Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Huyết Chi Thánh Điển

(Đang ra)

Huyết Chi Thánh Điển

咯嘣

Đây là một huyền thoại thuộc về huyết tộc...

392 11026

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

538 1125

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Đang ra)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

226 4

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

19 48

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

217 9351

Tập 03 - Chương 4 Cậu đúng là một gã đại ngốc

Chương 4 Cậu đúng là một gã đại ngốc

Năm tôi lên chín, những rạn nứt trong gia đình đã chẳng còn cách nào cứu vãn được nữa.

Ngày nào cũng vậy, tiếng cãi vã và quát tháo cứ vang vọng khắp nhà như cơm bữa.

Cha tôi là một người cố chấp tôn sùng chủ nghĩa thực tế, còn anh trai lại là kẻ phóng túng theo đuổi chủ nghĩa tự do. Quan điểm của hai người chẳng khác nào nước với lửa, đến mức ngay cả những chuyện vụn vặt trong sinh hoạt thường ngày cũng có thể châm ngòi cho một cuộc đại chiến.

Mối bất hòa giữa cha con họ trở nên gay gắt tột độ bắt đầu từ hai năm trước, xoay quanh chuyện chọn trường của anh trai.

Cha muốn anh thi vào một trường tư thục liên cấp với môi trường học tập hoàn hảo, trong khi anh lại nằng nặc đòi vào trường cấp hai ở địa phương để được thỏa sức chơi bóng rổ mà không phải chịu áp lực thi cử. Ý chí của hai người chẳng thể tìm được điểm chung, và rồi từ những trận cãi vã đơn thuần, nó đã biến thành sự thù hằn rõ rệt.

Cuối cùng, cha miễn cưỡng chấp nhận nguyện vọng một của anh, nhưng đổi lại, ông tuyên bố từ bỏ việc nuôi dạy anh theo lý tưởng của mình. Kể từ khi anh trai vào cấp hai, cha và anh xem như đã từ mặt nhau.

Mẹ tôi luôn cố gắng đứng giữa can ngăn.

Những thanh âm giận dữ, tiếng than khóc và nỗi bi thương của ba người họ quyện vào nhau, ngày qua ngày tra tấn màng nhĩ tôi, không cho tôi quyền từ chối. Với một đứa trẻ tiểu học như tôi, đó chẳng khác nào một màn tra tấn tinh thần. Tôi chỉ biết giam mình trong phòng, bịt chặt đôi tai lại.

Tiếng gầm thét của cha, sự phản kháng của anh, tiếng nức nở của mẹ... tôi ước gì tất cả hãy biến mất, tan vào hư vô.

Chỉ khi ở trường, tôi mới tìm thấy chút bình yên hiếm hoi, thế nên tôi chẳng hề muốn về nhà chút nào.

Nhưng khi giờ tan học đã điểm, tôi buộc phải rời trường. Tôi cố tình câu giờ bằng cách la cà ở những nơi chẳng có gì để làm như bến tàu hay công viên bờ biển, ôm theo nỗi u sầu nặng trĩu mà lê bước về nhà.

"Anh trai mày chỉ là đồ giả, được mỗi cái mặt là giống tao. Natsume, đừng để tao phải thất vọng đấy."

Tôi nhớ rất rõ vẻ mặt đanh lại của cha khi ông bước vào phòng và nói những lời đó.

Có lẽ là từ lúc ấy. Anh trai bị coi là kẻ giả mạo, còn tôi trở thành "đồ thật" và phải gánh trên vai những kỳ vọng thái quá.

"Xin lỗi con, Natsume. Làm con phải lo lắng... mẹ xin lỗi."

Đã bao nhiêu lần mẹ vừa khóc vừa xin lỗi tôi như thế?

Tôi không muốn nhìn thấy cảnh đó chút nào. Dần dần, tôi bắt đầu nảy sinh suy nghĩ rằng việc mẹ phải khóc lóc khổ sở như vậy đều là lỗi của anh hai.

Cứ mỗi lần cảm thấy thế, những cuộc trò chuyện giữa tôi và anh giảm đi trông thấy. Dù anh vẫn bắt chuyện một cách thoải mái, nhưng tôi lại bắt đầu dựng lên bức tường vô hình, giữ khoảng cách và tỏ ra xa lạ.

Dù còn nhỏ, tôi đã lờ mờ nhận ra vai trò mà mình được kỳ vọng: một con rối ngoan ngoãn.

Và rồi, tôi đánh mất nơi chốn thực sự của mình.

Nhưng nếu tôi hoàn thành vai trò đó mà gia đình có thể hòa thuận trở lại, nếu có thể tìm lại những nụ cười như hồi tôi mới sinh ra, thì tôi sẵn sàng giết chết cảm xúc của bản thân.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã không còn cười nữa.

Vì khao khát tìm lại nụ cười của gia đình, và tin rằng một ngày nào đó điều ấy sẽ thành hiện thực, tôi đã lặng lẽ chịu đựng những ngày tháng ác mộng ấy.

Đầu hè, khi cái nóng bắt đầu trở nên gay gắt.

Trường tiểu học tổ chức buổi học ngoại khóa, đưa học sinh đến bờ biển địa phương để đào nghêu.

Trên bãi cát nông ẩm hơi nước biển, đám bạn cùng lớp và thầy cô giáo dẫn đoàn đang vui vẻ đào bới, nhưng tôi chẳng làm gì cả, chỉ đứng nhìn từ xa. Hoàn cảnh gia đình luôn ám ảnh trong tâm trí khiến tôi không thể nào tận hưởng niềm vui con trẻ một cách trọn vẹn.

Về đến nhà, thể nào cũng sẽ lại có ai đó nổi cơn thịnh nộ, và ai đó lại đau buồn.

Vừa cự tuyệt những âm thanh ấy, vừa giả vờ như không nghe thấy gì, tôi chỉ biết chờ đợi cho cơn bão qua đi. Những ngày tháng ấy chẳng hề le lói chút ánh sáng hy vọng nào.

Những người bạn cùng lớp đang hớn hở đào nghêu kia chắc hẳn được nuôi lớn trong những mái ấm êm đềm. Khi về nhà, chắc chắn cha mẹ sẽ hỏi han xem buổi đi chơi thế nào, rồi cả nhà sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm ngon lành, cười nói vui vẻ và lên kế hoạch đi chơi vào ngày nghỉ.

Thật bất công. Tôi cũng muốn được chơi đùa, muốn được cười vui như thế mà...

"Nhóc không định đào nghêu à?"

Đột nhiên, một giọng nói suồng sã vang lên từ phía sau.

Tôi giật mình quay lại... đứng đó là một người có vẻ là nữ sinh trung học trong bộ đồng phục cấp hai.

Cô gái nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt to tròn, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió biển.

Cao hơn tôi. Bộ đồng phục thủy thủ mùa hè ngắn tay rất hợp với cô ấy, làn da tay và chân rám nắng tạo cảm giác khỏe khoắn. Thật sự rất dễ thương. Cô ấy là một tuyệt phẩm mà tôi có thể khẳng định ngay lập tức.

Với một đứa trẻ tiểu học còn ít trải nghiệm, tôi cảm thấy một sức hút lạ lẫm không thể cưỡng lại, khiến tôi nín thở, ngẩn ngơ ngắm nhìn lúc nào chẳng hay.

"Hưm hưm, Thiếu niên đang mê mẩn ngắm chị đấy phỏng?"

"K-Không có ngẩn ngơ gì hết."

"Ha ha! Đừng có ngại, đừng ngại mà. Chị Umika dễ thương quá nên cũng đành chịu thôi."

Cô gái trung học bí ẩn cười phá lên rồi vò rối tóc tôi một cách thô bạo, làm tôi chẳng biết đằng nào mà lần.

Mặc kệ cái người suồng sã này... tôi nghĩ thế nhưng vẫn liếc nhìn người đang ngồi xuống bên cạnh mình, và rồi ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt cô ấy.

"Oa, nhóc vừa nhìn chị đúng không?"

Đôi mắt nheo lại cười cợt trông thật đáng ghét.

"Ai thèm nhìn bà chứ! Đồ lùn tịt!"

"Lùn tịt á!? Chị đây cao hơn Thiếu niên đấy nhé!"

Tôi bị cuốn theo nhịp độ của đối phương, hoàn toàn mất kiểm soát.

"Với lại, nói chuyện với người lớn hơn mà dùng 'bà' là không được đâu nha. Chị có cái tên rất dễ thương là 'Umika' đấy nhé."

"Tên bà là gì tôi không quan tâm..."

"Không phải 'bà', là U-mi-ka."

Lúc đó, tôi chịu ảnh hưởng từ anh trai một cách vô thức nên cách nói chuyện cũng cộc cằn, tôi cố xua đuổi cô ấy bằng thái độ lạnh nhạt.

Cánh cửa lòng tôi lẽ ra phải đóng chặt, nhưng cô nữ sinh trung học tự xưng là Umika này lại dễ dàng len lỏi vào khe hở ấy. Cô ghé sát mặt vào, dường như muốn tôi gọi tên mình, đôi mắt lấp lánh đầy kỳ vọng.

"Umi..."

"Umi? Sau đó là?"

"U... Umiushi (Sên biển)."

"Cái thằng nhóc này! Ai là sên biển hả hả hả hả!"

"A! Đau đau đau! Bà cũng là con nít trung học thôi mà!"

"Chị đây người lớn hơn Thiếu niên nhiều nhé! Người ta là thiếu nữ xinh đẹp mười bốn tuổi đấy!"

Tôi bị kẹp cổ ngay sau cú phản pháo gay gắt ấy!

Cảm giác tiếp xúc ở cự ly bằng không với làn da và hơi ấm của một nữ sinh trung học, cùng mùi hương ngọt ngào thoang thoảng đâu đó kích thích khứu giác. Có lẽ vì bộ não bị rối loạn trước những trải nghiệm lần đầu tiên này, má tôi nóng lên một cách bất thường.

"Tại sao lại bắt chuyện với tôi? Rảnh quá hả? Mà trường lớp thì sao?"

Cuối cùng cũng thoát khỏi đòn kẹp cổ, tôi tới tấp đặt câu hỏi.

"Chị cúp học rồi! Đang rảnh rỗi quá nên mới trêu Thiếu niên đấy!"

Cô ấy tuyên bố dõng dạc khiến tôi không biết phải phản ứng thế nào.

"Nhóc con, trông mặt mũi chán đời quá đi mất. Mọi người thì đang đào nghêu, còn nhóc thì đứng tách biệt một mình nhìn theo vẻ thèm thuồng, nên chị hơi bị tò mò đấy."

"Lo chuyện bao đồng..."

"Rồi rồi, xin lỗi vì lo chuyện bao đồng nhé."

Cô gái cười khổ, giọng điệu trầm xuống một chút.

"Chị không thể giải quyết ngay nỗi lo của nhóc được, nhưng làm thính giả thì dư sức. Có chuyện gì cứ nói với chị xem nào."

Tại sao nhỉ.

Đứng trước người này, lớp vỏ bọc trong lòng tôi như bong ra, khiến tôi muốn phơi bày bản thân mình. Một sự tồn tại nhìn thấu tôi và trò chuyện thật dịu dàng. Khác biệt hẳn với những người tôi từng gặp, cô ấy tạo cho tôi một ảo giác như thể là vị cứu tinh đối với tôi - kẻ đang lạc lối trong bóng tối không thấy lối ra.

"Về nhà thì mọi người trong gia đình đều bất hòa, tôi cũng chẳng có chỗ dung thân... ngày nào cũng chẳng có gì vui vẻ. Dù có chơi với mọi người... gia đình cũng chẳng ai nghe tôi kể chuyện đó. Trong nhà tôi... chẳng còn ai cười nữa..."

Chỉ nhớ lại quang cảnh ở nhà thôi cũng đủ làm tôi chực trào nước mắt, tôi vừa sụt sùi vừa lau mắt.

"Ai đó hãy nghe câu chuyện của tôi đi... hãy cười cùng tôi đi... hãy chơi cùng tôi đi..."

Bao nhiêu tâm tư kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa, giọng tôi nghẹn lại. Nguyện vọng lớn nhất nhưng cũng là hiện thực không thể thành toàn của tôi, tôi đã trút hết ra cùng nước mắt.

"Được rồi, được rồi, Thiếu niên giỏi lắm. Nhóc đã kể hết cho chị nghe rồi."

Thật kỳ lạ.

Chỉ cần được cô gái ra dáng chị gái này xoa đầu, nỗi buồn liền vơi đi và nước mắt tự nhiên ngừng chảy. Rõ ràng là trái với ý muốn của tôi, vậy mà lại mở lòng chỉ trong thời gian ngắn thế này... thật không thể tin được.

"Hơi đường đột tí, nhưng chị Umika này kể chuyện về mình được không ta?"

"Không."

"Chị cũng có thể hơi giống với Thiếu niên đấy."

Tôi đã bảo không rồi mà cô ấy vẫn bắt đầu kể lể về bản thân.

"Chị đã đột ngột mất đi mục tiêu mà mình luôn dốc sức theo đuổi. Kể từ đó, cuộc sống trở nên nhàm chán, mọi thứ sao cũng được... ngày nào cũng chán ngắt, cứ lang thang trong thị trấn rồi ngắm biển thôi."

Trên đầu gối phải của cô gái đang than thở ấy có quấn một miếng băng hỗ trợ khá lớn, trông hơi đau đớn.

"Mọi người xung quanh cứ tùy tiện nói những câu như 'Tìm mục tiêu khác là được mà', hay 'Chỉ là bỏ điền kinh thôi mà'... còn những kẻ từng tự ý kỳ vọng vào chị thì cũng tự ý rời bỏ... Aaa, phiền phức thật đấy. Chị chán ngấy tất cả rồi."

Góc nghiêng khuôn mặt cô ấy đang mỉm cười, nhưng trông lại đượm buồn... khiến tôi vô thức lảng tránh ánh mắt. Bởi vì lỗ hổng trong trái tim cô ấy dường như quá lớn.

"Chị Umika cũng vất vả thật nhỉ."

"Không bằng Thiếu niên đâu... khoan đã, nhóc dám gọi trống không thế à, hỗn xược quá đấy!?"

Tôi thử gọi một cách tự nhiên nhưng bị phát hiện ngay lập tức!

"Phải gọi là Umika-oneesan! Gọi đi xem nào!"

"Tuyệt đối không!"

"Chị là con một đấy biết không! Chị muốn được gọi là 'chị' cơ!"

"Ai mà biết chứ!"

Sự cố chấp vô nghĩa của bà chị trung học cứ ôm chặt lấy tôi giữa cái nóng chết tiệt này. Cuối cùng tôi đành chịu thua.

"Umika... nee..."

Tôi vừa xấu hổ vừa gọi như thế.

"Umika-nee... hửm. Nghe ra dáng thằng em trai ranh ma đấy, cũng không tệ nha."

Tôi vẫn thấy ngứa mắt trước vẻ đắc ý và hùa theo của Umika.

"Bà cũng chỉ là học sinh cấp hai nấm lùn thôi mà!"

"Ai là học sinh cấp hai nấm lùn hả! Chị là người phụ nữ trưởng thành cao hơn Thiếu niên đấy nhé!"

"Ra vẻ người lớn nhưng cũng chẳng khác gì mấy đứa con gái trong lớp tôi! Phẳng lì từ trên xuống dưới!"

"Hả? Chị đây đang tuổi ăn tuổi lớn đấy nhé? Thiếu niên có muốn chạm vào kiểm tra thử không?"

Umika chẳng hiểu sao lại ưỡn ngực ra, nhìn chằm chằm vào đứa trẻ ngây thơ là tôi.

"... Ơ, được hả?"

"... Đồ ngốc, cái thằng nhóc dê xồm này."

Chết tiệt! Bị lừa rồi! Umika nhếch mép cười tinh quái rồi gõ nhẹ vào đầu tôi, lần đầu tiên tôi biết cảm giác bị trêu chọc là như thế nào.

Chỉ trong hôm nay thôi, tôi đã được dạy cho biết bao nhiêu cảm xúc.

Cũng là cãi nhau, nhưng nó hoàn toàn khác với những gì tôi phải nghe ở nhà mỗi ngày. Cuộc khẩu chiến này khiến con tim tôi nhảy múa và thật vui vẻ. Đã lâu lắm rồi tôi mới mải mê cãi nhau mà quên đi chuyện gia đình.

"Chị sẽ nghe câu chuyện của nhóc. Chị sẽ cười cùng nhóc. Chị sẽ chơi cùng nhóc."

"Tại sao...?"

"Chắc là vì Thiếu niên và chị là hai kẻ giống nhau. Chị nghĩ nếu cùng làm những chuyện vui vẻ thì nỗi buồn sẽ quên đi ngay thôi."

Đây chính là điều tôi muốn biết. Đây chính là điều tôi tìm kiếm.

"Nhóc con, nhóc sẽ chơi với chị chứ?"

Sẽ làm tôi quên đi những chuyện đau lòng.

"Chơi với... Umika-nee cũng được?"

"Không thành thật gì cả! Phải nói là 'Em muốn chơi với Umika-nee' chứ, cái thằng này!"

Bị xoa đầu mạnh bạo, tôi cảm thấy cũng không tệ chút nào.

Dù là liếm láp vết thương cho nhau cũng được, tôi muốn ở bên người này. Tôi bắt đầu mong ước mãnh liệt như vậy.

Và thế là chúng tôi bắt đầu chơi cùng nhau. Khoảng thời gian trống rỗng khi tôi lang thang một mình để trì hoãn việc về nhà, giờ đã biến thành khoảng thời gian tôi mong chờ nhất.

Tan học, tôi hẹn gặp Umika và được chị dẫn đi khắp nơi. Lần đầu tiên bước vào Kisarazu Central, tôi đã trải qua vô số cái "lần đầu tiên".

"Chị sẽ dạy cho Thiếu niên ngây thơ những trò chơi của người lớn."

"Em... không có tiền..."

"Á ha ha! Cứ để Umika-nee lo! Hôm nay hiếm hoi lắm chị mới có tận năm ngàn yên đấy!"

... Umika vừa nói khoác vừa đắc ý bắt đầu chơi bida, gập người xuống, dồn trọng tâm về phía trước để ngắm bắn. Tư thế ấy khiến vòng ba của chị cong cớn lên... thế mà bi cái lại trượt mục tiêu, lăn long lóc trên bàn.

Tôi... thay vì nhìn theo hướng bóng, lại lén lút nhìn cái mông được bao bọc trong chiếc váy kia.

"Trò chơi này là thế đấy, bida mà. Là trò chơi cố gắng không để trúng bóng ấy."

"Dở tệ."

"Im đi! Nhìn sau lưng thiếu nữ xinh đẹp chơi bida mà hưng phấn hả, đồ nhóc con dê xồm!"

"K-Không có hưng phấn! Chị lớn thêm chút nữa rồi hãy quay lại!"

"Lại ngại ngùng nữa rồi kìa. Đợi cao hơn chị rồi hẵng lên mặt nhé."

Có lẽ vì lớn hơn tôi năm tuổi nên chị có sự điềm tĩnh của người lớn. Bị nói trúng tim đen, tôi thấy mình thật thảm hại khi cuống quýt chối bay chối biến.

Umika chơi dở, nhưng tôi lần đầu chơi còn dở hơn, và trong suốt lúc chơi, điệu cười khả ố của Umika cứ vang lên khiến tôi bực mình kinh khủng. Sau đó, tôi cũng thua thảm hại ở môn bowling, và bị "bón hành" trong mấy trò game đối kháng cổ lỗ sĩ ở khu trò chơi, nhưng lạ thay tôi không hề thấy khó chịu.

Dù tức thật nhưng thắng thua chẳng quan trọng. Chỉ cần được làm trò ầm ĩ với bà chị trung học kỳ quặc này là đủ rồi. Bởi vì hai kẻ đã mất đi nơi chốn yêu thích của mình, giờ đây đã tìm thấy một nơi chốn mới.

Shirahama Natsume, kẻ mà trái tim có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào, đã được Akiyoshi Umika cứu rỗi từ lúc nào không hay.

Có khi tôi được dẫn đi ăn sushi băng chuyền. Kaiten-zushi Yamato ở Kisarazu có vẻ là quán quen của Umika, vừa ngắm nhìn biển cả hùng vĩ trước mắt vừa ăn sushi tươi ngon thì quả là tuyệt phẩm.

Đúng là thành phố cảng. Miếng cá to và tươi rói, nhìn qua là biết ngay, hương vị và cảm giác khi ăn đều rất tuyệt, khiến một đứa hơi ngại đồ sống như tôi cũng phải gọi món liên tục vì quá ngon.

"Nè, nhóc con... Chị bảo bao nhưng mà, ăn từ từ thôi được không."

"Tại sao?"

"Tiền... có khi không đủ mất!"

"Umika-nee quê thật đấy."

"Hả? Ai quê mùa cơ? Ăn cho lắm vào đi thằng nhóc chết tiệt!"

"Thật hả!? Vậy cho mười miếng Otoro (bụng cá ngừ)!"

"Đừng có được đà làm tới, thằng ranh! Ăn sushi dưa chuột đi!"

Khuôn mặt tái mét của Umika lúc thanh toán đã trở thành đề tài để tôi cười thầm suốt một thời gian.

Umika là một người vui tính, biểu cảm thay đổi liên tục, nên chỉ cần ở bên cạnh chị là tôi đã thấy buồn cười. Chơi với người này ngày càng vui hơn.

Lại có lúc, chúng tôi chẳng làm gì cả, chỉ nằm dài trên bãi cỏ ở sân vận động công viên Shiohama. Hai đứa nằm cạnh nhau ngắm bầu trời, nói chuyện linh tinh, buồn ngủ thì lăn ra ngủ trưa.

"Chúng mình là bạn-ngủ-trưa nhỉ."

Đang nằm, tôi liếc nhìn sang Umika, đúng lúc chị cũng nhìn sang, ánh mắt chạm nhau. Mặt Umika gần quá khiến tôi không khỏi ngượng ngùng.

"A, cái thằng này, ra dáng người lớn mà biết ngại cơ đấy?"

"Umika-nee trẻ con quá. Em thích phụ nữ trưởng thành cơ."

"Á à? Thế này mà vẫn chưa thấy quyến rũ sao? Cảm nhận mùi hương của người lớn đi này?"

Umika tin vào lời khiêu khích đó, chồm lên ôm lấy tôi đang nằm ngửa. Kích thích quá mạnh đối với một thằng nhóc chín tuổi. Cảm giác mềm mại của con gái bao trùm lấy tôi, cùng mùi hương cực thơm khiến tim tôi đập loạn xạ không ngừng.

Chị gái trung học... quả nhiên là người lớn. Thật đáng sợ. Về đến nhà rồi tôi vẫn nhớ lại chuyện đó bao nhiêu lần, bứt rứt đến mức khó ngủ.

Thường thì chúng tôi hay chơi quanh khu vực nhà ga, nhưng thỉnh thoảng cũng được Umika tùy hứng dẫn ra bờ biển vì chị nói thích biển. Umika mang theo hai cái găng tay, và chúng tôi chơi ném bóng trên bờ biển.

Tôi để bóng nảy trước mặt rồi lọt ra phía sau, còn người ném là Umika thì trông có vẻ rất đắc ý.

"Nhóc con, quả vừa rồi có biến hóa không? Nó rơi xuống ghê lắm đúng không?"

"Chỉ là đập xuống đất rồi nảy lên thôi mà!"

"Đúng là dân nghiệp dư, kẹp bóng rồi ném nên nó mới đổi hướng đấy chứ?"

"V-Vậy hả... Umika-nee ném được bóng biến hóa cơ đấy!"

"Oa ha ha! Tưởng là bóng thẳng nên vung chày là không trúng đâu... đó chính là cú ném của một pitcher hàng đầu!"

"G-Ghê quá đi mất! Em cứ tưởng chị chỉ là đồ ngốc dễ dãi thôi chứ, hóa ra Umika-nee là người lợi hại thế!"

"Hả? Em nghĩ chị là đồ ngốc dễ dãi á? Sốc thật đấy!?"

Đó là lời nói dối của Umika. Cái kẻ coi tôi là dân nghiệp dư này cũng chỉ là dân nghiệp dư nốt.

Tôi lúc đó là một thiếu niên ngây thơ nên không nhìn thấu được, lại còn gửi đi ánh mắt ngưỡng mộ, khiến Umika càng được thể ra vẻ phổng mũi. Tôi không ghét việc nhìn thấy Umika đắc ý, nên đây chắc cũng là một kỷ niệm đẹp.

"Thiếu niên có biết 'Cá heo May mắn' không?"

Vừa ném bóng, Umika vừa hỏi tôi câu đó.

"Ưm, hoàn toàn không biết."

Cá heo May mắn... cái tên lần đầu tôi nghe thấy. Tôi vừa hiện lên dấu chấm hỏi vừa bắt bóng bằng găng, rồi ném trả lại ngay.

"Nghe nói tìm thấy nó thì sẽ gặp chuyện tốt đấy. Cá heo thì chắc là ở biển rồi, nên chị hay ra biển lắm."

Vừa nói, Umika vừa ném trả lại. Có lẽ việc Umika dẫn tôi ra biển cũng là tiện thể để tìm kiếm con Cá heo May mắn gì đó.

"Umika-nee muốn chuyện tốt xảy ra sao?"

Tôi hỏi thẳng thắn trong khi ném bóng lại.

"Ừ, chị muốn một chuyện tốt xảy ra với mình."

Dù không nói rõ, nhưng Umika ngẩn ngơ ngắm nhìn biển cả xinh đẹp trải rộng trước mắt rồi... lại ném một quả bóng đập đất, làm tôi giật mình để bóng lọt ra sau.

"Bóng nảy ngắn thì phải dùng thân mình mà chặn lại! Đây là cơ bản của bóng chày thiếu niên đấy!"

Tự nhiên ra vẻ huấn luyện viên rồi nói giọng Kansai giả cầy, phiền phức thật.

Tuy lần đầu nghe về Cá heo May mắn, nhưng tôi lờ mờ nhận ra Umika đang ấp ủ một tâm tư nào đó, và tôi bắt đầu để tâm một chút.

Dưới nền trời hoàng hôn đang chìm dần xuống đường chân trời, chỉ đơn thuần tán gẫu và ném bóng qua lại thôi mà vui đến tột độ. Nhưng, trước khi trời tối thì phải về. Đã bao lần tôi ước hoàng hôn đừng bao giờ tắt.

Khi khoảng thời gian quá đỗi vui vẻ kết thúc, sự cô đơn sẽ ập đến như một phản lực... Từ khi chơi với Umika, tôi mới biết đến cảm xúc ấy.

Nhưng tôi có cảm giác Umika không chỉ đơn thuần là vui vẻ.

Đôi lúc chị để lộ góc mặt như thể thiếu vắng điều gì, như thể sự tiếc nuối vẫn đang âm ỉ cháy... Điều đó khiến tôi bứt rứt, nếm trải cảm giác bất lực của một đứa trẻ tiểu học chẳng thể làm gì được.

Tôi đã thích Umika đến mức thầm ước mình mau chóng trưởng thành để trở thành người mà chị có thể yên tâm dựa vào. Hình bóng chị không rời khỏi tâm trí tôi suốt cả ngày, tôi không thể ngăn mình tương tư bà chị trung học hơn mình năm tuổi này nữa.

Đó, chắc chắn là mối tình đầu của tôi.

"Trời cũng sắp tối rồi, về thôi nào."

Khi bầu trời màu cam rực lửa dần chuyển sang sắc tím nhạt, câu nói của Umika báo hiệu giờ về nhà.

"Khi nào em ném được một quả tử tế thì về!"

"Hết cách với nhóc thật. Vậy thì, ném vào đây đi!"

Umika đưa găng tay lên trước ngực. Cơ bản của ném bóng là ném vào ngực đối phương. Nếu bóng nằm gọn vào đây thì có thể kết thúc một cách sảng khoái... tôi bịa ra lý do hợp lý như thế, nhưng thật ra chỉ là tôi chưa muốn về.

Để kéo dài khoảng thời gian tuyệt vời này dù chỉ một chút, tôi cố tình ném bóng theo quỹ đạo cầu vồng, bay vượt qua đầu Umika rất xa.

"Oa! Cái đồ ném bóng lung tung này!"

Bộ đồng phục và biển mùa hạ. Umika đuổi theo quả bóng lăn trên bãi cát khô, trông sảng khoái như thể cô thiếu nữ bước ra từ quảng cáo nước giải khát vậy. Còn tôi, kẻ đang ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh ấy, nhìn kiểu gì cũng là một cậu bé đang yêu.

"Umika-nee!"

Tôi gọi lớn Umika, người đang quay lưng về phía tôi để đuổi theo bóng.

"Gì thế?"

"Lần tới... em muốn hẹn hò với Umika-nee!"

Đúng là thằng nhóc ranh ma. Dù là do cảm xúc dâng trào, nhưng một đứa học sinh tiểu học chín tuổi lại đi mời một chị gái trung học hẹn hò.

Umika nhặt bóng lên, quay lại và chậm rãi bước về phía tôi.

Thình thịch, thình thịch. Tôi cảm nhận rõ tiếng tim mình đập mạnh. Đây là yêu. Kỳ vọng và bất an cùng lúc ập đến khiến tôi mất bình tĩnh.

Chắc lại bị trêu chọc cho xem... tôi đã thầm bỏ cuộc trong lòng, nhưng...

"Được thôi."

Câu trả lời không ngờ tới khiến tôi nghi ngờ tai mình, suy nghĩ như ngừng lại trong chốc lát.

"Nếu nhóc bắt được chị trước khi đến trước nhà ga nhé!"

Umika mỉm cười tinh quái rồi nói, và bất ngờ bỏ chạy.

Cuộc rượt bắt bắt đầu đột ngột. Tôi cũng bị bất ngờ nhưng lập tức chạy theo, cố gắng đuổi kịp Umika đang chạy trốn về hướng nhà ga trên vỉa hè tuyến Sodegaura-Nakajima-Kisarazu.

Nhưng tôi không hề biết. Umika chạy nhanh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Khoảng cách nới rộng trong chớp mắt, dù tôi chạy hết tốc lực cũng không đuổi kịp. Dù có vươn tay ra cũng cảm giác không thể chạm tới. Bóng lưng Umika cứ nhỏ dần.

Hơi thở tôi trở nên dồn dập, đôi chân tích tụ mệt mỏi bắt đầu quay chậm lại. Nhưng... tôi không có lựa chọn dừng lại, vì tôi không muốn từ bỏ buổi hẹn hò.

......

... Dần dần, bóng lưng Umika trở nên lớn hơn.

Không phải là ảo giác. Khoảng cách vốn đã rất xa giữa hai người bắt đầu thu hẹp lại.

Cuối cùng khi đuổi kịp Umika, tôi dừng lại và chỉ biết đứng nhìn trân trối.

Không phải tôi chạy nhanh hơn, cũng không phải tôi đã cố gắng hơn, mà là Umika sau khi thực hiện động tác như kéo lê chân phải đã khựng lại. Chị đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi vã ra như tắm, rồi ôm lấy đầu gối phải mà ngồi thụp xuống.

"Chị tưởng là được rồi chứ... quả nhiên là không thể nhỉ."

Muốn cười, nhưng không cười nổi.

Giọng nói run rẩy từng hồi, Umika cúi gằm mặt lẩm bẩm.

"Chạy hết sức mình sướng thật đấy... nhưng giờ thì sợ quá. Cơn đau này... chị không muốn biết đến nó. Chị không ngờ... những ngày không thể chạy nhảy lại đau đớn đến nhường này."

Umika đặt tay lên đầu gối quấn băng hỗ trợ. Một giọt nước trong suốt rơi xuống mu bàn tay rám nắng, rồi ướt đẫm những hạt nước mắt như cơn mưa bắt đầu trút xuống.

"Sao lại không chạy được nhỉ... Chị đã làm gì sai sao?"

Thanh xuân sau giờ học mà Umika đã đánh mất, cảm giác mất mát vô tận ấy, một đứa trẻ như tôi làm sao có thể dễ dàng lấp đầy. Tôi không thể chữa lành vết thương cho chị. Thậm chí không thể làm chị quên đi dù chỉ là tạm thời.

Lần đầu tiên chứng kiến Umika khóc, tôi đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải nói lời nào. Những lúc thế này người lớn sẽ làm gì nhỉ? Tôi nguyền rủa bản thân chỉ là một đứa trẻ bất lực.

"... Chị muốn được chạy thỏa thích một lần nữa."

Tiếng than khóc thốt ra từ Umika thật sự bi thương, đau đớn.

Tôi không thể chạm vào Umika. Chỉ cần vươn tay ra một chút là tới, vậy mà tôi không thể đặt tay lên bờ vai đang run rẩy khóc lóc của chị.

Dù chỉ là tạm bợ cũng được. Nếu có thể làm Umika vui lên, làm gì cũng được.

"Em! Em sẽ giúp Umika-nee chạy lại được!"

Những lời ấy trào ra từ tận đáy lòng.

"Nếu em tìm thấy Cá heo May mắn và cho Umika-nee xem... thì điều tốt lành sẽ đến! Chắc chắn điều tốt lành sẽ đến, và chị sẽ chạy lại được thôi!!"

Tôi muốn Umika khỏe lại, muốn chị cười trở lại, nên đã tuyên bố một câu thật oai. Dù những gì một đứa học sinh tiểu học có thể làm cũng chỉ đến thế mà thôi.

"... Ừ, chị ổn rồi. Được Thiếu niên an ủi nên chị khỏe lại rồi đây."

Umika lau nước mắt, đứng dậy và... búng vào trán tôi một cái.

"Con nít như nhóc mà đòi mời chị đây hẹn hò thì còn sớm lắm! Mười năm nữa thành người lớn đàng hoàng rồi hãy quay lại!"

Vừa nói, Umika vừa nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Cảm giác tê tê dễ chịu lan tỏa trên cái trán bị búng, tôi thở hắt ra một hơi nóng hổi do phản ứng của mối tình đang rạo rực.

Theo một nghĩa nào đó, đây chẳng phải là lời hứa cho tương lai sao.

Mười năm nữa chị sẽ hẹn hò với tôi. Khi tôi trở thành người lớn, lúc đó có thể tôi và Umika sẽ trở thành người yêu.

Dù đối với Umika đó chỉ là lời nói đùa, nhưng tôi định sẽ không bao giờ quên lời hứa này.

~*~

Ngay trước kỳ nghỉ hè, bầu trời trên đường đi học về hôm nay nặng trĩu mây đen. Dự báo nói đêm nay sẽ có mưa lớn, nhưng nghĩ rằng sẽ về nhà kịp trước lúc đó, tôi và Umika đã hẹn gặp nhau.

Trường tiểu học tan sớm hơn trường trung học. Vì thế tôi luôn đến chỗ hẹn trước.

Nhưng, liệu đây có phải là cuộc sống thường ngày mà Umika mong muốn?

Hạnh phúc của tôi và hạnh phúc của Umika không giống nhau. Dù tôi được cứu rỗi bởi sự tồn tại của chị, nhưng với Umika, có lẽ tôi chỉ là sự lấp đầy cho khoảng thời gian sau giờ học mà chị bất chợt đánh mất.

Nếu điều đó thể hiện qua những giọt nước mắt hôm trước.

Umika cho đến tận bây giờ, trong sâu thẳm trái tim vẫn mong ước "muốn lấy lại thanh xuân được chạy thỏa thích".

"Nếu có thể gặp được Cá heo May mắn..."

Kẻ bất lực như tôi, điều duy nhất có thể làm cho chị là tìm ra con Cá heo May mắn gì đó.

Nếu cái chân bị hỏng của Umika kỳ diệu thay trở lại như xưa, thì những buổi sau giờ học của tôi sẽ lại còn một mình, và tôi sẽ lại mất đi nơi chốn của mình. Umika sẽ trở lại câu lạc bộ điền kinh, chạy thỏa thích trên sân khấu hào nhoáng. Tôi sẽ lại giam mình trong ngôi nhà chỉ toàn tiếng la hét và tiếng nức nở.

Dẫu vậy... tôi không muốn nhìn thấy người mình yêu thương nhất phải khóc với vẻ đau khổ như thế thêm một lần nào nữa.

Nghĩ là làm, tôi thay đổi lộ trình.

Cá heo May mắn là động vật, hay một thứ phi khoa học như tinh linh, hay là vật thể như bùa chú... tôi hoàn toàn không biết hình dáng nó ra sao, nhưng tôi đã lùng sục khắp thị trấn để tìm thứ gì đó trông có vẻ giống nó.

Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của Umika. Tôi muốn mang thanh xuân thực sự trở lại cho chị. Chỉ vì điều đó thôi.

Mải mê tìm kiếm quên cả thời gian, khi tôi nhận ra thì xung quanh đã bắt đầu tối sẫm. Do tính chất công việc, cha mẹ tôi rất bận rộn và luôn về muộn, nên tôi lạc quan nghĩ rằng dù mình có về trễ một chút cũng không bị phát hiện, nhưng tôi cũng lờ mờ hiểu rằng học sinh tiểu học thì nên về nhà ngay trong tình huống này.

Nếu trễ hơn nữa, thế nào mẹ hoặc anh cũng sẽ đi tìm tôi.

Khoảng chiều tối, mưa bắt đầu rơi lác đác, và chỉ một giờ sau đó, mưa nặng hạt đến mức nước nhỏ giọt từ tóc xuống.

Đã quá giờ hẹn từ lâu, nên tôi vội vàng chạy đến chỗ Umika. Tôi không có điện thoại di động, không có cách nào liên lạc dễ dàng. Nên chúng tôi đã đặt ra quy tắc là nếu đối phương không đến chỗ hẹn quá ba mươi phút thì hôm đó giải tán, không chơi nữa.

Toàn thân tôi đã ướt sũng. Gió ngược và cơn mưa tạt ngang che khuất tầm nhìn thật khó chịu.

Umika đã về chưa nhỉ. Hay là chị đang lo lắng cho tôi vì không thấy tôi đến chỗ hẹn.

Bắt người khác chờ trong mưa thì thật có lỗi, nên tôi phải chạy nhanh lên.

Chính lúc đó.

Khi đang chạy trên vỉa hè dọc bờ sông, mắt tôi bị thu hút bởi "một thứ gì đó". Một vật thể nhỏ màu xanh dương đang phát sáng xanh nhạt trong bóng tối.

Vật thể màu xanh dương có hình dáng như con cá heo, là huy hiệu hay móc chìa khóa... từ khoảng cách này không thể phân biệt được, nhưng có lẽ nó đang phát sáng ở quanh bãi bồi ven sông.

Tôi thừa hiểu là nguy hiểm. Dù có đèn đường dọc theo con đường, nhưng do cây cối um tùm ở bãi bồi che khuất ánh sáng đèn, nên khu vực dòng sông đang chảy gần như tối om. Tiếng gầm rú rợn người. Dễ dàng đoán được mực nước dâng cao hơn bình thường và dòng chảy cũng rất xiết.

Nhưng, tôi không thể lờ đi được.

Ánh sáng xanh nhạt hút lấy ánh nhìn của tôi, kích thích trí tò mò của tôi. Bị lôi cuốn bởi sức hút kỳ lạ đó, đôi chân tôi đổi hướng về phía bãi bồi.

"Cá heo May mắn...?"

Tôi chợt nhớ lại lời của Umika.

Nếu tìm thấy Cá heo May mắn thì điều tốt lành sẽ đến.

Bây giờ thì Cá heo May mắn được đồn đại là "giúp tình đơn phương thành hiện thực", nhưng lúc đó, một số người chỉ rỉ tai nhau rằng "điều tốt lành sẽ xảy ra". Sở dĩ nó được gọi là Cá heo May mắn chứ không phải Cá heo Tình đơn phương, là bởi ý nghĩa ban đầu của nó đơn thuần chỉ là "mang lại vận may" mà thôi.

"Nếu tặng cái đó cho Umika-nee, biết đâu..."

Biết đâu, chân của Umika sẽ khỏi ngay lập tức.

Tôi thận trọng tiến bước trên con dốc cỏ cây mọc um tùm chứ không phải bãi bồi được quy hoạch sạch đẹp. Trong tình cảnh khó xác định ranh giới giữa đất liền và dòng sông bằng mắt thường, tôi vươn tay về phía ánh sáng xanh nhạt.

Khoảnh khắc đó, cùng với một rung chấn lớn, cảnh vật trước mắt tôi quay nửa vòng.

Dưới chân tôi bước tới không có đất, dòng nước dâng cao đã cuốn lấy chân tôi, làm tôi mất thăng bằng. Độ sâu mà người lớn có thể bình tĩnh xử lý thì với một đứa trẻ nhỏ lại là đòn chí mạng.

"Hộc... Oa!"

Tôi ngã nhào, bị dòng nước nuốt chửng và cuốn đi. Dòng nước đục ngầu như bùn loãng dâng lên tận cổ, nước bùn bắn lên tát vào mặt làm tôi ngạt thở.

Chân không chạm được đáy sông càng thổi bùng lên nỗi hoảng loạn.

"C-Cứu với! Á, hộc... Có ai không!"

Tiếng trẻ con bị tiếng gầm của dòng sông át đi. Tôi vùng vẫy tay chân cố quay lại bờ nhưng không thể chống lại sức mạnh của tự nhiên, càng vùng vẫy càng bị trôi đi xa.

Chạy trong đầu tôi là sự nôn nóng và nỗi sợ hãi. Thể lực bị rút cạn, và rồi ý thức dần xa xăm.

Xin lỗi, Umika-nee.

Khi giác ngộ cái chết đang đến gần, hình ảnh hiện lên trong tôi là khuôn mặt của Umika.

"Thiếu niên!!"

Đây là ảo giác sao. Umika đã lao xuống dốc, đang liều mạng đưa tay về phía tôi.

Trong ý thức sắp đứt đoạn... tôi nắm lấy bàn tay ấy.

Không biết có phải là hiện thực hay không. Cơ thể đang sắp bị cuốn trôi bỗng trở nên nhẹ bẫng, và tôi được giải thoát khỏi sự ngạt thở.

......

"Làm cái gì ở chỗ này thế hả! Đồ ngốc!"

Tiếng quát mắng vang lên trong đầu, ý thức tôi dần trở lại.

Từ từ mở mắt ra... ngay sát bên là khuôn mặt của Umika, những hạt mưa không ngớt đang chảy dài trên má chị và má tôi.

Có vẻ như tôi đã được kéo lên nơi an toàn trên vỉa hè dọc bờ sông, và đang được Umika cho gối đầu lên đùi. Hèn gì tôi cảm thấy cảm giác mềm mại và hơi ấm con người ở sau đầu.

"Thiếu niên không đến chỗ hẹn làm chị lo lắng lắm đấy biết không! Chị đã tìm suốt đấy!"

Giọng Umika run rẩy khe khẽ. Chảy trên má chị không chỉ là nước mưa, mà dường như còn lẫn cả những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

"Tại sao... lại ở đây?"

"Chị không biết! Chị không biết nhưng... từ trên cây cầu gần đây chị nhìn thấy ánh sáng xanh nhạt, nhìn kỹ thì thấy có đứa trẻ nhỏ!"

Trớ trêu thay, ánh sáng xanh nhạt mà tôi theo đuổi đã dẫn đến nguy hiểm này, và cũng chính nó đã cứu tôi sao.

Chợt tôi nhận ra. Trong tay tôi có thứ gì đó. Tôi thử mở tay ra.

Thứ tôi đang nắm chặt là một con cá heo màu xanh nước biển.

Ánh sáng xanh nhạt đã tắt ngấm. Hoặc có lẽ tôi đã nhìn nhầm. Nhìn kỹ con cá heo kích thước bằng lòng bàn tay thì thấy bề mặt lấm lem và cũ kỹ, mặt sau có thiết kế để kẹp lên tóc.

"Cái đó là... kẹp tóc hình cá heo? Tại sao Thiếu niên lại có thứ này...?"

Umika cũng nhận ra sự hiện diện của con cá heo và nhìn chằm chằm vào nó.

"Nó rơi ở ngay gần sông... Em có cảm giác cái kẹp tóc này giống như Cá heo May mắn... nên muốn Umika-nee nhận lấy..."

"Tại sao lại cho chị...?"

"Vì em đã đi tìm nó... Vì em muốn Umika-nee được chạy thỏa thích..."

"Đồ ngốc! Nhóc đúng là đồ ngốc! Chuyện đó có sao đâu chứ! Làm cái chuyện nguy hiểm thế này... Nếu nhóc có mệnh hệ gì, thì chị biết làm sao!"

Tôi khẽ chìa chiếc kẹp tóc cá heo về phía Umika, người đang lo lắng cho tôi từ tận đáy lòng.

"Em muốn Umika-nee cứ cười mãi như thế. Đó là mong ước của em."

Umika nắm chặt lấy bàn tay tôi bằng cả hai tay.

"Hóa ra cậu là đồ ngốc à. Cậu đúng là... đại ngốc mà."

Nước mắt tan biến khỏi đôi mắt Umika, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ nhất. Đúng rồi, nụ cười đáng yêu này là thứ tôi muốn nhìn thấy hơn bất cứ điều gì. Vì người đầu tiên tôi thích, là người có nụ cười ngây thơ vô cùng tuyệt vời.

Nhận lấy chiếc kẹp tóc cá heo, Umika kẹp nó lên tóc mái.

Hợp lắm. Hợp đến mức tôi thấy ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng.

"Thiếu niên, chị là..."

Nói đến đó, Umika dừng lại như thể nhận ra điều gì.

Tại sao nhỉ. Rõ ràng là nụ cười rạng rỡ nhất, vậy mà giờ đây... tôi lại cảm thấy cả sự mong manh, hư ảo.

"Thiếu niên, hy vọng một ngày nào đó chúng ta có thể gặp lại. Nếu cậu vẫn còn nhớ đến chị, thì mười năm sau hãy đến tỏ tình nhé, chị sẽ vui lắm đấy."

Tôi không hiểu chị đang nói gì. Tại sao đột nhiên lại nói những lời như từ biệt thế kia.

Không phải. Đó không phải là nụ cười tôi muốn thấy. Đó không phải là những lời tôi muốn nghe.

Tạm biệt nhé, cậu bé. Hẹn gặp lại ở đâu đó.

Môi Umika mấp máy như vậy.

Umika-nee.

Umi...

......

...

... tsume.

Natsume.

"Này! Natsume!"

Tiếng hét lớn đập vào tai. Ánh sáng chiếu vào đôi mắt đang nhắm nghiền, tôi tỉnh dậy.

"Mày đấy, tao đã tìm khắp nơi! Mưa to thế này mà đứng đực ra ở chỗ này làm cái gì hả!"

Anh trai với vẻ mặt nhẹ nhõm đang đứng trước mặt, hai tay nắm chặt lấy vai tôi.

Nơi tôi đang đứng là vỉa hè trên cầu. Dòng sông chảy ngay bên dưới nước đã đục ngầu màu nâu và dâng cao rõ rệt, hai anh em tôi cũng đang hứng trọn cơn mưa lớn.

"Em..."

Không phải chỗ chơi, cũng chẳng phải đường đi học, tại sao tôi lại ở chỗ này nhỉ. Là ký ức ngay vừa rồi mà sao tôi không nhớ nổi.

"Phải rồi, em không muốn về nhà... nên đi đường vòng..."

"Chà, cái không khí nhà mình thì đúng là khiến người ta muốn bỏ nhà đi bụi thật... xin lỗi nhé."

Anh trai xin lỗi với vẻ hối lỗi.

Kết luận mà bộ não đưa ra chỉ có thế. Tôi muốn hạn chế về nhà nên ngày nào cũng la cà, chắc là tôi đi bộ đến chỗ này để giết thời gian thôi.

... Chỉ có vậy thôi sao, thật ư?

Hình như... tôi đã gặp ai đó thì phải.

Khi cố bới móc ký ức thêm nữa... tôi thấy chóng mặt. Cảm giác như tầm nhìn rung lắc. Có lẽ do cơ thể bị lạnh, tôi bắt đầu run lên không ngừng.

"Này, ổn không đấy? Người lạnh ngắt thế này, cảm lạnh rồi hả?"

"Vâng... chắc là vậy."

"Anh mày, kẻ gây ra chuyện khiến mày không muốn về nhà thì không có tư cách nói, nhưng đừng làm người khác lo lắng quá chứ. Trước khi ông già phiền phức kia về thì mau quay lại thôi."

Cảm giác mệt mỏi rã rời ập đến, tôi mất hết sức lực. Chỉ đi đường vòng một chút mà mệt đến mức này sao, tôi cũng thấy lạ, nhưng không còn sức để suy nghĩ thêm nữa.

Nghĩ là tôi bị cảm, anh trai cúi xuống chìa lưng ra và cõng tôi. Đã lâu lắm rồi, chúng tôi mới trở lại làm anh em đúng nghĩa.

Chỉ trong lúc về đến nhà, chúng tôi nói những chuyện vặt vãnh.

"Anh hai... chuyện này, giữ bí mật với mẹ nhé."

"Ờ, biết rồi. Mày không muốn bị lộ chuyện không muốn về nhà chứ gì."

"Cũng đúng là vậy nhưng... chắc em không cần đi đường vòng nữa đâu."

Lý do cụ thể thì tôi không biết. Nhưng... ý nghĩa lớn nhất của việc đi đường vòng, cái niềm vui mà tôi hằng mong đợi ấy, tôi cảm giác như mình đã đánh mất rồi.

Một thiếu niên khép kín lòng mình vì hoàn cảnh gia đình sắp tan vỡ, đã được cứu rỗi bởi một nữ sinh trung học. Nhưng, điều đó đã trở thành quá khứ bị "che giấu khéo léo" bởi một sự kiện kỳ bí.

Anh trai đến khi học cấp hai thì cha mẹ chưa ly hôn, không khí gia đình lạnh lẽo kéo dài thêm một thời gian... đây mới là quá khứ thực sự, là sự thật không thể chối cãi.

Sự tồn tại của cô gái trung học là mối tình đầu đã biến mất đột ngột khỏi cuộc đời thiếu niên, tạo ra khoảng trống như vết sâu ăn, khiến những sự kiện trong quá khứ trở nên sai lệch.

Vì thế, ký ức thời tiểu học của tôi có lẽ đã bị sửa đổi một chút.

Cha mẹ ly hôn sớm, và tôi đã luôn cô độc cho đến khi gặp Haruru-senpai... tôi đã bị làm cho hiểu lầm như thế suốt mười năm trời.

Để dù sự tồn tại mang tên Umika có biến mất, tôi cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Tất cả chỉ để che giấu hình bóng của Umika suốt mười năm ròng. Đó là sự quan tâm tàn nhẫn mà "Cá heo May mắn" đã sắp đặt.

Nhưng, nếu tất cả là để khiến tôi nhớ lại mọi thứ sau mười năm...

Nếu ngay cả tình cảm tôi dành cho Haruru-senpai cũng chỉ là "tình yêu giả tạo" để ghi đè và che lấp mối tình đầu dành cho Umika...

Thì tất cả chúng tôi đều đã nhảy múa trong lòng bàn tay của "Cá heo May mắn".

Giờ đây chẳng thể trách cứ ai được nữa. Không thể đổ trách nhiệm cho ai.

Bi kịch tĩnh lặng này, chính là do "mối tình đơn phương" ích kỷ của chính tôi đã mời gọi đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!