấy bứt rứt không yên. Nghĩ thế nào đi nữa thì rõ ràng tôi đã thiếu tập trung trầm trọng.
Thêm vào đó, tôi vừa mới thất tình. Đối với tôi, đây là dấu chấm hết cho mối tình đơn phương kéo dài từ thời tiểu học, một cú thất tình nhớ đời.
Có lẽ Haruru-senpai đã nhìn thấu đến tận bước này rồi chăng?
Chị ấy nhìn thấu việc tôi đang bị trói buộc bởi mối tình đầu, buộc tôi phải nhận ra sự thật mà bản thân vẫn luôn lờ đi để có thể kết thúc mọi chuyện một cách dứt khoát.
Nếu phải gượng ép đổ trách nhiệm cho ai đó, thì là tại Umika.
Trước đây tôi chỉ xem Umika như một tồn tại kỳ lạ, cùng lắm cũng chỉ ở vị trí một đứa em gái xấc xược. Vậy mà chỉ cần lơ là một chút, gương mặt nhỏ đó lại thoáng hiện lên trong tâm trí, giọng nói đầy sức sống ấy lại vang vọng trong đầu tôi.
Đặc biệt là vẻ mặt tiều tụy hôm trước, nó cứ bám chặt lấy ký ức và không chịu buông tha tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy một Umika hoảng loạn đến thế. Chính hình ảnh bản thân chỉ biết bối rối, luống cuống đứng nhìn càng thổi bùng lên cảm giác bất lực, khiến tôi tự giận chính mình.
Cứ thế này thì không ổn. Nhưng tôi không biết phải làm sao.
Mọi thứ đều đình trệ, và tôi cứ thế trải qua những ngày tháng rỗng tuếch, giậm chân tại chỗ.
Tôi ngồi vào bàn học.
Mắt chỉ dán vào những cuốn sách ôn thi, nhưng đầu bút trên tay phải thì bất động.
Tôi mạnh tay gập sách vở lại, đặt bút xuống một cách dứt khoát. Di chuyển đến bồn rửa mặt, tôi tát nước lạnh vào mặt thật mạnh để tỉnh táo.
"…Trước hết, nếu không hiểu rõ về nhỏ đó thì mọi chuyện sẽ chẳng thể bắt đầu."
Theo một nghĩa nào đó, tôi đã thông suốt. Hoặc buộc phải thông suốt dù có gượng ép.
Những lời nói thẳng thắn của Haruru-senpai đã trở thành một liều thuốc cực mạnh. Vì thuốc quá mạnh nên tôi vẫn còn chịu ảnh hưởng của vết thương lòng trong vài ngày, nhưng đến giờ, cảm giác như lớp sương mù của sự lạc lối đã phần nào tan biến.
Ít nhất, thứ tự ưu tiên đã trở nên rõ ràng.
Nếu bảo không ngại ngùng thì là nói dối, nhưng nếu hỏi trực tiếp mà bị lảng tránh về thân thế thì tôi buộc phải chủ động ra tay. Nếu không hành động, hiện trạng bế tắc này sẽ không thể phá vỡ.
Tôi muốn biết về Umika. Rằng đối với tôi, nhỏ đó là sự tồn tại như thế nào.
Đó là cảm xúc không chút giả dối.
Hơn nữa, tôi cũng có quyền được biết chứ.
Nếu như Umika thực sự đang chìm dưới đáy sâu ký ức của tôi, thì đây cũng không phải là chuyện của người ngoài. Tôi không phục việc cô ấy cứ một mình ôm lấy sự thật, một mình gánh vác tất cả như vậy.
Điều cần phải làm mà Haruru-senpai đã nói.
Điều mà tôi của hiện tại mong muốn nhất chính là…
Khoác lên mình chiếc áo khoác dày, tôi lao mình vào thị trấn mùa đông, hướng đến "một nơi nọ" để tìm kiếm manh mối về Umika.
~*~
Buổi chiều sau giờ tan học. Tại trường trung học địa phương, các hoạt động câu lạc bộ đã bắt đầu.
Tiếng nhạc cụ thánh thót của câu lạc bộ nhạc kịch và tiếng hô hào chạy trên sân của các câu lạc bộ thể thao vang vọng khắp nơi. Phần lớn học sinh thuộc câu lạc bộ về nhà ("Về nhà bộ") đã rời đi, nên khu vực tủ giày và cổng trường khá thưa người, thi thoảng mới có vài học sinh mặc đồng phục hoặc đồ thể thao đi ngang qua.
Tôi biến mình thành một gã đàn ông khả nghi đứng tần ngần gần cổng trường, tiếp cận bất cứ học sinh cấp hai nào định ra về.
"Anh không phải người đáng ngờ đâu, anh chỉ có chút chuyện muốn hỏi mấy đứa thôi. Anh đang tìm một bạn nữ học cấp hai."
Để xóa bỏ sự cảnh giác, tôi cố nở một nụ cười gượng gạo và bắt chuyện một cách nhẹ nhàng, nhưng mà...
"Khiếp quá! Kẻ khả nghi kìa!"
"Khoan đã! Anh là học sinh cấp ba bình thường mà!"
Rõ ràng là bị cảnh giác, bị coi như kẻ biến thái rồi bị đám học sinh lảng tránh vội vàng, chuyện này khiến tôi thấy buồn nẫu ruột. Tôi mới mười tám tuổi và cũng ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ đấy chứ.
Lý do duy nhất tôi đến ngôi trường không phải trường cũ của mình này là để tìm kiếm thông tin về Umika.
Manh mối duy nhất về thân thế của nhỏ đó là bộ đồng phục cô ấy luôn mặc.
Tôi đã vài lần nhìn thấy học sinh mặc thiết kế đồng phục đó ở trước nhà ga địa phương, và ngôi trường gần nhất có khả năng chính là nơi này, nên tôi mới đến để thu thập thông tin.
Nếu Umika từng học ở trường này, chắc chắn tôi sẽ nắm được chút thông tin gì đó... Khoan đã, thế này chẳng phải tôi trông giống kẻ bám đuôi sao? Bị coi là kẻ khả nghi cũng đáng đời lắm.
Dù sợ bóng dáng của chiếc còng số tám, tôi vẫn kiên trì bắt chuyện, cố gắng tìm người có vẻ biết về Umika. Nhưng vì không có ảnh chụp, thông tin về tuổi tác cũng hoàn toàn mù mịt khiến việc giải thích trở nên khó khăn, tôi chẳng thể nắm bắt được dù chỉ là một manh mối nhỏ.
Dùng khoảng thời gian quý báu nhất của mùa đông năm lớp mười hai vào việc này... ai nhìn vào cũng thấy tôi là thằng ngốc.
Nén lại cảm giác hư vô đang trào dâng, dù mặt trời đã lặn và cái lạnh trở nên khắc nghiệt, tôi vẫn tiếp tục hỏi thăm.
"Này, cậu thanh niên. Cậu làm gì trước cổng trường thế?"
Điều tôi lo sợ đã xảy ra.
Không rõ là do hành vi của tôi quá khả nghi hay có ai đó đã báo tin, nhưng một cảnh sát đi tuần tra đã dừng lại và kiểm tra hành chính tôi.
"Cháu đang tìm người ạ. Có thể cô ấy học ở trường này... Là một nữ sinh tóc đen dài, tính cách năng động, có cài một chiếc kẹp tóc hình cá heo. Ngoài ra thì, ừm... còn gì nữa nhỉ."
Dù tôi đã khua chân múa tay giải thích một cách vụng về, nhưng tôi vẫn cảm thấy những dấu chấm hỏi đang hiện lên trên đầu chú cảnh sát.
"Cậu và nữ sinh đó có quan hệ như thế nào?"
"Quan hệ với nhỏ đó à... là gì nhỉ. Kiểu như bạn bè chăng?"
Có vẻ thái độ mơ hồ của tôi càng làm tăng thêm sự nghi ngờ, chú cảnh sát ném cho tôi một ánh nhìn soi xét.
"Không lẽ là fan hâm mộ của idol hả? Dạo này nhiều lắm nhé, mấy thành phần quá khích truy tìm trường học hay nhà riêng của thần tượng để mai phục ấy."
"Kh, không phải! Cháu hoàn toàn không hứng thú với mấy chuyện đó!"
Không ngờ có ngày tôi lại bị nhầm thành fan cuồng idol quá khích. Ai đó cứu tôi với.
Một kẻ không thể giải thích rõ ràng về Umika mà bị nghi ngờ thì cũng đành chịu. Nghĩ kỹ lại thì trông tôi chẳng khác nào một gã nguy hiểm tự nhận là bạn bè rồi bám theo người ta.
Những học sinh và người đi đường nghe thấy cuộc hội thoại này cũng dừng lại vì tò mò. Họ đâm chọc tôi bằng những ánh nhìn kỳ quặc khiến tinh thần tôi sắp gãy vụn.
Nếu bị giải về đồn để lấy lời khai, rồi họ liên lạc với nhà trường hay bố mẹ thì sao đây... những lo lắng thừa thãi cứ xoay vòng trong đầu. Nhưng tôi nghĩ nếu rút lui lúc này thì sẽ không bao giờ nắm được manh mối nữa.
Người tụ tập đông hơn dự kiến, biết đâu đây lại là cơ hội?
Để giọng nói của tôi đến được với nhiều người hơn.
"Trong số các em có ai biết bạn nữ nào tên là 'Umika' không!? Nhỏ đó rất năng động và có cài kẹp tóc hình cá heo! Với lại, chạy cực kỳ nhanh nữa!"
"Này! Đang gây phiền phức đấy, dừng lại đi!"
"Tuy hơi chọc tức người khác... không, nói những lời rất chọc tức người khác, nhưng cũng hay để lộ vẻ mặt cô đơn... tóm lại là một người không thể bỏ mặc được! Tôi muốn biết về cô ấy!"
"Cậu kia! Tôi bảo dừng lại không nghe thấy hả!"
Tôi hét lên như thể đang gào thét về phía đám đông xung quanh.
Chú cảnh sát quát lớn và nắm lấy vai định khống chế, nhưng tôi không nao núng, lắc vai hất tay ông ấy ra.
"Dù là thông tin nhỏ nhất cũng được, ai đó... ai đó hãy cho tôi biết đi!!"
Trong thời đại mạng xã hội và internet phát triển thế này mà lại dùng sức người theo kiểu thủ công để tìm kiếm... một người bình thường hành động như vậy nhìn đâu cũng thấy khả nghi, và chắc chắn những người xung quanh cũng thấy thế.
Kinh ngạc, sợ hãi, hiếu kỳ, chế giễu.
Dù có bị hướng vào bất cứ cảm xúc tiêu cực nào tôi cũng chẳng bận tâm. Một gã đàn ông bí ẩn lùng sục tìm kiếm nữ sinh trung học trước cổng trường, chỉ nghe qua thôi đã thấy sặc mùi nguy hiểm rồi.
Nhưng dẫu vậy, tôi đâu có xâm nhập trái phép vào khuôn viên trường, cũng đâu có chửi bới hay làm hại ai.
Dù có bị báo về cho phụ huynh, chắc mẹ tôi cũng sẽ lôi chuyện này ra làm trò cười thôi. Nếu chỉ bị cảnh cáo vì hành vi quấy rối, thì riêng lần này, tôi xin cam tâm tình nguyện chấp nhận.
"Cậu trông còn trẻ lắm, là vị thành niên à? Đi ra đằng kia nói chuyện chút nào."
Chú cảnh sát muốn ổn định tình hình liền kéo tay tôi, tách tôi ra khỏi đám đông. Cũng may là chỉ bị nhắc nhở miệng rồi được thả đi ngay, nhưng chẳng thu hoạch được gì, chỉ có cảm giác mệt mỏi đè nặng lên người.
Công cốc rồi... Ngay khi tôi đang chán nản định ra về thì...
"Cậu là người lúc nãy đứng trước cổng trường... đúng không?"
"Vâng, là tôi, nhưng mà..."
Một người đàn ông gầy gò đột nhiên bắt chuyện với tôi bên vệ đường gần trường trung học. Trang phục quần âu áo khoác sạch sẽ, cùng với những nếp nhăn nơi khóe mắt và mái tóc điểm bạc cho thấy ông ấy là người lớn tuổi hơn tôi.
"Xin lỗi vì đường đột. Tôi là hiệu phó của trường này, lúc ra về tôi thấy cậu đang tìm người. Cái tên mà cậu tìm... có phải là 'Umika' không?"
"Thầy biết Umika ạ?"
Người đàn ông đột nhiên bắt chuyện với tôi trên đường đêm này tự xưng là hiệu phó của ngôi trường vừa rồi. Có vẻ ông ấy đã tình cờ chứng kiến hành động đáng xấu hổ của tôi lúc nãy.
"Tôi có chút manh mối về cái tên đó nên hơi tò mò. Đặc điểm người cậu đang tìm và cô bé tôi biết có thể có điểm chung."
"Cô ấy có đeo kẹp tóc hình cá heo không ạ!?"
"Hừm, thế nào nhỉ. Hình như là không đeo kẹp tóc đâu, nhưng tôi mang máng nhớ đó là một cô bé tóc đen dài và rất năng động."
Đặc điểm nhận dạng quan trọng nhất là kẹp tóc lại không có... sao.
Cái tên Umika cũng chẳng hiếm lạ gì, và nữ sinh tóc đen dài năng động thì ở trường trung học chắc chắn có cả đống. Dù rất xin lỗi thầy hiệu phó đã có lòng tốt bắt chuyện, nhưng khả năng đó là một người khác cùng tên đang tăng cao.
"Thầy có ảnh của cô ấy không ạ? Nếu có thể, thầy cho em xem qua thì tốt quá."
"Hiện giờ việc quản lý thông tin cá nhân rất nghiêm ngặt. Xin lỗi vì không giúp được gì cho cậu."
Dù biết là khó nhưng tôi vẫn thử nhờ, và quả nhiên bị từ chối khéo. Thời buổi nhạy cảm với thông tin cá nhân, việc tiết lộ thông tin học sinh cho người ngoài, chưa nói đến địa chỉ hay số điện thoại, về cơ bản là rất khó.
"Người tên Umika mà cậu đang tìm là học sinh trung học à?"
"Vâng, cô ấy giống như mấy bạn nữ sinh bình thường ở quanh đây thôi ạ. Kể cả vóc dáng lẫn khuôn mặt đều không phải người lớn."
"Vậy thì có vẻ khác với cô bé từng học trường này rồi."
Thầy hiệu phó dường như đã nhận ra điều gì đó, ông khẳng định đó là người khác và nói tiếp:
"Học sinh tên Akiyoshi Umika từng học ở trường này là chuyện của mười năm trước. Và, học sinh đó đã không còn nữa. Tôi chỉ có thể nói đến thế thôi."
Cuối cùng tôi cũng hiểu lý do cho sự gợn sóng nhỏ trong cách nói chuyện của thầy hiệu phó.
Khi nói về Umika, ông ấy gần như dùng thì quá khứ, cộng thêm cử chỉ cố gắng hồi tưởng, tất cả đều toát lên ý nghĩa rằng "đây không phải là ký ức gần đây".
"Nếu muốn biết về chuyện lúc đó, cậu hãy đến đây vào Chủ nhật. Có thể cậu sẽ gặp được người biết rõ về Akiyoshi Umika."
Vừa nói, thầy hiệu phó vừa lấy sổ tay ra, vẽ cho tôi một tấm bản đồ đơn giản bằng bút bi.
"Em cảm ơn... cảm ơn thầy vì tất cả."
Nhận lấy tờ giấy ghi chú được xé ra, tôi cúi đầu chào. Thầy hiệu phó cũng gật đầu đáp lễ rồi quay lưng đi về.
Về đến nhà, tôi ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách, ngước nhìn trần nhà và suy nghĩ miên man.
Chẳng những không làm rõ được gì mà chỉ càng thêm hỗn loạn.
Umika mà thầy hiệu phó biết và Umika mà tôi biết là hai người khác nhau. Suy nghĩ theo lẽ thường thì sẽ ra cách giải thích đó. Bởi vì nếu mười năm trước đã là học sinh trung học thì cô ấy phải lớn tuổi hơn tôi mới đúng.
Akiyoshi Umika. Cái tên đầy đủ của thiếu nữ có đặc điểm giống với Umika mà tôi biết. Người đó chắc chắn đã tồn tại vào mười năm trước, và là một học sinh trung học ở Kisarazu.
"Akiyoshi Umika... mười năm trước... học sinh trung học ở Kisarazu... không còn nữa..."
Bất chợt tôi nhận ra. Những mảnh ghép còn thiếu đang bắt đầu khớp lại.
Cầm lấy điện thoại, tôi nhập những thông tin rời rạc đó làm từ khóa tìm kiếm, cố gắng đào bới thêm manh mối. Dù có công cốc cũng chẳng sao. Tôi không cố ý tìm kiếm một bước tiến lớn, và cũng chẳng kỳ vọng mấy vào việc thân phận thực sự của Umika sẽ được làm sáng tỏ qua việc này.
Vì hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý, nên trái tim tôi hoàn toàn không phòng bị.
Lẫn trong vô số kết quả tìm kiếm không liên quan, một bản tin địa phương lọt vào mắt tôi. Và khoảnh khắc tôi vô tình mở nó ra, ngón tay đang chạm vào màn hình khựng lại.
Tim đập mạnh một cách dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Tôi cảm nhận được đôi mắt mình đang run rẩy và mở to hết cỡ.
Mất tích.
Hai chữ cái trên tiêu đề bản tin như thiêu đốt tâm trí tôi.
Bên trên cái tên Akiyoshi Umika là tấm ảnh thẻ của Umika mà tôi biết. Niềm hy vọng ngây thơ trong thâm tâm tôi rằng đó là người khác đã bị phủ định hoàn toàn.
Bản tin địa phương nhỏ này được đăng tải vào ngày tháng đó, mùa hè mười năm trước.
Tóm tắt nội dung thì là: Vào một đêm mưa lớn có cảnh báo, một nữ sinh trung học sống trong thành phố đã ra ngoài mà không báo cho gia đình biết đi đâu, và từ đó mất liên lạc.
Những ngày sau đó, một chiếc giày được cho là của nữ sinh đó được tìm thấy gần cửa sông chảy qua thành phố. Công cuộc tìm kiếm đã diễn ra ráo riết nhưng không nắm được thêm manh mối nào, cảnh sát đang điều tra bao gồm cả khả năng có dính líu đến vụ án hình sự.
Tên của nữ sinh đó là Akiyoshi Umika. Khi đó mười bốn tuổi.
Tôi bàng hoàng tìm kiếm điên cuồng các bài báo khác.
Bình an trở về, hay là kết cục tồi tệ nhất... tôi khao khát thêm thông tin để biết chuyện gì đã xảy ra sau đó.
Không có. Không thấy đâu cả. Còn sống, hay đã chết... đều không có thông tin.
Điều duy nhất tôi đọc được là: dựa trên hiện trường và lời nói, hành động của đương sự trước đó, cảnh sát phán đoán không có dấu hiệu tội phạm, khả năng cao là tai nạn.
Ngày hôm đó mưa lớn kéo dài, nước sông dâng cao và dòng chảy rất dữ dội. Có khả năng Akiyoshi Umika vì lý do nào đó đã đến gần và trượt chân ngã xuống, bài báo viết vậy.
Dù có lặn ngụp trong biển thông tin trên mạng bao lâu đi nữa cũng hầu như không có tin tức tiếp theo, tình trạng của vụ việc này chỉ có thể suy luận là:
Vẫn đang mất tích, chưa được giải quyết.
Tôi từng nghe nói số người mất tích trên toàn quốc vào khoảng tám mươi nghìn người mỗi năm. Sự quan tâm sẽ dần phai nhạt, nhân lực tìm kiếm và điều tra bị cắt giảm, và theo năm tháng, thông tin cung cấp cũng giảm đi rõ rệt.
Chính tôi cũng vậy, một bản tin địa phương mười năm trước nếu không có nội dung gây sốc thì việc không nhớ cũng chẳng có gì lạ. Cái tên của nạn nhân được đưa tin nhỏ xíu cũng sẽ phai nhạt khỏi ký ức.
Ngay cả tôi vào mùa hè mười năm trước cũng mới chín tuổi. Việc hỏi thăm những học sinh trung học hiện tại – những đứa trẻ còn rất nhỏ vào thời điểm đó – và nhận lại những dấu chấm hỏi là điều hiển nhiên.
Có lẽ người thân của Akiyoshi Umika đã lập ra trang web đó chăng? Một trang web kêu gọi cung cấp thông tin về cô con gái mất tích cũng hiện ra trong kết quả tìm kiếm, nhưng không có cập nhật nào về việc đã tìm thấy an toàn.
Trong phần bình luận của các bản tin mạng, còn có những kẻ ngoài cuộc viết lung tung, suy diễn về khả năng tự sát một cách tùy tiện. Hầu hết đều là những phỏng đoán từ thời điểm đó... không thể tìm thấy thông tin mới nhất có độ xác thực cao.
Điều tôi muốn biết chi tiết là vụ mất tích của một học sinh trung học xảy ra âm thầm tại địa phương mười năm trước. Việc thu thập thông tin trên mạng có giới hạn, và tôi nhận ra tìm kiếm thêm nữa cũng vô nghĩa.
"Đã đến nước này thì không thể quay đầu được nữa."
Có thể nhỏ đó không muốn bị ai biết, nhưng nếu có dù chỉ một chút khả năng rằng trong quá khứ của Umika có tôi, và trong quá khứ của tôi có Umika... thì tôi không thể cứ mãi là kẻ bàng quan thiếu hiểu biết được.
Lấy tờ giấy ghi chú thầy hiệu phó đưa từ túi áo khoác ra, tôi xác nhận địa điểm trên bản đồ.
Kế hoạch cho Chủ nhật tới đã được quyết định.
~*~
Lối đi bộ dọc theo con sông chảy qua thành phố.
Lòng sông rộng vài chục mét nên không tạo cảm giác quá khổng lồ, nhưng bãi bồi ven sông không được lát phẳng mà là những triền dốc gồ ghề, nhìn từ trên cầu xuống cũng cảm thấy khá cao.
Đang là mùa đông nên cây cỏ héo úa, nhưng đến mùa hè, cỏ dại và lá cây sẽ mọc um tùm khiến tầm nhìn bị che khuất.
Chín giờ sáng. Khi tôi đang giả vờ đi dạo quanh địa điểm được đánh dấu trên bản đồ, một người phụ nữ đi từ hướng ngược lại đã dừng lại ở góc đường đi bộ.
Có lẽ là người trạc tuổi mẹ tôi. Quần jean ôm, áo khoác phao, trang phục chẳng chút cầu kỳ cùng gương mặt dường như không trang điểm tạo cảm giác giản dị, không nổi bật.
Người phụ nữ lấy xấp tờ rơi từ chiếc túi tote đeo trên vai và đứng lặng lẽ tại đó.
Tôi lùi lại quan sát từ xa, mỗi khi có người đi bộ xuất hiện, bà lại tiến đến bắt chuyện và phát tờ rơi.
Cứ lặp đi lặp lại như thế. Trong số đó có những người đang vội nên phớt lờ ra mặt, cũng có nhiều trường hợp không chịu nhận tờ rơi.
Ngoài trời giữa tháng Một lạnh thấu xương, dù có đeo găng tay thì đầu ngón tay cũng tê cóng. Thế nhưng, người phụ nữ ấy vẫn đứng đó. Thi thoảng hà hơi ấm vào tay, bà vẫn tiếp tục phát tờ rơi bằng những ngón tay chắc hẳn đã lạnh ngắt.
Nhìn không khí quanh bà là hiểu. Người mà thầy hiệu phó nhắc đến, có lẽ là người này.
"Cậu bé hiếu kỳ này rắc rối thật đấy nha~ thiệt tình. Muốn bóc trần bí mật của thiếu nữ, sở thích tệ hại quá đi~"
Umika đã lặng lẽ xuất hiện bên cạnh tôi từ lúc nào. Dù vẻ mặt yếu ớt hôm trước vẫn in đậm trong trí nhớ tôi, nhưng hôm nay cô ấy lại đang trưng ra vẻ mặt khó chịu.
"Xin lỗi vì đã làm chuyện soi mói quá khứ của em. Nhưng anh không có ý định rút lui vào lúc này đâu."
"Đã mò đến tận đây thì chuyện bị lộ chỉ là vấn đề thời gian, nên tôi không ngăn cản nữa. Anh muốn soi mói thế nào cũng được, nhưng đừng nói là nhìn thấy tôi nhé."
"Tại sao?"
"Đối với người đang tìm kiếm tôi, việc gieo cho họ một hy vọng không có căn cứ là điều tàn nhẫn nhất, có lẽ vậy."
Thì thầm như vậy, Umika buông câu "Mà, chắc chắn là họ sẽ không tin đâu" rồi lùi lại một bước, quan sát từ phía sau.
Khi tôi bắt đầu bước từng bước về phía trước, người phụ nữ dường như cũng nhận ra và đi về phía tôi.
"Xin lỗi, cậu có thể dành chút thời gian được không?"
Bà bắt chuyện trước bằng những lời lẽ lịch sự.
"Tôi đang tìm con gái mất tích mười năm trước. Thông tin nhỏ thế nào cũng được, nếu cậu biết gì xin hãy liên lạc giúp tôi."
Quả nhiên là người thân của Akiyoshi Umika, bà đưa tờ rơi ra nên tôi đón lấy.
Tôi dừng bước, chăm chú đọc tờ rơi.
Trên tờ rơi có vẻ là tự làm này có in ảnh khuôn mặt Umika, tuổi tác, ngày giờ mất tích, đặc điểm nhận dạng, trang phục khi mất tích, và cả thông tin liên lạc của sở cảnh sát.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lúc tìm kiếm trên mạng, nhưng đây chắc chắn là Umika đang ở bên cạnh tôi.
Phỏng đoán đang dần chuyển thành xác tín.
Việc hình dáng của Umika chỉ có thể được nhìn thấy bởi những người nhất định, và trở thành một tồn tại kỳ lạ dõi theo kết cục của những mối tình đơn phương, có lẽ có liên quan đến sự kiện mười năm trước.
Trong suốt thời gian đó, nếu ngoại hình của cô ấy hoàn toàn không thay đổi thì…
"À ừm... cậu có biết gì không?"
Thấy tôi im lặng nhìn chằm chằm vào tờ rơi, người phụ nữ hỏi với một chút kỳ vọng.
"A, không ạ... mười năm trước cháu còn là trẻ con nên không biết rõ lắm."
"Vậy à... thấy cậu nhìn tờ rơi chăm chú quá nên tôi cứ nghĩ biết đâu cậu biết."
Giọng nói của người phụ nữ lộ rõ vẻ thất vọng.
Dĩ nhiên tôi không thể mở miệng nói những câu như "Cậu ấy hay xuất hiện ở phố Mimachi" hay "Mới gần đây cháu còn chơi ném bóng với cậu ấy", tôi cố gắng giữ sắc mặt bình thường và giả vờ như không biết.
Hiện tại, nhỏ đó có vị thế giống như một hồn ma. Nếu hầu hết mọi người không nhìn thấy Umika, thì dù tôi có nói gì cũng sẽ bị coi là kẻ có khả năng tâm linh lừa đảo mất.
"Nếu nhầm thì cho cháu xin lỗi, cô là mẹ của nhỏ... à không, của bạn này ạ?"
"Ừ, cô là mẹ của Umika."
Khoảnh khắc nhìn kỹ người phụ nữ này ở cự ly gần, tôi đã nhận ra. Những nét trên khuôn mặt bà rất giống Umika.
"Đã một thời gian dài kể từ khi con bé không trở về, thông tin mới cũng chẳng có mấy... nhưng cô là người cố chấp, nên những ngày nghỉ làm cô lại đi phát tờ rơi như thế này. Cô muốn gặp lại con bé... và nói chuyện thật nhiều với nó."
Đang ở đây. Vẫn đang ở đây mà.
Người con gái mà cô đang tìm kiếm, đang ở ngay sau lưng cháu đây.
Mẹ con ở gần nhau đến thế, vậy mà không thể trao nhau một lời nào, thật quá tàn nhẫn. Tại sao lại thành ra thế này? Tại sao chứ?
Phẫn nộ trước số phận phi lý, cảm giác bất lực trước sự vô dụng của bản thân tràn ngập trong tôi.
Umika đang nhìn mẹ mình – người đã tìm kiếm cô suốt mười năm – từ phía xa, lúc này cô đang nghĩ gì?
"Đây là dòng sông nơi tìm thấy chiếc giày của Umika, và khu vực này là nơi dấu vết bị mất. Nếu có người nhìn thấy vào ngày con bé mất tích, có thể sẽ biết lý do Umika đến đây. Là vụ án hay tai nạn... hay đơn thuần là bỏ nhà đi... gì cũng được. Cô chỉ muốn biết... ít nhất là nguyên nhân mất tích thôi."
Người mẹ cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng nói ướt đẫm của bà đang run rẩy. Nắm tay tôi vô thức siết chặt dần nóng lên, khao khát ban đầu càng thêm phình to.
Tôi muốn biết nhiều hơn về Umika.
"Khi nào cô phát xong tờ rơi cũng được, cô có thể kể cho cháu nghe thêm... về Umika được không ạ?"
"Ừ, được chứ... nhưng phát xong chắc sẽ tốn thời gian lắm đấy."
"Thực ra cháu đang rảnh rỗi nên cháu sẽ giúp cô một tay."
"Nh, nhưng mà... mới gặp lần đầu mà để cậu nhiệt tình giúp đỡ thế này cô thấy ngại quá, hay là những lúc thế này cô nên trả tiền làm thêm nhỉ...?"
"Không không! Cháu là Shirahama Natsume, tình nguyện viên ạ! Rất mong được giúp đỡ cô!"
Trước lời đề nghị đột ngột, người mẹ lộ vẻ bối rối ngại ngùng, nhưng có lẽ đã chịu thua trước sự nhiệt tình của tôi, bà nói "Cảm ơn cháu. Vậy cô xin phép nhờ cháu..." và chia cho tôi xấp tờ rơi trên tay.
"Shirahama-kun quan tâm đến Umika sao?"
"Cháu cảm giác như hình như đã từng gặp ai đó giống bạn ấy hồi nhỏ... chắc là người giống người thôi ạ, nhưng cháu chỉ cảm thấy thế thôi."
Những mảnh ký ức mơ hồ đang thôi thúc tôi.
Việc để mẹ nhìn thấy Umika – người đã hóa thành sự tồn tại kỳ bí – là rất khó, nhưng nếu có nhân chứng và biết được tình huống lúc đó, có thể sẽ tìm ra nguyên nhân.
Umika không nói gì cụ thể cả. Tình hình hiện tại thì ngoài tôi ra cô ấy chẳng thể truyền đạt cho ai. Nhưng, Umika cũng không có cách nào ngăn cản hành động của chúng tôi.
Tôi vừa đi quanh khu vực vừa bắt chuyện với những người đi đường lọt vào tầm mắt.
Tất nhiên cũng có người không nhận tờ rơi, thậm chí có người còn bỏ lại những lời vô tâm như "Bận lắm" hay "Đồ vướng víu" rồi bỏ đi.
Mỗi lần như thế, tôi lại thấy bực mình. Nhưng với đại đa số mọi người thì đây rốt cuộc cũng chỉ là chuyện của người dưng... ngược lại, những người chịu dừng chân lắng nghe câu chuyện của mười năm trước mới là hiếm.
"Làm ơn đi ạ. Thông tin nhỏ thế nào cũng được... xin hãy giúp tôi."
Mẹ của Umika cúi đầu không biết bao nhiêu lần trước người qua đường.
Gương mặt hốc hác của bà, có lẽ là do suốt mười năm qua bà đã liên tục cúi đầu vào những ngày nghỉ quý giá lẽ ra phải dùng để nghỉ ngơi cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi không thể nghĩ khác được.
Buổi phát tờ rơi bắt đầu từ sáng cũng hoàn toàn không có thông tin mới nào. Khi mặt trời lặn, tờ rơi cũng đã hết, xung quanh bắt đầu tối dần nên chúng tôi thu dọn và di chuyển đến một quán chuyên bán hạt cà phê nằm trong khoảng cách đi bộ.
"...Thế, tại sao Fuyuri lại ngồi bên cạnh vậy?"
Nhắc đến quán chuyên bán hạt cà phê là nhắc đến nhà của Fuyuri.
Bố của Fuyuri là chủ quán đã vui vẻ đồng ý, cho phép chúng tôi sử dụng không gian uống thử của quán nhân tiện mua hạt cà phê, điều đó thật đáng mừng, nhưng sao Fuyuri cũng ngồi cạnh thế này.
"…Em cảm thấy anh Natsume hoàn toàn không học hành gì cả, nhưng không ngờ anh lại đi làm hoạt động tình nguyện tìm người."
"Thực ra là vậy đó. Anh đã trở thành tình nguyện viên Natsume."
"…Thế nên, em phải nắm bắt tình hình hiện tại của anh Natsume."
"Phải nắm bắt sao?"
"…Cần phải nắm bắt."
Nhỏ này, một khi đã thế này thì có chết cũng không lay chuyển đâu.
Ngay khi đến quán, tôi đã thì thầm giải thích tình hình cho Fuyuri. Nếu không làm thế, lỡ em ấy buột miệng nói ra những câu kiểu "Gần đây vẫn nhìn thấy Umika" thì sẽ bị liệt vào hội tâm linh lừa đảo mất.
Nhân tiện, kể từ sau khi mùa hè lãng quên trôi qua, hình như Umika không xuất hiện trước mặt Fuyuri nữa, nên trong những mối quan hệ gần gũi, chỉ có mình tôi nhìn thấy Umika.
Mẹ của Umika ngồi đối diện đang cười gượng gạo, nên tôi muốn nhanh chóng vào chuyện chính. Trong quán không thấy bóng dáng Umika đâu. Tôi có thể hỏi những câu hỏi sâu hơn.
"Điều Shirahama-kun muốn biết là về Umika... đúng không?"
"Vâng. Có thể hồi nhỏ cháu đã gặp bạn ấy một chút... cháu muốn xem có nhớ ra được gì không. Cháu nghĩ cũng có thể xác định xem người đó có phải là người khác với bạn Umika này không."
Umika mà người mẹ kể, và kẻ xuất hiện trong những thước phim đen trắng của tôi. Nếu ấn tượng về cả hai khác biệt lớn thì đó sẽ là bằng chứng cho thấy họ là người khác, và một hạt giống ngờ vực đang giày vò tôi sẽ giảm đi.
"Umika ấy à... con bé lúc nào cũng tươi cười vui vẻ, hoạt bát như ánh mặt trời vậy. Dù việc nó thích bày trò nghịch ngợm cũng khá đau đầu, nhưng nó rất nhanh chóng kết thân với bất kỳ ai. Là một đứa trẻ được mọi người yêu mến."
Ấn tượng về Umika mà người mẹ bắt đầu kể bằng giọng dịu dàng, chính là Umika mà tôi biết.
"Con bé chạy rất nhanh, ở trường tiểu học lúc nào cũng về nhất. Lên trung học con bé bắt đầu tập điền kinh, ngay năm lớp mười, thành tích của nó đã đứng thứ hạng khá cao trong giải đấu cấp tỉnh. Dù luôn bận rộn với câu lạc bộ và tập luyện tự nguyện nhưng... Umika của lúc đó, mỗi ngày đều thực sự rất vui vẻ."
Khung cảnh đó tôi không hề biết, vậy mà lại dễ dàng tưởng tượng ra.
Phải rồi, Umika chạy cực kỳ nhanh. Một thằng cựu thành viên câu lạc bộ bóng rổ như tôi mà còn bị bỏ xa trong trò đuổi bắt, tôi mới biết gần đây thôi, nhỏ đó nhanh hơn bất cứ ai.
"Con bé đã cố gắng tập luyện đến tận khuya mỗi ngày để rút ngắn thành tích dù chỉ vài phần trăm giây... nhưng trong lúc tập luyện, con bé va chạm với thành viên khác, ngã và bị chấn thương nặng ở đầu gối. Từ sau khi phải từ bỏ giấc mơ tham dự giải toàn quốc, con bé dần đánh mất sự vui vẻ."
Biểu cảm của người mẹ trở nên nghiêm nghị khi nhớ lại.
Đối với vận động viên điền kinh, đầu gối có thể coi là sinh mạng. Sự việc phải từ bỏ giấc mơ tham dự giải toàn quốc, đối với người đã dâng hiến thanh xuân cho câu lạc bộ, chắc chắn là một cảm giác mất mát quá lớn.
Chấn thương nặng ở đầu gối phải mất vài tháng để chữa trị hoàn toàn, nếu tính cả thời gian phục hồi chức năng thì có khi hơn một năm trời không thể chạy hết sức.
Nỗi bất an không biết có lấy lại được phong độ chạy trước kia hay không, nỗi sợ hãi chấn thương tái phát khiến bản thân cảm thấy sợ hãi trong lúc tập luyện hay thi đấu, sự bứt rứt khi hình ảnh chấn thương cứ hiện về khiến không thể tung hết sức.
Điều tồi tệ hơn cả là sự kỳ vọng từ xung quanh biến mất trong nháy mắt.
Tôi cũng đột ngột rời câu lạc bộ bóng rổ nên rất dễ hình dung. Sự kỳ vọng càng cao thì khi vấp ngã, độ rơi càng lớn, sự quan tâm mất đi một cách trắng trợn.
Những người từng cổ vũ mình quay lưng đi một cách lạnh lùng, sự kỳ vọng từng hướng về mình chuyển sang người khác dễ dàng đến kinh ngạc, bị coi là kẻ hết thời và trở thành đề tài đàm tiếu sau lưng.
Với một học sinh trung học còn non nớt, điều đó chẳng khác nào tra tấn tinh thần.
"Sau khi Umika mất tích một thời gian, thầy hiệu phó đi hỏi thăm trong trường đã cho cô biết. Umika dường như đã xảy ra xích mích với bạn bè trong câu lạc bộ, những lời đồn đại kỳ lạ khiến không khí trong trường trở nên khó ở với con bé. Cô đã lập tức nghĩ theo hướng tồi tệ... Rằng Umika, có lẽ đã tự kết liễu đời mình."
Những nỗi niềm ở trường không thể nói với bố mẹ, rồi ngay sau đó là sự mất tích... khi không có dấu hiệu tội phạm, việc liên kết như vậy cũng là điều dễ hiểu.
"Cô đã nói những lời tàn nhẫn với con bé khi nó thu mình lại sau khi bỏ điền kinh. 'Chỉ là không chạy hết sức được nữa thôi mà, đừng có ủ rũ như thế'... Cô là mẹ, vậy mà chẳng hiểu chút nào về cảm xúc của con bé. Ở trường con bé đã gặp biết bao chuyện... vậy mà cô không hề nhận ra. Cô cứ nghĩ đơn giản nguyên nhân chỉ là do chấn thương nên bỏ điền kinh... chỉ vậy thôi... cô chẳng biết gì cả... cô..."
Chỉ là không chạy được nữa thôi mà.
Dù ý định của cha mẹ là khích lệ rằng "hãy tìm một giấc mơ khác", nhưng đối với Umika, người đang một mình ôm lấy khoảng trống to lớn hơn thế, thì lời nói vô tình đó chẳng khác nào lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tim.
Nhỏ đó đã không thể trốn chạy khỏi hiện thực.
Nếu như nhỏ đó đã mất đi con đường trốn chạy duy nhất là chạy hết tốc lực.
"Và mùa hè mười năm trước, con bé lao ra khỏi nhà trong cơn mưa lớn... đến giờ vẫn chưa trở về. Mười năm nay... cô luôn hối hận. Có phải tại cô mà Umika đã bỏ đi không... có phải cô đã..."
Người mẹ rưng rưng nước mắt không thể nói tiếp, nhưng tôi lờ mờ đoán được vế sau của câu nói.
Có phải tôi đã hại chết Umika?
Dù mong muốn con mình còn sống, nhưng đâu đó trong thâm tâm đã từ bỏ và mang theo nỗi tự trách... sự giằng xé đó truyền đến tôi rõ rệt, khiến lồng ngực tôi cũng thắt lại.
Đau đớn, đau đớn đến không chịu nổi.
"Nhỏ đó ngốc thật, nhưng là kiểu ngốc biết chọc cười người khác, nên sẽ không làm mấy chuyện dại dột không cười nổi đâu. Nhỏ đó chọc giận người khác thì giỏi nhưng sẽ không làm ai phải buồn. Umika là người như thế, cháu nghĩ vậy."
Không kìm nén được nữa, những suy nghĩ thật lòng cứ thế tuôn ra khỏi miệng tôi.
"Phì..."
Mẹ của Umika lau nước mắt nơi khóe mi, nở một nụ cười kín đáo.
"Shirahama-kun, cách nói chuyện cứ như cháu biết rõ về Umika lắm ấy."
"Hả, a, thế ạ? Chỉ là hình ảnh cháu tự tưởng tượng thôi, nếu có mạo phạm thì cho cháu xin lỗi!"
"Cũng gần đúng như vậy đấy. Con gái của cô... Umika là một đứa trẻ như vậy."
Suýt nữa thì lòi đuôi, hú hồn!
Lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh, người mẹ uống cạn cốc cà phê giấy, khẽ thở ra.
"Cô xin phép về đây. Nói chuyện với Shirahama-kun xong cô thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút."
"Cháu cũng vậy ạ. Cảm ơn cô đã kể cho cháu nghe... về Umika."
Cảnh vật nhìn từ cửa sổ quán đã nhuộm một màu đen kịt. Mẹ của Umika dường như đỗ xe ở bãi đỗ gần đó, nên chúng tôi chia tay trước cửa quán.
"...Chúng ta có thể làm gì cho Umika đây?"
Khi tôi khoác áo khoác chuẩn bị về, Fuyuri đã hỏi tôi như vậy.
"Cái đó thì anh không biết, nhưng chắc là 'giải thoát nhỏ đó khỏi vai trò Cá heo May mắn' là cách giải quyết duy nhất nhỉ."
"...Anh Natsume có làm được không?"
"Cái đó giờ anh mới suy nghĩ."
"...Em đã hơi kỳ vọng là cuối cùng anh cũng cho thấy mặt ngầu lòi, thế mà chẳng nhờ cậy được gì."
"Tìm ra cách giải cho một bài toán không ai dạy đáp án vất vả lắm đấy nhé."
"...Sao thế nhỉ. Em có cảm giác nếu là anh Natsume thì sẽ tìm ra lời giải."
"Được kỳ vọng thế anh cũng áp lực lắm."
Khi tôi bước ra khỏi quán định về nhà, Fuyuri ném cho tôi một lon nước trái cây. Tôi quay người bắt lấy, lon "Nước cam vắt nguyên chất" lạnh buốt.
"...Em sẽ không nói mấy câu ngọt ngào như đừng cố quá đâu. Để cứu cô gái đang cô đơn và gặp rắc rối, anh Natsume hãy cố gắng lên nhé. Từ cựu quản lý."
Không phải cà phê nóng, mà là loại đồ uống em ấy thường đưa cho tôi thời còn làm quản lý, đúng chất Fuyuri.
Tôi đang được cổ vũ.
Vì có Haruru-senpai và Fuyuri giúp tôi cắt đứt sự do dự, nên tôi không đánh mất điều cần phải làm.
Trên phố Mimachi, đoạn đường từ nhà Fuyuri về nhà tôi. Dưới ánh đèn đường thắp sáng con đường đêm, một bóng người nhỏ bé đang đứng đó, nhìn về phía này với vẻ mặt xấc xược.
"Hoạt động tình nguyện vui không hả~?"
"Vui cực kỳ luôn. Anh mày đã kết thân với mẹ nhóc và trao đổi liên lạc rồi đấy nhé."
"Hả? Đừng có tán tỉnh Mama của tôi đấy nhé? Không, thật á? Người ta là hoa đã có chủ đấy? Anh định phá hoại gia đình nhà tôi hả? Không đùa được đâu nhé?"
Mặt Umika đang cười nhưng đáy mắt thì không! Cảm nhận được áp lực thực sự luôn!
"Nhóc nghe hết mọi chuyện về mình từ mẹ rồi đúng không."
"Nghe rồi. Lý do chân nhóc chạy nhanh khủng khiếp ấy."
"…Là vậy đấy."
"…Là vậy là sao."
"Tôi muốn chạy trốn khỏi hiện thực, nên đã bốc đồng nhảy xuống dòng sông đang dâng nước."
"…Sai rồi."
"Không nói rõ ra thì anh không hiểu à?"
"…Im đi."
Có vẻ nhận ra sự cự tuyệt của tôi, Umika dần bước lại gần... và đứng trước mặt tôi.
"Tôi đã tự chọn cái chết đấy."
Khoảnh khắc câu nói đó được thốt ra, máu nóng dồn lên não, tôi túm lấy cổ áo Umika theo phản xạ.
Cả hai không ai có ý định lảng tránh ánh nhìn. Hình ảnh đối phương phản chiếu trên bề mặt đôi mắt, thời gian trôi qua trong im lặng.
"Anh... ghét tôi, kẻ ích kỷ làm những người xung quanh đau buồn rồi sao?"
"…Ghét."
"Quả nhiên là thế nhỉ."
"Tôi ghét nhóc, kẻ đến nước này rồi mà vẫn còn nói dối."
"…Không phải nói dối."
"Xin lỗi, tôi đính chính lại."
Đôi mắt dao động của Umika đang tố cáo sự bối rối. Chẳng có căn cứ gì cả, chỉ là tôi muốn nghĩ như vậy thôi.
"Bởi vì tôi muốn tin đó là lời nói dối, nên những điều cô đang nói chính là lời nói dối."
Tôi chỉ muốn tin rằng nhỏ này vẫn còn đang giấu giếm điều gì đó.
Buông tay khỏi cổ áo, tôi... kéo nhẹ má Umika sang hai bên.
"Làm... làm cái gì vẫy~!!?"
"Phì phì... Tôi cưỡng chế tạo nụ cười cho nhóc đấy."
Umika với đôi má bị kéo dãn ra trông ngốc nghếch đến mức tôi cũng phải bật cười. Umika với vẻ mặt không cam lòng lắc đầu thật nhanh để thoát khỏi ma trảo của tôi.
"Làm, làm cái gì thế hảaa!!"
"Nhóc cứ cười đi. Mặt nghiêm trọng không hợp với nhóc đâu."
Umika làm mặt ngây ra, nhưng biểu cảm thay đổi ngay lập tức.
"Ngốc ạ, cậu đúng là đồ ngốc thật đấy."
Nụ cười e thẹn đó, sao mà cảm thấy hoài niệm thế. Lấy lại được nụ cười của Umika dù chỉ một chút thế này, coi như hành động đáng xấu hổ trước cổng trường cũng không uổng phí.
"Haizzzz, bó tay thật đấyyyy~"
Thở dài một hơi rõ to, Umika bắt đầu vươn vai và gập duỗi chân.
"Vậy thì chơi đuổi bắt đi (Onigokko). Nếu cậu bắt được tôi trước khi sang ngày mới, tôi sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào."
"Nếu không bắt được thì sao?"
"Nếu không bắt được, thì mãi mãi là bí ẩn. Tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu bé nữa."
Tạo ra bầu không khí như một trò chơi, nhưng lại là lựa chọn tối thượng.
Nhưng nếu không chấp nhận cuộc đấu này, đằng nào cũng chẳng thể tiến tới.
Để giải thoát Umika khỏi vai trò Cá heo May mắn đang trói buộc cô. Và, để đối mặt với quá khứ mơ hồ của chính bản thân tôi.
"Đừng có tự mãn, nhóc con cấp hai (Nakabou). Đừng coi thường cựu át chủ bài bóng rổ."
Dòng máu thời còn thi đấu sôi sục lên. Tôi nhớ lại cảm giác tập trung cao độ và cơ thể trở nên nhẹ bẫng lạ thường trước những trận đấu quan trọng.
Cảm giác đó được đánh thức sau một thời gian dài, luồng tê dại dễ chịu chạy dọc toàn thân, những thớ thịt đang ngủ say bắt đầu reo hò. Tôi cảm nhận được sự nóng ran đến tận đầu ngón chân.
"Chuẩn bị... chạy!"
"Này! Chạy trước là chơi xấu đấy!"
Nhân lúc tôi đang mải làm màu trong đầu, Umika đã xuất phát cực tốt. Cô lao vút qua phố Mimachi ban đêm theo con đường ngắn nhất, bỏ lại tôi phía sau.
Tôi lập tức đuổi theo.
Kisarazu rộng lớn thế này, lại còn là ban đêm... chỉ cần mất dấu Umika một lần là tôi thua ngay lập tức.
Nhanh quá. Không phải nịnh nọt gì đâu, nhưng cảm giác như sẽ bị bỏ xa trong nháy mắt.
Chạy đến đứt hơi đi.
Tiến lên, tiến lên, cứ nhắm vào lưng Umika mà đuổi theo. Hãy vùng vẫy đi. Nâng cao đùi lên. Phá vỡ sức cản của gió ngược đi.
Tôi... muốn nghe tiếng lòng của Umika.
Phố Fujimi vắng người. Umika lao đi không hề giảm tốc độ, luồn lách qua các chướng ngại vật một cách khéo léo.
Không để bị cắt đuôi. Cơ bắp tôi gào thét, nhưng tôi không ngừng hoạt động.
Umika đã hóa thân thành Cá heo May mắn thì có khái niệm thể lực hay mệt mỏi không nhỉ? Mấy suy nghĩ vô dụng kiểu "dù nghĩ thế nào thì trận này cũng thua chắc" bị cuốn trôi bởi cảm giác mệt mỏi.
Trận đấu này chỉ có thắng hoặc thua, chỉ vậy thôi.
Hơi thở đứt quãng. Tiếng thở của chính mình thật ồn ào.
Tấm lưng của Umika đang dần xa hơn. Còn tăng tốc được nữa sao.
Chạy qua khu đất cũ của Kisarazu Central, tiến vào công viên bờ biển Toriizaki, Umika cho thấy những bước chạy đầy thong dong.
Bị coi thường rồi. Ý chí chiến đấu bị kích động trở thành lực đẩy cho tôi.
"Tôi sẽ không từ bỏ em! Tôi sẽ không bỏ rơi em! Dù có bị nhờ vả thế nào tôi cũng sẽ không mặc kệ em đâu!!"
Dù đang thở hổn hển, tôi vẫn hét. Hét lên liên tục.
"Bởi vì! Tôi muốn làm như thế!!"
Tấm lưng nhỏ bé của Umika khựng lại, xoay người về phía này.
Umika từ từ bước lại gần, tưởng như đã chịu thua... ai ngờ cô đột ngột tăng tốc lao về phía tôi. Lắc lư thân trên sang hai bên, hạ thấp trọng tâm và lướt qua bên cạnh tôi với tốc độ tối đa.
Bị qua mặt, tôi mất thăng bằng nhưng vẫn cố vươn tay ra.
...Đầu ngón tay, chỉ còn một chút nữa là chạm vào lưng Umika.
"Non và xanh lắm, nhóc con~♪"
Bị Umika dùng cái giọng điệu đúng chuẩn "tiểu quỷ" (Mesugaki) đập vào mặt, người lớn như tôi điên tiết rồi đấy nhé.
"Tôi sẽ cho nhóc biết sự đáng sợ của người lớn..."
"Á á~♪ Cái mặt cố quá nhìn tởm ghê~♪"
Umika với thái độ coi thường người lớn tột độ trưng ra vẻ mặt xấc láo, rồi lại lao đi trong thị trấn đêm một lần nữa.
Tôi chỉ biết cắm đầu đuổi theo. Vung tay một cách thảm hại. Dù là mùa đông mà mồ hôi nhễ nhại, cảm xúc trở nên hưng phấn kỳ lạ.
Ngay khi tôi bắt đầu cảm thấy nỗi hoài niệm mạnh mẽ như thể quay về thời thơ ấu...
...Lại nữa rồi. Những thước phim đen trắng lướt qua tâm trí, chồng chập lên cảnh sắc hiện tại.
Khung cảnh gần như y hệt. Thị trấn cũng chẳng thay đổi mấy.
Tấm lưng Umika vừa cười vừa chạy trốn, và tầm nhìn được cho là của tôi đang liều mạng đuổi theo, nhưng tầm mắt thấp hơn bây giờ rất nhiều. Cứ như là một cậu học sinh tiểu học thấp bé đang đuổi theo một chị học sinh trung học vậy.
Thước phim đen trắng đứt đoạn tại đây.
Nếu bắt được nhóc, nhóc sẽ nói cho tôi biết chân tướng của những mảnh ký ức mà tôi không biết đúng không.
Tôi sẽ đuổi kịp cho xem.
Nếu nhóc định chạy trốn đến cùng trời cuối đất, thì tôi cũng sẽ đi đến đó.
Trong khi đuổi theo Umika chạy trốn qua nhiều nơi, những thước phim đen trắng đã chiếu đi chiếu lại nhiều lần.
Hiểu rồi. Tôi hiểu rồi mà... làm ơn, cho tôi biết đi chứ.
Đã từng ở đó. Trong ký ức của tôi, chắc chắn đã có Umika.
Trò chơi đuổi bắt chỉ có hai người chạy quanh thị trấn Kisarazu cũng sắp đến hồi kết. Khi quay lại trước nhà ga, đồng hồ chỉ còn hai phút nữa là đến mười hai giờ đêm.
Có vẻ Umika đã chịu thua, cô giảm tốc độ từ từ trước cửa Tây và lặng lẽ đứng lại.
"Hộc... hộc... hộc..."
Tôi vừa thở bằng cả tai, vừa lê đôi chân nặng trịch bước từng bước về phía trước.
"Đến đây là kết thúc nhỉ."
Umika vẫn quay lưng về phía tôi, thì thầm như vậy.
Nghĩ theo lẽ thường thì chắc cô ấy đã sẵn sàng bị bắt. Chiến thắng của tôi đang ở ngay trước mắt.
"Đến đây là màn bật mí! Thật ra cậu bé không cần phải bắt tôi đâu!"
"Ý nhóc là sao...?"
"Sắp sửa cậu bé sẽ nhớ lại tất cả thôi mà. Trò đuổi bắt chỉ là màn kịch thôi!"
"Này, Umika...?"
"Tôi muốn chơi với cậu. Tôi chỉ muốn cùng cậu bé chạy nhảy vui vẻ lần cuối ở thị trấn yêu thích này thôi."
Không nghe nhầm đâu. Cô ấy nói là lần cuối.
Giọng Umika nghe có vẻ hào hứng, nhưng lại không hề vui vẻ.
"Vì 'Mùa hạ Vĩnh cửu' sắp kết thúc rồi. Nếu tôi thích một ai đó... thì sự đại diện cho Cá heo May mắn sẽ chấm dứt. Vài tháng kỳ diệu mà tôi và cậu bé gặp lại nhau cũng sắp hết rồi."
Mùa hạ Vĩnh cửu, nếu thích ai đó, đại diện cho Cá heo May mắn.
Những điểm rời rạc đang kết nối lại thành đường thẳng, những mảnh vỡ đơn sắc đang được phục hồi thành một ký ức lớn. Tôi hiểu. Ý nghĩa những lời Umika nói, chẳng hiểu sao tôi lại có thể thấu hiểu.
"Hiện tượng kỳ bí mà Cá heo May mắn gây ra không cho phép mối tình đơn phương dậm chân tại chỗ. Mối tình đơn phương đó sẽ tiến thêm một chút, hay là vĩnh viễn mất đi... khi mùa hè thứ mười kể từ ngày đó ghé thăm, Cá heo May mắn sẽ đưa ra phán quyết."
"C, cô đang nói gì thế... Umika...?"
"Chuyện đó, tôi cũng không ngoại lệ... Bởi vì──"
Umika cố nở một nụ cười chứa đầy vẻ bi thương, và thông báo:
"Bởi vì tôi, là Người đại diện cho Cá heo May mắn. Là 'người đầu tiên' mà bảy mùa (Nanatsu no Kisetsu) đã ghé thăm."
Đồng hồ nhà ga đã điểm qua mười hai giờ đêm từ lúc nào.
"Hết giờ. Tôi đại thắng nhé."
"Tôi vẫn... còn rất nhiều điều muốn nói với em mà."
"Vẫn chưa chơi đủ sao~, hết cách thật đấy. Vậy thì, chơi trốn tìm đi."
"Trốn tìm thì... không muốn. Cảm giác như sẽ không gặp được em nữa..."
"Nếu tìm thấy cá heo, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Giống như cuộc tái ngộ của tôi và cậu vậy."
"Khoan... khoan đã."
Cảm nhận được điềm báo chẳng lành, tôi lao vụt tới, vươn tay về phía Umika.
Không thể, làm gì có chuyện như thế được.
Tôi vẫn chưa, đối với em──
"Thật lòng rất vui đấy, cậu bé. Lúc nào đó, lại cùng chơi đuổi bắt hết mình nha!"
Bàn tay vươn ra, vô tình xuyên qua không khí.
Một giây trước Umika vẫn còn tồn tại, vậy mà giờ không thấy đâu nữa.
Kỳ lạ thật. Tàn ảnh nụ cười mong manh vẫn còn đó, nhưng bóng dáng Umika chẳng thấy đâu.
Bị bỏ lại một mình trước nhà ga lúc nửa đêm, tôi đứng chết lặng, bàng hoàng mở to mắt trong dòng suy nghĩ hỗn loạn.
"Tại sao lại thành ra thế này chứ... Tại sao!!"
Không thể chấp nhận được. Những nỗi niềm mất đi nơi trút đồng loạt trào ra, tiếng gào thét tôi vắt kiệt từ cổ họng bị bầu trời đêm nuốt chửng.
…………
……
Cái gì... thế này...
Chuyện xảy ra ngay sau khi Umika biến mất.
Những thước phim đen trắng bắt đầu nhuốm màu, tràn vào trong đầu tôi. Rơi vào cảm giác như ký ức đang được rót thêm vào, mặt tôi tái mét, ôm lấy đầu.
Tôi biết. Tôi biết ký ức này.
Những kỷ niệm với Umika ập đến như dòng thác lũ, tôi không sao ngăn được chúng liên tiếp chảy vào não bộ.
Đã từng gặp. Hồi nhỏ, tôi đã gặp Umika.
Không – tôi không hề gọi cô ấy trống không như vậy. Bởi vì... cô ấy lớn tuổi hơn tôi mà.
"Chị Umika..."
Vừa ôm đầu, nhớ lại tất cả, tôi đã gọi như thế.
Là tôi, đã sai.
Mối tình đầu thực sự của tôi, chính là nguyên nhân của tất cả.
"Là mình... đã khiến chị Umika..."
Chính Shirahama Natsume, đã biến Akiyoshi Umika thành "Cá heo May mắn".
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
