Chương 5 Hóa ra, tôi chỉ là người thứ hai

Đầu tháng Hai, khi đám bạn cùng khóa đang tất bật ngược xuôi với kỳ thi tuyển sinh.
Kỳ thi vào trường đại học mà tôi nộp hồ sơ cũng chỉ còn cách vài ngày nữa thôi. Đáng lẽ ra, trừ những lúc ăn ngủ hay vệ sinh cá nhân, tôi phải dành toàn bộ quỹ thời gian còn lại để vùi đầu vào sách vở mới phải. Đáng nhẽ tôi phải làm thế.
Tôi muốn vào một trường đại học tốt để lo cho tương lai. Tôi đã định nhồi nhét kiến thức cho đầy ắp tâm trí, trốn chạy vào việc học để không phải nhớ đến khuôn mặt của "người đó".
Thế nhưng, tôi đã tìm lại được những ký ức đã đánh mất mười năm về trước.
Chính xác hơn, những mảnh ký ức vỡ vụn chứa đựng hình bóng của Umika đã được hàn gắn lại một cách hoàn mỹ.
Nỗi sợ nước khi đi hồ bơi công cộng cùng Haruru-senpai, hay hình ảnh cô nữ sinh cấp hai cao lớn dịu dàng xoa đầu tôi, tất cả đều liên quan đến Umika.
Giờ đây, mỗi khi rảo bước trên con đường từ trường về nhà sau giờ tan học, ánh mắt tôi lại vô thức kiếm tìm hình bóng của cô ấy giữa những khung cảnh thân quen nơi thị trấn quê nhà.
Tôi ngày càng hay đi chệch khỏi lộ trình quen thuộc để tìm kiếm một người lẽ ra không còn ở đó nữa.
Tôi bắt đầu đi đường vòng. Dù cái thời chán ghét việc về nhà đã qua từ lâu, tôi vẫn lang thang dọc bờ biển hay công viên ven biển, vô thức dáo dác tìm kiếm bóng dáng thiếu nữ trong bộ đồng phục ấy.
Cuộc gặp gỡ với cô ấy lúc nào cũng đường đột.
Cả ngày đầu tiên cô ấy bắt chuyện với tôi mười năm về trước, lẫn ngày tái ngộ chín năm sau khi tôi chở cô ấy sau xe máy, mọi thứ đều đến thật bất ngờ. Chính vì thế mà...
Tôi cứ ngỡ rằng nếu cứ đi dạo quanh thị trấn như thế này, cô ấy sẽ lại dùng chất giọng đầy sức sống ấy mà gọi tôi.
Vì cô ấy rất thích biển, nên tôi nghĩ biết đâu cô ấy sẽ xuất hiện ở đó.
Ôm ấp tia hy vọng mong manh ấy, hôm nay tôi lại ngẩn ngơ ngắm nhìn biển cả cho đến khi mặt trời chìm khuất sau đường chân trời.
Mùa hè năm ngoái, tôi đã tìm kiếm Cá heo May mắn vì muốn hiện thực hóa mối tình đầu của mình.
Nhưng giờ ngẫm lại, chuyện đó có chút khác biệt.
Chính những ký ức mong manh còn sót lại từ mười năm trước đã thôi thúc tôi.
Tôi muốn hiện thực hóa mối tình đầu thật sự. Tôi muốn giành lại nó.
Suốt từ mười năm trước, tôi vẫn luôn vô thức tìm kiếm cô ấy. Tôi đã tìm kiếm Umika, người đã biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Tôi đã tìm kiếm mà không hề hay biết rằng cô ấy đã trở thành Cá heo May mắn.
Tôi chính là đầu sỏ của mọi chuyện.
Khi biết được sự thật tàn khốc đó, tôi không tìm thấy tư cách nào để mình được hưởng hạnh phúc như bao người bình thường khác, và rồi tôi buông xuôi, chẳng buồn nghĩ về con đường tương lai nữa.
Đến ngày thi, tôi thậm chí còn chẳng đến điểm thi, cứ thế lang thang trước nhà ga như một cái xác không hồn với đôi mắt trống rỗng. Không đến trường, cứ mãi bước đi vô định trong thị trấn, những ngày tháng ấy trong mắt người ngoài chắc hẳn trông dị thường lắm.
"Con à... Natsume, con ăn chút gì đi..."
Đến cả mẹ tôi cũng nhận ra sự bất thường và mang đồ ăn mua từ cửa hàng tiện lợi vào phòng cho tôi.
Mấy ngày nay thức ăn cứ nghẹn ứ ở cổ họng. Tôi chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào.
"Con cảm ơn mẹ."
Tuy nhiên, tôi vẫn cố nuốt trôi. Tôi không muốn mẹ phải lo lắng thừa thãi. Sự tự trách và hối hận cứ liên tục tích tụ trong não bộ, làm tắc nghẽn cả mạch suy nghĩ, tưởng chừng như sắp tràn ly.
"Con ra ngoài một chút đây."
Tôi khoác áo ngoài, đi ngang qua mẹ để bước ra cửa.
"...Natsume dạo này... trông chẳng vui vẻ chút nào..."
Mẹ, người luôn nhạy cảm với những chuyện của con trai, lẩm bẩm một câu nhưng lại đâm trúng tim đen.
Không vui. Sao mà vui cho nổi.
Tôi là kẻ đã trực tiếp khiến cuộc đời cô ấy đảo lộn. Vì tôi đã biết được điều đó.
Tôi mất đi sự thảnh thơi để lo nghĩ cho tương lai của chính mình và lạc lối hoàn toàn trong bóng tối.
Nếu gặp lại cô ấy lần nữa, liệu cô ấy có cho tôi biết câu trả lời giữa những lạc lối này không?
Từ giờ trở đi, tôi phải làm sao đây?
Chỉ biết trôi dạt vô định quanh thị trấn, tôi bị hút về phía gần nơi Umika đã biến mất.
Hôm nay là ngày nghỉ, nên tôi nghĩ người đó chắc sẽ ở con đường ven sông.
"Dù chỉ là thông tin nhỏ thôi cũng được, nếu có manh mối gì xin hãy liên lạc với tôi."
Một người phụ nữ đứng phát tờ rơi suốt hàng giờ đồng hồ cho người qua đường.
Tôi muốn gặp mẹ của Umika.
"Cháu chào cô."
"Cậu là... Shirahama-san phải không? Hôm trước thật sự cảm ơn cậu."
Dù lớn tuổi hơn tôi rất nhiều, mẹ của Umika vẫn lịch sự cúi đầu chào.
Tôi đến đây không vì lý do nào khác. Tôi có chuyện chỉ mình tôi mới có thể nói cho người mẹ đang mòn mỏi chờ đợi con gái trở về này.
"Cháu có mua cà phê nóng đây ạ. Về chuyện của Umika... nếu cô không phiền thì chúng ta có thể nói chuyện một chút không?"
"Vâng, được chứ. Nếu là chuyện về Umika thì bất cứ điều gì tôi cũng muốn biết..."
Chúng tôi di chuyển đến công viên gần đó và ngồi xuống chiếc ghế băng lạnh lẽo.
Tôi đưa cốc cà phê của cửa hàng tiện lợi ra, mẹ Umika vừa cảm ơn vừa đón lấy. Tôi nhấp một ngụm trước khi nó nguội, thở hắt ra một hơi rồi mở lời.
"Chuyện cháu sắp nói sau đây, có lẽ cô sẽ không tin đâu. Cô cứ coi cháu là kẻ nói dối cũng được, nhưng xin hãy để cháu kể lại mọi chuyện đúng như những gì đã xảy ra."
Mẹ cô ấy có vẻ bối rối trước những lời đầy ẩn ý của tôi, nhưng bà vẫn cố gắng chuẩn bị tâm thế để lắng nghe.
"Umika... không phải tự sát đâu ạ. Càng không phải vì cô mà cậu ấy biến mất."
"Nghĩa là... sao cơ? Shirahama-san biết chuyện gì ư?"
"Hồi nhỏ cháu hay được Umika chơi cùng. Khi cháu cảm thấy tuyệt vọng vì không có chỗ dung thân trong một gia đình lúc nào cũng cãi vã, Umika đã bắt chuyện với cháu đầy vui vẻ. Cậu ấy không hỏi sâu về hoàn cảnh của cháu, mà yêu thương cháu như một người chị gái ruột thịt... Nhờ có Umika mà cháu mới tìm lại được nụ cười."
Đây là sự thật không thể chối cãi. Gặp gỡ Umika vào thời điểm đau khổ nhất và có cô ấy ở bên, tôi mới có thể sống tiếp mà không đánh mất chính mình.
"Dần dần cháu cũng hiểu được hoàn cảnh của Umika. Cậu ấy rất thích chạy bộ nhưng lại bị chấn thương nặng trong lúc tập luyện... Cậu ấy đã khóc vì không thể chạy hết sức mình được nữa. Cháu... vì muốn giúp cậu ấy... vì muốn cậu ấy tìm lại nụ cười... nên cháu đã đi tìm Cá heo May mắn. Đó... chính là khởi đầu của tất cả."
"Cá heo May mắn... là thứ được đồn đại rằng nếu tìm thấy thì sẽ gặp điều tốt lành đúng không?"
"Đó không phải là vật phẩm may mắn như lời đồn đâu ạ... Nó tạo ra một hiện tượng giống như lời nguyền, cưỡng ép chấm dứt mối tình đơn phương đang giậm chân tại chỗ. Bằng việc đeo chiếc kẹp tóc hình cá heo, biểu tượng của nó, Umika đã trở thành 'Người đại diện' cho Cá heo May mắn... Đến tận bây giờ, cậu ấy vẫn lang thang trong thị trấn với hình dáng của mười năm trước, dõi theo sự kết thúc của những mối tình đơn phương."
"Ch-Chuyện đó... Thật khó mà tin được..."
"Phải ạ. Nhưng mà... hôm trước, khi cô nói chuyện với cháu trên vỉa hè gần cây cầu kia, cô ấy đã đứng ngay phía sau lặng lẽ nhìn chúng ta. Cô ấy đã nhìn cô... người mẹ vẫn luôn phát tờ rơi chờ đợi con gái trở về, bằng ánh mắt vô cùng đau lòng."
Tôi đã chuẩn bị tinh thần để không được tin tưởng, và nếu tôi ở địa vị người nghe, đừng nói là tin, tôi sẽ cảm thấy mình bị đem ra làm trò đùa và bỏ về ngay lập tức.
"Chính cháu là người đã trao chiếc kẹp tóc cá heo cho cô ấy. Kẻ đã đánh cắp mười năm cuộc đời của Umika chính là cháu. Cháu thật sự xin lỗi..."
Tôi đứng dậy, cúi đầu thật sâu.
Nếu tôi không tìm Cá heo May mắn, nếu tôi không tìm thấy nó, nếu tôi không lo chuyện bao đồng, thì cuộc đời của Umika và mẹ cô ấy đã không bị đảo lộn.
Cảm giác tội lỗi dâng trào, tôi nghĩ rằng dù có xin lỗi bao nhiêu cũng không đủ.
Vì tôi chính là kẻ đã cướp đi đứa con gái quý giá của người này.
Mẹ của Umika không tức giận hay ngờ vực thái quá, bà chỉ đưa tay lên che mắt.
"Vậy... sao... Con bé... lại ở gần đến thế..."
Đôi vai người mẹ run lên, những giọt nước mắt không thể kìm nén nữa lặng lẽ tuôn rơi.
Phải, người này đã tin tôi ngay từ đầu. Bà đã chấp nhận sự thật nghe như một câu chuyện bịa đặt để an ủi này.
"Hình dáng của con bé... chúng ta không thể nhìn thấy sao?"
"Có vẻ chỉ một số rất ít người được chọn mới nhìn thấy thôi ạ. Cháu cũng mới gặp được cậu ấy gần đây, nhưng giờ lại không thấy nữa rồi."
"Con bé đó hễ cứ lơ là một chút... là lại chạy đi mất."
"Đúng thật ạ. Đó là một cô nàng năng động đến mức dù cháu có dốc toàn lực đuổi theo cũng không bắt kịp."
Hình ảnh về Umika trong tâm trí hai chúng tôi chồng khít lên nhau, và cả hai cùng bật cười.
"Vì đa số mọi người không thể nhìn thấy Umika, nên việc phát tờ rơi có lẽ không hiệu quả lắm đâu ạ. Nếu có thể kết thúc 'Mùa hạ Vĩnh cửu' đang trói buộc Umika suốt mười năm qua, cô ấy sẽ trở về... Cháu tin là như vậy."
"Cô cũng lờ mờ hiểu được những gì Shirahama-san nói, nhưng hiện tượng đó... làm sao để kết thúc?"
"Cháu không biết. Trước mắt phải gặp Umika để hỏi cho ra lẽ... Đó là tất cả những gì cháu có thể làm lúc này."
"Vậy sao. Nếu thế thì... cô muốn giao phó chuyện của Umika cho Shirahama-san."
Mẹ cô ấy vẫn giữ vẻ mặt hiền hậu, đặt trọn niềm tin nơi tôi. Tin tưởng kẻ là nguyên nhân chia cắt bà với con gái, kẻ mà lẽ ra bà nên căm hận.
"Tại sao cô lại tin vào câu chuyện hoang đường như ảo tưởng của cháu?"
"Không phải là tin... mà là cô muốn tin. Khá lâu trước đây, phía cảnh sát cũng nhận được thông tin. Rằng có một bé gái với đặc điểm rất giống Umika đang chạy nhảy vui vẻ quanh thị trấn này... và cô bé đó có đeo kẹp tóc hình cá heo."
"Vậy... ạ."
"Ban đầu cô nghĩ đó có thể là tin báo quấy rối, nhưng gần đây cô lại muốn thử tin vào điều đó. Bởi vì... cô muốn nghĩ rằng con bé đang khỏe mạnh chạy nhảy ở đâu đó. Cô muốn nghĩ rằng con bé đang cười đùa vui vẻ ngay gần bên mình, nên cô nghĩ thử tin cũng không sao."
Tôi nghẹn lời, chỉ biết cắn chặt môi. Bởi nếu mở miệng, con đê cảm xúc trong lòng tôi sẽ vỡ, và tôi sẽ không kìm được tiếng nức nở mất.
"Gần đây con bé có cười vui vẻ trước mặt Shirahama-san không?"
"Có ạ... Cậu ấy đã cười... vô cùng vui vẻ."
"Đó chẳng phải là câu trả lời rồi sao. Con bé không hận ai cả đâu. Cô nghĩ là nó rất quý Shirahama-san đấy."
Không được rồi. Nước mắt đọng nơi khóe mi cứ thế tuôn rơi không ngừng.
"Hức, ư... Cháu xin... lỗi..."
"Cậu không cần phải cảm thấy có trách nhiệm đâu. Con bé đó khá là sợ cô đơn... nên cảm ơn cậu vì đã chơi cùng một Umika đơn độc nhé."
Liệu tôi có được tha thứ không? Liệu tôi có tư cách để gặp lại cô, gặp lại Umika không?
Được chơi cùng cô, cãi nhau những chuyện chẳng đâu vào đâu, rồi cuối cùng cười tươi ra về. Liệu tôi có được phép mong chờ những ngày tháng bình thường như thế một lần nữa không?
"Nếu tìm thấy con bé, hãy lại chơi cùng nó nhé."
Khi mẹ của Umika mỉm cười nói với tôi như vậy, những tự trách và hối hận tích tụ đến mức sắp mục rữa trong lòng tôi đã trào ra cùng nước mắt, dù tầm nhìn nhòe đi đáng kể nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
"Nếu tìm thấy cậu ấy... cháu sẽ lại... chơi cùng cậu ấy..."
Tôi muốn tìm thấy. Tôi muốn gặp. Tôi muốn được bước đi trong thị trấn này trong khi tán gẫu những chuyện tầm phào.
Chúng tôi vốn có mối quan hệ như vậy từ xưa mà, nên tôi có thể thoải mái đi gặp cô ấy chứ nhỉ.
—Nếu tìm thấy cá heo, chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Cô ấy đã nói như vậy, nên chắc đây là sứ mệnh của tôi. Đây là việc mà chỉ tôi mới làm được.
Vì cô ấy đang đợi, nên tôi sẽ đi.
Tôi cảm giác mình đã tìm thấy điều cần phải làm lúc này.
~*~
"Này này, chàng trai trẻ đang tỏa ra bầu không khí u sầu đằng kia ơi~"
Trên đường về nhà sau cuộc gặp với mẹ của Umika. Tôi đang rảo bước gần nhà thì một chiếc SUV có dán nhãn cho người mới lái vượt qua rồi dừng lại bên lề đường. Người cầm lái hạ kính xuống và bắt chuyện.
Một người phụ nữ chững chạc với mái tóc màu hạt dẻ... khoan đã, nhìn quen quá.
"Haruru-senpai!?"
"Chào cưng."
Người lái xe chào tôi một cách tinh nghịch chính là Haruru-senpai.
"Chị lấy bằng lái rồi sao?"
"Chị đã nỗ lực đến trường dạy lái xe đấy nhé. Thi lý thuyết cũng đỗ ngay lần đầu luôn!"
Haruru-senpai làm vẻ mặt tự mãn trông cũng dễ thương nữa.
"Chưa nói đến tiền học lái xe, cái xe to đùng này chị cũng tự mua hả...?"
Chiếc xe khổng lồ mà tay lái mới Haruru-senpai đang điều khiển là một chiếc Jeep Wrangler khá mới. Đó không phải là thứ mà nữ sinh đại học có thể dễ dàng mua bằng tiền làm thêm, nên tôi rất ngạc nhiên.
"Không không, mượn xe của ba thôi~"
"Ba á... Haruru-senpai, chẳng lẽ chị đi làm 'sugar baby' đấy sao!?"
"Cậu bị ngốc hả!? Là bố chị! Bố ở quê ấy! Đừng có nói mấy câu kỳ quặc bằng giọng to thế chứ~!"
Trí tưởng tượng bay xa quá đà khiến tôi bị Haruru-senpai mắng yêu. Xin kiểm điểm.
"Mà thôi kệ. Nếu rảnh thì đi tập lái xe cùng chị đi, Hậu bối-kun ♪"
Có vẻ chị ấy chọn tôi làm người trò chuyện ở ghế phụ. Thật vinh hạnh quá.
Tôi không chút do dự leo lên ghế phụ, và Haruru-senpai cho xe lăn bánh. Trước đây toàn là tôi lái xe máy còn Haruru-senpai ngồi sau, giờ vị thế đảo ngược nên tôi thấy không quen, hay nói đúng hơn là... ngứa ngáy sao đó.
Phong cảnh quê nhà lướt qua cửa sổ, và tình huống lần đầu tiên được Haruru-senpai chở đi dạo khiến cảm giác hưng phấn trong tôi dâng trào.
"Hồ bơi công cộng hai đứa mình đi hồi hè năm ngoái đóng cửa mất rồi nhỉ. Chị đã muốn đi bơi thêm ít nhất một lần nữa."
Haruru-senpai vừa nắm vô lăng nhìn về phía trước vừa gợi chuyện.
"Thêm một lần nữa... Em cũng muốn nhìn ngắm Haruru-senpai trong bộ đồ bơi ở cự ly gần."
"Ừm, có vẻ Hậu bối-kun đang nghĩ mấy chuyện bậy bạ nên mình dừng chủ đề này nhé."
"Kh-Không phải đâu! Trong em, hình ảnh Haruru-senpai mặc đồ bơi giống như một nét thơ của mùa hạ vậy, nên từ bé em đã coi việc nhìn thấy chị mặc đồ bơi là tín hiệu báo mùa hè đến! Kiểu như ngày khai trương hồ bơi ấy mà!"
"Ừm, chị chẳng hiểu gì sất nhưng thấy cậu tuyệt vọng giải thích quá nên chị hơi rùng mình đấy."
"Haruru-senpai... Lên Tokyo xong chị thay đổi rồi nhỉ. Kiểu như bị nhuốm màu thành thị ấy."
"Này này, đừng có thao túng tâm lý kiểu như chị là người xấu thế chứ."
"Chẳng phải Haruru-senpai mặc đồ bơi mới là người xấu sao? Người làm em trở nên kỳ lạ là chị đấy nhé?"
"Do cậu biến thái thì có! Chị không nhớ là đã nuôi dạy đứa hậu bối nào như thế này cả!"
"Em lớn lên nhờ nhìn tấm lưng của Haruru-senpai trong bộ đồ bơi đấy ạ."
"Rốt cuộc cậu định lặp lại cụm từ 'Haruru-senpai trong bộ đồ bơi' bao nhiêu lần mới vừa lòng hả!?"
Được Haruru-senpai mắng yêu khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Nói chuyện với người này giúp tôi tự nhiên lấy lại được phong độ thường ngày, thật đáng quý biết bao.
"Nói chuyện với Hậu bối-kun xong... chị yên tâm rồi. Cậu của mọi khi đã trở lại."
"Chị lo cho em hả?"
"Thì đấy. Trước đó có nhiều chuyện xảy ra mà, sợ Hậu bối-kun suy sụp thôi."
Haruru-senpai nói giảm nói tránh, nhưng chắc là chị ấy lo lắng về chuyện đã từ chối tôi.
"Ngược lại em thấy biết ơn chị thì có... Nhờ Haruru-senpai mà mọi mê muội trong em đều tan biến."
"Tốt quá rồi. Chị cũng thấy khó chịu vì không hiểu rõ tình cảm của Hậu bối-kun, giờ thì chị cũng có cảm giác mình có thể tiến tới tình yêu tiếp theo mà không chút do dự rồi."
"Tình yêu tiếp theo!? Chị có người mình thích rồi sao!?"
"Đâu có, đang tuyển người yêu rầm rộ đây ♪ Trước giờ toàn từ chối, hay là thử tham gia mấy buổi hẹn hò nhóm xem sao nhỉ?"
"Không được! Gái quê ngây thơ dễ dụ như Haruru-senpai sẽ bị chuốc say bí tỉ rồi bị mấy con sói thành thị bắt về nhà mất!?"
"Ai là gái quê ngây thơ dễ dụ hả!? Cậu có định kiến với thành phố ghê gớm quá đấy!"
"Vì Haruru-senpai rất dễ dãi nên cấm tiệt hẹn hò nhóm hay tiệc tùng ở câu lạc bộ! Cho đến khi gặp được định mệnh của đời mình thì đừng có uống rượu trước mặt đàn ông nhé!"
"Cậu là bố chị đấy hả!? Khỏi lo, chị sẽ chỉ uống rượu ở nhà cậu thôi! Thế được chưa!?"
"Thế thì được! Với tư cách là hậu bối thân thiết nhất, em sẽ không động tay vào Haruru-senpai khi say đâu! Em sẽ đắp chăn tử tế cho chị ngủ!"
"Cảm ơn nhé! Lúc đó nhờ cậu cả đấy!"
Câu chuyện đi chệch hướng theo cách thú vị khiến cả hai cùng bật cười.
Từ xưa đã vậy rồi. Chỉ cần nói chuyện với Haruru-senpai là tôi thấy mọi muộn phiền tan biến. Trong lúc mải mê nói mấy chuyện phiếm về tình hình gần đây hay về Fuyuri, khung cảnh bên ngoài cửa sổ đã không còn là thị trấn quen thuộc nữa.
Khoảnh khắc bước xuống khỏi chiếc xe đỗ trong bãi, tiếng sóng và mùi gió biển ùa tới. Một bờ biển dài vô tận trải rộng trước mắt, nếu là mùa hè thì khách du lịch sẽ đông nghịt, nhưng hiện tại đang là giữa đông nên chỉ có tiếng sóng vọng lại không ngớt.
Bãi cát ở Mũi Futtsu. Nơi tôi từng đưa Haruru-senpai đến hẹn hò.
"Có vẻ như cậu đã nhận ra tình cảm thật sự của mình rồi nhỉ, Hậu bối-kun."
Khi hai chúng tôi đang ngắm nhìn biển mùa đông, Haruru-senpai tung ra một câu nói như đòn đánh thức tỉnh. Nhờ câu nói này, tôi hiểu rằng cuộc trò chuyện đã đi vào trọng tâm.
"Em thắc mắc từ trước rồi, Haruru-senpai đọc được suy nghĩ của em hả?"
"Thì chị nhìn cậu ở cự ly gần từ hồi tiểu học rồi còn gì. Nói chị nuôi lớn cậu cũng không quá lời đâu."
"Em... vì Cá heo May mắn mà đã quên mất mối tình đầu. Người đó và Haruru-senpai có điểm chung là đều là những người chị lớn tuổi dịu dàng với em... nên em đã nhầm tưởng tình đơn phương dành cho Haruru-senpai là tình đầu."
"Hóa ra chị chỉ là người phụ nữ thứ hai thôi nhỉ."
"Cách nói nghe hơi gai góc đấy... nhưng đại khái là vậy ạ."
"Nghĩa là tình cảm dành cho chị là đồ giả do ảo giác tạo ra sao?"
"Cái đó... có lẽ là không phải. Chắc chắn đã có khoảng thời gian em đơn phương Haruru-senpai thật lòng, và lời tỏ tình mùa hè năm đó là thật. Em nghĩ vậy."
"Vậy à, ra là thế."
Đón nhận lời tôi nói, Haruru-senpai mỉm cười dịu dàng.
"Mối tình với người phụ nữ thứ hai đó đã kết thúc sạch sẽ rồi. Quả nhiên cậu... lúc lao đầu vào theo đuổi mối tình đầu một cách bất chấp vẫn là tỏa sáng nhất."
"Đàn ông vừa thất tình đã chạy theo tình đầu ngay thì có ổn không ta."
"Cậu phải đuổi theo tình đầu thì việc chị cắt đứt sự mê muội của cậu mới bõ công chứ. Chị không nhớ là đã nuôi dạy một đứa hậu bối lấy người phụ nữ thứ hai làm cái cớ để nhắm mắt làm ngơ trước mối tình đầu đâu nhé."
Cách nói chuyện đậm chất Haruru-senpai. Chị tiến lại gần, đưa nắm đấm phải ra, khẽ chạm vào ngực tôi.
"Cố lên, Shirahama Natsume! Hãy dốc toàn lực đuổi theo mối tình đầu của cậu đi!"
Dù không còn là tiền bối trong mối tình đầu nữa, nhưng lời cổ vũ mạnh mẽ nhất từ người tiền bối thân thiết nhất đã được truyền vào sâu trong lồng ngực tôi, thổi bay tất cả.
Đôi vai trở nên nhẹ bẫng, những việc cần làm hiện lên rõ ràng.
Là chỗ dựa cho đứa hậu bối đang lạc lối, khẽ đẩy tấm lưng đang chần chừ này về phía trước. Người này lúc nào cũng vậy, dù là khi nào, cũng luôn là đồng minh mạnh mẽ nhất của tôi.
"Con Cá heo May mắn mà người đó đánh mất... em sẽ đi tìm lại một lần nữa."
"Ừ, thế mới là Hậu bối-kun của chị chứ!"
Tôi thật sự cảm thấy từ tận đáy lòng rằng, thích người này thật là tốt quá.
"Haruru-senpai, hiếm khi đến đây, hay là mình chạy hết tốc lực trên bãi cát đi?"
"Hậu bối-kun? Tự nhiên sao thế?"
"Người đó, chạy nhanh khủng khiếp lắm. Nếu tìm thấy Umika, dù cô ấy có bỏ chạy ngay... thì em cũng phải rèn luyện để đuổi kịp."
Haruru-senpai gật đầu, đặt tay lên vai tôi.
"Vậy thì, lâu rồi mới quyết đấu nhỉ. Cướp cờ bãi biển."
Mùa hè năm ngoái, tôi và Haruru-senpai đã chơi cướp cờ ở đây. Trò chơi mà hai đứa hay chơi từ hồi cấp hai, và nhắc đến chúng tôi thì cuộc đối đầu này là thứ cháy bỏng nhất.
"Vâng! Ai thua bao cơm thịt heo chiên nhé!"
"Chiều cậu luôn! Chị đây chưa thua người trẻ đâu nhé!"
"Haruru-senpai thỉnh thoảng nói chuyện như bà già ấy nhỉ."
"Hậu bối thất lễ quá đấy!? Chị sẽ hạ đo ván cậu!!"
Hai kẻ không có ý định thua cuộc lao ra bãi cát mềm, đặt chai nhựa xuống và bắt đầu tranh tài.
Luôn cảm ơn chị, Haruru-senpai.
Ở bên người này, mọi phiền muộn đều tan biến.
Tôi cảm thấy tự hào vì được một người tiền bối quá đỗi tuyệt vời như vậy yêu quý. Tình đầu hay người thứ hai, những thứ đó chẳng quan trọng. Được thích người này, và được người này từ chối một cách dứt khoát, thật sự là quá tốt.
~*~
Buổi sáng ngày nghỉ. Khi tôi đến đỉnh công viên Otayama đúng giờ hẹn, Fuyuri đã đến trước và đang ngồi trên ghế băng, vây quanh là lũ mèo hoang.
"Nyah nyah nya~n nya, grừ grừ."
Đang chơi đùa. Fuyuri lừng danh là hậu bối nhỏ nhắn dễ thương nhưng khó bắt chuyện, thế mà lại đang giao lưu sâu sắc với loài mèo bằng cách sử dụng thành thạo ngôn ngữ của chúng kìa.
Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt cô nàng sau khoảng ba mươi giây đứng nhìn đầy âu yếm.
"S-Senpai... anh ở đó từ bao giờ vậy?"
Mặt Fuyuri tái mét thấy rõ.
"Từ lúc em gầm gừ 'Nyah nyah nya~n nya' một cách dễ thương là anh đã đứng xem rồi."
"Senpai là đồ ngốc!! Quên ngay đi cho em!!"
Nó đến rồi! Fuyuri vừa giận dữ vừa tung liên hoàn 'miêu quyền' vào tôi!
Trong lúc đang đối phó với cô hậu bối khó tính cứ đấm thùm thụp vào lưng, thì một người nữa... không, hai người nữa đi lên dốc.
"Này này~, làm ơn đừng có diễn cảnh tình cảm ở nơi công cộng được khôông? Ngứa mắt quá."
Người vừa nhếch mép cười gượng gạo vừa uể oải buông lời phàn nàn là Horita Makina năm hai. Nhìn qua thì nghiêm túc nhưng bản chất lại không nghiêm túc chút nào, một cô hậu bối hệ chán đời.
"Takanashi-saaan, cảm ơn đã rủ rê nha! Bọn này sẽ cố gắng hết mình!"
Và, Mutou cũng học năm hai. Một cô nàng Gyaru ồn ào. Hết phần giải thích.
Hai người bạn của Fuyuri cũng đã đến điểm hẹn.
"...Homaki, Mutou-san, cảm ơn hai cậu đã đến hôm nay."
"Bạn bè gặp khó khăn thì giúp đỡ là chuyện đương nhiên! Bọn này cũng đang rảnh mà!"
Fuyuri cúi đầu lịch sự, còn Mutou thì khoác vai Fuyuri để khẳng định tình bạn. Fuyuri vốn không quen với kiểu thân mật này nên cứng đờ người ra như mèo mượn oai hùm.
Thú vị thật.
"Hả? Khác với Mutou-san rảnh rỗi quanh năm, tôi bận lắm đấy nhé?"
"Rồi rồi, mồm thì kêu bận nhưng vẫn đến đúng hẹn là điểm tốt của Homaki mà! Chúng ta là hội bạn thân mạnh nhất còn gì~!"
"Cái kiểu của Mutou-san giống hệt mấy nữ sinh cấp ba nhạt nhẽo nên tôi thấy mệt lắm ấy~"
"Tôi là nữ sinh cấp ba nhạt nhẽo á!?"
Horita cay độc và Mutou chuyên phản đòn, kể ra cũng là cặp đôi lý tưởng đấy chứ.
"Được rồi, bộ ba mạnh nhất chụp ảnh nào! Ui~!"
"...U, ui~"
"Takanashi-san! Cười tươi lên chút nữa! Mặt cứng đờ rồi kìa!"
Fuyuri bị Mutou khoác vai cũng bối rối bị cuốn vào màn chụp ảnh tự sướng, đúng là bộ ba lý tưởng thật.
"Chỉ vì Shirahama-senpai bao ramen Takeoka nên tôi mới đến thôi. Chỉ thế thôi đấy."
"Hửm? Anh có hứa thế hả ta?"
Tôi không nhớ là đã nghe câu nói lầm bầm đó của Horita bao giờ, bèn chuyển ánh nhìn sang Fuyuri.
"...Natsume-senpai, đời người là phải mất đi cái gì đó để đạt được cái gì đó."
Nhìn thái độ như ngộ ra chân lý của Fuyuri là tôi hiểu rồi.
Con nhỏ này, nó dám lấy tiền của tôi ra hứa bao Horita ăn ramen.
Bảo sao Horita, người vốn ghét tôi và tính khí thất thường, lại chịu hợp tác dễ dàng đến thế.
"Tiền làm thêm thì bao ramen cũng được. Thế nên... hãy giúp anh tìm chiếc kẹp tóc cá heo. Chủ nhân của chiếc kẹp tóc đó dường như đã làm mất nó, và anh cũng muốn giúp một tay."
Chiếc kẹp tóc cá heo mà Umika đã buông tay. Nếu tìm lại được nó, có lẽ... tôi sẽ gặp lại Umika một lần nữa. Khi tôi vô tình kể chuyện đó cho Fuyuri, con bé đã rủ cả hai người này cùng đi tìm cá heo.
"Giá của tôi cao lắm đấy nhé~? Cơm rang và sủi cảo gọi theo set luôn, nhờ cả vào anh đấy, Sư-huynh-Shirahama?"
Horita cười nhếch mép thì thầm những điều đáng sợ, khiến tôi bất giác kiểm tra lại ví tiền.
Tính cả tôi là bốn suất ăn trưa... Một khoản chi quá đau ví với học sinh cấp ba cháy túi, nhưng tìm một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu giữa vùng quê rộng lớn này là công việc mò kim đáy bể. Thêm một người là thêm một phần hi vọng.
"Chia nhau ra tìm nào. Anh đã ghi chú lại những nơi Umika có thể đến vào giấy nhớ, trước hết hãy tìm quanh khu vực đó. Đến mười hai giờ trưa thì tập trung trước quán ramen nhé."
Tôi phát giấy nhớ cho ba người, rồi chúng tôi tản ra đi về hướng mình phụ trách.
Chuyện tìm thấy cá heo sẽ gặp được Umika chỉ là ước nguyện đơn thuần, tôi không nghĩ những ngày tháng có Umika sẽ quay lại trong cuộc đời mình.
Tại tôi mà Umika trở thành Cá heo May mắn và "Mùa hạ Vĩnh cửu" đã ập đến.
Trước hết hãy để tôi xin lỗi.
Xin lỗi vì đã không thể lấy lại thanh xuân cho em, mà còn phạm sai lầm khiến thời gian ngừng lại mãi mãi.
Và rồi, hãy chơi cùng nhau nhé. Bi-a, bowling, quán game, xem phim, ngủ trưa, ném bóng, đuổi bắt... Nếu là trò em thích thì trò nào tôi cũng chiều.
Thứ thúc đẩy tôi, chỉ đơn giản là thế.
Và nếu được tha thứ... tôi muốn đi chơi đâu đó cùng Umika một lần nữa.
Kisarazu Central đã không còn nữa rồi, nhưng tôi muốn chơi đuổi bắt.
Tôi muốn ăn thật nhiều sushi do em khao, và nhìn khuôn mặt tái mét của em. Tôi muốn cùng nhau ngủ trưa sau khi đã nói chuyện thỏa thích.
Tôi muốn vừa ném bóng vừa tán gẫu trên bờ biển buổi chiều tà, và nghe giọng Kansai "pha ke" của em. Cú bóng nảy ngắn mà em khăng khăng là bóng biến hóa ấy, lần này tôi nhất định sẽ dùng cả thân mình để chặn lại.
"Sắp tròn mười năm kể từ ngày đó rồi, chị Umika. Em... đã trở thành người lớn chưa nhỉ?"
Cô ấy đã nói. Mười năm sau, khi tôi trở thành người lớn, cô ấy sẽ hẹn hò với tôi.
Mối tình đơn phương tôi vừa tìm lại được, đến giờ vẫn không hề thay đổi.
Vì muốn nghe câu trả lời trực tiếp từ miệng cô ấy, nên dù mười năm sắp trôi qua, tôi vẫn... đuổi theo bóng lưng của Umika như thế này.
Dù biết rằng tay không thể với tới. Dù biết rằng không thể bắt được cô ấy.
~*~
Tháng Ba, khi hoa anh đào ở công viên Otayama bắt đầu đâm chồi.
Tôi đã tốt nghiệp cấp ba nhưng không lên đại học ở Tokyo... mà đi lại quanh khu vực địa phương và các thị trấn lân cận bằng chiếc xe máy 50cc.
Gắn trên xe là chiếc túi vuông chuyên dụng giao hàng. Khi có đơn, tôi đến quán ăn, nhận đồ và giao cho khách. Về cơ bản là lặp đi lặp lại việc đó.
Tôi quyết định ở lại quê và tạm thời làm ôn thi lại.
Vừa làm thêm giao đồ ăn tận dụng được bằng lái xe máy để tích lũy tiền, tôi vừa quyết định sẽ thi vào trường đại học nơi có thể học những kiến thức liên quan đến công việc mà tôi thực sự hứng thú. Sắp tới tôi cũng dự định đi học thêm ở lò luyện thi, nên muốn kiếm vốn cho việc đó.
Việc lên Tokyo bị hủy bỏ khiến mẹ tôi vui đến mức làm tôi phát hoảng, thậm chí bà còn bảo tôi cứ làm NEET ăn bám bố mẹ cũng được. Mong mẹ sớm buông con trai ra giùm.
Làm shipper quanh khu vực địa phương đồng nghĩa với việc đương nhiên sẽ có cơ hội giao hàng đến nhà người quen.
"...Giao chậm quá đấy, cái đồ shipper dỏm này."
Ai là shipper dỏm hả.
Tại cửa ra vào của quán chuyên bán hạt cà phê, cô hậu bối với vẻ mặt đắc ý vừa phàn nàn vừa ra đón tôi. Kể từ khi tôi nói mình bắt đầu làm công việc này, việc số lần giao hàng đến nhà Fuyuri tăng đột biến không phải là ngẫu nhiên.
Dù là quán có thể đi bộ đến, Fuyuri vẫn bất chấp đặt giao đồ ăn từ quán đó.
"Này nhóc, dạo này đặt đồ hơi bị nhiều đấy."
"...Đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
"Chẳng biết là tuổi gì luôn đấy nhé."
Tôi trao hàng cho Fuyuri, người có vẻ coi tôi như gã sai vặt tiện lợi.
"...Vì Senpai tốt nghiệp rồi nên cơ hội gặp nhau cũng ít đi, thỉnh thoảng phải kiểm tra tình hình của Natsume-senpai chứ. Đó là nghĩa vụ của cựu quản lý mà."
"Thỉnh thoảng? Hình như hôm qua và hôm kia anh cũng giao đến nhà em thì phải."
"...Thì với người mình thích, ngày nào mà chẳng muốn gặp."
...Hửm? Hình như tôi vừa nghe thấy một câu phát ngôn cực kỳ ngượng ngùng được nói ra nhẹ bẫng.
"...Xong việc rồi thì về nhanh đi."
"Fuyuri, mặt đỏ bừng rồi kìa..."
"...Im đi! Quên câu vừa nãy đi! Sao anh lại đến đây!?"
"Do em đặt hàng nên anh mới đến chứ sao!"
"...Lúc nào cũng giao chậm! Súp trào cả ra rồi này! Đồ shipper dỏm!"
"Anh không nhớ là đã nuôi dạy em thành 'khách hàng trời đánh' đâu nhé!"
Fuyuri vừa xua tay lia lịa vừa cố che đi khuôn mặt đỏ bừng trông tuyệt vời quá mức.
Tôi định phản bác lại mấy lời bạo ngôn che giấu sự ngại ngùng của Fuyuri để quay lại làm việc, nhưng bị Fuyuri gọi giật lại.
"...Kể từ đó có tìm thấy kẹp tóc cá heo không?"
"Anh vừa giao hàng vừa tìm khắp nơi nhưng không có dấu hiệu gì là sẽ tìm thấy cả."
Lý do tôi bắt đầu làm shipper còn một điều nữa. Tôi hy vọng có thể vừa làm việc vừa tìm chiếc kẹp tóc cá heo.
"...Vì còn phải ôn thi nên thời gian có hạn, nhưng em sẽ tiếp tục tìm cùng anh."
"Cảm ơn em, nhưng anh xin nhận tấm lòng thôi. Em phải ưu tiên việc học chứ không anh thấy có lỗi lắm."
"...Em mới là người gặp rắc rối đây. Natsume-senpai cứ bị trói buộc bởi mối tình đầu mãi thế thì... cơ hội chẳng bao giờ đến với em cả. Phải nhanh chóng tìm ra Umika, để anh sớm bị đá cho rồi."
"Hả?"
Giọng Fuyuri bỗng nhỏ xíu, rồi cô nàng chạy biến vào trong nhà như trốn chạy, đóng sầm cửa lại.
Qua lớp kính cửa, Fuyuri thè lưỡi, mỉm cười tinh quái trong thoáng chốc.
Đã nuôi dạy nên một cô hậu bối đáng yêu quá thể rồi... tôi vừa gặm nhấm cảm giác lâng lâng vừa nổ máy xe.
"Này tình nguyện viên dọn vệ sinh đằng kia, nếu rảnh thì dọn phòng cho tôi luôn được khôông?"
Sau khi giao hàng cho nhà Fuyuri, tôi đang ngồi nghỉ ở quảng trường công viên Otayama thì bị một giọng nói trầm trầm bắt chuyện từ phía sau.
Ai là tình nguyện viên dọn vệ sinh chứ, tôi vừa thầm phản bác vừa quay lại, đúng như dự đoán qua giọng nói, Horita Makina đang đứng đó với vẻ mặt ngán ngẩm.
"Vào phòng em được hả? Hồi hộp ghê."
"Shirahama-senpai mà vào phòng thì đồ lót với trang sức quý giá sẽ không cánh mà bay mất nên thôi."
"Hình tượng của anh trong mắt em tệ hại đến thế cơ à."
"Tệ hại thật mà, có sao không?"
Vẫn bị ghét như ngày nào, ngược lại làm tôi thấy yên tâm.
"Nghe Fuyuri kể rồi. Bảo là anh thành lao động tự do và đang làm tình nguyện viên dọn dẹp."
"Con nhỏ đó, tỉnh bơ nói dối khó hiểu thật. Nhưng chuyện làm bán thời gian là thật."
"Chỉ việc Shirahama-senpai có đi làm thôi cũng đáng khen rồi. Giỏi quá đi."
"Đánh giá anh thấp quá đấy."
Cái giọng điệu coi thường của Horita có vẻ chẳng thay đổi dù tôi đã tốt nghiệp, khiến tôi suýt quên mất mình là tiền bối hơn tuổi.
"Horita vốn ghét anh mà cất công đến gặp anh thế này thì cũng rảnh quá ha."
"Đi học thêm về tình cờ thấy nên gọi thôi. Tôi không muốn trượt đại học rồi đi làm sĩ tử tự do như ai đó đâu nhớ."
"Ai đó là ai ta."
"Là anh ở đằng kia đấy."
"Đừng có gọi tiền bối là 'anh' trống không thế."
Cảnh tôi né đòn châm chọc thay lời chào của Horita một cách điệu nghệ đã trở thành thông lệ từ hồi cấp hai, hồi đó thì thấy phiền phức, nhưng giờ tốt nghiệp rồi lại thấy trân quý những cơ hội thế này nên niềm vui lấn át hơn cả.
Nhắc mới nhớ, chỗ này là nơi Horita hay trốn học ra đây nhỉ. Chắc là đang xả hơi sau giờ học thi thì thấy tôi ở đây.
"...Thế, anh làm gì ở đây? Vẫn đang tìm cái kẹp tóc cá heo mà người quen làm mất đấy à?"
"Ừ thì, đại loại thế. Vì cô ấy cũng từng ghé qua đây."
Trước lễ hội văn hóa, khi được Horita dẫn đến đây, tôi cũng đã chạm mặt Umika ở cùng địa điểm này, nên tôi nuôi chút hy vọng mong manh rằng biết đâu sẽ gặp lại.
"Trông như gã đàn ông tồi cứ nâng niu kỷ vật người yêu cũ để lại ấy nhớ."
"Anh thuộc kiểu người lụy tình đầu mà."
"Tôi thì ủng hộ mối tình đầu của Fuyuri, nên tình đầu của Shirahama-senpai mau mau kết thúc giùm đi."
"Sao em biết tình đầu của Fuyuri..."
"Hôm ba đứa ngủ lại nhà nhau, tụi tôi nói đủ thứ chuyện. Fuyuri cứ than vãn không ngớt về mối tình đầu, sôi nổi lắm."
"Sôi nổi kiểu đó nghe phức tạp quá..."
"Sao anh lại làm mặt khó đăm đăm thế? Chuyện về tình đầu của Fuyuri cơ mà? Đâu phải gã trai lụy tình Shirahama-senpai đâu mà lo, khiếp."
Con nhỏ này, biết thừa mà còn vòng vo trách móc!
Tò mò muốn biết hội con gái nói chuyện gì trong tiệc ngủ quá!
"Cứ bơ anh đi, mau về mà học bài. Nhỡ Horita thi trượt rồi đổ tại anh thì anh không gánh nổi đâu."
"Không cần anh nói tôi cũng định thế."
Horita định quay gót, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn về phía tôi.
"...Có gì tôi giúp được không?"
Tôi không bỏ lỡ câu nói lầm bầm với vẻ rất khó nói ấy.
"S-Sao thế!? Em bị ốm hả!?"
"Anh ngạc nhiên kiểu đó làm tôi cáu đấy, im đi."
"Tại Horita không thông qua Fuyuri mà tự mình nói thế... mong là mai thời tiết không biến đổi cực đoan."
"A, thất lễ quá thể. Tôi ghét anh thật đấy."
"Đừng gọi tiền bối là 'anh'."
Có vẻ thái độ ngạc nhiên thái quá của tôi làm Horita phật ý, cô nàng nhíu mày rõ rệt, nhưng lời đề nghị kia không phải là nói đùa.
"Ở lễ hội văn hóa năm ngoái, Fuyuri đã vượt qua quá khứ đen tối, tôi cũng trở thành bạn của cậu ấy. Tôi nghĩ một phần cũng nhờ Shirahama-senpai... nên muốn trả món nợ đó. Chỉ vậy thôi. Không hơn không kém."
Horita lầm bầm lý do với vẻ không cam tâm, chẳng hiểu sao trông thật đáng yêu.
"Câu này chắc chắn Horita không muốn nghe đâu, nhưng mà em không thành thật chút nào."
"Này anh, không im là tôi đấm đấy."
"Đừng gọi là 'anh' nữa, gọi là Shirahama-senpai đi."
"Tốt nghiệp rồi thì không còn là tiền bối nữa. Sự ra đời của NEET Shirahama."
"Không phải NEET mà là lao động tự do nhé. Khác nhau nhiều đấy."
Cổ trừng mắt nhìn như muốn đấm thật, nên tôi làm mặt ngây ngô đáp lại.
"Không có gì cần giúp thì tôi về đây."
"À, khoan khoan. Horita có rành bóng chày không?"
"Gì vậy, tự nhiên. Có đứa cháu họ chơi ném bóng thiếu niên, nên thỉnh thoảng tôi có tập ném cùng nó."
"Thế thì, ném bóng với anh một chút được không?"
"...Ra là thế, Shirahama-senpai là 'bóng chày sinh' trượt tuyển hả?"
"Gà mờ thôi. Thỉnh thoảng chơi cho vui ấy mà."
Nhận lời mời đột ngột, đương nhiên Horita ngơ ngác.
"Có một người ném được bóng biến hóa rơi xuống, anh muốn bắt được bóng nảy ngắn để không làm bóng ra sau."
"Thế thì nhờ Fuyuri... à mà, nhỏ đó thì chịu rồi."
"Chịu chết đúng không?"
Tôi và Horita chắc chắn cùng hình dung ra một cảnh tượng: Fuyuri mù thể thao, định ném bóng thì ngã chổng vó.
"Haizz, chẳng hiểu sự tình thế nào, nhưng nếu anh muốn thế thì tôi đành chiều vậy."
Horita thở dài thườn thượt, nhưng vẫn chìa tay ra.
"Anh có bóng không?"
"Ừ, bóng và găng tay anh luôn mang theo. Để có thể chơi bóng bất cứ lúc nào với người anh đang tìm."
"Anh muốn chơi với cô bé đó đến mức nào vậy..."
"Là tình đầu của anh mà."
"Tởm vãi."
Miệng buông lời chê bai đơn giản, Horita nhận lấy quả bóng và lùi ra xa một chút.
"Đầu tiên nhẹ thôi nhé. Tự nhiên ném nhanh anh sợ."
Tôi nhắc trước, Horita gật đầu. Cô nàng ném nhẹ khởi động để quen tay, và khoảnh khắc cả hai đã sẵn sàng... ánh mắt Horita trở nên sắc lẹm.
Tưởng sẽ nương tay trước, ai ngờ—
"Ăn hành đi."
Horita buông một câu đầy mùi bạo lực, cánh tay phải cầm bóng vung xuống hết sức bình sinh. Quả bóng được phóng đi với quỹ đạo thấp lao thẳng đến trước mặt tôi trong nháy mắt, ma sát với mặt đất ngay trước tay tôi, khiến tôi phản xạ nhắm tịt mắt lại.
Quả bóng nảy lên khiến tôi mất dấu, nhưng đùi tôi cảm nhận được cú va chạm và sức nóng khiến nước mắt tôi ứa ra.
"Uoaa... Nhỏ kia! Trước khi ném em lầm bầm 'Ăn hành đi' đúng không! Em cố tình ném vào người anh chứ gì!"
Tôi vừa xoa cái đùi đau điếng vừa phàn nàn, nhưng lần này đến lượt Horita trưng ra bộ mặt ngây ngô huyền thoại.
"Thôi ném trả nhanh đi. Anh muốn bắt được bóng nảy ngắn đúng không? Có phải lúc than vãn đâu? Thảm hại quá đấy~"
"Hừ... nhớ mặt đấy nhé~"
"Câu thoại mẫu mực của vai phản diện bị đánh bại hợp với anh lắm đấy~"
"Hả!? Anh làm em khóc bây giờ!"
"Ai là người sợ bóng của hậu bối đến mức rơm rớm nước mắt thế ạ?"
"Là anh. Xin lỗi vì đã mạnh mồm."
Bị hậu bối hành cho ra bã, tôi thấy mình thảm hại quá. Có khi nào nhờ nhầm người rồi không... tôi vừa hối hận một chút vừa ném bóng trả lại Horita.
Horita không chút biến sắc, tiếp tục ném những quả bóng nảy ngắn nhắm ngay trước mặt tôi.
Quả nhiên với dân nghiệp dư thì quá khó. Khoảnh khắc bóng nảy lên, tôi cứ vô thức quay mặt đi và mất dấu bóng. Chạy đi nhặt bóng bị lọt ra sau, lần đầu tiên tôi thấm thía tâm trạng của cầu thủ dự bị đi nhặt bóng.
"Đừng có úp găng từ trên xuống, mà phải hất từ dưới lên như múc nước ấy! Thế mới để bóng lọt ra sau đấy! Lại nào!"
"Hii~! Nghỉ một tí đi..."
"Phận gà mờ mà đòi nghỉ ngơi là quá nuông chiều bản thân đấy! Nào, giơ găng lên!"
"Oa a a~!"
"Đừng có sợ mà lùi hông lại! Anh là thiếu nữ đấy à!"
Horita Makina, không ngờ lại huấn luyện nhiệt huyết đến thế.
Có lẽ phát cáu vì tôi quá gà mờ, Horita dần hăng máu, dùng cả tay chân để hướng dẫn tích cực, khiến tiếng la hét và than khóc của tôi vang vọng khắp quảng trường chỉ có hai người.
Thời gian tập bắt bóng trôi qua, những vết bầm tím trên tay chân do bóng đập trúng ngày càng nhiều và đau nhức. Hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Những quả bóng bắt trượt lăn tít ra xa, mỗi lần chạy đi nhặt là thể lực lại bị bào mòn.
Dù đã kiệt sức hoàn toàn, nhưng kỳ lạ thay tôi vẫn còn ý chí để tiếp tục.
"Cũng hai tiếng rồi đấy, còn làm nữa không?"
"Hộc... hộc... đã lỡ rồi thì anh muốn làm cho đến khi bắt được dù chỉ một quả."
"Sao anh phải cố sống cố chết đến thế...?"
Chứng kiến hành động của gã đàn ông cháy hết mình chỉ vì việc tập bắt bóng, có vẻ Horita cũng phải ngạc nhiên.
"Vì anh muốn được mối tình đầu khen ngợi. Cậu ấy từng bảo 'dùng thân mình mà chặn lại', nên anh nghĩ nếu bắt dính được ngay thì sẽ được cậu ấy khen... nên anh sẽ cố thêm chút nữa."
"Eo ôi, ngốc xít. Tức là muốn ra dẻ trước mặt gái mình thích chứ gì."
"Là muốn được khen."
"Sao cũng được. Cái nào cũng tởm cả."
Cô hậu bối này mồm miệng độc địa quá. Sắp khóc rồi đây.
"Cơ mà, cũng ra dáng Shirahama-senpai ngây thơ và ngốc nghếch đấy chứ."
Horita hơi nhếch mép, trông như đang mỉm cười dù vẫn vẻ ngán ngẩm.
"Vậy thì, trời sắp tối rồi nên bóng cuối nhé."
Cơn đau lan dần khắp cơ thể, thể lực cũng gần cạn kiệt. Quyết tâm cho quả bóng cuối cùng, tôi gật đầu.
Horita dồn trọng tâm về phía sau, giơ chân trái lên, rồi phóng quả bóng từ đầu ngón tay vung xuống đầy uy lực.
Quả bóng với quỹ đạo thấp sượt qua mặt đất, ngay khi nó nảy lên, tôi vươn găng tay ra, hất ngược từ dưới lên.
Tiếng bốp vang lên. Cảm giác và xung lực sướng tay truyền đến tay trái, không gian trở nên tĩnh lặng.
Tôi nhìn vào trong chiếc găng tay đang nắm chặt. Quả bóng trắng lấm lem bùn đất và nhựa cỏ nằm gọn trong đó.
"L-Làm được rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!"
Cảm xúc dâng trào, tôi bất giác giơ nắm tay phải lên trời, Horita bỗng chạy vụt tới. Ở vị trí cao hơn tầm mắt của cả hai, tay phải và tay phải va vào nhau.
Không ngờ đời tôi lại có ngày đập tay high-five với Horita.
"Em mà cũng là kiểu nhân vật chịu đập tay high-five hả?"
"Im đi... hơi phấn khích tí thôi. Cũng có lúc tôi thấy hứng thú chứ bộ."
Lấy lại bình tĩnh, Horita ngại ngùng lảng tránh ánh mắt.
Cảm giác thành tựu nho nhỏ khiến tôi vượt quá giới hạn thể lực, ngã ngửa ra đất như thể vừa trượt chân. Bầu trời hoàng hôn đỏ rực bao trùm tầm mắt, chỉ lặng lẽ nhìn xuống chúng tôi. Không hề khen ngợi.
Người mà tôi muốn cho xem cảnh này nhất lại không ở đây.
Khi sự hưng phấn lắng xuống, cảm giác bất lực và trống rỗng vì không nắm được manh mối nào lại ập đến.
"Umika... em ở đâu..."
Những lời lẩm bẩm rỉ ra nỗi niềm.
Chúng hóa thành nước mắt, một giọt lệ lăn dài từ khóe mắt.
Tôi đã cố không than vãn. Để không bị Umika mắng, tôi đã nghĩ mình phải luôn lạc quan. Nhưng tôi cũng không phải thánh nhân, nên cũng có lúc tôi chối bỏ những lời sáo rỗng về việc không bỏ cuộc, và trái tim như muốn vỡ tan.
"Cứ thế này, cả đời sẽ không tìm thấy sao... Tôi... không thể nói chuyện với cô ấy nữa sao."
Một khi đã thốt ra thì những lời than vãn cứ tuôn trào không dứt.
Thế rồi, dù trời không mưa nhưng một khối nước đổ ập xuống mặt tôi.
"Hya!? L-Lạnh!"
Bị cái lạnh tấn công bất ngờ, tôi hét lên lanh lảnh rồi bật dậy. Horita đã tiến lại ngay sát bên cạnh và dội nước từ chai nhựa vào mặt tôi.
"Đừng có lải nhải mấy lời yếu đuối nữa. Hồi vụ Fuyuri cũng thế, điểm tốt duy nhất của Shirahama-senpai chẳng phải là sẵn sàng bán mạng hết mình vì người quan trọng sao."
"Duy nhất á? Còn gì nữa không?"
"Không. Chẳng phải anh dùng mỗi điểm đó để dụ dỗ con gái nhà người ta sao~"
"Chắc là đang khen đấy nhưng anh không thấy vui nổi."
"Khen đâu. Tôi chỉ nêu sự thật thôi."
Dù khó hiểu... nhưng đây chắc là cách khích lệ của Horita. Bằng chứng là cái bản thân vừa than vãn lúc nãy đã bay biến đâu mất, và tôi lại trở nên tích cực hơn.
"...Shirahama-senpai, đói bụng chưa?"
"Đói meo rồi."
"Vậy à. Hỏi thế thôi."
"Này."
Hỏi một câu không rõ ý đồ rồi bỏ đi, bóng lưng Horita thật là—
"...Không đi à? Tôi định hôm nay phá lệ bao anh ramen Takeoka đấy."
Horita đang dần đi xa, thì thầm với âm lượng nhỏ.
"Horita... đúng là không thành thật chút nào!"
"A, đổi ý rồi. Anh cứ ngủ luôn ở đó đi, đồ ngốc."
"Đừng gọi tiền bối là 'đồ ngốc'!"
"Mau mau bị đá bởi tình đầu hay Fuyuri giùm đi? Vì anh ở đó mà chuyện yêu đương mới rắc rối đấy."
"Nếu anh không được ai yêu thì Horita sẽ chịu trách nhiệm hốt anh về... ý là thế hả!? Lạnh quá!?"
Horita nhăn mặt quay lại, tưởng gì hóa ra hắt nốt chỗ nước còn lại vào mặt tôi, làm tôi ướt sũng. Thở dài thườn thượt đầy ngán ngẩm, Horita cười nhẹ.
"Hôm nay tôi đã hiểu rõ là tôi cực kỳ ghét Shirahama-senpai, tốt quá."
Biểu cảm dịu dàng đó, nói không chừng trông có vẻ đang vui... nhưng nếu tôi buột miệng nói ra thì chắc bị giận, nên tôi vừa cười tủm tỉm vừa ngậm miệng lại.
Được Horita bao ăn... chắc tôi đang mơ à.
Tôi bật dậy ngay lập tức, chạy theo Horita, khắc ghi sự kiện siêu hiếm là hai đứa cùng đi ăn ramen này vào ký ức.
Nếu chỉ có một mình, chắc tôi đã gục ngã từ lâu rồi. Sẽ thốt ra những lời yếu đuối thảm hại, vừa viện cớ vừa bỏ cuộc. Nhưng những người quan trọng xung quanh tôi dường như không cho phép điều đó.
Mùa hè thứ mười vẫn chưa đến. Umika vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Chừng nào mầm hy vọng chưa bị dập tắt, tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm hình bóng em còn sót lại đâu đó trong thị trấn này.
Đừng tan biến vào ký ức, hãy ngoan ngoãn đợi đấy.
~*~
Và rồi, khi vẫn chưa tìm thấy Umika, các mùa cứ thế trôi qua, mùa hè sắp đến gần.
Đã sắp tròn một năm kể từ mùa hè tôi tái ngộ Umika sau chín năm xa cách.
Khi không có đơn hàng, tôi xuống xe và tìm kiếm kẹp tóc cá heo. Để không bỏ sót, tôi đi bộ và quan sát kỹ mặt đất, dùng cả hai tay vạch những nơi có sỏi đá hay cỏ cây che phủ, dù có đeo găng tay thì những vết xước nhỏ trên đầu ngón tay ngày càng nhiều, và tôi cũng quen với việc quần áo lấm lem bụi bẩn khi về nhà dù làm nghề giao hàng.
Chỉ có mặt trời dõi theo tôi. Gã trai mồ hôi nhễ nhại khắp người dù không chơi thể thao, vẫn tiếp tục tìm kiếm người con gái lại một lần nữa biến mất.
Từ ngày mùa đông cuối cùng gặp Umika, một tháng, hai tháng... không có cách nào ngăn thời gian trôi đi vùn vụt, và hiện tại đã gần nửa năm trôi qua, tôi vẫn vừa ôm nỗi nôn nóng và bất lực, vừa tìm kiếm.
Đứng chết lặng trên cầu Nakanoshima vắng vẻ về đêm, tôi bám chặt vào lan can.
"Trốn tìm thì anh thua cũng được... nên mau ra đây đi! Này!!"
Không có tiếng trả lời. Tôi không cần sự tĩnh lặng đáng sợ chỉ có tiếng biển đêm đen kịt vọng lại này.
Giá mà ồn ào thì tốt biết mấy.
Tôi nhớ giọng nói trêu chọc của em. Giọng nói mà tôi từng nghĩ là phiền phức ấy, giờ sao mà yêu thương đến thế.
Bị nhốt trong mê cung không lối thoát, mất đi nơi để đi. Trò trốn tìm không có cửa thắng này có lẽ chẳng có tương lai tươi sáng nào.
Dù vậy, nếu tôi ngừng tìm kiếm... thì "Mùa hạ Vĩnh cửu" sẽ mang Umika đi mất, nên tôi phải liên tục, liên tục hàn gắn trái tim sắp vỡ vụn này để hướng về phía trước.
"Muốn gặp em... Umika..."
Lời than vãn nghẹn ngào tan biến không đến được với ai, ngay lúc đó.
"Mùa hạ Vĩnh cửu, sắp sửa kết thúc."
Giọng nói. Một câu ngắn gọn vang lên từ đâu đó.
Trên cây cầu đi bộ cao nhất Nhật Bản này đáng lẽ chỉ có một mình tôi, bên dưới là biển đen kịt... không thể nào nghe rõ tiếng người như thế được.
Có người. Một bóng người không tiếng động đã tiếp cận và đang đứng trên cầu đi bộ.
Một thiếu nữ mặc đồng phục cấp hai.
"Umi..."
Vì quá kinh ngạc, tôi suýt thốt lên tên cô gái, nhưng đã kịp kìm lại giữa chừng.
"Ta không phải là Umika mà ngươi biết. Ta là khởi nguồn, và cũng là nguyên nhân của tất cả."
Thực thể mô phỏng hình dáng của Umika buông lời như thể nói trực tiếp vào trong đầu tôi.
Tôi lập tức nhận ra đó không phải là nói dối. Quá dị thường. Sâu trong đôi mắt không có chút ngây thơ nào, ánh nhìn lạnh lùng đến mức khiến người ta rợn tóc gáy đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Ngươi là... Cá heo May mắn sao..."
Tôi gọi tên kẻ đầu sỏ đang chiếm giữ cơ thể Umika.
Cá heo May mắn. Tồn tại mang danh nghĩa ban phước nhưng thực chất lại gây rắc rối, kẻ đã chọn Umika làm người đại diện và liên tục gây ra "Bảy Mùa" suốt mười năm qua, có lẽ đang chi phối ý thức của Umika.
"Sắp sửa, cơ thể này sẽ trở thành Cá heo May mắn, và nhân cách con người của Umika sẽ hoàn toàn tiêu biến."
"...Đã hết thời gian rồi sao!? Umika đã... không còn ở đâu nữa sao!?"
Trước lời kêu gào của tôi, Cá heo May mắn không hề chớp mắt.
"Sẽ kết thúc. Mối tình đơn phương của ngươi, vĩnh viễn sẽ không thành hiện thực."
"...Ư."
Lời tuyên bố vô tình cắt đứt chút nghị lực cuối cùng, tôi khuỵu gối xuống như thể toàn thân mất hết sức lực. Tôi suýt mất đi sự tỉnh táo mà mình đã cố gắng duy trì, tia hy vọng mong manh cũng bị dập tắt, tôi cúi gầm mặt.
Bất lực. Vô vọng rồi.
Trước sự tồn tại vượt ngoài thường thức, mọi sự vùng vẫy chỉ là vô ích. Một con người nhỏ bé như tôi giờ đây chẳng thể làm gì được nữa.
"Đừng có cản trở bọn tôi... Thừa thãi quá đấy!! Chuyện tình cảm của mình thì tự tôi giải quyết được!!"
Không, lời vừa rồi chỉ là sự cứng cỏi để tự lừa dối bản thân.
Nếu Cá heo May mắn không gây ra hiện tượng kỳ lạ, có lẽ mối tình đơn phương đã đóng băng trong trạng thái giữ nguyên hiện trạng. Việc mùa hạ ép buộc đưa ra những lựa chọn vô lý đã làm tan chảy và lay chuyển mối tình đóng băng ấy là sự thật tôi phải chấp nhận.
Dù vậy, tôi không cảm ơn Cá heo May mắn. Không thể nào cảm ơn được.
"Trả Umika lại đây... Làm ơn..."
Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Tôi, kẻ chỉ biết bị xoay vần bởi sức mạnh kỳ bí mà con người nhỏ bé không thể chống lại, chỉ có thể cầu xin một cách yếu ớt. Vừa căm phẫn sự tồn tại đang cố cướp đi người quan trọng của mình, vừa chỉ biết run rẩy vì sự bất lực của bản thân.
"Ta sẽ chứng kiến đến cùng."
Tuy nhiên, Cá heo May mắn không bỏ mặc chúng tôi. Nó không dễ dàng bỏ mặc.
Với tư cách là nguyên nhân gây ra khó khăn vô lý, nó định chứng kiến hồi kết của mối tình đơn phương đang đến gần.
"Umika vẫn đang ở đâu đó. Đang chờ đợi 'lời hứa' của chính mình."
Cá heo May mắn thì thầm tĩnh lặng.
"Khi mối tình đơn phương mười năm trước kết thúc, mùa hạ sẽ kết thúc."
Bỏ lại câu nói đó, thiếu nữ mô phỏng Umika đột nhiên biến mất.
Chỉ trong một cái chớp mắt của tôi.
"Ha... ha ha... Chẳng lẽ, Cá heo May mắn đang ủng hộ mối tình đầu của tôi sao...?"
Tiếng cười khô khốc khẽ thốt ra. Chính Cá heo May mắn, kẻ định cướp Umika đi, lại đang gián tiếp thúc đẩy mối tình đầu của tôi. Bằng cách tàn nhẫn và vòng vo thế này, nó đang cố làm lay chuyển mối tình đơn phương suốt mười năm.
Khó chịu. Ghét. Cực kỳ ghét.
Làm gì có chuyện để Umika bị cướp đi bởi một tồn tại bí ẩn đùa giỡn cuộc đời người khác chỉ vì sự tùy hứng. Tôi sẽ không tha thứ.
"Tao nói rõ cho mà biết! Chỗ của Umika không phải ở đó! Không phải bên cạnh Cá heo May mắn nhà ngươi! Cô ấy hợp với việc cười nói vui vẻ bên cạnh tao hơn!"
Thế nên, tôi sẽ nói thẳng vào mặt cái thực thể nguyên nhân gây ra rắc rối mang danh nghĩa ban phước đó.
"Cứ chống mắt lên mà xem!! Kết cục mối tình đầu của tao!!"
Những hiện tượng kỳ bí do Cá heo May mắn gây ra không cho phép mối tình đơn phương giậm chân tại chỗ.
Mối tình đơn phương sẽ tiến thêm một chút, hay sẽ vĩnh viễn mất đi.
Khi mùa hạ thứ mười kể từ ngày đó ghé thăm, phán quyết sẽ được đưa ra bởi Cá heo May mắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
