Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 1: Sự Khởi Đầu Của Diva Chuyển Sinh - Chương 13: 『Tại Nhà Trọ』

...Hình như tôi lại ngất đi rồi.

Thiệt tình, tự nhiên lại nói cái câu đó...!

Haa... rốt cuộc 【Tôi】 bị làm sao thế này. Lúc nãy còn tự nhủ không cần vội, thế mà mới chuyển sinh sang ngày thứ hai đã biến động thế này rồi. Tâm lý làm sao mà theo kịp.

...Không biết Emeril-sama có dịch vụ tư vấn tâm lý không nhỉ...

Mà khoan, đây có phải là tình yêu không? Hay chỉ là do mọi người xung quanh gán ghép nên tôi bị cuốn theo không khí? Người lớn cả rồi mà cứ như học sinh tiểu học ấy... Có phải con gái mới lớn đâu mà...

...Hả!? Chết tiệt... Giờ mới nhận ra, hiện tại tôi ĐANG là con gái mới lớn...

...Liệu mình có bị thu hút thật không? Cảm giác như anh ấy đúng gu của 【Tôi - Nữ】 ấy~. Kiểu "chuẩn không cần chỉnh". Bộ não là của 【Tôi - Nữ】 mà, bị ảnh hưởng cũng là lẽ thường...

Tóm lại, mai không có lịch trình gì, tôi sẽ đi đến thần điện một chuyến. Vừa báo cáo, tiện thể tư vấn chuyện này luôn. Emeril-sama chắc chắn sẽ lắng nghe tôi.

A, cũng phải đến cảm ơn Ocupalos-sama nữa.

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ linh tinh thì chuyện chia chác cũng xong xuôi. Như đã đề xuất, toàn bộ thù lao và điểm cống hiến Guild (dùng để thăng hạng) được chia đều cho tất cả thành viên của cả hai nhóm. Đơn giản, gọn lẹ.

Việc thẩm định chi tiết sẽ do Guild thực hiện sau, vì đây là nhiệm vụ lớn nên tiền và điểm sẽ được chuyển sau. Báo cáo kết thúc tại đây. Chúng tôi giải tán và ai về nhà nấy.

Khi về đến nhà trọ thì trời đã tối hẳn.

Hôm nay mệt quá nên Cha và mọi người cũng không ở lại Guild nhậu nhẹt mà về thẳng nhà. Anh Kite đi cùng một đoạn, nhưng vì khác chỗ trọ nên đã chia tay giữa đường. Anh ấy cứ lo lắng hỏi han tôi mãi, tại anh cả đấy nhé.

Chúng tôi hẹn mai khi nhóm 『Diều Hâu』 về đông đủ sẽ tổ chức tiệc ăn mừng (Uchiage).

Nhắc mới nhớ, Hầu tước bảo sẽ mở tiệc chiêu đãi để cảm ơn vụ này. Cha thì cằn nhằn "Phiền phức", nhưng nghe có đồ ăn ngon là gật đầu cái rụp. Tôi không khoái mấy vụ tiệc tùng xã giao trang trọng, nhưng với tính cách của Hầu tước thì chắc cũng chẳng câu nệ tiểu tiết đâu. Khéo lại biến thành buổi nhậu nhẹt bình thường cũng nên.

"A! Dard, về rồi đấy hả!"

"Hự... Mụ già..."

"Ta nghe rồi! Nhiệm vụ nguy hiểm thế mà dám lôi hết mấy đứa con cưng của ta đi... Lỡ có chuyện gì thì ông tính sao hả!? ...Mà thôi, thằng Rowen thì sao cũng được."

"Quá đáng thế ssu!?"

(Về an toàn rồi thì thôi chứ nói mãi...)

"Hảảả!? Ông vừa lầm bầm cái gì đấy!?"

"Không có gì (Tai thính như chó...)."

"Thôi mà bà Midit, lần này tình thế bắt buộc thôi. Để nguy hiểm lan đến thành phố thì lấy đâu ra chỗ mà diễn?"

"...Thế à? Thôi, Katia đã nói vậy thì ta bỏ qua."

"Sao mụ già này cứ chiều con Katia thế nhỉ..."

"Hảảả!?"

Vừa bước qua cửa, người lao ra mắng Cha xối xả là bà Midit - trùm cuối của đoàn kịch... à nhầm, người quản lý kiêm kế toán.

Một bà lão phốp pháp, tràn đầy năng lượng so với tuổi tác. Bà ấy làm tạp vụ từ thời còn là lính đánh thuê, nên từ Cha trở xuống không ai dám ho he. Nghe đồn ngày xưa bà từng một mình cầm chảo rán cân cả một băng cướp dám bén mảng đến doanh trại khi mọi người đi vắng.

Nhưng bà lại cực chiều chuộng đám trẻ trong đoàn, coi như cháu ruột. Dù tôi hết tuổi trẻ con rồi.

"Mấy đứa, mai không được trốn tập đâu đấy! Thuê hội trường tốn tiền lắm biết không hả!"

"A, xin lỗi bà, mai cháu xin nghỉ một hôm ạ."

Mai tôi định đi viếng hai cái đền, xong rồi đi dạo phố tí. Chiều tối còn đi ăn mừng với nhóm anh Kite nữa.

"Ôi dào, Katia hôm nay vất vả rồi, cứ nghỉ ngơi cho lại sức nhé."

"...Phân biệt đối xử vãi."

"A, phải rồi, Anessa?"

"Gì thế ạ~ bà Midit~?"

"Sixtine với Rosetta đang tìm cô đấy. Hình như bàn về diễn xuất hay gì đó..."

Bà chưa kịp dứt lời thì một tràng cười lanh lảnh (kèm tiếng ho sặc sụa) vang lên khắp sảnh.

"Ô hô hô hô hô hô... khụ! khụ!! ...Phù... Về rồi đấy à, Anessa! Làm người ta lo muốn chết! Mà, dù không có cô thì chỉ cần có TA đây là khán giả đủ mãn nhãn rồi!"

"Ara~, Rosetta, chào buổi tối~. Hôm nay vẫn 'tăng động' thế nhỉ~."

"Thiệt tình~, dì Roze cứ nói thế, lúc nãy lo sốt vó lên."

"Này Lina! Đã bảo đừng gọi là dì! Phải gọi là Chị! CHỊ ĐẸP!"

"A, Lina. Gặp lại rồi nè. Chị về rồi."

"Mừng chị về, chị hai. Cả bố nữa!"

Người phụ nữ vừa xuất hiện với độ "lố" max level này là Dì... (Lườm!) Chị đẹp Rosetta. Tóc vàng uốn lọn to, mắt xanh ngọc lục bảo, thân hình đồng hồ cát bốc lửa... một mỹ nhân theo phong cách sang chảnh (Gorgeous). Chị ấy là diễn viên kịch chuyên nghiệp hiếm hoi trong cái đoàn toàn dân đấm đá này. Tuổi tác thì (Lườm!)... bí mật. Thôi cứ cho là cùng lứa với chị Anessa đi.

Người ta hay ví von: Chị Anessa là đóa Bách hợp thanh tao, còn Chị đẹp Rosetta là đóa Hồng nhung rực rỡ... đại loại thế.

"Sixtine không đi cùng à~? Tưởng có chuyện muốn nói~?"

"Phải! Có Ta và đối thủ truyền kiếp là cô cùng diễn thì sân khấu phải luôn hoàn hảo! Nào, đi họp bàn về diễn xuất và kịch bản ngay thôi! A, mà cô có mệt không đấy!?"

"Họp thì được thôi~. Nhưng mà~, cho người ta ăn miếng cơm đã chứ~?"

"Hả!? Là lỗi của ta... Ta vô ý quá! Ăn xong thì qua chỗ Sixtine ngay nhé! Hẹn gặp lại!"

Nói xong bả quay lưng đi thẳng... Đúng là cơn bão.

Lúc nào cũng giữ cái "mode" diễn kịch đó nên nói chuyện hơi mệt, nhưng bản chất là người tốt và biết quan tâm.

À, Sixtine là nhân viên phụ trách chỉ đạo diễn xuất và dàn dựng sân khấu, kiêm chồng của chị Rosetta. Anh ấy cũng là dân chuyên nghiệp.

Nghe đâu ngày xưa anh ấy thấy tiềm năng trong lối diễn xuất thô sơ của đoàn kịch nên đã gia nhập. Nhờ có anh ấy mà chất lượng các vở diễn tăng vọt, danh tiếng cũng theo đó mà lên như diều gặp gió.

Nhân tiện, tôi bị anh Sixtine đánh giá là "Diễn viên hạng bét" (Daikon yakusha - Củ cải) nên không được cho lên sân khấu diễn kịch.

Hứ, tôi là Diva, tôi hát hay là được rồi.

"Vẫn ồn ào như mọi khi..."

"Con bé đó lúc nào chả thế. Thôi, ta còn việc phải làm, đi trước đây!"

"Chào bà nhé, Midit."

Bà Midit tất tả rời đi. Chắc là đi lo việc cho mấy thành viên ở nhà trọ khác. Vất vả cho bà quá.

"Tự nhiên thấy mệt rũ người... Nào, cơm, cơm thôi."

Cha hô hào rồi kéo cả đám xuống nhà ăn.

"A, quý khách dùng bữa ạ, mời đi lối này~."

"Ara~, Lina~. Con kiêm luôn cả bồi bàn à~?"

"Hừ... Sau khi gặp bà già với mụ đồng bóng kia thì nhìn con bé đúng là được thanh tẩy tâm hồn."

"A~, anh Tida nói xấu người ta!"

Được cô bé phục vụ dễ thương dẫn đường, cả đám ồn ào kéo nhau vào phòng ăn.

Một ngày dài đã kết thúc!

Ăn xong, tôi về phòng. Cha và mấy ông chú còn ngồi lại nhậu tiếp. Chị Anessa ăn xong trước đã đi gặp vợ chồng chị Rosetta rồi.

"Phù... Hôm nay nhiều chuyện quá..."

Tắm xong, tôi ngồi thừ ra.

Quay lại chuyện lúc nãy. Liệu 『Linh hồn Dị giới』 đó có phải là nguyên nhân khiến 【Tôi - Nữ】 bị thương tổn linh hồn? Thực ra, sau khi xâu chuỗi lại, tôi đã có câu trả lời. Như đã nói với Ocupalos-sama, nếu là con đó thì có quá nhiều điểm vô lý.

Thứ nhất: Hiện trường. Lúc tôi tỉnh lại, xung quanh chẳng có dấu vết gì lạ. Nếu đụng độ con quái vật có khí tức kinh hoàng như thế, không thể nào không để lại dấu vết chiến đấu. Và với sự hung bạo của nó, cơ thể tôi còn nguyên vẹn cũng là điều bất thường.

Thứ hai: Vị trí. Con quái đó đã ở trong rừng từ mấy ngày trước khi nhóm 『Diều Hâu』 gặp nó. Trong khi nơi tôi ngất xỉu hôm qua lại cách rừng khá xa. Nhóm 『Diều Hâu』 bị kẹt trong kết giới suốt mấy ngày, chứng tỏ con quái không hề rời khỏi rừng.

Kết luận: Con quái trong rừng không phải là kẻ trực tiếp tấn công tôi. Nhưng chắc chắn có liên quan.

Theo thông tin từ Guild, cứ 300 năm lại xuất hiện 『Soul Eater』 (Kẻ ăn hồn). Đặc điểm trùng khớp hoàn toàn với 『Linh hồn Dị giới』. Từ câu chuyện về người sở hữu Thần Ấn bị giết 300 năm trước, có thể khẳng định Soul Eater và Linh hồn Dị giới là một.

Và quan trọng hơn, Guild nói rằng chúng xuất hiện theo đợt, tức là có nhiều con. Khả năng cao là một con khác trong số chúng đã tấn công 【Tôi - Nữ】.

Nếu tìm ra và tiêu diệt con đó, liệu phần linh hồn bị mất có quay lại không? Nếu có, liệu ý thức của 【Tôi - Nữ】 có phục hồi ngay lập tức? Lúc đó 【Tôi - Nam】 sẽ ra sao?

Phải hỏi Emeril-sama để xác nhận suy luận này mới được.

"...A, đúng rồi, check Status cái đã. Có nhiều thay đổi lắm đây..."

Plaintext

【CƠ BẢN】

Tên : Katia

Tuổi : 15

Chủng tộc : Nhân tộc (Quyến thuộc Nữ thần)

Class : Diva

Level : 37

Sinh mệnh (HP) : 1,608 / 1,608

Ma lực (MP) : 3,076 / 3,076

Sức mạnh : 292

Thể lực : 188

Nhanh nhẹn : 499

Khéo léo : 262

Trí lực : 395

【MA PHÁP】 ▼

【KỸ NĂNG】 ▼

【THƯỞNG PHẠT】

■ Nghiệp đoàn Tương trợ Nhà thầu

Rank: B

Chứng nhận kỹ năng (Chiến đấu): Thượng cấp

Chứng nhận kỹ năng (Thu hái): Trung cấp

【ĐẶC BIỆT】

■ Gia hộ của Emeril (Thủ hộ linh hồn)

■ Thần Ấn của Emeril

※ Khi kích hoạt: Toàn bộ chỉ số +300

【TRANG BỊ】

"A~, cái dòng '???' đã chuyển thành 'Quyến thuộc Nữ thần''Thần Ấn của Emeril' rồi. Chắc do đã kích hoạt một lần. Level cũng tăng nữa."

Cái bảng Status này đúng là bí ẩn. Ở thế giới thực này, chỉ có Ma cụ thẩm định của Guild (được cho là mô phỏng cổ vật Thần đại) mới soi được chỉ số, nhưng nguyên lý tính toán thì chịu.

Bản thân các con số cũng ảo ma. Người trưởng thành trung bình có chỉ số khoảng 100. Sức mạnh của tôi gấp gần 3 lần trung bình. Nhưng nhìn bên ngoài thì vẫn là một cô gái mảnh mai (trừ một số chỗ). Bắp tay mềm mại, trắng trẻo. Có giả thuyết cho rằng lượng Ma lực tối đa ảnh hưởng đến sức mạnh cơ bắp (Output) chứ không phải kích thước cơ bắp. Người có ma lực lớn khi rèn luyện thì sức mạnh sẽ tăng trước khi cơ bắp to ra. Bởi vậy mấy ông Tiền vệ xịn thường có ma lực khá cao dù không dùng phép.

Trường hợp của tôi có lẽ là do Thần Ấn buff (tăng cường). Hoặc ngược lại, do chỉ số gốc cao sẵn nên mới chịu được Thần Ấn. ...Mà cái dòng "Khi kích hoạt: Toàn bộ chỉ số +300" là sao? Cộng 300 là quái vật luôn rồi... Nhưng lần trước kích hoạt xong là ngất luôn, thế thì có tác dụng gì đâu...

"Thôi, kiểm tra thế đủ rồi... Oáp~, đi ngủ thôi..."

Suy nghĩ miên man, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Ngày thứ hai chuyển sinh kết thúc.

...A, lại là giấc mơ này? Hay không phải mơ?

"A, anh trai! Chào anh!"

"...A. Chào em. Ơ? ...Katia-chan? Sao em lớn nhanh thế?"

Hôm qua mới 3 tuổi, giờ nhìn như 5 tuổi rồi. Cách nói chuyện cũng rõ ràng, rành mạch hơn hẳn. Linh hồn đang phục hồi sao?

"? Anh ơi, Katia nhớ ra rồi. Lúc nhìn anh tiêu diệt con ma đó."

"Hửm? Con ma màu đen đó hả?"

"Vâng."

"Em nhớ ra gì nào?"

"Hồi đó, Katia cũng bị một con ma giống hệt như thế ăn thịt."

"! ...Ra vậy. Sợ lắm đúng không."

"...Vâng. Nhưng giờ có anh trai rồi nên em không sợ nữa! Lần sau nó đến anh lại đánh đuổi nó nhé?"

"Ừ, tất nhiên rồi. Có Nữ thần bảo hộ nữa mà."

...Quả nhiên, kẻ tấn công Katia là một 『Linh hồn Dị giới』 khác. Việc tôi cảm thấy quen thuộc khi nhìn thấy nó là do ký ức của con bé phản ứng lại.

Giả thuyết càng lúc càng được củng cố. Nhưng bản chất giấc mơ này vẫn là dấu hỏi lớn. Lại thêm một câu hỏi dành cho Nữ thần.

"Nè nè, anh trai ơi?"

"Hửm? Gì thế?"

Katia bé nhỏ đỏ mặt, ngượng ngùng nói một câu chấn động:

"Anh Kite ngầu quá ha! Em muốn làm cô dâu của anh ấy!"

"!?"

Cái, gì cơ?

"Ơ, ờm? Katia-chan thích anh Kite hả?"

"Vâng! Anh ấy vừa ngầu vừa hiền nữa!"

"V-Vậy à. Thế... còn anh?"

"Hể? Anh là em mà? Ủa? Em là anh?"

...Chết tiệt! Kiteeee! Nếu muốn có 【Tôi - Nữ】 thì bước qua xác 【Tôi - Nam】 đã nhé!

Trong lòng (?), tôi gào thét ra huyết lệ.