Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Huyết Chi Thánh Điển

(Đang ra)

Huyết Chi Thánh Điển

咯嘣

Đây là một huyền thoại thuộc về huyết tộc...

392 11026

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

538 1125

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

226 4

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

19 48

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

217 9351

Tập 03 - Mở đầu

Mở đầu

...niên.

Trong cơn mơ màng dễ chịu, một giọng nói vang lên.

...iếu niên.

Tiếng gọi từ nơi xa xăm ấy cứ vọng lại, mang theo cảm giác như đang ngày một tiến gần hơn.

"Thiếu niên."

Có ai đó đang gọi tôi như thế.

Chủ nhân của giọng nói thân thuộc ấy đang ở ngay trước mắt. Thế nhưng, âm thanh ấy lại vang lên từ vị trí cao hơn tầm mắt tôi một chút. Dù tôi có ngước nhìn lên, hình dáng của người cao lớn ấy vẫn cứ nhạt nhòa đến lạ, chẳng thể nào nhìn rõ. Chỉ lờ mờ nhận ra đó là giọng của một người phụ nữ.

Người từng gọi tôi là "Thiếu niên" khi tôi còn nhỏ hơn bây giờ chỉ có mỗi Haruru-senpai. Lần đầu chúng tôi gặp nhau, chị ấy vẫn còn là một nữ sinh cấp hai.

Một cô bé cấp hai nhưng lại ra dáng người lớn, dùng những từ ngữ đầy ấn tượng để đối đãi với một thằng nhóc tiểu học như tôi... Ký ức đó vẫn hằn sâu đậm nét trong tâm trí, vậy mà...

Thứ đang chìm sâu dưới đáy nước của ký ức ấy... Hai chữ "Thiếu niên" mà người trước mặt đang thốt ra, tôi có cảm giác đó không phải là giọng của Haruru-senpai.

"Thiếu niên."

......

Tôi nghe thấy rất rõ.

Rõ đến mức chẳng khác gì giọng nói ngoài hiện thực.

"Này này này, định ngủ đến bao giờ hả? Dậy mau đi nàooo~!"

...Ồn ào quá.

Đó không phải là âm thanh cơ học của đồng hồ báo thức. Tiếng người đập thẳng vào màng nhĩ, và ánh nắng ban mai xuyên qua mí mắt nặng trĩu vẫn còn đang bị cơn buồn ngủ khuất phục.

Trần nhà của căn phòng thân quen đến phát chán. Mặt tôi lúc này chắc đang đờ đẫn ngu ngốc lắm, nhưng ngay cả với tầm nhìn nhòe nhoẹt và cái đầu chưa tỉnh táo hẳn, tôi vẫn nhận ra một điều.

Ngay bên cạnh có cảm giác vướng víu của một dị vật.

Mắt vẫn dán lên trần nhà, tôi thử dùng đầu ngón tay chạm vào thì thấy một cảm giác không giống chăn nệm. Hơi dùng lực ấn xuống, đầu ngón tay lún nhẹ vào thứ cảm giác mềm mại đặc thù, chắc chắn là da người.

Vâng vâng, lại nữa rồi. Lại là bà bợm nhậu này.

Chẳng cần nhìn mặt cũng đoán được danh tính. Chắc chắn là mẹ tôi rồi.

Thi thoảng bà ấy lại say xỉn rồi xông vào phòng con trai, cứ thế lăn ra ngủ trên giường tôi, gây ra bao nhiêu phiền toái. Nếu là bình thường thì tôi đã đuổi bà ấy ra ngay từ tối qua rồi, nhưng nếu bà ấy chui vào chăn sau khi tôi đã ngủ say thì đúng là vô phương chống đỡ.

"Mẹ này, con định ngủ nướng thêm chút nữa nên mẹ mau ra ngoài đi..."

Tôi dùng cái giọng ngái ngủ còn vương vấn cơn mơ màng để đuổi khéo, nhưng mà...

"Vânggg, Mama đâyyy~ Cùng ngủ một giấc nào~~♪"

"Haizzz..."

"Nè nè, gọi 'Mama' đi con♪"

Phiền quá... Được đà làm tới, lại còn đòi tôi gọi nũng nịu nữa chứ.

Mới sáng sớm bảnh mắt ra đã bị dây dưa kiểu này đúng là mệt mỏi, nhưng bà ấy có vẻ chẳng hề có ý định rời khỏi giường. Nếu là học sinh tiểu học thì còn chấp nhận được, chứ một nam sinh cấp ba mười tám tuổi đầu nằm chung cái giường đơn chật chội với mẹ ruột, nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình.

Nhưng tôi lập tức thay đổi suy nghĩ.

Đây không phải mẹ. Kẻ này là một đứa trẻ to xác luộm thuộm. Tôi mới là người lớn ở đây.

"Mama ơiii, mau cút khỏi đây giùm con."

"Vânggg♪ Natsume dù bao nhiêu tuổi thì vẫn là bé cưng nhõng nhẽo nhỉ~~♪"

Bà ấy xoa đầu tôi bằng giọng điệu như đang nuông chiều trẻ nhỏ. Chỉ tưởng tượng đến cái mặt đắc ý đáng ghét đó thôi là tôi đã thấy sôi máu rồi.

"Đã bảo là mau ra ngoài đi...! Hử?"

Tôi lập tức xoay người sang, nhìn về phía bên cạnh.

"Ngủ chung với Mama... có mơ thấy giấc mơ đẹp nào không nàooo~?"

...Hả? Ơ?

"Uoaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?"

Không thể tin vào mắt mình, tôi bật dậy hét toáng lên.

Kẻ đang nằm lăn lóc cạnh tôi... chẳng phải là mẹ, mà là một cô gái trong bộ đồng phục cấp hai.

Cảm giác như bị tát thẳng vào mặt bởi một hiện thực khó chấp nhận, chút cơn buồn ngủ tôi định dành dụm để ngủ nướng đã bay biến sạch trơn.

"Ngủ chung với 'Mama' thế nào ạ?"

"Cô có phải là mẹ tôi đâu!"

"Hể~? Vậy thì ngủ chung với nữ sinh cấp hai cảm giác thế nào ạ?"

"Đằng nào thì cũng thấy đầy mùi tội lỗi, làm ơn tha cho tôi đi..."

Cô gái tự xưng là nữ sinh cấp hai bí ẩn với đôi mắt to tròn và gương mặt ngây thơ... tên là Umika.

Lợi dụng lúc tôi đang cứng đờ người vì quá sốc và bối rối, cô ôm chặt lấy cánh tay tôi, dính sát vào người. Mặt gần quá. Nghe rõ cả tiếng thở của nhau khiến tôi thấy nhột nhạt.

Trước giờ không để ý nhưng mắt của Umika khá đẹp, và nói không phải nịnh chứ gương mặt cũng dễ thương thật. Với cái tính cách dễ bắt chuyện này, nếu ở trường cấp hai chắc chắn cô sẽ rất nổi tiếng.

...Khoan, không phải, chờ đã, chờ chút.

Nếu trí nhớ của tôi không nhầm thì tối qua tôi đã đi ngủ một mình cơ mà. Một cách ngoan ngoãn và lành mạnh.

Cái tình huống! Như phim tình cảm buổi sáng thế này sao mà xảy ra được!

"Tôi... chỉ ngủ thôi đúng không?"

"Nói vậy là ý gì đây ta?"

"Tôi với cô... chưa làm chuyện gì kỳ quặc đâu nhỉ?"

"Ehehehehehe~~♪"

"Ehehe cái con khỉ! Làm ơn cho tôi một lời an tâm coi!"

"Uhihihihihi~~♪"

"Cái con ranh này!"

Con nhóc cấp hai chết tiệt cứ cười tủm tỉm trêu ngươi, chắc chắn đang tận hưởng bộ mặt cuống cuồng của tôi.

"Tôi và Thiếu niên Natsume đâu phải mối quan hệ đó đâu nàooo."

"Mối quan hệ đó... là sao?"

Chẳng lẽ là... quan hệ xác thịt? Tức là, bạn t—

"Bạn-bè-ngủ-trưa~!"

Tôi muốn đấm cho cái bản thân suy nghĩ đồi bại này một phát quá.

Nghĩ kỹ thì tuổi tâm hồn của Umika cũng chỉ như học sinh tiểu học, nên chắc cô nghĩ nam nữ đến tuổi này nằm cùng một chỗ thì cũng chỉ là ngủ trưa thôi.

"Tôi... không nhớ là mình đã trở thành 'bạn ngủ trưa' với con Tanuki-chan xâm nhập gia cư bất hợp pháp này bao giờ."

"Tanu-tanu! Vì là Tanuki nên ngủ cùng chủ nhân là đúng rùiii~"

"Nhà này không có nuôi thú cưng. Cô là Tanuki hoang dã."

"...Khò khò."

Tự do quá thể đáng.

Umika co tròn lại giả vờ ngủ, trông giống một chú chó quấn chủ hơn là Tanuki. Kể cũng phải thôi, nhưng có vẻ đúng là không có chuyện gì kỳ quặc xảy ra, tôi kết luận đây chỉ là trò xâm nhập gia cư bất hợp pháp kiểu nghịch ngợm của cô nàng.

"Này, sao trông cô khác mọi khi thế?"

"Cuối cùng cũng nhận ra rồi sao~"

Umika thở dài thườn thượt đầy vẻ trịch thượng kiểu "giờ mới biết à". Dù không rõ khác ở điểm nào, nhưng bầu không khí toát ra đúng là có chút khác biệt so với trước đây... cảm giác là vậy, hoặc không.

"...Chuyện là thế này nhé."

"Chuyện là?"

"...Cô bé tên là Umika ấy mà."

"Cô bé tên là Umika thì sao?"

......

Umika cau mày, nhắm mắt lại rên rỉ "Ưm...". Cứ ậm ờ như sắp nói đến nơi rồi lại không nói, chẳng hiểu sao lại cứ câu giờ. Cái thái độ làm cao phát ghét.

"Là một mỹ thiếu nữ... khiến cho Thiếu niên Natsume phải mê mệt đấy nhéeeee."

Tôi đứng dậy khỏi giường, vẻ ngán ngẩm hiện rõ mồn một trên mặt.

"Tôi đúng là thằng ngu khi đi nghiêm túc lắng nghe cô."

"Quá, quá đáng! Người ta đã nghiêm túc thế mà lại~!"

"Vâng vâng, tôi chết mê chết mệt một mỹ thiếu nữ như cô rồi đấy, được chưa."

"Không có chút thành tâm nào cả nhaaa~! Rõ ràng ngoài miệng thì thế nhưng trong lòng thì thích bé Umika đến mức không nỡ bỏ mặc còn gì~!"

"Tôi đã bảo là tôi thích người lớn tuổi hơn rồi. Vốn dĩ tôi không muốn đi trên cây cầu nguy hiểm mang tên 'ra tay với nữ sinh cấp hai' đâu."

"Bị bắt quả tang tại trận trên giường với nữ sinh cấp hai mà còn nói dối không chớp mắt kìa!"

"Đừng có gọi là nữ sinh cấp hai nghe trần trụi thế! Là cô xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy chứ! Chẳng khác gì đám động vật hoang dã lẻn vào nhà dân cả! Nói đúng hơn là tôi bị cô tấn công lúc đang ngủ! Cô mới là thủ phạm!"

"Hàaa! Đúng là quy luật kẻ nào càng có tật thì giật mình nói càng nhiều nhaaa!"

Trán hai đứa cụng vào nhau, cuộc cãi vã vô nghĩa cứ thế tiếp diễn. Dù Umika (và cả tôi) đang ầm ĩ một cách đầy năng lượng, nhưng tôi không có thời gian để chơi trò gia đình với con Tanuki này.

"Chết cha!? Muộn học!"

Ngày tháng hiển thị trên chiếc điện thoại tôi vừa cầm lên là một buổi sáng ngày thường. Trong lúc bị cuốn vào màn kịch nhảm nhí với Umika, thời gian vẫn trôi đi tàn nhẫn, tôi cuống cuồng bắt đầu cởi đồ ngủ.

"Làm cái gì mà tự nhiên lột đồ ra thế hảaa? Cái tên nhóc dậy thì biến thái nàyyy~!!"

"Nhầm rồi! Không thay đồng phục thì sao mà đến trường được!"

"Hể~, hừmm~♪ Suýt nữa thì tôi cảm thấy nguy hiểm cho bản thân mà gọi cảnh sát rồi đấy nhớ~♪"

Vâng, phiền phức thật sự.

Umika trêu chọc tôi một cách xấc xược, nheo mắt lại và nhếch mép cười đầy ác ý.

"Chuyện sáng nay ấy mà, chỉ là tôi tự tiện lẻn vào ngủ thôi. Thiếu niên Natsume cứ ngủ khò khò đến sáng nên yên tâm điii."

"Không, tôi cũng chẳng lo lắng gì đâu nhé? Vì tôi đời nào lại đi ra tay với học sinh cấp hai."

"Uiii chà, giọng cao vút lên kìa~ Giọng điệu nghe như vừa trút được gánh nặng ấý~"

Cái gương mặt cười cợt nhả chế giễu người lớn tuổi hơn kia, tôi muốn làm cho nó khóc thét lên ngay bây giờ ghê.

"Thiếu niên lên cấp ba rồi mà chưa từng có người yêu, thì chỉ cần được ngủ chung với người mang dáng dấp 'chị gái' như tôi thôi là tim đã đập thình thịch hạnh phúc lắm rồi chứ gì."

"Cô nghĩ tôi là học sinh tiểu học chắc?"

"Ehehe~, tôi muốn cậu mãi là một Thiếu niên ngây thơ như thế cơ~!"

Ai là người có quan điểm tình yêu như học sinh tiểu học chứ.

Umika có vẻ rất mãn nguyện khi được ra dáng chị gái, nhưng nghĩ kiểu gì thì cái thân hình nữ sinh cấp hai trung bình kia cũng chẳng toát ra chút gợi cảm hay khí chất chị đại nào cả.

"Đừng có coi tôi là trẻ con mãi. Tôi sắp trở thành sinh viên đại học, là một người lớn với dự định sẽ yêu đương thật nhiều đấy."

"Gần như trần như nhộng mà còn ra vẻ người lớn cái gì không biết."

...Ánh mắt lạnh lùng của Umika như khoét sâu vào tim tôi.

Tự nhiên thấy cái bản thân chỉ mặc mỗi chiếc quần lót mà còn lên mặt người lớn này thật sự quá thảm hại.

"Đừng có chọc tôi điên lên đấy. Trêu chọc người lớn sẽ nhận hậu quả thế nào... tôi sẽ cho đứa trẻ ranh ma nhà cô biết tay."

"Uwaa! Cái kiểu ra oai như mấy lão già lolicon ấy, tởm quá điii!"

Tởm á!?

Tôi định giành lại quyền chủ động trong cuộc đối thoại từ con nhóc đang ra vẻ bề trên kia, nhưng có vẻ diễn xuất quá nhập tâm của tôi đã phản tác dụng, khiến Umika không hiểu là đùa mà lại thấy kinh tởm tôi thật!

Và rồi... một đòn chí mạng bồi thêm.

Cảm nhận được một ánh nhìn âm ỉ nhớp nháp ngay sau lưng, tôi bất giác quay lại.

"...Uwa... Khả năng mình nuôi dạy con sai cách đang tăng đột biến..."

Người đang tò mò nhòm vào từ cửa phòng, là mẹ tôi.

"Mẹ, mẹ đứng đó từ bao giờ...?"

"...Từ lúc đứa con trai trần như nhộng đang ở một mình... đột nhiên... 'Phuhihi, đừng chọc tôi điên lên. Tôi sẽ trừng phạt con ranh xấc xược nhà cô'... rồi thốt ra mấy lời kinh tởm đó..."

"Đừng có trộn lẫn sự thật và dối trá một cách điệu nghệ thế chứ!"

Bà mẹ này, tỉnh bơ mà phóng đại câu chuyện.

Con trai mặc quần lót nói mấy lời kinh tởm... việc không thể phủ nhận điều đó mới thật đau đớn làm sao. Đôi mắt ngái ngủ của mẹ sụp xuống lờ đờ, đó là dấu hiệu cho thấy bà ấy đang rất vui khi trêu chọc tôi, thế mới ác ôn.

Còn một nỗi lo nữa. Không chỉ bị nhìn thấy bộ dạng xấu hổ, mà tình huống này còn rất dễ gây hiểu lầm là tôi dẫn nữ sinh cấp hai về phòng... Tôi đang vắt óc suy nghĩ xem nên giải thích thế nào, nhưng ngay lập tức nhận ra đó chỉ là lo bò trắng răng.

Cô ấy vẫn là một tồn tại kỳ lạ như mọi khi.

Umika đã biến mất khỏi phòng, và việc mẹ nói "đứa con trai đang ở một mình" chứng tỏ bà không nhìn thấy dáng vẻ của Umika. Con trai mặc mỗi quần lót lầm bầm những lời độc thoại kinh tởm... cảnh tượng đó cũng đau lòng chẳng kém, nhưng ít ra tránh được cái nghi án gã đàn ông dẫn nữ sinh cấp hai về nhà làm chuyện mờ ám vào buổi sáng là may rồi.

"...Mẹ hiểu lý do con trai sục sôi vào buổi sáng rồi..."

"Không phải sục sôi mà là bồn chồn được chưa? Hãy bảo vệ hình tượng cho con trai mẹ đi."

"...Hôm nay... là ngày thông báo kết quả thi tuyển thẳng..."

"À, đúng rồi. Tại chuyện đó mà con có hơi căng thẳng chút."

"...Để kiềm chế sự hưng phấn đó... nên con mới... tự mình làm dịu lại..."

"Là căng thẳng chứ không phải hưng phấn nhé? Với lại đừng có cười nham hiểm nữa."

Sự đùa cợt tai hại của bà mẹ đang hiểu lầm tai hại này thật quá phiền phức, nhưng vì đã quen rồi nên tôi đành ứng xử theo kiểu người lớn vậy. Với tôi, mẹ cũng như một đứa trẻ to xác. Không quan tâm một chút là bà ấy sẽ thấy cô đơn ngay.

"...Nếu trượt đại học... mẹ sẽ mua sushi chúc mừng mang về..."

"Hả? Chẳng phải đỗ thì mới chúc mừng sao?"

"...Đại học ở Tokyo... sống một mình ở Tokyo... Mẹ sẽ buồn lắm... Con trai hãy cứ sống ở nhà mãi đi..."

"So với khiếu hài hước của mẹ thì câu đùa này cũng hơi thú vị đấy."

Mắt mẹ không hề cười. Mới sáng sớm mà cái tính cuồng con đã lộ rõ mồn một.

"...Nếu con đi học từ nhà thì... mẹ sẽ ủng hộ..."

"Đi từ đây phiền phức lắm, con muốn sống ở Tokyo."

"...Chậc... Trượt đi~... Trượt đi~... Trở thành NEET hay nhân viên bán thời gian cũng được... cứ ăn bám ở nhà đi~... Hãy cảm nhận lòng biết ơn của người mẹ này đi~..."

Chậc lưỡi luôn rồi kìa. Trước bà mẹ vui tính đang giơ hai tay về phía tôi phóng lời nguyền trượt đại học, tôi chỉ biết đáp lại bằng ánh mắt khô khốc của một đứa con trai.

"...Ấy, cứ thế này thì muộn học mất! Con đi đây!"

"...Hảaa...!? Ở nhà chơi với mẹ thêm chút nữaaa...! Trường học thì kệ xác nó đi..."

"Đó không phải là câu phụ huynh nên nói với con cái đâu."

"...Mẹ... sẽ làm bé ngoan mà... đừng đi mà... hứccc..."

"Bé ngoan thì mau đến chỗ làm đi."

"...Hô, không muốn làm việc... lao động mệt mỏi lắm... muốn quay về làm trẻ con cơ... hứccc..."

Đây là buổi sáng của nhà Shirahama. Một đứa trẻ khổng lồ đang lăn lộn ăn vạ trên sàn nhà.

Tôi kéo lê bà mẹ đang ôm chặt lấy chân mình ra tận cửa rồi hất ra, lao mình vào thị trấn quê nhà, nơi cái lạnh thấu xương đang thấm vào da thịt.

Tăng tốc chạy, cơn gió ngược lạnh buốt cứ thế cứa vào da. Hơi thở phả ra trong tháng Mười Hai hóa thành làn sương trắng, những đầu ngón tay quên đeo găng đỏ ửng lên và run rẩy.

Thi cử thời nay kết quả đều được thông báo qua WEB. Dù ở nhà hay ở trường, ngay khoảnh khắc đến giờ công bố là có thể kiểm tra đỗ trượt trên thiết bị điện tử, việc này tuy thiếu đi sự kịch tính nhưng tôi vẫn cảm thấy một sự căng thẳng khe khẽ đang dần lan tỏa khắp cơ thể.

Có lẽ vì thế mà lạ thay, tôi không thấy lạnh.

Khi xuân đến trời sẽ ấm lên, tôi sẽ được học cùng trường đại học với mối tình đầu... dù vẫn chưa chính thức đỗ, nhưng sự tự tin chẳng có căn cứ nào đó có lẽ đang nhen nhóm một cơn sốt nhẹ trong sâu thẳm lồng ngực. Đôi chân đang chạy bước nhỏ về phía trường học dường như cũng nhẹ bẫng, âu cũng là biểu hiện của niềm kỳ vọng mong manh ấy.

Phía bên kia con đường lớn, ngay tầm mắt tôi.

Mái tóc đen dài nổi bật trên bộ đồng phục thủy thủ đang đung đưa.

Là Umika. Vừa nãy còn ở trong phòng tôi nên việc bắt gặp cô ấy ở gần đây cũng chẳng lạ, nhưng cô ấy thi thoảng lại ngó nghiêng trái phải rồi định rẽ vào con đường nhỏ.

Đang đi dạo quanh thị trấn, hay là đang tìm kiếm ai đó chăng?

Phía bên kia có vẻ không nhận ra tôi, và khoảng cách cũng hơi xa để cất tiếng gọi thoải mái, nên vì không muốn trễ học, tôi không dừng chân mà hướng mắt về phía trước.

Đến phòng tôi chẳng vì việc gì, rồi lại đi mất ngay.

"...Đúng là cái đồ bận rộn."

Trong tâm trạng dõi theo ấy, một cảm xúc hoài niệm đâu đó chợt nở rộ.

Đến khi tôi nghĩ vậy thì bóng dáng Umika đã khuất khỏi tầm nhìn, và tôi vội vã đến trường.

Đến trường, và chẳng bao lâu sau đã tới giờ có thể kiểm tra kết quả đỗ trượt.

Nói thẳng ra thì, kỳ thi tuyển thẳng ấy mà...

Tôi trượt vỏ chuối rồi, nhanh gọn đến bất ngờ.

Bữa tối nay... là sushi rồi.

~*~

Tiếng sóng vỗ quen thuộc bên tai nghe sao mà trống rỗng.

Bầu trời mùa đông bao phủ lấy mặt biển đục ngầu một màu xám xịt nặng nề, bãi cát rộng lớn và biển cả như bị phủ lên một lớp lọc khiến màu sắc xỉn lại, ngay cả đường cao tốc Aqua-Line vốn sừng sững là thế nay cũng cảm giác xa vời vợi.

Đến cả ánh hoàng hôn cũng bỏ rơi tôi, để tôi đứng trơ trọi một mình giữa thế giới nhạt màu này.

Tôi nghĩ một nửa những điều này là do tưởng tượng. Chắc chắn trái tim đang chìm dần xuống đáy của tôi đã tạo ra ảo giác đó.

Bờ biển Kaneda Mitate sau giờ tan học.

Vì xe máy đang hỏng nên tôi đến đây bằng xe đạp. Vẫn chưa thể chấp nhận được hiện thực là mình đã trượt kỳ thi tuyển thẳng, tôi bị kéo đến chốn trốn tránh hiện thực lâu ngày không ghé này.

Quay về vạch xuất phát rồi.

Rõ ràng tôi đã định sẽ học cùng đại học với Haruru-senpai, rồi tỏ tình lại một lần nữa... thế mà đã vấp ngã ngay bước đầu tiên. Sự căng thẳng bị cắt đứt theo một cách không mong muốn, khiến tôi mất hết cả sức lực.

Tương lai đâu phải đã bị triệt tiêu, và vẫn còn rất nhiều lựa chọn cho con đường phía trước, nhưng tôi cũng chẳng quen với thất bại đến mức có thể chuyển đổi cảm xúc ngay lập tức được.

Làm sao bây giờ, từ nay về sau.

Ở nơi tôi từng ghé qua để trốn tránh hiện thực của mối tình đơn phương này, không có Cá heo May mắn, nhưng tôi đã gặp một cô bé cấp hai xấc xược. Giờ nghĩ lại, bao nhiêu chuyện xảy ra gần đây đều bắt đầu từ đây cả.

"Lại quay về chỗ này mất rồi..."

Trong lời độc thoại có lẫn tiếng thở dài nặng nề.

Trái ngược hoàn toàn với mùa hè khi tôi thường xuyên lui tới, gió biển tuy êm ả nhưng lạnh buốt cứ lì lợm tát vào mặt.

Ngày bé, mỗi khi tôi buồn bã, đã có một người mỉm cười an ủi tôi.

Một người con gái lớn tuổi hơn tôi. Cảnh tượng mối tình đầu với giọng điệu ra vẻ bà cụ non đầy ấn tượng ấy, vừa thủ thỉ bằng chất giọng dịu dàng vừa xoa đầu tôi, chợt sống lại trong tâm trí. Dòng chảy thời gian đã làm những thước phim ký ức trở nên mờ ảo, nhưng giọng nói của mối tình đầu... của Haruru-senpai thời cấp hai vẫn tái hiện rõ ràng trong não bộ.

"Thiếu niên đang phiền muộn lúc nào cũng thẫn thờ thế nàyyy~"

...Này.

Vì cái giọng xấc xược bất ngờ dội tới từ phía sau mà giọng nói của Haruru-senpai tôi đang định tái hiện trong đầu đã bị ghi đè mất tiêu.

"Thiếu niên, lại gặp nhau rồi nhớ~!"

Giọng nói đầy năng lượng đâm vào lưng tôi, nhưng tôi lờ đi.

Tâm trạng hiện tại khác xa với lúc còn nuôi hy vọng hồi sáng nay, tôi chẳng có tâm trí đâu mà tiếp chuyện. Mắt tôi hướng xuống, chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn biển, nhưng mà...

"Này nàyyy! Chơi với tôi đi~!"

Lưng tôi, nơi đang không phòng bị, hứng chịu một cú va chạm và sức nặng.

Hai cánh tay mảnh khảnh đan chéo nhau, đu lên cổ tôi. Cái kiểu nhảy chồm lên ôm lưng như thế này, cô nữ sinh cấp hai phiền phức nhưng dễ thương này, không ai khác chính là Umika.

"Đồ ngốc! Đừng có bám lấy tôi!"

"Thiếu niên lạnh lùng dám lơ đẹp một mỹ thiếu nữ quá đỗi dễ thương này thì phải bị trừng phạttt~!"

Cuộc công phòng nhảm nhí giữa tôi đang giãy giụa vùng vẫy và Umika đang bám chặt như chơi cưỡi bò tót diễn ra. Tôi vừa vặn người vừa gỡ tay Umika ra, và cô nàng tiếp đất một cách nhẹ nhàng.

"Thôi nào thôi nào, đừng có ủ rũ thế chứ, đi nào đi nào~"

"Tôi đã nói gì đâu mà cô cứ mặc định là tôi đang ủ rũ thế."

"Mặt cậu viết rõ là trượt thi rồi kìa! Ehhehh! Dù có định làm người lớn thì cũng có những ngày muốn khóc nhè như một Thiếu niên ngây thơ thôi mà! Cứ khóc thật to đi, đừng bận tâm đến tôi!"

"Đừng có mà cười hô hố như thế."

"Uhyaaa! Tha fua a aii!"

Tôi dùng ngón tay nhéo hai má của con nhỏ Umika đang cười cợt nhả rồi kéo giãn sang hai bên, phong ấn cái miệng tía lia đó lại.

Umika với khuôn mặt đần thộn, miệng há hốc. Hình như cô nàng đang tuôn ra một tràng phàn nàn nhưng tôi chẳng nghe ra được chữ nào. Dù muốn kéo cái mặt đáng ghét của con Tanuki-chan cấp hai này thêm chút nữa, nhưng vì tôi chỉ dùng lực nhẹ đủ để má không bị đỏ nên đã bị cô nàng gạt ra.

"Thiệt tình àaa~! Cậu quên mất ánh mắt tôn kính đối với bề trên rồi hay saooo, haizzzz~~"

"Chúng ta bàn về việc tôi không nhớ là mình từng nhìn cô bằng ánh mắt tôn kính nhé."

"Chính vì thế nên cậu Thiếu niên vô lễ này mới~~, haizzzz~~, haizzzz~~, haizzzz~~"

"Bị cái kẻ là hiện thân của sự vô lễ nói thế nghe tức thật đấy."

Umika cố tình bắn liên thanh những tiếng thở dài như thể ngán ngẩm từ tận đáy lòng, nhưng tôi muốn trả lại nguyên văn câu đó cho cô nàng vì chẳng cảm nhận được chút tôn trọng nào đối với tôi, người lớn tuổi hơn cả.

"...Lại còn lôi tôi ra làm trò tiêu khiển, cô rảnh rỗi thật đấy nhỉ."

"Thất lễ nha~ Tôi không rảnh đâu nhớ~"

Umika đứng ngang hàng bên cạnh tôi, từ từ đưa tay ra... và đặt lên đầu tôi.

"Ngoan nào ngoan nào, những người đánh trượt Thiếu niên Natsume đúng là không có mắt nhìn người mà."

Và rồi, cô nhẹ nhàng xoa đầu tôi. Tiếng thì thầm bằng cái giọng như đang nuông chiều trẻ con ấy, có chút gì đó dễ chịu.

"...Cô mong đợi phản ứng gì từ tôi đây?"

"Có gì đâu~? Chỉ là thấy cậu ủ rũ nên muốn an ủi chút thôi mà."

Khó phản ứng quá. Tôi không thể giải thích rõ tình huống này.

Được một cô gái có gương mặt trẻ con và thấp hơn mình nuông chiều... cảm giác vượt qua cả bối rối mà chuyển sang xấu hổ. Đôi má dần nóng lên khiến tôi quên cả cái lạnh. Dù vậy, tôi không hất tay Umika ra, có lẽ vì trong thâm tâm tôi không cảm thấy khó chịu.

Dù không muốn thừa nhận vì sợ Umika được đà lấn tới, nhưng tâm trạng này có đôi chút giống với khi tôi được Haruru-senpai nuông chiều.

Về cơ bản, có vẻ tôi rất thích được nuông chiều.

Từ người phụ nữ lớn tuổi hơn như Haruru-senpai là đương nhiên, nhưng ngay cả từ cô gái nhỏ tuổi hơn như Umika cũng vậy. Cái suy nghĩ kinh tởm đó đang lởn vởn trong góc tâm trí tôi.

"Vẫn còn cơ hội mà. Nếu là cậu thì chắc chắn sẽ ổn thôi. Cố lên nhé."

Những lời động viên quen thuộc. Trong chất giọng dịu dàng ấy không hề có chút không khí trêu chọc nào, chỉ có những cảm xúc thuần khiết được truyền đến.

Không chỉ có thế. Umika mỉm cười, quan tâm đến tôi đang cúi mặt, và khẽ ôm tôi vào lòng.

Bất ngờ quá. Trái tim với lớp phòng thủ yếu ớt như bị ôm trọn lấy; và trong khoảnh khắc ấy, phần đơn thuần nhất trong tôi bất giác cảm thấy như được "cứu rỗi".

"Sao thế~? Im lặng vậy~ Xấu hổ à~?"

"...Ồn ào quá."

"Tôi không nói với ai đâu nên cứ khóc đi cũng được. Chị gái Umika sẽ hứng trọn cho cậu."

"Ra vẻ chị gái nhưng ngoại hình với lời nói toàn như trẻ con. Chờ đến khi trở thành một người lớn đáng yêu rồi hãy quay lại đây nhé."

"Theo tôi nghe được thì~ cũng có nhiều người muốn làm nũng với con gái nhỏ tuổi hơn lắm đấy? Nên Thiếu niên Natsume không có gì phải xấu hổ đâu~ không xấu hổ đâu~♪"

"...Nhìn kiểu gì cũng thấy xấu hổ. Bộ dạng này, tôi tuyệt đối không muốn người quen nào nhìn thấy đâu."

"Ahaha, người thường không nhìn thấy tôi đâu nên cứ coi là bí mật chỉ hai ta biết là được mà~♪"

Nếu thế thì ổn... mà không phải chuyện đó.

Aaa, tôi đang làm cái gì thế này.

Cơn sốt nhẹ bao phủ khắp mặt là do xấu hổ, hay là do...

Mặt khác muốn nhanh chóng rời khỏi Umika, nhưng dòng suy nghĩ phản đối điều đó lại chấp nhận cô ấy. Giọng nói của nhỏ này, và cả hành động khích lệ tôi nữa, cứ thế len lỏi vào tận sâu trong tim.

Lạ thay, tôi không thể cự tuyệt. Cũng không muốn cự tuyệt.

"Đúng là đồ nhõng nhẽo mà, Thiếu niên này."

Thất bại cũng chỉ là kỳ thi tuyển thẳng thôi. Vì vẫn còn lựa chọn thi tiếp kỳ thi chung vào cùng trường đại học, nên tôi không thực sự suy sụp đến thế.

Lẽ ra không có nỗi buồn nào đến mức phải khóc, nhưng tại sao chứ.

Đôi mắt tôi đang vùi sâu trong lòng cô ấy đã nhòe đi bởi những giọt nước mắt mơ hồ chẳng rõ gọi tên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!